<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>cho đi - Chủ đề &#039;cho đi&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/cho-di/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cho-di</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Wed, 05 Jun 2013 03:54:30 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>cho đi - Chủ đề &#039;cho đi&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/cho-di</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Món quà</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Jun 2013 03:39:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cho đi]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[món quà]]></category>
		<category><![CDATA[sống là biết cho đi]]></category>
		<category><![CDATA[trao yêu thương]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17033</guid>

					<description><![CDATA[Khi sự ấm áp của đôi tay chúng ta mang tình yêu và hy vọng đến cho người khác, thì đến lượt chúng ta cũng sẽ có được một thế giới ấm áp và đầy yêu thương. Người hàng xóm ngay cạnh nhà tôi là một phụ nữ lớn tuổi. Bà ấy hiếm khi ra]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Khi sự ấm áp của đôi tay chúng ta mang tình yêu và hy vọng đến cho người khác, thì đến lượt chúng ta cũng sẽ có được một thế giới ấm áp và đầy yêu thương.</h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mon-qua.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-17034" title="Món quà Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mon-qua.jpg" width="259" height="194" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mon-qua.jpg 259w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mon-qua-140x104.jpg 140w" sizes="(max-width: 259px) 100vw, 259px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Người hàng xóm ngay cạnh nhà tôi là một phụ nữ lớn tuổi. Bà ấy hiếm khi ra ngoài trừ khi đi chợ để mua hàng hóa. Mặc dù là hàng xóm nhưng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi chỉ biết bà ấy là một phụ nữ cô độc và không biết gì về bà cả.</p>
<p style="text-align: justify;">Người phụ nữ lớn tuổi có vẻ như không nói nhiều lắm. Thỉnh thoảng tôi có gặp bà ấy trong hành lang của tòa nhà. Khi tôi chào bà, bà chỉ trả lời tôi một cách nhẹ nhàng. Bà ấy có vẻ như không có bạn bè và hiếm khi có khách. Mỗi lần tôi đi ngang qua nhà bà, tôi không thể không nghĩ rằng có thể là một thế giới lạnh lẽo và cô đơn ở bên trong đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi năm mới đến, tôi đến một khu mua sắm để mua quà cho gia đình. Một chiếc khăn len lôi cuốn sự chú ý của tôi. Tôi sờ vào và nhẹ nhàng vuốt ve chiếc khăn len tối màu với kiểu dáng rất đẹp. Chất liệu của nó rất mềm mại. Tôi nghĩ nó sẽ mang đến cho người mặc cảm giác ấm cúng. Tôi có một ý nghĩ thôi thúc. Tại sao không mua nó cho người phụ nữ cô đơn bên cạnh?</p>
