<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>chuyện ý nghĩa - Chủ đề &#039;chuyện ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-y-nghia/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-y-nghia</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 08:48:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>chuyện ý nghĩa - Chủ đề &#039;chuyện ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/chuyen-y-nghia</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Sao con không về với ngoại&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/sao-con-khong-ve-voi-ngoai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/sao-con-khong-ve-voi-ngoai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 06 May 2016 01:11:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48642</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Thu Hương mong anh chị đừng như chàng trai dưới đây, vì mải vun vén cho những mối quan hệ khác, mà quên mất rằng gia đình cũng rất cần sự quan tâm, để rồi phải hối tiếc suốt cuộc đời. Ngày mẹ mang thai nó, ba bỏ mẹ con nó tìm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến. Thu Hương mong anh chị đừng như chàng trai dưới đây, vì mải vun vén cho những mối quan hệ khác, mà quên mất rằng gia đình cũng rất cần sự quan tâm, để rồi phải hối tiếc suốt cuộc đời.</h3>
<p>Ngày mẹ mang thai nó, ba bỏ mẹ con nó tìm vui nơi khác.</p>
<p>Ngày nó mới chào đời, mẹ nhìn nó ngán ngẩm. Rồi cũng bỏ theo ai.</p>
<p>Ông bà ngoại thương cháu. Nhà dột cột xiêu cũng ẵm nó về.</p>
<p>&#8211; Mình già nua đơn chiếc. Cháu của mình không có ai nuôi. Ẵm nó về đặng có thêm tiếng cười cho vui nhà, vui cửa.</p>
<p>Nó khóc, bà ngoại dỗ.</p>
<p>Nó đói, ông ngoại kiếm tiền mua sữa, lo cơm.</p>
<p>Lớn chút xíu, ông ngoại dạy nó tập đi, bà ngoại dạy nó câu chào, câu hỏi.</p>
<p>Căn nhà liu xiu nhỏ bé, văng vẳng tiếng cười rộn rã yêu thương.</p>
<p>Lớn thêm chút nữa, đôi chân bé nhỏ líu ríu bên ông bà ngoại:</p>
<p>&#8211; Con thương nhất ông, bà!</p>
<p>Hai trái tim già rung lên hạnh phúc.</p>
<p>Nó vào lớp một. Ông bà ngoại nhìn nó chạy loanh quanh trong sân trường. Tự hứa với lòng, dù nghèo, cũng phải cho cháu mình đi học.</p>
<p>Nó lên lớp bảy. Ôm ông bà ngoại trong vòng tay non nớt. Nó mỉm cười:</p>
<p>&#8211; Con sẽ nuôi ông bà ngoại đến hết cuộc đời!</p>
<p>Tiếng cười hạnh phúc lại vang lên dưới bóng chiều chói lọi&#8230;</p>
<p>Lớp mười.</p>
<p>&#8211; Con sẽ ở bên ông bà ngoại của con mãi mãi. Con thương ông bà ngoại!</p>
<p>Nó vào đại học, ông bà ngoại bán một phần mảnh đất để cháu có tiền nhập học.</p>
<p>Ngày chia tay, cả ba ôm nhau nghẹn ngào trong nước mắt. Không ai muốn xa ai. Ông bà ngoại cười hiền:</p>
<p>&#8211; Con đi rồi về, chớ đâu có đi luôn. Ông với bà đợi con về.</p>
<p><img title="Sao con không về với ngoại... Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48643 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1.jpg" alt=" " width="500" height="355" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1-300x213.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1-140x99.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1-350x249.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1-24x17.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1-36x26.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/sao-con-khong-ve-voi-ngoai-1-48x34.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Nó đi học. Tự xoay sở tiền ăn và tiền trọ. Tiền học, ông bà tằn tiện gửi cho.</p>
<p>Lâu lâu, nó về, căn nhà lại vang lên tiếng cười hạnh phúc&#8230;</p>
<p>Nó đi học rồi ra trường. Kiếm việc làm nơi thành phố.</p>
<p>Thời gian thoi đưa&#8230;</p>
<p>Ông bà ngoại ngóng tìm bóng cháu. Nhưng chẳng thấy nó về&#8230;</p>
<p>Bán luôn mảnh đất còn sót lại, hai tấm thân già tựa nương nhau lên chốn thị thành tìm nó.</p>
<p>Gặp nó, nói chuyện chưa được vài câu nó đã đẩy hai người ra xe đò về quê. Bảo là nó bận. Ngoại khóc :</p>
<p>&#8211; Sao con không về? Ông bà ngoại nhớ con!</p>
<p>Nó ôm ngoại. Một cái ôm lỏng lẻo&#8230;</p>
<p>&#8211; Ông bà ngoại về quê nhé. Vài hôm nữa con về.</p>
<p>Chiều nay bạn gái nó ghé chơi. Nó sợ cái nghèo sẽ khiến nó không còn chỗ đứng.</p>
<p>Ngày nó trở về&#8230;</p>
<p>Ông bà ngoại vẫn nở nụ cười nhân hậu như ngày nào với nó. Nhưng&#8230; qua di ảnh trên chiếc tủ thờ&#8230;.</p>
<p>Chuyến xe hôm ông bà ngoại nó về xảy ra tai nạn. Hàng xóm thương, chung tay làm một đám tang rồi chia nhau mỗi ngày hương khói.</p>
<p>Sợi khói trắng nơi bát hương trầm như một sợi dây siết lấy con tim nó.</p>
<p>Nó gục xuống trước tủ thờ&#8230; môi chẳng thể thốt lên&#8230; một lời&#8230; xin lỗi muộn&#8230;</p>
<p>Câu hứa ngày nào với ông bà ngoại, nó còn nhớ hay không?</p>
<p>Bóng chiều loang lổ trước sân nhà lạnh lẽo&#8230;</p>
<p>Đâu đó văng vẳng những tiếng cười, câu hứa ngày xưa&#8230;</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/sao-con-khong-ve-voi-ngoai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 Apr 2016 01:45:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48318</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Đúng lúc đang trăn trở về một lựa chọn khó khăn trong cuộc sống thì em bắt gặp truyện ngắn này. Tuy chỉ là một câu chuyện giản đơn về hai cái cây nhưng nó đã giúp ích cho em rất nhiều trong việc ra quyết định. Giờ em xin chia sẻ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Chào anh chị. Đúng lúc đang trăn trở về một lựa chọn khó khăn trong cuộc sống thì em bắt gặp truyện ngắn này. Tuy chỉ là một câu chuyện giản đơn về hai cái cây nhưng nó đã giúp ích cho em rất nhiều trong việc ra quyết định. Giờ em xin chia sẻ với anh chị, hy vọng anh chị cũng tìm được trong đó đáp án cho băn khoăn của mình.</h3>
<p>Thầy hỏi: &#8220;Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221;</p>
