<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>câu chuyện về mẹ - Chủ đề &#039;câu chuyện về mẹ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-ve-me/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-ve-me</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Dec 2021 08:06:44 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>câu chuyện về mẹ - Chủ đề &#039;câu chuyện về mẹ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen-ve-me</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-noel-me-lanh-lam-phai-khong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-noel-me-lanh-lam-phai-khong.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 Dec 2021 09:56:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện noel]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[noel]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang giang sinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1034</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không?&#8221; &#8211;  Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không?&#8221; &#8211;  Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. </span></h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.</span></p>
<div>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;"><img title="Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nguoiduatin-1324180041-ammuucuacutit-lamme-eva.jpg" alt=" " width="450" /></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;">Sáng hôm sau, một  phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;">Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ quần áo và đặt lên mộ mẹ mình. “Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả – bà mẹ nuôi nghĩ – cậu sẽ lạnh cóng!”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;">Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết mặt: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?”. Và cậu bé òa khóc.</span></p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-noel-me-lanh-lam-phai-khong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mẹ&#8230; mẹ của con</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/me-me-cua-con.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 Mar 2017 18:37:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen trong tuan]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55925</guid>

					<description><![CDATA[Bạn đọc thân mến, tuần này Quatructuyen.com xin gửi tới bạn đọc về câu chuyện ý nghĩa về người mẹ, mang giàu tính nhân văn cũng như mang lại nhiều xúc cảm. Hãy cùng đọc và suy ngẫm nhé. &#160; Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Bạn đọc thân mến, tuần này <a href="https://quatructuyen.com">Quatructuyen.com</a> xin gửi tới bạn đọc về câu chuyện ý nghĩa về người mẹ, mang giàu tính nhân văn cũng như mang lại nhiều xúc cảm. Hãy cùng đọc và suy ngẫm nhé.</strong></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.</span></p>
<p><img title="Mẹ... mẹ của con Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-55926 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2.jpg" alt=" " width="670" height="447" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2.jpg 670w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 670px) 100vw, 670px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khiễng bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà xấu hổ đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!</span></p>
<p><img title="Mẹ... mẹ của con Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-55927 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716.jpg" alt=" " width="629" height="330" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716.jpg 629w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716-300x157.jpg 300w" sizes="(max-width: 629px) 100vw, 629px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt, tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh </span><span style="font-weight: 400;">Hoa</span><span style="font-weight: 400;">. </span><span style="font-weight: 400;">Ngày tốt nghiệp</span><span style="font-weight: 400;">, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trải qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết&#8230;</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Dù cuộc sống có khó khăn như nào, chông gai ra sao … những người mẹ vẫn luôn là người bạn đồng hành, dìu dắt người con của mình đi qua biết bao nhiêu năm tháng, dẫn lối người con của mình đến thành công cuối cùng. Qua câu chuyện trên, <a href="https://quatructuyen.com">Quatructuyen.com</a> hi vọng đã mang đến cho bạn đọc thân mến một câu chuyện hay trong tuần lễ này. Đừng quên dành những lời yêu thương và những món quà nho nhỏ tới người phụ nữ bạn yêu thương nhé.</span></p>