<p style="text-align: justify;">Khi mang chiếc khăn sang nhà bà ấy, tôi cảm thấy có chút gì đó không dễ dàng. Liệu bà ấy có nhận món quà của tôi không? Tôi gõ cửa nhẹ nhàng. Khi bà ấy mở cửa và nhìn thấy tôi, bà có vẻ giật mình. Với một chút do dự, tôi cầm chiếc khăn trên tay, kéo dài ra và nói: “<em>Đây là của ai đó nhờ tôi đưa cho bà. Cô ấy mong bà có một năm mới hạnh phúc</em>”. Bà ấy nhìn món quà từ một người lạ và từ chối nhận nó. Tôi đặt chiếc khăn vào tay bà và cảm thấy bàn tay bà run nhẹ.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày hôm sau, tôi nhìn thấy bà ấy khi tôi ra cửa hàng tạp hóa. Bà đứng trong một ngôi nhà một tầng và đang nói chuyện với một người phụ nữ. Người phụ nữ xách một cái túi nhựa đầy trái cây trên một tay và một tay dắt một đứa bé ba tuổi. Tôi nhìn thấy một thứ gì đó rất quen thuộc. Khi tôi nhìn kỹ, tôi thấy chiếc khăn mà đứa bé đang quàng là cái mà tôi đã tặng cho người phụ nữ già. Khi người phụ nữ lớn tuổi nói chuyện xong với người nữ kia, bà ấy quay lại và nhìn thấy tôi. Bà giật mình, đi về phía tôi và nói một cách nhẹ nhàng: “<em>Tôi cảm ơn cô đã tặng tôi chiếc khăn và tôi rất thích nó. Nhưng gia đình người phụ nữ này rất nghèo. Tôi nghĩ họ cần món quà đó hơn tôi</em>”. Lúc đó, tôi có một cảm giác xúc động không thể tả được.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Ai đó đã nói rằng tình yêu chứa những hạt giống của hạnh phúc. Chúng ta không chỉ cần thu thập mà còn phải gieo chúng. Khi sự ấm áp của đôi tay chúng ta mang tình yêu và hy vọng đến cho người khác, thì đến lượt chúng ta cũng sẽ có được một thế giới ấm áp và đầy yêu thương.</strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự hào phóng đích thực</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/su-hao-phong-dich-thuc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/su-hao-phong-dich-thuc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 May 2013 03:40:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cho đi]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hào phóng]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[sự hào phóng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16517</guid>

					<description><![CDATA[Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn. Khi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn.</h2>
<p><img title="Sự hào phóng đích thực Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc_cach_yeu_thuong_cho_di_va_nhan_lai20120910151945.jpg" /></p>
<p><strong><img title="Sự hào phóng đích thực Hiểu về cuộc sống"class="aligncenter" alt=" " /></strong></p>
<p>Khi cơn bão ập đến khu thị trấn nhỏ ở gần nhà tôi, rất nhiều gia đình lâm vào cảnh khốn cùng. Ngay sau đó, các báo địa phương đều đăng tải những câu chuyện thương tâm về một số gia đình chịu hậu quả nặng nề nhất từ cơn bão.</p>
<p>Ngày chủ nhật nọ, một bức ảnh đập vào mắt tôi. Một phụ nữ trẻ đang đứng trước căn nhà lưu động đã bị bão phá huỷ, vẻ đau khổ hằn trên gương mặt chị. Một cậu bé chừng bảy, tám tuổi gì đó đứng cạnh, ánh mắt cúi xuống. Nắm chặt váy người mẹ là một bé gái nhìn chằm chằm vào máy ảnh, đôi mắt em mở rộng đầy lo lắng và hoảng sợ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài báo kèm theo bức ảnh đó rất gần gũi với từng thành viên trong gia đình tôi. Bằng sự cảm thông sâu sắc, tôi nhận thấy gia đình họ có nhiều điểm tương đồng với gia đình mình. Đây sẽ là dịp phù hợp để dạy các con tôi về việc cần phải giúp đỡ những người kém may mắn hơn chúng. Tôi buộc bức ảnh của gia đình đó lên chiếc tủ lạnh trong nhà và bắt đầu giải thích về cảnh ngộ của họ với hai đứa con sinh đôi lên bảy là Brad và Brett và cô con gái ba tuổi Meghan.</p>
<p>&#8220;Chúng ta thì có quá nhiều trong khi những người nghèo khổ này thì chẳng có gì&#8221;, tôi nói. &#8220;Chúng ta sẽ chia sẻ với họ những gì ta có&#8221;.</p>
