<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>câu chuyện cuối tuần - Chủ đề &#039;câu chuyện cuối tuần&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-cuoi-tuan/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-cuoi-tuan</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sun, 10 Jan 2021 17:29:31 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>câu chuyện cuối tuần - Chủ đề &#039;câu chuyện cuối tuần&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-cuoi-tuan</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 75: Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-75-thuong-de-chi-cho-1-chiec-giay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-75-thuong-de-chi-cho-1-chiec-giay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 10 Jan 2021 13:31:57 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[1 chiếc giày]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<category><![CDATA[thượng đế cho một chiếc giày]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://blog.quatructuyen.com/?p=70513</guid>

					<description><![CDATA[Gửi anh chị! Chắc hẳn trong cuộc sống chúng ta ít nhất một lần than trách rằng sao nhiều người may mắn hơn tôi, có nhiều thứ hơn tôi. Sao thượng đế lại bất công như vậy?. Nhưng liêu có phải mọi thứ đều chỉ trông mong vào thượng đế? Câu chuyện rất sâu sắc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Gửi anh chị! Chắc hẳn trong cuộc sống chúng ta ít nhất một lần than trách rằng sao nhiều người may mắn hơn tôi, có nhiều thứ hơn tôi. Sao thượng đế lại bất công như vậy?. Nhưng liêu có phải mọi thứ đều chỉ trông mong vào thượng đế? Câu chuyện rất sâu sắc này sẽ trả lời cho câu hỏi đó: <strong>Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày</strong></p>
<h2>Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày</h2>
<p>Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình.</p>
<p>Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng: “Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ?”</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 75: Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2021/01/e6b1d380-d538-11ea-9455-8b045811a595.jpg" alt=" " width="700" height="445" /></p>
<p>Ông chủ nhìn xuống chân của cậu bé và hiểu ngay vấn đề, ông ấy cầm lấy đôi giày rồi nói: “Được thôi cháu bé, bây giờ ta sẽ nói với Thượng Đế”. Sau đó ông ấy cầm đôi giày và đi vào bên trong. Một lúc sau, ông chủ đi ra, nhưng trên tay chỉ cầm có mỗi một chiếc giày rồi đưa cho cậu bé và nói: “Cháu bé, Thượng Đế nói rằng Ngài chỉ cho cháu một chiếc giày thôi, cháu phải tự nghĩ cách kiếm tiền để mua chiếc còn lại.”</p>
<p>Cậu bé hỏi: “Vậy cháu phải kiếm bao nhiêu tiền thì mới mua được chiếc giày còn lại?”<br />
Ông chủ nói: “2 đô la.”<br />
Cậu bé lại nói: “Được rồi ạ, cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền, nhưng chú nhất định phải giữ cho cháu chiếc giày còn lại nhé.”<br />
Ông chủ cười nói: “Cháu cứ yên tâm.”</p>
<p>Sau khi về nhà và tiết kiệm được 2 đô la bằng cách nhặt ve chai, cậu bé vui vẻ chạy đến cửa hàng để trả tiền. Ông chủ đã khen ngợi cậu bé và đưa cho cậu chiếc giày còn lại. Kể từ đó, cậu bé đã có một đôi giày mới rất đẹp.</p>
<p>Khi lớn lên, cậu bé đã từng làm nhiều nghề như nhân viên cứu hộ, bình luận viên, phát thanh viên rồi bước vào giới nghệ thuật và trở thành một ngôi sao nổi tiếng. Vào năm 1980, cậu bé ấy đã trở thành Tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, cũng chính là Tổng thống Ronald Reagan.</p>
<p>Trong nhiệm kỳ tổng thống của mình, có một lần ông Ronald Reagan được phóng viên hỏi về việc có ảnh hưởng lớn nhất đối với sự trưởng thành của ông là gì, ông đã kể về câu chuyện “Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày” khi ông còn nhỏ.</p>
<p>Ông Reagan cho biết: “Sau này tôi mới biết được giá gốc của đôi giày đó là 38 đô la, một nửa giá cũng đến 19 đô la nhưng ông chủ cửa hàng chỉ lấy của tôi 2 đô la để dạy cho tôi một điều rằng: <em>&#8220;Thượng Đế sẽ không cho bạn tất cả những gì bạn muốn, Ngài chỉ cho bạn một phần mà thôi, bạn phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại.”</em></p>
<p>Câu chuyện này thật ý nghĩa phải không anh chị!</p>
<p>Em: Thu Hương St</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-75-thuong-de-chi-cho-1-chiec-giay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 67: Nhà Vua và đôi chân đau và bài học thay đổi chính mình</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-67-nha-vua-va-doi-chan-dau-va-bai-hoc-thay-doi-chinh-minh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 06 Dec 2018 04:33:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=59107</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị, Đôi khi có những chuyện khiến ta không hài lòng, chúng ta tìm cách thay đổi hoàn cảnh để dễ chịu hơn. Nhưng liệu hoàn cảnh có thay đổi được không khi bản thân chúng ta không thay đổi? NHÀ VUA VÀ ĐÔI CHÂN ĐAU Ngày xưa, có ông vua cai trị]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Chào anh chị, Đôi khi có những chuyện khiến ta không hài lòng, chúng ta tìm cách thay đổi hoàn cảnh để dễ chịu hơn. Nhưng liệu hoàn cảnh có thay đổi được không khi bản thân chúng ta không thay đổi?</h3>
