<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyện tình yêu - Chủ đề &#039;chuyện tình yêu&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-tinh-yeu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-tinh-yeu</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Mon, 11 Nov 2013 07:53:47 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyện tình yêu - Chủ đề &#039;chuyện tình yêu&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-tinh-yeu</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Yêu đơn phương, có đáng để đánh đổi?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/yeu-don-phuong-co-dang-de-danh-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/yeu-don-phuong-co-dang-de-danh-doi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 06 Sep 2013 02:38:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu đơn phương]]></category>
		<category><![CDATA[đánh đổi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20887</guid>

					<description><![CDATA[Nhân tình thế thái, em biết không, có những ngưới suốt cuộc đời chẳng yêu nhau được. Dù cho họ có đánh đổi trăm ngàn lần bằng những hi sinh và kì vọng, thì suốt đời cũng chẳng thể yêu nhau được&#8230; Tình yêu đơn phương vốn chỉ đẹp khi vẫn còn hi vọng, tồn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Nhân tình thế thái, em biết không, có những ngưới suốt cuộc đời chẳng yêu nhau được. Dù cho họ có đánh đổi trăm ngàn lần bằng những hi sinh và kì vọng, thì suốt đời cũng chẳng thể yêu nhau được&#8230;</h2>
<p>Tình yêu đơn phương vốn chỉ đẹp khi vẫn còn hi vọng, tồn tại khi niềm tin còn lành vững.</p>
<p>Những người cô đơn quá lâu, dễ nuôi dưỡng cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình. Đừng ngộ nhận. Tình yêu thật ra không chỉ đến từ sự quan tâm hay thăm hỏi thường nhật.</p>
<p>Yêu đơn phương không phải là cách để có thể cứu vớt hoàn toàn nỗi cô độc của bản thân mình. Sẽ chẳng có gì bên cạnh em ngoài mớ day dứt khôn cùng cho một tình yêu tuyệt vọng, thảng hoặc đó chỉ là cách em tự làm đau chính mình mà thôi.</p>
<p>Em hỏi tôi có tin vào định mệnh không? Tất nhiên là có. Tôi tin rằng những người thật tâm sẽ được yêu thương đúng cách. Nhưng đôi khi người em chờ không phải là người đem đến định mệnh trong đời đâu em.</p>
<p>Tình yêu luôn có đủ mọi lí do của nó, đủ mọi hình thức và sắc thái để tồn tại. Nhưng tuyệt nhiên không thể là con dao mài mòn hết thương yêu của tâm hồn. Đừng để những gì em hy sinh trở thành như hòn đá vứt ra biển mà chẳng bao giờ có tiếng gì vọng lại.</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-don-phuong-co-dang-de-danh-doi.jpg"><img title="Yêu đơn phương, có đáng để đánh đổi? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-don-phuong-co-dang-de-danh-doi.jpg" width="600" height="398" /></a></p>
<p>Yêu đơn phương trong tuyệt vọng, cái giá mà em phải trả là gì em biết không? Là suốt cuộc đời phải sống với trái tim sứt mẻ và lòng tin vơi cạn. Có đáng không em?</p>
<p>Đường đời thênh thang rộng, sao em cứ mãi đi hoài một lối mòn hoang hoải mà ở đó điểm dừng hay đích đến đều đặt song song với đường chân trời? Em sẽ lại lạc bước giữa đại lộ yêu thương.</p>
<p>Tuổi xanh rồi cũng phải ngã màu. Thanh xuân có đến hai lần trong một cuộc đời không? Em đừng chờ, cũng đừng hi vọng. Tình yêu đơn phương chỉ dành cho những ai đủ can đảm và có thừa tin yêu. Em, liệu có thể mạnh mẽ lau khô nước mắt cho chính mình khi mọi thứ đã đến hồi tuyệt vọng? Em có chờ đến được ngày sau, ngày sau nữa mà không mỏi mệt, mà không hư hao?</p>
<p>Đến một lúc nào đó, em sẽ phải học cách chấp nhận rằng có những người thà chọn lấy cô đơn cũng không đón lấy yêu thương em có. Sẽ có lúc em phải tự tay mình ném thương yêu vào biển trời sâu rộng mà bước đi. Đừng tự huyễn hoặc mình và cố nuôi hi vọng dài lâu. Biển kia dẫu rộng mây vẫn bay về trời.</p>
<p>Tất cả sự chờ đợi trong tuyệt vọng đều dễ khiến con người ta cạn kiệt lòng tin. Mà cái thứ lòng tin ấy khi mất đi thì khó có thể lấy lại được. Em biết không, có những điều không nên trả giá quá đắt để tồn tại.</p>
<p>Em cần tập quen với cuộc sống không bằng phẳng, và hiểu rằng thật ra tình yêu không khó để từ bỏ như bao người vẫn nói. Chỉ cần đủ dứt khoát và tuyệt vọng, tất thảy mọi thứ đều có thể vứt bỏ lại được.</p>
<p>Hãy yêu thương lấy chính mình trước khi yêu thương một ai khác, em ạ.</p>
<p>Nhân tình thế thái, em biết không, có những người suốt cuộc đời chẳng yêu nhau được. Dù cho họ có đánh đổi trăm ngàn lần bằng những hi sinh và kì vọng, thì suốt đời cũng chẳng thể yêu nhau được.</p>
