<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>cau chuyen giang sinh - Chủ đề &#039;cau chuyen giang sinh&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-giang-sinh/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-giang-sinh</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 18 Nov 2016 03:58:11 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>cau chuyen giang sinh - Chủ đề &#039;cau chuyen giang sinh&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-giang-sinh</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện 20/11: Người Thầy của cuộc đời con!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-thay-cua-cuoc-doi-con.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-thay-cua-cuoc-doi-con.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 02 Nov 2013 04:05:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[20/11]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện 20/11 ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen giang sinh]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tri ân ngày nhà giáo việt nam]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về người thầy]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện ý nghĩa về thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi cha vi dai]]></category>
		<category><![CDATA[Người thầy của cuộc đời con]]></category>
		<category><![CDATA[người thầy vĩ đại]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=23359</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện ý nghĩa về thầy cô 20/11: Con ước một ngày nào đó được như cha của con, người đã tiếp lửa cho ước mơ của con tiếp bước theo sự nghiệp trồng người của cha, người thầy của cuộc đời con&#8230; Cha!&#8230; Có niềm tự hào con luôn cất giữ trong tum 20]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Câu chuyện ý nghĩa về thầy cô 20/11: Con ước một ngày nào đó được như cha của con, người đã tiếp lửa cho ước mơ của con tiếp bước theo sự nghiệp trồng người của cha, người thầy của cuộc đời con&#8230;</h2>
<p>Cha!&#8230;</p>
<p>Có niềm tự hào con luôn cất giữ trong tum 20 năm sống trên đời, đó là niềm tự hào vì truyền thống gia đình, vì sự nghiệp hơn 35 năm trồng người của cha. Cha là nhà giáo, là người đã truyền cho con nhiệt huyết với nghề và vun đắp trong con ước mơ được đứng trên bục giảng, truyền đạt những bài học làm người đến các em thơ.</p>
<div> Nghề giáo, cha từng nói đôi khi nó như là cái cơ duyên của đời người, có duyên với nghề mới thành nhà giáo. Cha ngày trẻ thích kinh tế nhưng lại chọn sư phạm Toán cũng bởi vì gia đình nghèo, không đủ điều kiện ăn học và nghề giáo là cái duyên không hẹn mà tới.</div>
<div></div>
<div>Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào cha còn là chàng sinh viên trẻ nhận công tác ở một tỉnh miền núi mà hiện giờ cha đã là người thầy lão làng, sống, làm việc và cống hiến hơn 35 nắm cho sự nghiệp trồng người. Yêu nghề, tâm huyết và sống bằng nghề là cả chặng đường dài 35 năm mà cha đã trải qua.</div>
<div></div>
<div> Ngày trước, cả nhà cùng đi trên một chiếc xe đạp cọc cạch, con ngồi trước, mệ bồng chị ngồi sau, gia đình sống trong ngôi nhà tập thể bé tí trong ngôi trường cấp hai của xã. Cha buổi sáng làm thầy, buổi chiều làm nông dân, trồng rau, nuôi lợn, chẳng nghề nào cha chưa trải qua, cũng vì nghề giáo quá nghèo.</div>
<div></div>
<div>Con nhớ những đêm cha miệt mài dưới ánh đèn vàng mờ ảo, soạn bài cho giờ ngày mai lên lớp, bên trang giáo án cho tới lúc sang canh khi sương rơi đẫm lá.</div>
<div></div>
