<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Chuyện về tình bạn - Chủ đề &#039;Chuyện về tình bạn&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-ve-tinh-ban/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-ve-tinh-ban</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 11 Jun 2013 09:03:05 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>Chuyện về tình bạn - Chủ đề &#039;Chuyện về tình bạn&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-ve-tinh-ban</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Linh hồn của tình bạn</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/linh-hon-cua-tinh-ban.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/linh-hon-cua-tinh-ban.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 25 May 2013 01:19:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[linh hồn]]></category>
		<category><![CDATA[linh hồn tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16698</guid>

					<description><![CDATA[Đêm, từng đêm tôi vẫn chăm chú ngước mắt lên bầu trời để tìm kiếm và trò chuyện với ngôi sao chứa đựng linh hồn tình bạn của tôi và Quang. Tôi không hề nuối tiếc về những chuyện đã xảy ra vì tôi biết ngôi sao ấy vẫn luôn nhấp nháy mỉm cười. Dưới]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đêm, từng đêm tôi vẫn chăm chú ngước mắt lên bầu trời để tìm kiếm và trò chuyện với ngôi sao chứa đựng linh hồn tình bạn của tôi và Quang. Tôi không hề nuối tiếc về những chuyện đã xảy ra vì tôi biết ngôi sao ấy vẫn luôn nhấp nháy mỉm cười.</h2>
<p><img title="Linh hồn của tình bạn Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/7eb8de98-e12c-42fc-ae64-6bc65f4965b3.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Dưới hàng ghế dành cho khán giả, tôi hồi hộp sung sướng và xen một chút tự hào về anh. Vậy là anh đã thành công, chắc chắn tôi không nằm mơ. Tôi nhìn thấy rõ lắm, anh đứng giữa sân khấu tràn ngập ánh sáng rực rỡ hào quang. Những bông hoa tươi tắn sang trọng được lồng trong giấy bóng kính đủ màu làm đôi tay anh luống cuống.</p>
<p>Dư âm của bài hát anh vừa trình bày vẫn vang vọng quanh đây. Chưa bao giờ tôi được nghe anh hát hay đến thế, ngay cả những lúc có một mình tôi là thính giả của anh.</p>
<p>Tôi đứng yên, áp chặt những bông hoa bâng khuâng vào lòng để lấy lại sự tự tin và lòng bình tĩnh. Chẳng hiểu sao, trước niềm vui của người bạn thân đêm nay tôi lại có thể nhút nhát và run rẩy đến thế? Phía bên kia, anh đang có vẻ bận rộn với những cuốn sổ và dưới cây bút bi quen thuộc là hàng chữ ký ngả nghiêng, xiêu vẹo.</p>
<p>Phải cố gắng lắm tôi mới có thể kiểng cao chân để nhìn thấy anh. Đúng ra tôi là người đầu tiên chia vui với anh thì mới phải. Chỉ tiếc cái cảm giác hạnh phúc đã từ lâu hôm nay mới ghé thăm đã làm tôi chậm chân. Một tích tắc thoáng qua, ánh mắt anh gặp mắt tôi kèm theo nụ cười mãn nguyện.</p>
<p>Bó hoa bâng khuâng vẫn được tôi cầm chặt trong tay. Suốt cả buổi chiểu, tôi đã phóng xe ra tận ngoại thành rồi hộc tốc đạp về chỉ để tặng anh cánh hoa dại – loài hoa không tên chỉ có anh và tôi biết, chỉ dành riêng cho một con nhóc con nghịch ngợm và chàng ca sĩ sinh viên có giọng hát ngọt ngào&#8230;</p>
<p>&#8211; Em chờ anh lâu chưa?</p>
<p>Tôi khẽ lắc đầu.</p>
<p>&#8211; Không quan trọng, cái chính là anh đã thành công – chúc mừng anh.</p>
<p>Anh cười và nhìn tôi hồ hởi:</p>
<p>&#8211; Em cứ cầm lấy bó hoa đấy đi, anh có còn cái tay nào rảnh nữa đâu.</p>
<p>Tôi ngạc nhiên xen lẫn sự khó hiểu và ngầm đưa ánh mắt quan sát anh một lần nữa. Bó hoa được đưa ra đến nửa chừng lại quay trở về vị trí cũ. Có lẽ nào anh không nhận ra cánh hoa đặc biệt này?</p>
<p>Cái màu đỏ hườm ánh lên sự sống xen một chút màu tím mơ màng mà đã thành cái tên hó bâng khuâng. Tôi cúi đầu lặng im. Những bông hoa vô duyên đến lạ. Giá như tôi có thể vứt nó đi để đỡ bực mình thì hay biết mấy.</p>
<p>&#8211; Hoa! Em không nghe anh nói à?</p>
<p>&#8211; Anh hỏi gì cơ? – Tôi giật mình hỏi lại.</p>
<p>&#8211; Chuyện ăn khao để đến khi khác nhé?</p>
<p>&#8211; Chúng ta đã qui ước là đi ngay sau đêm thi &#8220;giọng hát hay&#8221; cơ mà – Tôi phụng phịu.</p>
<p>Anh rút khăn lau mồ hôi trên trán, giọng có vẻ không hài lòng.</p>
<p>&#8211; Có người hẹn anh đi có việc.</p>
<p>Nhếch môi nở một nụ cười chua chát, tôi khẽ lẩm bẩm &#8220;Anh đã quyết định rồi đấy thôi&#8221;. Đám người mới đến ùa vào. Họ vây quanh anh tíu tít chào hỏi, xin chữ ký. Vô tình khoảng cách giữa anh và tôi trở nên xa xôi hơn.</p>
<p>Cắn chặt môi, thật là thất vọng và buồn bã khi tôi nhận ra mình đã nghiễm nhiên trở thành người thừa, cái sân khấu hào nhoáng này không phải là chỗ để dành cho một con bé kỳ quặc như tôi. Cánh hoa dại trong tay héo rũ quá tội nghiệp trước ánh đèn màu chói lọi.</p>
<p>Tôi lặng lẽ đi qua những hàng ghế chạy dài, lặng lẽ lắng nghe bước chân cô dơn của chính mình. Có lẽ tất cả đã thay đổi, chỉ có tôi là quá dại khờ nên mới tin vào những gì cũ kỹ mỏng manh.</p>
<p>&#8211; Em uống gì?</p>
<p>-Như cũ</p>
<p>&#8211; Nước cam?&#8221;.</p>
<p>Tôi lắc đầu hờ hững: &#8220;Nước quất mặn&#8221;.</p>
<p>Anh ngập ngừng lúng túng:&#8221;Lâu lắm rồi mình không đi cùng nhau. Anh quên&#8221;.</p>
<p>Tôi lắc đầu. Không khí yên lặng bao trùm lên quán cà phê nhỏ.</p>
<p>Anh bật lửa châm điếu thuốc rồi quay sang nhìn tôi &#8220;Gần nửa năm rồi không gặp, dạo này em sống thế nào?&#8221; &#8221; Cũng bình thường&#8221; &#8220;Anh thì bận suốt ngày&#8221;. Tôi nhìn anh đang mải mê trình bày về một đống công việc mà cảm thấy nhàm chán vô cùng.</p>
