<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyện cảm động - Chủ đề &#039;chuyện cảm động&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-cam-dong/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-cam-dong</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Dec 2021 08:06:44 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyện cảm động - Chủ đề &#039;chuyện cảm động&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-cam-dong</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-noel-me-lanh-lam-phai-khong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-noel-me-lanh-lam-phai-khong.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 Dec 2021 09:56:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện noel]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[noel]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang giang sinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1034</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không?&#8221; &#8211;  Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không?&#8221; &#8211;  Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. </span></h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.</span></p>
<div>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;"><img title="Câu chuyện Noel: Mẹ lạnh lắm phải không? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nguoiduatin-1324180041-ammuucuacutit-lamme-eva.jpg" alt=" " width="450" /></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;">Sáng hôm sau, một  phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;">Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ quần áo và đặt lên mộ mẹ mình. “Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả – bà mẹ nuôi nghĩ – cậu sẽ lạnh cóng!”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; color: #000000;">Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết mặt: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?”. Và cậu bé òa khóc.</span></p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-noel-me-lanh-lam-phai-khong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Điều kỳ diệu từ bát mì ấm áp đêm giao thừa của ông chủ quán</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/dieu-ky-dieu-tu-bat-mi-am-ap-dem-giao-thua-cua-ong-chu-quan.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Feb 2018 04:56:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bát mỳ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hay]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=58493</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện về bát mỳ cho ta những phút giây lắng đọng dịp đầu năm mới này. Người Bungari có một câu ngạn ngữ thế này: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”. Khi bạn trao gửi đi yêu thương, nó không tan vào hư vô. Nó sẽ trở thành dòng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Câu chuyện về bát mỳ cho ta những phút giây lắng đọng dịp đầu năm mới này. Người Bungari có một câu ngạn ngữ thế này: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”. Khi bạn trao gửi đi yêu thương, nó không tan vào hư vô. Nó sẽ trở thành dòng suối mát lành, ngọt ngào chảy ngược lại xoa dịu chính tâm hồn chúng ta. </strong></p>
<p>Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào ngày 31/12 cách đây rất nhiều năm tại quán mì Bắc Hải Đình trên đường phố Trát Hoảng, Nhật Bản. Đêm ấy<i> </i>cũng chính là đêm giao thừa. Đêm giao thừa cùng gia đình ăn một tô mì là phong tục truyền thống của người Nhật Bản. Vì vậy, đến ngày này hầu như quán mỳ nào cũng rất đông khách, đắt hàng. Bắc Hải Đình cũng không ngoại lệ.</p>
<p>Ngày hôm nay, Bắc Hải Đình gần như cả ngày đều đông khách, mãi đến hơn 10 giờ đêm khách mới thưa thớt dần. Những ngày bình thường, giờ này vẫn còn rất đông người qua lại trên đường nhưng hôm nay ai ai cũng mau chóng trở về nhà sớm một chút để kịp đón giờ phút giao thừa. Vì vậy, trên đường phố phút chốc trở nên vắng vẻ yên tĩnh.</p>
<p>Đêm giao thừa, khi người khách cuối cùng rời khỏi quán, bà chủ đang định kéo cánh cửa tiệm lại thì cánh cửa lại một lần nữa được mở ra nhè nhẹ. Một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai cậu con trai bước vào. Đứa lớn ước chừng khoảng 10 tuổi và đứa nhỏ 6 tuổi. Cả hai đều mặc bộ quần áo thể thao giống nhau còn người phụ nữ kia mặc một chiếc áo khoác cũ kỹ đã lỗi thời.</p>
<p>Bà chủ lên tiếng: <em>“Xin mời ngồi!”</em></p>
<p>Người phụ nữ rụt rè nói: <em>“Có thể … cho chúng tôi… một bát mì được không ạ?”</em> Hai đứa bé đứng yên lặng đằng sau mẹ và đưa mắt nhìn chăm chú.</p>
<p><em>“Đương nhiên…đương nhiên là có thể, mời ngồi qua bên này!”</em></p>
<p>Bà chủ quán dẫn họ tới bàn số hai rồi hướng vào trong bếp hô to: <em>“Cho một bát mì!”</em></p>
<p>Ông chủ liếc mắt nhìn ba mẹ con rồi lặng lẽ nấu một bát mì lớn đầy tràn, cả bà chủ và khách đều không biết. Ba mẹ con người phụ nữ ăn chung một bát mì rất ngon lành. Họ vừa ăn vừa khe khẽ nói chuyện. <em>“Ngon quá!”</em> – đứa lớn nói.</p>
<p><em>“Mẹ! mẹ cũng ăn thử đi!”</em> – đứa nhỏ vừa nói vừa gắp một miếng đưa vào miệng mẹ.</p>
<p>Chỉ trong chốc lát họ đã ăn hết bát mỳ, người mẹ thanh toán cho chủ quán 150 đồng. Ba mẹ con họ cùng đồng thanh khen: “<em>Thật là ngon! Cảm ơn ông bà!</em>” rồi họ cúi chào và bước ra khỏi quán. Ông chủ bà chủ cũng đồng thanh đáp trả: “<em>Cảm ơn quý khách! Chúc quý khách năm mới vui vẻ!</em>“.</p>
<p><img title="Điều kỳ diệu từ bát mì ấm áp đêm giao thừa của ông chủ quán Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-58494" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/tiem-mi-7.jpg" alt=" " width="520" height="320" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/tiem-mi-7.jpg 520w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/tiem-mi-7-300x185.jpg 300w" sizes="(max-width: 520px) 100vw, 520px" /></p>
<p>Một năm trôi qua, ai cũng đều bận rộn với công việc của mình chẳng mấy chốc đã đến giao thừa năm sau. Bắc Hải Đình vẫn làm ăn rất phát đạt. So với năm ngoái, đêm giao thừa năm nay họ có vẻ còn bận rộn hơn. Hơn 10 giờ, bà chủ đang định đóng cửa thì cánh cửa lại bị kéo ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm mỳ là một người phụ nữ trung niên và hai đứa trẻ.</p>