<p>Ta có được ai, đó đều là định mệnh.</p>
<p>Đừng là người rót biển vào chai, để một ngày nắng tắt chờ mãi người không đến</p>
<p>Đừng là người rót biển vào chai nếu chẳng bao giờ đủ can đảm để yêu lấy thân mình.</p>
<p>Cũng đừng làm điều gì như những người rót biển vào chai, để đong đếm nỗi nhớ đem về rồi cất giữ. Chỉ riêng mình biết, chỉ riêng mình chờ.</p>
<p>Những người rót biển vào chai. Tình yêu thì to nhưng lòng người thì nhỏ. Sóng vỗ biển tràn. Ai gom hết được nhớ thương? Ai chờ ai khi ngày tàn nắng tắt? Ai cho ai mộng tưởng ngọt lành?</p>
<p>Vậy nên, giá có thể một lần được yêu, em đừng chọn đơn phương nhé. Đừng là người rót biển vào chai lâu mãi thế. Em sẽ tự đánh mất chính lòng tin của mình và tiêu tốn hoài một quỹ thời gian tuổi trẻ.</p>
<p>Thế gian vẫn còn đó những người để thương, những điều đáng chờ đợi. Sao cứ mãi là người rót biển vào chai.</p>
<p>Yêu đơn phương có đáng để đánh đổi niềm vui và sự chờ đợi không em?</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/yeu-don-phuong-co-dang-de-danh-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự im lặng ngọt ngào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/su-im-lang-ngot-ngao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/su-im-lang-ngot-ngao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 24 Aug 2013 07:31:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[im lặng]]></category>
		<category><![CDATA[im lặng ngọt ngào]]></category>
		<category><![CDATA[ngọt ngào]]></category>
		<category><![CDATA[niềm hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[sự im lặng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20432</guid>

					<description><![CDATA[Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa của thành phố NewYork để trở về nhà. Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ để đoàn tụ trong buổi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa của thành phố NewYork để trở về nhà.</h2>
<p><img title="Sự im lặng ngọt ngào Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/8701674160_7efc3baac0_z.jpg" /><br />
Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ theo truyền thống của gia đình họ. Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau.</p>
<p>Wendy hiểu được thuật ngữ ra dấu bằng tay vì trong những năm đầu đại học cô đã tình nguyện làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật nên cô đã học được cách ra dấu tay để trò truyện với những người câm điếc.</p>
<p>Vốn tính chịu khó học hỏi, Wendy đã khá thông thạo thuật ngữ này. Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm xe, Wendy đã &#8220;nghe lóm&#8221; được câu chuyện của hai người.</p>
<p>Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì &#8220;trả lời&#8221; là anh không biết nơi chốn đó. Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực này nên cô mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái.</p>
<p>Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay để &#8220;nói&#8221; trong câu chuyện của họ.</p>
<p>Khi xe lửa đến trạm thì Wendy và hai người bạn mới quen đã kịp thời trao đổi địa chỉ email cho nhau.</p>
<p>Những ngày sau đó, ba người tiếp tục trò chuyện dùng tin nhắn của điện thoại di động rồi dần dà họ trở thành bạn thần giao cách cảm với nhau.</p>
<p>Chàng trai kia tên là Jack và cô gái tên là Debbie.</p>
<p>Jack cho biết anh đang làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu và ở cách nhà Wendy không xa .</p>
<p>Từ những tin nhắn điện thoại, email thăm hỏi xã giao lúc đầu, cả hai dần dần tiến đến chổ trở thành bạn thân lúc nào không hay.</p>
<p>Đôi khi Jack đến trường đón và mời cô đi ăn. Cả hai thích khung cảnh êm đềm trong công viên nên thường yên lặng đi bên nhau trong những giờ phút nghỉ ngơi.</p>
<p>Tuy phải ra dấu để trò chuyện nhưng Wendy không cảm thấy bất tiện mà cô lại có dịp trau dồi &#8220;thủ thuật&#8221; để nghệ thuật ra dấu của cô càng lúc càng tinh xảo hơn. Đến mùa thu năm đó thì hai người đã thân thiết như một cặp tình nhân. Wendy đã quên hẳn Jack là một người khuyết tật, cho nên lần đầu tiên khi Jack ra dấu &#8220;I Love You&#8221; thì Wendy đã nhẹ nhàng ngả đầu vào vai anh.</p>
<p>Sau những giờ học, thỉnh thoảng Wendy cũng vào chatroom đấu láo với bạn bè, mỗi khi Wendy đặt câu hỏi &#8220;Bạn có thể có tình yêu với một người câm điếc hay không?&#8221; thì hình như không có bạn bè nào của cô có được câu trả lời dứt khoát.</p>
<p>Điều này đã khiến cho Wendy bị dày vò không ít.</p>