<p>Người con trai ngồi trước mặt tôi là Quang đấy ư, là người bạn thân đã từng chia sẻ với tôi tất cả niềm vui nỗi buồn trong thành công và thất bại? Quang ngày xưa luôn biết tôi thích gì, muốn làm gì. Chưa có bao giờ Quang quên dù chỉ là một chút nhỏ nhặt nhất trong thói quen của tôi.</p>
<p>&#8211; Hôm nay là ngày bao nhiêu hả Hoa?</p>
<p>&#8211; Mùng 2 tháng 3 – Tôi lúng túng trả</p>
<p style="text-align: justify;">lời. Nơi tận cùng của tiềm thức dâng lên một chút gì đó nửa như vui mừng nửa như chờ dợi và phải lấy hết can đảm tôi mới có thể chậm rãi đề nghị với anh.</p>
<p>&#8211; Anh Quang này, anh hãy hát lại bài hát ngày xưa anh viết tặng em đi &#8220;Hoa sữa vô tình trải thảm dưới chân, có hai đứa bé lạc vào vùng cổ tích&#8221;.</p>
<p>&#8211; Ôi cái bài hát ngớ ngẩn đấy nhớ làm gì cho mệt. Nếu em thích thì anh sẽ tặng em bài khác. À quên tối nay anh còn phải đi hát nữa đấy.</p>
<p>Câu nói thản nhiên của anh làm tôi ớn lạnh. Anh vô tư quá, xa lạ quá. Quang của con bé Hoa bây giờ đã hoàn toàn không còn nữa. Tình bạn cũng như một con người. Nó được sinh ra và lớn lên trong những tấm lòng đồng cảm. Và đến một lúc nào đấy nó chết đi giữa sự vô cảm của con người.</p>
<p>Tôi đưa ngón tay chấm những giọt nước đọng ngoài thành ly vẽ loắng ngoắng lên mặt bàn. Quang đã về rồi. Mà có lẽ như thế thì tốt hơn vì tôi không quen với sự có mặt của người lạ trong sinh nhật mình.</p>
<p>Lấy trong túi ra hai cây nến, truyền sang đó một ít lửa tôi khe khẽ hát lại những câu hát mà Quang tặng tôi vào đúng ngày này 4 năm về trước khi tôi tròn 15 tuổi &#8220;vùng cổ tích có bà tiên hiền hậu, có hoa sữa thơm và thắm đượm tình thương&#8221;.</p>
<p>Gói lại tập nhạc nhòe chữ và những cánh hoa hoang dại tôi nắn nót viết lên trên dòng chữ &#8220;Nơi an nghỉ của một linh hồn&#8221; với niềm tin linh hồn tình bạn sẽ bay đến cõi thiên đường. Nơi ấy có niềm vui, sự tin tưởng và lòng thương yêu.</p>
<p>Tình bạn đâu khác gì trò chơi chạy tiếp sức. Không có một ai tham gia từ bước chạy đầu tiên cho đến khi về đến đích mà mỗi người chỉ xuất hiện trong đoạn đường ngắn ngủi. Cũng như chiều qua trên con đường đi học tôi đã vô tình gặp Quang và tặng cho chàng ca sĩ nổi tiếng ấy một ánh mắt ngạc nhiên &#8220;Xin lỗi tôi không hề quen anh&#8221;.</p>
<p>Đêm, từng đêm tôi vẫn chăm chú ngước mắt lên bầu trời để tìm kiếm và trò chuyện với ngôi sao chứa đựng linh hồn tình bạn của tôi và Quang. Tôi không hề nuối tiếc về những chuyện đã xảy ra vì tôi biết ngôi sao ấy vẫn luôn nhấp nháy mỉm cười. Chắc chắn nó đang hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/linh-hon-cua-tinh-ban.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nó là bạn cháu!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/no-la-ban-chau.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/no-la-ban-chau.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 13 May 2013 01:33:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen cam dong ve tinh ban]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[nó là bạn]]></category>
		<category><![CDATA[nó là bạn cháu]]></category>
		<category><![CDATA[sống ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn cao đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16069</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Nó là bạn cháu!&#8221; &#8211; Câu trả lời đầy cảm động khiến ta tự hỏi: Liệu rằng trong cuộc sống này có còn những tình bạn như thế, một tình bạn vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết? Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>&#8220;Nó là bạn cháu!&#8221; &#8211; Câu trả lời đầy cảm động khiến ta tự hỏi: Liệu rằng trong cuộc sống này có còn những tình bạn như thế, một tình bạn vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết?</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nó là bạn cháu! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/500_f63a4950-3f4d-4e51-8c77-e1e7f27eca40.png" width="462" height="309" /></p>
<p>Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không nhưng tôi biết có nhiều điều kì lạ hơn như thế đã xảy ra ở đất nước này.<br />
John Mansur<br />
Cho dù đã được định trước , những khối bêtông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một ngôi làng nhỏ. Một . hai đứa trẻ chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương , trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi.<br />
Dân làng liên lạc với quân dội Hoa Kỳ yêu cầu giúp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng , một bác sĩ và một y tá người Mỹ mang dụng cụ đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rá? nặng, nếu không xử lí kịp thời nó sẽ chết vì mất máu.<br />
Phải truyền máu ngay, một cuộc thử nghiệm nhanh cho thấy không ai trong số hai người Mỹ có cùng nhóm máu đó, nhưng đại đa số các đứa trẻ trong trại trẻ mô côi lại có.<br />
Người bác sĩ biết vài tiếng Việt lơ lớ, còn cô y tá thì biết chút tiếng Pháp lõm bõm. Họ kết hợp với nhau và dùng điệu bộ, cử chỉ để giải thích cho bọn trẻ đang sợ hãi rằng nếu không kịp thời truyền máu cho bé gái thì chắc chắn nó sẽ chết. Vì vậy họ hỏi có em nào tình nguyện cho máu không.<br />
Ðáp lại lời yêu cầu là sự im lặng cùng với những đôi mắt mở to. Một vài giây trôi qua, một cánh tay chậm chạp, run rẩy giơ lên, hạ xuống, rồi lại giơ lên.<br />
&#8220;Ồ, cảm ơn, cháu tên là gì ?&#8221;-cô y tá hỏi bằng tiếng Pháp.<br />
&#8220;Hân ạ&#8221;-cậu bé trả lời.<br />
Họ nhanh chóng đặt Hân lên cáng, xoa cồn lên cách tay và cho kim vào tĩnh mạch. Hân nằm im không nói một lời nào.<br />