<p>Bà chủ quán nhìn thấy cái áo khoác kẻ carô cũ kỹ lỗi thời liền lập tức nhớ lại vị khách hàng cuối cùng đêm giao thừa năm ngoái.</p>
<p><em>“Có thể…nấu cho chúng tôi một bát mì được không?”</em></p>
<p><em>“Đương nhiên! đương nhiên! Mời vào trong ngồi!”</em></p>
<p>Bà chủ quán vừa dẫn họ đến chỗ ngồi bàn số 2 năm ngoài và cất tiếng: <em>“Cho một bát mì!”</em></p>
<p>Ông chủ quán một tay châm lửa lên bếp vừa mới tắt và lên tiếng:<em>“Được! Được! Một bát mì!”</em></p>
<p>Bà chủ đi vào bếp nói nhỏ với ông chủ: <em>“Này ông! Nấu cho họ ba bát mì có được không?”</em></p>
<p><em>“Không được đâu, nếu mình làm như thế chắc họ sẽ thấy ngại đấy!”</em></p>
<p>Ông chủ trả lời như thế nhưng lại lấy thêm mỳ đủ ba người ăn cho vào nước, bà chủ đứng bên cạnh mỉm cười và nói: <em>“Nhìn ông có vẻ khô khan nhưng xem ra tâm địa không đến nỗi!”</em> Ông chủ yên lặng làm một bát mì lớn thơm ngào ngạt rồi đưa cho bà chủ mang ra.</p>
<p>Ba mẹ con người phụ nữ lại ngồi quanh bát mỳ, vừa ăn vừa nói chuyện. Những câu chuyện của họ cũng lọt vào tai hai vợ chồng  ông chủ quán.</p>
<p>“<em>Thơm quá…thơm quá…ngon thật!”</em></p>
<p><em>“Năm nay chúng ta còn có thể được ăn mì Bắc Hải Đình, quả là may mắn!”</em></p>
<p><em>“Sang năm lại được đến đây ăn thì tốt quá!”</em></p>
<p>Sau khi ăn xong, người mẹ lại thanh toán 150 đồng và chào ra về.</p>
<p><em>“Cảm ơn quý khách! Chúc cả nhà năm mới vui vẻ!”</em> Nhìn bóng lưng ba mẹ con người phụ nữ, hai vợ chồng ông chủ đàm luận một hồi lâu.</p>
<p><img title="Điều kỳ diệu từ bát mì ấm áp đêm giao thừa của ông chủ quán Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-58495" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/3-me-con-1-bat-my-trong-dem-giao-thua.jpg" alt=" " width="525" height="350" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/3-me-con-1-bat-my-trong-dem-giao-thua.jpg 525w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/3-me-con-1-bat-my-trong-dem-giao-thua-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 525px) 100vw, 525px" /></p>
<p>Đêm giao thừa năm thứ ba, Bắc Hải Đình vẫn rất đông khách, ông bà chủ bận đến mức không có thời gian để trò chuyện. Nhưng đã đến 9 rưỡi tối, hai vợ chồng họ bắt đầu có chút bất an. Đến 10 giờ, nhân viên trong quán đều đã nhận được bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mỳ” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mỳ”. Trên bàn số hai bà chủ đã đặt lên đó bảng “Đã đặt chỗ” vào ba mươi phút trước.</p>
<p>Dường như ba mẹ con người phụ nữ ấy đợi cho khách rời hết mới bước vào. Đến 10h30 cả ba mẹ con họ cuối cùng cũng đã xuất hiện. Đứa lớn mặc bộ quần áo đồng phục còn đứa em mặc bộ quần áo của anh nên nhìn hơi rộng một chút. Cả hai anh em đều đã lớn hơn rất nhiều. Người mẹ vẫn mặc chiếc áo khoác kẻ carô cũ kỹ và lỗi thời như hai năm trước.</p>
<p><em>“Mời ngồi! Mời ngồi!”</em> – Bà chủ nhiệt tình mời họ vào tiệm ngồi. Nhìn vẻ tươi cười của bà chủ, người phụ nữ dè dặt nói: <em>“Phiền bà…phiền bà…nấu cho chúng tôi hai bát mỳ được không?”</em></p>
<p><em>“Được! Tất nhiên là được! Mời ngồi qua bên này!”</em>, bà chủ dẫn họ đến bàn số hai rồi nhanh nhẹn giấu tấm biển đặt chỗ trước đi rồi  hướng vào bếp gọi:<em>“Cho hai bát mì!”</em></p>
<p><em>“Được! Hai bát mì! Xong ngay đây!”</em>Ông chủ vừa nói tay vừa cho thêm ba nắm mì vào nồi nước nấu.</p>
<p>Ba mẹ con họ vừa ăn mì vừa nói chuyện rất vui vẻ.</p>
<p>Hai vợ chồng  ông bà chủ đứng ở chỗ nấu ăn nhìn họ vui vẻ, trong lòng cũng vui theo.</p>
<p><em>“Tiểu Thuần và con trai cả này! Hôm nay mẹ muốn cảm ơn hai con! Cảm ơn hai con rất nhiều!”</em></p>
<p><em>“Tại sao lại cảm ơn chúng con ạ?”</em></p>
<p><em>“Là như thế này, vụ tai nạn của cha các con đã khiến cho tám người bị thương. Công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần số tiền này, số còn lại chúng ta phải trả. Mấy năm qua, mỗi tháng chúng ta đều phải nộp 50 ngàn”. </em></p>
<p><em>“À,</em>chuyện<em>này thì chúng con biết rõ rồi mẹ ạ!” </em>Đứa lớn trả lời.</p>
<p>Bà chủ cũng không động đậy mà lẳng lặng lắng nghe.</p>
<p><em>“Lẽ ra là phải trả đến tháng ba sang năm mới trả hết, nhưng mà năm nay mẹ đã nộp xong rồi!”</em></p>
<p><em>“Mẹ! Thật vậy sao?”</em></p>
<p><em>“Ừ! Mẹ nói thật! Bởi vì anh cả rất chăm chỉ đi đưa báo còn Tiểu Thuần thì giúp mẹ đi chợ nấu cơm, khiến cho mẹ có thể an tâm công tác. Công ty mẹ đã phát cho mẹ một phần thưởng đặc biệt, vì vậy hôm nay mẹ đã đem số tiền đó trả hết phần nợ còn lại rồi!”</em></p>
<p><em>“Mẹ! Anh trai! Thật sự là quá tốt rồi, nhưng mà sau này mẹ hãy cứ để cho Tiểu Thuần nấu cơm nhé!”</em></p>
<p><em>“Con cũng muốn tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, cố gắng lên nhé!”</em></p>
<p><em>“Mẹ cám ơn hai con, thật sự cám ơn!”</em></p>
<p><em>“Tiểu Thuần và con còn có một bí mật mà chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến tham dự một tiết học</em>. <em>Thầy giáo của Tiểu Thuần còn viết một bức thư đặc biệt nói là bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đi dự thi văn toàn quố</em>c.<em>Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết được, vì vậy hôm đó con đã thay mặt mẹ đến tham dự ạ!”</em></p>
<p><em>“Chuyện này là thật sao? Sau đó thì thế nào?”</em></p>
<p><em>“Thầy giáo ra đề bài là:</em> <em>“Nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã viết về bát mì và đã được đọc trước tập thể ạ!</em> <em>Tiểu Thuần viết là: “Cha của em bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều nợ nần. Vì để trả nợ, mẹ em đã làm việc quên mình từ sáng đến đêm. Ngay cả việc con hàng ngày đi đưa báo, em cũng viết ra hết. Em còn viết cả: “Vào đêm 31/12, ba mẹ con cùng ăn chung một bát mì vô cùng ngon. Mặc dù ba người chỉ ăn một bát mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn nói lời cám ơn lại còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa! Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, nhanh chóng trả hết phần nợ nần còn lại.”</em></p>
<p><em>“Vì vậy, Tiểu Thuần viết rằng sau này lớn lên muốn mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản và cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc quý khách hạnh phúc! Cám ơn quý khách!”</em></p>
<p>Đứng sau bếp, hai vợ chồng ông chủ nghe những lời này liền ngồi sụp xuống lấy khăn lau những giọt nước mắt đang trào ra trên khuôn mặt…</p>
