<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyện cảm động về mẹ - Chủ đề &#039;chuyện cảm động về mẹ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-cam-dong-ve-me/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-cam-dong-ve-me</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Wed, 15 Mar 2017 03:14:20 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyện cảm động về mẹ - Chủ đề &#039;chuyện cảm động về mẹ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-cam-dong-ve-me</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Mẹ&#8230; mẹ của con</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/me-me-cua-con.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 Mar 2017 18:37:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen trong tuan]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55925</guid>

					<description><![CDATA[Bạn đọc thân mến, tuần này Quatructuyen.com xin gửi tới bạn đọc về câu chuyện ý nghĩa về người mẹ, mang giàu tính nhân văn cũng như mang lại nhiều xúc cảm. Hãy cùng đọc và suy ngẫm nhé. &#160; Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Bạn đọc thân mến, tuần này <a href="https://quatructuyen.com">Quatructuyen.com</a> xin gửi tới bạn đọc về câu chuyện ý nghĩa về người mẹ, mang giàu tính nhân văn cũng như mang lại nhiều xúc cảm. Hãy cùng đọc và suy ngẫm nhé.</strong></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.</span></p>
<p><img title="Mẹ... mẹ của con Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-55926 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2.jpg" alt=" " width="670" height="447" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2.jpg 670w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/me-blogtamsuvn2-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 670px) 100vw, 670px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghỉ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khiễng bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà xấu hổ đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!</span></p>
<p><img title="Mẹ... mẹ của con Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-55927 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716.jpg" alt=" " width="629" height="330" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716.jpg 629w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/03/img20160317114924716-300x157.jpg 300w" sizes="(max-width: 629px) 100vw, 629px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt, tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh </span><span style="font-weight: 400;">Hoa</span><span style="font-weight: 400;">. </span><span style="font-weight: 400;">Ngày tốt nghiệp</span><span style="font-weight: 400;">, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trải qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết&#8230;</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Dù cuộc sống có khó khăn như nào, chông gai ra sao … những người mẹ vẫn luôn là người bạn đồng hành, dìu dắt người con của mình đi qua biết bao nhiêu năm tháng, dẫn lối người con của mình đến thành công cuối cùng. Qua câu chuyện trên, <a href="https://quatructuyen.com">Quatructuyen.com</a> hi vọng đã mang đến cho bạn đọc thân mến một câu chuyện hay trong tuần lễ này. Đừng quên dành những lời yêu thương và những món quà nho nhỏ tới người phụ nữ bạn yêu thương nhé.</span></p>
<blockquote><p><a href="http://blog.quatructuyen.com/category/qua-tang-cuoc-song/hieu-ve-cuoc-song/cau-chuyen-hang-tuan">&gt;&gt; Đọc thêm thật nhiều câu chuyện ý nghĩa của chúng mình tại đây</a></p>
<p><a href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-phu-nu-8-3">&gt;&gt; Mua ngay một món quà dành bất ngờ cho mẹ</a></p></blockquote>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Con sẽ sống tốt mẹ à&#8230;nhất định thế!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Jun 2013 02:35:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con sẽ sống tốt mẹ à]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ và con gái]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17893</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện cảm động về mẹ khiến bao người phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vì nó chẳng chờ đợi ai cả, và mẹ vẫn đang chờ bạn đến, chờ bạn về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời. Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện cảm động về mẹ khiến bao người phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vì nó chẳng chờ đợi ai cả, và mẹ vẫn đang chờ bạn đến, chờ bạn về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời.</h2>
<p style="text-align: justify;">Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo :<br />
