<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>câu chuyện - Chủ đề &#039;câu chuyện&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 04 Mar 2022 10:35:41 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>câu chuyện - Chủ đề &#039;câu chuyện&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cau-chuyen</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Chú gấu bông nhân ngày mùng 8/3 và niềm hạnh phúc không ngờ của cô gái nghèo</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chu-gau-bong-nhan-ngay-83-va-niem-hanh-phuc-khong-ngo-cua-co-gai-ngheo.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 06 Feb 2022 05:24:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cach tang qua]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[gấu bông]]></category>
		<category><![CDATA[mua gấu bông]]></category>
		<category><![CDATA[quatructuyen.com]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55554</guid>

					<description><![CDATA[Chỉ là một con gấu bông, món quà không quá đắt tiền, nhưng Quatructuyen.com tin rằng lại có thể đến niềm hạnh phúc vô bờ bến. Không phải ai sinh ra cũng được ngôi sao may mắn chiếu mệnh. Có những thời điểm bạn gặp quá nhiều khó khăn, công việc, tiền bạc đều không]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><b>Chỉ là một con <a href="https://quatructuyen.com/thu-bong">gấu bông</a>, món quà không quá đắt tiền, nhưng <a href="https://quatructuyen.com/">Quatructuyen.com</a> tin rằng lại có thể đến niềm hạnh phúc vô bờ bến.</b></em></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Không phải ai sinh ra cũng được ngôi sao may mắn chiếu mệnh. Có những thời điểm bạn gặp quá nhiều khó khăn, công việc, tiền bạc đều không như ý và vô vàn những áp lực khác đang đè nặng lên bạn. An cũng vậy, </span><span style="font-weight: 400;">mặc cho bao nhiêu cố gắng, nhưng dường như tất cả những nỗ lực ấy đều thành công cốc. Không ngày nào là An không nghi ngờ giá trị của bản thân và thất vọng về chính mình.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Và rồi Bình xuất hiện trong cuộc đời An. Tình cờ gặp Bình lúc anh mới chuyển đến chỗ trọ hiện tại của An cách đây mấy tháng. Bình cũng như An, cả hai đều là những người mang phận cu – li nghèo khó, sáng mở mắt đã nghe phải nghe chửi, từ chủ nhà, chủ quán, bác hàng xóm khó tính bẩm sinh đã căm ghét những người ở quê lên Hà Nội mưu sinh, những ả khách thuê trọ khác suốt ngày túm năm tụm ba nói xấu chung quanh,… Nhiều khi An nghe lỏm mấy ả bình phẩm những con người như An, như được sinh ra để làm phận cu – li. Cả hai đều không có ngoại hình, quanh năm suốt tháng làm quần quật với mức lương còm 12.000 một giờ, gia đình dưới quê thấp cổ bé học, chẳng có quen biết gì trên này để chạy vạy sự nghiệp cho con cái,… Nhiều lần An cố đi tìm việc mới, mà khốn nỗi đến vòng phỏng vấn, nhìn cái mặt nhếch nhác của An là họ từ chối, coi rằng cô là người chậm chạp, không được việc. Vậy là quay về công việc cũ, mức lương còm, không ngày nào là chủ không chán ghét nhìn cái mặt cô đến mức trút giận một cách vô lí.</span></p>
<p>Có lẽ An và Bình sinh ra để làm phận cu – li thật, nhưng Bình thì không rầu như An. Ở Bình vẫn còn cái sự lạc quan, tin vào đời, tin vào chính bản thân mình, và tin vào bất cứ một ai khác xuất hiện trong cuộc đời mình. Và có lẽ đó là lí do An yêu Bình, vì Bình là người duy nhất khiến An có thể vớt vát lại chút niềm tin cuối cùng vào bản thân mình.</p>
<p><img title="Chú gấu bông nhân ngày mùng 8/3 và niềm hạnh phúc không ngờ của cô gái nghèo Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-67436" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/pexels-photo-196667.jpeg" alt=" " width="940" height="627" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/pexels-photo-196667.jpeg 940w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/pexels-photo-196667-300x200.jpeg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/pexels-photo-196667-800x534.jpeg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/pexels-photo-196667-768x512.jpeg 768w" sizes="(max-width: 940px) 100vw, 940px" /></p>
<h5 style="text-align: center;"><em>Không ngày nào là An không nghi ngờ giá trị của bản thân và thất vọng về chính mình.</em></h5>
