<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>bài học ý nghĩa - Chủ đề &#039;bài học ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/bai-hoc-y-nghia/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/bai-hoc-y-nghia</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 19 Jan 2018 04:22:38 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>bài học ý nghĩa - Chủ đề &#039;bài học ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/bai-hoc-y-nghia</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 58: Ba bát mỳ trứng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-58-ba-bat-my-trung.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trang web mặc định]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 11 May 2017 08:09:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện hay ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[Hạt giống tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=57071</guid>

					<description><![CDATA[Thân chào anh chị, Thu Hương xin phép được hỏi anh chị một câu ạ: Anh chị thấy cuộc sống này có công bằng không ? Nếu không thì anh chị có chấp nhận điều đó không ạ? Nếu anh chị chưa có câu trả lời ngay cho mình, Thu Hương xin mời anh chị]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em>Thân chào anh chị, Thu Hương xin phép được hỏi anh chị một câu ạ: Anh chị thấy cuộc sống này có công bằng không ? Nếu không thì anh chị có chấp nhận điều đó không ạ?</em></p>
<p><em>Nếu anh chị chưa có câu trả lời ngay cho mình, Thu Hương xin mời anh chị đọc câu chuyện sau đây: <strong>Ba bát mỳ trứng</strong>. Đây là bài học làm người sâu sắc cha dạy con. Nếu anh chị chưa thể thấu hiểu ngay, hãy giữ những câu chuyện ý nghĩa này trong tim mình để chiêm nghiệm.. cho đến ngày bạn nhận thấy cuộc sống này thật sự rất công bằng, và rất kỳ diệu, hãy kể lại cho con cháu nghe câu chuyện về ba bát mỳ trứng nhé. </em></p>
<figure id="attachment_57072" aria-describedby="caption-attachment-57072" style="width: 500px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 58: Ba bát mỳ trứng Câu chuyện hàng tuần Quà tặng cuộc sống"decoding="async" class="size-full wp-image-57072" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/05/my-tom.jpg" alt=" " width="500" height="399" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/05/my-tom.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/05/my-tom-300x239.jpg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /><figcaption id="caption-attachment-57072" class="wp-caption-text">Ba bát mỳ trứng</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một người bố 3 lần dùng bát mì trứng dạy con.</p>
<p><strong>Một buổi sáng</strong>, bố làm 2 bát mì trứng, một bát mặt trên có trứng, một bát mặt trên không có trứng, đặt ngay ngắn trên bàn, rồi hỏi cậu con trai muốn ăn bát nào?</p>
<p>– Bát có trứng. Cậu chỉ vào bát và nói.</p>
<p>– Nhường cho bố đi, Khổng Dung 7 tuổi đã biết nhường lê, con 10 tuổi rồi.</p>
<p>– Khổng Dung là Khổng Dung , con là con, con không nhường!</p>
<p>Bố hỏi dò : Không nhường thật à?</p>
<p>– Không nhường! Cậu bé kiên quyết trả lời, rồi lập tức cắn lấy một nửa miếng trứng, biểu thị bát mì đã thuộc về mình.</p>
<p>Người bố đối với động tác và tốc độ của cậu con hết sức kinh ngạc nhưng nhẫn nại hỏi lần cuối:</p>
<p>– Con không hối hận chứ?</p>
<p>– Không hối hận.</p>
<p>Và để biểu thị quyết tâm không gì lay chuyển, cậu ta ăn luôn miếng trứng còn lại.</p>
<p>Người bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì, ông quay sang bắt đầu ăn bát mì không trứng của mình, thì ra dưới đáy bát mì của người bố có hai cái trứng, cậu con cũng trông thấy rõ ràng.</p>
<p>Ông chỉ vào hai cái trứng trong bát mì, dạy cậu con rằng:</p>
<p>&#8220;Ghi nhớ! Người muốn chiếm tiện nghi, sẽ không bao giờ chiếm được tiện nghi.&#8221;</p>
<p>Cậu con cảm thấy xấu hổ.</p>
<figure id="attachment_57073" aria-describedby="caption-attachment-57073" style="width: 498px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 58: Ba bát mỳ trứng Câu chuyện hàng tuần Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class=" wp-image-57073" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/05/cach-nau-mi-tom-trung-ngon-tuyet-cu-meo-cho-bua-sang-hinh-anh-4.jpg" alt=" " width="498" height="385" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/05/cach-nau-mi-tom-trung-ngon-tuyet-cu-meo-cho-bua-sang-hinh-anh-4.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/05/cach-nau-mi-tom-trung-ngon-tuyet-cu-meo-cho-bua-sang-hinh-anh-4-300x232.jpg 300w" sizes="(max-width: 498px) 100vw, 498px" /><figcaption id="caption-attachment-57073" class="wp-caption-text">Ba bát mỳ trứng</figcaption></figure>
<p><strong>Lần thứ 2.</strong> Buổi sáng chủ nhật, bố lại làm hai bát mì trứng, cũng là một bát trứng nằm bên trên và một bát bên trên không có trứng. Ông vô tư hỏi:</p>
<p>– Con ăn bát nào?</p>
<p>– Con 10 tuổi rồi, con sẽ kính nhường cho bố. Vừa nói vừa lấy bát mì không trứng.</p>
<p>– Không hối hận chứ?</p>
<p>– Không ạ!</p>
<p>Cậu kiên quyết trả lời rồi ăn rất nhanh, nhưng ăn gần hết cũng không thấy trứng đâu, còn người bố bắt đầu ăn bát mì của mình, điều không ngờ là bát mì của ông ngoài cái trứng nằm mặt trên còn có thêm một cái trứng nằm dưới đáy bát. Ông chỉ vào cái trứng nói :</p>
<p>&#8220;Ghi nhớ! Người muốn chiếm tiện nghi có thể phải chịu thiệt thòi lớn.&#8221;</p>
<p><strong>Lần thứ 3</strong>. Trải qua vài tháng, bố lại nấu hai bát mì và hỏi con:</p>
<p>– Ăn bát nào vậy con ?</p>
<p>– Khổng Dung nhường lê, nhi tử nhượng diện. Bố là bậc bề trên, bố chọn trước đi ạ.</p>
<p>– Vậy bố không khách sáo nhé.</p>
<p>Ông chọn lấy bát mì có trứng, cậu con lần này thần thái bình tĩnh không vội như hai lần trước, lấy bát mì không trứng mà ăn. Cậu ăn một lúc thì bất chợt phát hiện trong bát mì của mình cũng có trứng. Người bố ý vị thâm trầm nói với con:</p>
<p><em><strong>&#8220;Ghi nhớ! Người không muốn chiếm tiện nghi, cuộc sống sẽ không để cho họ chịu thiệt thòi.&#8221;</strong></em></p>
<p>Chú thích:</p>
<p><strong>1. Chiếm tiện nghi:</strong> chiếm lấy phần tiện lợi cho mình, tham lam không biết nhường nhịn san sẻ với mọi người.</p>
<p><strong>2. Khổng Dung nhường lê:</strong> Khổng Dung là cháu đời thứ 20 của Khổng Tử, 7 tuổi đã biết nhường những quả lê ngon cho bố mẹ và anh em còn mình lấy quả lê nhỏ và xấu nhất. Chuyện này có ghi trong sách Tam Tự Kinh là sách vỡ lòng của trẻ con thời xưa.</p>
<p><strong>3. Nhi tử nhượng diện:</strong> Nhi tử là con cái, diện là cái mặt. Ý nói con cái có lòng hiếu kính với người lớn thì biểu hiện ra bên ngoài phải có hình thức lễ nghi.</p>
<p>-ST-</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Rốt cuộc cả đời người sống là vì điều gì ?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ca-doi-nguoi-song-la-vi-dieu-gi.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trang web mặc định]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Apr 2017 16:22:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[ạn sẽ]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=56325</guid>

