<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>câu chuyện suy ngấm - Chủ đề &#039;câu chuyện suy ngấm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-suy-ngam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-suy-ngam</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 09:12:51 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>câu chuyện suy ngấm - Chủ đề &#039;câu chuyện suy ngấm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-suy-ngam</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện có thật về luật nhân quả khiến nhiều người giật mình</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-co-that-ve-luat-nhan-qua-khien-nhieu-nguoi-giat-minh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trang web mặc định]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Apr 2017 10:28:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[luật nhân quả]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=56633</guid>

					<description><![CDATA[Ác Giả Ác Báo Thập niên 70 có một sự việc xảy ra tại thành phố Bắc Kinh. Một người phụ nữ hơn 60 tuổi, thân hình cao lớn khỏe mạnh tên là Lưu Thị, gia đình có 6 người thuê vài căn phòng ở trọ, một gian là mẹ chồng ở, hai gian là]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Ác Giả Ác Báo</h2>
<p><img title="Câu chuyện có thật về luật nhân quả khiến nhiều người giật mình Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-56635 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/luat-nhan-qua-1.jpg" alt=" " width="594" height="334" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/luat-nhan-qua-1.jpg 1280w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/luat-nhan-qua-1-300x169.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/luat-nhan-qua-1-768x432.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/luat-nhan-qua-1-800x450.jpg 800w" sizes="(max-width: 594px) 100vw, 594px" /></p>
<p>Thập niên 70 có một sự việc xảy ra tại thành phố Bắc Kinh. Một người phụ nữ hơn 60 tuổi, thân hình cao lớn khỏe mạnh tên là Lưu Thị, gia đình có 6 người thuê vài căn phòng ở trọ, một gian là mẹ chồng ở, hai gian là người phụ nữ đó và cháu trai cháu gái ở, còn hai gian khác là con trai và con gái ở.</p>
<p>Chồng của Lưu Thị mất từ khi nào thì không rõ, chỉ biết khi gia đình chuyển về đây anh đã không còn nữa. Mẹ chồng không phải là mẹ ruột của chồng Lưu Thị, bởi chồng Lưu Thị chỉ là con nuôi của cụ bà. Bảy, tám mươi năm trước, theo tục lệ ở làng, con gái không được kế thừa gia sản của gia đình, và phụ nữ có gia sản mà không có con trai thì nhất định phải nhận con trai của người thân làm con nuôi, nếu không toàn bộ gia tài đều bị người thân kế thừa. Việc nhận con nuôi này là vô cùng nghiêm túc, tuy rằng không có thủ tục giấy tờ pháp lý nhưng còn nghiêm túc hơn nhiều so với thủ tục pháp lý ngày nay. Chồng Lưu Thị đã chết nhưng cả gia đình cô đều phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng cụ bà.</p>
<p>Cuộc sống hàng ngày của cụ bà ra sao, không ai được biết, chỉ biết từ trước tới nay cụ bà không bao giờ ăn cơm chung cùng mọi người, cơm nước đều được đem tới phòng cho bà. Một ngày không may, cụ bà bị ngã gãy xương phải nằm trên giường, đó là căn phòng phía nam, mùa đông không có ánh mặt trời, cũng không bao giờ thấy có người đưa cụ ra ngoài phòng tắm nắng, càng không có người lật mình cho cụ, phía dưới mông của cụ thịt bị thối loét vì nằm liệt giường. Từ đó hàng xóm đều dần dần không nhìn thấy cụ bà nữa.</p>
<p>Sau này mọi người thường xuyên nghe thấy lời oán trách của Lưu Thị rằng cụ bà hay đại tiện trên giường, và mọi người cũng thường xuyên nghe thấy tiếng kêu đói kêu khát của cụ bà. Rồi một ngày người ta nghe nói mẹ chồng của Lưu Thị chết đói trên sàn nhà, vì Lưu Thị sợ cụ bà sẽ đại tiện tại chỗ nên thường để cơm dưới đất cho cụ bà ăn. Cụ bà vốn gãy chân, vì để lấy bát cơm nên đã ngã từ trên giường xuống và chết ở đó, đến đây câu chuyện mới bắt đầu xảy ra.</p>
<p>Không nhớ rõ chính xác là mấy năm sau, Lưu Thị từ một người thân thể to cao khỏe mạnh, bước đi nhanh nhẹn, giọng nói vang vang, đột nhiên trúng gió bị tê liệt, miệng méo mắt lệch, nói chuyện không rõ, vệ sinh đại tiện đều trên giường.</p>
<p>Lưu Thị có một người con trai, hai người con gái, con trai Lưu Thị là một bác sỹ có tay nghề tinh xảo, đó là niềm kiêu ngạo của Lưu Thị, Lưu Thị đời này toàn lực chăm sóc cho con trai, sau khi con trai lấy vợ sinh con đều do một tay Lưu Thị chăm sóc.</p>
<p>Khi Lưu Thị bị liệt, vệ sinh đại tiện đều trên giường, lúc này con gái lớn đành đón mẹ về nhà mình ở, vì tránh để mẹ bị lở loét khi nằm một chỗ, người con gái tuy bị cao huyết áp nhưng cứ một lúc lại lật người cho mẹ, nhưng Lưu Thị thân người to lớn, con gái bị cao huyết áp mỗi lần lật mình cho mẹ là lại bị mệt, huyết áp tăng cao phải uống thuốc, con rể đau lòng mà nói: Như vậy không được, không thể tiếp tục như vậy thêm được nữa.</p>
<p>Một buổi sáng, người con trai trên 50 tuổi của Lưu Thị bất giác không dậy được rồi ra đi, nghe nói tim có vấn đề, nhưng mà người con trai này từ trước tới nay không hề có bệnh về tim. Lưu Thị một thời gian dài không thấy con trai đến thăm mình, miệng nói không rõ câu mà hỏi thăm người nhà, tuy mọi người đều nói là bận công việc, nhưng trên khuôn mặt đã biểu đạt ra câu trả lời, Lưu Thị nước mắt không ngừng rơi.</p>
<p><img title="Câu chuyện có thật về luật nhân quả khiến nhiều người giật mình Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-56636 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/Cau-chuyen-ve-luat-nhan-qua-cua-nguoi-an-may-mu-loa.jpg" alt=" " width="500" height="293" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/Cau-chuyen-ve-luat-nhan-qua-cua-nguoi-an-may-mu-loa.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/04/Cau-chuyen-ve-luat-nhan-qua-cua-nguoi-an-may-mu-loa-300x176.jpg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Con người thường cho rằng mình nghĩ gì thì làm nấy, muốn hành ác như thế nào thì hành ác như thế đó, có bao nhiêu sự việc đã biểu thị rõ ràng, căn bản không phải là vậy.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>“Công bằng ở đâu?” – Bài văn điểm 0 chấn động dư luận</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cong-bang-o-dau-bai-van-diem-0-chan-dong-du-luan.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 19 Sep 2016 01:42:42 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài văn hay trung quốc]]></category>