<h2>NHÀ VUA VÀ ĐÔI CHÂN ĐAU</h2>
<p>Ngày xưa, có ông vua cai trị ở một đất nước phồn vinh nọ. Một ngày kia, vị vua đi ngao du sơn thủy. Khi quay trở lại hoàng cung, vị vua phàn nàn chân mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên vua phải trải qua một cuộc hành trình dài như thế và chặng đường ông đi lại rất gồ ghề, đá lởm chởm.</p>
<p>Sau đó, vị vua hạ lệnh:</p>
<p>&#8220;<em>Cho bọc tất cả con đường trong đất nước lại bằng da. Điều này sẽ dẫn đến việc phải cần hàng ngàn bộ da bò và một số lượng khổng lồ tiền bạc.&#8221;</em></p>
<p>Bỗng có một hôm, người vợ của tên hầu nhà vua đã dũng cảm hỏi nhà vua:</p>
<p>&#8220;<em>Tại sao ngài lại tốn một số lượng tiền không cần thiết như thế? Tại sao ngài không dùng một miếng da nhỏ để bọc lại chân của ngài?&#8221;.</em></p>
<p>Nhà vua ngạc nhiên, nhưng rồi ông cũng đồng ý làm một đôi giày.</p>
<p><img decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-59148" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/12/cau-chuyen-cuoc-song-chan.jpg" width="400" height="267" alt=" " title="Câu chuyện tuần 67: Nhà Vua và đôi chân đau và bài học thay đổi chính mình Câu chuyện hàng tuần" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/12/cau-chuyen-cuoc-song-chan.jpg 400w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/12/cau-chuyen-cuoc-song-chan-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></p>
<p><b>Câu chuyện trên cho chúng ta hiểu</b>: Để có một cuộc sống, một nơi chốn hạnh phúc để sống, tốt hơn là bạn nên thay đổi chính mình, suy nghĩ của bạn, trái tim mình – chứ không phải bắt thế giới thay đổi bởi &#8220;<strong>Nếu bạn thay đổi, cả thế giới sẽ thay đổi</strong>&#8220;. Hãy thay đổi chính mình, Ta sẽ thấy thế giới này đẹp hơn rất nhiều anh chị ạ!</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 66: MIẾNG BÁNH MÌ CHÁY</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-66-mieng-banh-mi-chay.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 02 Dec 2018 04:30:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=59103</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến!. Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có yếu điểm. Nhưng chỉ nhìn thấy những yếu điểm này mà không nhìn nhận những ưu điểm của họ thì làm chúng ta luôn ngột ngạt, khó chịu. Hãy nghiêm khắc với bản thân và cảm thông với người xung quanh để luôn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến!. Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có yếu điểm. Nhưng chỉ nhìn thấy những yếu điểm này mà không nhìn nhận những ưu điểm của họ thì làm chúng ta luôn ngột ngạt, khó chịu. Hãy nghiêm khắc với bản thân và cảm thông với người xung quanh để luôn được vui vẻ anh chị nhé</strong></p>
<p>Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không.</p>
<p>Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì.</p>
<p>Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi: &#8220;<strong>Em à, anh thích bánh mì cháy mà</strong>.&#8221;</p>
<p>Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói:</p>
<p>&#8220;<strong>Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy.</strong>&#8221;</p>
<p>Rồi ông nói tiếp: &#8220;Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác.</p>
<p>Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ.</p>
<p>Cuộc đời rất ngắn ngủ để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó.&#8221;</p>
<p><strong>Trong cuộc sống, cần phải biết học cách cảm thông đối với điểm yếu, điểm hạn chế của người khác. Cảm thông với cuộc sống, tính cách của mọi người trong gia đình, bạn bè, vợ chồng&#8230; sẽ giúp bạn có một cuộc sống dung hòa xung quanh. Sự cảm thông &#8211; bí quyết nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình. </strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 33 &#8211; Bài học về thứ không mua được bằng tiền</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bai-hoc-ve-thu-khong-mua-duoc-bang-tien.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bai-hoc-ve-thu-khong-mua-duoc-bang-tien.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 02 Nov 2013 16:18:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<category><![CDATA[những thứ không mua được bằng tiền]]></category>
		<category><![CDATA[thoi gian]]></category>
		<category><![CDATA[tiết kiệm thời gian]]></category>
		<category><![CDATA[ý nghĩa về thời gian]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=23380</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Có người nói &#8220;Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền&#8221;. Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời người đó sẽ hiểu ra câu nói trên không còn đúng nữa.  Tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không mua được Một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến!</h2>