<div>Con nhớ trong đội tuyển học sinh giỏi năm ấy có một anh học sinh vì nhà nghèo không có tiền đi học phải bỏ lớp, cha đã đến tận nhà động viên gia đình, cha tạo mọi điều kiện tốt nhất cho anh ấy được học thi và miễn toàn bộ học phí cho anh. Không phụ lòng cha, kỳ thi năm ấy anh là người giành giải nhất môn Toán cấp tỉnh.</div>
<div></div>
<div>Xen lẫn với niềm tự hào, con biết còn có thứ tình cảm lớn hơn mà người học trò ấy dành cho cha, sự kính trọng, lòng biết ơn. Con nhớ nụ cười của cha, những lời giảng hóm hỉnh, cả niềm vui trong đôi mắt cha khi thấy từng lứa học trò ra trường ngày càng trưởng thành trên bước đường đời.</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay.jpg"><img title="Câu chuyện 20/11: Người Thầy của cuộc đời con! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-23361" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay.jpg" alt=" " width="350" height="283" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay-300x242.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay-140x113.jpg 140w" sizes="(max-width: 350px) 100vw, 350px" /></a></div>
<div></div>
<div>Con nhớ những hôm cha thức suốt đêm với bài toán khó, những bài toán mà cha thường đùa rằng &#8220;không thể để đến ngày mai vì học trò ngày càng thông minh hơn thầy rồi&#8221;. Cha tìm tài liệu, hướng dẫn học sinh làm bài cẩn thận từng chút, kiên trì giảng giải cho các anh chị ấy hiểu một cách chi tiết nhất. Chẳng vậy mà có nhiều học sinh tìm đến lớp của cha, vì lòng nhiệt tình và trách nhiệm đối với những giờ lên lớp.</div>
<div>
<div></div>
<div>Ngoài giờ dạy, cha còn là người thầy yêu thương học trò, luôn tạo điều kiện tốt nhất cho những học sinh có hoàn cảnh. Dù nhà mình bữa đói bữa no nhưng cha chẳng ngần ngại chừa phần cơm cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Nhìn những ánh mắt ngây thơ tồi tội, con biết cha chẳng thể kìm lòng vì một phần tuổi thơ của cha ẩn hiện trong đôi mắt ấy, &#8220;chỉ có học mới giúp những đứa trẻ ấy thoát khỏi cảnh nghèo đói&#8221;.</div>
<div></div>
<div>Chưa bao giờ con gái thấy sự mệt mỏi trên gương mặt cha, chỉ thấy niềm hạnh phúc xen lẫn niềm tự hào, lòng nhiệt huyết và say mê với nghề của cha mà thôi. Con nhớ bài học đầu tiên cha dạy con &#8220;hãy tự đứng dậy mỗi khi vấp ngã con nhé&#8221;, bài học đó còn theo con đến tận bây giờ, khi con vấp ngã không chỉ một lần mà rất nhiều những lần khác trong cuộc đời.</div>
<div></div>
<div>Con vẫn chỉ là đứa con gái nhỏ bé yếu đuối thôi cha ạ, vẫn sẽ òa lên nức nở, con khóc vì đau, con khóc vì bên cạnh con chẳng còn ai nâng con dậy như ngày nào. Nhưng rồi khi khóc chán chê con lại tự mình đứng dậy, có lẽ vì đâu đó trong hồi ức của con gái vẫn vang vọng những lời dạy của cha khi thơ bé &#8220;đừng khóc con gái, con sẽ tự mình đứng dậy phải không? Ngoan nào, cố lên con&#8221;. Sẽ không có ai nâng con dậy nếu con không tự làm.</div>
<div>Khi con lớn cha dạy con biết quý những trang sách và tự bao giờ cha trở thành người giáo dạy văn của con. Cha luôn dặn con phải sống mạnh mẽ, không được yếu đuối, không được nhu nhược. Cha lo lắng cuộc đời không bằng phẳng với những xô bồ, bon chen phức tạp, với những giả dối, lừa lọc sẽ xô bước chân con vấp ngã.</div>
<div></div>
<div>Cha dạy con phải sống sao cho trọn vẹn, đừng để nuối tiếc và ân hận quá nhiều, đừng để cả cuộc đời phải nói &#8221;giá như, nếu thì&#8221;. Những bài học cha dạy luôn đúng, và như thế đã hơn một lần con cố sức gồng mình để trở thành ai đó khác. Hồi bé, mỗi buổi lên lớp, cha mang con đến trường, vừa dạy cha vừa bế con trên tay, có khi con còn làm học sinh bất đăc dĩ của cha, ngồi lẫn vào anh chị học sinh lớn. Hồi bé con ngoan, dễ bảo, chẳng mấy khi khóc nhè lúc lên lớp, ngồi im thin thít cho đến khi cha hết giờ.</div>
<div></div>