<p>Vào dịp lễ Tạ ơn năm đó, Jack tặng cho Wendy một bó hoa hồng kèm theo câu ra dấu: &#8220;Wendy có chịu làm bạn gái của mình không?&#8221; Wendy vừa vui mừng vừa kinh ngạc nhưng sau đó là những sự mâu thuẫn khổ sở trong nội tâm. Wendy biết rõ là cô sẽ gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người thân.</p>
<p>Quả nhiên cha mẹ cô khi biết rõ sự việc đã dùng đủ mọi phương thức để mong lôi kéo đứa con gái &#8220;lầm đường lạc lối&#8221; trở về.</p>
<p>Thôi thì hết chú bác, cô dì, lại đến các anh chị em, bạn học, được cha mẹ có vận động tới để làm thuyết khách.</p>
<p>Đứng trước áp lực này, Wendy chỉ có thể phân trần với gia đình về nhân cách cao cả của Jack, cô còn cho mọi người biết là thái độ lạc quan, đầu óc thực tế, tích cực của anh đã khiến cô cảm thấy gần gũi hơn những bạn trai mà cô đã từng quen biết trước đây.</p>
<p>Gia đình sau khi nghe giải bày đã không còn quá khắc khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người.</p>
<p>Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12 sau khi mọi người đã hưởng được một đêm Giáng sinh bình yên cho tâm tư lắng đọng. Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ để nhờ sự gia ơn và chúc lành của Thiên chúa. Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của của Wendy đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:</p>
<p>&#8211; Wendy yên tâm, bảo đảm với em là cha mẹ em sẽ hài lòng. Anh cho họ biết là anh sẽ thương yêu em, chăm sóc em suốt đời.</p>
<p>Đó là lần đầu tiên trong đời cô sinh viên trường dược rơi những giọt lệ cảm động,vừa vào đến nhà, Wendy nắm tay Jack đi đến trước mặt cha mẹ, cô nói:</p>
<p>&#8211; Thưa ba má, đây là Jack, bạn trai mà con thường nhắc đến.</p>
<p>Câu nói của cô vừa thốt ra thì tất cả những hộp kẹo bánh, hoa tươi trên tay Jack tức thời lộp độp rơi xuống đất, anh nhào tới ôm lấy cô vào vòng tay khỏe mạnh của anh.</p>
<p>Một điều mà Wendy không thể ngờ được là cô bổng nghe một giọng nói thảng thốt phát ra từ miệng của Jack:</p>
<p>-Trời đất,em biết nói à?</p>
<p>Đó cũng chính là câu mà Wendy muốn hỏi Jack.</p>
<p>Mọi người ngoài cuộc đều ngẩn ngơ ngạc nhiên trong khi hai người trong cuộc thì ôm nhau cười, nói, la, hét, nhảy nhót như điên dại. Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.</p>
<p>&#8220;..Thượng Đế của chúng ta đang ngự ở trên cao, hình như cũng đang che miệng cười cho trò đùa mà ngài đã đạo diễn suốt một năm qua..&#8221;Dành cho những ai yêu nhưng chưa dám thổ lộ cùng người mình yêu.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/su-im-lang-ngot-ngao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Anh sẽ yêu em bao lâu&#8230;&#8230;???</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/anh-se-yeu-em-bao-lau.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/anh-se-yeu-em-bao-lau.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 17 Aug 2013 08:35:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[anh sẽ yêu em bao lâu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu em]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20119</guid>

					<description><![CDATA[Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái&#8230; &#8221; Anh sẽ yêu em bao lâu? &#8221; Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái&#8230;</h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/to-tinh.jpg"><img title="Anh sẽ yêu em bao lâu......??? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-20120" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/to-tinh.jpg" width="259" height="194" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/to-tinh.jpg 259w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/to-tinh-140x104.jpg 140w" sizes="(max-width: 259px) 100vw, 259px" /></a></p>
<p>&#8221; Anh sẽ yêu em bao lâu? &#8221;</p>
<p>Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.</p>
<p>Cô cười nũng nịu, nói : &#8221; Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật &#8221;</p>
<p>Chàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói &#8220;Một&#8221; , anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.</p>
<p>Cô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói &#8220;Một đời&#8221;</p>
<p>Chàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy sự thích thú ở cô.</p>
<p>Đèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái &#8221; Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối &#8230; em đoán tiếp đi &#8221;</p>
<p>Câu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ..</p>