<em>&#8211; Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?</em><br />
Con Gái cười bảo Mẹ:<br />
<em>&#8211; Thời nào rồi mà còn kín cổng cao tường nữa mẹ à!</em></p>
<p>***</p>
<p>Mẹ không nói gì, Mẹ vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con Gái vào theo, mở tủ lạnh lôi ra đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:</p>
<p><em>“Ơ ! không sợ trôi mất son à”</em></p>
<p>Con Gái cười:</p>
<p><em>&#8211; Thỏi son người ta tặng bên Thái ý , trôi thế nào được “lão bà” ơi.</em></p>
<p>Mẹ giật mình:</p>
<p><em>&#8211; Thế à?</em></p>
<p>Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái:</p>
<p><em>&#8211; Con mà mẹ. À! Mà thôi con đi đây.</em></p>
<p>Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. Con Gái có phước, được bác xì nhiều tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu, thỉnh thoảng chợt nhớ ra, Con Gái lại mua cho Mẹ khi thì một bộ quần áo, lúc lại vài mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy, vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi Con Gái mua vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ.</p>
<p>Nhìn con gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, Mẹ gọi theo:</p>
<p><em>&#8211; Chiều có về ăn cơm không con?</em></p>
<p>Con Gái nghĩ ngợi:</p>
<p><em>&#8211; Cũng chưa biết được mẹ ạ, có gì con gọi điện sau.</em></p>
<p>Mẹ vớt lại mấy câu:</p>
<p><em>&#8211; Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với thức ăn nhé!</em></p>
<p>Con Gái cau mày:</p>
<p><em>&#8211; Thôi để con gọi điện sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn lại béo ra!</em></p>
<p>Nói xong Con Gái phóng xe đi mất, Mẹ đứng nhìn theo Con Gái một lúc rồi lại trở vào nhà.</p>
<p>Nhà có bốn người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể ít khi ở nhà, chỉ có Mẹ và con Gái quây quần. Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có Mẹ và Con Gái. Nhưng khi Con Gái đi học, Con Gái cũng vắng nhà. Con Gái thường về nhà khi tối muộn. Lúc ấy cơm canh Mẹ để dành Con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương Con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ , Mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc ấy Con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là Con Gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà.</p>
<p>Mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng mong cho chóng đến ngày chủ nhật, vì khi đó Con Gái được nghỉ, Con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó Con Gái lại thường tận dụng để mua sắm, để chơi bời với bạn, hoặc có khi Con Gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Đôi khi mẹ khuyên, Con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.</p>
<p>Con Gái thích ăn bún riêu cua , ăn cá rán, những Chủ Nhật Con Gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, Mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi Con Gái vào chỉ dạy. Con Gái chỉ muốn Mẹ bảo cho nhanh rồi lại tót vào nhà tám điện thoại với bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt net.</p>
<p>Mẹ nấu nướng xong xuôi, Mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, Mẹ vào phòng con gái và hỏi Con Gái bộ này có đẹp không. Con Gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mải mê rà chuột, trả lời bâng quơ:</p>
<p><em>&#8211; Cũng đẹp, sáng da đấy mẹ ạ.</em></p>
<p>Mặt Mẹ nhíu lại, bảo:</p>
<p><em>&#8211; Mày đi rồi , ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.</em></p>
<p>Con Gái xịu mặt :</p>
<p><em>&#8211; Giời ạ mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!</em></p>
<p>Mẹ rất thích những giây phút êm đềm như thế này bên Con Gái. Mẹ sai Con Gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con Gái mới đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Đến lúc ấy Con Gái mới giật mình xa xót. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa rồi. Nước mắt Con Gái ứa ra, Con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi. Đến khi Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới hỏi :</p>
<p><em>&#8211; Sao mày khóc thế con?</em></p>
<p>Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:</p>
<p><em>&#8211; Cái đồ mít ướt!</em></p>
<p>Con Gái chạy đi lấy khăn lau sạch mặt rồi vào ôm lấy Mẹ. Con Gái bảo Mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, Con Gái không nói gì, bảo Mẹ cùng nằm xuống rồi con gái nằm đầu lên tay Mẹ. Mẹ gầy đi nhiều, Con Gái ôm lấy Mẹ dư vòng tay, Con Gái đưa bàn tay Mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn hiện ra mờ mờ rồi mau chóng biến mất, Con Gái lại tự an ủi mình rằng da Mẹ vẫn căng, như thế là Mẹ vẫn đang còn trẻ. Con gái nghe ngoại bảo thế!</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Con sẽ sống tốt mẹ à...nhất định thế! Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/xuc-dong-me-day-con-2-270113.jpg" alt=" " width="470" height="340" /></p>