Một lát sau, cậu bé nấc lên nhưng lại nhanh chóng lấy cánh tay còn lại che mặt. Ngườ Bác sĩ hỏi:&#8221;Có đau lắm không Hân ?&#8221;. Hân lắc đầu nhưng chỉ vài giây sau lại có vài tiếng nấc. Một lần nũa cậu bé cố chứng tỏ là mình không khóc. Bác sĩ hỏi kim có làm cho cậu đau không, nhưng cậu bé lại lắc đầu.<br />
Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm, đều đều. Mắt nhắm nghiệm lại, cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn không cho những tiếng nấc thoát ra.<br />
Các nhân viên y tế tỏ ra lo lắng. Rõ ràng là có điều gì không ổn rồi. Vừa lúc đó có một y tá người Việt đến. Thấy rõ vẻ căng thẳng trên gương mặt cậu bé, chị nhanh chóng nói chuyện với nó, nghe nó hỏi và trả lời bằng một giọng hết sức dịu dàng.<br />
Sau một lúc, cậu bé ngừng khóc và nhìn chị y tá bằng ánh mắt hoài nghi. Chị y tá gật đầu. Cậu ta nhanh chóng trở nên nhẹ nhõm.<br />
Chị y tá khẽ giải thích với những người Mỹ :&#8221;Cậu bé cứ nghĩ là mình sắp chết. Nó hiểu nhầm. Nó nghĩ các vị bảo nó cho hết máu để cứu sống cô bé kia&#8221;.<br />
&#8220;Thế tại sao nó lại tự nguyện cho máu ?&#8221;-người y tá lục quân hỏi.<br />
Chị y tá người Việt hỏi lại cậu bé và nhận được câu trả lời hết sức đơn giản: &#8220;Vì nó là bạn cháu &#8220;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/no-la-ban-chau.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bạn thân và người quen&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ban-than-va-nguoi-quen.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ban-than-va-nguoi-quen.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 08 May 2013 03:39:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bản thân]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[người quen]]></category>
		<category><![CDATA[người quen và bạn thân]]></category>
		<category><![CDATA[những người bạn]]></category>
		<category><![CDATA[phân biệt người quen và bạn thân]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[đâu là bạn tốt]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15863</guid>

					<description><![CDATA[Có sự khác nhau giữa việc là người quen và bạn thân. Người quen là người mà bạn biết tên, người mà bạn gặp mỗi lần bây giờ và về sau, người mà bạn hầu như cư xử bình thường và là người mà bạn cảm thấy dễ chịu. Đó là người mà bạn có]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Có sự khác nhau giữa việc là người quen và bạn thân.</h2>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/images-51.jpg"><img title="Bạn thân và người quen... Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-15864" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/images-51.jpg" width="278" height="181" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/images-51.jpg 278w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/images-51-140x91.jpg 140w" sizes="(max-width: 278px) 100vw, 278px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Người quen là người mà bạn biết tên, người mà bạn gặp mỗi lần bây giờ và về sau, người mà bạn hầu như cư xử bình thường và là người mà bạn cảm thấy dễ chịu.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là người mà bạn có thể mời đến nhà và nói về điều gì đó. Nhưng họ không phải là người để bạn chia sẻ cuộc sống của bạn, những hành động của họ thỉnh thoảng bạn không hiểu nổi bởi vì bạn không biết đủ về họ.</p>
<p style="text-align: justify;">Trái lại, bạn thân là người mà bạn yêu mến. Không phải là bạn “đang yêu” họ nhưng bạn quan tâm đến họ và bạn nghĩ về họ khi họ không còn ở đó. Đó là người làm cho bạn nhớ lại khi bạn thấy một cái gì đó mà họ thích và bạn biết điều đó vì bạn rất hiểu họ. Họ là người mà bạn có ảnh và khuông mặt của họ nằm trong trí óc của bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thân là người mà bạn cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh vì bạn biết họ luôn quan tâm đến bạn. Họ gọi đến chỉ để biết bạn có khỏe không mà không cần giải thích vì sao. Họ tâm sự với bạn thật lòng trong lần đầu tiên và bạn cũng thế. Bạn biết khi bạn gặp rắc rối, họ sẽ có mặt để lắng nghe bạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thân là người sẽ không cười nhạo hay làm tổn thương bạn và nếu họ có làm tổn thương bạn thì họ sẽ cố gắng hết sức để an ủi bạn. Họ là người bạn yêu mến.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn thân là người mà bạn đã khóc khi họ bị rớt trong kì thi và trong những bài ca chia tay ở một cuộc đi chơi hay một buổi lễ tốt nghiệp. Họ là người khi bạn ôm chặt, bạn không nghĩ sẽ ôm trong bao lâu và ai sẽ là người đầu tiên buông ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Có thể họ sẽ là người giữ nhẫn cho bạn trong ngày cưới hay có thể họ là người chia tay với bạn trong ngày cưới cũng có thể đó là người mà bạn kết hôn. Có thể họ sẽ là người sẽ khóc với bạn trong ngày cưới bởi vì họ hạnh phúc và họ tự hào.</p>
<p style="text-align: justify;">Họ là chỗ dựa cho bạn. Họ dắt bạn đi. Họ theo dõi cuộc sống của bạn và bạn theo dõi cuộc sống của họ và bạn học tập từ họ. Cuộc sống của bạn sẽ không như thế nếu vắng họ.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ban-than-va-nguoi-quen.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bạn thân</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ban-than.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ban-than.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Apr 2013 09:26:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bản thân]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[hi sinh]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[tình đồng đội]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14586</guid>