<p>Ba mẹ con họ lặng lẽ nắm chặt tay nhau, vỗ vai động viên nhau và cùng ăn hết hai bát mì rồi trả 300 đồng, nói lời cảm, cúi chào ra về! Nhìn bóng dáng của ba mẹ con họ, ông chủ quán nói theo: <em>“Cám ơn quý khách! Năm mới vui vẻ!”</em></p>
<p><img title="Điều kỳ diệu từ bát mì ấm áp đêm giao thừa của ông chủ quán Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-58496" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/2-235.jpg" alt=" " width="675" height="353" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/2-235.jpg 675w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/2-235-300x157.jpg 300w" sizes="(max-width: 675px) 100vw, 675px" /></p>
<p>Lại một năm nữa trôi qua, đêm 31/12, đã 9h30 bà chủ lại đặt biển “đã đặt chỗ” lên bàn số hai nhưng ba mẹ con người phụ nữ kia đã không đến. Năm thứ hai, thứ ba…ba mẹ con họ vẫn không xuất hiện. Tiệm mì Bắc Hải Đình làm ăn ngày một phát đạt, toàn bộ đồ đạc và bàn ghế đã được thay mới duy chỉ có bàn số hai là vẫn được để nguyên như cũ.</p>
<p>Rất nhiều ngày 31/12 qua đi… nhưng chiếc bàn hai vợ chồng chủ quán dành tặng ba vị khách lạ năm nào vẫn luôn còn trống…</p>
<p>Và vào một ngày 31/12 của rất nhiều năm sau đó, khi khách khứa tấp nập vào quán mỳ Bắc Hải Đình vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa như thường lệ, thì có hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác ngoài đẩy cửa bước vào. Bà chủ đang định nói <em>“Thực xin lỗi, quán đã hết chỗ rồi!”</em> thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc bộ ki-mô-nô đi đến, đứng giữa hai người thanh niên trẻ, cất lời: <em>“Phiền bà… phiền bà… cho chúng tôi ba bát mì được không? </em>Bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh người phụ nữ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về khiến bà choáng váng. Đứng sau bếp nấu, ông chủ cũng choáng váng, đưa ngón tay chỉ vào ba người khách rồi lắp lắp nói không lên lời: <em>“Các vị… các vị là…”</em></p>
<p><img title="Điều kỳ diệu từ bát mì ấm áp đêm giao thừa của ông chủ quán Hiểu về cuộc sống Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-58497" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/Untitled-1-2-1.jpg" alt=" " width="675" height="353" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/Untitled-1-2-1.jpg 675w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2018/02/Untitled-1-2-1-300x157.jpg 300w" sizes="(max-width: 675px) 100vw, 675px" /></p>
<p>Một trong hai người thanh niên nhìn bà chủ và đáp: <em>“Vâng! Vào một ngày cuối năm cách đây 14 năm, ba mẹ con cháu đã tới đây gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó mà ba mẹ con cháu có thêm nghị lực để sống tiếp. Sau đó, ba mẹ con cháu chuyển đến nhà bà ngoại cháu ở huyện Tư Hạ sinh sống. Cháu đã thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập ở khoa nhi đồng của bệnh viện Kinh Đô. Tháng Tư sang năm cháu sẽ đến làm việc tại bệnh viện tổng hợp Trát Hoảng ạ! Hôm nay chúng cháu đến chào hỏi bệnh viện, thuận tiện viếng thăm mộ của cha cháu. Em cháu không trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản như hồi nhỏ, bây giờ đang làm việc ở ngân hàng Kinh Đô. Ước nguyện bấy lâu nay của ba mẹ con cháu là được đến hỏi thăm hai bác và ăn mì Bắc Hải Đình ạ!</em></p>
<p>Hai vợ chồng ông chủ quán mì vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt chảy ra ướt cả khuôn mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi ngay gần cửa ra vào đang ăn liền nuốt vội và nói:<em>“Này ông bà chủ! Hai người làm sao thế? Chuẩn bị hơn 10 năm nay giờ mới được gặp mặt, còn không mau tiếp đãi khách rồi chiêu đãi họ đi à? Nhanh lên đi!” </em></p>
<p>Bà chủ cuối cùng bừng tỉnh rồi vỗ vào vai ông chủ hàng rau, cười nói:<em>“Phải rồi!</em><em>… Xin mời! Xin mời! Mời ngồi bàn số hai, cho ba bát mì nhé!”</em></p>
<p>Ông chủ đang ngây người vội vàng lau nước mắt trả lời: <em>“Được, được. Ba bát mì! Có ngay đây!”…</em>Đây có lẽ là đêm giao thừa đẹp nhất trong cuộc đời ông…</p>
<p><strong>Suy ngẫm:</strong></p>
<p>Đôi khi, chỉ một câu nói, một hành động nhỏ cũng giúp thay đổi số phận một con người mãi mãi. Vợ chồng người chủ quán mì, bằng nghĩa cử thầm lặng của mình (bỏ thêm mì vào bát), bằng sự quan tâm, sẻ chia của mình (gửi lời chúc năm mới) đã gieo một hạt mầm của hy vọng vào cuộc sống khốn khó của ba mẹ con. Họ đã phải sống một cuộc đời chẳng mấy dễ dàng. Ba người phải ăn một bát mì chung, chỉ dám vào quán lúc khuya khoắt, vắng vẻ. Nhưng họ vẫn rất đàng hoàng, lịch sự, trả đủ tiền (dù hoàn toàn không biết suất của mình là suất đặc biệt). Ba mẹ con không xin ăn và vợ chồng chủ quán cũng không có ý định lấy bát mì ra làm của bố thí. Cả hai bên đều giữ được một phong thái rất cao cho dù nỗi đời cơ cực ngoài kia vẫn luôn vây bủa.</p>
<p><strong>Cái kết của câu chuyện thật ấm áp, ấm áp như những bát mì đong đầy yêu thương của vợ chồng chủ quán tốt bụng. Có lẽ hai vợ chồng ông cũng không thể ngờ rằng một câu nói của mình có thể tạo ra động lực sống to lớn như vậy cho 3 mẹ con. Người Bungari có một câu ngạn ngữ thế này: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”. Khi bạn trao gửi đi yêu thương, nó không tan vào hư vô. Nó sẽ trở thành dòng suối mát lành, ngọt ngào chảy ngược lại xoa dịu chính tâm hồn bạn. Chẳng phải thế sao?</strong></p>
<p>Nguồn <strong>DKN</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Người anh hùng của thế kỷ 20 và 669 khán giả đặc biệt</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-anh-hung-cua-the-ky-20-va-669-khan-gia-dac-biet.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Trang web mặc định]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 21 Aug 2017 03:11:57 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về sự hi sinh]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=57410</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện của ông Nicholas Winton &#8211; người đàn ông mà những người kính trọng gọi là Ngài Nicholas là một ví dụ. Suốt thời còn trẻ, ông Nicholas đã cứu sống 669 trẻ em tại Czechoslovakia, Tiệp Khắc, vài tháng trước khi thế chiến thứ II nổ ra. Tuy nhiên, bí mật ấy đã]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="titleBar">