<blockquote><p><a href="http://blog.quatructuyen.com/category/qua-tang-cuoc-song/hieu-ve-cuoc-song/cau-chuyen-hang-tuan">&gt;&gt; Đọc thêm thật nhiều câu chuyện ý nghĩa của chúng mình tại đây</a></p>
<p><a href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-phu-nu-8-3">&gt;&gt; Mua ngay một món quà dành bất ngờ cho mẹ</a></p></blockquote>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mẹ già rồi, xin đừng nói những lời này với mẹ…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 25 Jun 2016 02:31:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[bài học sâu sắc]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ứng xử]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về cách sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình mẫu tử]]></category>
		<category><![CDATA[cách đối xử với cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[hiếu thảo với cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ già]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50104</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Người xưa có câu: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trăm cái thiện thì hiếu đứng đầu), dù cha mẹ có là người như thế nào thì cũng hãy thành tâm đối xử tốt với họ, đừng nói những câu khiến họ buồn lòng, đừng làm những việc khiến sau này phải hối tiếc…]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Người xưa có câu: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trăm cái thiện thì hiếu đứng đầu), dù cha mẹ có là người như thế nào thì cũng hãy thành tâm đối xử tốt với họ, đừng nói những câu khiến họ buồn lòng, đừng làm những việc khiến sau này phải hối tiếc…</h2>
<p><img title="Mẹ già rồi, xin đừng nói những lời này với mẹ… Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50107 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-3-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Hãy nhớ kỹ đừng bao giờ nói với cha mẹ mình 10 câu nói sau:</p>
<p>1. “Được rồi! Được rồi! Con biết rồi! Thật là dài dòng!” (Với cha mẹ sự “dài dòng” đó lại là môt loại hạnh phúc).<br />
2. “Có việc gì không ạ? Không có việc gì à? Vậy thì con cúp máy nhé!” (Cha mẹ gọi điện thoại cũng chỉ muốn nói chuyện, chúng ta nên hiểu tâm ý của cha mẹ và đừng vội vàng cúp máy)<br />
3. “Đã nói rồi mà mẹ vẫn không hiểu, mẹ đừng hỏi nữa!” (Cha mẹ chỉ muốn nói chuyện với chúng ta thôi mà).<br />
4. “Đã nói mẹ bao nhiêu lần rồi là đừng có làm, đã làm không được rồi mà còn cứ làm” (Một số cha mẹ đã không còn đủ sức lực để làm việc gì đó, chúng ta vì lo lắng cho cha mẹ mà ngăn lại, nhưng đừng khiến cho cha mẹ cảm thấy họ trở nên vô dụng).<br />
5. “Cha mẹ đã lỗi thời rồi!” (Ý kiến của cha mẹ có thể không còn tác dụng với chúng ta, nhưng chúng ta cũng không nên đối đáp như thế).<br />
6. “Bảo mẹ đừng thu dọn phòng của con, mẹ xem, bây giờ đồ đạc nào tìm cũng không thấy!”(Chúng ta nên tự thu dọn phòng mình, nếu không thu dọn cũng tránh làm phật ý cha mẹ).<br />
7. “Con muốn ăn cái gì con tự biết rồi, mẹ đừng gắp nữa!” (Cha mẹ ngóng trông chúng ta trở về nhà, đều mong muốn chúng ta có bữa ăn no và ngon miệng, chúng ta nên hiểu và vui vẻ tiếp nhận).</p>
<p><img title="Mẹ già rồi, xin đừng nói những lời này với mẹ… Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50106 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2.jpg" alt=" " width="600" height="360" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2-300x180.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2-140x84.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2-350x210.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2-36x22.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-2-48x29.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
8. “Con đã bảo mẹ đừng ăn những thức ăn thừa này rồi, sao mẹ không nghe?” (Cả đời cha mẹ đều có thói quen tiết kiệm, rất khó sửa đổi, nói cha mẹ mỗi lần làm thức ăn, làm ít một chút là được).<br />
9. “Con tự biết cân nhắc rồi, mẹ đừng nói nữa, thật là phiền phức”.<br />
10. “Những đồ vật này con đã nói là không cần dùng rồi, mẹ chất đống ở đây để làm gì?”.</p>
<p>Cha mẹ vì để con được vui vẻ khỏe mạnh trưởng thành, đã phải mất bao nhiêu công sức… Thế nhưng chúng ta đã thực sự làm nhiều việc vì cha mẹ chưa?</p>
<p>Bạn đã quan tâm đến cha mẹ của mình chưa?</p>
<p>Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra hoa cỏ, cây cối trong vườn của cha mẹ mình đã hoang tàn.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện sàn nhà và tủ quần áo thường xuyên bám đầy bụi bẩn.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra mẹ mình nấu đồ ăn quá mặn rất khó ăn.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra mẹ của mình thường quên tắt ga.<br />
