<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>câu chuyện cảm động - Chủ đề &#039;câu chuyện cảm động&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-cam-dong/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-cam-dong</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 09:12:51 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>câu chuyện cảm động - Chủ đề &#039;câu chuyện cảm động&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-cam-dong</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Mẹ&#8230; mẹ của con</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/me-me-cua-con.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 Mar 2017 18:37:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen trong tuan]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55925</guid>

					<description><![CDATA[Bạn đọc thân mến, tuần này Quatructuyen.com xin gửi tới bạn đọc về câu chuyện ý nghĩa về người mẹ, mang giàu tính nhân văn cũng như mang lại nhiều xúc cảm. Hãy cùng đọc và suy ngẫm nhé. &#160; Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Bạn đọc thân mến, tuần này <a href="https://quatructuyen.com">Quatructuyen.com</a> xin gửi tới bạn đọc về câu chuyện ý nghĩa về người mẹ, mang giàu tính nhân văn cũng như mang lại nhiều xúc cảm. Hãy cùng đọc và suy ngẫm nhé.</strong></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.</span></p>
<p><img title="Mẹ... mẹ của con Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-55926 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2.jpg" alt=" " width="670" height="447" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2.jpg 670w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 670px) 100vw, 670px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khiễng bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà xấu hổ đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!</span></p>
<p><img title="Mẹ... mẹ của con Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-55927 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716.jpg" alt=" " width="629" height="330" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716.jpg 629w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716-300x157.jpg 300w" sizes="(max-width: 629px) 100vw, 629px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt, tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh </span><span style="font-weight: 400;">Hoa</span><span style="font-weight: 400;">. </span><span style="font-weight: 400;">Ngày tốt nghiệp</span><span style="font-weight: 400;">, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trải qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết&#8230;</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Dù cuộc sống có khó khăn như nào, chông gai ra sao … những người mẹ vẫn luôn là người bạn đồng hành, dìu dắt người con của mình đi qua biết bao nhiêu năm tháng, dẫn lối người con của mình đến thành công cuối cùng. Qua câu chuyện trên, <a href="https://quatructuyen.com">Quatructuyen.com</a> hi vọng đã mang đến cho bạn đọc thân mến một câu chuyện hay trong tuần lễ này. Đừng quên dành những lời yêu thương và những món quà nho nhỏ tới người phụ nữ bạn yêu thương nhé.</span></p>
<blockquote><p><a href="http://blog.quatructuyen.com/category/qua-tang-cuoc-song/hieu-ve-cuoc-song/cau-chuyen-hang-tuan">&gt;&gt; Đọc thêm thật nhiều câu chuyện ý nghĩa của chúng mình tại đây</a></p>
<p><a href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-phu-nu-8-3">&gt;&gt; Mua ngay một món quà dành bất ngờ cho mẹ</a></p></blockquote>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 54: Món quà cuối đời mẹ để lại cho con, xem xong mọi người đều khóc…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-54-mon-qua-cuoi-doi-de-lai-cho-con-xem-xong-mo%cc%a3i-nguoi-deu-khoc.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Oct 2016 09:10:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình mẫu tử]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=53369</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Trong cuộc đời con người, không có điều gì quan trọng hơn gia đình, vậy nên hãy dành thời gian cho những người yêu thương chúng ta, hãy trân quý mỗi một khoảnh khắc ở cùng nhau, nếu không sau này có hối ân hận cũng đã không còn kịp nữa…]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến! Trong cuộc đời con người, không có điều gì quan trọng hơn gia đình, vậy nên hãy dành thời gian cho những người yêu thương chúng ta, hãy trân quý mỗi một khoảnh khắc ở cùng nhau, nếu không sau này có hối ân hận cũng đã không còn kịp nữa…</strong></p>
<figure id="attachment_53371" aria-describedby="caption-attachment-53371" style="width: 980px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 54: Món quà cuối đời mẹ để lại cho con, xem xong mọi người đều khóc… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-53371 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1.jpg" alt=" " width="980" height="592" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1.jpg 980w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-300x181.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-768x464.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-800x483.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-350x211.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-36x22.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-48x29.jpg 48w" sizes="(max-width: 980px) 100vw, 980px" /><figcaption id="caption-attachment-53371" class="wp-caption-text">Hãy trân quý những giây phút được ở bên người thân của mình, kẻo một ngày phải hối tiếc… (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p><strong>Câu chuyện đến từ một đôi vợ chồng đã kết hôn hơn 20 năm</strong></p>
<p>Trước khi kết hôn, tôi và vợ là một đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết. Sau khi kết hôn, phải đối diện với hai gia đình và những đổi thay, bất hòa trong cuộc sống mà cãi nhau không ngừng. Mãi cho đến khi con cái lớn rồi, vợ tôi dường như cũng đã nhẹ nhàng hơn, dần dần đã buông bỏ rất nhiều chuyện mà trước đây cô ấy cố chấp tới cùng.</p>
<p>Sau khi tan ca, tôi có thể cùng tụ họp với đồng nghiệp mãi đến lúc tối khuya mới về, ngày nghỉ có thể đi đánh gôn suốt cả ngày, đối với những chuyện quét dọn sắp xếp nhà cửa cũng không còn cãi vã như trước nữa.</p>
<p>Một ngày kia, vợ nói với tôi, mong tôi có thể mời một người phụ nữ khác ra ngoài ăn cơm, xem phim.</p>
<p>Cô ấy nói: “Em yêu anh, nhưng em biết có một người phụ nữ khác cũng rất yêu anh”.</p>
<p><strong>Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến, chính là mẹ tôi, một quả phụ…</strong></p>
<p>Con trai không ở bên cạnh, sau khi chồng qua đời thì sống cô độc một mình. Tôi cầm điện thoại lên, ấn số điện thoại quen thuộc đó.</p>
<p>Vừa nhấc máy lên, liền nghe thấy lời hỏi thăm lo lắng của bà: “Con thế nào rồi? Con vẫn tốt đấy chứ?”.</p>
<p>Bà ấy đã quen với việc tôi không chủ động liên lạc, cũng không chia sẻ chuyện vui với bà, vậy nên, khi chuông điện thoại reo lên, bà luôn lo lắng nghe phải tin xấu.</p>
<p>Tôi trả lời: “Không có gì đâu mẹ, con muốn hỏi mẹ Thứ Sáu này có rảnh hay không? Sau khi con tan ca sẽ đến đón mẹ, cũng nhau ăn bữa cơm tối, xem phim”.</p>
<p>Bà nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Ừm, vậy hẹn chắc như vậy nhé con!”.</p>
<p><strong>Đến ngày hẹn, mẹ lộ vẻ rất căng thẳng …</strong></p>
<p>Đến ngày thứ sáu, sau khi tan ca, khi tôi lái xe đến đón bà, thật sự có chút căng thẳng.</p>
<p>Khi tôi đến nhà bà, tôi chú ý thấy bà xem ra cũng thấy rất căng thẳng đối với cuộc hẹn lần này. Bà mặc một bộ đồ rất đẹp, nhưng lại khoác một chiếc áo khoác có phần lỗi thời, mái tóc thẳng đã được búi lên, tôi còn chưa đến, bà đã đứng chờ ở trước cổng nhà rồi.</p>
<p>Nhìn thấy tôi, bà nở nụ cười xán lạn, lúc ấy tôi bỗng cảm giác thấy bà giống hệt như một nữ thần tỏa ánh hào quang bốn phía.</p>
<p>Bà ngồi lên ghế lái phụ, loay hoay một hồi để thắt dây an toàn. Bà không giấu được vẻ vui mừng, nói: “Mẹ nói với mấy người bạn rằng sẽ có hẹn với con trai, họ đều rất ngạc nhiên, đều muốn biết được chi tiết”.</p>