					<description><![CDATA[Trong cuộc sống, một việc có đáng làm hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Hãy can đảm và làm những gì mà trái tim ta mách bảo để rồi mai sau bạn sẽ không phải ân hận vì mình đã không làm điều đó. Sự kinh hoàng tràn ngập]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">Trong cuộc sống, một việc có đáng làm hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Hãy can đảm và làm những gì mà trái tim ta mách bảo để rồi mai sau bạn sẽ không phải ân hận vì mình đã không làm điều đó.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bạn thân Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Banthan.jpg" width="480" height="360" /></p>
<p>Sự kinh hoàng tràn ngập trong lòng một người lính thời Đệ Nhất Thế Chiến khi anh nhìn thấy người bạn tri kỷ của mình ngã xuống chiến trận.</p>
<p>Bị mắc kẹt trong một chiến hào và đạn pháo bay liên tục trên đầu nhưng người lính đó đã xin chỉ huy cho phép anh đi ra ngoài &#8220;vùng bình địa&#8221; giữa những chiến hào để đem người đồng đội bị trúng đạn trở vô.</p>
<p>Vị chỉ huy nói:</p>
<p>&#8211; Anh có thể đi nhưng tôi nghĩ công việc đó sẽ không đáng gì đâu. Có lẽ bạn anh đã chết và anh có thể đánh mất đi sự sống của bản thân mình.</p>
<p>Không màng đến lời của vị chỉ huy, người lính vẫn bỏ đi. Thật kỳ diệu, anh ta đã xoay sở để đến được bên người bạn của mình, nhấc anh ta lên vai và đem anh ấy trở về chiến hào của họ. Khi cả hai cùng té nhào xuống dưới hào, vị chỉ huy kiểm tra người lính bị trúng đạn rồi nhìn người bạn của anh một cách thông cảm.</p>
<p>-Tôi đã nói với anh rồi, công việc đó không đáng đâu. &#8211; Vị chỉ huy nói &#8211; Bạn anh đã chết, còn anh bị thương rất nặng.</p>
<p>Người lính trả lời:</p>
<p>&#8211; Mặc dầu vậy công việc đó vẫn rất đáng làm, thưa sếp.</p>
<p>&#8211; Anh nói đáng làm có nghĩa là sao? Bạn anh đã chết rồi cơ mà?</p>
<p>-Thưa sếp, công việc đó đáng làm là vì khi tôi đến bên anh ấy, anh ta vẫn còn sống và tôi rất mãn nguyện khi anh ấy nói với tôi rằng &#8220;Jim, tôi biết rằng chắc chắn anh sẽ đến với tôi!&#8221;</p>
<p>Trong cuộc sống, một việc có đáng làm hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Hãy can đảm và làm những gì mà trái tim ta mách bảo để rồi mai sau trong cuộc sống bạn sẽ không phải ân hận vì mình đã không làm điều đó. Hy vọng rằng mỗi một người trong chúng ta sẽ ở trong vòng tay chân thật của những người bạn như vậy.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ban-than.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Khoảnh khắc yếu đuối</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/khoanh-khac-yeu-duoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/khoanh-khac-yeu-duoi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Apr 2013 02:33:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[cử chỉ nhỏ]]></category>
		<category><![CDATA[khoảnh khắc yếu đuối]]></category>
		<category><![CDATA[sức mạnh]]></category>
		<category><![CDATA[sức mạnh của hành động]]></category>
		<category><![CDATA[yếu đuối]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14480</guid>

					<description><![CDATA[Đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn. Với một cử chỉ nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn. Một ngày nọ, khi tôi còn học năm đầu trên trường trung học, tôi nhìn thấy một anh bạn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn. Với một cử chỉ nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.</h2>
<p style="text-align: justify;">Một ngày nọ, khi tôi còn học năm đầu trên trường trung học, tôi nhìn thấy một anh bạn cùng lớp đang đi từ trường về nhà. Tên của cậu ta là Kyle.</p>
<p style="text-align: justify;">Có vẻ như cậu ta đang vác tất cả sách của mình. Tôi thầm nghĩ: “Tại sao có một kẻ mang cả đống sách về nhà vào ngày thứ sáu nhỉ?. Chắc chắn phải là một tên khùng”. Tôi có cả một chương trình cho kỳ nghỉ cuối tuần( những bữa tiệc và một trận đá banh với bạn bè trưa mai) thế nên tôi nhún vai và tiếp tục đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tôi đang bước đi, thấy một đám thanh niên chạy về phía cậu ta. Họ lao vào Kyle, hất văng tất cả sách khỏi tay cậu ta và ngáng chân cho cậu ngã nhào xuống đất bẩn. Cặp kính của Kyle văng đi, tôi thấy nó rơi trong cỏ cách cậu ta 3m. Cậu ngước lên và tôi thấy nỗi buồn khủng khiếp trong mắt cậu. Trái tim bảo tôi chạy về phía Kyle trong khi cậu bò quanh tìm kính, và tôi thấy cậu ứa nước mắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tôi đưa kính cho Kyle, tôi nói: “Những tên kia thật ngu ngốc, chúng thật sự không biết cách sống cho ra hồn”. Kyle nhìn tôi và nói &#8220;Cám ơn nhé!”. Một nụ cười rạng rỡ nở ra trên gương mặt cậu. Đó là nụ cười biết ơn chân thành. Tôi giúp Kyle nhặt sách lên, và hỏi cậu ta sống ở đâu. Hóa ra cậu ta ở gần nhà tôi. Tôi hỏi tại sao trước đây tôi chưa hề thấy Kyle. Cậu trả lời rằng trước đây cậu học ở một trường tư. Tôi chưa từng được học tại một trường tư trẻ con. Chúng tôi nói chuyện suốt đường về, và tôi mang giúp Kyle chồng sách. Kyle hóa ra là một cậu bé hiền lành dễ thương, tôi hỏi cậu có muốn chơi đá banh với tôi và lũ bạn trong ngày thứ bảy. Cậu đồng ý.</p>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Khoảnh khắc yếu đuối Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3653161899_28bc7d29ae.jpg" width="500" height="333" /></p>