Nếu một mai thấy cha mẹ già yếu…<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra một số thói quen của cha mẹ mình đã thay đổi, giống như là họ đã không còn muốn tắm rửa hàng ngày nữa.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ của bạn đã không còn thích ăn những loại quả giòn cứng.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ bạn chỉ ăn những món ăn được nấu chín nhừ nát.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ bạn muốn ăn cháo.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ bạn đi trên đường hay các phản ứng đều chậm lại.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ mình trong lúc ăn ho không ngừng.<br />
Nếu như có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ mình không hề muốn đi ra cửa…<br />
Nếu như có một ngày như vậy, bạn phải thật cảnh giác, bởi vì cha mẹ bạn đã già rồi! Các cơ quan bộ phận đã thoái hóa đến mức cần người khác chăm sóc rồi.<br />
Nếu như bạn không thể chăm sóc, bạn nên tìm người chăm sóc họ, cũng phải thường xuyên thăm nom họ, đừng để cha mẹ bạn cảm thấy mình bị bỏ rơi.</p>
<p>Tất cả ai rồi cũng sẽ già, cha mẹ chỉ là già trước chúng ta, chúng ta phải dùng trái tim yêu thương để chăm sóc cha mẹ, như thế mới có thể nhẫn nại, mới không nói những lời ca thán.</p>
<p><img title="Mẹ già rồi, xin đừng nói những lời này với mẹ… Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50105 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1.jpg" alt=" " width="640" height="425" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/me-gia-roi-xin-dung-noi-nhung-loi-nay-voi-me-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Khi cha mẹ không thể tự chăm sóc bản thân, làm con phải luôn chú ý, cha mẹ có thể sẽ làm rất nhiều việc không hay, ví dụ như trong phòng có mùi khó chịu, có thể họ cũng không thể ngửi thấy, xin hãy đừng chê họ bẩn, phận làm con hãy dọn giúp cha mẹ mình. Cũng xin hãy luôn luôn duy trì sự yêu thương, kính trọng đối với họ.<br />
Khi cha mẹ không còn muốn tắm rửa, xin hãy bớt chút thời gian lau rửa cho họ, bởi vì cho dù là họ tự tắm rửa được thì cũng không thể tắm rửa sạch sẽ được. Khi chúng ta thưởng thức đồ ăn, xin hãy chuẩn bị cho họ một phần đồ ăn lớn nhỏ phù hợp, một bát nhỏ sẽ dễ dàng ăn hơn. Bởi vì họ không thích ăn có thể là do hàm răng đã không thể cắn và nhai được nữa rồi.<br />
Từ khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời, mẹ là người cho chúng ra bú sữa, thay tã lót hằng đêm và còn không ngủ nghỉ để chăm sóc khi chúng ta ốm đau. Cha mẹ là người dạy cho chúng ta những kỹ năng sinh sống cơ bản đầu đời, cho chúng ta đi học, ăn uống, vui chơi và tập thói quen, luôn quan tâm không ngừng nghỉ.<br />
Nếu như đến một ngày, cha mẹ đã không thể nhúc nhích được nữa, chẳng phải bạn nên chăm sóc cha mẹ mình sao?<br />
Làm phận con hãy nhớ lấy, “xem cha mẹ chính là bản thân mình trong tương lai” mà hiếu thuận kịp thời, đừng để đến khi “cây muốn lặng mà gió chẳng dừng”, “con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ không còn” thì lúc đó đã quá muộn rồi, dù hối hận cũng không còn kịp nữa.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 45 &#8211; Cổ tích sự ra đời của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/co-tich-su-ra-doi-cua.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 01 Jun 2016 03:47:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[cổ tích về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện cổ tích]]></category>
		<category><![CDATA[truyện hay về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49429</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Chắc hẳn anh chị đã đọc rất nhiều câu chuyện cổ tích về thế giới bao la ngoài kia, nhưng có mấy ai biết mẹ đã được ông trời tạo nên như thế nào. Làm thế nào mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Chắc hẳn anh chị đã đọc rất nhiều câu chuyện cổ tích về thế giới bao la ngoài kia, nhưng có mấy ai biết mẹ đã được ông trời tạo nên như thế nào. Làm thế nào mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc.</h2>
<p>Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:</p>
<p>&#8211; Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?</p>
<p>Ông Trời đáp:</p>
<p>&#8211; Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và cực kỳ bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.</p>
<p>Vị thần nọ ngạc nhiên:</p>
<p>&#8211; Sáu đôi tay? Không thể tin được!</p>
<p>Ông Trời đáp lại:</p>
<p>&#8211; Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.</p>
<p>&#8211; Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây &#8211; vị thần nói.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 45 - Cổ tích sự ra đời của mẹ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49431 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1.jpg" alt=" " width="420" height="421" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1.jpg 420w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 420px) 100vw, 420px" /></p>