<p>Tôi đã chọn một quán ăn gia đình, bình thường khi làm việc, chiêu đãi khách hàng đã đi qua không biết bao nhiêu nhà hàng Tây cao cấp, thỉnh thoảng đến quán ăn loại này cảm giác cũng rất ấm áp. Khi đi vào trong quán ăn, bà đã vịn tay tôi, giống như đi trên con đường ánh sao, ưu nhã nhưng lại không quen.</p>
<p><strong>Bình bình thản thản cùng với mẹ dùng xong bữa cơm</strong></p>
<p>Sau khi ngồi xuống, liền cầm thực đơn lên đọc, khi tôi ngẩng đầu lên hỏi bà muốn ăn gì, phát hiện bà đang ngồi đối diện nhìn tôi chăm chú, một nụ cười hiện lên trên gương mặt của bà.</p>
<p>Bà nói: “Nhớ ngày nào, mẹ là người đọc thực đơn lên cho con nghe”.</p>
<p>Tôi trả lời rằng: “Bây giờ mắt mẹ không được tốt, cần nghỉ ngơi, những việc này cứ để con làm được rồi”.</p>
<p>Trong suốt bữa ăn, chúng tôi trò chuyện rất thoải mái, không có chuyện gì đặc biệt cả. Còn về chuyện xem phim, thì cũng đã khá muộn rồi, vậy nên không có nhắc đến chuyện xem phim đó nữa.</p>
<p>Khi đưa bà về đến trước cửa nhà, bà nói: “Mẹ còn muốn có hẹn với con thêm một lần nữa, nhưng lần này, sẽ là mẹ đích thân mời con, mẹ muốn mời con ăn cơm tối, xem phim, được chứ?”</p>
<p>Tôi đã đồng ý.</p>
<figure id="attachment_53370" aria-describedby="caption-attachment-53370" style="width: 800px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 54: Món quà cuối đời mẹ để lại cho con, xem xong mọi người đều khóc… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-53370 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc.jpg" alt=" " width="800" height="510" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-300x191.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-768x490.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-350x223.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-48x31.jpg 48w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /><figcaption id="caption-attachment-53370" class="wp-caption-text">(Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p><strong>Trong tình yêu, có được sự cảm thông, có thể cùng nâng đỡ, trưởng thành, khiến cho gia đình hạnh phúc hơn</strong></p>
<p>Vừa mới về đến nhà, vợ hỏi tôi: “Cuộc hẹn của anh thế nào rồi?”.</p>
<p>Tôi nói: “Rất tốt. Nhưng sao em lại có đề nghị như vậy nhỉ?”.</p>
<p>Vợ tôi nói: “Trước khi kết hôn, em vẫn còn là một cô gái mong muốn có được tình yêu. Mỗi lần khi phải đối diện với cửa ải khó trong tình yêu, em lúc đó cho rằng bản thân cần phải ‘hiểu và bỏ qua’, trong tình cảm khó tránh khỏi sẽ có những chỗ không được như ý mình, vì tình yêu, em đã dùng sự cảm thông mà học cách lùi một bước.</p>
<p>Sau khi kết hôn, em bắt đầu hiểu và thông cảm cho những thói quen của anh, không kể là mâu thuẫn về lối sống, quan điểm xuất hiện trong hôn nhân. Vì gia đình này, em đã lấy sự thông cảm để thay đổi phong cách sống và giá trị quan của bản thân mình.</p>
<p>Sau khi có con cái rồi, em và anh có cách nuôi dạy con cái khác nhau, nhưng lần này, em biết rõ rằng chúng ta có cùng một mục tiêu, chính là cho con những điều tốt đẹp nhất, cho chúng một tương lai tươi sáng, điểm này không cần phải thông qua “thông cảm” mới có thể hiểu được. Cũng bởi vì đã có một điểm chung này, những xung đột sinh ra trong tình yêu và hôn nhân đều đã bị san bằng, chúng ta cùng yêu thương con cái, nuôi dạy con cái, chăm lo cho con cái.</p>
<p><strong>Có một nửa kia bên cạnh, nâng đỡ lẫn nhau, cùng nhau trải qua sóng gió, đối với một người phụ nữ mà nói đây là điều hạnh phúc nhất</strong></p>
<p>Em biết có một ngày các con sẽ rời xa em, em sẽ không thể tiếp tục nuôi dạy chúng được nữa, em biết có ngày các con không cần đến sự chăm sóc của mẹ chúng nữa. Và em rất hạnh phúc, nếu đến ngày đó, em vẫn còn có anh cùng đi trên một đoạn hành trình khác của đời người.</p>
<p>Nhưng trong sinh mệnh của mẹ chỉ có mỗi mình anh, chỉ còn lại mỗi mình anh. Một người phụ nữ đi qua tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con cái, điều mà họ cần thật sự không nhiều, sau mỗi một lần ‘cảm thông’, ngay cả năng lực mở miệng ‘đòi hỏi’ cũng đã không còn nữa rồi”.</p>
<p>Nghe xong những lời này của vợ, tôi gật gật đầu.</p>
<p>Từ trước đến nay, tôi đều rất quan tâm đến cuộc sống của mẹ, liệu bà có sống tốt hay không? Có thiếu thốn thứ gì hay không? Nhưng những điều vụn vặt trong cuộc sống đã khiến cho sự quan tâm của tôi đối với bà bị đặt ở phía sau, chính là giống như bộ phim không có xem đó, tuy rạp chiếu phim vẫn còn đang công chiếu, nhưng lúc đó đối với tôi mà nói thật sự đã quá muộn rồi.</p>
<p><strong>Mẹ đột ngột qua đời, con trai nhận được món quà sau cùng của mẹ…</strong></p>
<p>Mấy ngày sau, mẹ của tôi vì nhồi máu cơ tim mà qua đời. Sự tình xảy ra quá bất ngờ, tôi còn chưa kịp làm bất cứ chuyện gì cho bà ấy nữa.</p>
<p>Tại lễ tang, mẹ mặc bộ áo khoác đã mặc trong bữa cơm tối hôm đó, lúc này tôi mới biết, đó là món quà kỷ niệm ngày cưới sau cùng mà bố tôi tặng cho mẹ.</p>
<p>Sau đó, tôi nhận được một bức thư, bên trong có để một biên lai nhà hàng và một mẩu giấy. Bên trong có viết:</p>
<p><em>“Mẹ đã trả tiền trước rồi, mẹ đã đặt hai chỗ, một chỗ là cho con, một chỗ là cho vợ con. Con mãi mãi sẽ không bao giờ biết được, buổi tối hôm đó đối với mẹ, nó có ý nghĩa quan trọng như thế nào đâu, mong con cũng có thể dành thời gian tạo niềm vui bất ngờ cho vợ con giống như vậy.</em></p>
<p><em>Người mẹ mãi mãi yêu thương con”.</em></p>
<p><strong>Hãy dành thời gian cho những người yêu thương bạn, gia đình mãi mãi là cảng tránh gió của chúng ta!</strong></p>
<p>Chính ngay lúc này tôi mới biết được rằng sự quan trọng của câu “tôi yêu bạn” nếu được nói đúng lúc.</p>
<p>Hãy dành thời gian cho những người yêu thương bạn, bởi vì trong cuộc đời của con người, không có điều gì quan trọng hơn gia đình, hãy trân quý khoảng thời gian được ở cùng với gia đình, mãi mãi đừng nên nói “quá muộn rồi!”.</p>
<p><em>Người mẹ thật sự rất vĩ đại!</em></p>
<p><em>Hy sinh cho con cái không một chút oán trách hay ân hận.</em></p>
<p><em>Mãi cho đến thời khắc sau cùng…</em></p>
<p>Hãy chia sẻ câu chuyện cảm động này với người thân bạn bè, bạn nhé!</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Theo Tinhhoa</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-50-dieu-quan-trong-nhat-trong-doi-nguoi-phu-nu.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Jul 2016 03:16:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện tình yêu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=51351</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết nhé</strong></p>
<h2>Người thợ Mỏ</h2>
<p>Cô ấy 30 tuổi, người xinh đẹp, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gái đần độn, sau đó nữa thì, năm cô 29 tuổi, chồng cô mất. Về sau, cô đã quyết định tái giá, cô gả cho một người đàn ông lớn hơn cô 15 tuổi.</p>
<p>Cô không chịu nổi khổ, huống hồ còn phải dẫn theo cô con gái đần độn. Điều quan trọng là, ông ấy là một người thợ mỏ, thu nhập bao nhiêu thì không nói, chỉ là nếu như xảy ra tai nạn, thông thường nạn nhân sẽ được bồi thường bảy, tám trăm triệu.</p>
<p>Cô đã nghèo khổ đến sợ rồi, nếu không, tại sao xinh đẹp như vậy lại muốn gả cho một người có chút tật ở chân cơ chứ. Ông ấy vừa già vừa khó coi, miệng méo mắt lệch…</p>
<p>Ông ấy cũng biết rằng bản thân mình không xứng, nhưng vẫn cảm thấy giống như có được báu vật vậy…<br />
Số tiền ông kiếm được, toàn bộ đều đưa hết cho cô, nhưng mỗi tháng cũng chỉ khoảng 3 triệu, trừ đi các khoản chi dùng cho cơm ăn áo mặc thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.</p>
<p>Cô thật sự không can tâm, cô con gái ngốc của cô sau này còn phải dùng đến tiền nữa, bản thân không muốn sống với ông cả đời như vậy. Khai thác khoáng sản, đâu đâu cũng dễ xảy ra tai nạn như vậy, tại sao ông ấy lại không gặp phải nhỉ?</p>
<p>Điều cô nghĩ đến chính là vài trăm triệu đó, nếu như ông ấy chết rồi, cô sẽ ôm tiền bỏ đi. Đây là một suy nghĩ ác độc, nhưng lại là điều chân thật nhất…</p>
<p>Cô mua quần áo phấn son tô điểm cho chính mình, liếc mắt đưa tình với người hàng xóm…</p>
<p>Có người nói cho ông hay rằng: <em><strong>“Hãy nhìn vợ ông kìa, lấy tiền của ông chưng diện rồi gian díu với người đàn ông khác!”.</strong></em></p>
<p>Ông chỉ cười: <strong><em>“Cô ấy ở nhà cô đơn buồn chán, ăn diện một chút thì có sao đâu”.</em></strong> Thật ra, trái tim ông đang đau nhói, ông không muốn thấy cô phóng đãng như vậy.</p>
<h2>Tình yêu không giới hạn</h2>
