<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>có hiếu - Chủ đề &#039;có hiếu&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/co-hieu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/co-hieu</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 15 Jun 2013 02:37:05 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>có hiếu - Chủ đề &#039;có hiếu&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/co-hieu</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Mẩu truyện ngắn về chữ hiếu: Lễ tốt nghiệp!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mau-truyen-ngan-ve-chu-hieu-le-tot-nghiep.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mau-truyen-ngan-ve-chu-hieu-le-tot-nghiep.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Jun 2013 02:27:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về chữ hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chữ hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[có hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[mẩu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17486</guid>

					<description><![CDATA[Một mẩu truyện ngắn nhưng khiến chúng ta phải suy ngẫm về chữ hiếu. Đừng bao giờ chê ba mẹ nghèo khó, rách rưới khi trên người bạn là vải vóc lụa là, vì chính những gì bạn đang có là điều ba mẹ đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình. “Má! Má lên]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một mẩu truyện ngắn nhưng khiến chúng ta phải suy ngẫm về chữ hiếu. Đừng bao giờ chê ba mẹ nghèo khó, rách rưới khi trên người bạn là vải vóc lụa là, vì chính những gì bạn đang có là điều ba mẹ đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.</h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17487" title="Mẩu truyện ngắn về chữ hiếu: Lễ tốt nghiệp! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5.jpg" width="234" height="284" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5.jpg 234w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5-140x169.jpg 140w" sizes="(max-width: 234px) 100vw, 234px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">“Má! Má lên đây làm gì?”. Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nãy lên hỏi người mẹ quê mùa còm cõi.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Má nghỉ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Không được đâu! Bữa nay bạn con đông lắm, mà má lại ăn mặc thế này…”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Thì má có còn bộ nào khác đâu. Thôi cho má vào. Má…”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Thôi, thôi, má về đi. Con thì thế này, má thì thế kia… Tụi bạn con nó cười…!”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường…</p>
<p style="text-align: justify;">Vừa lúc người xướng tên giới thiệu: “Sinh viên Phạm Thị P.X. là một trong những sinh viên xuất sắc của trường.”</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mau-truyen-ngan-ve-chu-hieu-le-tot-nghiep.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mùa lá rụng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mua-la-rung.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mua-la-rung.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 03:29:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa được phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[báo hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[bố mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[có hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đời bố mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[làm tròn chữ hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[mùa lá rụng]]></category>
		<category><![CDATA[tròn chữ hiếu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15553</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Vì biết đâu đấy, một sớm mai kia, khi em mở mắt ra, đã là mùa lá rụng…&#8221; &#8221; Chiều nào cũng vậy, trên đường đi làm về, tôi đều dừng xe để mua hàng cho một bà lão mù ở ven đường. Dòng người tấp nập, vội vã ngược xuôi, chẳng mấy ai để]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Vì biết đâu đấy, một sớm mai kia, khi em mở mắt ra, đã là mùa lá rụng…&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Mùa lá rụng Chưa được phân loại" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mua-thu.jpg" width="480" height="360" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8221; Chiều nào cũng vậy, trên đường đi làm về, tôi đều dừng xe để mua hàng cho một bà lão mù ở ven đường. Dòng người tấp nập, vội vã ngược xuôi, chẳng mấy ai để ý đến một dáng người nhỏ nhỏ, ngồi ở một góc ven đường&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Gánh hàng của bà không có gì nhiều, chỉ vài phong kẹo cao su, dăm ba chiếc kẹo lạc và vài gói bánh. Tôi mua và luôn đưa nhiều hơn số tiền bà nói. Một lần, tôi đ<br />