<p>Ông Trời gật đầu thở dài:</p>
<p>&#8211; Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra.</p>
<p>Vị thần nọ sờ vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:</p>
<p>&#8211; Tại sao nó lại mềm mại đến thế?</p>
<p>Ông Trời đáp: &#8220;Vậy là ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.&#8221;<br />
Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.</p>
<p>&#8211; Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rớt cái gì ở đây.</p>
<p>&#8211; Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy &#8211; ông Trời thở dài.</p>
<p>&#8211; Nước mắt để làm gì, thưa ngài &#8211; vị thần hỏi.</p>
<p>&#8211; Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào những thứ mà người mẹ nào cũng sẽ trải qua.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 44: Mẹ ơi rửa bát cho con!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-44-me-oi-rua-bat-cho-con.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 21 May 2016 01:49:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49277</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Dù dù còn trẻ hay đã lập gia đình, lớn tuổi chúng ta vẫn mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ không bao giờ buông bỏ được&#8230; Khi còn học ĐH, một lần đi thực tập trở về, chúng tôi dẫn cả nhóm về nhà giáo sư liên hoan &#8230;]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Dù dù còn trẻ hay đã lập gia đình, lớn tuổi chúng ta vẫn mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ không bao giờ buông bỏ được&#8230;</h2>
<p>Khi còn học ĐH, một lần đi thực tập trở về, chúng tôi dẫn cả nhóm về nhà giáo sư liên hoan &#8230;</p>
<p>Sau khi buổi tối vui vẻ kết thúc, trên bàn mâm chén bày la liệt. Mấy bạn học muốn mang đi rửa, giáo sư vẻ mặt tươi cười ngăn lại nói: &#8220;Đừng vội, có người rửa đây này!&#8221;.</p>
<p>Giáo sư đem chén đũa bỏ vào bồn nước, trước tiên dội hết dầu mỡ, sau đó nhẹ nhàng đến bên người mẹ già 70 tuổi nói: &#8220;Mẹ, rửa chén cho con nhé&#8230;&#8221;</p>
<p>Học sinh chúng tôi bỗng dưng thấy quá đỗi bất ngờ&#8230;</p>
<p>Bình thường ông là một giáo sư thanh tao, nho nhã, sao lại có thể đối đãi với người mẹ đã cao tuổi như vậy?</p>
<p>Chỉ thấy bà cụ thay đổi hẳn nét ủ rũ nãy giờ trên bàn ăn&#8230;</p>
<p>Khuôn mặt rạng rỡ, bà đi đến bên cạnh bồn rửa chén, chậm rãi rửa chén, mất khoảng nửa giờ mới rửa xong.</p>
<p>Giáo sư vui vẻ nói với bà cụ: &#8220;Mẹ vất vả rồi, nghỉ ngơi một chút nhé!&#8221;</p>
<p>Ông cầm khăn mặt, lau tay cho mẹ.</p>
<p>Sau khi giáo sư đưa mẹ về phòng, lại quay vào bếp, đem chén ra rửa một lần nữa.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 44: Mẹ ơi rửa bát cho con! Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49278 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con.jpg" alt=" " width="480" height="480" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con.jpg 480w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/me-oi-rua-bat-cho-con-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 480px) 100vw, 480px" /></p>
<p>Giáo sư nhìn lũ học trò chúng tôi, khi ấy còn đang kinh ngạc không hiểu gì, nói: &#8220;Làm mẹ thì lúc nào cũng muốn làm chút gì đó cho con mình. Dù già rồi, nhưng trong mắt mẹ, con mãi mãi cần sự nâng đỡ của mẹ. Để bà rửa chén, bà sẽ cảm thấy con vẫn cần mẹ, một ngày trôi qua sẽ thấy rất phong phú và ý nghĩa. Hiếu kính cha mẹ, ngoại trừ việc giúp đỡ cha mẹ ra, còn phải cho cha mẹ một cơ hội để yêu thương chúng ta&#8221;.</p>
<p>Khiến cho người nào đó có cảm giác là người khác còn cần mình, thì họ sống mới có một mục tiêu, có mục tiêu rồi thì cuộc sống mới phong phú và ý nghĩa, lực sống vì thế mà có thể sinh động mạnh mẽ.</p>
<p>Mà trong mắt cha mẹ, con cái mãi là con cái, cho dù các con có trưởng thành rồi, thì người làm cha làm mẹ mãi mãi không bao giờ buông được chúng &#8230;</p>
<p>Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được&#8230;</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bức tâm thư của kẻ tử tù và CEO gửi Mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/buc-tam-thu-cua-ke-tu-tu-va-ceo-gui-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/buc-tam-thu-cua-ke-tu-tu-va-ceo-gui-me.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Mar 2016 17:24:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức tâm thư]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[nuôi dạy con]]></category>
		<category><![CDATA[thành công]]></category>
		<category><![CDATA[trách nhiệm]]></category>
