Chú gấu bông nhân ngày mùng 8/3 và niềm hạnh phúc không ngờ của cô gái nghèo

Chỉ là một con gấu bông, món quà không quá đắt tiền, nhưng Quatructuyen.com tin rằng lại có thể đến niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Không phải ai sinh ra cũng được ngôi sao may mắn chiếu mệnh. Có những thời điểm bạn gặp quá nhiều khó khăn, công việc, tiền bạc đều không như ý và vô vàn những áp lực khác đang đè nặng lên bạn. An cũng vậy, mặc cho bao nhiêu cố gắng, nhưng dường như tất cả những nỗ lực ấy đều thành công cốc. Không ngày nào là An không nghi ngờ giá trị của bản thân và thất vọng về chính mình.

Và rồi Bình xuất hiện trong cuộc đời An. Tình cờ gặp Bình lúc anh mới chuyển đến chỗ trọ hiện tại của An cách đây mấy tháng. Bình cũng như An, cả hai đều là những người mang phận cu – li nghèo khó, sáng mở mắt đã nghe phải nghe chửi, từ chủ nhà, chủ quán, bác hàng xóm khó tính bẩm sinh đã căm ghét những người ở quê lên Hà Nội mưu sinh, những ả khách thuê trọ khác suốt ngày túm năm tụm ba nói xấu chung quanh,… Nhiều khi An nghe lỏm mấy ả bình phẩm những con người như An, như được sinh ra để làm phận cu – li. Cả hai đều không có ngoại hình, quanh năm suốt tháng làm quần quật với mức lương còm 12.000 một giờ, gia đình dưới quê thấp cổ bé học, chẳng có quen biết gì trên này để chạy vạy sự nghiệp cho con cái,… Nhiều lần An cố đi tìm việc mới, mà khốn nỗi đến vòng phỏng vấn, nhìn cái mặt nhếch nhác của An là họ từ chối, coi rằng cô là người chậm chạp, không được việc. Vậy là quay về công việc cũ, mức lương còm, không ngày nào là chủ không chán ghét nhìn cái mặt cô đến mức trút giận một cách vô lí.

Có lẽ An và Bình sinh ra để làm phận cu – li thật, nhưng Bình thì không rầu như An. Ở Bình vẫn còn cái sự lạc quan, tin vào đời, tin vào chính bản thân mình, và tin vào bất cứ một ai khác xuất hiện trong cuộc đời mình. Và có lẽ đó là lí do An yêu Bình, vì Bình là người duy nhất khiến An có thể vớt vát lại chút niềm tin cuối cùng vào bản thân mình.

Woman on Rock Platform Viewing City

Không ngày nào là An không nghi ngờ giá trị của bản thân và thất vọng về chính mình.

Hôm đó mùng 8 – 3, công việc của An vẫn nhiều vô số kể. Làm xong việc cũng như mọi khi, đã nhá nhem tối, mà đường vẫn tắc. Hôm nay Bình phải làm ca muộn, An đã về trễ rồi Bình còn về trễ hơn. Trước đó, Bình có nói sẽ có một bất ngờ dành tặng An nhân dịp hôm nay, nhưng rồi bận việc nên An cũng quên. Hơn nữa, ở An cũng chẳng còn hi vọng mong chờ gì vào cả hai cái, một là bất ngờ, hai là cái niềm hạnh phúc được làm phụ nữ trong ngày Quốc tế Phụ nữ, nữa.

Ấy vậy nên khi bất ngờ đến, hạnh phúc đến, nó càng trở nên đáng trân trọng hơn, dù cho đó chỉ là một tia sáng nho nhỏ giữa một màn đêm dày đặc. Chưa gì Bình đã đứng đợi An trước cổng khu trọ, với một con gấu bông lớn.

– Em tưởng hôm nay anh phải làm ca muộn?

– Anh nhờ người khác làm hộ ca rồi. Anh muốn dành hôm nay cho em. Con gấu bông này, tuy nó không có giá trị cao, nhưng anh nghĩ em sẽ thích nó.

Lần đầu tiên An được tặng quà. Cô nhìn Bình, nhìn vào mắt anh, rồi nhìn con gấu bông, rồi lại chăm chú vào mắt Bình, rồi bỗng dưng gục đầu vào ngực Bình khóc.

Kết quả hình ảnh cho Gấu bông

An nhìn Bình, rồi nhìn con gấu bông,… rồi bỗng dưng gục đầu vào ngực Bình khóc.

Rồi Bình bỗng dỗ An như đứa trẻ, cho đến khi cô bình tĩnh tuy vẫn nấc từng hồi. Bình trao cô con gấu bông, và bỗng ôm ghì An vào lòng. An ôm Bình rất nhiều lần trước đây, nhưng không hiểu sao lần này cô thấy ấm áp đến vậy, như một đứa trẻ được gia đình ôm trọng vào lòng sau khi mắc lỗi. Chưa bao giờ An được tặng một món đồ chơi đẹp đến như vậy, thứ mà khi bé An chỉ dám khao khát nhìn mỗi khi mấy đứa nhóc nhà khá giả đem đi khoe. Rồi cô khóc tiếp, khóc gào lên, như muốn mãi thổn thức trong vòng tay An. Bác hàng xóm nghe tiếng khóc to quá, đứng ra ngoài ban công chửi cả hai, nhưng An kệ. Với An bây giờ chỉ có mỗi An, Bình, và chú gấu bông. Lần đầu tiên An thấy được trân trọng đến vậy.

>>> Khám phá bộ sưu tập quà tặng 8/3 của Quatructuyen.com ở đây