<p>Câu chuyện của ông Nicholas Winton &#8211; người đàn ông mà những người kính trọng gọi là Ngài Nicholas là một ví dụ. Suốt thời còn trẻ, ông Nicholas đã cứu sống 669 trẻ em tại Czechoslovakia, Tiệp Khắc, vài tháng trước khi thế chiến thứ II nổ ra. Tuy nhiên, bí mật ấy đã được chôn vùi suốt 50 năm và chỉ được đưa ra công luận vào năm 1988 trên chương trình That&#8217;s Life của BBC.</p>
<p><iframe loading="lazy" class="vibe_embed" src=" http://video.vitalk.vn/embed/14973/" width="100%" height="60%" frameborder="0" allowfullscreen="allowfullscreen"><br />
</iframe><br />
<script type="text/javascript" src="http://video.vitalk.vn/tpl/main/js/vid.js"></script><br />
Từ trước tới này, ông Nicholas không bao giờ tự nhận mình là anh hùng hay những hành động của mình là hành động vĩ đại gì cả. Chỉ khi vợ của ông, bà Grete phát hiện ra một cuốn sổ trên tầng áp mái mà ông ghi lại rõ ràng tên, địa chỉ, ngày sinh cùng với những bức ảnh của từng đứa trẻ được ông giải cứu, cả thế giới mới biết câu chuyện về người anh hùng thầm lặng.</p>
<p>Và khi chương trình được phát sóng vào năm 1988, ông Winton được mời tới tham gia, ngồi ở hàng ghế đầu khán giả. Tuy nhiên, đây không phải là một chương trình bình thường khi tất cả khán giá xung quanh ông đều là những đứa trẻ mà ông từng cứu sống cách đây gần nửa thế kỷ. Các nhà nghiên cứu của chương trình đã lần theo manh mối, tìm được họ và mời đến trường quay. Khi người dẫn chương trình Esther Rantzen nói:</p>
<p><b>&#8220;Hãy đứng dậy nếu bạn nợ ông Nicholas Winton cả cuộc đời&#8221;</b></p>
<p class="wrapperPicThread"><img title="Người anh hùng của thế kỷ 20 và 669 khán giả đặc biệt Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="bbCodeImage LbImage" src="http://st.vitalk.vn/img/2017/8_15/photo-1-1502510393167_2oosmk111hkq7.jpg" alt=" " /></p>
<p>Nicholas Winton bế một đứa trẻ ông giải cứu trên tay.</p>
<p>Cả khán phòng đứng dậy. Những tràng pháo tay rào rào cũng không thể hòa đi những tiếng khóc nấc. Ông Nicholas khi đó đã ở tuổi gần 80; những giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt hằn dấu thời gian của ông. Với nhiều người có mặt tại chương trình ngày hôm đó và cả khán giả xem truyền hình, đó là khoảnh khắc thiêng liêng đầy xúc động mà họ không thể nào quên. Và chương trình đã đưa người xem quay lại câu chuyện cuộc đời của người anh hùng thầm lặng này cách đây 50 năm&#8230;</p>
<p><b>Người anh hùng của thế kỷ 20</b></p>
<p>Nicholas Winton xuất thân từ một gia đình giàu có người Do Thái di cư đến nước Anh từ thế kỷ 19. Ông sinh ngày 19/5/1909 tại West Hampstead, Anh Quốc. Chàng trai trẻ Nicholas khởi nghiệp với nghề môi giới chứng khoán từ năm 1931.</p>
<p class="wrapperPicThread"><img title="Người anh hùng của thế kỷ 20 và 669 khán giả đặc biệt Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="bbCodeImage LbImage" src="http://st.vitalk.vn/img/2017/8_15/photo-2-1502510395023_2oosmk14s0qoj.jpg" alt=" " /></p>
<p>Giấy tờ của đứa trẻ tên Bermann Thomas do ông Nicholas giữ gìn cẩn thận suốt nửa thế kỷ.</p>
<p>Tháng 12/1938, anh nhận được cuộc gọi từ một người bạn, Martin Blake. Martin khẩn khoản đề nghị anh hãy hủy chuyến đi trượt tuyết của hai người tại Thụy Sỹ mà thay vào đó, hãy đến Prague, Tiệp Khắc để gặp mình gấp. Nicholas đến Séc vào đúng dịp năm mới và được Blake giới thiệu với Ủy ban hỗ trợ người tị nạn tại Czechoslovakia. Thành phố này lúc đấy có khoảng 250,000 người, đa phần là người Do Thái. Nhiều người đến từ các gia đình chính trị và phe chống lại Đế chế Đức. Cuộc sống trong các trại tập trung của họ đầy đau khổ và cận kề cái chết nên họ gần như không còn con đường nào khác ngoài trốn khỏi nước Đức.</p>
<p>Chàng trai trẻ Nicholas nhận ra rằng, ít nhất mình có thể giúp đỡ một vài đứa trẻ có cuộc sống mới. Cậu biến phòng khách sạn ở thủ đô Prague của mình thành trạm trung chuyển trẻ em về Anh. Rất đông người xếp hàng ngày đêm trong thời tiết giá lạnh của thủ đô Prague để có cơ hội được giải cứu. Nicholas và những người đồng nghiệp, Doreen Warriner và Trevor Chadwick đã chụp ảnh và ghi thông tin chi tiết của từng đứa trẻ. Chuyến bay đầu tiên đưa các em đến Anh là vào tháng 1/1939, chỉ một ngày trước khi Đức chiếm đóng Tiệp Khắc, với sự tài trợ của một tổ chức từ thiện tên Barbican Mission.</p>
<p>Nicholas quay trở lại London sau 3 tuần với một danh sách dài những đứa trẻ cần được cứu sống. Anh đã nỗ lực hết mình để làm giấy tờ, thủ tục cho những đứa trẻ có thể tị nạn tại Anh. Chàng trai trẻ đã kêu gọi chính phủ cung cấp tiền và phương tiện vận chuyển, bên cạnh đó là tìm sẵn những gia đình muốn nhận con nuôi.</p>
<p>Trong suốt thời gian sau đó, ông đã tổ chức thành công 7 chuyến tàu chuyên chở trẻ em Do Thái về nơi an toàn. Tổng cộng, Nicholas và những người đồng sự đã cứu sống được 669 đứa trẻ trong đó có 566 trẻ em người Do Thái, 52 người Unitarian, 34 người theo đạo Thiên chúa giáo và 17 người khác. Sau khi tới nước Anh, nhiều em đã được gửi đi khắp các nước châu Âu làm con nuôi.</p>
<p><img title="Người anh hùng của thế kỷ 20 và 669 khán giả đặc biệt Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="bbCodeImage LbImage" src="http://st.vitalk.vn/img/2017/8_15/photo-1-1502510395022_2oosmk1h4chge.jpg" alt=" " /></p>
<div class="shareImage"> Những em bé Do Thái vẫy tay chào phóng viên khi đã tới nước Anh.</div>
<p><b>Cuộc đời thầm lặng sau đó</b></p>
<p>Chiến tranh kết thúc, ông Nicholas cất cuốn sổ ghi tên những đứa trẻ sang một bên và bắt đầu công việc lái xe cứu thương tại Normandy. Sau đó, ông chuyển qua Ủy ban người tị nạn quốc tế trước khi chuyển đến làm cho ngân hàng quốc tế tại Paris, Pháp. Tại đây, ông đã gặp bà Grete, người vợ tương lai của mình. Hai người đã có với nhau 3 người con sau cuộc hôn nhân hạnh phúc.</p>
<p>Sau khi câu chuyện của ông được mọi người biết tới, Nicholas Winton đã nhận được nhiều huân chương từ chính phủ Séc, bao gồm huân chương tự do Prague. Năm 2003, Ngài Nicholas Winton được nữ hoàng Anh phong tước hiệp sĩ ở tuổi 94. Năm 2011, các nhà làm phim Séc đã xây dựng lại cuộc đời và chiến công của ngài Nicholas trong bộ phim &#8220;Gia đình của Nicky&#8221; với lời đề tựa &#8220;Người đàn ông Anh quốc đã thay đổi thế giới&#8221;.</p>
<p>Tháng 11 năm 2014, ông nhận danh hiệu Sư tử trắng do tổng thống Cộng hòa Séc trao tặng và được ghi danh là vị anh hùng của cộng hòa Séc.</p>