		<category><![CDATA[bài văn điểm 0]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=52785</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Bài thi đại học điểm 0 của một học sinh tại Tứ Xuyên  với đề bài &#8220;Sự công bằng kiểu Trung Quốc&#8221; dưới đây được cư dân mạng xưng là “tác phẩm đặc biệt” khiến nhiều người chấn động tâm can. Bây giờ chúng ta hãy cùng đọc thử tác phẩm hiếm có ở]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến! Bài thi đại học điểm 0 của một học sinh tại Tứ Xuyên  với đề bài &#8220;Sự công bằng kiểu Trung Quốc&#8221; dưới đây được cư dân mạng xưng là “tác phẩm đặc biệt” khiến nhiều người chấn động tâm can. Bây giờ chúng ta hãy cùng đọc thử tác phẩm hiếm có ở Trung Quốc này!</strong></p>
<figure id="attachment_52786" aria-describedby="caption-attachment-52786" style="width: 640px" class="wp-caption aligncenter"><img title="“Công bằng ở đâu?” – Bài văn điểm 0 chấn động dư luận Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-52786 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1.jpg" alt=" " width="640" height="425" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><figcaption id="caption-attachment-52786" class="wp-caption-text">Trung Quốc và vấn đề công bằng…(Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Sự công bằng kiểu Trung Quốc</p>
<p>Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười, như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.</p>
<p>Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?</p>
<p>Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn) cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.</p>
<p>Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này. Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ ranh!</p>
<p>Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân hợp lệ khác nhau).</p>
<p>Lần này, tròng mắt của tôi mới thật sự rơi ra, mò mẫm cả nửa ngày trời mới khảm lại được. Vậy mà, các bộ ngành liên quan lại im lặng không lên tiếng, không có ai phải gánh chịu trách nhiệm và cũng không có một ai bị dính líu trong chuyện này. Đột nhiên, tôi đã thấy được “sự công bằng”.</p>
<p><img title="“Công bằng ở đâu?” – Bài văn điểm 0 chấn động dư luận Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-52787 size-full aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2.jpg" alt=" " width="640" height="381" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2-300x179.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2-140x83.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2-350x208.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2-36x21.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cong-bang-o-dau-2-48x29.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Khi “Phú nhị đại” (tức “thế hệ giàu có thứ hai” của Trung Quốc, bao gồm con cái của những ông chủ tập đoàn lớn hoặc quan chức chính phủ) chạy những chiếc xe đua hạng sang cầm theo những bó hoa tán gái ở công viên, khi tiếng xe đua vang ầm lên và những làn khói từ trong bô xe tạt mạnh vào mặt tôi, tôi đang nghĩ, sao bố tôi lại không phải là Lý Cương nhỉ? Loại tư tưởng tiêu cực này mặc sức tràn ra khiến tôi uể oải nhụt chí.</p>
<p>Nhưng ngay chính lúc này sự tích người bạn học tên Quách Mỹ Mỹ lại kịp thời nhắc nhở tôi, khi mà bố ruột không thể dựa dẫm được nữa, thật ra còn có một loại người gọi là “bố nuôi”, nhưng đáng tiếc là những ông bố nuôi ấy chỉ thu nhận con gái nuôi chứ không nhận con trai nuôi.</p>
<p>Khi hội chữ thập đỏ Trung Quốc mập mờ nói không rõ ràng về những khoản chi cho việc chăm sóc những người tàn tật, khi Quách Mỹ Mỹ khoe khoang những món đồ xa sỉ trên thân, khi có người chất vấn Quách Mỹ Mỹ, cô nói với mọi người rằng, cô còn có những món đồ xa xỉ hơn thế nữa.</p>
<p>Thế là, lãnh đạo hội chữ thập đỏ vội vàng bày tỏ thái độ: “Chẳng ai từng nói như vậy cả!”. Người bạn Quách Mỹ Mỹ đã dùng hành động thực tế để bảo vệ lợi ích của bản thân mình, phô bày phẩm chất cao quý của một thế hệ thanh niên mới. Cô ấy đã dùng đôi chân trắng muốt của mình một lần lại một lần nữa đứng trên bục nhận thưởng chí cao vô thượng của hội chữ Thập đỏ.</p>
<p>Công bằng ư? Tôi vẫn mãi luôn khao khát một cuộc đời “công bằng”, nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ sinh, nơi bác sĩ chỉ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.</p>
<p>Nhưng tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào. Nhìn vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu, tôi đã thử hỏi rằng, bạn có thấy công bằng hay không?</p>
<p>Liệu bạn có tin rằng giấc mộng Trung Hoa sẽ trở thành hiện thực? Không kể bạn có tin hay không, dù sao đi nữa thì tôi tin rồi. Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng.</p>
<p>Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện.</p>
<p>Còn vài phút nữa thôi phải nộp bài thi này rồi, tôi biết rõ rằng bài viết của tôi sẽ động chạm đến trái tim nhỏ bé đó của vị giám khảo. Em xin cho thầy một đề nghị, thầy cứ cho em điểm 0 vậy.</p>
<p>Em không sợ đâu, sữa bột Sanlu có độc còn không giết chết em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi giám khảo có thể đi đánh mạt chược…”.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-50-dieu-quan-trong-nhat-trong-doi-nguoi-phu-nu.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Jul 2016 03:16:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện tình yêu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=51351</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết nhé</strong></p>
<h2>Người thợ Mỏ</h2>
<p>Cô ấy 30 tuổi, người xinh đẹp, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gái đần độn, sau đó nữa thì, năm cô 29 tuổi, chồng cô mất. Về sau, cô đã quyết định tái giá, cô gả cho một người đàn ông lớn hơn cô 15 tuổi.</p>
