<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>bài học về sự thành công - Chủ đề &#039;bài học về sự thành công&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/bai-hoc-ve-su-thanh-cong/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/bai-hoc-ve-su-thanh-cong</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 19 Jan 2018 04:22:38 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>bài học về sự thành công - Chủ đề &#039;bài học về sự thành công&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/bai-hoc-ve-su-thanh-cong</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 48: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-48-dung-bao-gio-tu-bo-uoc-mo.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 04 Jul 2016 02:01:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học hay]]></category>
		<category><![CDATA[bai hoc thanh cong]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự thành công]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[bí quyết thành công]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50346</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Câu chuyện về cụ bà 87 tuổi vẫn cắp sách tới trường và trở thành nhân vật biểu tượng của trường đại học dưới đây chính là minh chứng cho câu nói &#8220;Nếu chúng ta không từ bỏ ước mơ, sẽ có một ngày ước mơ thành sự thật. Dù sớm hay muộn!&#8221;.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh chị. Câu chuyện về cụ bà 87 tuổi vẫn cắp sách tới trường và trở thành nhân vật biểu tượng của trường đại học dưới đây chính là minh chứng cho câu nói &#8220;Nếu chúng ta không từ bỏ ước mơ, sẽ có một ngày ước mơ thành sự thật. Dù sớm hay muộn!&#8221;.</strong><br />
***</p>
<p>Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.</p>
<p>Bà nói:</p>
<p><em><strong>&#8211; Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?</strong></em></p>
<p>Tôi cười và vui vẻ trả lời:</p>
<p><em><strong>&#8211; Dĩ nhiên là được, thưa bà!</strong> </em>– và bà đã ôm tôi thật chặt.</p>
<p><strong><em>&#8211; Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này?</em></strong> – Tôi hỏi đùa.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 48: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50347 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1.jpg" alt=" " width="1000" height="664" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1.jpg 1000w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-768x510.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-800x531.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 1000px) 100vw, 1000px" /></p>
<p>Bà mỉm cười:</p>
<p><em><strong>&#8211; Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.</strong></em></p>
<p><em><strong>&#8211; Bà nói nghiêm túc chứ?</strong> </em>– tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.</p>
<p><em><strong>&#8211; Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó!</strong> </em>– bà nói với tôi.<br />
Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi &#8220;cỗ máy thời gian&#8221; này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.</p>
<p>***</p>
<p>Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.</p>
<p>Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:</p>
<p><em><strong>&#8211; Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.</strong></em></p>
<p>Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:</p>
<p><em><strong>&#8211; Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.</strong></em></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 48: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50348 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2.jpg" alt=" " width="1920" height="1080" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2.jpg 1920w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-300x169.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-768x432.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-800x450.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-140x79.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-350x197.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-36x20.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-48x27.jpg 48w" sizes="(max-width: 1920px) 100vw, 1920px" /></p>
<ul>
<li><em>Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.</em></li>
<li><em>Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.</em></li>
<li><em>Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!</em></li>
<li><em>Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.</em></li>
<li><em>Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.</em></li>
</ul>
<p>Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài &#8220;Cánh hoa hồng&#8221;. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.<br />
Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: <strong><em>&#8220;Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.&#8221;</em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>George Bernard Shaw</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Làm sao để thành công khi chẳng có gì xuất sắc?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/lam-sao-de-thanh-cong-khi-chang-co-gi-xuat-sac.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/lam-sao-de-thanh-cong-khi-chang-co-gi-xuat-sac.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Jun 2014 15:11:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Kinh nghiệm]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự thành công]]></category>
		<category><![CDATA[bí quyết thành công]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=32953</guid>

					<description><![CDATA[Chúng ta luôn bị đánh lừa về cách có một cuộc sống giàu sang: Tìm ra cái bạn làm giỏi nhất, lao động thật chăm chỉ và có thể thoải mái lặn ngụp trong giàu sang, phú quý Đó sẽ là một công thức tuyệt vời nếu bạn sinh ra với một khả năng đặc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div id="mainDetail" class="postdetail" style="color: #000000;">
<div id="mainDetailV2" class="mainDetailV2">
<h2 class="sapo" style="font-weight: bold;">Chúng ta luôn bị đánh lừa về cách có một cuộc sống giàu sang: Tìm ra cái bạn làm giỏi nhất, lao động thật chăm chỉ và có thể thoải mái lặn ngụp trong giàu sang, phú quý</h2>
<p><img title="Làm sao để thành công khi chẳng có gì xuất sắc? Kinh nghiệm"decoding="async" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/06/1354960050-anh.jpg" alt=" " /></p>
<div id="ctl00_contentLeft_ucNewsDetail1_divNewsContent" class="content">
<div class="contentbody">
<div>Đó sẽ là một công thức tuyệt vời nếu bạn sinh ra với một khả năng đặc biệt xuất chúng, còn nếu không, đó chỉ là một dạng thuốc mê. Vậy phải làm sao nếu bạn không có bất kỳ kỹ năng &#8216;khủng&#8217; nào thuộc tầm đẳng cấp nhất thế giới?</div>
<div>
<div>
<div><strong style="font-weight: bold;"><span style="font-weight: bold;"> </span></strong></div>
</div>
</div>
<div><strong style="font-weight: bold;">Nếu cái gì bạn cũng biết, và chỉ dừng ở đó?</strong></div>
<div></div>
<div>Tin tốt là, gần như tất cả mọi người đều như vậy, trong đó có cả những ngôi sao rất rất thành công. Rất ít người thực sự thành công chỉ nhờ giỏi nhất một điều gì đó. Thực tế, sự thành công đến từ việc kết hợp hiệu quả rất nhiều thứ quan trọng lại với nhau.</div>
<div></div>
<div><strong style="font-weight: bold;"><i style="font-weight: bold; font-style: italic;">Bill Gates</i> </strong>không phải là lập trình viên tài ba nhất thế giới, cũng chẳng phải diễn giả xuất chúng nhất, người bán hàng tuyệt nhất, nhà chiến lược tầm cỡ nhất, hay kế toán giỏi nhất trên trái đất này. Ông ấy đều khá những khoản đó và vấn đề là ông học được kỹ năng kết nối tất cả lại để làm nên những thứ lớn lao hơn.</div>
<div>
<div></div>
<div><strong style="font-weight: bold;"><i style="font-weight: bold; font-style: italic;">Will Smith</i> </strong>không phải là diễn viên hay nhạc sĩ vĩ đại nhất thế giới. Nhưng ông ấy biết kết hợp 2 kỹ năng này với nhau một cách duyên dáng. Will còn biết xây dựng thương hiệu cá nhân thông minh và tạo ra một tác phẩm giàu tâm huyết. Với Will Smith, tổng thể tốt hơn nhiều so với từng riêng lẻ.</div>
</div>
<div></div>
<div>Hầu hết mọi người đều mắc sai lầm khi chỉ biết tập trung vào một kỹ năng mà họ cho là mình &#8220;giỏi&#8221; nhất. Nếu vậy, Steve Jobs có thể đã trở thành một nhân viên bán xe hơi cũ.</div>
<div></div>
<div><strong style="font-weight: bold;">Ngay cả khi những kỹ năng bạn có được dường như rất tầm thường, thì một sự kết hợp khôn khéo của những thứ tầm thường có thể biến bạn thành vô giá.</strong></div>
<div>
<div></div>
<div>Giả sử bạn chỉ là tay chơi quần vợt nhàng nhàng bậc trung. Bạn thích chơi trò đó nhưng biết rằng mình sẽ không bao giờ trở thành nhà vô địch thế giới được. Tự thân môn này cũng không cần quá nhiều kỹ năng. Bạn có thể học cách kết hợp kỹ năng chơi quần vợt với kỹ năng giảng dạy. Sau đó, tạo ra các video hướng dẫn tập quần vợt trên Internet. Bạn cũng có thể kinh doanh trực tuyến bất cứ thứ gì bạn yêu thích khi mà các kỹ năng của bản thân không bao giờ có thể tiến xa hơn mức &#8220;biết làm&#8221;.</div>
</div>
<div></div>
<div>Những điều này đúng với bất cứ ngành nghề nào. Một doanh nhân trung bình biết học hỏi một ít về luật, đôi chút về ngôn ngữ cơ thể, hay lập trình hoặc phát biểu trước đám đông, có thể khẳng định lợi thế hoành tráng hơn các đồng nghiệp của họ. Thật vậy, những điều tạo nên một doanh nhân vĩ đại là sự kết hợp hoàn hảo các kỹ năng có liên quan, gồm cả tâm lý học và sự kỉ luật.</div>
<div></div>
<div>Các kỹ năng cá nhân có rất nhiều. Nhưng kết hợp được chúng thì lại rất hiếm. Nếu muốn nâng cao giá trị bản thân, hãy bắt đầu từ các thế mạnh của mình và khéo léo kết hợp chúng ở phạm vi rộng hơn.</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/lam-sao-de-thanh-cong-khi-chang-co-gi-xuat-sac.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 32 &#8211; Đôi tay cầu nguyện</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-32-doi-tay-cau-nguyen.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-32-doi-tay-cau-nguyen.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 23 Oct 2013 08:39:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự thành công]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về thành công]]></category>