<div>Tuổi thơ của con gắn liền với viên phấn, góc bảng, với những bài giảng của cha. Lớn thêm một chút con không được cha bế trong những giờ lên lớp nhưng con vẫn lấp ló ở cửa lớp ngóng vào trong, những bài học đầu tiên con học là từ nơi ấy. Mười mấy năm trôi qua nhưng những ký ức ấy chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm trí con. Nó luôn được cất giữ cẩn thận trong một phần nào đó của những trang nhật ký tuổi thơ con, những kỷ niệm đẹp thời thơ ấu mà con từng sống, từng trải qua. Cho đến bây giờ khi đã lớn, đôi lúc con vẫn lấp ló sau cửa lớp mỗi giờ lên lớp của cha, nghe những bài giảng quen thuộc, nghe giọng nói ấm áp, nhìn cử chỉ của cha, làm sao con có thể quên được, vẫn rất nhớ cha ạ.</div>
<div></div>
<div>Chẳng ai giàu có tiền bạc nhờ nghề giáo, cha của con cũng thế. Cho dù nhà mình chẳng giàu có nhưng thay vào đó là những thứ mà người giàu không bao giờ có được. Đó là niềm vui, tiếng cười, đó là tình cảm, niềm hạnh phúc mà chỉ có những người thầy mới biết nó thiêng liêng, cao quý đến nhường nào.</div>
<div></div>
<div>35 năm, bao nhiêu thế hệ học trò đã đi qua và năm nào cũng thế, cứ đến dịp lễ tết hay những ngày đặc biệt nào đó, cha tiếp khách mệt nghỉ, hoa quà tràn ngập. Nhà mình rộn vang tiếng cười, những cái bắt tay, những cái ôm, những giọt nước mắt, những lời tri ân sâu sắc là món quà quý giá mà không có tiền bạc nào có thể mua nổi. Cha chưa bao giờ biết con gái tự hào vì điều đó đến nhường nào đâu.</div>
<div>
<div>Và tự bao giờ cha đã truyền cho con tình yêu, lòng say mê với nghề giáo và ước mơ một lần được đứng trên bục giảng, được truyền đạt những bài học làm người quý báu đến gương mặt các em thơ. Con ước một ngày nào đó được như cha của con, người đã tiếp lửa cho ước mơ của con tiếp bước theo sự nghiệp trồng người của cha.</div>
<div></div>
<div>Mỗi ngày trôi qua con lại thấy tóc cha thêm nhiều sợi bạc. Cha giờ đây không thể nắm tay dạy con đi thế nào cho đúng, cha cũng không thể chấm điểm hai mỗi khi con mắc lỗi sai, con phải đi trên con đường riêng của mình dù con cảm thấy hụt hẫng, cảm thấy bị bỏ rơi. Nhưng con biết khi khó khăn, chán nản, tuyệt vọng, con vẫn có một bàn tay khẽ đặt lên vai và tiếp thêm sức mạnh để con đi tiếp.</div>
<div></div>
<div>Con đang chập chững với ước mơ của mình nhưng trong suốt cuộc hành trình đó con gái chưa bao giờ đơn độc vì có cha ở bên, cổ vũ động viên và vun đắp cho ước mơ của con từng ngày. Ước mơ lớn mà con đã ấp ủ từ khi còn bé chưa bao con quên và ngừng nỗ lực để thực hiện nó.</div>
<div></div>
<div><em><strong>Cha hãy tin là con có thể làm tốt điều đó, cha nhé!</strong></em></div>
<div>[dropshadowbox align=&#8221;center&#8221; effect=&#8221;lifted-both&#8221; width=&#8221;90%&#8221; height=&#8221;&#8221; background_color=&#8221;#fce2ad&#8221; border_width=&#8221;1&#8243; border_color=&#8221;#dddddd&#8221; ]<strong><span style="color: #000000;">Để Ngày 20/11 được trọn vẹn với thầy cô. Bạn có thể tham khảo thêm các mẫu quà tặng sau: <a style="color: #000000;" href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011" target="_blank">https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011</a></span></strong>[/dropshadowbox]</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-thay-cua-cuoc-doi-con.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Món quà của anh trai</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Nov 2012 04:29:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen giang sinh]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[món quà của anh trai]]></category>
		<category><![CDATA[món quà giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang giang sinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=964</guid>