<p>Cô nói muốn ăn quýt, ông liền đi ra tận thị trấn mua, nhưng lúc đi không có nói với cô trước. Cũng ngay lúc đó, tại hầm mỏ xảy ra tai nạn, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là, lần này tốt rồi, tiền đã đến tay rồi!</p>
<p>Bao nhiêu thi thể được khiêng ra, cô nhìn xem từng người từng người một, nhưng không có nhìn thấy ông, trong lòng không khỏi thất vọng cùng cực.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51352 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg" alt=" " width="640" height="424" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy ông ấy tay ôm theo giỏ quýt đi đến trước mặt cô, ngây thơ giống như một đứa trẻ.</p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Cho em này. Anh đi ra thị trấn mua quýt cho em, vậy nên đã thay ca với người khác!”.</strong></em></p>
<p>Cô khóc òa lên, không phải xúc động vì thấy ông bình an, mà là bởi hy vọng tan vỡ.</p>
<p>Ông khuyên rằng: “<em><strong>Anh không sao, em đừng sợ”</strong></em>. Ông tưởng rằng cô đang sợ hãi lo lắng cho mình.</p>
<p>Khi ăn trái quýt, trong lòng cô cảm thấy bản thân mình thật không ra gì.</p>
<p>Ông yêu cô, cũng yêu thương cô con gái ngốc này…</p>
<p>Một thời gian sau, ông len lén chạy lên núi trồng cây, mỗi tháng trồng được khoảng bốn năm chục cây. Có người hỏi ông trồng cây để làm gì? Ông cười trả lời rằng: “Trồng cho hai mẹ con họ, sau này khi tôi chết rồi, thì số cây này cũng đã lớn, có thể nuôi sống hai mẹ con họ”.</p>
<p>Lời này đã đồn đến tai cô, trong lòng cô không khỏi chua xót, suýt chút nữa là rơi nước mắt.</p>
<p>Về sau, cô bị nhiễm phong hàn, ông ấy đã không quản ngày đêm chăm sóc cho cô. Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện người chồng đang ôm chân của mình. Cô hỏi:<strong><em> “Anh ôm chân em làm gì vậy?”.</em></strong></p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Chỉ cần em tỉnh dậy, anh sẽ biết được, nếu như em phải đi vệ sinh sẽ có người dìu em”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật sự đã khóc, nghẹn ngào nói: “<em><strong>Anh đúng là ngốc mà”.</strong></em></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51353 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Sau khi bệnh khỏi rồi, cô khuyên ông rằng:<em><strong> “Anh đừng có đi làm ở khu mỏ nữa được không? Chỗ đó lúc nào cũng có tai nạn rình rập, hôm trước lại chết mấy người nữa, em thật sự rất sợ”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật lòng, bởi vì cô đã nghĩ thông suốt rồi, con người là quan trọng nhất, người không còn nữa, thì cái gì cũng đều không có nữa.</p>
<p>Sau đó, cô nghiêm túc hẳn, không có đi đây đi đó nữa, cũng không còn trang điểm quyến rũ nữa. Cô mở một tiệm tạp hóa nhỏ, hàng ngày đứng tựa cửa chờ ông trở về.</p>
<h2>Tình yêu vô điều kiện của Người Chồng</h2>
<p>Không lâu sau đó, ông đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới làm việc được một lúc, mồ hôi đã đầm đìa, thế là ông lén uống thuốc giảm đau, mỗi lần uống là năm sáu viên, nhưng vùng ngực vẫn cứ đau.</p>
<p>Ông lén đi ra thị trấn khám thử. Bác sĩ nói, ung thư gan thời kỳ cuối, nhiều nhất chỉ sống được hơn ba tháng nữa, muốn ăn gì thì hãy cứ ăn, đừng có làm khổ bản thân mình.</p>
<p>Đi ra chợ, ông đã tiêu xài hết toàn bộ số tiền mang theo, ông đã mua rất nhiều đồ, quần áo mới cho cô, áo khoác hoa cho con gái, son phấn nước hoa, nhưng lại không có mua một món gì cho bản thân mình.<br />
Buổi sáng hôm sau, ông nói ông tính đến khu mỏ làm việc.</p>
<p>Cô nói: <em><strong>“Đừng đi, chỗ đó rất nguy hiểm, dễ xảy ra chuyện, đừng có đi, dứt khoát đừng có đi!”.</strong></em></p>
<p>Ông cười hì hì, cuối cùng vẫn đi. Ông nói với ông chủ rằng: <em><strong>“Hãy sắp xếp cho tôi phần công việc khó nhất, có mệt tôi cũng không sợ”.</strong></em> Ông chủ đương nhiên đồng ý, bèn cử ông xuống hầm mỏ sâu nhất. Khi cơn đau kéo đến, ở trong bóng tối ông thầm gọi tên cô.</p>
<p>Đi làm được ngày thứ ba, dưới hầm bắt đầu ngập nước, ông vốn dĩ là có cơ hội chạy thoát được, nhưng ông nghĩ, có được tiền rồi, cô và con gái cả đời cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa. Thế là, ông không có chạy, cũng không kêu cứu.</p>
<p>Sau khi hay tin, cô đầu tóc cũng không chải mà chạy đến nơi, dùng tay gắng sức đào bới ngoài cửa mỏ, hai tay đều đã chảy máu. Nhìn thấy thi thể của ông, cô gọi tên của ông, khóc lóc kêu gào thảm thiết rằng: <em><strong>“Em không muốn! Em không muốn! Anh đừng bỏ em, đừng bỏ em, làm ơn đừng bỏ lại em mà!”.</strong></em></p>
<p>Từ trong túi áo của ông rơi ra một mẩu giấy chẩn đoán của bệnh viện, lúc này cô mới hiểu rằng, người đàn ông này đã dùng sinh mệnh của mình để yêu thương cô một lần cuối cùng.</p>
<p>Phụ nữ cần được yêu thương, vậy nên tình thương của người chồng mới là niềm ao ước lớn nhất của người phụ nữ.</p>
<p>Tiền bạc, địa vị…</p>
<p>Chung quy điều mà người phụ nữ muốn nhất chẳng qua chỉ là tình yêu và sự che chở của người đàn ông.</p>
<p>Người đàn ông cần được thấu hiểu, vậy nên sự thấu hiểu của người vợ mới là niềm an ủi lớn nhất của người đàn ông.</p>
<p>Vẻ đẹp, khao khát …</p>
<p>Điều mà người đàn ông mong muốn sau cùng chỉ là sự dịu dàng và bầu bạn quan tâm của người phụ nữ.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mấy đời bánh đúc có xương</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/may-doi-banh-duc-co-xuong.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 17 May 2016 01:38:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49112</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện cảm động về tình cảm mẹ kế con chồng. Dù rất thương yêu con, người mẹ này vẫn quyết tâm &#8220;đóng vai ác&#8221;, mặc việc bị con ghét bỏ. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, mỗi người có một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến. Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện cảm động về tình cảm mẹ kế con chồng. Dù rất thương yêu con, người mẹ này vẫn quyết tâm &#8220;đóng vai ác&#8221;, mặc việc bị con ghét bỏ. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, mỗi người có một cách quan tâm, yêu thương khác nhau, không thể chỉ đánh giá qua những gì đôi mắt nhìn thấy.</h2>
<p>Mẹ bỏ nhà đi khi cô còn bé, cô sống với cha đến năm 5 tuổi thì cô có mẹ kế. Cha con cô sống ở nhà mẹ kế, mọi chi tiêu đều nhờ vào tiền của bà.</p>
<p>Mẹ kế có một người con trai lớn hơn cô ba tuổi, không ức hiếp cô nhưng rất ít nói, thi thoảng lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô. Bà có một cửa hàng bán trái cây, bà đối xử với cha con cô cũng rất tốt.</p>
<p>Kể từ ngày mẹ đẻ bỏ cô mà đi, cô sống khép kín, ít nói, không thân thiện với mẹ kế. Bà đóng học phí cho cô, giặt quần áo cho cô. So với những đứa trẻ khác, cô không quá hạnh phúc nhưng cũng không đến nỗi khổ sở.</p>
<p>Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm cô lên 10 tuổi, công trường nơi cha cô làm việc bị sập do quá cũ, công nhân làm việc ở đó bị vùi trong đống cát, trong đó có cha cô.</p>
<p>Lúc cô chạy đến bệnh viện, cô thấy người ta đã phủ tấm vải trắng lên người, mẹ kế đang khóc lóc vật vã bên cạnh. Cô đứng chết lặng trước phòng bệnh, cậu con trai của mẹ kế đẩy cô vào: “Nhanh lại nhìn cha lần cuối đi!”. Nói rồi, cô chạy nhào đến, khóc thét một tiếng rồi ngất lịm trên người cha cô.</p>
<p>Ngày tiễn đưa cha, cô như người mất hồn bên di ảnh của cha, những người xung quanh xì xào, đứa bé thật tội nghiệp, kiểu gì chẳng bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà. Tối đó, cô mơ thấy mình quần áo rách rưới, ăn xin ở ngoài đường. Cô bừng tỉnh và cảm thấy sợ hãi vô cùng.</p>
<p>Sáng sớm, mẹ kế vẫn như thường ngày, thức dậy nấu cơm, gọi cô dậy ăn sáng rồi đi học như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Đầu cô đau như búa bổ, cô thấp giọng van nài: “Hôm nay con có thể nghỉ một hôm không ạ? Con nhớ cha!”.</p>
<p><img title="Mấy đời bánh đúc có xương Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49113 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong.jpg" alt=" " width="416" height="306" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong.jpg 416w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-300x221.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-140x103.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-350x257.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-36x26.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-48x35.jpg 48w" sizes="(max-width: 416px) 100vw, 416px" /></p>
