<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyện ngắn ý nghĩa - Chủ đề &#039;chuyện ngắn ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-ngan-y-nghia/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-ngan-y-nghia</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 08:21:26 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyện ngắn ý nghĩa - Chủ đề &#039;chuyện ngắn ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-ngan-y-nghia</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Người ăn xin một tay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-xin-mot-tay.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 May 2016 04:02:35 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49324</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Từ một người ăn xin cụt tay nay đây mai đó, nay người đàn ông trong câu chuyện đã trở thành chủ tịch một công ty lớn. Vì sao ông ta làm được điều kỳ diệu ấy? Đôi khi một hành động nhỏ có ý nghĩa lại làm thay đổi cả số phận của một con]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Từ một người ăn xin cụt tay nay đây mai đó, nay người đàn ông trong câu chuyện đã trở thành chủ tịch một công ty lớn. Vì sao ông ta làm được điều kỳ diệu ấy? Đôi khi một hành động nhỏ có ý nghĩa lại làm thay đổi cả số phận của một con người.</h2>
<p>Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng.</p>
<p>Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: &#8220;Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi&#8221;</p>
<p>Người ăn xin tức giận nói: &#8220;Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: &#8220;Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?&#8221;</p>
<p>Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.</p>
<p>Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.</p>
<p>Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.</p>
<p>Mẹ tôi cho người ăn xin 20 đô la. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: &#8220;Cảm ơn bà&#8221;</p>
<p><img title="Người ăn xin một tay Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49325 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay.jpg" alt=" " width="500" height="375" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-140x105.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-350x263.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-36x27.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-48x36.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình</p>
<p>Người ăn xin nói: &#8220;Tôi sẽ không quên bà.&#8221; Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.</p>
<p>Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.</p>
<p>Tôi không hiểu, hỏi mẹ: &#8220;Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả.&#8221;</p>
<p>Tôi nói: &#8220;Giờ thì không cần chuyển gạch nữa&#8221;.</p>
<p>Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: &#8220;Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ&#8221;.</p>
<p>Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.</p>
<p>Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.</p>
<p>Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: &#8220;Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty.&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Điều này chỉ liên can đến ông thôi!&#8221;</p>
<p>Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đình tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông.&#8221;</p>
<p>&#8220;Tại sao?&#8221;</p>
<p>&#8220;Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay.&#8221;</p>
<p>Chủ tịch kiên trì nói: &#8220;Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi.&#8221;</p>
<p>Mẹ mỉm cười và nói: &#8220;Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!&#8221;</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chữ “Tín” của bà cụ bán rau</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 23 May 2016 02:02:57 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49279</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Đây là câu chuyện có một kết cục buồn nặng trĩu lòng. Nhưng nó khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về việc “làm người tốt” trong xã hội ngày nay, cũng khiến chúng ta trân quý những giá trị tốt đẹp cao quý còn sót lại. “Ăn rau không chú ơi?” –]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Đây là câu chuyện có một kết cục buồn nặng trĩu lòng. Nhưng nó khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về việc “làm người tốt” trong xã hội ngày nay, cũng khiến chúng ta trân quý những giá trị tốt đẹp cao quý còn sót lại.</h2>
<p>“Ăn rau không chú ơi?” – Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.</p>
<p>“Ăn hộ tôi mớ rau…!” – Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm.</p>