<p>&#8220;Một ngày &#8221; &#8220;a! nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể&#8221;</p>
<p>Lại là đèn đỏ, chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói &#8221; Hay là một tíc tắc phải không ?&#8221;</p>
<p>Đáp án này làm chàng trai cười tưởng như suýt té ra đường &#8220;Đương nhiên không phải&#8221;</p>
<p>Anh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn&#8230;</p>
<p>&#8221; Một năm phải không ?&#8221;</p>
<p>Đã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, cho nên đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn..</p>
<p>Chàng trai lắc đầu.</p>
<p>Thời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian trải nghiệm tình yêu.</p>
<p>&#8221; 100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi.&#8221;</p>
<p>Cô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.</p>
<p>Chàng trai nói : &#8221; 100 năm ngắn quá, không đủ để anh yêu em &#8221;</p>
<p>Những câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.</p>
<p>Cô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.</p>
<p>&#8220;Em muốn nghe đáp án rồi phải không ? &#8221; Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe &#8221; Anh sẽ yêu em bao lâu ?&#8221;</p>
<p>Chàng trai đưa tay rồi nói &#8221; Một &#8230;. Đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa &#8230; &#8221;</p>
<p>Cô gái kinh ngạc.</p>
<p>Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa&#8230;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/anh-se-yeu-em-bao-lau.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Em không muốn hôn, em muốn lên giường</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/em-khong-muon-hon-em-muon-len-giuong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/em-khong-muon-hon-em-muon-len-giuong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 24 Jul 2013 08:42:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[em không muốn hôn]]></category>
		<category><![CDATA[em muốn lên giường]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu sâu nặng]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19045</guid>

					<description><![CDATA[Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó.</h2>
<p style="text-align: justify;">Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.</p>
<p>Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.</p>
<p>Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:</p>
<p>&#8211; <em>Anh này, chúng mình chia tay nhé! -Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó. Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.</em></p>
<p>&#8211; <em>Cho anh hôn em lần cuối được không?</em></p>
<p>&#8211;<em> Em không muốn hôn, em muốn lên giường!</em></p>
<p>&#8211; <em>Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa.Anh buồn bã nói. Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh.Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi.</em></p>
<p>Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó. “Em yeu anh!” Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.</p>
<p style="text-align: left;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Em không muốn hôn, em muốn lên giường Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/love-you-always.jpg" width="400" height="300" /><br />
Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé.Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.</p>
<p><em>&#8211; Lâu lắm không gặp, em dạo này sao rồi?</em></p>
<p><em>&#8211; Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?</em></p>
<p><em>&#8211; Anh cũng kết hôn rồi</em>… Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó.<br />
Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ. Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng.</p>
<p>Cuối cùng nó là người kết thúc:</p>
<p>&#8211; <em>Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.</em></p>
<p>Anh cười, một nụ cười rất buồn.Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.</p>
<p>Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết…</p>
<p>Lá thư là của một người đàn ông “<em>Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!</em>”</p>
<p>Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.</p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm…Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy…”</em></p>
<p><em>“Ngày…tháng…năm….Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!”</em></p>
<p>Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa.Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.</p>