<p>Bà lạnh lùng nói: “Không được! Không đi học thì cha cô có sống lại được không? Nếu có sống ông ấy cũng không đồng ý chuyện này đâu”.</p>
<p>Cô vác ba lô đi học trong nước mắt. Trước khi ra khỏi nhà, mẹ kế đứng đằng sau la lớn: “Đặng Phương Anh, cô nhớ cho tôi, bắt đầu từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô khóc, nghe rõ chưa?”.</p>
<p>Cũng bắt đầu từ hôm đó, mẹ kế dường như không bao giờ cười với cô, thái độ của bà khác hẳn so với khi cha cô còn sống. Cô bắt đầu nghĩ đến lời dân làng nói và thấy nó đúng thật. Cô tự nhủ mình nhất định phải lớn nhanh và rời khỏi ngôi nhà này.</p>
<p>Năm học lớp bảy, lần đầu tiên có chu kỳ, cô sợ hãi. Mẹ kế cô biết chuyện liền vứt cho miếng băng vệ sinh, cô loay hoay không biết thế nào, bà cũng không giúp mà nghiêng mắt nhìn cô: “Đặng Phương Anh, chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào người khác mới làm được à?”.</p>
<p>Cô uất ức nhưng không biết nói với ai, cô nhủ mình phải học cách tự lập, không được nhờ cậy vào ai nữa.</p>
<p>Cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, khâu áo. Cũng từ đó, mẹ kế không giặt đồ cho cô nữa.</p>
<p>Mặc dù mẹ kế không phải là người học giỏi, con trai bà cũng không có thành tích học tập tốt, tốt nghiệp xong chuyển sang học trung cấp nhưng bà yêu cầu cô phải xếp nhất lớp, nếu không thì sẽ bị phạt.</p>
<p>Mặc dù năng lực học tập của cô không đến nỗi nhưng để giành được vị trí nhất lớp là điều quá khó khăn. Cô hận, hận người mẹ kế độc ác, đối xử hà khắc với cô, chắc bà ta đang tìm trăm phương nghìn kế để đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng cô không thể ra đi lúc này được bởi cô không muốn làm một kẻ ăn mày.</p>
<p>Và rồi, cô lao đầu vào học, học ngày học đêm, có nhiều lúc buồn ngủ quá cô gục xuống bàn, một lát sau lại tỉnh dậy đi rửa mặt và học tiếp. Thực ra cô rất chán ghét việc học nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác. Kết quả thi cuối năm công bố, cô vượt lên bao nhiêu bạn trong lớp và giành được vị trí thứ ba. Giáo viên chủ nhiệm cùng các bạn trong lớp đều ngạc nhiên bởi không ai ngờ cô lại giành được vị trí như vậy. Ấy thế nhưng cô không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng, bởi trong cô lúc này là nỗi lo phải đối mặt với mẹ kế.</p>
<p>Tan học, cô sợ phải về nhà, cô vừa bước đến cửa, mẹ kế đã chỉ thẳng vào góc tường và mắng: “Đúng là đồ phế vật, mau quỳ xuống cho tôi!”. Thì ra, trước lúc cô về, mẹ cô đã đến hỏi bạn bè. Cô quỳ vào góc tường, không khóc một tiếng. Hai từ “phế vật” luôn ám ảnh trong đầu cô, nó thôi thúc cô quyết tâm phải đậu Đại học, để xem bà ta có dám mắng nhiếc cô thế nữa không.</p>
<p>Chuyện mua bán của mẹ kế không được thuận lợi như trước. Ngày nào về cô cũng nhìn thấy bà ngồi đếm những tờ tiền, mà tiền thì ngày càng ít đi. Cô cầu mong ông trời đừng để cho mẹ kế không kiếm ra tiền, vì như thế cô sẽ không được đi học nữa.</p>
<p>Lần đó, cô bạn gần nhà sang tìm cô, mẹ kế mở cửa, cô bé kia vội nói: “Bạn Phương Anh có ở nhà không ạ? Bạn ấy mượn sách tham khảo của cháu, sắp thi tốt nghiệp rồi, cháu đang cần gấp ạ!”.</p>
<p>Sách tham khảo không hề rẻ chút nào, một bộ hai quyển dày cộm, giá của một quyển phải mất hơn năm chục nghìn, vì thế nhiều lần muốn xin tiền nhưng cô không dám mở miệng.</p>
<p>Hôm sau, bà bỗng đưa cho cô tờ một trăm nghìn, vứt vào người cô như kiểu bố thí: “Cầm tiền mà đi mua sách! Tôi không cho không đâu, tôi ghi hẳn vào sổ nợ đấy!”.</p>
<p>Cô thi đậu vào trường điểm cấp ba, những tưởng rằng mẹ kế sẽ bớt đay nghiến cô nhưng khi bà cầm tờ giấy báo trúng tuyển căm cụi tính tiền học phí, lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng: “Đúng là con quỷ đòi nợ! Nếu không vì sau này cô sẽ trả nợ cho tôi thì còn lâu tôi mới nuôi cô ăn học!”. Cô nói với mẹ ở trong ký túc cho đỡ tiền, bà dí tay vào trán cô nói với giọng đay nghiến: “Ở trong trường không tốn tiền à?”.</p>
<p>Ba năm sau, khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay, cô khóc. Kể từ khi cha mất, đây là lần đầu tiên cô khóc, cô khóc trong sự sung sướng. Ngày lên trường đăng kí nhập học, mẹ kế gói bánh cho cô ăn, bà không nói gì, cũng không tiễn cô. Còn cô thì vui mừng vì đã thoát được cái ngôi nhà này, giờ cô không cần tiền mẹ kế gửi nữa bởi cô đã có thể tự kiếm tiền thêm từ việc dạy kèm, nghỉ hè cô không về nhà và dần dần hình ảnh mẹ kế bị phai nhòa trong đầu cô.</p>
<p>Năm thứ ba, trước giờ giao thừa, cô nhận được điện thoại của cậu con trai bà. Anh ta chỉ nói muốn cô về nhà một chuyến rồi cúp máy. Cô không muốn quay lại ngôi nhà đó, nơi đó có gì để cô luyến tiếc đâu. Nhưng rồi, cô cũng về xem sao.</p>
<p>Về đến nhà, cô chỉ nhìn thấy người con trai ngồi ở ghế, cô cũng không muốn hỏi bởi vốn dĩ cô không quan tâm. Nhìn thấy cô bước vào, anh trai đứng dậy và đưa cho cô một quyển sổ cũ. Đó là sổ nợ của mẹ kế.</p>
<p>Cô cười nhạt, cầm quyển sổ trên tay, cô nhìn anh ta với vẻ mặt khinh bỉ:</p>
<p>“Sao, bây giờ muốn đòi nợ tôi à?”</p>
<p>Bỗng từ trong sổ rơi ra một quyển sổ tiết kiệm, đó là số tiền sang sạp trái cây mà mẹ kế để lại cho cô, còn ngôi nhà thì mẹ để lại cho anh trai. Mẹ đã qua đời…</p>
<p>Đó không phải sổ nợ mà là quyển nhật ký của mẹ kế. Tay cô run run lật từng trang nhật ký, cô ngồi thụp xuống và nước mắt vỡ òa.</p>
<p>Mẹ kế viết: “Ông à, ông yên tâm, tôi không đi bước nữa đâu. Tôi nhất định sẽ nuôi Phương Anh ăn học nên người, nó sẽ làm ông mở mày mở mặt. Ông đừng trách tôi tàn nhẫn với con nhé. Phương Anh không giống với những đứa trẻ khác, nó không có cha mẹ bên cạnh, vì thế nó phải học cách kiên cường, tự lập, nhịn nhục, chịu khổ. Nó thi không giành được hạng nhất, tôi phạt nó quỳ là quỳ với ông, bởi người nó có lỗi nhiều nhất chính là ông.</p>
<p>Tôi xuất thân từ nông thôn, không được học hành nhiều, tôi không biết liệu mình dạy con như vậy có đúng không nhưng giờ con bé đậu Đại học rồi, đã đến lúc nó tự lo cho bản thân mình được rồi. Tôi mừng cho nó, đã đến lúc tôi đi gặp ông, tôi mệt lắm rồi, tôi muốn được nghỉ ngơi!.</p>
<p>Phương Anh à, hãy cho mẹ được xưng hô mẹ với con. Mấy năm nay, con không về thăm mẹ, mẹ rất buồn. Chắc là con rất ghét mẹ đúng không, mẹ biết điều đó. Hãy cố gắng học tập thật tốt, tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Tuy không phải con ruột nhưng mẹ muốn nói rằng “Mẹ yêu con!”.</p>
<p>Có những người, dù không phải ruột rà máu mủ nhưng họ vẫn luôn giàu tình yêu thương, luôn muốn chở che cho người khác. Ở đời vẫn luôn có những bà mẹ kế như thế này, hành động của bà đã hoàn toàn xóa tan quan niệm xưa:</p>
<p>“Mấy đời bánh đúc có xương<br />
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 39 &#8211; Câu chuyện của cậu bé bán vé số</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 29 Apr 2016 01:42:46 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48577</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cậu bé bán vé số trong câu chuyện có thể bất hạnh, gặp khó khăn về tiền bạc, nhưng tấm lòng của cậu lại giàu có, cao cả biết bao. Đó là vào một ngày trời mưa to, tôi trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi: lương bị cắt,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến! Cậu bé bán vé số trong câu chuyện có thể bất hạnh, gặp khó khăn về tiền bạc, nhưng tấm lòng của cậu lại giàu có, cao cả biết bao.</h3>
<p>Đó là vào một ngày trời mưa to, tôi trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi: lương bị cắt, công việc không suôn sẻ, lại còn bị sếp mắng, tôi cảm thấy hôm nay là một ngày thật tồi tệ, và vô thức đánh đồng những người trong xã hội này thật xấu xa biết bao.</p>
<p>Trời đổ mưa tầm tã, những cửa hàng tiện lợi, quán cà phê trở nên đông đúc hơn lạ thường. Tôi che ô và đi bộ trên vỉa hè, mong có thể đến trạm xe buýt đúng giờ để bắt được xe về nhà. Đến khúc ngã tư mà qua phía đối diện là đến trạm xe buýt, tôi thoáng thấy bóng dáng nhỏ bé chạy vụt đi, theo sau đó là những tiếng hô &#8220;ăn cướp, ăn cướp&#8221;. Bóng dáng ấy chạy về phía tôi, rồi chui vào một con hẻm nhỏ khuất người gần đấy.</p>
<p>Người ở phía bên kia đường dường như cũng ngại trời mưa nên chẳng hề đuổi theo nữa. Tôi nghĩ có lẽ thứ họ vừa mất cũng chẳng mấy quan trọng để họ phải chạy trong mưa tìm lại như thế. Một cảm giác tò mò chợt xuất hiện, tôi đi đến con hẻm nọ, nhìn thấy một cậu nhóc ăn mặc rách rưới đang cúi xuống một góc.</p>