<p>Vera Egermayer, một người sống sót sau thời kỳ chiến tranh chia sẻ: &#8220;Nicholas là một anh hùng dân tộc với người dân Cộng hòa Séc. Tại Anh, bạn có thể không biết về ông nhưng ở đây, tất cả mọi người đều biết ông. Ông đã làm một điều tốt mà không chờ đền đáp hay cần được biết đến&#8221;. Ông Nicholas luôn khăng khăng bản thân mình không phải một anh hùng gì cả vì ông chưa bao giờ gặp nguy hiểm. Ông luôn cười và nói rằng công việc của mình rất an toàn.</p>
<p class="wrapperPicThread"><img title="Người anh hùng của thế kỷ 20 và 669 khán giả đặc biệt Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="bbCodeImage LbImage" src="http://st.vitalk.vn/img/2017/8_15/photo-4-1502510395027_2oosmk1m4dchl.jpg" alt=" " /></p>
<p>Bức tượng anh hùng Nicholas Winton cùng 2 đứa trẻ được đặt trang trọng tại nhà ga trung tâm Prague, cộng hòa Séc.</p>
<p>Nicholas Winton luôn nói, nếu không nhờ người bạn Chadwick, ông sẽ không bao giờ có thể làm được điều ấy. Tổng thống Cộng hòa Séc, Miloš Zeman, từng nói:</p>
<p><i><b>&#8220;Ông đã ban cho những đứa trẻ này món quà quý giá nhất cuộc đời: cơ hội được sống và tự do. Ông không bao giờ coi mình là một người anh hùng nhưng hành động của ông đến từ mong muốn muốn giúp đỡ người khác. Cuộc đời ông là một minh chứng cho tình thương nhân loại, con người không ích kỷ, sự dũng cảm đáng ngưỡng mộ và sự khiêm tốn khó ai sánh được&#8221;.</b></i></p>
<p>Vợ ông, bà Grete qua đời năm 1999. Ngài Nicholas George Winton qua đời vào ngày 1/7/2015, hưởng thọ 106 tuổi.</p>
<p class="wrapperPicThread"><img title="Người anh hùng của thế kỷ 20 và 669 khán giả đặc biệt Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="bbCodeImage LbImage" src="http://st.vitalk.vn/img/2017/8_15/photo-6-1502510395041_2oosmk1i822pa.jpg" alt=" " /></p>
<p>Ông Nicholas Winton khi 105 tuổi tại buổi lễ nhận huân chương Sư tử Trắng tại Cộng hòa Séc</p>
<blockquote class="messageText ugc baseHtml">
<p style="text-align: right;"><strong>Nguồn : st</strong></p>
</blockquote>
</div>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Con sẽ sống tốt mẹ à&#8230;nhất định thế!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Jun 2013 02:35:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con sẽ sống tốt mẹ à]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ và con gái]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17893</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện cảm động về mẹ khiến bao người phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vì nó chẳng chờ đợi ai cả, và mẹ vẫn đang chờ bạn đến, chờ bạn về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời. Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện cảm động về mẹ khiến bao người phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vì nó chẳng chờ đợi ai cả, và mẹ vẫn đang chờ bạn đến, chờ bạn về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời.</h2>
<p style="text-align: justify;">Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo :<br />
<em>&#8211; Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?</em><br />
Con Gái cười bảo Mẹ:<br />
<em>&#8211; Thời nào rồi mà còn kín cổng cao tường nữa mẹ à!</em></p>
<p>***</p>
<p>Mẹ không nói gì, Mẹ vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con Gái vào theo, mở tủ lạnh lôi ra đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:</p>
<p><em>“Ơ ! không sợ trôi mất son à”</em></p>
<p>Con Gái cười:</p>
<p><em>&#8211; Thỏi son người ta tặng bên Thái ý , trôi thế nào được “lão bà” ơi.</em></p>
<p>Mẹ giật mình:</p>
<p><em>&#8211; Thế à?</em></p>
<p>Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái:</p>
<p><em>&#8211; Con mà mẹ. À! Mà thôi con đi đây.</em></p>
<p>Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. Con Gái có phước, được bác xì nhiều tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu, thỉnh thoảng chợt nhớ ra, Con Gái lại mua cho Mẹ khi thì một bộ quần áo, lúc lại vài mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy, vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi Con Gái mua vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ.</p>
<p>Nhìn con gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, Mẹ gọi theo:</p>
<p><em>&#8211; Chiều có về ăn cơm không con?</em></p>
<p>Con Gái nghĩ ngợi:</p>
<p><em>&#8211; Cũng chưa biết được mẹ ạ, có gì con gọi điện sau.</em></p>
<p>Mẹ vớt lại mấy câu:</p>
<p><em>&#8211; Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với thức ăn nhé!</em></p>
<p>Con Gái cau mày:</p>
<p><em>&#8211; Thôi để con gọi điện sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn lại béo ra!</em></p>
<p>Nói xong Con Gái phóng xe đi mất, Mẹ đứng nhìn theo Con Gái một lúc rồi lại trở vào nhà.</p>
<p>Nhà có bốn người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể ít khi ở nhà, chỉ có Mẹ và con Gái quây quần. Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có Mẹ và Con Gái. Nhưng khi Con Gái đi học, Con Gái cũng vắng nhà. Con Gái thường về nhà khi tối muộn. Lúc ấy cơm canh Mẹ để dành Con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương Con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ , Mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc ấy Con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là Con Gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà.</p>
<p>Mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng mong cho chóng đến ngày chủ nhật, vì khi đó Con Gái được nghỉ, Con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó Con Gái lại thường tận dụng để mua sắm, để chơi bời với bạn, hoặc có khi Con Gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Đôi khi mẹ khuyên, Con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.</p>
<p>Con Gái thích ăn bún riêu cua , ăn cá rán, những Chủ Nhật Con Gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, Mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi Con Gái vào chỉ dạy. Con Gái chỉ muốn Mẹ bảo cho nhanh rồi lại tót vào nhà tám điện thoại với bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt net.</p>
<p>Mẹ nấu nướng xong xuôi, Mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, Mẹ vào phòng con gái và hỏi Con Gái bộ này có đẹp không. Con Gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mải mê rà chuột, trả lời bâng quơ:</p>