					<description><![CDATA[Một mùa giáng sinh nữa lại đến gần. Giáng sinh là ngày mọi người trong gia đình đoàn viên, cùng nhau ăn một bửa cơm và tặng nhau những món quà đầy ý nghĩa. Bên cạnh đó không thể thiếu chính là những câu chuyện cảm động được kể vào đêm giáng sinh. Chúng ta]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Một mùa giáng sinh nữa lại đến gần. Giáng sinh là ngày mọi người trong gia đình đoàn viên, cùng nhau ăn một bửa cơm và tặng nhau những món quà đầy ý nghĩa. Bên cạnh đó không thể thiếu chính là những câu chuyện cảm động được kể vào đêm giáng sinh. Chúng ta hãy cùng đến với câu chuyện về món quà của người anh trai.<span id="more-964"></span></h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201" rel="attachment wp-att-994"><img title="Món quà của anh trai Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-994" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201.jpg" alt=" " width="614" height="461" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201.jpg 1024w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201-800x600.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 614px) 100vw, 614px" /></a></p>
<p>Như thường lệ, mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy&#8230;</p>
<p>Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.<br />
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, &#8220;Đây là xe của cô ạ?&#8221;. Tôi khẽ gật đầu, &#8220;Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.&#8221; Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. &#8220;Ý cô là&#8230;anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?&#8221; &#8220;Ôi! Cháu ước gì&#8230;&#8221;. Cậu bé vẫn ngập ngừng.</p>
<p>Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. &#8220;Cháu ước&#8230;&#8221;, cậu bé tiếp tục &#8220;&#8230;cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy&#8221;. Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, &#8220;Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?&#8221;. Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: &#8220;Cháu thích lắm ạ!&#8221;</p>
<p>Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, &#8220;Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?&#8221;. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm&#8230;&#8221;Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ&#8230;&#8221;</p>
<p>Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.</p>
<p>&#8220;Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!&#8221;.</p>
<p>Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.</p>
<p>Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.</p>
<p>Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su:<span style="font-size: medium; color: #2da4a9;"><strong> &#8220;Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc.&#8221;</strong></span></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Món quà Giáng Sinh sớm</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-giang-sinh-som.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-giang-sinh-som.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 01 Nov 2012 03:47:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen giang sinh]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[món quà giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[món quà giáng sinh sớm]]></category>
		<category><![CDATA[quà giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=277</guid>