<h2>Có người nói &#8220;Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền&#8221;. Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời người đó sẽ hiểu ra câu nói trên không còn đúng nữa.  Tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không mua được Một giây thời gian.<br />
Mong rằng mỗi chúng ta luôn trân trọng từng giây phút để làm những điều ý nghĩa mang giá trị cho đời</h2>
<h2>Chúc Anh Chị cuối tuần vui vẻ bên những người thân yêu!</h2>
<p>Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.</p>
<p>Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:</p>
<p><em>&#8211; Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.</em></p>
<p><em>&#8211; Không được. </em>– Thần Chết lắc đầu.</p>
<p><em>&#8211; Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không?</em> – Anh ta tiếp tục van xin.</p>
<p><em>&#8211; Không được.</em> – Thần Chết vẫn không đồng ý.</p>
<p><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 33 - Bài học về thứ không mua được bằng tiền Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/15phutxaydungmoiquanhemoingay2.jpg" width="500" height="463" /></p>
<p>Anh ta vội nói:</p>
<p><em>&#8211; Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?</em></p>
<p><em>&#8211; Không được. </em>– Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.</p>
<p>Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:</p>
<p><em>&#8211; Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.</em></p>
<p>Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:</p>
<p><strong>&#8211; Xin hãy ghi nhớ: <em>“Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày”</em>.</strong></p>
<p>Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.</p>
<p>Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.</p>
<p>Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày “lăn lộn” cùng chiến hữu… Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.</p>
<p>Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.</p>
<p>Bởi đồng tiền không mua được thời gian, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý. Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương st</em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 33 - Bài học về thứ không mua được bằng tiền Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bai-hoc-ve-thu-khong-mua-duoc-bang-tien.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 3 &#8211; Câu chuyện bà lão bán rau</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-3-cau-chuyen-ba-lao-ban-rau.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-3-cau-chuyen-ba-lao-ban-rau.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Mar 2013 03:37:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bà lão]]></category>
		<category><![CDATA[bà lão bán rau]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=12882</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện đời thường này em đọc thực sự thấy rất muốn gửi anh cùng chia sẻ! Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Câu chuyện đời thường này em đọc thực sự thấy rất muốn gửi anh cùng chia sẻ!</h2>
<p>Ăn rau không chú ơi?</p>
<p>Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 3 - Câu chuyện bà lão bán rau Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mh_ba-lao-f2efe.jpg" width="450" height="329" /></p>
<p>&#8211; Ăn hộ tôi mớ rau…!</p>
<p>Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.</p>
<p>&#8211; Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.</p>
<p>&#8211; Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!</p>
<p>Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.</p>
<p>Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:</p>
<p>&#8211; Rau này bà bán bao nhiêu?</p>
<p>&#8211; Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.</p>
<p>Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.</p>
<p>&#8211; Sao chú mua nhiều thế?</p>
<p>&#8211; Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!</p>
<p>Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.</p>
<p>Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…</p>
<p>&#8211; Nghỉ thế đủ rồi đấy!</p>
<p>Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.</p>
<p>Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.</p>
<p>Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:</p>
<p>&#8211; Bà bán rau chết rồi.</p>
<p>&#8211; Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.</p>
<p>&#8211; Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.</p>
<p>&#8211; Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.</p>
<p>Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.</p>
<p>Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…</p>