<p>Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: “Dạ cháu không bà ạ!”. Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.</p>
<p>“Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi!”, tiếng bà cụ yếu ớt.</p>
<p>“Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn ăn!”, tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.</p>
<p>Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: “Rau này bà bán bao nhiêu?”</p>
<p>“Hai nghìn một mớ” – Bà cụ mừng rỡ.</p>
<p>Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.</p>
<p>“Sao chú mua nhiều thế?”, bà cụ gặng hỏi.</p>
<p>“Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!”, gã nói vội.</p>
<p>Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.</p>
<p><img title="Chữ “Tín” của bà cụ bán rau Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49280 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1.jpg" alt=" " width="500" height="375" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-140x105.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-350x263.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-36x27.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-48x36.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…</p>
<p>“Nghỉ thế đủ rồi đấy!”, giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.</p>
<p>Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.</p>
<p>Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: “Bà bán rau chết rồi”.</p>
<p>“Bà cụ hay đi qua đây hả chị?” – chị bán nước khẽ hỏi.</p>
<p>“Tội nghiệp bà cụ!”, một giọng người đàn bà khác.</p>
<p>“Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh”.</p>
<p>Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.</p>
<p>Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 40: Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-40-thu-cua-minh-nguoi-khac-lay-mat-ong-troi-se-tra-lai-cho.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-40-thu-cua-minh-nguoi-khac-lay-mat-ong-troi-se-tra-lai-cho.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 04 May 2016 01:57:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48596</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Anh chị nghỉ lễ có vui không ạ? Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện răn dạy đạo làm người của người Trung Quốc. Nhờ lấy ân báo oán, nhờ chữ nhẫn mà gia đình chàng trai trong câu chuyện đã có cái kết thật viên mãn. Thứ của mình]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chào anh chị. Anh chị nghỉ lễ có vui không ạ? Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện răn dạy đạo làm người của người Trung Quốc. Nhờ lấy ân báo oán, nhờ chữ nhẫn mà gia đình chàng trai trong câu chuyện đã có cái kết thật viên mãn.</p>
<h2>Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho</h2>
<p>Vào triều đại nhà Minh, có một thư sinh tên là Ngô Tử Điềm. Ngô Tử Điềm mồ côi mẹ từ rất sớm, cha cậu cưới vợ hai. Mẹ kế của Tử Điểm rất bất công, bà chỉ đối xử tốt với người con ruột của mình, còn đối với Tử Điềm thì lại rất không tốt. Dần dần trong lòng Tử Điềm có chút bất bình thậm chí oán giận mẹ kế.</p>
<p>Sau này, khi Tử Điềm cưới vợ, mẹ kế cũng không đối xử tốt với vợ của anh ta. Trong lòng Tử Điềm thầm nghĩ:<em><strong> &#8220;Thật là bất công, mình không thể chịu đựng thêm được nữa, phải đi tìm mẹ kế nói cho ra lẽ mới được.&#8221;</strong> </em>Thế là Tử Điềm bèn đi tìm mẹ kế nói chuyện. Nhưng lại bị vợ bắt gặp, vợ anh ta khuyên can rằng: <em><strong>&#8220;Chúng ta là con nên chịu nhịn một chút.&#8221;</strong></em></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan.jpg"><img title="Câu chuyện tuần 40: Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho Câu chuyện hàng tuần Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-57500" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan.jpg" alt=" " width="850" height="566" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan.jpg 850w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan-768x511.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan-800x533.jpg 800w" sizes="(max-width: 850px) 100vw, 850px" /></a></p>
<p>Sau này, khi cha của Tử Điềm qua đời. Ông có để lại ruộng đất và tiền bạc. Mẹ kế của Tử Điềm chỉ chia cho hai vợ chồng Tử Điềm một số đất ít ỏi còn hai mẹ con bà nhận hết phần tiền và phần lớn ruộng đất. Lần này, Tử Điềm quyết không nhẫn nhịn nữa mà lập tức đi tìm mẹ kế để đòi sự công bằng.</p>
<p>Nhưng vợ biết được và ngăn cản lại. Người vợ còn nói rằng:<em><strong> &#8220;Có hại chịu thiệt là phúc! Hơn nữa chúng ta cần phải hiểu, đã là thứ của chúng ta thì có chạy cũng không chạy thoát, đâu; có cái nào cứ tranh là được? Càng tranh giành, phúc báo càng bị hao tổn.&#8221;</strong></em></p>