<p><span style="font-weight: 400;">Hôm đó mùng 8 – 3, công việc của An vẫn nhiều vô số kể. Làm xong việc cũng như mọi khi, đã nhá nhem tối, mà đường vẫn tắc. Hôm nay Bình phải làm ca muộn, An đã về trễ rồi Bình còn về trễ hơn. Trước đó, Bình có nói sẽ có một bất ngờ dành tặng An nhân dịp hôm nay, nhưng rồi bận việc nên An cũng quên. Hơn nữa, ở An cũng chẳng còn hi vọng mong chờ gì vào cả hai cái, một là bất ngờ, hai là cái niềm hạnh phúc được làm phụ nữ trong ngày Quốc tế Phụ nữ, nữa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ấy vậy nên khi bất ngờ đến, hạnh phúc đến, nó càng trở nên đáng trân trọng hơn, dù cho đó chỉ là một tia sáng nho nhỏ giữa một màn đêm dày đặc. Chưa gì Bình đã đứng đợi An trước cổng khu trọ, với một con <a href="https://quatructuyen.com/thu-bong">gấu bông</a> lớn.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Em tưởng hôm nay anh phải làm ca muộn?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Anh nhờ người khác làm hộ ca rồi. Anh muốn dành hôm nay cho em. Con gấu bông này, tuy nó không có giá trị cao, nhưng anh nghĩ em sẽ thích nó.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lần đầu tiên An được tặng quà. Cô nhìn Bình, nhìn vào mắt anh, rồi nhìn con gấu bông, rồi lại chăm chú vào mắt Bình, rồi bỗng dưng gục đầu vào ngực Bình khóc.</span></p>
<p><img title="Chú gấu bông nhân ngày mùng 8/3 và niềm hạnh phúc không ngờ của cô gái nghèo Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-67437" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/99161068.jpg" alt=" " width="1200" height="1200" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/99161068.jpg 1200w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/99161068-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/99161068-800x800.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/99161068-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/08/99161068-768x768.jpg 768w" sizes="(max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /></p>
<h5 style="text-align: center;"><em>An nhìn Bình, rồi nhìn con gấu bông,&#8230; rồi bỗng dưng gục đầu vào ngực Bình khóc.</em></h5>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi Bình bỗng dỗ An như đứa trẻ, cho đến khi cô bình tĩnh tuy vẫn nấc từng hồi. Bình trao cô con gấu bông, và bỗng ôm ghì An vào lòng. An ôm Bình rất nhiều lần trước đây, nhưng không hiểu sao lần này cô thấy ấm áp đến vậy, như một đứa trẻ được gia đình ôm trọng vào lòng sau khi mắc lỗi. Chưa bao giờ An được tặng một món đồ chơi đẹp đến như vậy, thứ mà khi bé An chỉ dám khao khát nhìn mỗi khi mấy đứa nhóc nhà khá giả đem đi khoe. Rồi cô khóc tiếp, khóc gào lên, như muốn mãi thổn thức trong vòng tay An. Bác hàng xóm nghe tiếng khóc to quá, đứng ra ngoài ban công chửi cả hai, nhưng An kệ. Với An bây giờ chỉ có mỗi An, Bình, và chú gấu bông. Lần đầu tiên An thấy được trân trọng đến vậy.</span></p>
<div class="kvgmc6g5 cxmmr5t8 oygrvhab hcukyx3x c1et5uql ii04i59q">
<p>&nbsp;</p>
<blockquote><p><strong>Bên cạnh những tâm tư tình cảm, những lời mong ước nguyện cầu cũng như những lời chúc tốt đẹp nhất dành tặng người phụ nữ đặc biệt nhân dịp ngày quốc tế 8/3, bạn hãy gửi kèm theo đó những món quà ý nghĩa để tặng họ nhé. Xin bật mí giúp bạn địa chỉ mua quà tặng 8/3 ý nghĩa tại đây:</strong></p>
<h3><strong><span id="Qua_Tang_8-3">=&gt;<a class="alt-font" href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-phu-nu-8-3">Quà Tặng Ngày phụ nữ 8/3</a></span></strong></h3>
</blockquote>
</div>
<div dir="auto"></div>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 38 &#8211; Samurai và người đánh cá</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-38-samurai-va-nguoi-danh-ca.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-38-samurai-va-nguoi-danh-ca.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 25 Apr 2016 08:32:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48320</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Câu chuyện giữa vị samurai và người đánh cá dưới đây là bài học cuộc sống “để đời” về sự nóng giận. Nó cho ta thấy giận dữ là biểu hiện cảm xúc bình thường của mỗi người. Nhưng nếu cơn tức giận bắt đầu bằng sự dại dột, nó sẽ kết thúc bằng sự hối hận.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Câu chuyện giữa vị samurai và người đánh cá dưới đây là bài học cuộc sống “để đời” về sự nóng giận. Nó cho ta thấy giận dữ là biểu hiện cảm xúc bình thường của mỗi người. Nhưng nếu cơn tức giận bắt đầu bằng sự dại dột, nó sẽ kết thúc bằng sự hối hận.</h2>