					<description><![CDATA[Rốt cuộc cả đời người sống là vì điều gì ? Cả đời sống vì điều gì ư ? Có bao giờ bạn lặng tâm lại và hỏi mình câu đó? Chắc hẳn mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình. Nhưng sẽ mấy ai tìm ra được câu trả lời thật sự. Suy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Rốt cuộc cả đời người sống là vì điều gì ?</h2>
<p><img title="Rốt cuộc cả đời người sống là vì điều gì ? Video"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-56330" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/thien-dinh-3.jpg" alt=" " width="1000" height="666" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/thien-dinh-3.jpg 1000w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/thien-dinh-3-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/thien-dinh-3-768x511.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/thien-dinh-3-800x533.jpg 800w" sizes="(max-width: 1000px) 100vw, 1000px" /></p>
<p>Cả đời sống vì điều gì ư ? Có bao giờ bạn lặng tâm lại và hỏi mình câu đó? Chắc hẳn mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình. Nhưng sẽ mấy ai tìm ra được câu trả lời thật sự.</p>
<div id="fb-root"></div>
<p><script async="1" defer="1" crossorigin="anonymous" src="https://connect.facebook.net/vi_VN/sdk.js#xfbml=1&amp;version=v5.0"></script></p>
<div class="fb-video" data-href="https://www.facebook.com/DaiKyNguyenVietnam/videos/729562090564581/" data-width="1020">
<blockquote cite="https://www.facebook.com/daikynguyenvietnam/videos/729562090564581/" class="fb-xfbml-parse-ignore"><p><a href="https://www.facebook.com/daikynguyenvietnam/videos/729562090564581/"></a></p>
<p>Rốt cuộc cả đời người là sống vì điều gì?</p>
<p>Người đăng: <a href="https://www.facebook.com/daikynguyenvietnam/">Đại Kỷ Nguyên</a> vào Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017</p></blockquote>
</div>
<p>Suy cho cùng mọi người cố gắng làm việc, chạy theo ước mơ, mục tiêu của cuộc đời thì cũng chỉ để có cuộc sống no ấm đầy đủ, hạnh phúc vui vẻ&#8230;. Nhưng liệu tiền bạc có thật sự mang lại hạnh phúc cho ta không? Hãy sống chậm lại &#8211; nghĩ khác đi bạn sẽ có được câu trả lời cho riêng mình.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vì sao chúng ta phải lựa chọn làm người tốt?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/vi-sao-chung-ta-phai-lua-chon-lam-nguoi-tot.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trang web mặc định]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Apr 2017 04:52:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[làm người tốt]]></category>
		<category><![CDATA[làm việc tốt]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=56302</guid>

					<description><![CDATA[Có bao giờ bạn tự hỏi rằng: &#8221; Bạn đã thực sự là một người tốt chưa ? Và vì sao phải làm người tốt ? &#8221; Làm việc tốt, không phải là chỉ để người khác khen ngợi, mà sâu xa hơn là để chính mình ghi nhận. Bởi vì chúng ta còn sống,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Có bao giờ bạn tự hỏi rằng: &#8221; Bạn đã thực sự là một người tốt chưa ? Và vì sao phải làm người tốt ? &#8221;</p>
<p><img decoding="async" loading="lazy" class="lam-nguoi-tot aligncenter wp-image-56304 size-full" title="Vì sao chúng ta phải lựa chọn làm người tốt? Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/viecthien.jpg" alt=" " width="481" height="356" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/viecthien.jpg 481w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/viecthien-300x222.jpg 300w" sizes="(max-width: 481px) 100vw, 481px" /></p>
<p><em>Làm việc tốt, không phải là chỉ để người khác khen ngợi, mà sâu xa hơn là để chính mình ghi nhận. Bởi vì chúng ta còn sống, xét đến cùng là sống cho mình xem, mà không phải cho người khác xem</em></p>
<h2 style="text-align: left;">Câu chuyện làm người tốt  từ những điều bé nhỏ</h2>
<p style="text-align: left;">Sau cơn mưa, cậu bé phát hiện một con ốc sên nhỏ ở bên đường, cậu ngồi xuống nhặt nó lên, nhẹ nhàng đặt vào trong bụi cỏ.<br />
&#8211; “Đừng có chạy lung tung nhé!, bà nội gọi cậu.<br />
Cậu bé ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh lên, hưng phấn nói: “Cháu đang giải cứu ốc <span class="text_exposed_show">sên. Nó nằm ở giữa đường đi ạ, rất là nguy hiểm, cháu đưa nó về nhà”.<br />
Bà nội cảm thấy khó hiểu: “Ốc sên biết cháu cứu nó sao?”.<br />
Cậu bé trả lời: “Nó chắc là không biết”.<br />
Bà nội nói: “Vậy cháu làm chuyện tốt này chẳng phải là không công sao. Ai mà biết cháu cứu ốc sên chứ?”<br />
Cậu bé lập tức nói: “Cháu tự mình biết là được rồi! Cháu cứu một con ốc sên, cháu thấy rất vui!”.</span></p>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><br />
Câu nói đơn giản này của đứa trẻ, lại ẩn chứa hàm ý triết học nhân sinh sâu xa: Ta làm việc tốt, không phải vì để cho người khác biết. Thậm chí người được giúp cũng không cần biết, tự mình ta biết là được rồi.</span></p>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><img decoding="async" loading="lazy" class="lam-nguoi-tot aligncenter wp-image-56305 size-full" title="Vì sao chúng ta phải lựa chọn làm người tốt? Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/400620_630335530314059_1563471519_n.jpg" alt=" " width="626" height="480" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/400620_630335530314059_1563471519_n.jpg 626w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/400620_630335530314059_1563471519_n-300x230.jpg 300w" sizes="(max-width: 626px) 100vw, 626px" /></span></p>
<h2 style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show">Chúng ta phải làm việc tốt bởi&#8230;</span></h2>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><br />
Bởi vì làm việc tốt, khiến ta cảm nhận được bản thân mình tồn tại, cũng khiến ta xác thực tin bản thân mình là một người lương thiện, điều này đúng với kỳ vọng của ta. Vì thế ta càng cho phép bản thân mình làm việc tốt. Chỉ vì thế thôi là ta tự cảm thấy mình hạnh phúc!</span></p>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><br />
Đây chính là ý nghĩa lớn nhất khi chúng ta làm việc tốt, cũng là ước nguyện nguyên sơ ban đầu của mỗi chúng ta.<br />
Bạn cứu một con ốc sên, ốc sên cũng không cảm kích, người khác cũng không biết, nhưng bạn biết mình là người tốt, biết giá trị hiện hữu của mình. Như vậy là đủ rồi!</span></p>
<figure id="attachment_56309" aria-describedby="caption-attachment-56309" style="width: 600px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class="lam-nguoi-tot wp-image-56309 size-full" title="Vì sao chúng ta phải lựa chọn làm người tốt? Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/hanh-thien-1012.jpg" alt=" " width="600" height="438" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/hanh-thien-1012.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/hanh-thien-1012-300x219.jpg 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><figcaption id="caption-attachment-56309" class="wp-caption-text"><strong>    Người hạnh phúc nhất, chính là người thật tâm hài lòng với chính bản thân mình. </strong></figcaption></figure>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><br />