<p>Cô không chịu nổi khổ, huống hồ còn phải dẫn theo cô con gái đần độn. Điều quan trọng là, ông ấy là một người thợ mỏ, thu nhập bao nhiêu thì không nói, chỉ là nếu như xảy ra tai nạn, thông thường nạn nhân sẽ được bồi thường bảy, tám trăm triệu.</p>
<p>Cô đã nghèo khổ đến sợ rồi, nếu không, tại sao xinh đẹp như vậy lại muốn gả cho một người có chút tật ở chân cơ chứ. Ông ấy vừa già vừa khó coi, miệng méo mắt lệch…</p>
<p>Ông ấy cũng biết rằng bản thân mình không xứng, nhưng vẫn cảm thấy giống như có được báu vật vậy…<br />
Số tiền ông kiếm được, toàn bộ đều đưa hết cho cô, nhưng mỗi tháng cũng chỉ khoảng 3 triệu, trừ đi các khoản chi dùng cho cơm ăn áo mặc thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.</p>
<p>Cô thật sự không can tâm, cô con gái ngốc của cô sau này còn phải dùng đến tiền nữa, bản thân không muốn sống với ông cả đời như vậy. Khai thác khoáng sản, đâu đâu cũng dễ xảy ra tai nạn như vậy, tại sao ông ấy lại không gặp phải nhỉ?</p>
<p>Điều cô nghĩ đến chính là vài trăm triệu đó, nếu như ông ấy chết rồi, cô sẽ ôm tiền bỏ đi. Đây là một suy nghĩ ác độc, nhưng lại là điều chân thật nhất…</p>
<p>Cô mua quần áo phấn son tô điểm cho chính mình, liếc mắt đưa tình với người hàng xóm…</p>
<p>Có người nói cho ông hay rằng: <em><strong>“Hãy nhìn vợ ông kìa, lấy tiền của ông chưng diện rồi gian díu với người đàn ông khác!”.</strong></em></p>
<p>Ông chỉ cười: <strong><em>“Cô ấy ở nhà cô đơn buồn chán, ăn diện một chút thì có sao đâu”.</em></strong> Thật ra, trái tim ông đang đau nhói, ông không muốn thấy cô phóng đãng như vậy.</p>
<h2>Tình yêu không giới hạn</h2>
<p>Cô nói muốn ăn quýt, ông liền đi ra tận thị trấn mua, nhưng lúc đi không có nói với cô trước. Cũng ngay lúc đó, tại hầm mỏ xảy ra tai nạn, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là, lần này tốt rồi, tiền đã đến tay rồi!</p>
<p>Bao nhiêu thi thể được khiêng ra, cô nhìn xem từng người từng người một, nhưng không có nhìn thấy ông, trong lòng không khỏi thất vọng cùng cực.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51352 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg" alt=" " width="640" height="424" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy ông ấy tay ôm theo giỏ quýt đi đến trước mặt cô, ngây thơ giống như một đứa trẻ.</p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Cho em này. Anh đi ra thị trấn mua quýt cho em, vậy nên đã thay ca với người khác!”.</strong></em></p>
<p>Cô khóc òa lên, không phải xúc động vì thấy ông bình an, mà là bởi hy vọng tan vỡ.</p>
<p>Ông khuyên rằng: “<em><strong>Anh không sao, em đừng sợ”</strong></em>. Ông tưởng rằng cô đang sợ hãi lo lắng cho mình.</p>
<p>Khi ăn trái quýt, trong lòng cô cảm thấy bản thân mình thật không ra gì.</p>
<p>Ông yêu cô, cũng yêu thương cô con gái ngốc này…</p>
<p>Một thời gian sau, ông len lén chạy lên núi trồng cây, mỗi tháng trồng được khoảng bốn năm chục cây. Có người hỏi ông trồng cây để làm gì? Ông cười trả lời rằng: “Trồng cho hai mẹ con họ, sau này khi tôi chết rồi, thì số cây này cũng đã lớn, có thể nuôi sống hai mẹ con họ”.</p>
<p>Lời này đã đồn đến tai cô, trong lòng cô không khỏi chua xót, suýt chút nữa là rơi nước mắt.</p>
<p>Về sau, cô bị nhiễm phong hàn, ông ấy đã không quản ngày đêm chăm sóc cho cô. Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện người chồng đang ôm chân của mình. Cô hỏi:<strong><em> “Anh ôm chân em làm gì vậy?”.</em></strong></p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Chỉ cần em tỉnh dậy, anh sẽ biết được, nếu như em phải đi vệ sinh sẽ có người dìu em”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật sự đã khóc, nghẹn ngào nói: “<em><strong>Anh đúng là ngốc mà”.</strong></em></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51353 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Sau khi bệnh khỏi rồi, cô khuyên ông rằng:<em><strong> “Anh đừng có đi làm ở khu mỏ nữa được không? Chỗ đó lúc nào cũng có tai nạn rình rập, hôm trước lại chết mấy người nữa, em thật sự rất sợ”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật lòng, bởi vì cô đã nghĩ thông suốt rồi, con người là quan trọng nhất, người không còn nữa, thì cái gì cũng đều không có nữa.</p>
<p>Sau đó, cô nghiêm túc hẳn, không có đi đây đi đó nữa, cũng không còn trang điểm quyến rũ nữa. Cô mở một tiệm tạp hóa nhỏ, hàng ngày đứng tựa cửa chờ ông trở về.</p>
<h2>Tình yêu vô điều kiện của Người Chồng</h2>
<p>Không lâu sau đó, ông đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới làm việc được một lúc, mồ hôi đã đầm đìa, thế là ông lén uống thuốc giảm đau, mỗi lần uống là năm sáu viên, nhưng vùng ngực vẫn cứ đau.</p>
<p>Ông lén đi ra thị trấn khám thử. Bác sĩ nói, ung thư gan thời kỳ cuối, nhiều nhất chỉ sống được hơn ba tháng nữa, muốn ăn gì thì hãy cứ ăn, đừng có làm khổ bản thân mình.</p>
<p>Đi ra chợ, ông đã tiêu xài hết toàn bộ số tiền mang theo, ông đã mua rất nhiều đồ, quần áo mới cho cô, áo khoác hoa cho con gái, son phấn nước hoa, nhưng lại không có mua một món gì cho bản thân mình.<br />
Buổi sáng hôm sau, ông nói ông tính đến khu mỏ làm việc.</p>
<p>Cô nói: <em><strong>“Đừng đi, chỗ đó rất nguy hiểm, dễ xảy ra chuyện, đừng có đi, dứt khoát đừng có đi!”.</strong></em></p>
<p>Ông cười hì hì, cuối cùng vẫn đi. Ông nói với ông chủ rằng: <em><strong>“Hãy sắp xếp cho tôi phần công việc khó nhất, có mệt tôi cũng không sợ”.</strong></em> Ông chủ đương nhiên đồng ý, bèn cử ông xuống hầm mỏ sâu nhất. Khi cơn đau kéo đến, ở trong bóng tối ông thầm gọi tên cô.</p>
<p>Đi làm được ngày thứ ba, dưới hầm bắt đầu ngập nước, ông vốn dĩ là có cơ hội chạy thoát được, nhưng ông nghĩ, có được tiền rồi, cô và con gái cả đời cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa. Thế là, ông không có chạy, cũng không kêu cứu.</p>
<p>Sau khi hay tin, cô đầu tóc cũng không chải mà chạy đến nơi, dùng tay gắng sức đào bới ngoài cửa mỏ, hai tay đều đã chảy máu. Nhìn thấy thi thể của ông, cô gọi tên của ông, khóc lóc kêu gào thảm thiết rằng: <em><strong>“Em không muốn! Em không muốn! Anh đừng bỏ em, đừng bỏ em, làm ơn đừng bỏ lại em mà!”.</strong></em></p>