<p>Một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”</p>
<p>Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.</p>
<p>Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”</p>
<p>Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đó chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”</p>
<p>Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”</p>
<p>Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 38 - Samurai và người đánh cá Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48321 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca.jpg" alt=" " width="500" height="500" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /><br />
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!” Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”</p>
<p>Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai.</p>
<p>“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.</p>
<p>“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”</p>
<p>Vậy đấy, ai cũng có thể tức giận – điều đó dễ lắm, nhưng nổi giận với đúng người ở đúng mức vào đúng thời điểm vì đúng mục đích, và theo cách đúng – không hề dễ và không phải ai cũng làm được. Và hậu quả cơn nóng giận bao giờ cũng nghiêm trọng hơn nguyên nhân.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-38-samurai-va-nguoi-danh-ca.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện: Miếng cơm trong chiếc lon bia</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-mieng-com-trong-chiec-lon-bia.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-mieng-com-trong-chiec-lon-bia.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 04 Jun 2014 03:56:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[miếng cơm trong chiếc lon bia]]></category>
		<category><![CDATA[tigm hiểu về cuộc sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=32208</guid>

					<description><![CDATA[Quatructuyen xin chia sẻ với độc giả một câu chuyện cảm động, đầy thương xót&#8230;sau khi đọc xong, hãy cùng theo dõi để rút ra bài học cuộc sống quý giá cho bản thân. Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="color: #141823;">Quatructuyen xin chia sẻ với độc giả một câu chuyện cảm động, đầy thương xót&#8230;sau khi đọc xong, hãy cùng theo dõi để rút ra bài học cuộc sống quý giá cho bản thân.</h2>
<p style="color: #141823;">Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.Khi cái lon gần đầy thì nó biến mất, chập sau thấy nó lại có mặt thập thò trước quán tiếp tục. Bàn tôi ngồi thì đứa bé không bao giờ quan tâm tới, vì mỗi sáng tôi chỉ đủ tiền uống 1 ly xây chừng vì tôi cũng nghèo cải tạo mới về sáng nhịn đói ngồi uống cà phê đen như một cái thú hay một cái tật không bỏ được.</p>
<p style="color: #141823;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/06/254.jpg"><img title="Câu chuyện: Miếng cơm trong chiếc lon bia Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-32209" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/06/254.jpg" alt=" " width="666" height="402" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/06/254.jpg 666w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/06/254-300x181.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/06/254-140x84.jpg 140w" sizes="(max-width: 666px) 100vw, 666px" /></a></p>
<p style="color: #141823;">Cứ thế, mà hơn một năm tôi mới quen được và tìm hiểu chút ít về hoàn cảnh gia đình của đứa bé. Tôi cố tình làm quen với thằng bé nhờ hôm ấy trời mưa, thằng bé đứng nép vào trong quán. Thằng bé đứng nép vào ngày càng sâu hơn trong quán vì mưa ngày càng lớn chỉ cách tôi chừng độ nửa thước. Tôi vói tay kéo nó ngồi xuống bàn và hỏi nó có thích uống cà phê không?<br />
Thằng bé lắc đầu lia lịa và nói không uống. Tôi hỏi nó làm gì ngày nào cũng ra đây? và hiện sống với ai? Thằng bé như đoán được rằng: tôi chỉ là người khách ghiền cà phê nặng nên hàng ngày đóng đô ở đây nên nó cũng trả lời nhanh nhẹn rằng:<br />
&#8211; “Con sống với ba má con, Ba con đi làm xa còn Má con đi phụ buôn bán ở ngoài chợ…”<br />
