<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyen hang tuan - Chủ đề &#039;chuyen hang tuan&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-hang-tuan/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-hang-tuan</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 31 Jul 2020 06:56:57 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyen hang tuan - Chủ đề &#039;chuyen hang tuan&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-hang-tuan</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện Tuần 59: Câu chuyện về 3 con chuột và bài học Đoàn Kết</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-59-cau-chuyen-ve-3-con-chuot-va-bai-hoc-doan-ket.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 29 Aug 2017 08:01:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[tinh than doan ket]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=57484</guid>

					<description><![CDATA[Nữ tiểu thuyết gia người Mỹ Louisa May Alcott (1832 &#8211; 1888) từng nói: &#8220;Phải hai hòn đá mới đánh được lửa&#8221;. Thực vậy, để tạo được thành quả cần có sự chung tay xây dựng mà không một chút ích kỷ, tư lợi. Có rất nhiều yếu tố để tạo nên sự thành công: Có mục]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Nữ tiểu thuyết gia người Mỹ Louisa May Alcott (1832 &#8211; 1888) từng nói: <b>&#8220;Phải hai hòn đá mới đánh được lửa&#8221;.</b> Thực vậy, để tạo được thành quả cần có sự chung tay xây dựng mà không một chút ích kỷ, tư lợi.</p>
<p>Có rất nhiều yếu tố để tạo nên sự thành công: Có mục tiêu rõ ràng, lao động nghiêm túc, có niềm tin và bổ trợ cho nhau. Và đoàn kết chính là kim chỉ nam cho một tập thể. Câu chuyện về 3 chú chuột cho chúng ta thấy một trong những điều kiện tiên quyết của thành công trong một tập thể, đó là: <strong>Đoàn Kết</strong></p>
<p><b>Từ miếng ăn đến câu chuyện đáng suy ngẫm của 3 con chuột</b></p>
<p>Một đêm nọ, có 3 con chuột cùng nhau lục đồ ăn trong một căn bếp nhỏ. Chúng đồng loạt reo mừng khi phát hiện một chum mỡ thơm ngon.</p>
<p>Điều không may là, những dòng mỡ béo ngậy, thơm lừng kia lại ở dưới đáy chum. Sự thèm muốn khiến chúng lao nhao lên. Con đầu đàn bỗng nghĩ ra một kế hay. Nó nói:</p>
<p>&#8211; Ba chúng ta sẽ nắm đuôi nhau tạo thành một chiếc thang dây đu xuống đáy chum và thay phiên nhau ăn phần mỡ ngon lành.</p>
<div class="VCSortableInPreviewMode active">
<div><img decoding="async" loading="lazy" id="img_8cfb4610-950d-11e6-b939-01b8b69b7923" title="Câu chuyện Tuần 59: Câu chuyện về 3 con chuột và bài học Đoàn Kết Câu chuyện hàng tuần" src="http://sohanews.sohacdn.com/2016/cau-chuyen-ba-con-chuot-va-bai-hoc-ve-tinh-doan-ket-blogkhoahocnet-2008-1476779617869.jpg" alt=" " width="" height="" data-original="http://sohanews.sohacdn.com/2016/cau-chuyen-ba-con-chuot-va-bai-hoc-ve-tinh-doan-ket-blogkhoahocnet-2008-1476779617869.jpg" /></div>
<div class="PhotoCMS_Caption">
<p class="" data-placeholder="[nhập chú thích]">3 con chuột lên kế hoạch &#8220;đột kích&#8221; chum mỡ.</p>
</div>
</div>
<p>Hai con chuột còn lại nhanh chóng hưởng ứng sáng kiến của con đầu đàn. Tuy nhiên, khi nhìn lượng mỡ ít ỏi trong chum, sự đoàn kết ban đầu trở thành sự ích kỷ xâm chiếm cả 3 con.</p>
<p>Con chuột đầu đàn được đu xuống ăn đầu tiên. Nó nghĩ bụng:<i> Mỡ thì ít mà phải chia cho hai đứa kia thì mình chả bõ dính răng. Kệ bọn chúng, mình cứ đánh chén no nê đã.</i></p>
<p>Con chuột thứ nhất không hay biết rằng, con chuột thứ hai cũng có những ý nghĩ &#8220;đen tối&#8221;. Nó tự nhủ: <i>Mỡ thì ít. Nhỡ may con chuột đầu đàn xuống trước và ăn hết sạch mỡ thì chẳng phải mình đang làm không công đấy ư? Có khi thả nó ra rồi nhảy xuống đánh chén no nê cho bõ thèm.</i></p>
<p>Cả hai con chuột đều có ý nghĩ ích kỷ và con chuột thứ 3 cũng không ngoại lệ. Nó hậm hực: <i>Đợi hai con chuột kia xuống ăn thì mình làm gì còn phần, trong khi mình phải ở đây để làm &#8220;thân trâu ngựa&#8221; cho chúng ấy à? Tội gì! Thôi thì thả cả hai bọn chúng ra rồi nhảy xuống chén một bữa cho đã đã.</i></p>
<p>Ý nghĩ cùng đến khi lòng tham đang ngập tràn, cả 2 con chuột ở trên đều thả đuôi con chuột còn lại. Cuối cùng, 3 con chuột nhảy xuống chum mỡ thơm lừng, béo ngậy.</p>
<p>Chúng tranh nhau ăn cho đã cơn thèm. Khi cơn thèm và lòng ích kỷ được thỏa mãn, lúc này, ý chí chúng mới hoạt động trở lại.</p>
<p>Chúng nhận ra, toàn thân mình ướt đẫm và trơn trượt vì dính mỡ. Trong khi chum mỡ sâu như vậy thì làm sao thoát khỏi đây? Chúng sợ hãi rồi lao nhao lên.</p>
<p>Trước đó, chúng reo mừng vì phát hiện chum mỡ thơm lành thì bây giờ chúng la hét vì không thể thoát khỏi cái chum sâu hoắm.</p>
<div class="VCSortableInPreviewMode active">
<div><img decoding="async" loading="lazy" id="img_5f4c3750-950e-11e6-b939-01b8b69b7923" title="Câu chuyện Tuần 59: Câu chuyện về 3 con chuột và bài học Đoàn Kết Câu chuyện hàng tuần" src="http://sohanews.sohacdn.com/2016/untitled-1476779977345.png" alt=" " width="" height="" data-original="http://sohanews.sohacdn.com/2016/untitled-1476779977345.png" /></div>