Đáng tiếc chính là, đại đa số con người ngày nay thường mang quá nhiều thực dụng và lợi ích bản thân, cũng bởi vậy mà bóp méo hành vi của mình. Chúng ta đi trợ giúp một người khác, đều sẽ kỳ vọng đối phương có thể cảm ơn, cũng mong rằng bản thân được hồi báo – cho dù chỉ là một câu cảm ơn. Hoặc là, chúng ta sẽ hi vọng những người khác biết chuyện này, từ đó mà giành được sự ghi nhận và ca ngợi của họ. </span><span class="text_exposed_show">Nếu không đạt được những điều như vậy, nhiều người trong chúng ta tất nhiên sẽ không nguyện ý làm chuyện tốt.</span></p>
<h2 style="text-align: left;">Làm chuyện tốt có cần cho người khác biết ?</h2>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"> Kỳ thực, “để cho người khác biết ta làm chuyện tốt” dĩ nhiên cũng là có tình có lý, nhưng xa hơn nữa “ta biết mình làm chuyện tốt” mới thực sự là trọng yếu. Bởi vì chúng ta còn sống, xét đến cùng, là sống cho mình xem, mà không phải cho người khác xem. Người khác ca ngợi và đền đáp bản thân mình đến đâu, thì cuối cùng cũng phải chính nội tâm khẳng định chính mình.</span></p>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><br />
Nếu không, ví như tất cả thế giới này đều ca tụng bạn, nhưng nội tâm bạn lại cảm giác mình đã làm rất nhiều chuyện xấu chuyện sai, không xứng với lời ca tụng này, thì cũng như cũ – không thể có được hạnh phúc bình an.<br />
Rất nhiều triết học gia đều cho rằng, thế gian này chỉ toàn là những ảo ảnh, trong tâm chúng ta mới thực sự là chân thật nhất. Điều này quả là đạo lý ẩn ý sâu xa.</span></p>
<p style="text-align: left;"><span class="text_exposed_show"><img decoding="async" loading="lazy" class="lam-nguoi-tot aligncenter wp-image-56306 size-full" title="Vì sao chúng ta phải lựa chọn làm người tốt? Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/loi-hay-y-dep-29.png" alt=" " width="620" height="400" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/loi-hay-y-dep-29.png 620w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/loi-hay-y-dep-29-300x194.png 300w" sizes="(max-width: 620px) 100vw, 620px" /><br />
Nguồn: Tinh hoa</span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Biết “đủ” mới đúng là trí tuệ, mới thực là cảnh giới của cao nhân</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/biet-du-moi-dung-la-tri-tue-moi-thuc-la-canh-gioi-cua-cao-nhan.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 Jul 2016 07:02:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học hay]]></category>
		<category><![CDATA[bài học làm người]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[cao nhân]]></category>
		<category><![CDATA[trí tuệ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=51029</guid>

					<description><![CDATA[Con người sống thường vì chút tư lợi mà tranh mà đấu, bỏ cả cuộc đời chỉ để thỏa mãn cái dục vọng của bản thân. Nhưng mấy ai hiểu rằng, biết “đủ” mới chính là trí tuệ, là tấm lòng độ lượng, là cảnh giới của cao nhân… Một người không biết nói “đủ”]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Con người sống thường vì chút tư lợi mà tranh mà đấu, bỏ cả cuộc đời chỉ để thỏa mãn cái dục vọng của bản thân. Nhưng mấy ai hiểu rằng, biết “đủ” mới chính là trí tuệ, là tấm lòng độ lượng, là cảnh giới của cao nhân…</strong></p>
<p>Một người không biết nói “đủ” với chính mình thì rất khó để người ta tin tưởng, tôn trọng</p>
<p>Hán Văn Đế vừa đăng cơ, để thử lòng các quan lại trong triều đình mới nói: “Đồ ta thưởng cho các khanh ở trong quốc khố, có thể lấy bao nhiêu thì thưởng bấy nhiêu”.<br />
Kết quả có vài người bởi vì lấy quá nhiều, không thể vác nổi nên bị ngã gãy cả xương. Hoàng đế xem bản ghi chép xong liền nói: “Mấy người này không thể dùng, tham lam không có điểm dừng, nhất định sẽ có ngày vì lòng tham mà gây ra chuyện, trẫm không thể tin tưởng”.</p>
<p>Biết nói “đủ” với chính mình chính là trí tuệ, là tấm lòng độ lượng, là cảnh giới của cao nhân, là bí quyết để giữ thân.</p>
<p><img title="Biết “đủ” mới đúng là trí tuệ, mới thực là cảnh giới của cao nhân Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51030 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan.jpg" alt=" " width="600" height="400" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/biet-du-moi-la-tri-tue-la-canh-gioi-cua-cao-nhan-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></p>
<p>Có một lần đi dự tiệc đứng, trong đó có một nữ nhà văn tôi rất thích nhưng sau đó tôi nhìn thấy trên đĩa của nhà văn nổi tiếng kia là một núi nhỏ thức ăn, cuối cùng nhà văn đó để thừa một nửa. Cảm nhận tốt đẹp về nhà văn kia lập tức không còn nữa.</p>
<h3><strong>Trong tình yêu cũng cần phải biết đủ</strong></h3>
<p>Đào Hành Tri có câu nói rất hay: “Tình yêu là loại rượu vừa đắng vừa ngọt; hai người uống thì chính là Cam Lộ; ba người uống là dấm chua; uống tùy tiện sẽ trúng độc”.</p>
<p>Mỗi gia đình chỉ cần có một vợ một chồng là đủ, cơm ngon canh ngọt, gia đình đầm ấm. Thử học theo Lý Ngao: “Đừng yêu quá nhiều, yêu một chút thôi. Tình yêu của người khác là biển sâu, tình yêu của tôi chỉ nông cạn vậy”.</p>
<h3><strong>Kiếm tiền cũng phải tự biết đủ</strong></h3>
<p>Đồng tiền vạn năng, không có tiền vạn sự bất thành, thích kiếm tiền, kiếm nhiều tiền,… con người không ai không có tâm lý này. Nhưng đừng bao giờ biến mình thành kẻ có lòng tham vô đáy, có trăm triệu lại muốn một tỉ, đuổi kịp Lý Gia Thành lại muốn được như Bill Gates.<br />
Đừng biến mình thành cái máy kiếm tiền. Kiếm đủ tiền rồi, có chút tích lũy rồi thì nên bước chậm lại, hưởng thụ cuộc sống, làm việc thiện, báo đáp xã hội. Ngày ăn ba bữa, đêm ngủ tám tiếng, cần nhiều tiền thế làm gì chứ?.</p>
<p>Người biết “đủ” sẽ biết tiến biết lui, hưởng niềm vui sống, xem nhẹ cái chết, tiêu diêu tự tại.</p>
<h3><strong>Uống rượu cũng phải biết tự bảo mình dừng lại</strong></h3>
<p>“Hội hè một lần ba trăm chén” là câu nói khoa trương của các thi nhân lãng mạn. Đừng biến lời nói thành việc thật. Dẫu sao uống nhiều cũng không được lợi ích gì cả, quan trọng nhất là ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.</p>
<p>Rượu uống gần say hoa nở nửa, đúng chừng mới là cảnh giới cao nhất của thưởng thức. Dù vui đến đâu cũng cần kịp thời tự nói với bản thân: “Đủ rồi, dừng lại thôi!”.</p>
<h3><strong>Vinh dự, cũng chỉ cần “đủ”</strong></h3>
<p>Vinh dự, chính là sự công nhận của xã hội và mọi người đối với thành tựu và sự cống hiển của một người, có năng lực xứng đáng mới được hưởng vinh dự. Vinh dự quá cao sẽ giống như cái mũ to đội lên cái đầu nhỏ, khiến người khác giống như con chim treo quá nhiều gánh nặng trên hai đôi cánh, không thể bay lên cao.</p>
<p>Mua danh trục lợi, tự tâng bốc mình, kết quả là không gánh vác nổi cái danh tiếng trên vai, khó chịu nhất vẫn là bản thân mình. Bởi vậy, người thông tuệ sẽ từ chối những lời tâng bốc, những lời tán thưởng, dũng cảm nói với những vinh dự quá cao, quá nhiều rằng: Đủ rồi, quá nhiều rồi, tôi không cần!.</p>
