<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chia sẻ - Chủ đề &#039;chia sẻ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chia-se/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chia-se</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Mon, 10 Jun 2013 10:47:30 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chia sẻ - Chủ đề &#039;chia sẻ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chia-se</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 19 &#8211; Thiên Đàng và Địa Ngục</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-19-thien-dang-va-dia-nguc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-19-thien-dang-va-dia-nguc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Jun 2013 08:48:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[quan tâm]]></category>
		<category><![CDATA[quan tâm lẫn nhau]]></category>
		<category><![CDATA[thiên đàng]]></category>
		<category><![CDATA[địa ngục]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17256</guid>

					<description><![CDATA[Chào Anh chị! Ngày đầu tuần thật mát mẻ báo hiệu 1 tuần làm việc đầy thoải mái. Em gửi anh chị câu chuyện này như 1 thông điệp về tình yêu thương, giúp đỡ nhau. Nơi nào mà mọi người biết trao nhau yêu thương thì nơi đó là thiên đường. Chúc anh chị]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Chào Anh chị!</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Ngày đầu tuần thật mát mẻ báo hiệu 1 tuần làm việc đầy thoải mái. Em gửi anh chị câu chuyện này như 1 thông điệp về tình yêu thương, giúp đỡ nhau. Nơi nào mà mọi người biết trao nhau yêu thương thì nơi đó là thiên đường.</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Chúc anh chị một tuần tốt lành!</h2>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thien-dang-va-dia-nguc1.jpg"><img title="Câu chuyện tuần 19 - Thiên Đàng và Địa Ngục  Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17260" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thien-dang-va-dia-nguc1.jpg" width="580" height="428" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thien-dang-va-dia-nguc1.jpg 580w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thien-dang-va-dia-nguc1-300x221.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thien-dang-va-dia-nguc1-140x103.jpg 140w" sizes="(max-width: 580px) 100vw, 580px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Trước kia có vị đại từ thiện, một hôm trong mộng được Diêm Vương dẫn đi thăm quan địa ngục, trong địa ngục phát hiện mọi người đang cãi nhau. Vốn là ở địa ngục có một cái bàn lớn, trên bàn bày một số món ăn, mỗi người cầm một cái thìa rất dài. Do thìa quá dài nên không có cách nào đưa thức ăn vào miệng, mà dùng tay thì không với được thức ăn nên mỗi người đều hí hoáy nghĩ cách đưa thức ăn vào miệng với cái thìa dài trong tay. Nguyên nhân cãi nhau là thao tác chiếc thìa quá dài mà va chạm với nhau.</p>
<p style="text-align: justify;">Tiếp theo, ông ta lại lên thăm viếng cõi cực lạc. Thật kỳ lạ, quang cảnh nơi đây không khác gì địa ngục, cũng một chiếc bàn lớn, với các món ăn và những chiếc thìa rất dài. Điểm duy nhất khác nhau là mọi người ở đây ăn uống với nhau một cách vui vẻ. Tại sao vậy? Vì mọi người dùng chiếc thìa rất dài đó để xúc thức ăn cho nhau, do đó, mọi người đều có thể ăn được, không ai tranh chấp hay gây khó dễ.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Thiên Đàng và Địa Ngục không có gì khác biệt , nhưng nó khác nhau chỉ tại vì con người đã sống và đối xử với nhau như thế nào, chúng ta sống với nhau bằng tình yêu thương, quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau thì lúc đó chúng ta đang sống trong Thiên Đàng, còn nếu chúng ta chỉ biết nghĩ cho riêng mình, chỉ biết ganh ghét nhau , không biết giúp đỡ nhau, thì chẳng khác nào chúng ta đang sống trong địa ngục. Vậy qua câu chuyện này, chúng ta hãy bắt đầu thay đổi cách sống, để chúng ta có thể sống trong Thiên Đàng tình yêu, tuy chúng ta nghĩ mình đang chịu mất mát thiệt thòi khi nghĩ và quan tâm cho người khác, nhưng thật ra, chúng ta đang nhận lại tất cả và còn nhiều hơn chúng ta nghĩ khi chúng ta biết trao ban và giúp đỡ lẫn nhau. Còn khi chúng ta tích trữ cho bản thân mà không hề biết chia sẻ, thì chúng ta đang mất dần bản tính lương thiện của con người, chúng ta đang mai một dần trong sự ích kỷ và hạnh phúc sẽ không bao giờ đến với chúng ta.</strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><strong>Thiên Đàng và Địa Ngục </strong><em><strong>– Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 19 - Thiên Đàng và Địa Ngục  Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-19-thien-dang-va-dia-nguc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một cuộc đua tài</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-cuoc-dua-tai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-cuoc-dua-tai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 10 May 2013 08:34:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đua tài]]></category>
