<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>cám ơn - Chủ đề &#039;cám ơn&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cam-on/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cam-on</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 18 Nov 2016 03:37:10 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>cám ơn - Chủ đề &#039;cám ơn&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cam-on</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện 20/11: Cám ơn Thầy</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cam-on-thay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cam-on-thay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 03 Nov 2013 08:22:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cám ơn]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện 20/11]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[học trò]]></category>
		<category><![CDATA[thầy]]></category>
		<category><![CDATA[thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1901</guid>

					<description><![CDATA[Cám ơn thầy &#8211;  &#8211; Câu chuyện 20/11 về tình thầy trò, về sức mạnh của sự động viên, về lòng bao dung của một người thầy! Tôi là một học sinh&#8230; không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Cám ơn thầy &#8211;  &#8211; Câu chuyện 20/11 về tình thầy trò, về sức mạnh của sự động viên, về lòng bao dung của một người thầy!</h2>
<p>Tôi là một học sinh&#8230; không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có lớp học nào chịu thu nhận tôi quá một tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài: thằng này vậy là coi như xong&#8230; <span id="more-1901"></span></p>
<p><img title="Câu chuyện 20/11: Cám ơn Thầy Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/diendanky51-4.gif" alt=" " /></p>
<div>
<p>Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. &#8220;Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến&#8221;.Thầy dạy lớp tập hợp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến &#8220;trao tận tay thầy&#8221;. Tôi lén quan sát &#8220;đối thủ&#8221; của mình. Thầy gầy gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi &#8220;A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây&#8221;.Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.&#8221;Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn&#8221;, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không.Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: &#8220;Lần sau em nhớ cẩn thận hơn&#8221;. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này.</p>
<p>Thời ấy chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy.</p>
<p>Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào khi cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn nhiều hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy xấu hổ quá chừng. Ôm hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí: &#8220;Lần sau em không làm thế nữa&#8221;. Thầy mỉm cười bảo: &#8220;Em ngoan lắm!&#8221;.</p>
<p>Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình nữa.</p>
<p>Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt.</p>
<p>Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân &#8220;bàn chuyện&#8221; với ba tôi.</p>
<p>Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải khản cổ quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được.</p>
<p>Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy.</p>
<p>Dần dần, kiến thức &#8220;tự nhiên&#8221; đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười.</p>
<p>Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy đến nhà thầy.</p>
<p>Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm nghe chó sủa ran chạy sang xem xét. &#8220;Cậu là Phong hử?&#8221;. &#8220;Dạ&#8221;. &#8220;Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai&#8221;. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. &#8220;Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy&#8221;.</p>
<p><strong>Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người.</strong></p>
[dropshadowbox align=&#8221;center&#8221; effect=&#8221;lifted-both&#8221; width=&#8221;90%&#8221; height=&#8221;&#8221; background_color=&#8221;#fce2ad&#8221; border_width=&#8221;1&#8243; border_color=&#8221;#dddddd&#8221; ]<strong><span style="color: #000000;">Để Ngày 20/11 được trọn vẹn với thầy cô. Bạn có thể tham khảo thêm các mẫu quà tặng sau: <a style="color: #000000;" href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011" target="_blank">https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011</a></span></strong>[/dropshadowbox]
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cam-on-thay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một lời cảm ơn!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-loi-cam-on.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-loi-cam-on.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 08 May 2013 03:54:36 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cám ơn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[ky nang song]]></category>
		<category><![CDATA[lời cảm ơn]]></category>
		<category><![CDATA[mot loi cam on]]></category>
		<category><![CDATA[thank you]]></category>
		<category><![CDATA[thanks]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15866</guid>

					<description><![CDATA[Hãy dành thời gian để nói những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn các bạn nhé. Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù. Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Hãy dành thời gian để nói những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn các bạn nhé.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Một lời cảm ơn! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thank-you1.jpg" width="526" height="350" /></p>
<p style="text-align: justify;">Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù. Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ côi lang thang trên đường phố khắp thủ đô Ri-ô-đờ-Ja-nê-rô.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm xong và lớp học chuyên môn buổi chiều mà tôi giảng dạy, thì bông thấy có ai đó đạp nhẹ vào tay. Tôi dừng : không có ai cả. Tôi đi tiếp. Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay. Lần nầy tôi quay hẳn người lại, và nhìn xuống. Thằng bé đứng ở đó. Mắt nó màu nhạt,cũng có thể đó là do tôi có cảm giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó.</p>
<p>&#8211; Bánh mì, ông ơi??</p>
<p>Nếu sống ở Braxin, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi nầy. Tôi bảo nó đi theo tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát:</p>
<p>&#8211; Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ nầy ? &#8211; Tôi gọi.</p>
<p>Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ nầy sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé nầy lại làm tôi ngạc nhiên.</p>
<p>Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng không muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.</p>
<p>Tôi bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong cửa hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt dí vào cửa kính, quan sát.</p>
<p>&#8220;Nó làm cái quái gì thế ?!&#8221; &#8211; Tôi nghĩ.</p>
<p>Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Braxin ngước nhìn khách lạ người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn phải ngừng vài giây), và nói: &#8220;Cảm ơn chú?! &#8221; Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn: &#8220;Cảm ơn chú nhiều lắm ạ ! &#8221;</p>
<p>Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất.</p>
<p>Khi tôi viết bài nầy tôi vẫn đang ngồi bên ngoài quán giải khát, nơi tôi mua chiếc bánh mì cho thằng bé. Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cảm ơn &#8211; thực sự cảm ơn &#8211; vì những gì họ làm cho chúng ta .</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-loi-cam-on.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