<div class="PhotoCMS_Caption">
<p class="" data-placeholder="[nhập chú thích]">Cả 3 con chuột đều nhận cái chết cay đắng.</p>
</div>
</div>
<p>Cuối cùng, một phần vì mất sức, một phần vì tuyệt vọng, cả 3 con chuột đều chết trong chum mỡ, một cách cay đắng!</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Thu Hương &#8211; Sưu tầm</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mấy đời bánh đúc có xương</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/may-doi-banh-duc-co-xuong.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 17 May 2016 01:38:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49112</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện cảm động về tình cảm mẹ kế con chồng. Dù rất thương yêu con, người mẹ này vẫn quyết tâm &#8220;đóng vai ác&#8221;, mặc việc bị con ghét bỏ. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, mỗi người có một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến. Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện cảm động về tình cảm mẹ kế con chồng. Dù rất thương yêu con, người mẹ này vẫn quyết tâm &#8220;đóng vai ác&#8221;, mặc việc bị con ghét bỏ. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, mỗi người có một cách quan tâm, yêu thương khác nhau, không thể chỉ đánh giá qua những gì đôi mắt nhìn thấy.</h2>
<p>Mẹ bỏ nhà đi khi cô còn bé, cô sống với cha đến năm 5 tuổi thì cô có mẹ kế. Cha con cô sống ở nhà mẹ kế, mọi chi tiêu đều nhờ vào tiền của bà.</p>
<p>Mẹ kế có một người con trai lớn hơn cô ba tuổi, không ức hiếp cô nhưng rất ít nói, thi thoảng lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô. Bà có một cửa hàng bán trái cây, bà đối xử với cha con cô cũng rất tốt.</p>
<p>Kể từ ngày mẹ đẻ bỏ cô mà đi, cô sống khép kín, ít nói, không thân thiện với mẹ kế. Bà đóng học phí cho cô, giặt quần áo cho cô. So với những đứa trẻ khác, cô không quá hạnh phúc nhưng cũng không đến nỗi khổ sở.</p>
<p>Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm cô lên 10 tuổi, công trường nơi cha cô làm việc bị sập do quá cũ, công nhân làm việc ở đó bị vùi trong đống cát, trong đó có cha cô.</p>
<p>Lúc cô chạy đến bệnh viện, cô thấy người ta đã phủ tấm vải trắng lên người, mẹ kế đang khóc lóc vật vã bên cạnh. Cô đứng chết lặng trước phòng bệnh, cậu con trai của mẹ kế đẩy cô vào: “Nhanh lại nhìn cha lần cuối đi!”. Nói rồi, cô chạy nhào đến, khóc thét một tiếng rồi ngất lịm trên người cha cô.</p>
<p>Ngày tiễn đưa cha, cô như người mất hồn bên di ảnh của cha, những người xung quanh xì xào, đứa bé thật tội nghiệp, kiểu gì chẳng bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà. Tối đó, cô mơ thấy mình quần áo rách rưới, ăn xin ở ngoài đường. Cô bừng tỉnh và cảm thấy sợ hãi vô cùng.</p>
<p>Sáng sớm, mẹ kế vẫn như thường ngày, thức dậy nấu cơm, gọi cô dậy ăn sáng rồi đi học như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Đầu cô đau như búa bổ, cô thấp giọng van nài: “Hôm nay con có thể nghỉ một hôm không ạ? Con nhớ cha!”.</p>
<p><img title="Mấy đời bánh đúc có xương Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49113 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong.jpg" alt=" " width="416" height="306" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong.jpg 416w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-300x221.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-140x103.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-350x257.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-36x26.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/may-doi-banh-duc-co-xuong-48x35.jpg 48w" sizes="(max-width: 416px) 100vw, 416px" /></p>
<p>Bà lạnh lùng nói: “Không được! Không đi học thì cha cô có sống lại được không? Nếu có sống ông ấy cũng không đồng ý chuyện này đâu”.</p>
<p>Cô vác ba lô đi học trong nước mắt. Trước khi ra khỏi nhà, mẹ kế đứng đằng sau la lớn: “Đặng Phương Anh, cô nhớ cho tôi, bắt đầu từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô khóc, nghe rõ chưa?”.</p>
<p>Cũng bắt đầu từ hôm đó, mẹ kế dường như không bao giờ cười với cô, thái độ của bà khác hẳn so với khi cha cô còn sống. Cô bắt đầu nghĩ đến lời dân làng nói và thấy nó đúng thật. Cô tự nhủ mình nhất định phải lớn nhanh và rời khỏi ngôi nhà này.</p>
<p>Năm học lớp bảy, lần đầu tiên có chu kỳ, cô sợ hãi. Mẹ kế cô biết chuyện liền vứt cho miếng băng vệ sinh, cô loay hoay không biết thế nào, bà cũng không giúp mà nghiêng mắt nhìn cô: “Đặng Phương Anh, chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào người khác mới làm được à?”.</p>
<p>Cô uất ức nhưng không biết nói với ai, cô nhủ mình phải học cách tự lập, không được nhờ cậy vào ai nữa.</p>
<p>Cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, khâu áo. Cũng từ đó, mẹ kế không giặt đồ cho cô nữa.</p>
<p>Mặc dù mẹ kế không phải là người học giỏi, con trai bà cũng không có thành tích học tập tốt, tốt nghiệp xong chuyển sang học trung cấp nhưng bà yêu cầu cô phải xếp nhất lớp, nếu không thì sẽ bị phạt.</p>