<p>Từ trong túi áo của ông rơi ra một mẩu giấy chẩn đoán của bệnh viện, lúc này cô mới hiểu rằng, người đàn ông này đã dùng sinh mệnh của mình để yêu thương cô một lần cuối cùng.</p>
<p>Phụ nữ cần được yêu thương, vậy nên tình thương của người chồng mới là niềm ao ước lớn nhất của người phụ nữ.</p>
<p>Tiền bạc, địa vị…</p>
<p>Chung quy điều mà người phụ nữ muốn nhất chẳng qua chỉ là tình yêu và sự che chở của người đàn ông.</p>
<p>Người đàn ông cần được thấu hiểu, vậy nên sự thấu hiểu của người vợ mới là niềm an ủi lớn nhất của người đàn ông.</p>
<p>Vẻ đẹp, khao khát …</p>
<p>Điều mà người đàn ông mong muốn sau cùng chỉ là sự dịu dàng và bầu bạn quan tâm của người phụ nữ.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đời &#8220;vứt đi&#8221;, nếu bạn mãi dõi theo người khác mà đánh mất mình</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/doi-vut-di-neu-ban-mai-doi-theo-nguoi-khac-ma-danh-mat-minh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 03:15:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học hay]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[đánh mất chính mình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50910</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc đời mỗi người không giống nhau, đừng lấy người khác để làm thước đo cho mình, cả đời tính toán ganh đua, cuối cùng quên mất bản thân mình là ai, vì điều gì mà tồn tại, mà phấn đấu… &#160; Có hai thanh niên trẻ tuổi sau khi tốt]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến! Cuộc đời mỗi người không giống nhau, đừng lấy người khác để làm thước đo cho mình, cả đời tính toán ganh đua, cuối cùng quên mất bản thân mình là ai, vì điều gì mà tồn tại, mà phấn đấu…</h3>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có hai thanh niên trẻ tuổi sau khi tốt nghiệp rủ nhau cùng đến thành phố lập nghiệp. A rất nhanh chóng kinh doanh thành công, được thăng chức thành giám đốc ngành, còn B thành tích kém vẫn chỉ là một nhân viên nghiệp vụ bình thường, đồng thời là nhân viên cấp dưới của A.</p>
<p>Tâm lý của B không cân bằng, không thoải mái nên B quyết định đến chùa tìm gặp nhà sư xin thần linh giúp đỡ. Nhà sư nói: “Qua 3 năm hãy quay lại đây”.</p>
<p>Ba năm sau, B rầu rĩ quay lại nói: “A bây giờ đã trở thành tổng giám đốc rồi”.</p>
<p>Nhà sư nói: “Vậy hãy đợi tiếp 3 năm nữa”.</p>
<p>Ba năm lại thấm thoắt trôi qua, B quay lại chùa tìm nhà sư, thất vọng nói: “A giờ đã tự mình có cơ ngơi, trở thành ông chủ rồi”.</p>
<p>Nhà sư nói: “Ta từ một hòa thượng bình thường tu thành phương trượng, chúng ta đều là bản thân mình, còn cậu là ai? Chúng ta đều sống vì bản thân, hoàn thành mọi trách nhiệm của bản thân, còn cậu cậu đang làm gì? Cậu sống đau khổ vì A, giám sát cậu ta, thứ cậu mất không phải là chức vị, tiền bạc, sĩ diện mà cậu đang đánh mất chính mình”.</p>
<p>Một năm sau, B lại tới với điệu bộ cười trên nỗi đau kẻ khác, B nói: “Sư thầy xem, A phá sản vào tù rồi”.<br />
Sư thầy thở dài, bất lực nói: “Vào tù, phá sản nhưng cậu ta vẫn là chính mình. Nhưng con người cậu thật đáng thương làm sao, cậu không phải là bản thân cậu”.</p>
<p><img title="Đời &quot;vứt đi&quot;, nếu bạn mãi dõi theo người khác mà đánh mất mình Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50911 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1.jpg" alt=" " width="634" height="396" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1.jpg 634w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-300x187.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-140x87.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-350x219.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-36x22.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 634px) 100vw, 634px" /></p>
<p>Mười năm sau, A ở trong tù viết một cuốn sách chấn động, trở thành cuốn sách bán chạy nhất. A được giảm hình, ra tù trước thời hạn. Sau khi ra tù, đi đâu cậu cũng gặp phóng viên nhà báo, ký sách và trở thành người nổi tiếng. A còn lên sóng truyền hình cùng nhà sư đàm đạo bàn luận về đạo lý làm người, cảm hóa vạn người.</p>
<p>B xem tivi trong chính căn phòng cậu đi thuê, tay còn lật lật mấy trang sách của A, tâm trạng vô cùng thê thảm.</p>
<p>Cậu gửi tin nhắn cho nhà sư: “Tôi tin số mệnh, A ngồi tù mà cũng có thể kiếm ra tiền thành người nổi tiếng”.</p>
<p>Nhà sư trả lời: “Thật đáng thương làm sao, cậu vẫn chưa tìm thấy chính mình”.</p>
<p>Cứ như vậy, B đã đánh mất bản thân cho đến cuối đời.</p>
<p>Bạn nhìn thấy người khác cả đời thuận buồm xuôi gió, trong lòng mình liệu có ganh tỵ? Nhìn thấy người khác thất vọng buồn rầu, liệu trong lòng bạn thấy hả hê? Thực ra cái tốt, cái xấu của người khác đều chẳng liên quan gì đến bạn hết. Cái bạn cần làm chính là sống cho tốt bản thân mình.</p>
<p>Người có trí tuệ thực sự, trên con đường lập nghiệp sẽ không ngừng tự hoàn thiện bản thân, đối chiếu với người khác để cân bằng bản thân mình, kiên trì cả chặng đường dài mới có thể tự mình thực hiện được ước mơ.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-49-ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Jul 2016 02:04:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình người]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50588</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi. Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi.</h2>
<p>Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh và ám hơi nước này. Cả đất, cả trời bị màn mưa mỏng tanh như khói sương mù bó chặt lấy. U ám, tẻ nhạt và bạc phếch. Cái thời tiết ấy dễ làm con người ta quên đi nhiều thứ hoặc một vài thứ, hữu hình hoặc vô hình.</p>
<p>Chợ, đông người và tấp nập. Ồn ào, xô bồ, cạnh tranh và bon chen.</p>
<p>Góc chợ, một ông già mù ngồi bó gối. Đôi mắt đục hướng ra xa xăm vô định. Trước mặt ông là cái nón lá đã rách tả tơi, ẩm ướt nước mưa. Ông có lẽ đã ngồi đó lâu lắm. Khuôn mặt khắc khổ không che lấp đi vẻ nhân từ.</p>
<p>Những nếp nhăn của tuổi già xô đẩy nhau như cho người ta thấy ông đã từng qua đủ những sóng gió thời ông trai trẻ. Lớp áo mỏng phía ngoài thấm nước mưa phùn đã chuyển từ nâu bạc sang màu đậm.<br />