<p><em>&#8211; Cũng đẹp, sáng da đấy mẹ ạ.</em></p>
<p>Mặt Mẹ nhíu lại, bảo:</p>
<p><em>&#8211; Mày đi rồi , ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.</em></p>
<p>Con Gái xịu mặt :</p>
<p><em>&#8211; Giời ạ mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!</em></p>
<p>Mẹ rất thích những giây phút êm đềm như thế này bên Con Gái. Mẹ sai Con Gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con Gái mới đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Đến lúc ấy Con Gái mới giật mình xa xót. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa rồi. Nước mắt Con Gái ứa ra, Con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi. Đến khi Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới hỏi :</p>
<p><em>&#8211; Sao mày khóc thế con?</em></p>
<p>Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:</p>
<p><em>&#8211; Cái đồ mít ướt!</em></p>
<p>Con Gái chạy đi lấy khăn lau sạch mặt rồi vào ôm lấy Mẹ. Con Gái bảo Mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, Con Gái không nói gì, bảo Mẹ cùng nằm xuống rồi con gái nằm đầu lên tay Mẹ. Mẹ gầy đi nhiều, Con Gái ôm lấy Mẹ dư vòng tay, Con Gái đưa bàn tay Mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn hiện ra mờ mờ rồi mau chóng biến mất, Con Gái lại tự an ủi mình rằng da Mẹ vẫn căng, như thế là Mẹ vẫn đang còn trẻ. Con gái nghe ngoại bảo thế!</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Con sẽ sống tốt mẹ à...nhất định thế! Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/xuc-dong-me-day-con-2-270113.jpg" alt=" " width="470" height="340" /></p>
<p>Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho Con Gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, Mẹ tiếc, đem ngào với đường làm thành mứt. Lúc Mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như con trẻ. Vừa ăn vừa nhai nhòm nhoàm, Con Gái vừa triết lí:</p>
<p><em>&#8211; Ngon he mẹ, cay cay ngọt ngọt đăng đắng như đời!</em></p>
<p>Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo:</p>
<p><em>&#8211; Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.</em></p>
<p>Con Gái trề môi:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ cứ làm như Con Gái mẹ trẻ con lắm ý.</em></p>
<p>Tính Mẹ hay chắt mót, cái áo cũ Con Gái vứt đi, Mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, Mẹ bảo để khi nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con Gái bảo Mẹ già rồi lẩm cẩm, Mẹ chỉ bảo:</p>
<p><em>&#8211; Phung phí quá phải tội đấy con ơi!</em></p>
<p>Con Gái cười bảo nói như mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi. Mắt Mẹ thảng thốt:</p>
<p><em>&#8211; Sao mày lại ăn nói thế con?</em></p>
<p>Con Gái chẳng nói gì, vì lúc đấy Con Gái đang nghĩ đến những kẻ tham ô lấy tiền nhà nước đi bao gái phủ phê như vua chúa ngày xưa ấy thế mà sao mãi trời chưa phạt chúng ???</p>
<p>Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khoá cẩn thận, Con Gái thấy nó từ khi Con Gái còn bé tí. Mỗi khi Con Gái len lén đến gần cái hộp, Mẹ lại bảo:</p>
<p><em>&#8211; Đừng động vào đấy, khi nào thích hợp thì tao cho.</em></p>
<p>Mấy lần như vậy, Con Gái nản, không động đến cái hộp ấy nữa.</p>
<p>***</p>
<p>Sáng hôm ấy khi Con Gái dắt xe ra khỏi cửa, Mẹ hỏi, vẫn câu hỏi của mọi ngày:</p>
<p><em>&#8211; Hôm nay có về ăn không con?</em></p>
<p>Có những khi Con Gái bực bội vì đi học muộn, Con Gái xẵn giọng bảo</p>
<p><em>&#8211; Con chưa biết được.</em></p>
<p>Nhưng hôm ấy Con Gái đọc trong ánh mắt mẹ một điều gì đó như cầu khẩn, Con Gái thở dài bảo:</p>
<p><em>&#8211; Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé. Con thèm!</em></p>
<p>Mẹ mừng rỡ bảo:</p>
<p><em>&#8211; Ừ mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày ăn nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.</em></p>
<p>Mắt Con Gái rưng rưng, Con Gái vội nổ máy phóng xe đi. Không hiểu sao cả ngày hôm ấy Con Gái cứ thấy nóng ruột, Con Gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng Mẹ.</p>
<p>Con Gái mở cửa vào nhà, không thấy Mẹ ra đón như mọi khi. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy cơm Mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được Mẹ đậy kĩ, nồi cà dồn thịt trên bếp vẫn nóng cho thấy Mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là một ly nước gừng nóng và cả đĩa gừng cay Mẹ đã để sẵn. Nhưng Mẹ đâu rồi ? Con gái gọi:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi</em></p>
<p>Con Gái chạy vào phòng, thì thấy Mẹ nằm trên giường, Con Gái lay gọi Mẹ thì thấy hình như Mẹ không tỉnh. Bàn tay Mẹ mới đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng loạn, gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa Mẹ đến bệnh viện, bác sĩ xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng Con Gái đưa Mẹ đến muộn quá, không cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, Mẹ vẫn còn khoẻ mà, Mẹ vừa nấu cơm cho Con Gái đấy thôi…</p>
<p>Bố và nhỏ em đưa Con Gái về, Con Gái không lê bước nổi.</p>
<p>Con Gái vào phòng Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái đờ đi tay cầm lấy cái hộp của Mẹ, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại nằm trong tay Con Gái. Con Gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.</em></p>
<p>Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng Con Gái không quàng, Con Gái chê nhà quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên Con gái, rồi Con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của Con Gái ngày Con Gái mới vào lớp 1, những nét chữ nguệch ngoạc ấu thơ, Con gái lắp bắp :</p>
<p><em>&#8211; A, cái ca, quả cà….</em></p>
<p>Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, Con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: ” Của hồi môn cho Con Gái mẹ.</p>
<p>Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế mà Con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ Con Gái, nuốt nước mắt vào trong, Con Gái thì thầm với Mẹ: “<em>Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế</em>”.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>9</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện cảm động về con rái cá</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-ve-con-rai-ca.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-ve-con-rai-ca.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 18 Jun 2013 03:37:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về rái cá]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[con rái cá]]></category>