<p>Tôi tiến đến gần hơn, nhìn thân người nhỏ bé đó ướt đẫm nước mưa mà bỗng thấy xót xa. Cậu bé ngước mắt lên nhìn tôi khi thấy mình được che ô, đôi mắt run lên vì sợ hãi nhưng cũng lại có chút nét kiên cường. Khi đó, có tiếng cún con rên lên khe khẽ đâu đây. Tôi đưa mắt nhìn theo thì thấy một chú cún con đang bị xích vào cánh cửa sắt la oai oái trong màn mưa.</p>
<p>Cậu bé yên lặng bẻ từng vụn bánh mì cho chú cún ăn, thản nhiên xem như thể sự tồn tại của tôi là không khí. Không hiểu sao tôi lại cứ đứng che mưa cho cậu bé ấy đến khi chú chó được cho ăn no.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 39 - Câu chuyện của cậu bé bán vé số Câu chuyện hàng tuần Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48578 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.jpg" alt=" " width="450" height="600" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-225x300.jpg 225w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-300x400.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-140x187.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-263x350.jpg 263w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-18x24.jpg 18w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-27x36.jpg 27w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-36x48.jpg 36w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></p>
<p>&#8220;Vừa nãy cháu không định ăn trộm bánh mì, nhưng vì chú cún này đói quá rồi. Mà cháu sợ nó sẽ chết nên mới làm vậy.&#8221;.</p>
<p>Đoạn, cậu bé mở chiếc túi nhỏ đeo ngang hông ra cho tôi xem, trong đó có một tập vé số được bọc kĩ trong bao nilon trong suốt.</p>
<p>&#8220;Đây, cháu sẽ đền cho ông chủ tiệm bánh mì hai tờ vé số&#8221;.</p>
<p>Tôi bật cười nhìn cậu bé mặt mày lấm lem đó, cậu bé ấy có một suy nghĩ thật ngây thơ biết bao.</p>
<p>&#8220;Cháu có đói không?&#8221;, tôi bỗng hỏi khi nhìn cậu bé run rẩy.</p>
<p>&#8220;Dạ có&#8221;, cậu bé trả lời.</p>
<p>&#8220;Vậy tại sao không trộm bánh mì để ăn mà lại cho chú chó kia?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nếu nó không được ăn, nó sẽ chết mất. Còn cháu không có gì ăn, thì… vẫn còn sống thêm được. Với lại cháu có cách tìm được thức ăn, nhưng nó thì không có cách gì cả. Nó rất đáng thương&#8221;.</p>
<p>Câu trả lời của cậu bé khiến tôi lặng người đi. Từ lúc nào mà một cậu bé nhỏ nhắn như thế này lại biết so sự sống chết của một chú cún không chủ với sự sống chết của mình trên cùng một bàn cân thế? Tôi tự cho rằng, có phải chỉ kẻ giàu có lòng dạ mới chật hẹp mà làm khó nhau, trông khi người nghèo không có gì nhưng lại cứ biết cho đi?</p>
<p>Tôi mua giúp cậu bé vài tờ vé số, bảo cậu bé hãy đem số tiền này trả cho ông lão bán bánh mì đi. Rồi tôi tìm cách phá xích để trả lại sự tự do cho chú cún.</p>
<p>Cậu bé khóc, cảm ơn tôi đến mức líu lưỡi rồi lại chạy vụt đi trong màn mưa, thi thoảng xoay người lại nhìn tôi cười. Kể từ đó, tôi chăm nuôi cho chú cún này, còn cậu bé hôm nọ thì tôi không gặp lại nữa. Tôi không còn gặp lại cậu bé, nhưng thật cảm ơn lòng yêu thương hào phóng của cậu bé bán vé số này đã đem lại cho tôi một bài học sâu sắc về cuộc đời: Những người giàu có về tấm lòng mới là người đáng quý.</p>
<p>Cũng kể từ đó, tôi xem trọng công việc mình đang làm, chịu đựng và tiếp thu, học hỏi để có thể thăng tiến, không chán nản về cuộc đời hay xã hội này nữa. Bởi tôi biết rằng những lúc tôi nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế giới, thì đâu đó vẫn còn rất nhiều người khác bất hạnh hơn mình. Như cậu bé bán vé số ngày xưa thật bất hạnh về hoàn cảnh biết bao, nhưng sự giàu có trong tâm hồn của cậu lại tỏa sáng một cách đẹp đẽ vô cùng.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương ST</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện cảm động về con rái cá</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-ve-con-rai-ca.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-ve-con-rai-ca.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 18 Jun 2013 03:37:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về rái cá]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[con rái cá]]></category>
		<category><![CDATA[rái cá]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17567</guid>

					<description><![CDATA[ &#8220;&#8230;Từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được&#8230;&#8221; Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá. Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2> &#8220;&#8230;Từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được&#8230;&#8221;</h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516.jpg"><img title="Câu chuyện cảm động về con rái cá Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17568" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516.jpg" width="570" height="370" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516.jpg 570w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516-300x194.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516-140x90.jpg 140w" sizes="(max-width: 570px) 100vw, 570px" /></a></p>
<p>Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá.<br />
Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá.<br />
Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn sống lên một bãi cỏ.<br />
Buổi tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng lại kiếm không được con rái cá.<br />
Ông quan sát thật kĩ, phát hiện trong đám cỏ có dính một chút máu, vết máu dẫn đến một cái hang nhỏ gần đó.<br />
Khi đến gần hang, ông ngỡ ngàng giật mình : Thì ra con rái cá chịu nỗi đau hành xác mất da, chạy về hang của mình.<br />
Tại sao lại phải làm như thế?<br />
Khi ông ta lôi con rái cá đã tắt thở ra, mới phát hiện hai con rái cá con vẫn còn chưa mở mắt, chúng đang ngặm chặt xác chết khô của vú mẹ.<br />
Nhìn cảnh tượng ấy, ông bàng hoàng và chợt ngộ ra, từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được. Trước lúc chết vẫn còn nghĩđến cho con thơ bú sữa, vì sợ con mình đói.<br />
Nghĩ tới đó, nước mắt ông rơi, cảm thấy tội lỗi, xấu hổ cho hành động của mình.<br />
Sau cùng, ông rửa tay hoàn thiện, quyết tâm xuất gia để chuộc lại những lỗi lầm của mình.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-ve-con-rai-ca.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện cảm động: Xin lỗi! Anh là Gay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 02:06:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu cao cả]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17432</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện vô cùng cảm động&#8230; Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện vô cùng cảm động&#8230;</h2>
<p style="text-align: justify;">Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “<em>Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.</em>” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượi khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: <em>&#8220;Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ&#8221;</em>. Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện cảm động: Xin lỗi! Anh là Gay Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/11763017_11429039_Q5epwKF_403x335.jpg" /><br />
Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần.</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.</p>
<p style="text-align: justify;">Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:<em>&#8220;Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.</p>
<p style="text-align: justify;">Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: &#8220;<em>Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?</p>
<p style="text-align: justify;">Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.</p>
<p style="text-align: justify;">Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: <em>&#8220;Chúng ta sẽ có một đứa con&#8221;</em>. Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: <em>&#8220;Ôi! Một thằng gay đạo đức&#8230;</em> <em>Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?&#8221;</em>. Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?</p>