<p>Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết….</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/em-khong-muon-hon-em-muon-len-giuong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Yêu xa</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/yeu-xa.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/yeu-xa.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 22 Jun 2013 01:46:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu một người ở xa]]></category>
		<category><![CDATA[yêu xa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17818</guid>

					<description><![CDATA[Vì tình yêu xa xôi này,anh đã tự hứa với mình sẽ phải cố gắng gấp đôi, gấp ba bình thường, để khoảng cách giữa chúng ta thay vì hàng trăm km xa xôi sẽ chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh. Yêu một người ở xa, một ngày của anh sẽ bắt đầu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Vì tình yêu xa xôi này,anh đã tự hứa với mình sẽ phải cố gắng gấp đôi, gấp ba bình thường, để khoảng cách giữa chúng ta thay vì hàng trăm km xa xôi sẽ chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh.</h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-xa.jpg"><img title="Yêu xa Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17833" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-xa.jpg" width="500" height="333" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-xa.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-xa-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-xa-140x93.jpg 140w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Yêu một người ở xa, một ngày của anh sẽ bắt đầu sớm hơn một chút. Chẳng biết từ bao giờ dậy nhắn offline cho em đã thành một thói quen thường ngày trước khi đi học. Thú thực anh muốn hàng sáng gọi em dậy cơ, nhưng em học chiều, lại toàn thức khuya nên tha cho ngủ nướng thêm chút xíu đó.</p>
<p>Yêu một người ở xa, anh luôn thành ca sĩ bất đắc dĩ hát qua điện thoại mỗi khi em buồn. Dù anh biết mình hát chẳng hay, nhưng không tình nguyện “khoe” giọng hát Chaien này ra thì biết làm sao để đuổi nỗi buồn không trú lại nơi cảm xúc của em đây?</p>
<p>Yêu một người ở xa, điện thoại, laptop luôn là vật bất ly thân của anh ở bất kỳ nơi đâu. Thế nên em cứ yên tâm nhé, anh sẽ không thoát khỏi vòng kiểm soát của em đâu.</p>
<p>Yêu một người ở xa, là anh đang góp phần tích cực “nuôi” các nhà phân phối Internet với điện thoại đấy. Dẫu hoá đơn hàng tháng luôn làm anh suýt…xỉu nhưng đâu có sá gì so với việc mỗi ngày anh được nghe giọng nói dịu dàng bên kia đầu dây: “Anh ơi”.</p>
<p>Yêu một người ở xa<br />
Yêu một người ở xa, hàng đêm anh đều phải đi ngủ sớm hơn một chút, không còn được hay chơi game ban đêm nữa. Vì anh biết không như thế, sau bắt được cô bé cứng đầu là em chịu đi ngủ sớm đây.</p>
<p>Yêu một người ở xa, anh học cách đặt niềm tin vào người khác nhiều hơn. Nhiều khi anh cũng cảm thấy lo sợ rằng rồi một ngày nào dó giữa chúng ta sẽ chẳng còn lại gì. Nhưng rồi những bất an đó cũng qua đi. Tình yêu và lòng tin của chúng mình thừa sức để có thể vượt qua những cơn say nắng chớp nhoáng, em nhỉ!</p>
<p>Yêu một người ở xa, trong những cuộc vui bạn bè của tụi anh, ai cũng có đôi có cặp, chỉ riêng mình anh lẻ ra. Cũng hơi buồn một chút, nhưng chẳng sao em ạ. Em là bảo vật của riêng anh, nên anh sẽ chỉ giữ cho riêng mình thôi.</p>
<p>Yêu một người ở xa, bạn bè anh bảo anh thật ngốc khi lao theo một tình yêu cả năm chỉ gặp được có vài lần. Em có thấy thế không?</p>
<p>Mà dẫu có cực ngốc như vậy, anh cũng không muốn buông tay em ra đâu. Tuy bây giờ mình xa nhau là thế, nhưng anh vẫn tin có một ngày chúng ta được ở bên nhau, hiện thực hoá những ước mơ thành sự thật.</p>
<p>Anh cũng muốn em thấy, thời gian cùng khoảng cách sẽ minh chứng tình yêu anh không phải là thứ tình cảm thoáng qua, bồng bột nhất thời. Dù giờ anh không thể sát cạnh nhưng yêu thương của anh luôn cận kề bên em, dõi theo và che chở.</p>
<p>Vì tình yêu xa xôi này,anh đã tự hứa với mình sẽ phải cố gắng gấp đôi, gấp ba bình thường, để khoảng cách giữa chúng ta thay vì hàng trăm km xa xôi sẽ chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh. Và em cũng vậy, phải không?</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/yeu-xa.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện cảm động: Xin lỗi! Anh là Gay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 02:06:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu cao cả]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17432</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện vô cùng cảm động&#8230; Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện vô cùng cảm động&#8230;</h2>