Tôi hỏi tiếp:<br />
&#8211; “Còn con có đi học không ?”<br />
Thằng bé nói:<br />
&#8211; “Con không có đi học… con ở nhà phụ với má nuôi heo…”.<br />
Đó là lý do để nói lên sự hiện diện hằng ngày của nó nơi quán ăn nầy. Nghe thằng bé nói như thế, tôi nói với chị chủ quán ăn giúp cho nó lấy những cơm và thức ăn thừa, và cũng từ đó nó không còn đứng lúp ló ngoài cửa quán nửa. Và nhờ tánh tình hiền hậu thật thà chị chủ quán cho nó vô phụ dọn bàn đề lấy thức ăn dư mang về và cho nó ăn uống để phụ việc. Từ đó tôi và nó gần gũi nhau hơn và thân với nhau lắm.<br />
Có lần thằng bé hỏi tôi:<br />
&#8211; “Chú làm nghề gì vậy hả chú?”<br />
Tôi chỉ trả lời ngắn gọn là “Chú đang làm thinh”.<br />
Đúng vậy mới cải tạo về mà, vợ con thì đã theo bên ngoại vượt biển hết rồi, nghe đâu đã định cư bên Úc, nay về ở với mẹ già ngày 1 buổi cà phê hai bửa cơm độn qua ngày. Thời gian ngột ngạt chậm chạp trôi qua, may mắn vợ chồng tôi đã bắt liên lạc được với nhau. Thế là những bữa cơm không còn ăn độn khoai củ hay bo bo nữa nhưng vẫn quen cử sáng cà phê quán gần nhà.</p>
<p style="color: #141823;">Không biết chị chủ quán có bỏ bùa mê hay tôi ghiền chổ ngồi mà không bữa nào vắng tôi. Một hôm, tôi đề nghị theo thằng bé về nhà nó chơi cho biết vì nó nói ở cũng gần không xa lắm. Thấy nó do dự và tỏ vẻ sợ sệt, tôi biết ngay nó đang dấu diếm điều gì. Thương nó lắm, tôi dúi tiền cho nó hoài. Mấy hôm sau tôi lẳng lặng đi theo nó khi nó mang cơm và thức ăn dư về nhà buổi trưa. Khi thấy nó lủi vô một cái chòi nhỏ xíu thì tôi thật sự không ngờ.</p>
<p style="color: #141823;">Đứng dưới gốc cây Gòn cách nhà nó không xa tôi thầm nghĩ, nhà chút xíu như vậy gia đình 3 người ở thì chổ đâu mà nuôi heo. Tôi đang đứng suy nghĩ đốt cũng hết mấy điếu thuốc thì thằng nhỏ lục tục xách lon xách nồi đi ra quán để thu dọn thức ăn buổi chiều. Đợi thằng bé đi khuất tôi lò mò đến nơi mà hồi nãy nó vào. Đến đó mới nhìn rõ thì thật ra đâu có phải là nhà, một lõm trống được che dựng lên bằng những phế liệu đủ loại muốn chui vào phải khom mọp xuống.<br />
Nghe thấy có tiếng chân dừng lại, có tiếng đàn bà vọng ra hỏi. Tôi trả lời là đi kiếm thằng Tuất, thì nghe giọng đàn ông cho biết nó vừa đi khỏi rồi, và hỏi tôi là ai, mời tôi vào…. Vừa khom người chui vào tôi mới thật sự không ngờ những gì hiển hiện trước mắt tôi.</p>
<p style="color: #141823;">Người đàn ông hốc hác cụt hai giò tuổi cũng trạc tôi nhưng trông yếu đuối, lam lũ và khắc khổ lắm. Một người đàn bà bệnh hoạn xác xơ cả hai đang ăn những thức ăn thừa mà thằng bé vừa mới đem về. Vừa bàng hoàng, vừa cảm động vừa xót xa, nước mắt tôi bất chợt tuôn rơi mặc dù tôi cố nén…<br />
Từ đó, tôi hiểu rõ về người phế binh sức tàn lực kiệt sống bên người vợ thủy chung tần tảo nuôi chồng bao năm nay giờ mang bịnh ác tính nặng nề thật đau xót. Tôi móc hết tiền trong túi biếu tặng và cáo lui. Về đến nhà tôi vẫn mãi ám ảnh hoàn cảnh bi thương của gia đình thằng bé mà tôi bỏ cơm nguyên cả ngày luôn.</p>
<p style="color: #141823;">Sáng hôm sau ra uống cà phê, thằng bé gặp tôi nó lấm lét không dám nhìn tôi vì nó đã biết trưa hôm qua tôi có tới nhà nó. Nó thì tỏ vẻ sợ tôi, nhưng tôi thực sự vừa thương vừa nể phục nó nhiều lắm. Tôi kêu nó lại và nói nhỏ với nó tại sao không cho tôi biết. Tội nghiệp nó cúi đầu im lặng làm lòng tôi thêm nỗi xót xa. Có khách kêu trả tiền, như có cơ hội né tránh tôi nó chạy đi dọn bàn và tiếp tục công việc thu dọn thức ăn. Hèn gì sau nầy nó để thức ăn dư phân loại đàng hoàng lắm.</p>
<p style="color: #141823;">Tội nghiệp hoàn cảnh của thằng bé mới mấy tuổi đầu mà vất vả nuôi cha mẹ theo khả năng chỉ tới đó. Cha là một phế binh cũ trước 75 cụt hai chân, mẹ thì bị bệnh gan nặng bụng phình trướng to khủng khiếp và cặp chân sưng vù lên đi đứng thật khó khăn, nước da thì vàng mét như nghệ. Thằng bé là lao động chánh trong gia đình, nó có hiếu lắm. Từ đó tôi thường cho tiền đứa bé mua bánh mì cơm gạo về nuôi cha mẹ.<br />
Vợ tôi làm thủ tục bảo lãnh tôi sang Úc. Ngày tôi đi tôi đau xót phải để lại hai nỗi buồn đó là để mẹ và em gái lại quê nhà và không còn cơ hội giúp đỡ thằng bé nữa. Sang Úc định cư, tôi sống tại tiểu bang Victoria mấy năm đầu tôi hết sức cơ cực vì phải vật lộn với cuộc sống mới nơi đất mới và đối với tôi tất cả đều mới mẻ và xa lạ quá. Từ ngôn ngữ đến thời tiết đã làm tôi lao đao không ít. Thỉnh thoảng tôi gởi tiền về nuôi mẹ và em gái không quên dặn em gái tôi chuyển cho thằng bé chút ít gọi là chút tình phương xa.</p>