<p>Mặc dù năng lực học tập của cô không đến nỗi nhưng để giành được vị trí nhất lớp là điều quá khó khăn. Cô hận, hận người mẹ kế độc ác, đối xử hà khắc với cô, chắc bà ta đang tìm trăm phương nghìn kế để đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng cô không thể ra đi lúc này được bởi cô không muốn làm một kẻ ăn mày.</p>
<p>Và rồi, cô lao đầu vào học, học ngày học đêm, có nhiều lúc buồn ngủ quá cô gục xuống bàn, một lát sau lại tỉnh dậy đi rửa mặt và học tiếp. Thực ra cô rất chán ghét việc học nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác. Kết quả thi cuối năm công bố, cô vượt lên bao nhiêu bạn trong lớp và giành được vị trí thứ ba. Giáo viên chủ nhiệm cùng các bạn trong lớp đều ngạc nhiên bởi không ai ngờ cô lại giành được vị trí như vậy. Ấy thế nhưng cô không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng, bởi trong cô lúc này là nỗi lo phải đối mặt với mẹ kế.</p>
<p>Tan học, cô sợ phải về nhà, cô vừa bước đến cửa, mẹ kế đã chỉ thẳng vào góc tường và mắng: “Đúng là đồ phế vật, mau quỳ xuống cho tôi!”. Thì ra, trước lúc cô về, mẹ cô đã đến hỏi bạn bè. Cô quỳ vào góc tường, không khóc một tiếng. Hai từ “phế vật” luôn ám ảnh trong đầu cô, nó thôi thúc cô quyết tâm phải đậu Đại học, để xem bà ta có dám mắng nhiếc cô thế nữa không.</p>
<p>Chuyện mua bán của mẹ kế không được thuận lợi như trước. Ngày nào về cô cũng nhìn thấy bà ngồi đếm những tờ tiền, mà tiền thì ngày càng ít đi. Cô cầu mong ông trời đừng để cho mẹ kế không kiếm ra tiền, vì như thế cô sẽ không được đi học nữa.</p>
<p>Lần đó, cô bạn gần nhà sang tìm cô, mẹ kế mở cửa, cô bé kia vội nói: “Bạn Phương Anh có ở nhà không ạ? Bạn ấy mượn sách tham khảo của cháu, sắp thi tốt nghiệp rồi, cháu đang cần gấp ạ!”.</p>
<p>Sách tham khảo không hề rẻ chút nào, một bộ hai quyển dày cộm, giá của một quyển phải mất hơn năm chục nghìn, vì thế nhiều lần muốn xin tiền nhưng cô không dám mở miệng.</p>
<p>Hôm sau, bà bỗng đưa cho cô tờ một trăm nghìn, vứt vào người cô như kiểu bố thí: “Cầm tiền mà đi mua sách! Tôi không cho không đâu, tôi ghi hẳn vào sổ nợ đấy!”.</p>
<p>Cô thi đậu vào trường điểm cấp ba, những tưởng rằng mẹ kế sẽ bớt đay nghiến cô nhưng khi bà cầm tờ giấy báo trúng tuyển căm cụi tính tiền học phí, lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng: “Đúng là con quỷ đòi nợ! Nếu không vì sau này cô sẽ trả nợ cho tôi thì còn lâu tôi mới nuôi cô ăn học!”. Cô nói với mẹ ở trong ký túc cho đỡ tiền, bà dí tay vào trán cô nói với giọng đay nghiến: “Ở trong trường không tốn tiền à?”.</p>
<p>Ba năm sau, khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay, cô khóc. Kể từ khi cha mất, đây là lần đầu tiên cô khóc, cô khóc trong sự sung sướng. Ngày lên trường đăng kí nhập học, mẹ kế gói bánh cho cô ăn, bà không nói gì, cũng không tiễn cô. Còn cô thì vui mừng vì đã thoát được cái ngôi nhà này, giờ cô không cần tiền mẹ kế gửi nữa bởi cô đã có thể tự kiếm tiền thêm từ việc dạy kèm, nghỉ hè cô không về nhà và dần dần hình ảnh mẹ kế bị phai nhòa trong đầu cô.</p>
<p>Năm thứ ba, trước giờ giao thừa, cô nhận được điện thoại của cậu con trai bà. Anh ta chỉ nói muốn cô về nhà một chuyến rồi cúp máy. Cô không muốn quay lại ngôi nhà đó, nơi đó có gì để cô luyến tiếc đâu. Nhưng rồi, cô cũng về xem sao.</p>
<p>Về đến nhà, cô chỉ nhìn thấy người con trai ngồi ở ghế, cô cũng không muốn hỏi bởi vốn dĩ cô không quan tâm. Nhìn thấy cô bước vào, anh trai đứng dậy và đưa cho cô một quyển sổ cũ. Đó là sổ nợ của mẹ kế.</p>
<p>Cô cười nhạt, cầm quyển sổ trên tay, cô nhìn anh ta với vẻ mặt khinh bỉ:</p>
<p>“Sao, bây giờ muốn đòi nợ tôi à?”</p>
<p>Bỗng từ trong sổ rơi ra một quyển sổ tiết kiệm, đó là số tiền sang sạp trái cây mà mẹ kế để lại cho cô, còn ngôi nhà thì mẹ để lại cho anh trai. Mẹ đã qua đời…</p>
<p>Đó không phải sổ nợ mà là quyển nhật ký của mẹ kế. Tay cô run run lật từng trang nhật ký, cô ngồi thụp xuống và nước mắt vỡ òa.</p>
<p>Mẹ kế viết: “Ông à, ông yên tâm, tôi không đi bước nữa đâu. Tôi nhất định sẽ nuôi Phương Anh ăn học nên người, nó sẽ làm ông mở mày mở mặt. Ông đừng trách tôi tàn nhẫn với con nhé. Phương Anh không giống với những đứa trẻ khác, nó không có cha mẹ bên cạnh, vì thế nó phải học cách kiên cường, tự lập, nhịn nhục, chịu khổ. Nó thi không giành được hạng nhất, tôi phạt nó quỳ là quỳ với ông, bởi người nó có lỗi nhiều nhất chính là ông.</p>
<p>Tôi xuất thân từ nông thôn, không được học hành nhiều, tôi không biết liệu mình dạy con như vậy có đúng không nhưng giờ con bé đậu Đại học rồi, đã đến lúc nó tự lo cho bản thân mình được rồi. Tôi mừng cho nó, đã đến lúc tôi đi gặp ông, tôi mệt lắm rồi, tôi muốn được nghỉ ngơi!.</p>
<p>Phương Anh à, hãy cho mẹ được xưng hô mẹ với con. Mấy năm nay, con không về thăm mẹ, mẹ rất buồn. Chắc là con rất ghét mẹ đúng không, mẹ biết điều đó. Hãy cố gắng học tập thật tốt, tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Tuy không phải con ruột nhưng mẹ muốn nói rằng “Mẹ yêu con!”.</p>