Chợ đông người. Người ta vẫn lướt qua vội vã.</p>
<p>Có một cô gái trẻ vẻ sang trọng, thời trang, ngồi trên xe máy dừng ngay trước mặt ông cụ mua hàng ngay gần đó. Liếc ông một cái, lẩm bẩm: “Ngày nào đi chợ cũng thấy ngồi. Có tay có chân chứ có què quặt đâu mà phải sờ lần ăn xin như thế?”</p>
<p>Mua xong, cô lên xe rồ ga đi, vài vệt nước từ chiếc xe bắn ra đập vào nón của ông. Ông khẽ đưa đôi mắt đục mờ theo hướng xe cô gái, chỉ biết im lặng…</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50589 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg" alt=" " width="697" height="465" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg 697w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 697px) 100vw, 697px" /><br />
Chợ bắt đầu vãn người. Mấy người phụ nữ đi bán mớ rau, con cá hết hàng sớm ngang qua chỗ ông đều không ngại lấy trong túi ra dăm ba ngàn lẻ, bỏ vào chiếc nón ướt. Ông không quên gật đầu nói tiếng cám ơn khe khẽ cho những người tốt bụng. Người mù, họ có thính giác tuyệt vời như thế đấy!</p>
<p>Chợt, một cậu thanh niên ngang qua. Đã đi lướt qua rồi nhưng cậu lại quay trở lại, móc trong túi tờ hai ngàn lẻ đã cũ nhàu, vo viên ném bịch vào giữa nón. Ông cụ khẽ lắng tai nghe. Như mọi lần ông nói: “Cám ơn đã thương tình!”.</p>
<p>Có hai mẹ con đi chợ về ngang qua. Đứa bé đội cái mũ màu hồng nhỏ nhỏ, nắm tay mẹ bước từng bước chậm vì sợ đường trơn, trên tay nó giữ khư khư cái bánh mì được bọc trong mấy lần giấy bóng.</p>
<p>Dừng lại trước mặt ông già mù, đứa bé kéo tay mẹ nó nói khẽ gì đó. Mẹ nó cười, đưa cho nó tờ năm ngàn trong ví. Nó đi tới cái nón của ông, lấy hai tay đặt cẩn thận tờ tiền vào trong nón, không quên nhặt mấy đồng tiền lẻ người ta vất vô ý gần bay ra phía ngoài vào.</p>
<p>“Cháu gửi ông ạ!”</p>
<p>“Ông xin…”, ông khẽ nói run run, đôi bàn tay đưa ra chạm vào vành nón đã rách nát.</p>
<p>Đứa trẻ quay lại, đi ra chỗ mẹ nó đứng. Nhưng bất chợt nó quay lại chỗ ông già mù. Nó khẽ đặt cái bánh mì vào tay ông rồi cười hồn nhiên:</p>
<p>“Cháu nhường ông nhé. Ông ăn luôn đi không nguội mất!”</p>
<p>Ông già cầm cái bánh mì của đứa trẻ, đôi mắt đục chợt ngân ngấn nước. Mẹ đứa bé đứng ngoài mỉm cười, vẫy tay gọi nó, hai mẹ con chào ông rồi trở về nhà.</p>
<p>Mưa nặng hạt thêm, ông già cầm chiếc bánh mì nóng trên tay mặc cho những hạt nước rơi vào chiếc nón ngay phía trước…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-47-moi-su-tren-doi-tot-hay-xau-deu-cai-tam-minh-quyet-dinh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 20 Jun 2016 01:57:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tốt xấu]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49905</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Ngay trong những câu chuyện rất đời thường, chúng ta cũng có thể thấy mọi sự trên đời “tốt – xấu” chẳng rạch ròi. Cùng một sự việc, đối với người này là tốt, nhưng người khác lại cho là xấu. Vậy nên có thể nói rằng, vui hay buồn, sướng hay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">Anh chị thân mến! Ngay trong những câu chuyện rất đời thường, chúng ta cũng có thể thấy mọi sự trên đời “tốt – xấu” chẳng rạch ròi. Cùng một sự việc, đối với người này là tốt, nhưng người khác lại cho là xấu. Vậy nên có thể nói rằng, vui hay buồn, sướng hay khổ, tất cả đều chỉ phụ thuộc vào một niệm của cái tâm này.</h2>
<p style="text-align: center;">
<img title="Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-49906" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1.jpg" alt=" " width="598" height="378" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1.jpg 598w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-300x190.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-140x88.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-350x221.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 598px) 100vw, 598px" /><br />
<em>Vui hay buồn, sướng hay khổ trên đời đều do cái tâm của mình sinh ra</em></p>
<p style="text-align: left;">Bạn có biết rằng mọi việc, mọi hoàn cảnh tốt xấu đều do tâm sinh? Phật gia có câu: “Tốt xấu xuất từ 1 niệm”. Con người kể từ khi nhận thức được mọi việc, sẽ có khái niệm “tốt” và “xấu”. Họ dựa trên cảm tính để đánh giá mọi thứ theo hai khái niệm này. Tuy nhiên vấn đề nằm ở chỗ chúng ta dựa vào đâu để đánh giá một sự việc là tốt hay xấu?</p>
<p>Cuộc sống là muôn hình muôn vẻ, có cái nhìn ngoài tưởng là tốt, có hoàn cảnh trông khá thoải mái bình an, nhưng trên thực tế chưa chắc đã hoàn hảo. Hoặc có những tình huống bạn cho rằng xấu và “kém may mắn”, nhưng nếu nhìn sâu hơn, biết đâu bạn lại thấy chưa hẳn đã vậy.</p>
<p>Mọi đánh giá và nhận xét đều phụ thuộc và cái tôi chủ quan trong tâm bạn, nhưng hãy thử nhìn rộng và sâu hơn một chút, bạn sẽ thấy rằng, nhiều khi tốt và xấu khó mà phân biệt.</p>
<p>Dưới đây là những tình huống rất đời thường giúp bạn hiểu được phần nào lý lẽ trên, và biết đâu lại khiến bạn cảm thấy lạc quan, tự tin hơn trong mọi hoàn cảnh mà ban đầu bạn cho là “xấu”.</p>
<p style="text-align: center;">
<img title="Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49907 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2.jpg" alt=" " width="640" height="432" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-300x203.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-620x420.jpg 620w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-140x95.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-350x236.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
<em>Hãy luôn lạc quan và nhìn vào khía cạnh tốt của mọi việc, bạn sẽ thấy mình làm đúng</em></p>
<p>Một hướng dẫn viên du lịch đang tác nghiệp thì nghe khách phàn nàn: “Con đường phía trước thật xấu, lắm ổ gà, làm sao mà đi nổi đây?”.</p>
<p>Rồi khách đua nhau cùng phàn nàn và không muốn bước tiếp. Thấy vậy, hướng dẫn viên vẫn mỉm cười và nói rằng: “Thưa quý vị, con đường phía trước chính là đại lộ nổi tiếng chỉ dành cho các vị vua chúa và quý tộc ngày xưa, ai bước đi trên đó thì sẽ trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời mà chỉ hoàng tộc mới có được thôi ạ”.</p>