<p>Quả nhiên, không lâu sau vì người con riêng của mẹ kế và cha Tử Điềm có thói quen đam mê cờ bạc, nên toàn bộ tài sản đã nhanh chóng tiêu tan. Hai mẹ con người mẹ kế này phải đi ra đường xin ăn.</p>
<p>Nếu là người bình thường ở vào hoàn cảnh giống như Tử Điềm, chắc hẳn sẽ có người hả hê mà nghĩ: <em><strong>&#8220;Đúng là trời xanh có mắt!&#8221;</strong> </em>Nhưng vợ của Tử Điềm đúng là người hiểu lẽ đạo lý. Cô khuyên bảo chồng đi tìm và đón mẹ kế cùng người em về nhà. Sau khi đón mẹ kế và em chồng trở về nhà, hai vợ chồng Tử Điềm cùng giúp người em này bỏ thói quen cờ bạc, khiến hai người họ vô cùng cảm động. Thế là từ đó trở đi, cả gia đình cùng nhau sống cuộc sống vui vẻ, chan hòa.</p>
<p>Về sau, hai vợ chồng Tử Điềm sinh được ba người con trai và cả ba người này sau khi trưởng thành đều thi đậu tiến sĩ. Quả là phúc báo cho những việc làm lương thiện của vợ chồng anh ta. Ba người con, từ nhỏ đã được mẹ giáo dưỡng lại được tận mắt chứng kiến cách đối nhân xử thế của mẹ nên trong cuộc sống sau này luôn được mọi người kính trọng, gia đình hạnh phúc.</p>
<p><strong>Cho nên, làm người đừng quá so đo, đặc biệt với người thân thiết của mình. Có thiệt hãy biết chịu đựng một chút, người khác thiếu nợ mình, ông trời chắc chắn sẽ trả lại cho mình.</strong></p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-40-thu-cua-minh-nguoi-khac-lay-mat-ong-troi-se-tra-lai-cho.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 39 &#8211; Câu chuyện của cậu bé bán vé số</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 29 Apr 2016 01:42:46 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48577</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cậu bé bán vé số trong câu chuyện có thể bất hạnh, gặp khó khăn về tiền bạc, nhưng tấm lòng của cậu lại giàu có, cao cả biết bao. Đó là vào một ngày trời mưa to, tôi trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi: lương bị cắt,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến! Cậu bé bán vé số trong câu chuyện có thể bất hạnh, gặp khó khăn về tiền bạc, nhưng tấm lòng của cậu lại giàu có, cao cả biết bao.</h3>
<p>Đó là vào một ngày trời mưa to, tôi trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi: lương bị cắt, công việc không suôn sẻ, lại còn bị sếp mắng, tôi cảm thấy hôm nay là một ngày thật tồi tệ, và vô thức đánh đồng những người trong xã hội này thật xấu xa biết bao.</p>
<p>Trời đổ mưa tầm tã, những cửa hàng tiện lợi, quán cà phê trở nên đông đúc hơn lạ thường. Tôi che ô và đi bộ trên vỉa hè, mong có thể đến trạm xe buýt đúng giờ để bắt được xe về nhà. Đến khúc ngã tư mà qua phía đối diện là đến trạm xe buýt, tôi thoáng thấy bóng dáng nhỏ bé chạy vụt đi, theo sau đó là những tiếng hô &#8220;ăn cướp, ăn cướp&#8221;. Bóng dáng ấy chạy về phía tôi, rồi chui vào một con hẻm nhỏ khuất người gần đấy.</p>
<p>Người ở phía bên kia đường dường như cũng ngại trời mưa nên chẳng hề đuổi theo nữa. Tôi nghĩ có lẽ thứ họ vừa mất cũng chẳng mấy quan trọng để họ phải chạy trong mưa tìm lại như thế. Một cảm giác tò mò chợt xuất hiện, tôi đi đến con hẻm nọ, nhìn thấy một cậu nhóc ăn mặc rách rưới đang cúi xuống một góc.</p>
<p>Tôi tiến đến gần hơn, nhìn thân người nhỏ bé đó ướt đẫm nước mưa mà bỗng thấy xót xa. Cậu bé ngước mắt lên nhìn tôi khi thấy mình được che ô, đôi mắt run lên vì sợ hãi nhưng cũng lại có chút nét kiên cường. Khi đó, có tiếng cún con rên lên khe khẽ đâu đây. Tôi đưa mắt nhìn theo thì thấy một chú cún con đang bị xích vào cánh cửa sắt la oai oái trong màn mưa.</p>
<p>Cậu bé yên lặng bẻ từng vụn bánh mì cho chú cún ăn, thản nhiên xem như thể sự tồn tại của tôi là không khí. Không hiểu sao tôi lại cứ đứng che mưa cho cậu bé ấy đến khi chú chó được cho ăn no.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 39 - Câu chuyện của cậu bé bán vé số Câu chuyện hàng tuần Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48578 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.jpg" alt=" " width="450" height="600" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-225x300.jpg 225w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-300x400.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-140x187.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-263x350.jpg 263w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-18x24.jpg 18w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-27x36.jpg 27w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-36x48.jpg 36w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></p>
<p>&#8220;Vừa nãy cháu không định ăn trộm bánh mì, nhưng vì chú cún này đói quá rồi. Mà cháu sợ nó sẽ chết nên mới làm vậy.&#8221;.</p>
<p>Đoạn, cậu bé mở chiếc túi nhỏ đeo ngang hông ra cho tôi xem, trong đó có một tập vé số được bọc kĩ trong bao nilon trong suốt.</p>