<p>Có những người, dù không phải ruột rà máu mủ nhưng họ vẫn luôn giàu tình yêu thương, luôn muốn chở che cho người khác. Ở đời vẫn luôn có những bà mẹ kế như thế này, hành động của bà đã hoàn toàn xóa tan quan niệm xưa:</p>
<p>“Mấy đời bánh đúc có xương<br />
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 23 &#8211; Cái bẫy chuột</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-23-cai-bay-chuot.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-23-cai-bay-chuot.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Jul 2013 01:39:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bẫy chuột]]></category>
		<category><![CDATA[cái bẫy chuột]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18985</guid>

					<description><![CDATA[Anh Chị thân mến! Câu chuyện tuần này em gửi đến và muốn Anh Chị có 1 tâm trạng thoải mái với những con vật khá gần gũi. Nhưng ẩn chứa trong đó là bài học ý nghĩa. Chúc Anh Chị một tuần làm việc hiệu quả. Một con chuột nhìn qua vết nứt của]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Anh Chị thân mến!</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện tuần này em gửi đến và muốn Anh Chị có 1 tâm trạng thoải mái với những con vật khá gần gũi. Nhưng ẩn chứa trong đó là bài học ý nghĩa. Chúc Anh Chị một tuần làm việc hiệu quả.</h2>
<p style="text-align: justify;">Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp.<em> &#8221; Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?</em>&#8220;. Con Chuột Tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột..</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 23 - Cái bẫy chuột Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1319804335_pig.jpg" width="289" height="291" /></p>
<p style="text-align: justify;">Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: &#8220;<em> có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!</em>&#8220;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị gà cục ta cục tác chạy tới: &#8221; <em>Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì với tôi. Tôi không thể nào bị vướng một cái bẫy chuột.</em>&#8220;</p>
<p style="text-align: justify;">Chuột quay sang nói với anh Heo với vẻ lo lắng: <em>&#8221; Anh Heo ơi, trong nhà ta có một cái bẫy Chuột</em>&#8220;. Anh Heo tỏ ra thông cảm: &#8220;<em>Tôi rất lấy làm tiếc, cậu em ạ! Tôi chẳng thể làm gì được, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho chú</em>&#8220;.</p>
<p style="text-align: justify;">Chuột chạy tới bác Bò tỉ tê. Bác Bò một lần nữa trấn an: &#8220;<em> Tôi rất hiểu cậu, nhưng tôi chẳng thể giúp gì</em>&#8220;. Chuột lẳng lặng bước vào nhà. Lòng buồn thỉu buồn thiu, một mình nhìn cái bấy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.</p>
<p style="text-align: justify;">Thể rồi đêm nọ, một tiếng động vang lên trong ngội nhà, hệt như tiếng sập bẫy. Vợ của bác nông dân chạy tới để xem có bắt được con chuột nào không. Trong đêm tối, loạn cha loạn choạng, bà đã bị một con rắn độc cắn khi bà mon men tới cái bẫy vốn đang sập vào đuôi con rắn.</p>
<p style="text-align: justify;">Bác nông dân nhanh chóng đưa vợ vào trạm xá. Khi về nhà, bà đã bị sốt, mọi người đều biết rằng ăn cháo có thể giảm cơn sốt, vì thế bác nông dân bắt chị Gà mần thịt để nấu cháo cho vợ.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nhưng bệnh tình vợ ông cũng không giảm. Bạn bè ông và xóm giềng đã tới thăm hởi, để thiết đãi họ, ông đã mần thịt anh Heo.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ ông đã qua đời. Nhiều người đến lễ tang và vì thế bác nông đan đã mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách, những người đã rất quan tam tới gia đình ông.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Vì vậy, một khi bạn nghe thấy ai đó đang gặp khó khăn dù chuyện đó chẳng &#8221; ăn nhập&#8221; gì tới bạn, hãy nhớ rằng khi một người trong chúng ta gặp nguy khốn, nghĩa là tất cả chúng ta đều có nguy cơ gặp nguy khốn. Tất cả chúng ta đều đồng hành trên chuyến hành trình mang tên là cuộc đời. Hãy để mắt tới mọi người, luôn động viên và cùng họ vượt qua khó khăn!</strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-23-cai-bay-chuot.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 22 &#8211; Câu chuyện Chú Ếch</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-22-cau-chuyen-chu-ech.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-22-cau-chuyen-chu-ech.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 15 Jul 2013 00:45:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tuần 22]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tuần 22]]></category>
		<category><![CDATA[khích lệ]]></category>
		<category><![CDATA[lời khích lệ]]></category>
		<category><![CDATA[sức mạnh lời nói]]></category>
		<category><![CDATA[động viên]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18737</guid>