<p style="text-align: justify;">Chúng tôi chơi với nhau suốt kỳ nghỉ cuối tuần và càng hiểu Kyle bao nhiêu, tôi càng thích cậu bấy nhiêu. Tất cả bạn bè tôi cũng vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Đến sáng thứ hai, tôi lại gặp Kyle với chồng sách to tướng. Tôi gọi cậu dừng lại và bảo: “Ê này, cậu sẽ thành lực sỹ nếu cứ vác đống sách này mỗi ngày đấy!” Kyle cười và đưa tôi phân nữa chổ sách.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong bốn năm sau đó, tôi và Kyle trở thành bạn thân. Khi tốt nghiệp trung học, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện học đại học. Kyle quyết định học ở Georgetown, và tôi sẽ đi Duke. Tôi biết chúng tôi sẽ luôn là bạn, rằng sự xa cách không bao giờ là vấn đề. Kyle muốn là một bác sỹ, còn tôi cố gắng để trở thành một cầu thủ. Kyle từ biệt cả lớp, tôi trêu chọc cậu suốt buổi. Kyle phải chuẩn bị một bài diễn văn tốt nghiệp, tôi thì rất khoái vì không phải đứng nói trước mọi người như thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày lễ tốt nghiệp, tôi nhìn thấy Kyle, trông cậu ta thật bảnh. Cậu là một trong những người thành đạt trong những năm trung học. Cậu tự tin và thật đẹp trai với cặp kính trắng. Cậu hẹn hò nhiều hơn tôi và mọi cô gái đều thích cậu. Thỉnh thoảng tôi cảm thấy ghen tỵ. Hôm nay cũng thế, tôi thấy Kyle có vẻ căng thẳng về bài diễn văn. Do đó, tôi phát vào lưng cậu và nói: “Này, cậu lớn, sẽ tốt thôi!”, Cậu nhìn tôi với cái nhìn biết ơn và mỉm cười “Cảm ơn!”. Khi vào bài diễn văn, cậu hắng giọng và bắt đầu nói:</p>
<p style="text-align: justify;">“Ngày tốt nghiệp là lúc để cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn trong suốt những năm học khó khăn. Cha mẹ, thầy cô, anh chị em, hoặc một huấn luyện viên chẳng hạn… nhưng chủ yếu là những người bạn. Tôi muốn nói với tất cả các bạn rằng làm bạn của một ai đó chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể tặng cho người ấy. Tôi sắp sửa kể cho bạn nghe một câu chuyện…”</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi nhìn bạn tôi. Không thể tin rằng cậu đang kể về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu đã định tự tử trong kỳ nghỉ hè cuối tuần đó. Cậu kể rằng cậu đã dọn sạch ngăn tủ để đồ dùng tại trường để mẹ cậu khỏi phải làm điều đó sau này và mang tất cả đồ dùng học tập về nhà.</p>
<p style="text-align: justify;">Kyle nhìn tôi chăm chú và mỉm cười với tôi. “Rất cảm ơn là tôi đã được cứu sống, bạn tôi đã cứu tôi khỏi việc làm cái điều không thể nói ra”.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi nghe tiếng xì xào nổi lên trong đám đông khi cậu bé nổi tiếng, đẹp trai ấy kể về khoảng khắc yếu đuối nhất của cậu. Tôi thấy ba mẹ cậu nhìn tôi và cũng mỉm cười biết ơn. Không phải đến tận lúc này tôi mới nhận thấy sự biết ơn trong nụ cười ấy sâu sắc đến chừng nào.</p>
<p style="text-align: justify;">Đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn. Với một cử chỉ nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúa trời đã đặt tất cả chúng ta vào cuộc sống của nhau để tác động lên nhau theo một cách nào đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy tìm những điều kì diệu nơi những người xung quanh bạn.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/khoanh-khac-yeu-duoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lời hứa cao cả của một đôi tình nhân 17 tuổi</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/loi-hua-cao-ca-cua-mot-doi-tinh-nhan-17-tuoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/loi-hua-cao-ca-cua-mot-doi-tinh-nhan-17-tuoi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 29 Mar 2013 01:35:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[17 tuổi]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[cao cả]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[lời hứa]]></category>
		<category><![CDATA[lời hứa cao cả]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[đôi tình nhân]]></category>
		<category><![CDATA[đôi tình nhân 17 tuổi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14067</guid>

					<description><![CDATA[Sự động viên cùng tình yêu sẽ là nguồn động lực vô cùng lớn lao giúp con người vượt lên trên những hoàn cảnh khó khăn nhất, và chúng sẽ tồn tại mãi mãi dù với chỉ với một niềm hi vọng được sống trên cõi đời này. Cả hai đang ở độ tuổi 17.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: justify;">
<article>
<h2>Sự động viên cùng tình yêu sẽ là nguồn động lực vô cùng lớn lao giúp con người vượt lên trên những hoàn cảnh khó khăn nhất, và chúng sẽ tồn tại mãi mãi dù với chỉ với một niềm hi vọng được sống trên cõi đời này.</h2>
</article>
</div>
<div style="text-align: justify;">
<article>
<p style="text-align: left;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/595660.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-14075" title="Lời hứa cao cả của một đôi tình nhân 17 tuổi Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/595660.jpg" width="500" height="280" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/595660.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/595660-300x168.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/595660-140x78.jpg 140w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a><br />
<span style="text-align: justify; font-size: 13px; line-height: 19px;">Cả hai đang ở độ tuổi 17. Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Trong một chớp mắt, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.</span></p>