		<category><![CDATA[giúp đỡ]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[sự quan tâm]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[đua tài]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16021</guid>

					<description><![CDATA[Một cuộc đua tài nhỏ với chiến thắng thuộc về cả hai người. Sự quan tâm chân thành của bạn sẽ mang đến những điều kỳ diệu cho những người xung quanh, những người đang thực sự cần điều đó từ bạn. Năm 20 tuổi, tôi là một nữ điều dưỡng đang thực tập tại một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một cuộc đua tài nhỏ với chiến thắng thuộc về cả hai người. Sự quan tâm chân thành của bạn sẽ mang đến những điều kỳ diệu cho những người xung quanh, những người đang thực sự cần điều đó từ bạn.</h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/241391_2147483647.jpg"><img title="Một cuộc đua tài Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-16024" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/241391_2147483647.jpg" width="400" height="269" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/241391_2147483647.jpg 400w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/241391_2147483647-300x201.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/241391_2147483647-140x94.jpg 140w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Năm 20 tuổi, tôi là một nữ điều dưỡng đang thực tập tại một bệnh viện nhi. So với viện tim hoặc bệnh viện đa khoa, công việc ở bệnh viện nhi đối với tôi có vẻ dễ như trở bàn tay. Tôi vốn có khiếu kết bạn với trẻ con. Chắc chắn tôi sẽ vượt qua dễ dàng và chỉ còn chờ ngày tốt nghiệp&#8230;</p>
<p>Chris là một cậu bé 8 tuổi vô cùng hiếu động. Cậu lén bố mẹ vào thám thính công trường xây dựng cạnh nhà, và bị té gãy tay. Cánh tay gãy của cậu bị nhiễm trùng, buộc phải cưa bỏ. Tôi được chỉ định làm y tá hậu phẫu của cậu bé.</p>
<p>Khi sức khỏe của cậu bé dần dần khá lên cũng là lúc cậu đau khổ nhận ra sự mất mát của mình&#8230; Cậu nằm một chỗ, chờ giúp đỡ, không chịu làm vệ sinh cá nhân. Tôi nhẹ nhàng khích lệ: &#8220;Cháu đâu có ở mãi trong bệnh viện. Cháu phải học cách tự phục vụ&#8230;&#8221;. Cậu bé giận dữ la lên: &#8220;Cháu có thể làm gì được với một tay?&#8221; . Tôi vắt óc tìm một câu trả lời thích hợp. Cuối cùng tôi bảo: &#8220;Dù sao cháu vẫn còn tay phải&#8221;. &#8220;Nhưng cháu thuận tay trái &#8221; &#8211; Cậu bé kêu lên đầy thất vọng&#8230;</p>
<p>Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô dụng và vô tâm đến thế. Sao tôi lại tưởng rằng mọi người đều thuận tay phải &#8230;</p>
<p>Sáng hôm sau, tôi trở lại với một cuộn băng dính. Vòng cuộn băng quanh cổ tay, tôi bảo cậu bé: &#8220;Cháu thuận tay trái, còn cô thuận tay phải. Cô sẽ dán tay phải của cô vào hàng nút áo sau lưng của cháu. Bây giờ mỗi khi cô làm việc gì bằng tay trái, cháu phải làm theo bằng tay phải. Nào, cháu muốn bắt đầu bằng việc gì ?&#8221;. Nhìn tôi với vẻ nghi ngờ, cậu bé càu nhàu: &#8220;Cháu mới ngủ dậy, cháu cần đánh răng&#8221;. Tôi xoay xở mở nắp ống kem, đặt bàn chảy lên bàn, tìm cách nặn kem lên chiếc bàn chảy đang ngả nghiêng&#8230; Sau gần 10 phút nỗ lực với kem vung vãi đầy trên bàn, tôi mới hoàn tất được công việc. &#8220;Cháu có thể làm nhanh hơn&#8230;&#8221; &#8211; cậu bé tuyên bố. Và khi nhanh hơn thật, cậu mỉm cười chiến thắng&#8230;</p>
<p>Hai tuần sau đó trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi biến mọi công việc hàng ngày thành những cuộc đua tài hào hứng. Chúng tôi cài nút áo, phết bơ kên bánh mì, cột dây giày,&#8230; Không còn phân biệt tuổi tác, chúng tôi là 2 vận động viên đang ra sức đua tài&#8230;</p>
<p>Lúc tôi hết thời gian thực tập cũng là lúc cậu bé rời bệnh viện, tự tin đối mặt với cuộc sống&#8230; Khi hôn tạm biệt cậu bé, tôi không cầm được nước mắt&#8230;</p>