<h3><strong>Tuổi thọ, cũng chỉ nên vừa đủ</strong></h3>
<p>Con người luôn mong được trường thọ, luôn chúc nhau “vạn thọ vô cương”, thế nhưng rất ít người sống thọ được đến trăm tuổi. Khi bước đến đoạn cuối của cuộc đời, bình thản nhìn lại những chuyện đã qua trong đời, trong lòng sẽ đầy những cảm kích, cảm giác thỏa mãn bởi những gì cuộc đời đã mang lại cho mình. Đủ rồi, ông trời đối với tôi không bạc, sống cuộc đời này như vậy là không uổng, tôi nên đi thôi.<br />
Người biết “đủ” sẽ biết tiến biết lui, cho và nhận sòng phẳng, hưởng niềm vui sống, xem nhẹ cái chết, tiêu diêu tự tại, khiến người khác phải ghen tị.</p>
<p>Người biết “đủ” đối với người thì hành thiện, đối với đời thì có ích, tấm lòng ngay thẳng, hài lòng với những gì mình có, khiến người khác ngưỡng mộ.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 48: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-48-dung-bao-gio-tu-bo-uoc-mo.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 04 Jul 2016 02:01:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học hay]]></category>
		<category><![CDATA[bai hoc thanh cong]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự thành công]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[bí quyết thành công]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50346</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Câu chuyện về cụ bà 87 tuổi vẫn cắp sách tới trường và trở thành nhân vật biểu tượng của trường đại học dưới đây chính là minh chứng cho câu nói &#8220;Nếu chúng ta không từ bỏ ước mơ, sẽ có một ngày ước mơ thành sự thật. Dù sớm hay muộn!&#8221;.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh chị. Câu chuyện về cụ bà 87 tuổi vẫn cắp sách tới trường và trở thành nhân vật biểu tượng của trường đại học dưới đây chính là minh chứng cho câu nói &#8220;Nếu chúng ta không từ bỏ ước mơ, sẽ có một ngày ước mơ thành sự thật. Dù sớm hay muộn!&#8221;.</strong><br />
***</p>
<p>Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.</p>
<p>Bà nói:</p>
<p><em><strong>&#8211; Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?</strong></em></p>
<p>Tôi cười và vui vẻ trả lời:</p>
<p><em><strong>&#8211; Dĩ nhiên là được, thưa bà!</strong> </em>– và bà đã ôm tôi thật chặt.</p>
<p><strong><em>&#8211; Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này?</em></strong> – Tôi hỏi đùa.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 48: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50347 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1.jpg" alt=" " width="1000" height="664" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1.jpg 1000w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-768x510.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-800x531.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 1000px) 100vw, 1000px" /></p>
<p>Bà mỉm cười:</p>
<p><em><strong>&#8211; Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.</strong></em></p>
<p><em><strong>&#8211; Bà nói nghiêm túc chứ?</strong> </em>– tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.</p>
<p><em><strong>&#8211; Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó!</strong> </em>– bà nói với tôi.<br />
Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi &#8220;cỗ máy thời gian&#8221; này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.</p>
<p>***</p>
<p>Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.</p>
<p>Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:</p>
<p><em><strong>&#8211; Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.</strong></em></p>
<p>Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:</p>
<p><em><strong>&#8211; Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.</strong></em></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 48: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50348 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2.jpg" alt=" " width="1920" height="1080" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2.jpg 1920w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-300x169.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-768x432.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-800x450.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-140x79.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-350x197.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-36x20.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/uoc-mo-2-48x27.jpg 48w" sizes="(max-width: 1920px) 100vw, 1920px" /></p>
<ul>
<li><em>Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.</em></li>
<li><em>Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.</em></li>
<li><em>Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!</em></li>
<li><em>Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.</em></li>
<li><em>Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.</em></li>
</ul>
<p>Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài &#8220;Cánh hoa hồng&#8221;. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.<br />
Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: <strong><em>&#8220;Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.&#8221;</em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>George Bernard Shaw</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mỗi ngày là một ngày may mắn</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/moi-ngay-la-mot-ngay-may-man.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/moi-ngay-la-mot-ngay-may-man.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 May 2014 03:00:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[bí quyết hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[sự may mắn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=31532</guid>

					<description><![CDATA[Hãy sống sao cho mỗi ngày là một ngày may mắn bạn nhé! Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: &#8220;May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao&#8221;. Vì phải dắt xe đi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Hãy sống sao cho mỗi ngày là một ngày may mắn bạn nhé!</h2>
<p>Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: &#8220;May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao&#8221;.</p>
<p>Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: &#8220;Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh&#8221;.</p>
<p>Nhưng không có<span class="text_exposed_show"> một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau. Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: &#8220;Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế&#8221;. Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị.</span></p>
<p><span class="text_exposed_show"> Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: &#8220;Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện&#8221;. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình</span>.</p>