					<description><![CDATA[Thân gửi Anh Chị! Em xin chia sẻ với anh chị câu chuyện này, chắc chắn không ít lần mình gặp trường hợp này, Vì 1 lời nói, lời động viên mình có tâm trạng làm việc khác hẳn phải không ạ và hãy biết động viên đúng lúc nếu muốn người khác làm việc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Thân gửi Anh Chị!</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Em xin chia sẻ với anh chị câu chuyện này, chắc chắn không ít lần mình gặp trường hợp này, Vì 1 lời nói, lời động viên mình có tâm trạng làm việc khác hẳn phải không ạ và hãy biết động viên đúng lúc nếu muốn người khác làm việc tốt Anh Chị nhé. Chúc Anh Chị đầu tuần làm việc tốt.</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện tuần 22 - Câu chuyện Chú Ếch Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/FrogInWell.jpg" alt=" " /></p>
<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện Chú Ếch</h2>
<p style="text-align: justify;">Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.<br />
Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.<br />
Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.<br />
Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và gào thét lên khuyên nó hãy thôi đi…vô ích thôi. Lạ thay, Nó càng nghe… càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: <strong><em>“Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?”</em></strong>. Thì ra con ếch này bị điếc. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên, cổ vũ nó suốt khoảng thời gian vừa qua.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Câu chuyện Chú Ếch</strong><em><strong> &#8211; Thu Hương st</strong></em></p>
<p style="text-align: justify;"><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank" rel="noopener noreferrer"><img title="Câu chuyện tuần 22 - Câu chuyện Chú Ếch Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" alt=" " width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-22-cau-chuyen-chu-ech.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 21 &#8211; Những vết đinh</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-21-nhung-vet-dinh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-21-nhung-vet-dinh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Jul 2013 08:34:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tuần 21]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[kiềm chế nóng giận]]></category>
		<category><![CDATA[những vết đinh]]></category>
		<category><![CDATA[nong gian]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18460</guid>

					<description><![CDATA[Thân gửi anh chị! Em xin gửi anh chị câu chuyện này, khi nóng giận là khi mình ít có sự tỉnh táo. Vì vậy mỗi khi gặp chuyện gì đó khiến mình nóng giận, anh chị hãy bình tĩnh và suy nghĩ mọi góc độ của vấn đề cho thấu đáo nhé. Chúc anh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Thân gửi anh chị!</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Em xin gửi anh chị câu chuyện này, khi nóng giận là khi mình ít có sự tỉnh táo. Vì vậy mỗi khi gặp chuyện gì đó khiến mình nóng giận, anh chị hãy bình tĩnh và suy nghĩ mọi góc độ của vấn đề cho thấu đáo nhé.</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Chúc anh chị cuối tuần vui vẻ hạnh phúc!</h2>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhung-vet-dinh.jpg"><img title="Câu chuyện tuần 21 - Những vết đinh Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-18461" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhung-vet-dinh.jpg" width="480" height="360" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhung-vet-dinh.jpg 480w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhung-vet-dinh-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhung-vet-dinh-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 480px) 100vw, 480px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: <em>“Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.</p>
<p style="text-align: justify;">Đến một ngày, cậu bé đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: <em>“Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn một cây đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>“Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở <a title="trái tim" href="http://blog.quatructuyen.com/tag/trai-tim" target="_blank">trái tim</a> mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha…”</em></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Những vết đinh</strong><em><strong> &#8211; Thu Hương st</strong></em></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img title="Câu chuyện tuần 21 - Những vết đinh Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-21-nhung-vet-dinh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 17 &#8211; Giàu và nghèo</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-17-giau-va-ngheo.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-17-giau-va-ngheo.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 28 May 2013 08:44:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tuần 17]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[giàu]]></category>