<p>Đã 30 năm trôi qua kể từ ngày ấy. Cuộc đời tôi đã bao phen chìm nổi. Mỗi lần phải đương đầu với thử thách, tôi lại nhớ đến cậu bé. Và mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, nản lòng, tôi lại lẳng lặng vào phòng tắm, giấu tay phải ra sau, lấy kem và đánh răng bằng tay trái&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-cuoc-dua-tai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chiếc ô rách</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chiec-o-rach.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chiec-o-rach.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Apr 2013 02:47:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự cảm thông]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[chiếc ô]]></category>
		<category><![CDATA[chiếc ô rách]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[sự cảm thông]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15126</guid>

					<description><![CDATA[Có đôi khi trong cuộc sống của bạn, chỉ cần thêm một chút niềm tin,một chút cảm thông thì cuộc sống của bạn sẽ thật sự có ý nghĩa hơn. Câu chuyện đã xảy ra cách đây hơn 20 năm, nhưng mổi khi nhớ lại người phụ nữ vẫn cảm thấy nhói đau và tự]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Có đôi khi trong cuộc sống của bạn, chỉ cần thêm một chút niềm tin,một chút cảm thông thì cuộc sống của bạn sẽ thật sự có ý nghĩa hơn.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Chiếc ô rách Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/prabel.jpg" width="500" height="500" /></p>
<p>Câu chuyện đã xảy ra cách đây hơn 20 năm, nhưng mổi khi nhớ lại người phụ nữ vẫn cảm thấy nhói đau và tự trách mình.</p>
<p>Khi đó, cô ấy hơn 30 tuổi. Một ngày nọ,cô phát hiện có một đứa trẻ bán báo đang trú mưa dưới hiên nhà,trời mưa như trút nước và để chồng báo không bị ướt,đứa bé phải cong lưng lại che,lúc đó cô muốn cho đứa bé mượn một chiếc ô.</p>
<p>Đứa trẻ bán báo mặc một chiếc áo sơ mi cũ kỷ,nhìn bề ngoài có thể thấy em sinh ra trong một gia đình không giàu có,sớm phải bươn chải kiếm sống để giúp cha mẹ.</p>
<p>người phụ nữ định đưa cái ô trong nhà cho đứa trẻ mượn,nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an:&#8221;đưa cho đứa bé mượn chiếc ô liệu có lấy lại được không?&#8221;</p>
<p>Vì thế, cô đã đưa cho đứa bé một chiếc ô rách sắp không thể sử dụng được nữa.</p>
<p>Sáng hôm sau,cậu bé bán báo ấy quay trở lại nhà cô với chiếc ô trên tay</p>
<p>&#8220;cô ơi,cháu cảm ơn cô nhiều lắm&#8221;</p>
<p>cậu trả lại chiếc ô cho cô và đi mất.Khi cô mở ra xem thì sững sờ vì chiếc ô rách đã được khâu lại rất đẹp.</p>
<p>Cô không kịp nói một lời nào với cậu bé,cô ước gì ngày hôm đó&#8230;&#8230;..</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chiec-o-rach.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cực lạc và địa ngục</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cuc-lac-va-dia-nguc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cuc-lac-va-dia-nguc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 22 Apr 2013 03:08:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bai hoc suoc song]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cực lạc]]></category>
		<category><![CDATA[quan tâm]]></category>
		<category><![CDATA[thiên đàng]]></category>
		<category><![CDATA[thiên đường]]></category>
		<category><![CDATA[địa ngục]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15099</guid>

					<description><![CDATA[Hãy thay đổi cách sống để chúng ta được sống trong Thiên đàng, nơi tình yêu, sự quan tâm, chia sẻ được cho và nhận một cách chân thành, ta sẽ thấy cuộc sống hạnh phúc biết bao. Trước kia có vị đại từ thiện, một hôm trong mộng được Diêm Vương dẫn đi thăm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Hãy thay đổi cách sống để chúng ta được sống trong Thiên đàng, nơi tình yêu, sự quan tâm, chia sẻ được cho và nhận một cách chân thành, ta sẽ thấy cuộc sống hạnh phúc biết bao.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Cực lạc và địa ngục  Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/897359135_6.jpg" width="500" height="375" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trước kia có vị đại từ thiện, một hôm trong mộng được Diêm Vương dẫn đi thăm quan địa ngục, trong địa ngục phát hiện mọi người đang cãi nhau. Vốn là ở địa ngục có một cái bàn lớn, trên bàn bày một số món ăn, mỗi người cầm một cái thìa rất dài. Do thìa quá dài nên không có cách nào đưa thức ăn vào miệng, mà dùng tay thì không với được thức ăn nên mỗi người đều hí hoáy nghĩ cách đưa thức ăn vào miệng với cái thìa dài trong tay. Nguyên nhân cãi nhau là thao tác chiếc thìa quá dài mà va chạm với nhau.</p>