<p>Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: &#8220;May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo&#8221;.</p>
<p>Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20.</p>
<p>Hạnh phúc là gì? Câu hỏi này rất khó trả lời. Giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Tiền bạc và của cải là thứ mà ai ai cũng muốn tìm kiếm nhưng không phải cứ muốn là có. Song một lối sống lạc quan là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được.</p>
<p style="text-align: right;"><em>&#8211; Sưu tầm &#8211;</em></p>
<p style="text-align: right;"><img title="Mỗi ngày là một ngày may mắn Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/song-dep-2-861091-1368607415_500x0.jpg" alt=" " /></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/moi-ngay-la-mot-ngay-may-man.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lòng hiếu</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/long-hieu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/long-hieu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 11 May 2014 04:22:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa được phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[hieu thao]]></category>
		<category><![CDATA[học làm người]]></category>
		<category><![CDATA[làm người có hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[lòng hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[lòng hiếu thảo]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=30595</guid>

					<description><![CDATA[Cô gái vẫn ngồi im lặng chú tâm vào việc trang điểm khuôn mặt mình trước tấm gương soi. Cô đang tỉ mỉ kẻ cặp lông mày thật sắc nét không để ý đến giọng nói yếu ớt, khàn khàn vì bệnh của bà mẹ đang nằm phía bên kia góc phòng: &#8211; Vân ơi,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="color: #000000;" align="left">Cô gái vẫn ngồi im lặng chú tâm vào việc trang điểm khuôn mặt mình trước tấm gương soi. Cô đang tỉ mỉ kẻ cặp lông mày thật sắc nét không để ý đến giọng nói yếu ớt, khàn khàn vì bệnh của bà mẹ đang nằm phía bên kia góc phòng:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Vân ơi, con còn đó không, rót giùm cho mẹ ly nước. Mẹ khát quá!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Cô gái vẫn yên lặng, thong thả gắn cặp lông mi giả cong vút vào mí mắt. Cô liếc ngang, liếc dọc, rồi đứng lên, xoay qua phải, xoay qua trái, chỉnh lại cái váy màu tím than, kéo cái cổ áo màu vàng nghệ xuống một tí để lộ ra cái ngấn ngực thật sâu, trắng muốt. Cô mỉm cười với mình trong gương. Ánh mắt cô sáng lên sự thỏa mãn và tự hào với sắc đẹp của khuôn mặt và những đường cong trên cơ thể đầy gợi cảm của mình.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Vân ơi, con còn đó không? Rót cho mẹ miếng nước con!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Cô gái nhíu mày, xẵng giọng:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Nước trong bình thủy ở bên đó, mẹ rót cũng được chứ!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Nước trong bình hết từ hồi trưa rồi. Con coi dưới ấm trong bếp còn rót cho mẹ một miếng, mẹ khát quá. Mẹ mệt lắm.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Tiếng thều thào, đứt quãng của người mẹ càng làm cô gái bực mình, nói như quát:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Tôi trễ giờ rồi. Mẹ tự xuống lấy. Đây đi xuống bếp cũng không nổi hả, làm như sắp chết!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Có tiếng xe máy nổ giòn giã vừa đến ngoài cổng rào. Một thanh niên tóc nhuộm vàng khè như lông chim, cặp kính đen che gần nửa mặt, rồ ga đứng đợi. Cô gái hấp tấp bước ra cửa bỏ sau lưng giọng gọi hốt hoảng, yếu ớt của người mẹ:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Vân ơi, con đi hả? Cho mẹ… cho mẹ…</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Ánh nắng xế chiều vẫn còn hầm hập hắt vào căn phòng nhỏ lợp tôn, nhờ nhờ ánh sáng của người mẹ đang nằm. Tiếng xe rú mạnh rồi xa dần, xa dần…</p>
<p style="color: #000000;" align="left"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/long-hieu-thao.jpg"><img title="Lòng hiếu Chưa được phân loại"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-30597" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/long-hieu-thao.jpg" alt=" " width="425" height="378" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/long-hieu-thao.jpg 425w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/long-hieu-thao-300x266.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/long-hieu-thao-140x124.jpg 140w" sizes="(max-width: 425px) 100vw, 425px" /></a></p>
<p style="color: #000000;" align="left">Cả gian đại sảnh của nhà hàng ồn ào với đủ thứ âm thanh. Tiếng nhạc đinh tai, tiếng người cười nói, chào hỏi, tiếng kéo ghế, tiếng gọi nhau. Một sự hòa âm bình thường ở bất cứ một buổi tiệc cưới nào với các trai thanh, gái lịch, và những con người sang trọng, bảnh bao.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Chợt toàn hôn trường như lắng xuống khi MC bắt đầu chương trình hôn lễ. Mọi con mắt đều hướng về sân khấu nơi cặp uyên ương đang tươi cười hạnh phúc bên cha mẹ của mình. Nhưng phải nói chính cái vẻ đẹp, cái duyên dáng trong giọng nói và cách dẫn dắt, giới thiệu chương trình của MC đã tạo được một không khí thật trang trọng, ấm áp và tươi trẻ. Một vài tiếng xuýt xoa của người tham dự:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Trời, con bé MC đẹp quá.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Con bé Tuyết Vân đấy, không biết sao? Mới hai mươi mốt tuổi, coi bộ còn dễ thương hơn cả cô dâu!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Và rồi cả đại sảnh trầm xuống với nỗi xúc động sâu lắng khi giọng nói đầy sức truyền cảm của cô gái MC Tuyết Vân thánh thót vang lên như chính từ sự chân thành của trái tim:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Thưa quý vị, một nhà thơ đã viết “Biển cả bao la không đong đầy tình mẹ, mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”. Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời của hai bạn Hoàng Yến và Minh Tân. Đó chính là nhờ công ơn biển trời của cha mẹ mà bổn phận làm con, dù có báo hiếu suốt cả một đời cũng không thể nào trả nổi. Để thể hiện lòng hiếu thảo, dù rất nhỏ nhoi, đối với ân đức vô lượng đã sanh thành dưỡng dục và xây dựng hạnh phúc hôm nay, mời hai bạn hãy kính cẩn dâng lên hai bên cha mẹ chung rượu mừng trong ngày đại hỷ.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Người ta thấy cặp mắt của cô MC dường như long lanh hai ngấn lệ. Cha mẹ nào lại không xúc động trước cảnh tượng ấy chứ. Có tiếng thút thít dưới hàng khách dự, vài bà cụ đưa tay quệt mấy giọt nước mắt suýt rơi xuống thức ăn&#8230; Giọng nói, lời văn của cô MC Tuyết Vân cứ như liều thuốc tiên đánh thức được hết thảy những rung động thiêng liêng của tình ruột thịt mà dường như từ lâu đã ngủ quên trong những tế bào cằn cỗi của tuổi già. Mà cũng có thể ấy là những giọt nước mắt tủi thân vì các cụ cũng đã có lần rất hạnh phúc khi được con mình kính cẩn dâng rượu trước mặt đông đủ bà con bốn bên nội ngoại cùng bạn bè thân hữu trong cái hôn trường cũng hoành tráng như hôm nay, và đó là lần duy nhất chúng “biểu diễn” lòng hiếu thảo. Tiếng vỗ tay vang cả đại sảnh làm các cụ giật mình. Hôn trường lại xôn xao, xập xình tiếng nhạc. Cô MC Tuyết Vân mặt tươi như hoa nở, lộng lẫy dưới ánh đèn màu. Lại vài cụ xuýt xoa:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Ôi, ai có phúc sanh được đứa con gái đã xinh mà lại hiếu đễ như thế! Chị có thấy nó khóc khi nhìn cảnh dâu rể dâng rượu cho cha mẹ không?