		<category><![CDATA[giau va ngheo]]></category>
		<category><![CDATA[nghèo]]></category>
		<category><![CDATA[quan điểm sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16788</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị! Hôm nay em xin gửi đến anh chị câu chuyện với 1 quan điểm sống không kém phần thú vị. Chúc anh chị tuần làm việc hiệu quả! Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh chị!</h2>
<h2>Hôm nay em xin gửi đến anh chị câu chuyện với 1 quan điểm sống không kém phần thú vị. Chúc anh chị tuần làm việc hiệu quả!</h2>
<p><img title="Câu chuyện tuần 17 - Giàu và nghèo Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cha-va-con2.jpg" width="531" height="273" /></p>
<p style="text-align: justify;">Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào.</p>
<p style="text-align: justify;">Họ tìm đến nông trại của một <a title="gia đình" href="http://blog.quatructuyen.com/tag/gia-dinh" target="_blank">gia đình</a> nghèo nhất nhì vùng. “Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có <a title="cuộc sống" href="http://blog.quatructuyen.com/category/qua-tang-cuoc-song/hieu-ve-cuoc-song" target="_blank">cuộc sống</a> cơ cực hơn mình”. <a title="Người cha" href="http://blog.quatructuyen.com/tag/nguoi-cha" target="_blank">Người cha</a> nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình. Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà.</p>
<p style="text-align: justify;">Trên đường về, <a title="người cha" href="http://blog.quatructuyen.com/tag/nguoi-cha">người cha</a> nhìn con trai mỉm cười: “Chuyến đi như thế nào hả con?”</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Thật tuyệt vời bố ạ!</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy!</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Ô, vâng.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này? Đứa bé không ngần ngại:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau… . “Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…”</p>
<p style="text-align: justify;">Đến đây người cha không nói gì cả</p>
<p style="text-align: justify;">Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, <a title="chờ đợi" href="http://blog.quatructuyen.com/tag/cho-doi">chờ đợi</a> vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><strong> Giàu và nghèo</strong><em><strong> – Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 17 - Giàu và nghèo Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-17-giau-va-ngheo.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 15 &#8211; Bức tranh bị bôi bẩn</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-15-buc-tranh-bi-boi-ban.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-15-buc-tranh-bi-boi-ban.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 06 May 2013 07:48:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh bị bôi bẩn]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyệ hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15666</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị! Em đọc được câu chuyện rất muốn chia sẻ cùng anh chị. Trong cuộc sống luôn vận động nhanh chóng thì cũng cần có lúc phải sống chậm hơn 1 chút. Chúc anh chị một tuần mới tốt lành! Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Chào anh chị!</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Em đọc được câu chuyện rất muốn chia sẻ cùng anh chị. Trong cuộc sống luôn vận động nhanh chóng thì cũng cần có lúc phải sống chậm hơn 1 chút. Chúc anh chị một tuần mới tốt lành!</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 15 - Bức tranh bị bôi bẩn Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/buc-tranh-bi-boi-ban.jpg" width="396" height="560" /></p>
<p style="text-align: justify;">Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc.</p>
<p style="text-align: justify;">Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian.</p>
<p style="text-align: justify;">Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuy nhiên sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ. Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình. Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét.Tuy nhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm.</p>