<p style="text-align: justify;">Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “<em>Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.</em>” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượi khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: <em>&#8220;Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ&#8221;</em>. Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện cảm động: Xin lỗi! Anh là Gay Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/11763017_11429039_Q5epwKF_403x335.jpg" /><br />
Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần.</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.</p>
<p style="text-align: justify;">Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:<em>&#8220;Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.</p>
<p style="text-align: justify;">Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: &#8220;<em>Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?</p>
<p style="text-align: justify;">Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.</p>
<p style="text-align: justify;">Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: <em>&#8220;Chúng ta sẽ có một đứa con&#8221;</em>. Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: <em>&#8220;Ôi! Một thằng gay đạo đức&#8230;</em> <em>Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?&#8221;</em>. Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?</p>
<p style="text-align: justify;">Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: <em>&#8220;Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy&#8221;</em>. Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.</p>
<p style="text-align: justify;">Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “<em>Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi&#8230;</em>”.</p>
<p style="text-align: justify;">Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: <em>&#8220;Tại sao anh không phải gay?</em>&#8220;.</p>
<p style="text-align: justify;">Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>SHMILY</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/shmily.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/shmily.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 01 Jun 2013 02:17:52 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[love]]></category>
		<category><![CDATA[shmily]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu vĩnh cửu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16942</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Từ &#8220;shmily&#8221; bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy&#8230;&#8221; Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Từ &#8220;shmily&#8221; bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img title="SHMILY Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tumblr_lqg0dqdfTc1qkkj6n.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ &#8220;shmily&#8221; ở một nơi bất ngờ quanh nhà ,còn người kia sẽ đi tìm.</p>
<p>Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy &#8220;shmily&#8221; trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ &#8220;shmily&#8221; được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ &#8220;shmily&#8221; bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.</p>
<p>Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được &#8220;trò chơi&#8221; của ông bà tôi.</p>
<p>&#8220;Trò chơi&#8221; đi tìm từ &#8220;shmily&#8221; cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. &#8220;Shmily&#8221; được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất. Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.</p>
<p>Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.</p>
<p>Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng &#8220;shmily&#8221; có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết &#8220;shmily&#8221; đơn giản là &#8220;See how much I love you&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/shmily.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tình giữa nhím và cá..!!!!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tinh-giua-nhim-va-ca.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tinh-giua-nhim-va-ca.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 31 May 2013 03:20:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình chàng nhím]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[học cách từ bỏ]]></category>