<p>Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: &#8220;Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.&#8221;</p>
<p>Thầy cười cười, nói: &#8220;Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?&#8221;</p>
<p>Chúng tôi nghĩ, cây thông tương đối trân quý, nên trả lời: &#8220;Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!&#8221;</p>
<p>Thầy mang theo nụ cười không đổi nhìn chúng tôi, hỏi: &#8220;Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?&#8221;</p>
<p><img title="Hai cái cây, bạn sẽ chặt cây nào Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48319 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.jpg" alt=" " width="600" height="388" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-300x194.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-140x91.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-350x226.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao-48x31.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
Chúng tôi cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: &#8220;Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!&#8221;</p>
<p>Ánh mắt thầy lóe lên, chúng tôi đoán là thầy sẽ thêm điều kiện nữa, quả nhiên, thầy nói: &#8220;Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221;</p>
<p>Tuy không hiểu nổi trong hồ lô của thầy bán thuốc gì, chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, nói: &#8220;Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!&#8221;</p>
<p>Sau đó thầy liền hỏi: &#8220;Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221;</p>
<p>Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: &#8220;Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!&#8221;</p>
<p>Thầy không để chúng tôi thở, liền hỏi: &#8220;Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?&#8221; Cuối cùng, có người hỏi: &#8220;Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?&#8221;</p>
<p>Thầy thu hồi nụ cười, nói: &#8220;Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!&#8221;</p>
<p>Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước, thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hai-cai-cay-ban-se-chat-cay-nao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Apr 2016 09:56:24 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[lời nói dối]]></category>
		<category><![CDATA[mẩu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48313</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu truyện ngắn đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó. Câu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu <a href="http://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan" target="_blank" rel="noopener noreferrer">truyện ngắn</a> đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó.</p>
<h2>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</h2>
<p>Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng, tên cướp không cướp được tiền mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn ta bắt một em bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.</p>
<p>Phía cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, phía cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất. Cậu bé nhìn thấy những vết máu và nghe thấy tiếng súng nên sợ hãi khóc thất thanh. Người đàn ông tranh thủ cơ hội chạy lại ôm cậu bé vào lòng.</p>
<p>Các hãng thông tin truyền thông vừa kịp kép đến ùn ùn, đúng lúc đó, mọi người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to: <em><strong>“Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”.</strong> </em>Cậu bé nghe xong liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát khác cũng đi đến bên cạnh cậu bé và an ủi: “<strong><em>Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.</em></strong></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48314 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg" alt=" " width="600" height="477" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-300x239.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-140x111.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-350x278.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-24x19.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-36x29.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-48x38.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
Những ngày sau đó, giới truyền thông đều im lặng, không ai nói một lời về vụ cướp bởi họ từ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu bé!. Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi người đàn ông năm xưa cứu cậu bé: <em><strong>“Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”.</strong></em></p>
<p>Ông cười và trả lời: <strong><em>“Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì chuyện đáng sợ như thế này. Nhưng khi tôi tới gần cậu bé hơn thì dường như Thượng đế đã gợi ý cho tôi và thế là tôi thốt lên câu “Diễn tập kết thúc!”.</em></strong> Lúc này, người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông: “<em><strong>Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua, mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”.</strong></em></p>
<p>Ông nhìn người đàn ông trung niên rồi cười nói: “Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn tất cả những người đã biết chuyện nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”. Hành động của người cảnh sát đó thật đáng kính, ông đã đem lại điều tuyệt vời cho cuộc đời của một đứa trẻ, bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu bé.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện nồi cơm của Khổng Tử</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 28 Oct 2013 01:38:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa từ câu chuyện về Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[Khổng Tử]]></category>