<p>&#8220;Đây, cháu sẽ đền cho ông chủ tiệm bánh mì hai tờ vé số&#8221;.</p>
<p>Tôi bật cười nhìn cậu bé mặt mày lấm lem đó, cậu bé ấy có một suy nghĩ thật ngây thơ biết bao.</p>
<p>&#8220;Cháu có đói không?&#8221;, tôi bỗng hỏi khi nhìn cậu bé run rẩy.</p>
<p>&#8220;Dạ có&#8221;, cậu bé trả lời.</p>
<p>&#8220;Vậy tại sao không trộm bánh mì để ăn mà lại cho chú chó kia?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nếu nó không được ăn, nó sẽ chết mất. Còn cháu không có gì ăn, thì… vẫn còn sống thêm được. Với lại cháu có cách tìm được thức ăn, nhưng nó thì không có cách gì cả. Nó rất đáng thương&#8221;.</p>
<p>Câu trả lời của cậu bé khiến tôi lặng người đi. Từ lúc nào mà một cậu bé nhỏ nhắn như thế này lại biết so sự sống chết của một chú cún không chủ với sự sống chết của mình trên cùng một bàn cân thế? Tôi tự cho rằng, có phải chỉ kẻ giàu có lòng dạ mới chật hẹp mà làm khó nhau, trông khi người nghèo không có gì nhưng lại cứ biết cho đi?</p>
<p>Tôi mua giúp cậu bé vài tờ vé số, bảo cậu bé hãy đem số tiền này trả cho ông lão bán bánh mì đi. Rồi tôi tìm cách phá xích để trả lại sự tự do cho chú cún.</p>
<p>Cậu bé khóc, cảm ơn tôi đến mức líu lưỡi rồi lại chạy vụt đi trong màn mưa, thi thoảng xoay người lại nhìn tôi cười. Kể từ đó, tôi chăm nuôi cho chú cún này, còn cậu bé hôm nọ thì tôi không gặp lại nữa. Tôi không còn gặp lại cậu bé, nhưng thật cảm ơn lòng yêu thương hào phóng của cậu bé bán vé số này đã đem lại cho tôi một bài học sâu sắc về cuộc đời: Những người giàu có về tấm lòng mới là người đáng quý.</p>
<p>Cũng kể từ đó, tôi xem trọng công việc mình đang làm, chịu đựng và tiếp thu, học hỏi để có thể thăng tiến, không chán nản về cuộc đời hay xã hội này nữa. Bởi tôi biết rằng những lúc tôi nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế giới, thì đâu đó vẫn còn rất nhiều người khác bất hạnh hơn mình. Như cậu bé bán vé số ngày xưa thật bất hạnh về hoàn cảnh biết bao, nhưng sự giàu có trong tâm hồn của cậu lại tỏa sáng một cách đẹp đẽ vô cùng.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương ST</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một ly sữa</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Apr 2016 02:11:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48575</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Tình yêu thương, sự sẻ chia chính là món quà vô giá mà chúng ta có thể trao nhau mỗi ngày để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Tình yêu thương, sự sẻ chia chính là món quà vô giá mà chúng ta có thể trao nhau mỗi ngày để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.</h2>
<p>Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.</p>
<p>Cậu bé uống xong, hỏi :” Tôi nợ bạn bao nhiêu?”</p>
<p>“Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt.”</p>
<p>Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.</p>
<p>Nhiều năm sau đó, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sỹ trong vùng đều bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm Thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sỹ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên, địa chỉ của bệnh nhân, một tia sang lóe lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài chữa trị, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi.</p>
<p>Dr Howard Kelly yêu cầu bệnh viện chuyển cho ông hóa đơn viện phí trước khi đưa nó đến cho cô gái, và ông viết gì đó bên cạnh hóa đơn.</p>
<p>Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi cô chắc chắn rằng cho đến hết đời cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.</p>
<p>Cuối cùng lấy hết can đảm, nhìn vào tờ hóa đơn và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hóa đơn . . . .</p>
<p>“Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa.”</p>
<p>Ký tên</p>
<p>Tiến sĩ Howard Kelly.</p>
<p><img title="Một ly sữa Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48576 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua.png" alt=" " width="532" height="265" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua.png 532w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-300x149.png 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-140x70.png 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-350x174.png 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-24x12.png 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-36x18.png 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-48x24.png 48w" sizes="(max-width: 532px) 100vw, 532px" /></p>
<p>Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào, và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: “Tạ ơn thượng đế đã rộng ban tình thương của Ngài qua trái tim và bàn tay của một con người!”</p>