<p>Tôi lấy trên gác mái xuống ba chiếc hộp lớn và đặt trên sàn nhà phòng khách. Meghan đứng nhìn nghiêm nghị khi các anh và mẹ chất đầy một hộp các loại hàng hoá đóng hộp, các loại thực phẩm không bị hỏng, xà phòng và nhiều vật dụng tắm giặt đủ loại khác.</p>
<p>Lúc tôi phân loại quần áo của cả nhà, tôi khuyến khích các con xem qua đống đồ chơi của chúng để đem tặng những thứ chúng không thích nữa, Meghan im lặng quan sát khi các anh chất đống những đồ chơi đã bỏ xó từ lâu.</p>
<p>&#8220;Mẹ sẽ giúp con tìm thứ gì đó cho cô bạn gái đó khi mẹ làm xong việc này&#8221;, tôi nói.</p>
<p>Hai con trai tôi bỏ tất cả số đồ chơi chúng đã chọn để cho đi vào một chiếc hộp trong khi tôi bỏ đống quần áo vào hộp thứ ba. Lúc đó bé Meghan bước tới, ôm sát ngực Lucy, con búp bê nhồi bằng giẻ rách nó rất yêu quý đã rách mòn, phai màu. Con bé đứng trước hộp đựng đồ chơi, áp sát khuôn mặt tròn bé bỏng vào mặt Lucy, hôn con búp bê lần cuối sau đó nhẹ nhàng đặt nó lên trên các món đồ chơi khác.</p>
<p>&#8220;Ồ, con yêu. Con không phải đem tặng Lucy đâu. Con yêu nó thế cơ mà&#8221;.</p>
<p>Meghan nghiêm nghị gật đầu, đôi mắt ầng ậc nước. &#8220;Lucy làm cho con vui mẹ à, thế nên có thể nó cũng sẽ khiến cô bé kia được hạnh phúc&#8221;.</p>
<p>Nghẹn ứ trong cổ họng, tôi lặng nhìn Meghan một lúc lâu, tự hỏi làm sao tôi có thể dạy các con trai tôi bài học như con bé đã dạy cho tôi. Vì tôi chợt nhận ra ai cũng có thể cho đi những thứ họ không còn cần tới nữa. Sự hào phóng thực sự phải là có thể cho đi những gì bạn yêu thích nhất.</p>
<p><img title="Sự hào phóng đích thực Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/The_key_to_happiness_by_kuschelirme.jpg" /></p>
<p>Lòng nhân từ chân thực là khi một đứa trẻ lên ba đem tài sản quý giá của nó dù chỉ là một con búp bê đã sờn cũ tặng cho một cô bé không quen với hy vọng con búp bê sẽ đem lại cho cô bé đó nhiều niềm vui như đã từng đem lại cho nó. Tôi đã muốn dạy bảo con nhưng rốt cuộc lại được chính con dạy lại.</p>
<p>Hai đứa anh trai đứng nhìn, miệng há to kinh ngạc khi thấy cô em gái đặt con búp bê yêu thích nhất vào trong hộp. Không nói lời nào, Brad đứng lên, bước vào phòng, sau đó trở ra, mang theo một nhân vật siêu nhân nó rất thích. Thoáng chút ngần ngại, Brad cầm lấy món đồ chơi, nhìn sang Meghan rồi đặt nó vào hộp, cạnh chỗ Lucy.</p>
<p>Một nụ cười chậm rãi rộng mở trên khuôn mặt Brett, sau đó nó đứng dậy, hai mắt lấp lánh khi tìm ra một vài chiếc ô tô làm bằng hộp diêm vốn là niềm tự hào của nó.</p>
<p>Tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy hai cậu con trai cũng đã nhận ra ý nghĩa trong cử chỉ của bé Meghan. Nén vào lòng những giọt nước mắt xúc động, tôi giang tay ôm chặt cả ba đứa.</p>
<p>Bắt chước đứa con bé bỏng, tôi bỏ chiếc áo khoác màu nâu đã cũ có cổ tay áo bị sờn khỏi thùng quần áo và thay vào đó là chiếc áo khoác màu xanh vừa mua tuần trước. Tôi hy vọng người phụ nữ trong bức ảnh cũng sẽ thích nó như tôi.</p>