<p style="color: #141823;">Mấy năm sau tôi về thăm gia đình, tôi có ghé tìm thằng bé thì nó không còn lấy thức ăn trong quán đó nữa. Tôi mới kể rõ hoàn cảnh thằng bé cho chị chủ quán biết. Chị chủ quán đôi mắt đỏ hoe trách tôi sao không cho chị biết sớm để chị tìm cách giúp gia đình nó. Tôi chỉ bào chữa rằng tại thằng bé muốn giấu không cho ai biết! Tôi ghé vội qua nhà thằng bé thì mới hay mẹ nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan.</p>
<p style="color: #141823;">Chỉ còn chèo queo một mình ba nó ở trần nằm một góc trông hết sức thương tâm. Hỏi thăm thì mới biết nó đã xin được việc làm đi phụ hồ kiếm tiền về nuôi cha. Chúa nhật tôi tới tìm thằng bé, chỉ mới có mấy năm mà nó đã cao lớn thành thanh niên rất đẹp trai duy chỉ đen đúa vì phơi nắng để kiếm đồng tiền. Tôi dẫn nó trở ra quán cà phê cũ, thấy nó hơi ái ngại, tôi trấn an là bà chủ quán tốt lắm tại không biết được hoàn cảnh gia đình nó. Ra đến quán ăn chị chủ quán năn nỉ nó về làm với chị, dọn dẹp và bưng thức ăn cho khách nhẹ nhàng hơn đi phụ hồ và chị sẽ trả lương như đang lãnh bên phụ hồ, tối về thức ăn thường bán không hết chị cho đem về nhà dùng khỏi phải mua hay đi chợ. Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc, chị chủ quán cũng khóc theo làm tôi phải đứng dậy bỏ ra ngoài để khỏi phải rơi nước mắt vì chịu không nỗi.</p>
<p style="color: #141823;">Thằng Tuất vừa khóc vừa nói: “Sao ai cũng tốt với gia đình con hết đó, nhưng vì con đang làm phụ hồ cho anh Năm, anh ấy cũng tốt lắm giúp đỡ gia đình con nhiều lắm, sáng nào cũng mua cho ba con gói xôi hay bánh mì trước khi tụi con đi làm. Con cũng mang ơn ảnh nhiều nên con không thể nghỉ được, con xin lổi”. Không biết thằng Tuất nó nói thật hay nó ái ngại khi quay về chỗ mà ngày nào cũng cầm cái lon chầu chực trút đồ ăn dư về nuôi cha mẹ. Phải thông cảm nó, phải hiểu cho nó, phải cho nó có cái hiện tại và tương lai tốt hơn, đẹp hơn ngày trước. Chị chủ quán vừa gạt nước mắt vừa nói “Bất cứ lúc nào con cần đến cô thì con đừng ngại, cho cô biết nhé”…</p>
<p style="color: #141823;">Đời này cũng còn có những hoàn cảnh bi đát ít ai biết đến, và cũng có những đứa con xứng đáng như thằng Tuất. Ngày về lại Úc, tôi đến biếu hai cha con nó hai triệu đồng, thấy nó và ba nó mừng lắm tôi cũng vui lây. Không biết phải giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đỡ gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến. Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ.</p>
<p style="color: #141823;">Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-mieng-com-trong-chiec-lon-bia.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một câu chuyện đẹp</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-dep.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-dep.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 24 May 2013 03:01:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[nghèo tinh thần]]></category>
		<category><![CDATA[nghèo vật chất]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16661</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện đẹp mang đến cho chúng ta những phút lắng đọng về cuộc sống, để thấy tình người, niềm tin và niềm vui khi được sống mỗi ngày . Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện đẹp mang đến cho chúng ta những phút lắng đọng về cuộc sống, để thấy tình người, niềm tin và niềm vui khi được sống mỗi ngày .</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Một câu chuyện đẹp Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/resized_life.jpg" width="540" height="405" /></p>
<p style="text-align: justify;">Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những ngịch cảnh của cuộc đời.<br />
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.</p>