<p>Nghe thấy vậy du khách lập tức dừng phàn nàn, hăm hở bước nhanh tới con đường vừa bị chê trước đó, họ thậm chí còn chụp ảnh và đăng trên mạng xã hội để khoe về di tích lịch sử ấn tượng này.</p>
<p>Một vận động viên thua trong trận đấu, cảm thấy nản lòng, xấu hổ và nhụt chí. Mấy tháng sau người này giải nghệ vì mất hết niềm tin vào bản thân, coi như gặp vận rủi.</p>
<p>Tuy nhiên có một vận động viên khác cũng thua cuộc, nhưng anh không hề nản lòng. Trong lúc thi đấu anh biết được điểm mạnh và điểm yếu của đối thủ. Về nhà anh quyết tâm rèn luyện để có thể bắt được điểm yếu đó và chế ngự điểm mạnh. Lần tới, anh đã thắng cuộc và đem lại vinh quang cho bản thân cũng như người nhà.</p>
<p>Một người đàn ông đi lạc đường do không lắp thiết bị định vị trong xe hơi. Sau đó anh đã hỏi một vài người chỉ đường cho mình để thoát khỏi cái “mê cung” này. Mất hơn một tiếng anh mới đến đúng điểm mình cần tới. Tuy nhiên anh lại không hề bực dọc hay phàn nàn vì tiếc tiền xăng, tiếc thời gian. Anh cảm thấy hài lòng vì mình vừa khám phá ra một tuyến đường mới, phát hiện thêm điểm thú vị và gặp được những người thân thiện, tốt bụng.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49908 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3.jpg" alt=" " width="570" height="357" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3.jpg 570w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-300x188.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-140x88.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-350x219.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 570px) 100vw, 570px" /><br />
Trên sa mạc hoang vu dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, có hai lữ khách ở đó. Họ chỉ còn mỗi người nửa bình nước để vượt qua đoạn đường dài đầy khó khăn ở trước mắt.</p>
<p>Một người than thở trong thất vọng: “Chúng ta chỉ còn chừng này nước, mà phía trước là đâu chẳng biết, chắc sắp chết rồi”. Và cứ như thế người này buồn bã, chán nản, cuối cùng thực sự bỏ cuộc mà bị chôn vùi trong sa mạc.</p>
<p>Người còn lại cảm thấy vẫn còn may mắn vì còn tận nửa bình nước, anh cho rằng đó đã là tốt lắm rồi, và quyết tâm đi về phía trước để tận dụng cơ may này. Cuối cùng anh đã thoát khỏi sa mạc nóng bỏng, nhờ sự lạc quan trong khó khăn mà không phải ai cũng có được.</p>
<p>Như vậy tốt xấu quả thật do tâm sinh. Mọi việc, mọi hoàn cảnh xảy ra với mỗi con người thực chất không hẳn là tốt hay xấu, nó phụ thuộc vào cách nghĩ của họ.</p>
<p>Nếu bạn luôn suy nghĩ theo hướng lạc quan thì hoàn cảnh sẽ bớt khó khăn hơn. Tuy nhiên với đôi chút chưa vừa ý, bạn đã vội nản lòng, bi quan thì chắc chắn khó khăn sẽ càng chồng chất.</p>
<p>Mọi thứ đều có hai mặt, tốt và xấu, chỉ cần chúng ta luôn nhìn vào mặt tốt đẹp, chúng ta sẽ thấy được rằng cuộc sống này luôn chứa đựng những điều tuyệt vời, cho dù đó không hẳn là ánh nắng rực rỡ hay tiếng chim hót líu lo mỗi sáng.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lá thư cuối cùng của người lái xe tải</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-2.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 10 Jun 2016 01:59:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học trong cuộc sông]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49600</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Đời người vô thường, không ai đoán trước được tương lai, mọi sự có thể đến và đi trong nháy mắt. Vậy nên hãy trân quý giây phút hiện tại, trân quý những người mà anh chị yêu thương. Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Chào anh/chị. Đời người vô thường, không ai đoán trước được tương lai, mọi sự có thể đến và đi trong nháy mắt. Vậy nên hãy trân quý giây phút hiện tại, trân quý những người mà anh chị yêu thương.</h3>
<p>Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.</p>
<p>Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”.</p>
<p>Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: “Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh”.</p>
<p>Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.</p>
<p>Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.<br />
<img title="Lá thư cuối cùng của người lái xe tải Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49601 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai.jpg" alt=" " width="640" height="427" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Thư của Bill, tháng 12 năm 2000<br />
***<br />
Vợ yêu quý của anh!</p>
<p>Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.</p>
<p>Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc.</p>
<p>Anh đã luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.</p>
<p>Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè… Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoản tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.</p>
<p>Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 46: Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-46-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 07 Jun 2016 02:31:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn hay]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49466</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy bất công, cho đi quá nhiều mà nhận lại chẳng bao nhiêu. Thực ra không phải, có một thứ mà ta đã nhận được còn đáng giá hơn thế, đó là niềm vui vô hình không thể nào chạm được. Một hôm, một sinh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy bất công, cho đi quá nhiều mà nhận lại chẳng bao nhiêu. Thực ra không phải, có một thứ mà ta đã nhận được còn đáng giá hơn thế, đó là niềm vui vô hình không thể nào chạm được.</h2>
<figure id="attachment_49467" aria-describedby="caption-attachment-49467" style="width: 640px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 46: Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-49467 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><figcaption id="caption-attachment-49467" class="wp-caption-text">Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học trò.</p>