		<category><![CDATA[tử tù]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48046</guid>

					<description><![CDATA[Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><b>Sự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. </b><br />
Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại được nữa…</p>
<p><b>Dưới đây là bức thư của tử tù viết cho mẹ:</b><br />
Thưa Mẹ!<br />
Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như thế này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…<br />
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.<br />
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.<br />
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.<br />
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.<br />
Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.<br />
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.<br />
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.<br />
Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.<br />
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.<br />
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.<br />
Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.<br />
Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.<br />
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con. Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…</p>
<div><a href="http://postimage.org/" target="_blank" rel="nofollow noopener"><img decoding="async" title="Bức tâm thư của kẻ tử tù và CEO gửi Mẹ Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/03/12814637_470684283133728_7125597606147633868_n.jpg" alt=" " border="0" /></a></div>
<p><b>Dưới đây là bức thư, một CEO viết cho mẹ:</b><br />
Thưa Mẹ!<br />
Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…<br />
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.<br />
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.<br />
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.<br />
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.<br />
Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.<br />
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.<br />
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ác-mô-ni-ca. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.<br />
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.<br />
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.<br />
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.<br />
Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.<br />
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.<br />
Con yêu của mẹ!<br />
Theo NTDTV</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/buc-tam-thu-cua-ke-tu-tu-va-ceo-gui-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tấm lòng bao la của một người mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tam-long-bao-la-cua-mot-nguoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tam-long-bao-la-cua-mot-nguoi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 11 May 2014 08:10:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cam dong tinh me]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tấm lòng người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=30599</guid>

					<description><![CDATA[“Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”, đó là câu nói của người mẹ đã dùng cả thân mình che chở cho đứa con bé bỏng trong trận động đất lịch sử ở Nhật Bản. Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><strong style="color: #222222 !important;">“Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”, đó là câu nói của người mẹ đã dùng cả thân mình che chở cho đứa con bé bỏng trong trận động đất lịch sử ở Nhật Bản.</strong></h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me.jpg"><img title="Tấm lòng bao la của một người mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-30600" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me.jpg" alt=" " width="450" height="340" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me-300x226.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></p>
<p>Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: &#8220;Một đứa bé! Có một đứa bé!&#8221;.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: &#8220;Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tam-long-bao-la-cua-mot-nguoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>6</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 34 &#8211; Con vẹt xanh</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Mar 2014 03:59:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tuần 34]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con vẹt]]></category>
		<category><![CDATA[con vẹt xanh]]></category>