<p>Gã không ngờ………!</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p><strong>Sau khi đọc xong câu chuyện này em tự hỏi liệu trong cuộc sống vội vã này mình có nên sống chậm lại 1 chút để lắng nghe những cung bậc cảm xúc ở mỗi người xung quanh hay không?<br />
</strong>Còn ý kiến của anh chị thế nào, anh chị vào đây để chia sẻ nhé: <a href="http://track.chanret.com/trackclick.asp?ThreadKey=igmd19wkn&amp;Email=aW5mb0B0b3B3ZWIudm4=&amp;url=aHR0cDovL3F1YXRydWN0dXllbi5jb20vY2F1LWNodXllbi1iYS1sYW8tYmFuLXJhdS5odG1s" target="_blank">Câu chuyện bà lão bán rau</a></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Câu chuyện bà lão bán rau &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img title="Câu chuyện tuần 3 - Câu chuyện bà lão bán rau Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-3-cau-chuyen-ba-lao-ban-rau.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 1 &#8211; Câu chuyện về những chiếc tách cafe</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-1-cau-chuyen-ve-nhung-chiec-tach-cafe.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-1-cau-chuyen-ve-nhung-chiec-tach-cafe.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Mar 2013 03:03:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[cafe]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cafe]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện hàn tuần]]></category>
		<category><![CDATA[hiệu quả]]></category>
		<category><![CDATA[tách cafe]]></category>
		<category><![CDATA[tỉnh táo]]></category>
		<category><![CDATA[uống cafe]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=12876</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Một ngày thứ 2 lại đến&#8230; Và thời tiết hôm nay thì quá lí tưởng cho thưởng thức một tách cafe buổi sáng, hàn huyên một vài câu chuyện với bạn bè, đồng nghiệp phải không ạ? Em tặng anh một câu chuyện nhỏ về những chiếc tách cafe này… Chúc anh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;" align="left"><strong>Anh chị thân mến!</strong></h2>
<h2 style="text-align: justify;" align="left">Một ngày thứ 2 lại đến&#8230; Và thời tiết hôm nay thì quá lí tưởng cho thưởng thức một tách cafe buổi sáng, hàn huyên một vài câu chuyện với bạn bè, đồng nghiệp phải không ạ? Em tặng anh một câu chuyện nhỏ về những chiếc tách cafe này… Chúc anh một tuần thật tỉnh táo, sáng tạo và hiệu quả trong côn việc!</h2>
<p style="text-align: justify;">“Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có công việc tốt, rủ nhau về thăm thầy giáo cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu phàn nàn về những căng thẳng trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy đi vào bếp và quay trở ra với một bình cà phê lớn cùng những chiếc tách khác nhau: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thuỷ tinh, chiếc bằng pha lê, có vài chiếc tách trông rất đơn giản, nhưng cũng có cái rất đắt tiền. Người thầy bảo các học trò tự chọn tách và rót cà phê cho mình.</p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><img title="Câu chuyện tuần 1 - Câu chuyện về những chiếc tách cafe Câu chuyện hàng tuần"alt=" " align="bottom" border="0" hspace="0" /></p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy bắt đầu nói:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: những chiếc tách đắt tiền và đẹp đều đã được lấy hết, chẳng ai đụng đến những chiếc tách rẻ tiền cả. Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn gốc của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.<br />
Điều mà chúng ta thực sự cần là cà phê, chứ không phải chiếc tách, nhưng ai cũng vội vàng chọn những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.</p>
<p style="text-align: center;" align="center"> <img title="Câu chuyện tuần 1 - Câu chuyện về những chiếc tách cafe Câu chuyện hàng tuần"alt=" " align="bottom" border="0" hspace="0" /><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 1 - Câu chuyện về những chiếc tách cafe Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cute_coffee_cup_726981615.jpg" width="423" height="283" /><br />
<em>Đừng để những chiếc tách ảnh hưởng mà hãy thoải mái nhâm nhi cà phê của mình</em></p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Chúng là công cụ để giữ và chứa đựng cuộc sống, và không làm thay đổi chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi, vì chúng ta cứ tập trung vào chiếc tách, mà bỏ qua việc thưởng thức hương vị cà phê mà cuộc sống cho chúng ta.<br />
<strong>Vì thế, đừng để những chiếc tách ảnh hưởng mà hãy thoải mái nhâm nhi cà phê của mình nhé!</strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Câu chuyện về những chiếc tách cafe &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img title="Câu chuyện tuần 1 - Câu chuyện về những chiếc tách cafe Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-1-cau-chuyen-ve-nhung-chiec-tach-cafe.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