<p style="text-align: justify;">Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sự hoàn mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy. Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật cây cọ từ tay người đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuy nhiên, hàng chục người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữ lấy người họa sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: &#8220;Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Vậy nên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngay dưới chân bạn.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Bức tranh bị bôi bẩn &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 15 - Bức tranh bị bôi bẩn Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-15-buc-tranh-bi-boi-ban.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 12 &#8211; Giá trị của sự kết nối</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-12-gia-tri-cua-su-ket-noi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-12-gia-tri-cua-su-ket-noi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 25 Mar 2013 07:49:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài thuyết giảng]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[sự đoàn kết]]></category>
		<category><![CDATA[thuyết giảng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh than doan ket]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=13926</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Kim cương và tro bếp tuy rằng đều được cấu tạo từ cacbon. Giá trị của chúng khác nhau là do kết nối khác nhau. Câu chuyện này cũng vậy, mỗi người đều có thế mạnh riêng, không có bất cứ sự thành công nào mà không có sự gắn kết của]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Anh chị thân mến.</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Kim cương và tro bếp tuy rằng đều được cấu tạo từ cacbon. Giá trị của chúng khác nhau là do kết nối khác nhau. Câu chuyện này cũng vậy, mỗi người đều có thế mạnh riêng, không có bất cứ sự thành công nào mà không có sự gắn kết của 1 tập thể. Mong rằng anh chị sẽ tìm được giá trị của mình, niềm đam mê để được cống hiến và tỏa sáng trong mối quan hệ xã hội.</h2>
<p>Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về <a title="cuộc sống" href="http://blog.quatructuyen.com/category/qua-tang-cuoc-song/hieu-ve-cuoc-song" target="_blank">cuộc sống</a>, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.</p>
<p>Nhưng đến một ngày chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những cô cậu bé khác nữa.</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1348751327_20757958_images1460707_beplua.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 12 - Giá trị của sự kết nối Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1348751327_20757958_images1460707_beplua.jpg" width="550" height="376" /></a></p>
<p>Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình, ngồi trước bếp lửa.<br />
Đoán được lý do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.<br />
Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.<br />
Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp,cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi.<br />
Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.<br />
Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây nữa rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức <a title="sống" href="http://blog.quatructuyen.com/tag/song">sống</a>.<br />
Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng, lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó.<br />
Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:<br />
&#8211; Cảm ơn bác đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ bác cùng mọi người.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Bài thuyết giảng &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img title="Câu chuyện tuần 12 - Giá trị của sự kết nối Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-12-gia-tri-cua-su-ket-noi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 8 &#8211; Cuốn sách và giỏ đựng than</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-8-cuon-sach-va-gio-dung-than.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-8-cuon-sach-va-gio-dung-than.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Mar 2013 04:58:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cuối tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[cuốn sách]]></category>
		<category><![CDATA[giỏ đựng than]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=12899</guid>

					<description><![CDATA[Chúng ta có thể dành thời gian cho gia đình và những người thân yêu nhưng ngoài ra anh chị cũng có thể dành thời gian cho 1 việc này. Nó có nhiều lợi ích và ko kém phần thú vị đâu ạ. Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Chúng ta có thể dành thời gian cho gia đình và những người thân yêu nhưng ngoài ra anh chị cũng có thể dành thời gian cho 1 việc này. Nó có nhiều lợi ích và ko kém phần thú vị đâu ạ.</h2>
<p style="text-align: justify;">Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách. Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:<br />
<em>&#8211; Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ&#8230;</em><br />
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:<br />
<em>&#8211; Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!</em><br />
Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà. Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:<br />
