<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyện suy ngẫm - Chủ đề &#039;chuyện suy ngẫm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-suy-ngam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-suy-ngam</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 08:48:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyện suy ngẫm - Chủ đề &#039;chuyện suy ngẫm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-suy-ngam</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-49-ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Jul 2016 02:04:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình người]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50588</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi. Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi.</h2>
<p>Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh và ám hơi nước này. Cả đất, cả trời bị màn mưa mỏng tanh như khói sương mù bó chặt lấy. U ám, tẻ nhạt và bạc phếch. Cái thời tiết ấy dễ làm con người ta quên đi nhiều thứ hoặc một vài thứ, hữu hình hoặc vô hình.</p>
<p>Chợ, đông người và tấp nập. Ồn ào, xô bồ, cạnh tranh và bon chen.</p>
<p>Góc chợ, một ông già mù ngồi bó gối. Đôi mắt đục hướng ra xa xăm vô định. Trước mặt ông là cái nón lá đã rách tả tơi, ẩm ướt nước mưa. Ông có lẽ đã ngồi đó lâu lắm. Khuôn mặt khắc khổ không che lấp đi vẻ nhân từ.</p>
<p>Những nếp nhăn của tuổi già xô đẩy nhau như cho người ta thấy ông đã từng qua đủ những sóng gió thời ông trai trẻ. Lớp áo mỏng phía ngoài thấm nước mưa phùn đã chuyển từ nâu bạc sang màu đậm.<br />
Chợ đông người. Người ta vẫn lướt qua vội vã.</p>
<p>Có một cô gái trẻ vẻ sang trọng, thời trang, ngồi trên xe máy dừng ngay trước mặt ông cụ mua hàng ngay gần đó. Liếc ông một cái, lẩm bẩm: “Ngày nào đi chợ cũng thấy ngồi. Có tay có chân chứ có què quặt đâu mà phải sờ lần ăn xin như thế?”</p>
<p>Mua xong, cô lên xe rồ ga đi, vài vệt nước từ chiếc xe bắn ra đập vào nón của ông. Ông khẽ đưa đôi mắt đục mờ theo hướng xe cô gái, chỉ biết im lặng…</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50589 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg" alt=" " width="697" height="465" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg 697w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 697px) 100vw, 697px" /><br />
Chợ bắt đầu vãn người. Mấy người phụ nữ đi bán mớ rau, con cá hết hàng sớm ngang qua chỗ ông đều không ngại lấy trong túi ra dăm ba ngàn lẻ, bỏ vào chiếc nón ướt. Ông không quên gật đầu nói tiếng cám ơn khe khẽ cho những người tốt bụng. Người mù, họ có thính giác tuyệt vời như thế đấy!</p>
<p>Chợt, một cậu thanh niên ngang qua. Đã đi lướt qua rồi nhưng cậu lại quay trở lại, móc trong túi tờ hai ngàn lẻ đã cũ nhàu, vo viên ném bịch vào giữa nón. Ông cụ khẽ lắng tai nghe. Như mọi lần ông nói: “Cám ơn đã thương tình!”.</p>
<p>Có hai mẹ con đi chợ về ngang qua. Đứa bé đội cái mũ màu hồng nhỏ nhỏ, nắm tay mẹ bước từng bước chậm vì sợ đường trơn, trên tay nó giữ khư khư cái bánh mì được bọc trong mấy lần giấy bóng.</p>
<p>Dừng lại trước mặt ông già mù, đứa bé kéo tay mẹ nó nói khẽ gì đó. Mẹ nó cười, đưa cho nó tờ năm ngàn trong ví. Nó đi tới cái nón của ông, lấy hai tay đặt cẩn thận tờ tiền vào trong nón, không quên nhặt mấy đồng tiền lẻ người ta vất vô ý gần bay ra phía ngoài vào.</p>
<p>“Cháu gửi ông ạ!”</p>
<p>“Ông xin…”, ông khẽ nói run run, đôi bàn tay đưa ra chạm vào vành nón đã rách nát.</p>
<p>Đứa trẻ quay lại, đi ra chỗ mẹ nó đứng. Nhưng bất chợt nó quay lại chỗ ông già mù. Nó khẽ đặt cái bánh mì vào tay ông rồi cười hồn nhiên:</p>
<p>“Cháu nhường ông nhé. Ông ăn luôn đi không nguội mất!”</p>
<p>Ông già cầm cái bánh mì của đứa trẻ, đôi mắt đục chợt ngân ngấn nước. Mẹ đứa bé đứng ngoài mỉm cười, vẫy tay gọi nó, hai mẹ con chào ông rồi trở về nhà.</p>
<p>Mưa nặng hạt thêm, ông già cầm chiếc bánh mì nóng trên tay mặc cho những hạt nước rơi vào chiếc nón ngay phía trước…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhìn vào một vũng nước đọng, bạn thấy điều gì?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhin-vao-mot-vung-nuoc-dong-ban-thay-dieu-gi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhin-vao-mot-vung-nuoc-dong-ban-thay-dieu-gi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 14 May 2016 01:48:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48987</guid>