		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=29321</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Một câu chuyện Trung Quốc em muốn gửi đến anh chị về niềm nhớ mong của người mẹ dành cho người con đi làm xa nhà. Chúng ta làm nhiều cách để cha mẹ đỡ buồn, nhưng điều đơn giản nhất là: Hãy luôn bên cạnh cha mẹ khi có thể!]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Anh chị thân mến! Một câu chuyện Trung Quốc em muốn gửi đến anh chị về niềm nhớ mong của người mẹ dành cho người con đi làm xa nhà. Chúng ta làm nhiều cách để cha mẹ đỡ buồn, nhưng điều đơn giản nhất là: Hãy luôn bên cạnh cha mẹ khi có thể!</h2>
<p style="text-align: justify;">Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao… Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện tuần 34 - Con vẹt xanh Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me1.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ con vẹt xanh mua đắt tiền lắm, con nuôi dạy nó đã lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày… Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con vẹt xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé…Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý con vẹt xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ!</p>
<p style="text-align: justify;">Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá, anh nhận ra con vẹt xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm… Con vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả vẹt xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của bà với anh ấy…</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương st</em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 34 - Con vẹt xanh Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>20</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuông reo nửa đêm</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuong-reo-nua-dem.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuong-reo-nua-dem.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Aug 2013 16:55:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự lắng nghe]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[học cách lắng nghe]]></category>
		<category><![CDATA[lang nghe]]></category>
		<category><![CDATA[lắng nghe người khác]]></category>
		<category><![CDATA[sự lắng nghe]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20242</guid>

					<description><![CDATA[Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.</h2>
<p><img title="Chuông reo nửa đêm Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-va-con-gai.jpg" alt=" " /></p>
<p>&#8211; Mẹ đấy ạ? – Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:</p>
<p>&#8211; Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và… Có cái gì đó không ổn.</p>
<p>Người mẹ cố im lặng…</p>
<p>&#8211; Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…</p>
<p>Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.</p>
<p>&#8211; Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ… – Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng.</p>
<p>Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:</p>
<p>&#8211; Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm… – Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước.</p>
<p>Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:</p>
<p>&#8211; Mẹ còn nghe con không? Con xin mẹ đừng đặt máy! – Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!</p>
<p>&#8211; Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…</p>
<p>Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường. – Mẹ đang nghe con đây – Người mẹ thì thầm.</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?</p>
<p>&#8211; Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.</p>
<p>&#8211; Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…</p>
<p>&#8211; Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.</p>
<p>Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi. Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.</p>
<p>&#8211; Có taxi rồi mẹ ạ! – Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn.</p>
<p>&#8211; Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!</p>
<p>Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng. Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:</p>
<p>&#8211; Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại?</p>
<p>Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:</p>
<p>&#8211; Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…</p>
<p>&#8211; Bố mẹ làm gì thế ? – Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.</p>
<p>&#8211; Bố mẹ đang tập… – Người mẹ trả lời.</p>
<p>&#8211; Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.</p>
<p>– Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…</p>