		<category><![CDATA[nhím và cá]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu là học cách từ bỏ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16900</guid>

					<description><![CDATA[Tình yêu đôi khi đơn giản là phải học cách từ bỏ??? Có thật là đơn giản không? Có 1 chàng nhím đã trót yêu thương 1 nàng cá, chàng khao khát 1 lần được ôm nàng cá vào lòng, để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng tỏa ra. Nhưng chàng biết, chàng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tình yêu đôi khi đơn giản là phải học cách từ bỏ??? Có thật là đơn giản không?</h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhim-va-ca.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-16901" title="Câu chuyện tình giữa nhím và cá..!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhim-va-ca.jpg" width="480" height="360" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhim-va-ca.jpg 480w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhim-va-ca-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nhim-va-ca-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 480px) 100vw, 480px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Có 1 chàng nhím đã trót yêu thương 1 nàng cá, chàng khao khát 1 lần được ôm nàng cá vào lòng, để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng tỏa ra. Nhưng chàng biết, chàng chẳng bao giờ đc gần nàng, chàng sợ những chiếc gai trên người chàng sẽ khiến nàng đau. Trăn trở chàng nghĩ ra 1 cách, chàng bứt dần những chiếc gai trên người mình, những vết thương đẫm máu, những vết thương đau thấu tận tim gan, tận tim gan chàng và tận tim gan ngươi yêu chàng. Nhưng nàng cá không có cách nào ngăn cản nổi ý định của người yêu, nàng nài nỉ, nàng van lơn nhưng chàng nhím vẫn không từ bỏ và đến 1 ngày nàng cá quay lưng bỏ đi.<br />
Chàng ngẩng mặt lên trời:<br />
&#8220;Thượng đế ơi! Tại sao cô ấy lại bỏ con đi??&#8221;<br />
&#8220;Con đã bao giờ nhìn thấy nhím và cá yêu nhau chưa?&#8221;<br />
&#8220;Nhưng con yêu cô ấy thật lòng, con nguyện chịu đớn đau để được ở bên cô ấy&#8230;&#8221;<br />
&#8216;Những đớn đau của con, con có nghĩ cô ấy còn đau hơn con gấp trăm ngàn lần ko?&#8221;<br />
&#8220;Cá có nước mắt không hả thượng đế?&#8221;<br />
&#8220;Có chứ, nước mắt của cá lẫn vào trong nước.!!&#8221;<br />
&#8220;Vậy là con đã tự làm tổn thương mình, tự làm tổn thương người mình yêu?!!&#8221;<br />
&#8220;Phải, cô ấy phải ra đi để giải thoát cho con và cho chính cô ấy!..&#8221;<br />
&#8220;Tình yêu đôi khi đơn giản là chỉ biết học cách từ bỏ thôi con ạ!!!!&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Tình yêu đôi khi đơn giản là phải học cách từ bỏ ư??? Có thật là đơn giản không? Ai có thể trả lời giúp tôi câu hỏi này không??</em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tinh-giua-nhim-va-ca.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>1000 con hạc giấy</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/1000-con-hac-giay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/1000-con-hac-giay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 Nov 2012 08:05:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[hạc giấy]]></category>
		<category><![CDATA[hy vọng]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[vươn lên]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1728</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện 1000 con hạc giấy: Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn&#8230;  Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 id="post_message_5180446">Câu chuyện 1000 con hạc giấy: Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn&#8230; <span id="more-1728"></span></h2>
<p>Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.</p>
<p>&nbsp;</p>
<div><img title="1000 con hạc giấy Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hac-giay.jpg" /><br />
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.<br />
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.<br />
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.<br />
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.Chàng trai bật khóc.</p>
<p>Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.</p>
<p>Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.</p>
</div>
<div><span style="font-size: x-large;"><br />
</span></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/1000-con-hac-giay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