<p style="text-align: justify;">Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc ba người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường, nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên “cảm ơn”, sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn nhưng tự hỏi lòng mình: “Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?”. Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản: “Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, tôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn…”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với một nụ cười sung sướng.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau đó, có lần tôi đón nhận một người đàn ông từ một ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nhà, anh ta chỉ nói: “Tôi đã sống như một con thú và tôi sắp chết như một thiên thần, đã được yêu mến và chăm sóc”, sau đó anh chết vẫn với nụ cười trên môi.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như một thiên thần &#8211; giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.</p>
<p style="text-align: justify;">• Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.<br />
• Cuộc sống rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.<br />
• Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.<br />
• Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.<br />
• Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.<br />
• Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.<br />
• Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.<br />
• Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vượt qua nó.<br />
• Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.<br />
• Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó.<br />
• Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó.<br />
• Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.<br />
• Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.<br />
• Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.</p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-dep.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện cảm động</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 04 Apr 2013 07:32:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bai hoc cuoc cong]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14462</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện cảm động về tình thầy trò sẽ là những giọt nước trong lành cho tâm hồn giữa cuộc sống vật chất bộn bề! Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. vào ngày khai]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện cảm động về tình thầy trò sẽ là những giọt nước trong lành cho tâm hồn giữa cuộc sống vật chất bộn bề!</h2>
<p style="text-align: justify;">Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. &#8220;Teddy trông thật khó ưa&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Chẳng những thế, cô thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: &#8220;Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan&#8230; Em là nguồn vui cho người chung quanh&#8221;. Cô giáo lớp 2 nhận xét: &#8220;Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu&#8221;. Giáo viên lớp 3 ghi: &#8220;Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ&#8221;. Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: &#8220;Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp&#8221;. Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: &#8220;Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa&#8221;. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện cảm động Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cogiao.jpg" width="339" height="296" />Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: &#8220;Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em&#8221;. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và &#8220;Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em&#8221;. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng &#8220;Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời&#8221;. Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. &#8220;Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em&#8221;, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard &#8211; giáo sư tiến sĩ.</p>
<p style="text-align: justify;">Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: &#8220;Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ&#8221;. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: &#8220;Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