<p><a href="http://nhotruyen.com/chuong-reo-nua-dem-3871.html#ixzz2cWpVqodz"> </a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuong-reo-nua-dem.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bo-tranh-dang-yeu-va-y-nghia-ve-tinh-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bo-tranh-dang-yeu-va-y-nghia-ve-tinh-me.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 16 Aug 2013 01:58:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19970</guid>

					<description><![CDATA[Bộ tranh mang tên &#8220;Nhật ký của mẹ&#8221; của tác giả Kawa Chan là lời tâm sự chân thành và đầy tình cảm mà một người phụ nữ muốn dành cho sinh linh bé bỏng trong bụng mình. &#160;]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bộ tranh mang tên &#8220;Nhật ký của mẹ&#8221; của tác giả Kawa Chan là lời tâm sự chân thành và đầy tình cảm mà một người phụ nữ muốn dành cho sinh linh bé bỏng trong bụng mình.</p>
<p><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2969d97627-1-me1.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/322b194967-2-me2.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/0ba4cc7497-3-me3.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/8e779dacd7-4-me4.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/e4ad5d97ee-5-me5.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/d2e0b409e4-6-me6.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/552622237d-7-me7.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/0b03113384-8-me8.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2f2e8f80d1-9-me9.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/8d11914587-10-me10.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/242fbe688a-11-me11.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/a1950de031-12-me12.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Bộ tranh đáng yêu và ý nghĩa về tình mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/8d53a788ed-13-me13.jpeg" width="470" height="708" border="0" /></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bo-tranh-dang-yeu-va-y-nghia-ve-tinh-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Niềm quên quen thuộc</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Jul 2013 02:08:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[me chong]]></category>
		<category><![CDATA[niềm quên]]></category>
		<category><![CDATA[quên]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18517</guid>

					<description><![CDATA[Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện? Anh giải thích: mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: <em>nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện?</em></h2>
<p style="text-align: justify;">Anh giải thích: <em>mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn. Kết hôn đã 8 năm, đây là lần đầu tiên mẹ từ quê ra chơi, anh muốn mẹ yên tâm, cuộc sống của anh không thiếu thốn chi cả.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tuy ở trong thành phố, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé mới được ăn những món ngon thế.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-18518" title="Niềm quên quen thuộc Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg" width="283" height="252" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg 283w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc-140x124.jpg 140w" sizes="(max-width: 283px) 100vw, 283px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ ăn rất ít, ánh mắt hiền từ nhìn con cháu, mỉm cười hạnh phúc. Anh nói mẹ ăn nhiều một chút, mẹ cười nói: “<em>Mẹ già rồi, ăn một chút vào là no</em>”. Nhìn bàn ăn còn đầy, anh khó chịu bảo mẹ: “Mẹ. Ở khách sạn này có qui định, đồ ăn thừa sẽ bị phạt tiền, không được gói mang về.”</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ ngồi cạnh liếc anh một cái: bày trò gì đây? Đồ ăn ngon thế này, nếu gói về vẫn có thể cho con ăn thêm, nó đang tuổi ăn tuổi lớn.<br />
Mẹ nghe vậy, bắt đầu mới động đũa. Trong mắt anh, đây là lần đầu tiên mẹ ăn được nhiều như thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ đi rồi, vợ lại muốn tranh luận với anh. Anh bỗng chảy nước mắt nói: <em>“Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi. Anh luôn có một ước muốn, muốn mẹ được ăn đồ ăn ngon, thay đổi khẩu vị, ăn nhiều một bữa, đâu ngờ chỉ có một lần. Nếu hôm nay anh không nói dối, mẹ nhất định sẽ không động đũa nữa&#8230;..”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Anh chưa kịp nói xong, vợ đã rơi lệ. Vợ nhớ đến mẹ mình, cũng chẳng như vậy sao? Ngày hôm nay, vợ cũng đã làm mẹ, mỗi ngày đều vô tư dành hết tình mẫu tử cho con, vậy mà tình mẫu tử mẹ dành cho vợ, vợ hình như đã quên mất&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