					<description><![CDATA[Là bẩn thỉu lấm lem, hay những vì sao lấp lánh phản chiếu từ bầu trời đêm? Câu chuyện dưới đây khiến em nhận ra hạnh phúc hay bất hạnh chính là do thái độ sống quyết định. Robert De Vincenzo là một tay chơi gôn cừ khôi người Argentina. Một lần, sau khi thắng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Là bẩn thỉu lấm lem, hay những vì sao lấp lánh phản chiếu từ bầu trời đêm? Câu chuyện dưới đây khiến em nhận ra hạnh phúc hay bất hạnh chính là do thái độ sống quyết định.</h2>
<p>Robert De Vincenzo là một tay chơi gôn cừ khôi người Argentina. Một lần, sau khi thắng đậm trong một giải đấu, nhận thưởng và trả lời phỏng vấn của báo chí xong, anh chuẩn bị ra về. Khi Robert đang một mình tiến về bãi đỗ xe của câu lạc bộ, một người phụ nữ trẻ đến gần, bắt chuyện với anh, chúc mừng chiến thắng của anh. Thế rồi cô bắt đầu kể về căn bệnh mà con cô đang phải đối mặt, rằng bệnh nghiêm trọng đến nỗi đứa bé có thể ra đi bất cứ lúc nào, nhưng cô lại bất lực vì không có tiền để mời được bác sĩ tốt và trả tiền viện phí.</p>
<p>Cảm động trước hoàn cảnh của người phụ nữ, Robert De Vincenzo không do dự tặng ngay cho cô toàn bộ khoản tiền thưởng mà anh vừa mới giành được. &#8220;Xin cô cầm lấy, gắng giành lại những ngày tốt đẹp hơn cho bé nhé&#8221; – anh nói, đặt tấm séc vào tay người phụ nữ.</p>
<p><img title="Nhìn vào một vũng nước đọng, bạn thấy điều gì? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48988 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong.jpg" alt=" " width="595" height="397" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong.jpg 595w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 595px) 100vw, 595px" /></p>
<p>Tuần tiếp sau đó, một buổi trưa, De Vincenzo đang dùng bữa ở câu lạc bộ thì một nhân viên ở đó đến cạnh bàn của anh: &#8220;Tuần trước tôi có gặp mấy đứa nhỏ ở bãi đỗ xe, có nghe chúng nó kể anh gặp một phụ nữ trẻ ở đó và tặng tiền cho cô ta sau khi nhận thưởng à?&#8221;. De Vincenzo gật đầu.</p>
<p>&#8220;Chậc&#8221;, người đó nói, &#8220;Tôi có một tin cho anh đây. Cô ta là một kẻ lừa đảo đấy. Cô ta nào có có đứa con nào ốm đau đâu. Mà cô ta còn chưa có chồng nữa là. Cô ta cho anh ăn quả lừa to rồi bạn ạ.&#8221;</p>
<p>&#8220;Ý anh là chẳng có đứa bé nào bệnh đến thập tử nhất sinh à?&#8221;</p>
<p>&#8220;Tất nhiên rồi, làm gì có&#8221; – người kia nói.</p>
<p>&#8220;May quá. Đây là tin tốt nhất tôi nhận được từ đầu tuần đến giờ đấy, cảm ơn nhiều nhé anh bạn&#8221; – De Vincenzo nói.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhin-vao-mot-vung-nuoc-dong-ban-thay-dieu-gi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 42: Ván cờ cuộc đời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-42-van-co-cuoc-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-42-van-co-cuoc-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 13 May 2016 01:30:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48938</guid>

					<description><![CDATA[Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc đời, chỉ khi bị dồn vào đường cùng chúng ta mới thể hiện được bản lĩnh thật sự của mình. Chiều, làm việc chán xuống quán trà đá cạnh công ty ngồi ngắm mưa, nghe đài FM. Việc thì không trôi, dự án bị delay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc đời, chỉ khi bị dồn vào đường cùng chúng ta mới thể hiện được bản lĩnh thật sự của mình.</h2>
<p>Chiều, làm việc chán xuống quán trà đá cạnh công ty ngồi ngắm mưa, nghe đài FM. Việc thì không trôi, dự án bị delay cả tháng chưa có hướng giải quyết. Kiểu này chắc lụt là cái chắc, lãnh đạo sẽ làm um lên cho mà xem. Tự nhiên thấy sao làm kỹ thuật nó lại khổ thế, trăm thứ đổ đầu. Điện thoại hết sạch pin vì liên tục nghe khách hàng gọi giục rồi PM thúc đít. Đau hết cả đầu. Biết thế lúc trước thi xừ nó Kinh Tế, Ngoại Thương, hay Nông Lâm Nghiệp đi cho nó trong lành. Nhẽ lại bỏ?</p>