<p style="text-align: justify;">Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: <em>&#8220;Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy&#8221;</em>. Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.</p>
<p style="text-align: justify;">Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “<em>Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi&#8230;</em>”.</p>
<p style="text-align: justify;">Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: <em>&#8220;Tại sao anh không phải gay?</em>&#8220;.</p>
<p style="text-align: justify;">Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 07:20:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bế em ra khỏi cuộc đời anh]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hãy bế em]]></category>
		<category><![CDATA[hôn nhân]]></category>
		<category><![CDATA[ly hôn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[đánh cắp trái tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15573</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ&#8230;&#8221; &#8220;Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mua-la-rung1.jpg" width="500" height="327" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy</p>
<p style="text-align: justify;">Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!</p>
<p style="text-align: justify;">Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói &#8211; tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.</p>
<p>Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.</p>
<p>Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.</p>
<p>Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.</p>
<p>Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.</p>
<p>Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.</p>
<p>Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.</p>
<p>Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.</p>
<p>Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.</p>
<p>Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi &#8230; cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.</p>
<p>Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.</p>
<p>Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng&#8230; nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình&#8230; Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy. Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.</p>
<p>Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.</p>
<p>Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường &#8211; cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau &#8211; Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi &#8211; Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/IMG_0735.jpg" width="507" height="381" /></p>
<p><i>Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.</i></p>
<p><em>Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ. <img src="https://s.w.org/images/core/emoji/14.0.0/72x72/2665.png" alt="♥" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" /></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đừng quên để lại chìa khóa&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/dung-quen-de-lai-chia-khoa.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/dung-quen-de-lai-chia-khoa.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 02:31:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học sâu sắc]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chìa khóa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[có hiếu với cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[sống có hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[để lại chìa khóa]]></category>
		<category><![CDATA[đừng quên]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15546</guid>

					<description><![CDATA[Một bài học sâu sắc để chúng ta tự nhìn lại bản thân mình. Đừng quên để lại chìa khóa như anh chàng trong câu chuyện các bạn nhé! Tốt nghiệp đại học, anh ở lại Nam Kinh công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt mỏi, anh đã nắm giữ được chức giám đốc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một bài học sâu sắc để chúng ta tự nhìn lại bản thân mình. Đừng quên để lại chìa khóa như anh chàng trong câu chuyện các bạn nhé!</h2>
<p style="text-align: justify;">Tốt nghiệp đại học, anh ở lại Nam Kinh công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt mỏi, anh đã nắm giữ được chức giám đốc nghiệp vụ ở một công ty. Với những lần được khen thưởng về thành tích làm việc trong công ty và số vốn tích góp nhiều nguồn của bản thân, một người còn trẻ tuổi như anh đã mua được một ăn hộ nhỏ khép kín. Nhưng anh vẫn chưa lấy vợ và đang sống độc thân. Trong mắt bố mẹ và bà con xóm giề<br />
ng dưới quê, anh dường như đã trở thành hình mẫu và niềm tự hào của mọi người.<br />
Ngày nào anh cũng bận rộn với công việc, đi công tác đàm phán về công việc liên miên, hợp đồng cần ký kết ngày càng nhiều. Anh thậm chí còn không có thời gian để yêu đương, không có thời gian về nhà thăm bố mẹ. Lúc nào bố mẹ gọi điện cho anh cũng luôn ở tình trạng “Số máy bạn gọi hiện đang bận!” Còn khi anh gọi về cho bố mẹ, lại toàn vào lúc bố mẹ đang mải làm hoặc sang hàng xóm chơi, không có ai ở nhà nghe điện thoại, bố mẹ lại không có điện thoại di động. Thế rồi, theo thời gian, anh ngày càng xa cách với bố mẹ. Lúc đầu, anh cảm thấy áy náy, có lỗi với bố mẹ. Nhưng càng về sau, khi dã trở thành thói quen, bận rộn lại trở thành cái cớ để khỏa lấp, bào chữa cho điều ấy.</p>
<p>Mùa đông năm ấy, vào đúng thời kỳ nông nhàn, bố mẹ lại càng nhớ da diết đứa con trai ở phương xa. Bố mẹ anh quyết định lặn lội xa xôi lên Nam Kinh thăm con. Theo địa chỉ anh để lại cho bố mẹ, sau bao vất vả, bố mẹ đã tìm được đến khu nhà anh đang ở. Nhưng anh lại vừa đi công tác ở một thành phố cách nhà mấy trăm km để đàm phán về một hợp đồng rất quan trọng.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Đừng quên để lại chìa khóa... Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/dung-quen-de-lai-chia-khoa-cho-bo-me-0.jpg" /><br />
Chuông điện thoại của anh rung lên. Anh liền cúp điện thoại. Lúc ấy, anh đang trao đổi với khách hàng. Điện thoại lại kêu lên lần thứ hai. Số điện thoại hiển thị trên màn hình rất lạ. Đang bận việc, nhưng nghĩ đến phép lịch sự, anh đã nhận điện thoại.</p>
<p>“Bác là hàng xóm của cháu, bố mẹ cháu lên thăm cháu đấy, khi nào cháu về nhà?” Người ở bên kia điện thoại nói</p>
<p>Hàng xóm à? Trong mắt anh đó vẫn là người lạ. Bây giờ ở thành phố mọi người chẳng phải đều thế sao, nhà nào biết nhà nấy, rất ít khi thăm hỏi hàng xóm. Nhiều nhất thì được cái gật đầu coi như lời hỏi thăm. Cả năm qua, người thành phố có mấy khi sang nhà nhau hỏi thăm, buôn chuyện! Anh chỉ nhớ ở cạnh nhà anh có một đôi vợ chồng trung niên. Ngoài ra anh không biết gì hơn</p>
<p>“Dạ thế à, cháu nói chuyện điện thoại với bố mẹ cháu được không ạ?” Trong lòng anh vẫn còn treo dầu hỏi chấm to đùng</p>
<p>“Khánh à, mẹ đây con, hôm nay con có về nhà không, mẹ và bố con lên thăm con.” Giọng nói quen thuộc của mẹ cất lên</p>
<p>“Sao bố mẹ không gọi điện trước báo cho con ạ” Anh thầm trách bố mẹ.<br />
“Có gọi rồi đấy chứ, nhưng điện thoại của con bận suốt, thế là bố mẹ lên luôn. Bố mẹ nhớ con.” Mẹ chậm rãi nói</p>
<p>“Con về ngay đây ạ, bố mẹ ở nhà bác hàng xóm chờ con nhé.” Anh vội vã ra sân bay</p>
<p>Trong lúc đang vội vã ra sân bay, anh lại nhận được thông báo của công ty phải tiếp tục ở lại đó để đàm phán một vụ làm ăn lớn hơn. Từ lâu lãnh đạo công ty đã có ý cho anh lên chức tổng giám đốc. Chỉ cần lần này đàm phán thành công thì chiếc ghế tổng giám đốc chắc chắn sẽ là của anh. Sau một hồi suy nghĩ rất nhiều anh quyết định ở lại. Sau này có thể thường xuyên về thăm bố mẹ, nhưng cơ hội thăng chức thì không phải lúc nào cũng có.<br />
Anh đằng phải gọi điện lại cho người hàng xóm xa lạ, với hi vọng bác hàng xóm sẽ chăm sóc cho bố mẹ ánh mấy hôm cho dù có phải tính thêm tiền sinh hoạt phí hay thế nào cũng được. May là bác hàng xóm nhận lời.</p>
<p>Lần đàm phán này mất đến một tuần. Anh mừng rỡ vì đã đàm phán thành công, giầy thông báo nhậm chức tổng giám đốc của đã có. Trong khi anh nóng lòng về nhà để được gặp bố mẹ thì bố mẹ anh đã về quê.</p>
<p>Anh khẽ gõ cửa nhà hàng xóm. Đây cũng là lần đầu tiên anh gõ cửa nhà họ. Bác hàng xóm liền đưa cho anh một túi quà của bố mẹ anh gửi.</p>