<p>Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.</p>
<p>Cậu sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy trò mình cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta khi không tìm thấy đôi giày thế nào nhé!”.</p>
<p>Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc, mua vui cho bản thân. Em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao”.</p>
<p>Cậu sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 46: Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49468 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2.jpg" alt=" " width="640" height="442" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-300x207.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-140x97.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-350x242.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-24x17.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-36x25.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-48x33.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></p>
<p>Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền.</p>
<p>Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai.</p>
<p>Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày.</p>
<p>Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.</p>
<p>Cậu sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”.</p>
<p>Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: ‘Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về&#8217;”.</p>
<p style="text-align: right;">
<strong><em>Thu Hương Sưu tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quy luật của xe rác</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/quy-luat-cua-xe-rac.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Jun 2016 01:34:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49451</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên người khác. Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Anh chị thân mến. Nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên người khác.</p>
<p>Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc!</p>
<p>Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế. Thế nên tôi hỏi &#8220;Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!&#8221;<br />
Bấy giờ anh lái taxi dạy tôi bài học này, tôi gọi nó là: &#8220;Quy luật của xe rác&#8221;</p>
<p><img title="Quy luật của xe rác Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49452 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac.jpg" alt=" " width="450" height="300" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></p>
<p>Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. Đừng mang nó vào mình. Chỉ cần mỉm cười, vẫy chào, chúc điều tốt lành rồi ta cứ đi tiếp. Đừng thèm lấy rác đó rồi mang rải cho người khác nơi làm việc, nơi dọc đường hay mang về nhà. Người thành đạt quyết không để cho mấy xe chở rác làm hỏng ngày của mình.</p>
<p>Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên&#8230; Hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ. Cuộc sống này ta tạo nên nó chỉ mười phần trăm còn chín mươi phần trăm là tùy thuộc cách ta tiếp nhận nó!</p>
<p>Chúc một ngày không có rác!</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 45 &#8211; Cổ tích sự ra đời của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/co-tich-su-ra-doi-cua.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 01 Jun 2016 03:47:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[cổ tích về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện cổ tích]]></category>
		<category><![CDATA[truyện hay về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49429</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Chắc hẳn anh chị đã đọc rất nhiều câu chuyện cổ tích về thế giới bao la ngoài kia, nhưng có mấy ai biết mẹ đã được ông trời tạo nên như thế nào. Làm thế nào mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Chắc hẳn anh chị đã đọc rất nhiều câu chuyện cổ tích về thế giới bao la ngoài kia, nhưng có mấy ai biết mẹ đã được ông trời tạo nên như thế nào. Làm thế nào mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc.</h2>
<p>Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:</p>
<p>&#8211; Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?</p>
<p>Ông Trời đáp:</p>
<p>&#8211; Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và cực kỳ bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.</p>
<p>Vị thần nọ ngạc nhiên:</p>
<p>&#8211; Sáu đôi tay? Không thể tin được!</p>
<p>Ông Trời đáp lại:</p>
<p>&#8211; Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.</p>
<p>&#8211; Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây &#8211; vị thần nói.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 45 - Cổ tích sự ra đời của mẹ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49431 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1.jpg" alt=" " width="420" height="421" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1.jpg 420w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 420px) 100vw, 420px" /></p>
<p>Ông Trời gật đầu thở dài:</p>
<p>&#8211; Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra.</p>
<p>Vị thần nọ sờ vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:</p>
<p>&#8211; Tại sao nó lại mềm mại đến thế?</p>
<p>Ông Trời đáp: &#8220;Vậy là ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.&#8221;<br />
Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.</p>
<p>&#8211; Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rớt cái gì ở đây.</p>
<p>&#8211; Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy &#8211; ông Trời thở dài.</p>
<p>&#8211; Nước mắt để làm gì, thưa ngài &#8211; vị thần hỏi.</p>