<p>Đây là câu truyện có thật. Dr.Howard Kelly là một nhà vật lý lỗi lạc, đã sáng lập ra khoa ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chăn bông sưởi ấm người hay người sưởi ấm chăn bông?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 27 Apr 2016 01:58:09 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48557</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/ chị.  Trong truyện ngắn dưới đây, &#8220;Chăn bông sưởi ấm người hay người sưởi ấm chăn bông?&#8221; không chỉ là một câu hỏi vật lý mà còn mang ý nghĩa cuộc sống sâu sắc. Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng phàn nàn với lão hòa thượng rằng: &#8220;Trong ngôi chùa nhỏ bé]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/ chị.  Trong truyện ngắn dưới đây, &#8220;Chăn bông sưởi ấm người hay người sưởi ấm chăn bông?&#8221; không chỉ là một câu hỏi vật lý mà còn mang ý nghĩa cuộc sống sâu sắc.</h2>
<p>Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng phàn nàn với lão hòa thượng rằng:</p>
<p>&#8220;Trong ngôi chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều nói chúng ta là hòa thượng hoang, còn nói những lời ác ý khác nữa&#8221;.</p>
<p>Tiểu hòa thượng nói tiếp: &#8220;Hôm nay, con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm cũng bố thí được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn trở thành một ngôi chùa tiếng tăm lừng lẫy như Sư phụ nói, con e là khó&#8221;.</p>
<p>Tiểu hòa thượng than thở với lão hòa thượng về thái độ bàn tán của chúng sinh.</p>
<p><img title="Chăn bông sưởi ấm người hay người sưởi ấm chăn bông? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48558 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong.jpg" alt=" " width="476" height="385" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong.jpg 476w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong-300x243.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong-140x113.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong-350x283.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong-24x19.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong-36x29.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong-48x39.jpg 48w" sizes="(max-width: 476px) 100vw, 476px" /></p>
<p>Lão hòa thượng im lặng một lúc, cuối cùng mở to mắt và hỏi: &#8220;Bên ngoài đang có gió bấc thổi mạnh, lại có tuyết rơi đầy, con có thấy lạnh không?&#8221;</p>
<p>Tiểu hòa thượng run rẩy nói: &#8220;Con lạnh đến nỗi toàn thân tê cóng hết cả lên rồi!&#8221;.</p>
<p>Lão hòa thượng nói: &#8220;Thế thì chúng ta đi ngủ thôi!&#8221;.</p>
<p>Nằm được một lúc, lão hòa thượng hỏi: &#8220;Bây giờ con có thấy ấm hơn không?&#8221;</p>
<p>Tiểu hòa thượng trả lời: &#8220;Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như đang sưởi ấm dưới ánh mặt trời vậy!&#8221;.</p>
<p>Lão hòa thượng nói:</p>
<p>&#8220;Lúc nãy, chăn bông để trên giường thì lạnh nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Vậy con nói xem, chăn bông sưởi ấm cho người hay người sưởi ấm cho chăn bông đây?&#8221;.</p>
<p>Nghe xong, tiểu hòa thượng cười rồi nói: &#8220;Sư phụ à, người thật hồ đồ, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải nói là con người làm cho chăn bông ấm lên chứ ạ!&#8221;.</p>
<p>Lão hòa thượng tiếp: &#8220;Chăn bông đã không cho ta sự ấm áp mà ngược lại còn cần ta đi sưởi ấm nó, vậy chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?&#8221;</p>
<p>Tiểu hòa thượng nghĩ một lát rồi nói: &#8220;Mặc dù chăn bông không sưởi ấm chúng ta nhưng nó dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, giúp ta có được giấc ngủ thoải mái&#8221;.</p>
<p>Lão hòa thượng cười giảng giải tiếp: &#8220;Chúng ta là hòa thượng tụng kinh, không phải là giống người nằm dưới chăn bông hay sao?</p>
<p>Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện thì chắc chắn chiếc bông lạnh kia cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó, chiếc chăn bông dày cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong cái chăn bông đó chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa tiếng tăm lừng lẫy còn có thể là trong mơ được sao?&#8221;.</p>
<p>Tiểu hòa thượng nghe xong bừng tỉnh, hiểu ra mọi chuyện.</p>
<p>Từ hôm đó trở đi, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Cậu ta vẫn gặp những lời đồn thổi ác ý như trước kia nhưng tiểu hòa thượng vẫn giữ thái độ nho nhã và lễ độ đối với mọi người.</p>
<p>Mười năm sau, chùa Bồ Đề trở thành ngôi chùa rộng lớn, có rất nhiều hòa thượng và du khách đến đây hành hương. Tiểu hòa thượng cũng trở thành chủ của ngôi chùa đó.</p>