<p>Mở gói quà, anh thầy bên trong còn có một mảnh giấy của mẹ: “Khánh à, bố mẹ biết con rất bận, nhưng mẹ và bố con đều rất nhớ con, con mới mua nhà nên bố con muốn lên thăm nhà cửa xem thế nào nhưng lại đúng lúc con không ở nhà. Nhưng hai vợ chồng nhà bác hàng xóm của con rất nhiệt tình. Hai bác còn nói muốn giới thiệu bạn cho con. Nhưng bố mẹ cũng ngại không muốn làm phiền người ta. Sau khi biết con vẫn ổn, bố mẹ không làm phiền chuyện công việc của con nữa nên bố mẹ về quê luôn. Cái cửa ở nhà mình mới bị hỏng, bố con thay ổ khóa mới, mẹ sợ con về nhà không mở được cửa nên gửi lại cho con một chiếc chìa khóa. À, còn một túi táo đỏ mà con thích ăn nhất nữa đấy….”</p>
<p>Mảnh giấy ấy làm tim anh nhói đau. Tại sao anh không nhớ gửi chìa khóa cho bố mẹ? Nhà của anh thì khác gì nhà của bố mẹ chứ? Cầm túi táo đỏ của bố trên tay, nhìn chiếc chìa khóa của mẹ, anh chẳng thể cầm nổi nước mắt. Chiếc chìa khóa này giống như con dao nhọn đâm thẳng vào tim anh!</p>
<p>Ngày hôm sau, anh bỏ hết mọi công việc, ra ga lên tàu về quê. Anh quyết định đón bố mẹ lên, mong là hành động “mất bò mới lo làm chuồng” vẫn còn kịp………….</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/dung-quen-de-lai-chia-khoa.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túi gạo của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Apr 2013 02:01:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cam dong tinh me]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tui gao cua me]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15279</guid>

					<description><![CDATA[Túi gạo của mẹ &#8211; Hãy dành 5&#8242; để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé! Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Túi gạo của mẹ &#8211; Hãy dành 5&#8242; để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé!</h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.</span></p>
<p style="text-align: justify;">Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.</p>
<p>Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:</p>
<p>&#8211; Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.</p>
<p>&#8211; Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm.</p>
<p>Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…</p>
<p>Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…</p>
<p>Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.</p>
<p>Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:</p>
<p>-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.</p>
<p>Chị cẩn thận tháo túi.</p>
<p>Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:</p>
<p>-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.</p>
<p>&#8211; Nhận vào.</p>
<p>Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.</p>
<p>Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:</p>
<p>-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?</p>
<p>-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.</p>
<p>Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.</p>
<h2><img title="Túi gạo của mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/191402_Tinh-me1.jpg" /></h2>
<p>Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:</p>
<p>&#8211; Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?</p>
<p>&#8211; Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.</p>
<p>&#8211; Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.</p>
<p>Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.</p>
<p>Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.</p>
<p>Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:</p>
<p>&#8211; Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !</p>
<p>Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.</p>
<p>Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.<br />
Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.</p>
<p>&#8211; Thưa với thầy, gạo này là do tôi&#8230; Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm&#8230; Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !</p>
<p>Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.</p>
<p>Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :</p>
<p>&#8211; Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.</p>
<p>Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:</p>
<p>&#8211; Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.</p>
<p>Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.</p>
<p>Lòng thầy xót xa.</p>
<p>Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.</p>
<p>Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.</p>
<p>Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.</p>
<p>Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.<br />
Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.</p>
<p>Thầy nói:</p>
<p>&#8211; Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.</p>
<p>Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.</p>
<p>Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.</p>
<p>&#8211; Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…</p>
<p>Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.</p>
<p>Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.<br />
Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi ! Mẹ của con…</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>5</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Phía sau lưng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/phia-sau-lung.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/phia-sau-lung.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2013 01:45:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[phía sau lưng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15229</guid>

					<description><![CDATA[Phía sau lưng &#8211; Một câu chuyện cảm động mang đến cho chúng ta những giây phút lắng đọng về cuộc sống. Hãy quay lại phía sau để nhìn thấy những yêu thương! Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Phía sau lưng &#8211; Một câu chuyện cảm động mang đến cho chúng ta những giây phút lắng đọng về cuộc sống. Hãy quay lại phía sau để nhìn thấy những yêu thương!</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Phía sau lưng Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/phia-sau-lung.jpg" width="269" height="288" /></p>
<p style="text-align: justify;">Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành.<br />
Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng rơi xao xác dưới chân. Cha nó mặc chiếc áo kaki đã bạc màu, cổ quàng chiếc khăn len sờn cũ, đứng tiễn nó dưới chân con dốc dài. Những đồng tiền được cha tích cóp bao năm – cả gia tài của cha – được gói cẩn thận trong một miếng vải trao cho nó. Nó nhét xấp tiền vào túi, cẩn trọng như cất giữ một báu vật.<br />
Tiếng còi xe hụ lên từ đằng xa. Nó ngắm nhìn lại lần cuối cùng khuôn mặt cũ kỹ của làng rồi bước lên xe. Những cái vẫy tay của cha xa dần. Qua ô cửa kính, nó nhìn thấy dáng cha đứng xiêu vẹo hanh hao trong gió, cho đến khi bóng cha nhỏ dần sau lũy tre làng, như một dấu chấm lặng lẽ đặt giữa bao la đất trời.<br />
Cuộc chia tay chỉ đơn giản vậy thôi, không có nước mắt, không có những lời dặn dò luyến lưu bịn rịn. Nó không thấy buồn lắm, nói đúng hơn, nó thấy hăm hở nhiều hơn là thấy buồn. Nó háo hức muốn lao vào cuộc sống ồn ào ngoài kia.<br />
Nó muốn rời khỏi làng để khám phá những chân trời mới, những thế giới mới – những thế giới mà nó nghĩ là chắc chắn sẽ rộng lớn hơn thế giới của những lũy tre làng, ao nước nhỏ, con sông quanh năm nước lớn nước ròng. Nó đang đi tìm một thế giới tươi đẹp hơn, sinh động hơn, không buồn tẻ như làng của nó. Cái thế giới mà nó vẫn thường mơ đến mỗi đêm…<br />
Đứa con gái mười tám tuổi muốn biết: Nó là ai, là gì trong thế giới này?<br />
Ngày nhận được giấy báo đậu đại học, nó mừng rơn. Nó đã chờ đợi cái ngày này từ lâu lắm rồi. Nó muốn làm một cuộc đi. Một cuộc đi dài. Nó chọn cho mình một thành phố xa xôi và phồn hoa để học tập và lập nghiệp. Nó muốn rời khỏi cha…<br />
Cha nó không phản đối gì cả. Cha là người ít nói, kể từ khi mẹ mất, cha dường như trầm lặng hẳn. Đêm trước khi nó đi, cha ngồi trên cái chõng tre ở trước nhà, điếu thuốc lá lập lòe trên tay, đôi mắt nhìn vào màn đêm vô tận. Hình như cha thức suốt đêm. Vậy mà lúc nó sắp đi, cha cũng chẳng nói gì. Cha chỉ đặt tay lên vai nó, nhìn vào mắt nó rồi thở dài.<br />