<p>Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/su-hao-phong-dich-thuc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bạn có thể</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ban-co-the.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ban-co-the.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 01 Dec 2012 10:02:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cho đi]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[có thể]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1911</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Điều tốt bạn làm ngày hôm nay, ngày mai mọi người thường quên đi; hãy cứ vẫn làm điều tốt&#8221;. &#8211; Bạn có thể&#8230; &#160; &#8220;Điều tốt bạn làm ngày hôm nay, ngày mai mọi người thường quên đi; hãy cứ vẫn làm điều tốt&#8221;. Lần đầu tiên đọc những lời này, tôi nhớ mình đã]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><em>&#8220;Điều tốt bạn làm ngày hôm nay, ngày mai mọi người thường quên đi; hãy cứ vẫn làm điều tốt&#8221;.<span id="more-1911"></span> &#8211; Bạn có thể&#8230;</em></h2>
<p><em><img title="Bạn có thể Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/i-can-do-it.jpg" /></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>&#8220;Điều tốt bạn làm ngày hôm nay, ngày mai mọi người thường quên đi; hãy cứ vẫn làm điều tốt&#8221;.</em></p>
<p>Lần đầu tiên đọc những lời này, tôi nhớ mình đã nghĩ rằng những lời ấy thật vô lý. Rồi suy nghĩ ấy dần thay đổi.</p>
<p>Mẹ và tôi lên xe buýt, khi đi dọc lối đi để tìm hai chỗ trống cạnh nhau, tôi nhìn thấy một bà mẹ trẻ với một đứa bé sơ sinh và một đứa bé đi chập chững. Đứa bé đi chập chững có vẻ rất buồn chán, người mẹ cố giữ bé ngồi yên trong lúc cố dỗ đứa bé sơ sinh.</p>
<p>Chúng tôi ngồi ngay phía sau họ, và tôi bật máy MP3 lên, hy vọng không bị làm phiền và có một chuyến đi dễ chịu. Nhưng chỉ một lát sau, tiếng khóc thút thít của đứa bé trở nên to hơn. Tôi cảm thấy bực bội.</p>
<p>Người mẹ trẻ trông có vẻ căng thẳng và ngượng ngùng, nhưng có liên quan gì đến tôi? Không ai trên chuyến xe buýt tỏ vẻ nghĩ rằng điều đó có liên quan đến họ, ngoại trừ mẹ của tôi &#8211; mẹ đi đến và ngồi cạnh người phụ nữ đang bận rộn kia.</p>
<p>Họ nói chuyện với nhau ít phút rồi mẹ trở lại chỗ ngồi. Nước mắt lăn dài trên đôi má của mẹ. Tôi tắt chiếc máy MP3 và ghé sát vào mẹ để nghe mẹ nói.</p>
<p>Cô ấy ngồi xe buýt 3 tiếng đồng hồ cùng với 2 đứa con nhỏ để thăm chồng của cô đang ở tù. Cô ấy không còn tiền và không thể mua sữa cho em bé hay thức ăn trưa cho cô ấy và bé trai. Tôi tự hỏi không biết mẹ có tin cô ấy không. Có những người có thể nói bất cứ điều gì để được giúp đỡ.</p>
<p>Mẹ lấy bóp ra, cầm một quả táo đưa cho bé trai. Sau đó, mẹ dúi tiền vào trong tay của người phụ nữ.</p>
<p>“Marianne”, mẹ nói và quay sang tôi, “cô ấy và hai em sẽ đổi xe buýt cùng trạm với chúng ta. Con có thể giúp bé trai không?”</p>
<p>Tôi nhìn mái tóc cáu bẩn và bộ đồ đầy vết dơ của cậu bé. Nó không thể tự đi sao? Và rồi một câu khác trong bài thơ xuất hiện trong đầu tôi.</p>
<p>Hãy cho đi điều tốt nhất bạn có, và nó không bao giờ đủ. Nhưng hãy cứ cho đi điều tốt nhất của bạn.</p>
<p>Xe buýt dừng lại, và tôi cúi xuống, ẳm bé trai ấy lên. Có thể điều ấy đối với bé chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tôi vẫn có thể lựa chọn làm điều tốt. Tôi vẫn có thể bày tỏ tình yêu.</p>
<p>“Cám ơn chị”, cậu bé nói và tựa đầu vào vai tôi. Chúng tôi nhìn họ bước lên chuyến xe buýt kế tiếp, vẫy tay chào khi chiếc xe lăn bánh.</p>
<p>Giờ tôi đã hiểu. Tình yêu cho đi bởi vì nó có thể!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ban-co-the.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