		<category><![CDATA[lời Khổng Tử dạy]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=23081</guid>

					<description><![CDATA[Lời Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Lời Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật.</h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.jpg"><img title="Chuyện nồi cơm của Khổng Tử Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-23082" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.jpg" width="400" height="300" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.jpg 400w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-noi-com-cua-khong-tu-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></a></p>
<p>Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử</p>
<p>Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ &#8230; Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.</p>
<p>May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo &#8230; Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.</p>
<p>Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi &#8211; một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất &#8211; phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.</p>
<p>Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.</p>
<p>Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng &#8220;cộp&#8221; từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống &#8230; thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ &#8230; Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh &#8230; rồi từ từ đưa cơm lên miệng &#8230;</p>
<p>Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài &#8230; ngửa mặt lên trời mà than rằng: &#8220;Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!&#8221;</p>
<p>Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về &#8230; Nhan Hồi lại luộc rau &#8230; Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ &#8230;</p>
<p>Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.</p>
<p>Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: &#8220;Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước &#8230;</p>
<p>Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy &#8230; cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?</p>
<p>Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: &#8220;Dạ thưa thầy, nên ạ!&#8221;</p>
<p>Khổng Tử lại nói: &#8220;Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?&#8221;</p>
<p>Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: &#8220;Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.&#8221;</p>
<p>Khổng Tử hỏi: &#8220;Tại sao?&#8221;</p>
<p>Nhan Hồi thưa: &#8220;Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi &#8230; nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em &#8230;</p>
<p>Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi &#8230; bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và &#8230; thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!</p>
<p>Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: &#8220;Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt ta nhìn thấy chưa chắc đã đúng&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-noi-com-cua-khong-tu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 15 &#8211; Bức tranh bị bôi bẩn</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-15-buc-tranh-bi-boi-ban.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-15-buc-tranh-bi-boi-ban.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 06 May 2013 07:48:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh bị bôi bẩn]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyệ hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen hang tuan]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15666</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị! Em đọc được câu chuyện rất muốn chia sẻ cùng anh chị. Trong cuộc sống luôn vận động nhanh chóng thì cũng cần có lúc phải sống chậm hơn 1 chút. Chúc anh chị một tuần mới tốt lành! Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Chào anh chị!</h2>
<h2 style="text-align: justify;">Em đọc được câu chuyện rất muốn chia sẻ cùng anh chị. Trong cuộc sống luôn vận động nhanh chóng thì cũng cần có lúc phải sống chậm hơn 1 chút. Chúc anh chị một tuần mới tốt lành!</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 15 - Bức tranh bị bôi bẩn Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/buc-tranh-bi-boi-ban.jpg" width="396" height="560" /></p>
<p style="text-align: justify;">Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc.</p>
<p style="text-align: justify;">Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian.</p>
<p style="text-align: justify;">Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuy nhiên sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ. Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình. Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét.Tuy nhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm.</p>
<p style="text-align: justify;">Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sự hoàn mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy. Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật cây cọ từ tay người đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuy nhiên, hàng chục người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữ lấy người họa sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: &#8220;Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Vậy nên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngay dưới chân bạn.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Bức tranh bị bôi bẩn &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 15 - Bức tranh bị bôi bẩn Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-15-buc-tranh-bi-boi-ban.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