<p>&#8211; Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào những thứ mà người mẹ nào cũng sẽ trải qua.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện ấm trà quý: Có được tri kỷ trên đời mới là điều đáng giá nhất</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-tren-doi-moi-la-dieu-dang-gia-nhat.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 May 2016 02:36:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49305</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Trong cuộc đời, mỗi chúng ta có được một người bạn tri kỷ đã là quá đủ. Loại tình cảm này, không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành vô hình, mang theo cùng tiếng nói từ con tim… Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến. Trong cuộc đời, mỗi chúng ta có được một người bạn tri kỷ đã là quá đủ. Loại tình cảm này, không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành vô hình, mang theo cùng tiếng nói từ con tim…</h2>
<p>Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng trà, phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông ta đều sẽ phân cho hạ nhân chiêu đãi.</p>
<p>Một hôm nọ, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cửa nhà phú ông, không xin cơm, chỉ nói đến xin bát nước trà. Hạ nhân cho hắn vào nhà, đun trà cho hắn.</p>
<p>Tên ăn mày nhìn nhìn rồi nói: “Trà này không ngon”.</p>
<p>Hạ nhân nhìn hắn lấy làm lạ rồi đổi một bát trà ngon khác.</p>
<p>Tên ăn mày ngửi ngửi, nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được, phải dùng nước suối trong”.</p>
<p>Hạ nhân nhìn ra hắn cũng có chút hiểu biết, liền đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.</p>
<p>Tên ăn mày nhấp thử một ngụm, nói: “Nước rất tốt, nhưng củi sao trà không được, củi phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía trước núi đón nắng nên chất củi xốp, còn sau núi chất củi chắc cứng”.</p>
<p>Hạ nhân cuối cùng nhận định người này tinh thông trà đạo, liền dùng loại củi tốt pha lại trà, rồi mời lão gia ra tiếp. Sau khi trà được mang lên, phú ông và tên ăn mày đối ẩm một bát.</p>
<p>Tên ăn mày nói: “Ừm, bát trà lần này, nước, củi, lửa đều tốt, chỉ có ấm pha trà không ổn”.</p>
<p>Phú ông nói: “Đây là ấm pha tốt nhất của ta”.</p>
<p><img title="Chuyện ấm trà quý: Có được tri kỷ trên đời mới là điều đáng giá nhất Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49306 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat.jpg" alt=" " width="640" height="417" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-300x195.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-140x91.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-350x228.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-48x31.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></p>
<p>Tên ăn mày lắc đầu, từ trong áo cẩn thận lấy ra một ấm trà bằng đất sét tử sa, yêu cầu hạ nhân dùng chiếc bình này để pha lại trà. Phú ông vừa nhấp thử mùi vị quả nhiên không tầm thường, lập tức chắp tay thi lễ với tên ăn mày: “Ta xin mua lại chiếc ấm tử sa này, bao nhiêu cũng được”.</p>
<p>Nhưng tên ăn mày cũng rất thích chiếc ấm tử sa, nhất định không muốn bán, tên ăn mày dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, ta không thể bán”. Tên ăn mày vội vàng rót trà ra, cất lại chiếc ấm.</p>
<p>Phú ông vội vã ngăn lại, nói: “Ta đổi một nửa gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi”.</p>
<p>Tên ăn mày không tin, vẫn bước tiếp. Phú ông nôn nóng, nói: “Ta đổi toàn bộ tài sản để lấy chiếc ấm của ngươi”.</p>
<p>Tên ăn mày nghe vậy không tự chủ mỉm cười, nói: “Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay”. Nói xong tên ăn mày quay người bỏ đi.</p>
<p>Phú ông sốt ruột nói: “Như này đi, ấm là của ngươi, ngươi hãy ở lại nhà ta, ta ăn gì ngươi ăn đó, nhưng có một điều kiện, chính là ngày nào cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm, thế nào”. Phú ông quá thích chiếc ấm rồi vì vậy trong lúc cấp bách nghĩ ra cách đó.</p>
<p>Tên ăn mày cũng vì miếng ăn qua ngày mà túng quẫn, chuyện tốt như vậy sao lại không đồng ý nhỉ? Vậy là hắn vui vẻ đồng ý yêu cầu của phú ông.</p>
<p>Cứ như vậy, tên ăn mày ở lại nhà phú ông, ăn cùng ở cùng phú ông, hai người ngày ngày nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau, thưởng trà ẩm rượu, vô cùng ăn ý. Cứ thể hơn mười năm qua đi hai người trở thành hai lão già tri kỷ thấu hiểu nhau.</p>
<p>Thời gian trôi đi, phú ông và tên ăn mày cũng dần già đi, lúc này người ta nhận ra người bạn ăn mày lớn tuổi hơn phú ông.</p>
<p>Một hôm phú ông mới nói với người bạn ăn mày của mình: “Ông không có con cháu nối dõi, không có ai kế thừa chiếc ấm trà, không bằng sau khi ông đi, để tôi giúp ông bảo quản, ông thấy thế nào?”.</p>
<p>Lão ăn mày rưng rưng đồng ý. Không lâu sau, lão ăn mày thật sự ra đi, phú ông cũng được như mong muốn có được chiếc ấm tử sa.</p>
<p>Vừa mới đầu, phú ông chìm trong cảm giác vui sướng có được chiếc ấm tử sa, cho đến một ngày, lúc phú ông đang ngắm nghía trên dưới trước sau chiếc ấm đột nhiên cảm thấy như thiếu thứ gì đó, lúc này trước mắt ông hiện lên hình ảnh ngày trước cùng ông ăn mày vui vẻ thưởng trà. Hiểu rõ tất cả rồi, lão phú ông lạnh lùng ném mạnh chiếc ấm xuống đất…</p>
<p>***</p>
<p>Câu chuyện kết thúc, kết cục có lẽ khiến người ta không ngờ được. Theo thời gian, có rất nhiều thứ cũng đổi thay, tình nghĩa giữa phú ông và tên ăn mày đã vượt qua cái giá trị ban đầu của ấm trà, thứ dù có tốt đến đâu nếu không có ai cùng thưởng thức thì cũng mất đi ý nghĩa của nó, thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ. Hãy nghĩ về cuộc đời mình, thứ gì mới là quan trọng nhất trong cuộc đời bạn? Có lẽ chính là người cùng bạn giao tâm thưởng trà!</p>
<p>Trong cuộc sống có được một người bạn tri kỷ là quá đủ! Đây là điều mà bao người từng trải đúc kết được. Tình tri kỷ, như một thứ ấm áp không lời, một sự đồng hành vô hình.</p>
<p>Tri kỷ thật sự, là hiểu, là thân thiết, là đồng điệu. Giống như một chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất cả mà không cần dùng đến lời nói.</p>
<p>Tri kỷ, không cần che đậy, cũng không cần giải thích, tự nó đã hiểu, tự nó cảm nhận. Không cần dốc hết sức, cũng không cần chuẩn bị, tự nó sẽ đem đến niềm vui, tự nó sẽ như ý thơ. Cuộc sống có một loại tình cảm, không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành trong tâm hồn; không trở ngại cuộc sống mỗi người, chỉ mang cùng tiếng nói từ con tim.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