<p>Mình rít liền 2 điếu thuốc rồi hóng ra đường, suy nghĩ lan man, vô định. Mới hơn 2h, hẵng sớm, quán nước có mỗi mình với ông lão, tiếng từ cái đài cũ của lão rè rè, nghe rất chối tai nhưng lại dâng lên một cảm giác cũ kĩ mà quen thuộc đến lạ. Chợt nhớ trước nhà mình cũng có một cái đài FM rè rè như thế, quấn dây cao su chằng chịt. Ông nội thường mang ra đặt trên cửa sổ, vừa nghe đài, vừa đọc mấy cuốn kiếm hiệp của Kim Dung rất thư thái. Có lần ông để nó trên cửa sổ quên cầm vào, mưa hắt cả vào trong nhà, ướt hết. Sáng hôm sau thấy ông hì hụi bật mãi không lên, bố bảo ông bỏ nó đi để mua cái mới. Mình nghe cũng hợp lý, cái đài ấy cũ lắm rồi, vả lại tiếng thì lúc nổ lúc xịt, nhưng không hiểu sao ông nhất quyết giữ lại và đem đi sửa. Mình ngày ấy còn bé, nghĩ ông gàn dở, đơn giản đồ đạc dùng cũ rồi, hỏng thì nên thay, thế thôi. Bảo ông, ông chỉ cười: &#8220;Đồ có cũ hay không là ở người, bỏ đi hay mang sửa cũng ở người. Những thứ ở lại với mình thì nên trân trọng.&#8221;</p>
<p>Bây giờ sau bao nhiêu năm rồi, ông cũng đã mất, nghĩ lại lời ông mới thấm thía. Cứ động vào việc gì khó lại nghĩ đến chuyện từ bỏ thì chả ai trân trọng mình cả. Rồi cuộc đời mình cũng như cái đài bỏ đi thôi, nói gì đến những ước mơ. Cuộc sống cũng vậy, ở thời đại này người ta từ bỏ một thứ gì, từ bỏ tình yêu, một cuộc hôn nhân nó đơn giản quá. Hôm qua, nghe tin vợ chồng đứa bạn vừa mới li hôn, mình đã sốc. Yêu nhau 3 năm, trải qua bao nhiêu sóng gió, để rồi lấy nhau chưa đầy 1 năm đã đưa nhau ra tòa. Họ hàng 2 bên cãi vã nhau, lời qua tiếng lại đủ cả. Vì đâu mà nên lỗi. Mình không hiểu cái đích cuối cùng bọn nó hướng đến có phải là hạnh phúc hay không nữa? Thật buồn.</p>
<p>&#8211; Này, uống thêm cốc nữa chứ? Làm với ông ván cờ không?</p>
<p>Mình đang tiu nghỉu nghe thấy giọng ông lão thì giật mình, hiểu ý quay lại gật gật. Ừ thì làm ván cờ cho nó thông đầu, giải tỏa, nghĩ lắm rồi cũng toàn bế tắc.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 42: Ván cờ cuộc đời Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48939 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi.jpg" alt=" " width="628" height="628" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi.jpg 628w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/van-co-cuoc-doi-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 628px) 100vw, 628px" /></p>
<p>&#8211; Ông quân đỏ hay quân xanh? Cháu đi trước nhá!</p>
<p>&#8211; Ờ, được, mày đi trước. Lão quân nào cũng được.</p>
<p>Chơi thua lão liên tiếp 3 ván trắng không gỡ, nghĩ bực, nhìn nước cờ lão đi rất bình thường mà khiến mình thua chóng vánh thế. Mình nghi cho lão ăn may thôi, trình cờ mình đâu tệ hại xuống cấp đến mức mà thua lão sâu thế được. Nhưng rồi ván thứ 4, rồi thứ 5 cũng chả khá khẩm hơn. Mình đề nghị dừng lại không chơi nữa, cái ngày gì mà đen thế không biết. Bố khỉ. Lão cười, đưa hớp trà lên miệng thổi thổi:</p>
<p>&#8211; Cảm ơn đã nhường lão</p>
<p>&#8211; Không, cháu có nhường đâu, oánh hết sức rồi đấy ạ, mồ hôi còn chảy ròng ròng đây. Ông xem!</p>
<p>Lão nghe xong dừng cái quạt nan trên tay rồi cất bàn cờ lên nóc chồng ghế.</p>
<p>&#8211; Tuổi trẻ chúng mày vội lắm, háo thắng nữa, lúc nào cũng muốn dồn người khác đến chân tường nhưng lại thiếu sự trù bị và quá trình.</p>
<p>Mặt mình nghệt ra.</p>
<p>&#8211; Cháu không hiểu.</p>
<p>&#8211; Thế này nhé, lão hỏi khí không phải mày đang có chuyện gì đúng không?</p>
<p>&#8211; Vâng, sao ông biết ạ?</p>
<p>&#8211; Chơi cờ, cần nhất là cái tâm, tâm không vững thì nước cờ không sắc, thế trận không sâu được, rất dễ bị người ta lợi dụng sơ hở. Còn nữa, cần phải có sự trù bị, phối hợp của nhưng con cờ khác để tập trung vào một mục tiêu, một con xe chẳng làm nên trò trống gì khi đi một mình cả. Cờ, đại cục sau cùng mới thể hiện được thua thắng, thiệt 1 nước, mất vài quân thì có gì là to tát.</p>
<p>Haizzz&#8230; Mình thua rồi, thua toàn diện không phán kháng. Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc đời, chỉ khi bị dồn vào đường cùng chúng ta mới thể hiện được bản lĩnh thật sự của mình. Hãy cứ nghĩ đó là một cơ hội, thay vì ngồi trách móc bản thân và đổ cho số phận mang đến cho mình những thứ đen đủi. Cứ la lên oai oái thì vận đen hay những thứ dồn ép mình cũng đâu có dừng lại. Và như thế, chuỗi bất hạnh của cuộc đời sẽ kéo dài ra mãi mãi.</p>