</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Một bà cụ ước ao:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Giá cô ấy làm dâu nhà mình nhỉ!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Tiếng nhạc, tiếng hát giúp vui. Tuyết Vân duyên dáng, nhí nhảnh. Cùng nhau thật no, thật say. Thức ăn, thức uống dư thừa, đổ trên bàn, rơi xuống đất, lênh láng trên sàn. Tuyết Vân được bao khách hâm mộ mời cụng hết ly này đến ly khác. Hạnh phúc tràn ngập cả sảnh đường, dường như sự bất hạnh, thiếu ăn, thiếu uống không còn tồn tại trên cuộc đời này nữa…</p>
<p style="color: #000000;" align="left">*</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Tuyết Vân bước xuống xe. Tiếng máy nổ xa dần. Cô gái chậm rãi bước vào nhà. Cô thấy hài lòng. Mọi thứ cho đêm cưới của một MC như cô thật hoàn hảo. Cô gái đẩy cửa. Bóng tối trùm cả căn nhà. Cô lầm bầm:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Tối rồi mà cũng không bật được ngọn đèn.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Cô bước chân qua ngạch cửa. Bỗng cô loạng choạng hoảng hốt, chân cô vừa đạp phải vật gì mềm mềm. Cô lấy hết can đảm với tay bật công tắc. Ánh sáng bừng lên. Cô khiếp hãi hét lớn. Mắt cô mở to. Người mẹ nằm sóng soài trên nền gạch nham nhở, chiếc bình thủy lăn bên chân giường, cái nắp văng bên cạnh những mảnh thủy vỡ lấp loáng dưới ánh đèn. Cô gái chạy vội ra sân la to. Vài người hàng xóm chạy qua. Một người đàn ông cúi xuống bồng người mẹ lên, lắc đầu:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Bác ấy chết rồi!</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Cô gái bối rối trước ánh mắt của mọi người, vừa khóc vừa nói như phân bua:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Chiều nay con đi làm đám cưới, đã dọn cơm và pha nước đầy bình thủy cho mẹ con rồi mà, mọi thứ cần dùng để sát bên giường, không biết bà đi đâu mà té thế?</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Thêm một số người đến. Đèn được nối thêm. Vài người phụ nữ lào xào trách móc. Một người lên tiếng:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Thôi chuyện lỡ rồi. Con Vân còn nhỏ quá chưa biết gì. Xin bà con vui lòng mỗi người giúp một tay để lo hậu sự cho bác ấy.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">*</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Nắng chiều in hình những chòm lá bồ-đề lao xao trên sân chùa. Tôi nhìn bà lão đang ngồi bên cạnh trên chiếc ghế đá, mái tóc bạc phất phơ theo từng cơn gió nhẹ, cặp mắt nhìn vào khoảng không phía trước mà như đang nhìn vào một cõi xa xăm nào. Tuy mặc một bộ đồ nâu của nhà chùa nhưng trông bà vẫn đẹp lão, minh mẫn, vẫn còn vài nét thanh tú trên khuôn mặt mà dường như thời gian chưa kịp xóa nhòa. Tôi hỏi khẽ:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Sau đó thế nào nữa bác?</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Vẫn đăm chiêu nhìn vào khoảng không gian vô tận, bà lão lẩm bẩm một mình:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; 49 năm, 2 tháng, 12 ngày tính cả ngày hôm nay.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Dạ, bác nói gì ạ? Tôi ngạc nhiên hỏi.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Bà lão vẫn như nói với mình:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Mẹ của bác chết đến hôm nay là đúng 49 năm, 2 tháng, 12 ngày. Ngần ấy năm tháng bác đã sống trong nỗi giày vò của lương tâm, sám hối bao nhiêu cũng không gội rửa hết tội lỗi. Chỉ cần một phút thôi để pha cho mẹ của bác một ly nước thì mọi sự đã thay đổi. Thầy dạy rằng cái chết và cái sống chỉ cách nhau một hơi thở, cái thiện và cái ác chỉ cách nhau một sát-na của tâm.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Tôi cầm tay bà lão an ủi:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Nhưng bác đã sám hối ngần ấy năm. Bà dưới suối vàng chắc đã hiểu và tha thứ cho bác vì ngày ấy bác còn quá trẻ chưa suy nghĩ được nhiều.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Bà lão thở nhẹ:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Khi bác ngợi ca một cách trơn tru lòng hiếu thảo ở bữa tiệc thừa mứa đồ ăn thức uống thì mẹ của bác đang ngã gục chết khát vì sự bất hiếu của con mình. Có thể bà đã tha thứ cho bác, nhưng bác lại không thể tha thứ cho mình.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Bỗng bà quay lại nhìn tôi:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Cháu còn bố mẹ không?</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Tôi gật đầu:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Dạ, còn ạ.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Bà lão đăm chiêu:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Hãy lấy câu chuyện của đời bác vừa kể như bài học làm người, kẻo sau này bố mẹ mất đi có sám hối bao nhiêu cũng không tiêu trừ được tội lỗi đâu, cháu ạ.</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Tiếng chuông công phu chiều vang lên. Bà lão đứng dậy, chậm rãi bước về phía chánh điện. Tôi cũng đứng dậy, hỏi với theo:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Bác có con cái gì không?</p>
<p style="color: #000000;" align="left">Bà lão không quay đầu lại. Tôi nghe tiếng bà trả lời như âm vọng từ một cõi xa xôi nào:</p>
<p style="color: #000000;" align="left">&#8211; Có, nhưng chúng đã bỏ bác đi tất cả rồi!</p>
<div style="color: #000000;" align="left">Bóng bà lão xa dần. Thêm một tiếng chuông chùa lại vang lên, ngân nga, trải dài nhè nhẹ, như dùng dằng, như níu kéo một nỗi niềm nào giữa cái hư không tịch mịch trong ánh chiều đang dần tan loãng…</div>
<div style="color: #000000;" align="left"></div>
<div style="color: #000000; text-align: right;" align="left"><b>Doãn Lê</b></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/long-hieu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 34 &#8211; Con vẹt xanh</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Mar 2014 03:59:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tuần 34]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con vẹt]]></category>
		<category><![CDATA[con vẹt xanh]]></category>
		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=29321</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Một câu chuyện Trung Quốc em muốn gửi đến anh chị về niềm nhớ mong của người mẹ dành cho người con đi làm xa nhà. Chúng ta làm nhiều cách để cha mẹ đỡ buồn, nhưng điều đơn giản nhất là: Hãy luôn bên cạnh cha mẹ khi có thể!]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Anh chị thân mến! Một câu chuyện Trung Quốc em muốn gửi đến anh chị về niềm nhớ mong của người mẹ dành cho người con đi làm xa nhà. Chúng ta làm nhiều cách để cha mẹ đỡ buồn, nhưng điều đơn giản nhất là: Hãy luôn bên cạnh cha mẹ khi có thể!</h2>