<p style="text-align: left;">Đến một ngày, cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị được nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa mỗi tuần sẽ viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.</p>
<p>Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bờ mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: &#8221; &#8230;&#8230;.khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn&#8221;.</p>
<p>Hôm sau, bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ: &#8220;Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ&#8221;.</p>
<p>Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng.</p>
<p>Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: &#8220;Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không&#8230;&#8221;</p>
<p>Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để &#8220;Vì một ước nguyện cao cả&#8230;&#8230;&#8221;</p>
</article>
</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/loi-hua-cao-ca-cua-mot-doi-tinh-nhan-17-tuoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quà Tặng Cuộc Sống &#8211; Người Bạn Thực Sự</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-nguoi-ban-thuc-su.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Jan 2013 09:36:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[kho khan]]></category>
		<category><![CDATA[người bạn thực sự]]></category>
		<category><![CDATA[nguy hiểm]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[đồng hành]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=7434</guid>

					<description><![CDATA[Quà Tặng Cuộc Sống là những câu chuyện nhỏ của cuộc sống hằng ngày chứa đựng những thông điệp nhân văn sâu sắc và lớn lao về tình cảm con người.  &#160; &#160; Câu chuyện &#8220;Người bạn thực sự&#8221; cho chúng ta nhận ra một điều rằng không phải ai cũng là bạn, người bạn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Quà Tặng Cuộc Sống là những câu chuyện nhỏ của cuộc sống hằng ngày chứa đựng những thông điệp nhân văn sâu sắc và lớn lao về tình cảm con người. </span></h2>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Người bạn thực sự" width="1020" height="765" src="https://www.youtube.com/embed/lpMSprSCkgQ?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture" allowfullscreen></iframe></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Câu chuyện &#8220;Người bạn thực sự&#8221; cho chúng ta nhận ra một điều rằng không phải ai cũng là bạn, người bạn thực sự là những người luôn bên ta ngay cả khi ta ở trong cảnh hoạn nạn. Nếu bạn có những người bạn như thế ở bên mình, hãy trân trọng họ nhé, bởi họ là những tài sản tinh thần vô giá của bạn đấy.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cầu nguyện</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-nguyen.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-nguyen.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 09 Dec 2012 18:40:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cầu nguyện]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[ước muốn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2982</guid>

					<description><![CDATA[Một chuyến tàu ngoài khơi gặp bão và bị chìm. Có hai người còn sống may mắn trôi dạt đến một hoang đảo. Cả hai đã nhiều lần tìm cách kêu cứu nhưng không lần nào thành công. Cuối cùng, họ đồng ý với nhau là cùng ngồi cầu nguyện. Mỗi người sẽ ở một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một chuyến tàu ngoài khơi gặp bão và bị chìm. Có hai người còn sống may mắn trôi dạt đến một hoang đảo. Cả hai đã nhiều lần tìm cách kêu cứu nhưng không lần nào thành công. Cuối cùng, họ đồng ý với nhau là cùng ngồi cầu nguyện. Mỗi người sẽ ở một nửa hòn đảo xem lời cầu nguyện của ai sẽ linh nghiệm.</h2>
<p style="text-align: justify;"><img title="Cầu nguyện Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/pray_jpg_12.jpg" width="337" height="450" /><br />
Đầu tiên, người thứ nhất cầu nguyện có được thức ăn. Sáng hôm sau, người thứ nhất tìm thấy một cây có nhiều quả rất ngon nên anh ta không còn phải lo lắng đi tìm thức ăn nữa. Ở phần bên kia hòn đảo , đất vẫn khô cằn và người thứ hai không tìm được gì cả.</p>
<p style="text-align: justify;">Hết một tuần, người thứ nhất cầu nguyện cho có bầu bạn. Chỉ sau một ngày, ở bên đảo của người thứ nhất có một chiếc tàu khác bị đắm và một phụ nữ dạt vào. Hai người chuyện trò cho bớt cô đơn, còn ở phần bên kia hòn đảo, người thứ hai vẫn không có gì khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Liên tục những ngày sau đó, người thứ nhất cầu nguyện được căn nhà, quần áo ấm và nhiều thức ăn hơn. Phép màu lại xảy ra. Những gì anh ta ước thường xuất hiện ngay vào buổi sáng ngày hôm sau. Tuy nhiên, vẫn không có khác xảy ra ở phần đảo của người đàn ông thứ hai.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối cùng, người thứ nhất và người phụ nữ &#8211; nay đã là vợ anh ta &#8211; cầu nguyện có một chiếc tàu. Sáng hôm sau, một chiếc tàu lớn xuất hiện trên bãi biển. Người thứ nhất dẫn vợ mình lên tàu và quyết định bỏ người thứ hai ở lại trên đảo. Anh ta nghĩ rằng người kia không đáng được nhận bất kỳ thứ gì anh ta có được từ những lời cầu nguyện riêng của anh ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi chiếc tàu chuẩn bị rời bến, bỗng người thứ nhất nghe thấy có tiếng nói vang lên từ không trung : &#8220;Tại sao ngươi lại bỏ bạn mình? &#8220;. Người thứ nhất thản nhiên cao giọng :&#8221;Tất cả mọi thứ đều do tôi cầu nguyện mà có. Anh ta chẳng cầu nguyện được gì cả nên anh ta không xứng đáng để đi cùng tôi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Ngươi sai rồi&#8221; &#8211; giọng nói vang lên trách móc &#8211; &#8220;Từ đầu đến cuối, anh ta chỉ ước có một điều và ta đã thực hiện cho anh ta điều ước ấy&#8221;. Người thứ nhất rất ngạc nhiên: &#8220;Hãy cho tôi biết anh ta đã ước gì vậy? &#8220;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh ta đã ước cho những lời cầu nguyện của ngươi được biến thành sự thật ! &#8220;</p>