ánh bạo hỏi &#8220;Bà ơi, con bà đâu mà để bà phải ngồi đây bán hàng cực khổ thế này?&#8221;. Bà im lặng, nhưng vài giọt nước mắt khẽ lăn xuống hai gò má rám nắng. Buổi hoàng hôn của cuộc đời, bà không được ở gần con.</p>
<p style="text-align: justify;">Một người bạn thân của tôi, vì nhà buôn bán, lại ở trên phố cổ chật chội nên phải đưa bà ngoại của cậu vào viện dưỡng lão. Mỗi cuối tuần, cậu lại đưa mẹ vào thăm bà. Một lần tôi theo cậu vào chơi, và chẳng thể nào quên được hình ảnh bà chống gậy, đứng mãi ở cửa phòng để ngóng cháu trai. Ngồi chơi được một lúc, bà lại giục đi về, rồi bà lại đứng ở cửa, nhìn theo bóng chúng tôi đi xa dần. Tôi hỏi &#8220;Cả tuần bọn cháu mới vào thăm, bà ở đây có buồn không?&#8221;, bà cười móm mém &#8220;Có người vào chơi là bà mừng lắm rồi, ở đây có những ông bà, đến lúc chết con cái mới đến để đưa…&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc đời con người ta, khi sinh ra đã phải chịu vòng luân hồi sinh &#8211; lão &#8211; bệnh &#8211; tử, cũng giống như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Em và tôi, đều đang ở những ngày của mùa Xuân tươi đẹp và tràn trề nhựa sống, nhưng đã bao giờ chúng ta sống và nghĩ chậm lại, rồi thảng thốt nhận ra rằng, trước khi Xuân đến, bao nhiêu chiếc lá vàng đã rơi rụng cuối Thu?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi không được sống cùng ông bà, vì bố mẹ đã lên thành phố lập nghiệp từ khi tôi chưa được sinh ra. Tôi cũng không được gặp ông nội, bà ngoại lần nào, vì cả hai đã mất từ khi tôi còn chưa ra đời. Mỗi lần tôi về quê, nhìn dáng ông ngoại lam lũ, chiếc áo bảo hộ ướt đẫm mồ hôi, bà nội khệ nệ bưng nồi cám lợn, cặm cụi ngồi bóc ngô, dỡ lạc, lại thấy thương ông, thương bà vô hạn, dù các chú, các dì, cũng như bố mẹ tôi chẳng muốn ông bà phải vất vả. Dù đã ở bên kia của đỉnh dốc, bố mẹ vẫn luôn muốn làm điều gì đó cho con mình, tận cho đến khi sức cùng, lực kiệt.</p>
<p style="text-align: justify;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Mùa lá rụng Chưa được phân loại" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/297799_426883737349220_321560975_n.jpg" width="500" height="500" /><br />
Tôi đã nghe em than vãn, kêu ca vì bố mẹ không cho em nhiều tiền, bố mẹ không dễ tính, không chiều em như bố mẹ của bạn bè. Em à, nếu em cứ quen NHẬN mãi, đến bao giờ em mới học được chữ CHO? Tôi chỉ muốn em nhớ rằng, khi sinh ra, có bốn thứ em không thể nào chọn lựa: Bố mẹ, hình hài, giới tính, và cái tên. Khi lớn lên, em có thể thay tên đổi họ, em có thể chăm chút cho hình thể mình đẹp hơn, khuôn mặt xinh xắn hơn. Thậm chí, em sẽ có quyền được sống đúng với giới tính thật của mình. Chỉ duy nhất có một thứ em không thể thay đổi: Người đã sinh ra em. Thế nên, xin em đừng bao giờ trách móc bố mẹ, chỉ vì những so sánh khập khiễng và suy nghĩ ích kỷ của mình. Vì những đứa con của mình, bố mẹ thực sự đã hy sinh nhiều hơn em tưởng.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi vẫn còn nhớ như in một câu chuyện, dù đã cũ kỹ lắm rồi. Một cậu thanh niên vì ham chơi, đua đòi với bạn học đã nói dối mẹ cần tiền đóng học để lấy tiền đi chơi với bạn. Cầm bọc tiền phần nhiều là tiền lẻ mà mẹ cậu gom góp từng ngày, cậu vội vã phóng xe đi thẳng. Tối uống rượu về say, cậu vô tình quệt xe vào gánh hàng rong của một người phụ nữ. Cậu cao giọng quát &#8220;Đi đứng thế hả bà già!&#8221;. Người phụ nữ thoáng ngẩng lên, rồi cụp ngay mắt xuống. Con trai bà đã làm hỏng gánh xôi đêm bà định bán thêm để lấy tiền cho cậu đi học…</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi thực sự thấy chạnh lòng, khi thấy một người già ăn tối một mình. Cô đơn trong quán ăn đông đúc. Tôi thực sự thấy sợ hãi, khi ngày ngày vẫn nghe tin tức về con cái ngược đãi cha mẹ, chín người con không nuôi nổi một mẹ… Nực cười thay, khi xưa kia lũ con còn thơ bé, mình mẹ một tay nuôi lớn cả chín người.</p>