					<description><![CDATA[Hình như ông già Noel đã mang quà đến cho em. Một món quà giáng sinh hơi nặng&#8230; Ông giúi vào tay em một bàn tay ai đó&#8230; nóng ấm đến lạ. Vừa thân quen…vừa gần gũi&#8230; vừa ấm áp&#8230; Là anh&#8230; Em mơ… Ding dong… ding dong… Giáng Sinh đã về trên từng nẻo]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Hình như ông già Noel đã mang quà đến cho em. Một món quà giáng sinh hơi nặng&#8230; Ông giúi vào tay em một bàn tay ai đó&#8230; nóng ấm đến lạ. Vừa thân quen…vừa gần gũi&#8230; vừa ấm áp&#8230; Là anh&#8230; Em mơ…</h2>
<p>Ding dong… ding dong… Giáng Sinh đã về trên từng nẻo đường rồi. Tối nay là giáng sinh đầu tiên của anh và em… Biết bao nhiêu điều muốn nói anh nhỉ? Em sẽ mặc một chiếc váy màu đỏ thật đẹp, sẽ được khoác tay anh đón giáng sinh. Em sẽ được ngã vào vai ai đó và ngước nhìn lên bầu trời đầy sao trong một đêm yên bình. Em mơ&#8230;</p>
<p>Leng keng&#8230; leng keng&#8230; hình như chú Tuần Lộc đang về thì phải&#8230; em nghe tiếng gió&#8230; tiếng những chiếc vòng quay… khẽ lướt mây… xé toạc gió… Hình như ông già Noel đã mang quà đến cho em. Một món quà giáng sinh hơi nặng&#8230; Ông giúi vào tay em một bàn tay ai đó&#8230; nóng ấm đến lạ. Vừa thân quen…vừa gần gũi&#8230; vừa ấm áp&#8230; Là anh&#8230; Em mơ…</p>
<p>Không khí rộn ràng hơn khi em được trao tận tay một món quà quý. Em  cầm món quà lên&#8230; hơi chai sần đôi chút, hơi cũ kỹ đôi chút. Món quà qua nhiều lớp thời gian phủ đầy bụi bám. Này nhé! Đã chai thành từng cục rõ to, bao năm nay món quà được cất kỹ trong gian nhà nhỏ nhỏ xinh xinh. Ở đó có cây ghita ngày đêm ngân lên những bài ca sóng biển, những nỗi nhớ quay quắt sau tiếng đêm thở dài. Trên kia, mờ mờ ảo ảo… khói trầm hương thoang thoảng bay nồng nàn… Anh nhớ.</p>
<p>Giáng Sinh của ngày cũ, trong gian nhà nhỏ xinh xinh… Chị ấy và anh đã cùng nhau trang trí cây thông Noel, kết những dây đèn màu rực rỡ, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau hát bài “Last Christmas”, cùng nhau nhiều thứ khác… Anh ngồi cùng chị bên cạnh lò sưởi và những ánh than hồng. Choàng vai nhau… những lời chúc ngọt ngào, những cái siết chặt, đôi mắt nhắm hờ… Người ta gọi đó là tình yêu anh nhỉ??? Tình yêu theo anh mang cả vào thơ với một điều ước quá chân thành. Chị ngồi im lặng nghe anh hát và anh ước.</p>
<p><img title="Món quà Giáng Sinh sớm Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/love.gif" /></p>
<p>Có anh&#8230; Đông về em chẳng còn lạnh nữa</p>
<p>Em yêu ơi nếu anh đây là biển<br />
Vậy hỏi em, em ước sẽ làm sao?<br />
Để hồn anh hoà lẫn mãi tuôn trào<br />
Mình sẽ mãi ru tình mình với sóng!</p>
<p>Em làm thuyền nhấp nhô ngày tháng mộng<br />
Biển tình anh dâng sóng gợn lăn tăn<br />
Biển và thuyền ưu ái suốt bao năm<br />
Trời biển rộng muôn trùng ta lặng lẽ</p>
<p>Nắng thủy tinh rơi mềm trên bãi&#8230; khẽ<br />
Lót chân em man mát hẹn chờ nhau<br />
Anh và em hoài nhắn nhủ muôn màu<br />
Hoài vui với sóng xanh đùa lên cát!</p>
<p>Cát ngoan hiền thoai thoải còn ngơ ngác<br />
Sóng đùa vui tình tứ hát bờ xinh<br />
Bãi cát đời êm ả chút lặng thinh<br />
Từng con sóng ân cần trườn cát nhỏ</p>
<p>Em yêu hỡi nếu anh là cơn gió<br />
Gió từ miền thăm thẳm tự xa xăm<br />
Vậy hỏi em, em ước sẽ làm sao?<br />
Cho mình mãi cuộc hành trình luyến ái!</p>
<p>Anh là gió em sẽ là hạt cát<br />
Gió từ xa và cát nhớ chờ qua<br />
Gió về lùa cát cuốn mộng vòng hoa<br />
Ngày tháng đẹp ân tình trao chuốc tặng</p>
<p>Gió sa mạc và cát đời sa mạc<br />
Đan tiếng tình bay khắp chốn mênh mông<br />
Cát nô đùa thành ụ gợn từng vân<br />
Và gió thở an lành môi kiến tạo.</p>
<p>Anh là gạo em sẽ là gì nhỉ<br />
Là cải là rau đạm bạc trong nhau<br />
Gạo từ xưa ai đã gọi hạt châu<br />
Gọi rau cải bằng tên loài thuốc quý</p>
<p>Em là trái cây tươi ven triền núi<br />
Anh là chim rừng sải cánh chao qua<br />
Gặp trái lành chim yêu mến thiết tha<br />