		<category><![CDATA[rái cá]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17567</guid>

					<description><![CDATA[ &#8220;&#8230;Từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được&#8230;&#8221; Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá. Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2> &#8220;&#8230;Từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được&#8230;&#8221;</h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516.jpg"><img title="Câu chuyện cảm động về con rái cá Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17568" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516.jpg" width="570" height="370" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516.jpg 570w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516-300x194.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1359948317516-140x90.jpg 140w" sizes="(max-width: 570px) 100vw, 570px" /></a></p>
<p>Có một vị hòa thượng trước khi xuất gia, chuyên săn bắt rái cá.<br />
Một ngày nọ, ông vừa ra ngoài đã săn được một con rái cá.<br />
Sau khi đã lột bộ da quý của nó, ông đặt con rái cá còn sống lên một bãi cỏ.<br />
Buổi tối, ông quay về chỗ cũ, nhưng lại kiếm không được con rái cá.<br />
Ông quan sát thật kĩ, phát hiện trong đám cỏ có dính một chút máu, vết máu dẫn đến một cái hang nhỏ gần đó.<br />
Khi đến gần hang, ông ngỡ ngàng giật mình : Thì ra con rái cá chịu nỗi đau hành xác mất da, chạy về hang của mình.<br />
Tại sao lại phải làm như thế?<br />
Khi ông ta lôi con rái cá đã tắt thở ra, mới phát hiện hai con rái cá con vẫn còn chưa mở mắt, chúng đang ngặm chặt xác chết khô của vú mẹ.<br />
Nhìn cảnh tượng ấy, ông bàng hoàng và chợt ngộ ra, từ trước đến giờ ông chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được. Trước lúc chết vẫn còn nghĩđến cho con thơ bú sữa, vì sợ con mình đói.<br />
Nghĩ tới đó, nước mắt ông rơi, cảm thấy tội lỗi, xấu hổ cho hành động của mình.<br />
Sau cùng, ông rửa tay hoàn thiện, quyết tâm xuất gia để chuộc lại những lỗi lầm của mình.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-ve-con-rai-ca.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Băng bó trái tim!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bang-bo-trai-tim.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bang-bo-trai-tim.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Nov 2012 06:35:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[băng bó trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[trai tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1139</guid>

					<description><![CDATA[Bé Susie 6 tuổi hỏi: “Mẹ làm gì thế ?” -“Mẹ nấu súp cho cô Smith”. Susie thắc mắc “Vì sao ạ ?” -“Cô rất buồn. Con gái cô vừa chết. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian&#8221;. “Tại sao lại phải thế hả mẹ ?” -“Khi một người quá buồn, họ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bé Susie 6 tuổi hỏi:<br />
“Mẹ làm gì thế ?”</p>
<p>-“Mẹ nấu súp cho cô Smith”.</p>
<p>Susie thắc mắc “Vì sao ạ ?”</p>
<p>-“Cô rất buồn. Con gái cô vừa chết. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian&#8221;.</p>
<p>“Tại sao lại phải thế hả mẹ ?”</p>
<p>-“Khi một người quá buồn, họ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu ăn hay một số việc vặt khác. Là hàng xóm với nhau, chúng ta phải giúp cô ấy. Cô sẽ chẳng còn nói chuyện, ôm hôn con gái &#8230; hoặc làm bất cứ điều gì thú vị như mẹ và con vẫn làm. Susie, con rất thông minh. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào để giúp cô ấy”.</p>
<p>Nghe mẹ nói,<br />
Susie suy nghĩ rất nghiêm túc và tìm cách giúp cô Smith, lúc sau, bé đã ở trước cửa nhà cô và rụt rè bấm chuông. Cô Smith mở của: “Chào Susie, cháu cần gì ?”. Susie thấy gọng cô nhỏ, mặt cô trông rất buồn, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ và mọng nước.<br />
Nén xúc động, Susie thì thầm:<br />
“Mẹ cháu nói cô vừa mất con gái, cô rất buồn. Trái tim cô chắc chắn đã bị thương”-Rồi Susie e dè xòe tay ra, trong lòng bàn tay cô bé là một cái băng y tế cá nhân-“Cái này để băng cho trái tim bị thương của cô &#8230;”, Susie thêm: “Cháu đã dùng vài lần và thấy rất tốt”.</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/bang-bo-trai-tim.html/1231818219-img" rel="attachment wp-att-1140"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Băng bó trái tim! Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1231818219.img_.jpg" alt=" " width="400" height="326" /></a></p>
<p>Cố gắng không bật khóc, Smith kinh ngạc, xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie và nghẹn ngào: “Cám ơn cháu. Cháu yêu quý. Miếng băng ấy sẽ giúp cô rất nhiều”.<br />
Miếng băng yđã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Từ đó, cô gài miếng băng vào một xâu chìa khóa và luôn mang theo, như một sự nhắc nhở là phải biết quên đi nỗi đau và mất mát &#8230; để sống.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bang-bo-trai-tim.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Món quà của anh trai</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Nov 2012 04:29:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen giang sinh]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[món quà của anh trai]]></category>
		<category><![CDATA[món quà giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang giang sinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=964</guid>

					<description><![CDATA[Một mùa giáng sinh nữa lại đến gần. Giáng sinh là ngày mọi người trong gia đình đoàn viên, cùng nhau ăn một bửa cơm và tặng nhau những món quà đầy ý nghĩa. Bên cạnh đó không thể thiếu chính là những câu chuyện cảm động được kể vào đêm giáng sinh. Chúng ta]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Một mùa giáng sinh nữa lại đến gần. Giáng sinh là ngày mọi người trong gia đình đoàn viên, cùng nhau ăn một bửa cơm và tặng nhau những món quà đầy ý nghĩa. Bên cạnh đó không thể thiếu chính là những câu chuyện cảm động được kể vào đêm giáng sinh. Chúng ta hãy cùng đến với câu chuyện về món quà của người anh trai.<span id="more-964"></span></h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201" rel="attachment wp-att-994"><img title="Món quà của anh trai Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-994" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201.jpg" alt=" " width="614" height="461" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201.jpg 1024w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201-800x600.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/wallcoocom_christmas_wallpaper_christmas_photos_526201-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 614px) 100vw, 614px" /></a></p>