<p style="text-align: justify;"><em> </em><em>“Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”, cái giàu vật chất chỉ là vui sướng và may mắn nhất thời, còn cái giàu tình cảm thì mới là vĩnh cửu.</em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-nguyen.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những người bạn nên có</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhung-nguoi-ban-nen-co.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhung-nguoi-ban-nen-co.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Dec 2012 02:57:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[10 nguoi ban nen co]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[dong minh]]></category>
		<category><![CDATA[dong nghiep]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi ban]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi thay]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2263</guid>

					<description><![CDATA[Trong cuộc sống có rất nhiều người bạn, nhưng thực sự đâu mới là những người bạn nên có! Bạn thấy những người gần gũi nhất với mình như thế nào? Họ tốt bụng? Hài hước? Dễ đồng cảm? Thân thiện? Họ có thể có một trong những phẩm chất trên nhưng lý do thực]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Trong cuộc sống có rất nhiều người bạn, nhưng thực sự đâu mới là những người bạn nên có!</h2>
<p>Bạn thấy những người gần gũi nhất với mình như thế nào? Họ tốt bụng? Hài hước? Dễ đồng cảm? Thân thiện? Họ có thể có một trong những phẩm chất trên nhưng lý do thực sự khiến bạn làm thân với họ là vì họ có được những phẩm chất mà bạn mong mình có.<span id="more-2263"></span></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/nhung-nguoi-ban-nen-co.html/tat-ca-la-cuoc-song_3" rel="attachment wp-att-2265"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-2265" title="Những người bạn nên có Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tat-ca-la-cuoc-song_3.jpg" width="341" height="303" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tat-ca-la-cuoc-song_3.jpg 341w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tat-ca-la-cuoc-song_3-300x266.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tat-ca-la-cuoc-song_3-140x124.jpg 140w" sizes="(max-width: 341px) 100vw, 341px" /></a></p>
<p><strong>Sau đây là 10 người bạn mà chúng ta cần có trong cuộc sống:</strong></p>
<p>&#8211; Một người thầy, người cố vấn. Đây là người cho bạn những lời khuyên.</p>
<p>&#8211; Một người nuôi dưỡng &#8211; để bạn có thể tin tưởng trông cậy vào người đó.</p>
<p>&#8211; Một người bạn đồng minh &#8211; người luôn luôn ủng hộ bạn.</p>
<p>&#8211; Một người bạn tâm hồn &#8211; người luôn có chung quan điểm với bạn.</p>
<p>&#8211; Một người bạn đồng nghiệp &#8211; bạn có thể trò chuyện thân mật, chia sẻ mọi điều với người đó ở nơi làm việc.</p>
<p>&#8211; Một người bạn thuở ấu thơ &#8211; giúp bạn nhớ lại một tuổi thơ êm đềm.</p>
<p>&#8211; Một người bạn trong cùng một hội &#8211; đó là người mà ta thân nhất trong cùng một hội nhóm cùng tham gia, ví dụ như hội yêu thơ, hội cầu lông, hội các nữ doanh nhân&#8230;. để vui chơi, trao đổi kiến thức, kinh nghiệm.</p>
<p>&#8211; Bạn đồng cảnh &#8211; đó là những người có cùng cảnh ngộ với bạn, ví dụ đang mang thai như bạn, đang có chồng đi vắng dài ngày&#8230;. Người ấy sẽ có những cảm giác giống như bạn.</p>
<p>&#8211; Một người bạn cùng trong cơn khủng hoảng &#8211; người ấy sẽ chia sẻ nỗi đau đớn chung với bạn.</p>
<p>&#8211; Người đối lập với bạn &#8211; đó là người mà những điểm mạnh của người ấy lại là điểm yếu của bạn. Người đó sẽ giúp bạn khám phá những niềm vui mới trong cuộc sống.</p>
<p>Một người bạn có thể cùng lúc đảm nhiệm vài vai trò nhưng nên nhớ rằng không có một người nào có thể đáp ứng được tất cả mọi mong muốn trên của bạn. Nếu bạn cứ đòi hỏi điều đó thì mối quan hệ của bạn với người đó sẽ rất căng thẳng. Vì vậy, bạn chớ vội đi kiếm tìm những người bạn mới mà bằng cách nào đó chứng tỏ cho những người bạn cũ của bạn thấy bạn đánh giá họ cao như thế nào</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhung-nguoi-ban-nen-co.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Điều giản dị</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/dieu-gian-di.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/dieu-gian-di.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Dec 2012 02:34:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chân thành]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[dong nghiep]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[xa giao]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2094</guid>