<p>Rốt cuộc, trải qua bao thăng trầm sóng gió, thì điều ta nghĩ đến, ta muốn trở thành mới khiến ta thôi thúc và trăn trở hoặc chìm trong ân hận. Một vài bước lùi trên con đường cũng có sao khi chúng giúp ta đi đúng hướng. Sống mà phẳng lặng quá thì cũng có gì để kể đâu. Có phải không? Thôi, lên chiến đấu tiếp, cùng lắm là out về lại con số 0. Sợ quái gì!</p>
<p><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-42-van-co-cuoc-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Gã khùng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ga-khung.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ga-khung.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 12 May 2016 01:29:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48878</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Đời sẽ tươi đẹp hơn nếu ta bỏ thời gian để trao cho nhau nụ cười, để thốt lên một lời tử tế, dù với một gã khùng. Buổi sáng đầu mùa hạ rả rích những ngày mưa, con đường quê lầy lội vì cơn mưa lớn vừa tạnh, trời hưng hửng nắng.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Đời sẽ tươi đẹp hơn nếu ta bỏ thời gian để trao cho nhau nụ cười, để thốt lên một lời tử tế, dù với một gã khùng.</h2>
<p>Buổi sáng đầu mùa hạ rả rích những ngày mưa, con đường quê lầy lội vì cơn mưa lớn vừa tạnh, trời hưng hửng nắng. Nó cùng chị chạy xe ra cái chợ nhỏ gần nhà, vất vả lắm mới đến nơi vì chiếc xe máy phải bò ì ạch trên con đường đầy bùn đất dẻo quánh trơn trượt. Xuống được con dốc nhỏ, đến trước chợ, nó thở phào nhẹ nhõm. Chị bảo:</p>
<p>&#8211; Em đứng đây đợi chị nhé!</p>
<p>Nó gật đầu. Khoan khoái hít thở không khí trong lành của buổi sớm miền quê mà ở Sài Gòn nó không được hưởng. Nheo mắt tránh những tia nắng đầu tiên, nó nhìn những gian hàng đầy ụ nông sản xanh tươi, những giỏ gà qué nhộn nhịp, ồn ào. Buổi chợ sáng đầy đủ màu sắc, thanh âm của vùng quê Long an trù phú. Đã lâu nó không về quê ngoại rồi. Mọi người ở quê đều thức dậy ra chợ từ rất sớm nên chẳng mấy chốc chợ đã đông đúc, vang tiếng cười, tiếng nói. Chợt nó nghe tiếng chị gọi, ngước nhìn lên thì thấy chị đã đi lên phía trên con đường lộ. Nó liền rồ ga chạy lên dốc. Nhưng, vừa đến giữa dốc thì con dốc trơn trượt khiến xe nó loạng choạng đổ nhào, nó hoảng hốt kêu lên, cố gắng giữ chiếc xe, nhưng quá nặng. Ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn vào nó. Mặt đất dưới chân trơn tuột, cứ như muốn kéo cả người và xe trượt xuống. &#8221; Thôi rồi!&#8221; nó nghĩ thầm.<br />
Có tiếng kêu to, rồi từ trong chợ có một người chạy nhanh đến vội vàng đỡ lấy chiếc xe sắp nằm dài ra đất. Mọi người xung quanh cười rộ lên. Nó thở phào, nhẹ nhỏm, rốt cuộc cũng có người giúp. Đó là một người đàn ông có vẻ mặt khó đoán tuổi, dáng thấp bé, mặc bộ quần áo cũ và rộng thùng thình. Người đó cố sức đẩy chiếc xe lên dốc, mặt cắm xuống đất, những ngón chân bấu chặt xuống bùn. Tiếng máy xe vang lên, chầm chậm và chật vật mới lên được khỏi con dốc. Nỗi mừng rỡ chưa hết thì bỗng một người đàn bà chở xề thịt ngang qua chỉ vào nó kêu lên:</p>
<p>&#8211; Trời ơi! Sao dám đưa xe cho thằng đó dẫn, nó bị khùng đó!</p>
<figure id="attachment_48880" aria-describedby="caption-attachment-48880" style="width: 500px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Gã khùng Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-48880 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1.jpg" alt=" " width="500" height="342" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1-300x205.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1-140x96.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1-350x239.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1-36x25.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/ga-khung-1-48x33.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /><figcaption id="caption-attachment-48880" class="wp-caption-text">Hình ảnh chỉ mang tính minh họa</figcaption></figure>
<p>Nó giật mình nhìn lại, nó nhận ra điều lạ thường ở người đó. Khuôn mặt ngờ nghệch, không nói một lời, đang cắm cúi dẫn chiếc xe để ngay ngắn bên vệ đường. Tiếng cười lại rộ lên, mà nó đã hiểu lý do. Nó vội vàng bước đến, định đưa tay giật lại chìa khóa còn cắm trong ổ. Nói gấp gáp:</p>
<p>&#8211; Thôi, được rồi&#8230;</p>