<p>Mỗi người chúng ta trên thế giới này đều đang nằm trong chăn bông và người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta một lòng muốn sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta. Đó là đạo lý vô cùng đơn giản nhưng sâu sắc.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương ST</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chan-bong-suoi-am-nguoi-hay-nguoi-suoi-am-chan-bong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 38 &#8211; Samurai và người đánh cá</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-38-samurai-va-nguoi-danh-ca.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-38-samurai-va-nguoi-danh-ca.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 25 Apr 2016 08:32:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48320</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Câu chuyện giữa vị samurai và người đánh cá dưới đây là bài học cuộc sống “để đời” về sự nóng giận. Nó cho ta thấy giận dữ là biểu hiện cảm xúc bình thường của mỗi người. Nhưng nếu cơn tức giận bắt đầu bằng sự dại dột, nó sẽ kết thúc bằng sự hối hận.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Câu chuyện giữa vị samurai và người đánh cá dưới đây là bài học cuộc sống “để đời” về sự nóng giận. Nó cho ta thấy giận dữ là biểu hiện cảm xúc bình thường của mỗi người. Nhưng nếu cơn tức giận bắt đầu bằng sự dại dột, nó sẽ kết thúc bằng sự hối hận.</h2>
<p>Một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”</p>
<p>Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.</p>
<p>Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”</p>
<p>Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đó chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”</p>
<p>Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”</p>
<p>Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 38 - Samurai và người đánh cá Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48321 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca.jpg" alt=" " width="500" height="500" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/samurai-va-nguoi-danh-ca-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /><br />
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!” Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”</p>
<p>Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai.</p>
<p>“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.</p>
<p>“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”</p>
<p>Vậy đấy, ai cũng có thể tức giận – điều đó dễ lắm, nhưng nổi giận với đúng người ở đúng mức vào đúng thời điểm vì đúng mục đích, và theo cách đúng – không hề dễ và không phải ai cũng làm được. Và hậu quả cơn nóng giận bao giờ cũng nghiêm trọng hơn nguyên nhân.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-38-samurai-va-nguoi-danh-ca.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 Apr 2016 01:45:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48318</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Đúng lúc đang trăn trở về một lựa chọn khó khăn trong cuộc sống thì em bắt gặp truyện ngắn này. Tuy chỉ là một câu chuyện giản đơn về hai cái cây nhưng nó đã giúp ích cho em rất nhiều trong việc ra quyết định. Giờ em xin chia sẻ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Chào anh chị. Đúng lúc đang trăn trở về một lựa chọn khó khăn trong cuộc sống thì em bắt gặp truyện ngắn này. Tuy chỉ là một câu chuyện giản đơn về hai cái cây nhưng nó đã giúp ích cho em rất nhiều trong việc ra quyết định. Giờ em xin chia sẻ với anh chị, hy vọng anh chị cũng tìm được trong đó đáp án cho băn khoăn của mình.</h3>
<p>Thầy hỏi: &#8220;Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221;</p>
<p>Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: &#8220;Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.&#8221;</p>
<p>Thầy cười cười, nói: &#8220;Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?&#8221;</p>
<p>Chúng tôi nghĩ, cây thông tương đối trân quý, nên trả lời: &#8220;Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!&#8221;</p>
<p>Thầy mang theo nụ cười không đổi nhìn chúng tôi, hỏi: &#8220;Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?&#8221;</p>
<p><img title="Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48319 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.jpg" alt=" " width="600" height="388" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-300x194.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-140x91.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-350x226.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-48x31.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
Chúng tôi cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: &#8220;Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!&#8221;</p>