<p style="text-align: justify;">Xin em, dù chỉ là trong suy nghĩ, cũng đừng bao giờ từ chối bố mẹ mình. Hãy tập cho đi niềm yêu thương, sự quan tâm và lòng kính trọng ngay từ lúc này, khi bố mẹ vẫn đang trong những ngày mùa Hè sôi nổi và vẫn đang hết lòng hết sức vì em. Đừng để mùa Thu của cuộc đời bố mẹ nhuốm một màu vàng buồn tủi. Nắng hoàng hôn, sẽ là nắng huy hoàng, nếu như em yêu thương, quan tâm và lo lắng cho bố mẹ, ông bà mình, như họ đã, đang và sẽ mãi làm với em.</p>
<p style="text-align: justify;">Đừng chần chừ thêm phút giây nào, em nhé.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì biết đâu đấy, một sớm mai kia, khi em mở mắt ra, đã là mùa lá rụng…&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mua-la-rung.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Con… trượt rồi bố ạ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/con-truot-roi-bo-a.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/con-truot-roi-bo-a.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 16 Nov 2012 08:23:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[có hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nềm tin]]></category>
		<category><![CDATA[trượt đại học]]></category>
		<category><![CDATA[đại học]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=625</guid>

					<description><![CDATA[Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt. Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt.<span id="more-625"></span><img title="Con… trượt rồi bố ạ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/248853_309294789183746_1462264837_n.jpg" alt=" " width="403" height="354" /></p>
<p>Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày</p>
<div>mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà nó bao giờ cũng chỉ có hai người. Bố bón cho mẹ bát cháo xong rồi hai bố con mới ăn.<br />
&#8230;Bữa cơm tối nay có cá kho, bố đánh dưới ao lên<br />
nhưng nó ăn không thấy ngon. Hình như bố cũng vậy.</p>
<p>&#8211; Không đỗ thì ôn thi tiếp. Con đừng buồn, nhìn con buồn bố nản lắm.</p>
<p>Nó quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt:</p>
<p>&#8211; Con hết buồn rồi, bố đừng lo.</p>
<p>Đêm, nó trằn trọc không ngủ được. Khó khăn lắm, mẹ mới chợp mắt nên nó không muốn tiếng trở mình của nó làm mẹ thức giấc. Nó sờ tay lên tường, mảng tường đã bong tróc chỗ lồi, chỗ lõm khiến bàn tay nó ram ráp. Nó nghĩ đến giấc mơ dở dang của mình…</p>
<p>Nhưng nếu nó đi học thì bố mẹ sẽ thế nào đây? Bố lấy đâu ra tiền để vừa lo thuốc thang cho mẹ lại vừa lo cho nó học đại học. Bác sĩ đã bảo bệnh của mẹ sẽ khỏi nếu kiên trì chữa trị. Mẹ đã hy sinh rất nhiều cho nó. Nó không muốn mẹ phải hy sinh cả sự sống của mình chỉ để cho nó được học đại học. Với nó, mạng sống của mẹ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời.</p>
<p>&#8211; Bố à, chắc sang tháng sau con lên phụ giúp dì Hoa bán hàng cho… đỡ buồn.</p>
<p>Nó nhìn bố thăm dò. Thực ra là nó đang nói tránh cái điều mà nó nghĩ: phải đi làm để có tiền đỡ đần cho bố. Sau một hồi suy nghĩ, bố đặt tay lên vai nó, giọng chùng xuống:</p>
<p>&#8211; Cũng được con ạ.</p>
<p>Nó lên phố bán hàng, bỏ lại phía sau những nỗi niềm và những giọt nước mắt. Cửa hàng của dì nó ở vị trí trung tâm thành phố, lại là đại lý lớn nên rất đông khách. Bận bịu với việc bán hàng, nó cũng quên đi nỗi buồn. Tiền ăn ở dì lo, còn tiền công tháng dì bảo nó gửi về quê cho bố mẹ. Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được, nó thấy quyết định của nó thật có ý nghĩa, nhất là khi gọi điện về thấy bố khoe:</p>
<p>&#8211; Bệnh của mẹ tiến triển nhiều rồi con ạ.</p>
<p>Rồi một ngày, bố đột ngột xuất hiện ở cửa hàng với khuôn mặt của một người đang cố chịu đựng:</p>
<p>&#8211; Tại sao con lại nói dối bố?</p>
<p>Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng:</p>
<p>&#8211; Con… xin lỗi bố… nhưng bố ơi, làm thế nào mà con có thể đi học được khi mẹ đang bệnh? Làm thế nào mà con có thể để bố một mình vật lộn để vừa chăm mẹ vừa nuôi con học đại học. Con rất mong được vào đại học, nhưng lúc này con cần phải làm những việc quan trọng hơn. Đợi đến khi mẹ khỏi bệnh con sẽ lại học tiếp, con sẽ vào đại học bố ạ, chỉ là đi sau các bạn vài bước thôi.</p>
<p>Lần đầu tiên trong đời, nó nhìn thấy bố khóc, đôi mắt ầng ậc nước.</p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/con-truot-roi-bo-a.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