<p>Nhưng, người đó còn đang bận gạt chân chống xe xuống ngay ngắn rồi cũng từ từ khóa xe, rút chìa khóa đưa cho nó, nó đưa tay cầm chìa khóa, mở to mắt nhìn, và người đó hoàn toàn không nhìn nó, anh ta cười như nãy giờ anh ta vẫn cười, cái cười ngây ngô, như của một đứa trẻ rồi đi nhanh vào chợ, vừa đi vừa lắc lư cái đầu, vừa cười, hoàn toàn không để ý bất kỳ điều gì xung quanh.</p>
<p>Nó im lặng suốt đường về, nó cảm thấy khó chịu với chính mình. Một sự xấu hổ có lẽ dành cho nó, một kẻ luôn cho rằng mình tỉnh táo như bao nhiêu người khác, không bao giờ làm những chuyện vô ích. Luôn tính toán thiệt hơn một cách &#8220;sáng suốt&#8221;. Nghĩ rằng đủ tỉnh táo nhận ra ai tỉnh ai điên trên đời.</p>
<p>Và, tiếc rằng nó đã quên mất một lời cảm ơn, dù anh ta có chẳng hề lắng nghe chăng nữa./.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ga-khung.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một ly sữa</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Apr 2016 02:11:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48575</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Tình yêu thương, sự sẻ chia chính là món quà vô giá mà chúng ta có thể trao nhau mỗi ngày để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Tình yêu thương, sự sẻ chia chính là món quà vô giá mà chúng ta có thể trao nhau mỗi ngày để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.</h2>
<p>Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.</p>
<p>Cậu bé uống xong, hỏi :” Tôi nợ bạn bao nhiêu?”</p>
<p>“Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt.”</p>
<p>Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.</p>
<p>Nhiều năm sau đó, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sỹ trong vùng đều bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm Thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sỹ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên, địa chỉ của bệnh nhân, một tia sang lóe lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài chữa trị, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi.</p>
<p>Dr Howard Kelly yêu cầu bệnh viện chuyển cho ông hóa đơn viện phí trước khi đưa nó đến cho cô gái, và ông viết gì đó bên cạnh hóa đơn.</p>
<p>Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi cô chắc chắn rằng cho đến hết đời cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.</p>
<p>Cuối cùng lấy hết can đảm, nhìn vào tờ hóa đơn và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hóa đơn . . . .</p>
<p>“Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa.”</p>
<p>Ký tên</p>
<p>Tiến sĩ Howard Kelly.</p>
<p><img title="Một ly sữa Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48576 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua.png" alt=" " width="532" height="265" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua.png 532w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-300x149.png 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-140x70.png 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-350x174.png 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-24x12.png 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-36x18.png 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-48x24.png 48w" sizes="(max-width: 532px) 100vw, 532px" /></p>
<p>Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào, và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: “Tạ ơn thượng đế đã rộng ban tình thương của Ngài qua trái tim và bàn tay của một con người!”</p>
<p>Đây là câu truyện có thật. Dr.Howard Kelly là một nhà vật lý lỗi lạc, đã sáng lập ra khoa ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cám dỗ là mây mờ che phủ lý trí</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Apr 2016 03:44:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48503</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, thì tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của chúng ta. Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, thì tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của chúng ta. Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!</h2>
<p>Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.</p>