					<description><![CDATA[Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau.. Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau..<span id="more-2094"></span></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/dieu-gian-di.html/2fc9fde3f85ab56aa9aa5fda64c6c73d" rel="attachment wp-att-2098"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-2098" title="Điều giản dị Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2FC9FDE3F85AB56AA9AA5FDA64C6C73D.jpg" alt=" " width="700" height="525" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2FC9FDE3F85AB56AA9AA5FDA64C6C73D.jpg 700w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2FC9FDE3F85AB56AA9AA5FDA64C6C73D-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2FC9FDE3F85AB56AA9AA5FDA64C6C73D-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 700px) 100vw, 700px" /></a></p>
<p>Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: &#8220;Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp gì mới ghé?&#8230;&#8221;. Bạn làm nghề đi đo đạc địa chính thay đổi địa điểm công việc nay đây mai kia, mà chỉ toàn ở ngoại thành thôi, chẳng mấy khi gặp bạn gặp bè. &#8220;Lâu quá không có tin tức gì về bạn bè, tao nhớ tụi bay, thế là bắt xe ôm đi mấy chục cây số về đây, chờ đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi&#8221;.</p>
<p>Gợn lên trong anh một cảm giác có lỗi. Cái cảm giác của những kẻ sống thu mình ở thành thị quá lâu, bị bao chặt bởi một kiểu sống theo quan hệ mùa vụ, nhân dịp&#8230; Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm nhau cứ &#8220;hẹn có dịp rảnh&#8230;&#8221;, để rồi chỉ sau vài chục phút lại gặp nhau trong quán nhậu rỉ rả, lại cười chào vờ như chẳng có lời hẹn đã qua. Thậm chí dạo anh mới đi làm, một đồng nghiệp còn khuyên rất chân thành: &#8220;Nếu các sếp không mời thì chớ tự tiện đến nhà thăm, kẻo không lại bị cho là dòm ngó hoặc là đến để tâu hót, nịnh nọt&#8230;&#8221;. Những định kiến cứ như vây bọc những con người thị thành&#8230;</p>
<p>Cái bắt tay của bạn bóp thật chặt dứt anh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Thế là bạn đi&#8230; Anh ngồi bệt xuống chỗ bạn vừa đứng lên, lại miên man: Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau..</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/dieu-gian-di.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đen hay trắng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/den-hay-trang.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/den-hay-trang.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Dec 2012 08:27:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bai hoc cuoc doi]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chính kiến]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[den va trang]]></category>
		<category><![CDATA[đen hay trắng]]></category>
		<category><![CDATA[đen trắng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2026</guid>

					<description><![CDATA[Đừng bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng. Bạn phải đặt mình vào địa vị và hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc, tình huống trong cuộc sống theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được. Khi học cấp I, có lần tôi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đừng bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng. Bạn phải đặt mình vào địa vị và hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc, tình huống trong cuộc sống theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được.</h2>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/den-hay-trang.html/t476650" rel="attachment wp-att-2031"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-2031" title="Đen hay trắng Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/t476650.jpg" width="500" height="364" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/t476650.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/t476650-300x218.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/t476650-140x101.jpg 140w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Khi học cấp I, có lần tôi tranh cãi kịch liệt với một cậu bạn. Thực tế tôi không nhớ chúng tôi đã cãi nhau vì cái gì, nhưng bài học ngày hôm ấy thì tôi vẫn nhớ mãi.<span id="more-2026"></span></p>
<p style="text-align: justify;">Khi cãi nhau, tôi khăng khăng cho rằng tao đúng, mày sai , và bạn tôi cũng nhất quyết mày sai, tao đúng!</p>
<p style="text-align: justify;">Cô giáo tôi bắt gặp, bảo cả hai chúng tôi lên phòng giáo viên. Cô bảo mỗi đứa ngồi một bên cạnh bàn, trên bàn có một quả bóng nhựa rất lớn. Quả bóng màu đen xì. Thế mà khi cô giáo hỏi: &#8220;Em thấy quả bóng màu gì?&#8221; thì cậu bạn tôi đáp: &#8220;Thưa cô, màu trắng&#8221; .</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi không thể hiểu nổi nó đang nói gì. Mắt nó bị mờ hay đầu óc nó bị điên? Hay nó muốn trêu tức tôi? Thế là tôi bật lên cãi: &#8220;Màu đen chứ, đồ ngốc!&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng tôi lại bắt đầu cãi nhau về màu sắc của quả bóng. Đến lúc này thì cô giáo bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Lần này khi cô hỏi tôi: &#8220;Quả bóng màu gì?&#8221;, tôi đành phải trả lời: &#8220;Màu trắng ạ&#8221; . Bởi quả bóng đó được sơn hai màu khác nhau ở hai phía. Từ chỗ tôi ngồi ban đầu thì nó màu đen, còn chỗ bạn tôi thì nó màu trắng. Vậy mà chúng tôi đã gân cổ cãi nhau vì một điều mà cả hai đều chắc chắn cho là mình đúng mà không biết tại sao người kia nói ngược lại ý kiến của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Đừng bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng. Bạn phải đặt mình vào địa vị và hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc, tình huống trong cuộc sống theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/den-hay-trang.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