<p>Ánh mắt thầy lóe lên, chúng tôi đoán là thầy sẽ thêm điều kiện nữa, quả nhiên, thầy nói: &#8220;Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221;</p>
<p>Tuy không hiểu nổi trong hồ lô của thầy bán thuốc gì, chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, nói: &#8220;Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!&#8221;</p>
<p>Sau đó thầy liền hỏi: &#8220;Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221;</p>
<p>Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: &#8220;Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!&#8221;</p>
<p>Thầy không để chúng tôi thở, liền hỏi: &#8220;Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221; Cuối cùng, có người hỏi: &#8220;Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?&#8221;</p>
<p>Thầy thu hồi nụ cười, nói: &#8220;Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!&#8221;</p>
<p>Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước, thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vết sẹo cuộc đời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/vet-seo-cuoc-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/vet-seo-cuoc-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Apr 2016 23:44:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[vết sẹo cuộc đời]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48329</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Trên thế giới này, có lẽ khó nhất là tìm thấy người thực sự hiểu mình. Bởi nhẽ có hiểu mới thương được. Câu chuyện buồn dưới đây là bài học quý giá cho những cặp đôi đang trong quá trình tìm hiểu. Em hỏi: &#8211; Sao tay anh lắm sẹo thế? Em]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Chào anh/chị. Trên thế giới này, có lẽ khó nhất là tìm thấy người thực sự hiểu mình. Bởi nhẽ có hiểu mới thương được. Câu chuyện buồn dưới đây là bài học quý giá cho những cặp đôi đang trong quá trình tìm hiểu.</h3>
<p>Em hỏi:</p>
<p>&#8211; Sao tay anh lắm sẹo thế? Em sợ! Sao anh không mặc áo dài mà che đi?</p>
<p>Tôi cười: &#8220;Nó vốn có thế, che đi làm gì em.&#8221;</p>
<p>&#8211; Nhưng nhìn rất kinh khủng, hay anh đánh nhau đúng ko?</p>
<p>&#8211; Ừ! Anh đánh nhau đấy, &#8230;với thần chết. kk&#8230;</p>
<p>&#8211; Thôi ko đùa với anh nữa, mai anh mặc áo dài tay che đi, ko thì đừng gặp em.</p>
<p><img title="Vết sẹo cuộc đời Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48330 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi.jpg" alt=" " width="500" height="334" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi-140x94.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/vet-seo-cuoc-doi-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>&#8211; Haizzz.</p>
<p>Tôi thở dài, chả tìm đâu ra lí do để cười thêm.</p>
<p>&#8211; Ừm&#8230;</p>
<p>Em giọng có vẻ sốt sắng hơn:</p>
<p>&#8211; Ừm là nghĩa làm sao? Là anh sẽ che đi nhá! Hứa đi!</p>
<p>Tôi quay lại nhìn vào mắt em, không chớp, rồi lắc đầu.</p>
<p>&#8211; Anh xin lỗi. Anh chỉ dám hứa là sẽ yêu e cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thôi.</p>
<p>Chưa kịp nói hết thì em dỗi, bỏ tôi ngồi lại giữa góc phố ấy với cái lạnh mùa đông. Buốt thật! Tê tái như ngàn mũi kim châm, ăn mòn cả niềm hi vọng. Tôi chẳng nhấc nổi chân mình lên nữa, nói đúng hơn là trống rỗng, ko xác định được nên đi về đâu.</p>
<p>Trên thế giới này, có lẽ khó nhất là tìm thấy người thực sự hiểu mình. Bởi nhẽ có hiểu mới thương được. Có hiểu mới có thể đứng ở vị trí của mình để cảm nhận những gì mình đã trải qua, những gì mình suy nghĩ, và những gì ẩn chứa sâu kín nhất trong tận đáy lòng.</p>
<p>Em ạ, anh từng 3 lần chiến đấu với thần chết, anh thấy may mắn là bàn tay vẫn còn đủ 5 ngón để viết ra những dòng này. Những vết sẹo dài, ngắn này cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam, anh biết, nhưng không có nó thì chẳng có anh của bây giờ. Nó đã trở thành một phần trong anh mất rồi, anh ko thể che nó đi chỉ vì sự xấu xí ấy được. Hai chữ &#8220;chấp nhận&#8221; đôi khi cũng thật nặng nề.</p>
<p>Tôi cười, đưa tay lần theo từng đường gồ ghề trên bàn tay mình như để vỗ về. Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng vết sẹo trong lòng con người, tâm hồn con người mới thực sự đáng sợ, biết đến bao giờ cho lành được đây&#8230;</p>