<p>Tiếp theo, ông ta lại lên thăm viếng cõi cực lạc. Thật kỳ lạ, quang cảnh nơi đây không khác gì địa ngục, cũng một chiếc bàn lớn, với các món ăn và những chiếc thìa rất dài. Điểm duy nhất khác nhau là mọi người ở đây ăn uống với nhau một cách vui vẻ. Tại sao vậy? Vì mọi người dùng chiếc thìa rất dài đó để xúc thức ăn cho nhau, do đó, mọi người đều có thể ăn được, không ai tranh chấp hay gây khó dễ.</p>
<p>Thiên Đàng và Địa Ngục không có gì khác biệt , nhưng nó khác nhau chỉ tại vì con người đã sống và đối xử với nhau như thế nào, chúng ta sống với nhau bằng tình yêu thương, quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau thì lúc đó chúng ta đang sống trong Thiên Đàng, còn nếu chúng ta chỉ biết nghĩ cho riêng mình, chỉ biết ganh ghét nhau , không biết giúp đỡ nhau, thì chẳng khác nào chúng ta đang sống trong địa ngục. Vậy qua câu chuyện này, chúng ta hãy bắt đầu thay đổi cách sống, để chúng ta có thể sống trong Thiên Đàng tình yêu, tuy chúng ta nghĩ mình đang chịu mất mát thiệt thòi khi nghĩ và quan tâm cho người khác, nhưng thật ra, chúng ta đang nhận lại tất cả và còn nhiều hơn chúng ta nghĩ khi chúng ta biết trao ban và giúp đỡ lẫn nhau. Còn khi chúng ta tích trữ cho bản thân mà không hề biết chia sẻ, thì chúng ta đang mất dần bản tính lương thiện của con người , chúng ta đang mai một dần trong sự ích kỷ và hạnh phúc sẽ không bao giờ đến với chúng ta.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cuc-lac-va-dia-nguc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hạnh phúc là gì?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hanh-phuc-la-gi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hanh-phuc-la-gi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 28 Nov 2012 09:04:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc là gì]]></category>
		<category><![CDATA[niềm hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1309</guid>

					<description><![CDATA[Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc có là mong manh nhất? Hãy nghĩ hạnh phúc đơn giản thôi&#8230; Hạnh phúc là khi ta Có thể đi, đứng, ngồi, ăn, nằm như bao người. Có thể nghe, nhìn, ngửi, nếm, sờ, cảm nhận một cách bình thường. Có thể nói, khóc, cười như một lẽ tự]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Hạnh phúc là gì?</h2>
<h2>Hạnh phúc có là mong manh nhất?</h2>
<h2>Hãy nghĩ hạnh phúc đơn giản thôi&#8230;</h2>
<p><span id="more-1309"></span></p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hạnh phúc là gì? Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thumb_999.gif" width="300" height="240" /></p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
Có thể đi, đứng, ngồi, ăn, nằm như bao người.<br />
Có thể nghe, nhìn, ngửi, nếm, sờ, cảm nhận một cách bình thường.<br />
Có thể nói, khóc, cười như một lẽ tự nhiên.<br />
….để biết là ta lành lặn</p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
Có nhà đề ờ<br />
Có cái để ăn<br />
Có đồ để mặc<br />
….để biết ta đầy đủ</p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
học tập<br />
làm việc<br />
thư giãn<br />
…để biết ta tồn tại</p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
yêu thương<br />
và được yêu thương<br />
….để biết ta đang sống</p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
Có người đề yêu thương<br />
Có gia đình<br />
Có bạn bè<br />
Có người yêu [vô hình]
…để biết ta không đơn độc</p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
đọc một truyện ngắn hay<br />
đọc một cái note, stt, cmt đúng như ta nghĩ mà ta chưa nghĩ ra<br />
xem một bô phim hay<br />
nghe một bản nhạc hay<br />
xem một cái clip hay<br />
… để biết ta vẫn có đủ thời gian làm mấy trò nhàm chán</p>
<p><a href="http://jyoujo.deviantart.com/art/happiness-191962884" target="_blank"><img title="Hạnh phúc là gì? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/happiness_by_jyoujo-d36afic.jpg" width="540" height="359" /></a></p>
<p>Hạnh phúc là khi ta<br />
nhận được tin nhắn từ ai đó và biết rằng một giây phút nào đó có người nghĩ đến ta<br />
nhận được cuộc gọi từ ai đó đế biết rằng có ai đó muốn nghe giọng ta<br />
nhận được vài dòng offline để biết ai đó cần ta<br />
nhận được một cái email đế biết ai đó muốn chia sẻ với ta những bí mật<br />
nhận được một vài dòng reply để biết ta ko bị lãng quên<br />
hay đơn giản là không nhận được gì cả nhưng ta biết ta đang ở đâu đó trong một câu chuyện nào đó được nói ra, viết ra, hay chôn giấu đâu đó<br />
…để biết ta không vô hình.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hanh-phuc-la-gi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