<p><img title="Cám dỗ là mây mờ che phủ lý trí Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48504 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.jpg" alt=" " width="600" height="394" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-300x197.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-140x92.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-350x230.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></p>
<p>Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng. Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ.</p>
<p>Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống. Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.</p>
<p>Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của chúng ta. Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày.</p>
<p>Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày, sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày&#8230;&#8230;.Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Apr 2016 09:56:24 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[lời nói dối]]></category>
		<category><![CDATA[mẩu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48313</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu truyện ngắn đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó. Câu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu <a href="http://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan" target="_blank" rel="noopener noreferrer">truyện ngắn</a> đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó.</p>
<h2>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</h2>
<p>Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng, tên cướp không cướp được tiền mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn ta bắt một em bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.</p>
<p>Phía cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, phía cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất. Cậu bé nhìn thấy những vết máu và nghe thấy tiếng súng nên sợ hãi khóc thất thanh. Người đàn ông tranh thủ cơ hội chạy lại ôm cậu bé vào lòng.</p>
<p>Các hãng thông tin truyền thông vừa kịp kép đến ùn ùn, đúng lúc đó, mọi người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to: <em><strong>“Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”.</strong> </em>Cậu bé nghe xong liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát khác cũng đi đến bên cạnh cậu bé và an ủi: “<strong><em>Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.</em></strong></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48314 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg" alt=" " width="600" height="477" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-300x239.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-140x111.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-350x278.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-24x19.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-36x29.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-48x38.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
Những ngày sau đó, giới truyền thông đều im lặng, không ai nói một lời về vụ cướp bởi họ từ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu bé!. Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi người đàn ông năm xưa cứu cậu bé: <em><strong>“Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”.</strong></em></p>
<p>Ông cười và trả lời: <strong><em>“Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì chuyện đáng sợ như thế này. Nhưng khi tôi tới gần cậu bé hơn thì dường như Thượng đế đã gợi ý cho tôi và thế là tôi thốt lên câu “Diễn tập kết thúc!”.</em></strong> Lúc này, người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông: “<em><strong>Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua, mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”.</strong></em></p>
<p>Ông nhìn người đàn ông trung niên rồi cười nói: “Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn tất cả những người đã biết chuyện nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”. Hành động của người cảnh sát đó thật đáng kính, ông đã đem lại điều tuyệt vời cho cuộc đời của một đứa trẻ, bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu bé.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