<p>Như thường lệ, mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy&#8230;</p>
<p>Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.<br />
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, &#8220;Đây là xe của cô ạ?&#8221;. Tôi khẽ gật đầu, &#8220;Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.&#8221; Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. &#8220;Ý cô là&#8230;anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?&#8221; &#8220;Ôi! Cháu ước gì&#8230;&#8221;. Cậu bé vẫn ngập ngừng.</p>
<p>Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. &#8220;Cháu ước&#8230;&#8221;, cậu bé tiếp tục &#8220;&#8230;cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy&#8221;. Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, &#8220;Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?&#8221;. Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: &#8220;Cháu thích lắm ạ!&#8221;</p>
<p>Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, &#8220;Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?&#8221;. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm&#8230;&#8221;Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ&#8230;&#8221;</p>
<p>Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.</p>
<p>&#8220;Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!&#8221;.</p>
<p>Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.</p>
<p>Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.</p>
<p>Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su:<span style="font-size: medium; color: #2da4a9;"><strong> &#8220;Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc.&#8221;</strong></span></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-anh-trai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện tình cảm động của cặp đôi trên 100 tuổi</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-tinh-cam-dong-cua-cap-doi-tren-100-tuoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-tinh-cam-dong-cua-cap-doi-tren-100-tuoi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 03 Nov 2012 00:19:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=305</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Chuyện tình cảm động của cặp đôi trên 100 tuổi  &#8220;- Ông Chen chưa bao giờ nghĩ tình yêu sẽ gõ cửa khi ông chuyển tới sống ở khu nhà dưỡng lão. Nhưng ý nghĩ đó thực sự thay đổi kể từ khi ông bắt gặp ánh mắt bà Huang. Trái tim ông hoàn toàn bị]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>&#8220;Chuyện tình cảm động của cặp đôi trên 100 tuổi  &#8220;- Ông Chen chưa bao giờ nghĩ tình yêu sẽ gõ cửa khi ông chuyển tới sống ở khu nhà dưỡng lão. Nhưng ý nghĩ đó thực sự thay đổi kể từ khi ông bắt gặp ánh mắt bà Huang. Trái tim ông hoàn toàn bị đánh gục. Đây là một trong những câu chuyện tình cảm động được nhiều người biết đến.</h2>
<p><img title="Chuyện tình cảm động của cặp đôi trên 100 tuổi Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/couple.jpg" alt=" " width="480" height="297" border="1" /><br />
Ông Chen ngày ngày bón cơm và tắm gội cho người bạn gái hơn ông 6 tuổi. Ảnh: <em>Daily Chilli</em></p>
<p>10 năm đã trôi qua, ông Chen Honghui hiện 100 tuổi, còn bà Huang Jiankai thì 106 tuổi. Dù vậy nhưng đôi tình nhân già vẫn không rời nhau nửa bước. Họ cùng nhau làm mọi thứ và chăm sóc cho nhau, mặc dù 142 người khác trong khu nhà dưỡng lão nơi ông bà hiện sinh sống đều phản đối. Vì mối quan hệ này họ bị bạn bè ở đây xa lánh.</p>
<p>Tuy nhiên điều đó không ngăn họ đến với nhau. Nhờ có sự khuyến khích và ủng hộ của các nhân viên cũng như y tá trong khu nhà dưỡng lão ở thị trấn Luân Giao, phía nam tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, ông Chen và bà Huang đã quyết định chuyển về một phòng để được sống bên nhau trong những năm tháng cuối đời.</p>
<p>Đối với ông Chen Honghui, mối lo lắng nhất của ông là làm sao để chăm sóc và làm cho người bạn gái hơn ông 6 tuổi được mạnh khỏe và hạnh phúc. Ngày ngày ông bón cơm cho bà và giúp bà tắm gội. &#8220;Bữa sáng thế nào? Có đủ no không? Hay để tôi pha mì cho bà ăn nhé&#8221;, đó là những lời ông Chen nói khi bạn gái ông phàn nàn về bữa ăn mà bà được viện dưỡng lão phục vụ.</p>
<p><em>Daily Chilli</em> cho hay ông Chen không ngại làm bất cứ việc gì cho người bạn gái của mình, thậm chí nửa đêm ông có thể tỉnh dậy để nấu cháo yến mạch cho bà hay đi mua món ăn nào mà bà Huang yêu thích. &#8220;Ông ấy sẽ cho bà Huang ăn trước, rồi mới tự ăn cơm sau&#8221;, nhân viên điều dưỡng Mo Renwu nói.</p>
<p>Hồi trẻ, ông Chen là một phóng viên cho một đài phát thanh, còn bà Huang là một vú em. Người chồng trước của bà Huang đã mất ở tuổi 70. Cả hai đều không có con cái gì, vì thế họ quyết định đến sống ở viện dưỡng lão.</p>
<p>&#8220;Chúng tôi già rồi. Cũng không cần phải làm đám cưới nữa. Chúng tôi xem nhau như thành viên trong nhà để chăm sóc, sưởi ấm cho nhau&#8221;, bà Huang, hiện trí nhớ không còn tốt, tâm sự. &#8220;Tôi thích ông ấy. Chúng tôi là những người bạn tâm giao trong cuộc đời và sẽ quan tâm săn sóc cho nhau mãi mãi&#8221;.</p>
<p>Ban đầu ông Chen và bà Huang sống ở hai tầng khác nhau, nhưng năm ngoái, sau khi bà Huang gặp khó khăn trong việc đi lại, ông Chen đề nghị được chuyển tới sống chung phòng với bà.</p>
<p>Lin Yuyan, giám đốc viện cho biết: &#8220;Nhìn thấy họ chăm chút cho nhau như thế tôi thấy rất cảm động. Tôi đã đồng ý cho họ về ở với nhau. Đó là căn phòng duy nhất trong viện có tới hai người&#8221;.</p>
<p align="right"><strong>Phan Tâm</strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-tinh-cam-dong-cua-cap-doi-tren-100-tuoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