<p>Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho Con Gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, Mẹ tiếc, đem ngào với đường làm thành mứt. Lúc Mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như con trẻ. Vừa ăn vừa nhai nhòm nhoàm, Con Gái vừa triết lí:</p>
<p><em>&#8211; Ngon he mẹ, cay cay ngọt ngọt đăng đắng như đời!</em></p>
<p>Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo:</p>
<p><em>&#8211; Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.</em></p>
<p>Con Gái trề môi:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ cứ làm như Con Gái mẹ trẻ con lắm ý.</em></p>
<p>Tính Mẹ hay chắt mót, cái áo cũ Con Gái vứt đi, Mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, Mẹ bảo để khi nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con Gái bảo Mẹ già rồi lẩm cẩm, Mẹ chỉ bảo:</p>
<p><em>&#8211; Phung phí quá phải tội đấy con ơi!</em></p>
<p>Con Gái cười bảo nói như mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi. Mắt Mẹ thảng thốt:</p>
<p><em>&#8211; Sao mày lại ăn nói thế con?</em></p>
<p>Con Gái chẳng nói gì, vì lúc đấy Con Gái đang nghĩ đến những kẻ tham ô lấy tiền nhà nước đi bao gái phủ phê như vua chúa ngày xưa ấy thế mà sao mãi trời chưa phạt chúng ???</p>
<p>Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khoá cẩn thận, Con Gái thấy nó từ khi Con Gái còn bé tí. Mỗi khi Con Gái len lén đến gần cái hộp, Mẹ lại bảo:</p>
<p><em>&#8211; Đừng động vào đấy, khi nào thích hợp thì tao cho.</em></p>
<p>Mấy lần như vậy, Con Gái nản, không động đến cái hộp ấy nữa.</p>
<p>***</p>
<p>Sáng hôm ấy khi Con Gái dắt xe ra khỏi cửa, Mẹ hỏi, vẫn câu hỏi của mọi ngày:</p>
<p><em>&#8211; Hôm nay có về ăn không con?</em></p>
<p>Có những khi Con Gái bực bội vì đi học muộn, Con Gái xẵn giọng bảo</p>
<p><em>&#8211; Con chưa biết được.</em></p>
<p>Nhưng hôm ấy Con Gái đọc trong ánh mắt mẹ một điều gì đó như cầu khẩn, Con Gái thở dài bảo:</p>
<p><em>&#8211; Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé. Con thèm!</em></p>
<p>Mẹ mừng rỡ bảo:</p>
<p><em>&#8211; Ừ mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày ăn nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.</em></p>
<p>Mắt Con Gái rưng rưng, Con Gái vội nổ máy phóng xe đi. Không hiểu sao cả ngày hôm ấy Con Gái cứ thấy nóng ruột, Con Gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng Mẹ.</p>
<p>Con Gái mở cửa vào nhà, không thấy Mẹ ra đón như mọi khi. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy cơm Mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được Mẹ đậy kĩ, nồi cà dồn thịt trên bếp vẫn nóng cho thấy Mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là một ly nước gừng nóng và cả đĩa gừng cay Mẹ đã để sẵn. Nhưng Mẹ đâu rồi ? Con gái gọi:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi</em></p>
<p>Con Gái chạy vào phòng, thì thấy Mẹ nằm trên giường, Con Gái lay gọi Mẹ thì thấy hình như Mẹ không tỉnh. Bàn tay Mẹ mới đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng loạn, gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa Mẹ đến bệnh viện, bác sĩ xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng Con Gái đưa Mẹ đến muộn quá, không cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, Mẹ vẫn còn khoẻ mà, Mẹ vừa nấu cơm cho Con Gái đấy thôi…</p>
<p>Bố và nhỏ em đưa Con Gái về, Con Gái không lê bước nổi.</p>
<p>Con Gái vào phòng Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái đờ đi tay cầm lấy cái hộp của Mẹ, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại nằm trong tay Con Gái. Con Gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.</em></p>
<p>Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng Con Gái không quàng, Con Gái chê nhà quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên Con gái, rồi Con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của Con Gái ngày Con Gái mới vào lớp 1, những nét chữ nguệch ngoạc ấu thơ, Con gái lắp bắp :</p>
<p><em>&#8211; A, cái ca, quả cà….</em></p>
<p>Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, Con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: ” Của hồi môn cho Con Gái mẹ.</p>
<p>Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế mà Con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ Con Gái, nuốt nước mắt vào trong, Con Gái thì thầm với Mẹ: “<em>Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế</em>”.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>9</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