Cha không dặn nó phải giữ gìn sức khỏe, cũng không nước mắt ngắn nước mắt dài như mẹ của đứa bạn nó. Vì vậy mà nhiều khi, nó thấy ghét cha kinh khủng. Nó thèm nghe những lời nói yêu thương ngọt ngào từ cha, thèm một cái ôm thật chặt để động viên. Nhưng cha thường chỉ lạnh lùng như tảng băng. Dường như cha quá khắt khe với nó, cha dạy nó trở thành một đứa con gái mạnh mẽ, gan góc y như một thằng con trai, mà không biết rằng, nó cần nhiều hơn một sự dịu dàng.<br />
Nó thấy nhớ mẹ. Nếu mẹ còn sống, có lẽ mẹ sẽ làm cho nó thật nhiều món ngon rồi nhét vào balô của nó. Mẹ sẽ hôn lên tóc nó, dặn dò nó đi xa phải cẩn thận, phải thường xuyên về thăm nhà. Mẹ sẽ dùng chiếc khăn mùi soa chậm những giọt nước mắt lăn trên má. Mẹ sẽ làm cho nó phải khóc theo, nhưng nó sẽ thấy bình yên, vì nó biết mình được yêu thương.<br />
Nó trách cha nhiều lắm. Vì vậy mà nó càng quyết chí ra đi. Nó mơ đến cái ngày trở về huy hoàng của mình. Nó tự nhủ: Rồi một ngày nào đó, cha sẽ thấy…<br />
Thành phố phồn hoa chào đón nó bằng những ánh đèn điện nhập nhoạng loạn cả mắt. Ban đầu, cuộc sống thật vất vả. Nó không quen với không gian chật chội của căn phòng trọ, với cái nóng như thiêu đốt của thành phố miền Nam nhộn nhịp. Nó thấy nhớ làn gió mát quê nhà, nhớ những bãi cỏ mướt xanh trải dài đến tận chân trời cho nó tha hồ chạy nhảy đùa giỡn.<br />
Nhưng dần dần rồi nó cũng quen. Bạn bè mới, những mối quan hệ mới kéo nó vào những cuộc vui bất tận. Bãi cỏ xanh quê nhà cũng mờ dần trong trí nhớ.<br />
Mùa hè đầu tiên, nó về thăm cha. Cha vẫn vậy, trầm lặng, không vồn vã chào đón nó. Nó thấy hơi tự ái. Nó đã háo hức biết bao nhiêu, đã nhớ cha biết bao nhiêu… Nó ăn bữa cơm do cha nấu, thấy nghẹn ngào nơi cổ họng. Cha nhìn nó, thở dài.<br />
Mùa thu, nó lại vác balô lên vai quay trở lại thành phố. Cha vẫn đứng dưới con dốc dài lộng gió tiễn nó. Cha còn được tiễn nó thêm một mùa thu như vậy nữa. Những mùa thu sau, cha không có cơ hội để tiễn nó nữa, vì nó đã không trở về làng.<br />
Nó ở lại thành phố tìm việc làm thêm. Nó làm quần quật suốt cả mùa hè trong khi bạn bè đều trở về thăm gia đình. Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được trong tay, nó thấy tự hào vô hạn. Nó giữ lại một ít cho mình, số còn lại gửi về cho cha. Nằm gác tay lên trán, nó tưởng tượng ra khuôn mặt ngạc nhiên của cha khi nhận được số tiền này.<br />
Con người ta đi học ở thành phố đều được gia đình gửi tiền lên, còn nó, chẳng những không cần cha gửi tiền mà còn gửi tiền ngược lại cho cha. Nó hình dung ra sự bối rối của cha. Nó thấy hả hê, và tự cười một mình.<br />
Hai năm sau đó, nó ra trường và xin được việc làm ở một công ty danh tiếng. Công việc bận túi bụi, nó chẳng mấy khi có thời gian để về thăm nhà. Nó đã thực hiện được ước mơ của chú ngựa non khát khao khám phá những chân trời mới.<br />
Nó đi nhiều hơn, đi đến khắp mọi nơi trên đất nước và cả ra nước ngoài, nhưng đều là vì công việc thôi – nó tự bào chữa cho mình như vậy khi bạn bè chất vấn sao đi nhiều nơi quá mà lại không về thăm nhà. Nó không còn nhớ gì mấy đến ngôi làng cũ kỹ và buồn tẻ nằm nép mình bên dòng sông.<br />
Dĩ nhiên, nó vẫn gửi tiền về đều đặn cho cha – những đồng tiền mới tinh thơm phức mà nó rất lấy làm tự hào. Nó hình dung cha cũng phải sung sướng và tự hào về nó lắm.<br />
Một ngày kia, nó nhận được thư của cha. Cha hỏi nó sao đã lâu rồi mà không thấy nó về thăm. Nó nhìn những nét chữ ngoằn ngoèo run rẩy trên trang giấy tập loang lổ những vết mồ hôi tay, thấy lòng dâng lên những cảm xúc rất lạ. Đây là lần đầu tiên cha viết thư cho nó. Cuối cùng thì cha cũng phải thừa nhận là cha nhớ nó, nó thấy có đôi chút vui vui.<br />
Nó tranh thủ thu xếp công việc rồi chuẩn bị về thăm cha, dự định sẽ mang theo một điều bất ngờ: Anh người yêu mới của nó – chàng trai thành phố chính hiệu, niềm tự hào của nó – sẽ theo nó về gặp cha.<br />
Cha đón nó và anh ở bến xe, vẫn là cha mặc chiếc áo kaki bạc màu, cổ quàng chiếc khăn len sờn cũ như bốn năm về trước. Trên đường về làng, cha vẫn im lặng như cha của ngày xưa. Những đứa trẻ nhem nhuốc của làng nhìn vào những bộ quần áo sang trọng của nó và anh với vẻ đầy tò mò thích thú. Làng vẫn vậy, xác xơ và buồn tẻ. Ba người đi trên đường như một bức tranh tương phản.<br />
Bữa cơm tối, cha đãi nó món canh bông súng và cá kho tộ quen thuộc. Nó thấy ngon, nhưng người yêu của nó thì hơi nhăn mặt bởi món ăn của dân nghèo luôn mặn hơn so với khẩu vị của người thành phố. Trong bữa cơm, nó nói nhiều về công việc, chủ ý muốn cho cha biết nó đã thành công như thế nào, giỏi giang ra làm sao… Cha không bình luận gì, chỉ gật đầu “vậy à?”, “vậy ư?”.</p>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Phía sau lưng Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/4ef34ef2bb8bff0ccc91f9cbd5b6635f.jpg" width="346" height="311" /><br />
Về quê mới được ba ngày, sếp nó đã hối thúc phải quay trở lại thành phố gấp, công ty đang có một dự án lớn. Đêm trước khi nó đi, nó lại thấy cha ngồi đốt thuốc suốt đêm trên cái chõng tre trước sân, y như bốn năm về trước. Nó lặng lẽ đến bên cha, lặng lẽ ngồi xuống. Màn đêm tĩnh mịch bao quanh nó và cha. Nó ngước nhìn lên bầu trời đêm chi chít những vì sao nhấp nhánh, mắt nó long lanh.<br />
&#8211; Cha ạ, chúng con đã đính hôn – nó khẽ thì thầm – Anh ấy là một chàng trai tuyệt vời. Có lẽ sau này con sẽ sống ở thành phố cùng anh ấy. Anh ấy muốn thế, và thực ra thì việc đó cũng tốt cho con…”.<br />
Nó ngập ngừng:<br />
&#8211; Có lẽ sau này, con sẽ ít về gặp cha hơn…”. Cha nó không nói gì, chỉ có cái thở dài trượt ra theo làn khói thuốc. Nó dúi một cọc tiền vào tay cha, mỉm cười, rồi đi trở vào trong nhà.<br />
Bến xe quê buổi sáng sớm khá đông đúc. Hình như mùa thu là mùa của những cuộc ra đi. Nó đứng yên lặng một lúc lâu, bần thần nhìn lại làng quê nghèo khổ đã từng nuôi lớn nó. Gã tài xế đã bắt đầu hối thúc mọi người bước vào xe. Nó vừa mới dợm một bước chân lên xe thì cha đã kéo chiếc balô trên lưng nó lại, nhét vào đó một cọc tiền lớn. Nó sửng sốt:<br />
“Cái gì vậy cha? Ở đâu mà cha có…”. Giọng cha run run: “Tiền của con gởi về cho cha trong bốn năm qua, cha không xài mà để dành cho con. Đó là mồ hôi công sức của con mà… Với lại, cha cũng tự lo cho mình được”. Rồi cha nhìn vào mắt nó, giọng như lạc hẳn đi: “Cha chỉ cần con thỉnh thoảng về thăm cha. Chỉ cần con ở đây, hiện diện trong cuộc sống của cha, để cha được tự tay nấu cho con ăn, chỉ vậy thôi con à…”.<br />
Trong khoảnh khắc ấy, nó đã nhìn thật lâu vào người cha trầm lặng của mình. Nó biết, nói ra những lời đó với cha thật không dễ dàng. Ánh mắt cha vẫn đầy hoang mang và lúng túng sau câu nói đó. Nhưng có cái gì đó đang vỡ vụn trong lòng nó. Sự sụp đổ của những giá trị ảo mà nó đã dùng để tự huyễn hoặc mình…<br />
Chiếc xe lạnh lùng lăn bánh. Nó hoảng hốt ngoái đầu lại, nhìn qua khung cửa kính. Vẫn là người cha giản dị và khốn khổ của nó trong chiếc áo kaki bạc màu và chiếc khăn len sờn cũ đang đứng vẫy tay chào nó, nhưng hình như tóc cha bạc hơn, lưng cha cũng còng hơn bốn năm về trước.<br />
Nó tự hỏi tại sao mãi đến bây giờ mình mới nhận ra những điều đó? Nó đã để tâm trí mình ở đâu trong suốt bốn năm qua? Nó đã ở gần cha được bao lâu mà cứ đòi ra đi? Nó chợt giật mình nghĩ đến những tháng năm đang chờ phía trước, những tháng năm nó sẽ sống cuộc đời của một người phụ nữ trưởng thành mà không có cha bên cạnh.<br />
Những tháng năm mà cha sẽ sống hết tuổi già của mình với nỗi nhớ khôn nguôi về đứa con gái xa xôi. Chính nó chứ không ai khác đã tự lựa chọn xa cha từ năm mười tám tuổi. Tại sao?<br />
Bất giác, nước mắt nó ứa ra, ướt đẫm cả gương mặt đầy phấn son. Người yêu nó có vẻ ngạc nhiên, anh vòng tay qua ôm quanh eo nó. Trong vòng tay siết chặt của anh, nó thấy mình cô đơn và thảm hại đến cùng cực. Hình như ở phía cuối con dốc, sau lũy tre làng, cha cũng đang nhìn theo chiếc xe và khóc.<br />
Hình như cha thường chỉ khóc sau lưng nó, khi mọi chuyện đã rồi. Tại sao mỗi lần ra đi là nó không bao giờ quay lưng nhìn lại phía sau để kịp thấy những giọt nước mắt của cha lăn dài trên gương mặt già nua khắc khổ? Nó đã không bao giờ quay lưng lại để biết rằng phía sau luôn là phía của yêu thương.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/phia-sau-lung.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