<p style="text-align: justify;">Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao… Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện tuần 34 - Con vẹt xanh Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me1.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ con vẹt xanh mua đắt tiền lắm, con nuôi dạy nó đã lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày… Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con vẹt xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé…Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý con vẹt xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ!</p>
<p style="text-align: justify;">Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá, anh nhận ra con vẹt xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm… Con vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả vẹt xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của bà với anh ấy…</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương st</em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 34 - Con vẹt xanh Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>20</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Số mệnh thay đổi tùy theo hành động</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/so-menh-thay-doi-tuy-theo-hanh-dong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/so-menh-thay-doi-tuy-theo-hanh-dong.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 22 Mar 2014 09:39:11 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[làm việc thiện]]></category>
		<category><![CDATA[số mệnh]]></category>
		<category><![CDATA[thay đổi vận mệnh]]></category>
		<category><![CDATA[tích đức]]></category>
		<category><![CDATA[tu tâm]]></category>
		<category><![CDATA[tự thay đổi số mệnh]]></category>
		<category><![CDATA[vận mệnh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=29217</guid>

					<description><![CDATA[Vận mạng của mỗi người không cố định mà có thể thay đổi tùy theo hành động. Sống thiện, tu tâm tích đức sẽ giúp thay đổi số mạng. Đời vua Hán cảnh Đế có người bán dầu tên Bùi Độ nghèo khổ lang thang, được thầy tướng số cho biết sẽ chết đói vì]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><strong>Vận mạng của mỗi người không cố định mà có thể thay đổi tùy theo hành động. Sống thiện, tu tâm tích đức sẽ giúp thay đổi số mạng.</strong></h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/so-menh-thay-doi-01.jpg"><img title="Số mệnh thay đổi tùy theo hành động Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-29220" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/so-menh-thay-doi-01.jpg" width="420" height="359" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/so-menh-thay-doi-01.jpg 420w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/so-menh-thay-doi-01-300x256.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/so-menh-thay-doi-01-140x119.jpg 140w" sizes="(max-width: 420px) 100vw, 420px" /></a></p>
<p>Đời vua Hán cảnh Đế có người bán dầu tên Bùi Độ nghèo khổ lang thang, được thầy tướng số cho biết sẽ chết đói vì coi tướng mặt có hai đường chỉ chạy xéo từ cằm lên mép miệng.</p>
<p>Ngày kia Bùi Độ gặp một thiếu nữ ngồi khóc bên giếng sâu. Hỏi ra sự tình mới biết thiếu nữ mang vàng đi để chuộc tội oan của cha, chẳng may bị đánh rơi xuống giếng. Ai cũng nói dưới giếng có con trăn to. Thiếu nữ đang tuyệt vọng muốn quyên sinh. Bùi Độ thương tình, nghĩ mình trước sau cũng chết đói nên liều mạng leo xuống tìm được vàng cho thiếu nữ. Nhờ đó gia đình thiếu nữ được phục hồi danh dự và quyền thế.</p>
<p>Một lần gặp lại, nhà tướng số kia kinh ngạc nói rằng tướng chết đói của Bùi Độ đã biến mất mà thay vào đó là tướng công khanh phú quý rực rỡ! .</p>
<p>Đúng vậy, sau này thiếu nữ tên Ngọc Hà đền ơn, đem Bùi Độ về dạy học và giao ước vợ chồng rồi mới thưa với phụ thân. Cha nàng gửi gắm Bùi Độ sang một người bạn khác để nhờ tiến cử. Thời gian xa cách Ngọc Hà, Bùi Độ đã lạc lòng với những hình bóng giai nhân khác.</p>
<p>Trên bước đường tiến quan, Bùi Độ ghé vào thăm nhà tướng số cũ để tạ ơn, nhưng ông bảo Bùi Độ đã hiện lại tướng chết đói. Bùi Độ tức giận bỏ đi.</p>
<p>Sau khi được làm quan, Bùi Độ đánh mất nhân cách, chỉ lục lạo, cưỡng bức các cô gái đẹp, bị triều đình hạ lệnh bắt về kinh trị tội. Bùi Độ sợ hãi trốn vào rừng rồi chết đói cạnh một mỏm đá!.</p>
<p>Cái phước của Bùi Độ xuất hiện do tâm niệm quên mình cứu giúp người. Phước đó quá lớn đến nỗi chuyển hẳn tướng mạo và số mệnh để cho Bùi Độ trở thành quan chức vinh hiển.<br />
Nhưng rồi, tư cách tầm thường tham dục đã phá vỡ phước cũ để cho nghiệp chết đói đủ cơ duyên xuất hiện trở lại.<br />
<em><strong>Như vậy, tướng mạo tùy thuộc vào nghiệp chứ không cố định. Nếu chúng ta thường xuyên biết cảm thông chia sẻ làm nhiều điều thiện cứu giúp mọi người, ắt hẳn tướng mạo và số mệnh chúng ta sẽ thay đổi một cách tốt đẹp lắm.</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/so-menh-thay-doi-tuy-theo-hanh-dong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuột cắn khố rách</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuot-can-kho-rach.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuot-can-kho-rach.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Feb 2014 01:57:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa được phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[cầu đạo]]></category>
		<category><![CDATA[chuột cắn khố rách]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tu hành]]></category>
		<category><![CDATA[khố rách]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[tu hành]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=28283</guid>

					<description><![CDATA[Trong cuộc sống, có rất nhiều cơ hội cho chúng ta làm bất cứ việc gì, nhưng chúng ta liệu rằng đã biết cách suy nghĩ và hành động sáng suốt để không bị lầm đường lạc bước, đi quá xa mục tiêu và con đường mà ta đang theo đuổi? Câu chuyện vui “Chuột cắn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Trong cuộc sống, có rất nhiều cơ hội cho chúng ta làm bất cứ việc gì, nhưng chúng ta liệu rằng đã biết cách suy nghĩ và hành động sáng suốt để không bị lầm đường lạc bước, đi quá xa mục tiêu và con đường mà ta đang theo đuổi? Câu chuyện vui “Chuột cắn khố rách” sẽ cho chúng ta những cảm nhận sâu sắc hơn.</h2>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc-dao-01.jpg"><img title="Chuột cắn khố rách Chưa được phân loại"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-28307" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc-dao-01.jpg" width="416" height="380" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc-dao-01.jpg 416w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc-dao-01-300x274.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc-dao-01-140x127.jpg 140w" sizes="(max-width: 416px) 100vw, 416px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">“Một đệ tử quyết tâm cầu đạo, xin học với một đạo sư. Sau thời gian học hành chăm chỉ, một hôm sư phụ có việc phải đi xa nên dặn học trò ở lại chăm lo tu hành.</p>