Khép cánh đậu bên quả tình muôn thuở</p>
<p>Anh như cánh sen sông trôi bỡ ngỡ<br />
Giữa dòng đời sen gặp phải nàng tiên<br />
Ngón tay hiền nàng nâng cánh sen duyên<br />
Cho sen hết lao đao ngàn sóng vỗ</p>
<p>Và như nếu anh biến thành ánh nắng<br />
Em nghĩ gì và em ước điều chi<br />
Bình thản lòng vô tự sự vô vi<br />
Cùng vui sống trong cõi tình trong trắng!</p>
<p>Nếu giọt nắng soi vào vùng tăm tối<br />
Giọt sáng mờ giọt nắng sẽ mong sao?<br />
Em hãy là đêm giọt nắng thành sao<br />
Lung linh mãi hai cõi lòng thanh sáng ngọc.</p>
<p>Bao mùa Giáng Sinh đến và đi qua… Bao mùa nắng lên rồi tuyết lại lấp đầy. Những chú chim non bay đi rồi đến một ngày nào đó cũng về tổ ấm. Còn anh còn em&#8230; chúng ta đã bay mãi giữa biển người mênh mông. Cố tìm cho mình một chỗ dựa, có đôi lần ta nhầm lẫn khi nghĩ nó là chỗ dựa của cuộc đời. Tỉnh ra… không phải dễ dàng đến vậy. Trong cuộc đời con người vẫn có lẩn khuất đâu đó sự tinh tường xen giữa nhầm lẫn. Khi ta giơ một bàn tay phải vào bóng mình trên vách&#8230; ta sẽ thấy nó hiện lên là bàn tay trái. Khi ta giơ tay trái, nó hiện lên là bàn tay phải. Phải trái trái phải lẫn lộn ngay khi chính bản thân ta nhìn nhận. Thì ngoài kia, khi Xã hội đầy rẩy những thứ xô bồ… Làm sao anh và em không nhầm lẫn đôi lần. Cái quan trọng vẫn là đằng sau những lần nhầm lẫn&#8230; ta nhận ra ai chân thành với ta. Những cái bóng đổ dài rồi dần dần loang lỗ… thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả. Cả anh và em sẽ giữ lại bên mình những ký ức của bốn mùa quá khứ. Nhiều lúc nó len nhè nhẹ vào người, làm cả hai thấy lạnh … tay buông rời nhau đôi chút. Em ghen tỵ&#8230; anh hờn dỗi… những câu hỏi cắc cớ nhau… những câu nói bâng quơ… Kết thúc là một vòng tay siết chặt, một bờ môi mệt nhoài. Thấp thoáng đâu đó là là tà áo ai đứng nhìn em… Chị mỉm cười… Có hạnh phúc không anh? Có hạnh phúc không em?</p>
<p><img title="Món quà Giáng Sinh sớm Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1324579496_NHNGHN%7E1.jpg" /></p>
<p style="text-align: center;"><em>Giữ chặt tay nhau</em></p>
<p>      Ngày mai… Chuông sẽ rộn ràng rung lên khúc nhạc Ding dong… em đã nhận quà Noel từ tay ông già Noel từ rất sớm. Này nhé&#8230; mắt ..môi&#8230; nụ cười&#8230; vòng tay… lời nói… Quả thật món quà đúng như lời ông Già Noel nói “Quà để lâu, nhưng cái này chỉ giành riêng cho em. Có đem tặng nhầm mấy lần, nhưng giờ nó vẫn trở về đúng với chủ nhân của nó. Lau qua lớp bụi, nó sẽ bóng loáng và tỏa chút hơi nồng ấm áp khi đông về. Chắc chắn như vậy!”. Mỗi ngày em sẽ cố lau bớt những lớp bụi đã bám lâu ngày&#8230; trên mắt&#8230; trên môi&#8230; trên một bàn tay mỏi… Lau sạch trái tim và em biết em vẫn chừa một ngăn nhỏ riêng nơi ấy&#8230; Bình yên cho anh, cho chị và cho cả em. Ta sẽ cùng nhau đón một mùa Giáng Sinh ấm áp&#8230; nơi đó có anh, có cả chị và cả em…Ta sẽ trao yêu thương để nhận yêu thương về.</p>
<p>… tiếng chuông đã vang lên kia kìa… có 3 người choàng vai qua vai đón giáng sinh. Thích thật…</p>
<p><em>P/S: Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.</em><br />
<em> &#8211; Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.</em><br />
<em> &#8211; Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.</em><br />
<em> &#8211; Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”.</em><br />
<em> &#8211; Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ.</em><br />
<em> Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về, có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: “Chúc bạn một Mùa Noel hạnh phúc!&#8221;(ST)</em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-giang-sinh-som.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