<h3>Trên đời không có ai hoàn hảo. Khi yêu, ta phải học cách chấp nhận những điều không hoàn hảo của “người ấy”. Bởi, chúng ta đều có quyền được sống đúng như con người thật của mình</h3>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/vet-seo-cuoc-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Phú ông và câu chuyện về hạnh phúc</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Apr 2016 03:18:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48315</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/ chị. Chúng ta thường chúc nhau sức khỏe và hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì? Làm thế nào để có được hạnh phúc? Mẩu chuyện về hạnh phúc dưới đây sẽ giúp anh chị rút ra bài học của riêng mình. Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Chào anh/ chị. Chúng ta thường chúc nhau sức khỏe và hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì? Làm thế nào để có được hạnh phúc? Mẩu chuyện về hạnh phúc dưới đây sẽ giúp anh chị rút ra bài học của riêng mình.</h3>
<p>Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.</p>
<p>Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, đem tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó.</p>
<p>Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.</p>
<p>Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: &#8220;Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài&#8221;.</p>
<p><img title="Phú ông và câu chuyện về hạnh phúc Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48316 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc.jpg" alt=" " width="500" height="275" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc-300x165.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc-140x77.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc-350x193.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc-24x13.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc-36x20.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc-48x26.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ quá, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: &#8220;Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi&#8221;.</p>
<p>Sau đó vị Đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói: &#8220;Tốt quá rồi!&#8221;. Vị Đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: &#8220;Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?&#8221; – &#8220;Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!&#8221;.</p>
<p>Lúc này, vị Đại sư cười và nói: &#8220;Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?&#8221;.</p>
<p>Như vậy, hạnh phúc đơn giản là khi bạn chịu nhìn nhận hạnh phúc bên mình. Hạnh phúc không hiện hữu trong bóng hình quá khứ hay niềm mong mỏi nơi tương lai, hạnh phúc là hạnh phúc trong thực tại nếu bạn biết nắm bắt nó ngày hôm nay.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/phu-ong-va-cau-chuyen-ve-hanh-phuc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bài thuyết giảng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bai-thuyet-giang.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bai-thuyet-giang.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 25 Mar 2013 01:36:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài thyết giảng]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[thuyết giảng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=13898</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện &#8220;Bài thuyết giảng&#8221; đem lại cho chúng ta bài học quý giá &#8211; Hãy giống như những mẩu than hồng kia, sống hết mình để được cống hiến và tỏa sáng trong sự gắn kết của cả cộng đồng bạn nhé! Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện &#8220;Bài thuyết giảng&#8221; đem lại cho chúng ta bài học quý giá &#8211; Hãy giống như những mẩu than hồng kia, sống hết mình để được cống hiến và tỏa sáng trong sự gắn kết của cả cộng đồng bạn nhé!</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bài thuyết giảng Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1348751327_20757958_images1460707_beplua.jpg" width="330" height="226" /></p>
<p style="text-align: justify;">Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng đến một ngày chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những cô cậu bé khác nữa.<br />
Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình, ngồi trước bếp lửa.<br />
Đoán được lý do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.<br />
Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.<br />
Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp,cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi.<br />
Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.<br />
Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây nữa rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.<br />
Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng, lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó.<br />
Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:<br />
&#8211; Cảm ơn bác đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ bác cùng mọi người.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bai-thuyet-giang.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