<p style="text-align: justify;">Học trò nghe theo lời thầy, thiền định sớm hôm không hề bê trễ, Vì nếp sống tu hành thanh bần, tu sĩ chỉ có độc mỗi một miếng khố che thân. Nhưng chiếc khố cứ bị chuột cắn rách hoài nên tu sĩ cứ lâu lâu lại phải đi xin một mảnh vải che thân khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Dân làng thấy vậy, bèn biếu tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột. Tu sĩ đem con mèo về nuôi, từ đó chuột không dám lộng hành nữa, nhưng tu sĩ lại phải lo thêm một phần ăn.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngoài thực phẩm chay tịnh, tu sĩ phải xin sữa để nuôi con mèo. Một tín đồ thấy vậy bèn tình nguyện dâng cúng tu sĩ một con bò cái để có sữa nuôi mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò nhưng nuôi được mèo lại không có rơm cho bò ăn. Do đó, ngoài thức ăn khất thực, tu sĩ lại phải đi xin rơm về nuôi bò.</p>
<p style="text-align: justify;">Dân làng thấy vậy bèn biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng cụ canh nông để tu sĩ trồng trọt, nuôi bò. Tu sĩ ra công cầy cấy nên rau trổ thật nhiều, bò ăn không hết, phải mang bán ngoài chợ.</p>
<p style="text-align: justify;">Miếng đất thật mầu mỡ sinh hoa lợi quá nhiều, tu sĩ làm không xuể, phải gọi người đến làng giúp. Lạ thay, miếng đất cứ thế sinh sôi nẩy nở, trồng gì cũng tươi tốt và chả mấy chốc trở nên một đồn điền trù phú.</p>
<p style="text-align: justify;">Tu sĩ có nhiều hoa lợi bèn xây một đền thờ to lớn, đẹp đẽ, thuê thợ khắc tượng, đúc chuông thật vĩ đại, nhưng thời gian tu hành không còn là bao vì tu sĩ phải lo trông nom đồn điền, lo sổ sách giao dịch buôn bán, kiểm soát nhân công trồng tỉa, rồi có tiền bạc phải lo đầu tư, bỏ vốn mua thêm đất đai, khai khẩn thêm nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Một hôm, sư phụ trở về không trông thấy túp lều đơn sơ nữa mà thay vào đó một ngôi đền tráng lệ, nô nức khách hành hương, trong đền ồn ào những tín đồ vừa cúng bái vừa buôn bán.</p>
<p style="text-align: justify;">Trông thấy sư phụ, tu sĩ mừng rỡ chạy ra chào. Sư phụ ôn tồn hỏi tại sao lại có sự thay đổi như thế. Tu sĩ trả lời, ‘thưa thầy, thật tâm con muốn tu hành nhưng tại lũ chuột cứ cắn rách áo hoài. Để bảo vệ cái áo con nuôi mèo. Để có sữa cho mèo ăn, con phải nuôi bò, và để có rau nuôi bò, con phải canh tác. Rồi thì trúng mùa liên tiếp, sức con làm không xuể nên phải gọi thêm người làm giúp, rồi thì buôn bán thành công, tiền bạc nhiều thêm, con phải đích thân trông nom mọi việc. Sau đó con cho xây cất đền thờ to tát, đúc tượng thật vĩ đại, con còn mướn người lo việc cúng tế, nhang đèn cẩn thận’.</p>
<p style="text-align: justify;">Sư phụ thở dài, ‘xây cất đền thờ thật to chỉ là trói buộc, nào phải giải thoát. Tụ tập tín đồ cho đông, ồn ào phức tạp, chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Chỉ vì một cái khố rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn một chút mà đã đi lệch lúc nào không hay, trói buộc vào các thứ đó rồi làm sao có thể thoát được ?’.</p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>Chỉ vì một sự việc rất nhỏ mà đôi khi nó sẽ dấn đến những sự việc lớn bất ngờ mà chính bản thân ta cũng không ngờ tới. Câu chuyện là một bài học cuộc sống cho chúng ta là hãy biết dừng lại và cảm nhận, cảm nhận mục tiêu ban đầu và quãng đường ta đang đi, cảm nhận kết quả mà ta đã đạt…</strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuot-can-kho-rach.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện nồi cơm của Khổng Tử</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 28 Oct 2013 01:38:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa từ câu chuyện về Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[lời Khổng Tử dạy]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=23081</guid>

					<description><![CDATA[Lời Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Lời Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật.</h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.jpg"><img title="Chuyện nồi cơm của Khổng Tử Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-23082" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.jpg" width="400" height="300" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.jpg 400w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></a></p>
<p>Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử</p>
<p>Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ &#8230; Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.</p>
<p>May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo &#8230; Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.</p>
<p>Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi &#8211; một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất &#8211; phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.</p>
<p>Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.</p>
<p>Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng &#8220;cộp&#8221; từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống &#8230; thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ &#8230; Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh &#8230; rồi từ từ đưa cơm lên miệng &#8230;</p>
<p>Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài &#8230; ngửa mặt lên trời mà than rằng: &#8220;Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!&#8221;</p>
<p>Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về &#8230; Nhan Hồi lại luộc rau &#8230; Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ &#8230;</p>
<p>Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.</p>
<p>Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: &#8220;Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước &#8230;</p>
<p>Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy &#8230; cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?</p>
<p>Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: &#8220;Dạ thưa thầy, nên ạ!&#8221;</p>
<p>Khổng Tử lại nói: &#8220;Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?&#8221;</p>
<p>Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: &#8220;Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.&#8221;</p>
<p>Khổng Tử hỏi: &#8220;Tại sao?&#8221;</p>
<p>Nhan Hồi thưa: &#8220;Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi &#8230; nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em &#8230;</p>
<p>Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi &#8230; bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và &#8230; thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!</p>
<p>Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: &#8220;Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt ta nhìn thấy chưa chắc đã đúng&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