		<category><![CDATA[khong ai thanh cong mot minh]]></category>
		<category><![CDATA[sự thành công]]></category>
		<category><![CDATA[thành công]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=22922</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Thành công, vinh quang của một người không chỉ bởi tài năng của người đó mà là sự kết hợp của nhiều người, hay nhu cầu của xã hội. Vì vậy Mong rằng mỗi cá nhân Giàu có nên nghĩ về lợi ích xã hội. Một câu chuyện nhỏ này em]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Anh chị thân mến!</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Thành công, vinh quang của một người không chỉ bởi tài năng của người đó mà là sự kết hợp của nhiều người, hay nhu cầu của xã hội. Vì vậy Mong rằng mỗi cá nhân Giàu có nên nghĩ về lợi ích xã hội. Một câu chuyện nhỏ này em muốn gửi đến anh chị. Chúc anh chị Thành công và tạo điều kiện đến người khác cùng thành công!</h2>
<p style="text-align: justify;">Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/doi-tay-cau-nguyen.jpg" rel="lightbox[21230]"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 32 - Đôi tay cầu nguyện Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/doi-tay-cau-nguyen.jpg" width="328" height="381" /></a><br />
Sau không biết bao nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm trên chiếc giường đông chật anh em, hai người con lớn có một quyết định. Họ sẽ tung <a title="http://blog.quatructuyen.com/mot-dong-xu.html" href="http://blog.quatructuyen.com/mot-dong-xu.html">một đồng xu</a>. Người thua sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn bộ thu nhập để chu cấp cho người thắng đi học. Còn người thắng, sau 4 năm học, sẽ chu cấp tài chính cho người còn lại đi học, dù bằng cách bán tranh hay phải đi làm thợ mỏ.</p>
<p style="text-align: justify;">Đồng xu được tung lên, Albrecht Durer thắng cuộc và được đi học. Albert thua, và đi tới vùng mỏ đầy nguy hiểm, và trong suốt 4 năm, làm lụng để nuôi người anh em của mình ăn học.</p>
<p style="text-align: justify;">Gần như ngay lập tức, những tác phẩm của Albrecht được rất nhiều người nhắc đến, bởi chúng thậm chí còn đẹp hơn cả tác phẩm của các bậc thầy trong trường. Và cho đến khi tốt nghiệp thì Albrecht đã bán được khá nhiều tranh và dành dụm được một khoản tiền.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi anh trở về, trong bữa ăn sum họp, Albrecht đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hy sinh 4 năm giúp mình hoàn thành được ước mơ. Và Albrecht nói:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Anh Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy tới Nuremberg để theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình.</p>
<p style="text-align: justify;">Albert mỉm cười, rồi bật khóc:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Không, anh không thể tới Nuremberg được. Đã quá muộn rồi. Bây giờ, sau 4 năm làm việc trong hầm mỏ, không còn ngón tay nào của anh là lành lặn. Thậm chí bây giờ anh còn bị thấp khớp ở tay phải nặng tới mức không thể nâng nổi một chiếc ly, nói gì đến việc cầm cọ vẽ. Cảm ơn em, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi…</p>
<p style="text-align: justify;">Hơn 450 năm đã qua. Cho tới bây giờ, hàng trăm bức chân dung, tranh màu nước, tranh than chì, tranh khắc gỗ và khắc đồng… của Albrecht Durer đã được treo ở những Viện bảo tàng lớn nhất thế giới. Nhưng có một điều kỳ lạ: có thể bạn, cũng như nhiều người, đều chỉ quen thuộc với một tác phẩm của Albrecht Durer. Đó là một ngày, để tỏ lòng kính trọng và biết ơn anh trai Albert, Albrecht Durer đã thực hiện một tác phẩm cẩn thận nhất trong đời: vẽ lại đôi <a title="http://blog.quatructuyen.com/ban-tay.html" href="http://blog.quatructuyen.com/ban-tay.html">bàn tay</a> của anh trai mình, với lòng bàn tay hướng vào nhau và những ngón tay gầy guộc hướng lên trời. Ông chỉ gọi bức tranh của mình đơn giản là “Đôi tay”, nhưng cả thế giới đều đặt tên cho kiệt tác đó là “<a title="http://blog.quatructuyen.com/doi-tay-cau-nguyen.html" href="http://blog.quatructuyen.com/doi-tay-cau-nguyen.html">Đôi tay cầu nguyện</a>”.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Nếu có lúc nào bạn nhìn vào bức tranh cảm động đó, hãy nhìn lại lần thứ hai. Nó sẽ nói với bạn rằng, không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! </strong></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương st</em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 32 - Đôi tay cầu nguyện Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-32-doi-tay-cau-nguyen.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