<em>&#8211; Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!</em></p>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 8 - Cuốn sách và giỏ đựng than Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeah9.jpg" width="301" height="400" /></p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><img title="Câu chuyện tuần 8 - Cuốn sách và giỏ đựng than Câu chuyện hàng tuần"alt=" " align="bottom" border="0" hspace="0" /></p>
<p style="text-align: justify;" align="center">Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước. Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>&#8211; Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!</em><br />
Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.<br />
&#8211; Ông xem này . Cậu bé hụt hơi nói &#8211; Thật là vô ích!<br />
&#8211; <em>Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư…</em> – Ông cụ nói – <em>Cháu thử nhìn cái giỏ xem!<br />
</em>Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.<br />
<em>&#8211; Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy</em></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Cuốn sách và giỏ đựng than &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img title="Câu chuyện tuần 8 - Cuốn sách và giỏ đựng than Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-13081 aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg 620w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80-300x38.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80-140x18.jpg 140w" sizes="(max-width: 620px) 100vw, 620px" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-8-cuon-sach-va-gio-dung-than.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 3 &#8211; Câu chuyện bà lão bán rau</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-3-cau-chuyen-ba-lao-ban-rau.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-3-cau-chuyen-ba-lao-ban-rau.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Mar 2013 03:37:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bà lão]]></category>
		<category><![CDATA[bà lão bán rau]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cuối tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=12882</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện đời thường này em đọc thực sự thấy rất muốn gửi anh cùng chia sẻ! Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Câu chuyện đời thường này em đọc thực sự thấy rất muốn gửi anh cùng chia sẻ!</h2>
<p>Ăn rau không chú ơi?</p>
<p>Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 3 - Câu chuyện bà lão bán rau Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mh_ba-lao-f2efe.jpg" width="450" height="329" /></p>
<p>&#8211; Ăn hộ tôi mớ rau…!</p>
<p>Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.</p>
<p>&#8211; Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.</p>
<p>&#8211; Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!</p>
<p>Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.</p>
<p>Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:</p>
<p>&#8211; Rau này bà bán bao nhiêu?</p>
<p>&#8211; Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.</p>
<p>Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.</p>
<p>&#8211; Sao chú mua nhiều thế?</p>
<p>&#8211; Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!</p>
<p>Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.</p>
<p>Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…</p>
<p>&#8211; Nghỉ thế đủ rồi đấy!</p>
<p>Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.</p>
<p>Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.</p>
<p>Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:</p>
<p>&#8211; Bà bán rau chết rồi.</p>
<p>&#8211; Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.</p>
<p>&#8211; Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.</p>
<p>&#8211; Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.</p>
<p>Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.</p>
<p>Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…</p>
<p>Gã không ngờ………!</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p><strong>Sau khi đọc xong câu chuyện này em tự hỏi liệu trong cuộc sống vội vã này mình có nên sống chậm lại 1 chút để lắng nghe những cung bậc cảm xúc ở mỗi người xung quanh hay không?<br />
</strong>Còn ý kiến của anh chị thế nào, anh chị vào đây để chia sẻ nhé: <a href="http://track.chanret.com/trackclick.asp?ThreadKey=igmd19wkn&amp;Email=aW5mb0B0b3B3ZWIudm4=&amp;url=aHR0cDovL3F1YXRydWN0dXllbi5jb20vY2F1LWNodXllbi1iYS1sYW8tYmFuLXJhdS5odG1s" target="_blank">Câu chuyện bà lão bán rau</a></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Câu chuyện bà lão bán rau &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img title="Câu chuyện tuần 3 - Câu chuyện bà lão bán rau Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-3-cau-chuyen-ba-lao-ban-rau.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
