<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>gia đình - Chủ đề &#039;gia đình&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/gia-dinh/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/gia-dinh</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Wed, 07 Dec 2016 17:35:49 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>gia đình - Chủ đề &#039;gia đình&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/gia-dinh</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện cuộc sống: MẤT XE</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cuoc-song-mat-xe.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cuoc-song-mat-xe.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 May 2014 08:13:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[xe đạp]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=31823</guid>

					<description><![CDATA[Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học. Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nên quen]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc.<br />
Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học. Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nê<span class="text_exposed_show">n quen thuộc đối với nó.</span></p>
<p>Một buổi tối nó đi bộ về nhà trọ. Mặt buồn xo.</p>
<p>Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”. “Mất rồi”.</p>
<p>Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi.</p>
<p>Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không mắng, chỉ buồn.</p>
<p>Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng chợt rơi xuống đất.</p>
<p>Mẹ nhặt vội tờ giấy. Ba hỏi :”Gì vậy? “ .Mẹ đáp : ”Là hóa đơn thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào giữa xấp tiền, may mà còn”.</p>
<p>Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má.</p>
<p>Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm chiếc xe đạp của nó.</p>
<p>&#8211; st &#8211;</p>
<p><img title="Câu chuyện cuộc sống: MẤT XE Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/10403191_577449779034911_1251210780854402395_n1.jpg" alt=" " /></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cuoc-song-mat-xe.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bởi vì Tết là tiếng gọi của sự trở về&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 27 Jan 2014 01:49:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hương vị]]></category>
		<category><![CDATA[ngày tết]]></category>
		<category><![CDATA[tết nguyên đán]]></category>
		<category><![CDATA[tiếng gọi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=27506</guid>

					<description><![CDATA[Tết gọi những người xa quê trở về, gọi những người bận rộn lại với mâm cơm gia đình, bên những chiếc bánh chưng xanh biếc, bên bàn trà nước nói cười râm ran, bên những lời chúc còn thoang thoảng khí xuân rộn ràng&#8230; Ai có thể định nghĩa được hương vị của Tết?]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Tết gọi những người xa quê trở về, gọi những người bận rộn lại với mâm cơm gia đình, bên những chiếc bánh chưng xanh biếc, bên bàn trà nước nói cười râm ran, bên những lời chúc còn thoang thoảng khí xuân rộn ràng&#8230;</h2>
<div>
<div>Ai có thể định nghĩa được hương vị của Tết? Khi trong thoáng chốc bắt gặp sắc đào đỏ rực, nhàn nhạt chìm vào trong lòng phố phường náo nhiệt. Khi đường phố vốn dĩ chỉ ách tắc vào lúc tan tầm bỗng dưng chật ních người xe mọi lúc, mọi nơi. Khi bước chân của ai cũng vội vã hơn, khi tiếng nhạc phát ra từ các cửa hàng hầu hết là những ca khúc đoàn tụ, sum vầy…</div>
<div>Người ta thường nói, mỗi khi năm mới cận kề, hương vị của nó bắt đầu lan tỏa từ rất sớm, và dư âm thì đọng lại rất lâu.</div>
<div>Chỉ một luồng gió mang mưa phùn lất phất đọng trên đầu nụ hoa e ấp cũng đủ khiến người ta có cảm giác nặng lòng, chỉ một khoảnh khắc dừng lại trước tiếng loa phường phát ca khúc giao thừa là trái tim có thể dễ dàng lay động. Chỉ muốn thật nhanh hòa lẫn vào biển người mênh mông để tìm về gia đình ấm áp.</div>
<div>Vì thế, nên Tết mang âm hưởng như tiếng gọi của sự trở về.</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve.jpg"><img title="Bởi vì Tết là tiếng gọi của sự trở về... Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-27507" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve.jpg" width="500" height="375" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a></div>
<div></div>
<div>Người ta có thể vì lý do này hoặc lý do kia, phải rời xa gia đình để sinh sống ở một miền đất xa lạ. Để rồi mỗi dịp xuân về bất chợt lại cảm thấy thèm thuồng phát điên cái hương vị Tết đã từng gắn liền với hơi thở của những tháng ngày lớn lên cùng với đất trời. Nhưng thật ra đâu phải chỉ người xa quê hương mới mang tâm trạng ấy?</div>
<div>
<div>Tết gọi những người xa quê trở về, gọi những người bận rộn lại với mâm cơm gia đình, bên những chiếc bánh chưng xanh biếc, bên bàn trà nước nói cười râm ran, bên những lời chúc còn thoang thoảng khí xuân rộn ràng, bên mùi hương trầm nồng đượm cảm giác bình an.</div>
<div>Có ai chưa từng trải qua cảm giác mà bỗng dưng một khoảnh khắc nào đấy khi tết đến cận kề, người người thu xếp đồ lần lượt hồi hương, chỉ muốn đứng bật dậy chạy về ngay bên những người thân yêu nhất, ăn bữa cơm gia đình hay đơn thuần chỉ là cùng dọn dẹp nhà cửa, trang trí đào quất? Chỉ muốn giữ chặt những người thân yêu ở lại bên cạnh mình trong ngôi nhà nhỏ ấm cúng, thưởng thức những ca khúc mừng xuân, để âm thầm cầu chúc cho nhau mãi an lành?</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tettrove2-b0e9b.jpg"><img title="Bởi vì Tết là tiếng gọi của sự trở về... Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-27508" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tettrove2-b0e9b.jpg" width="600" height="400" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tettrove2-b0e9b.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tettrove2-b0e9b-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tettrove2-b0e9b-140x93.jpg 140w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></a></div>
<div></div>
<div>
<div>Bởi vì cảm giác trở về cũng đã gợi cho người ta sự bình yên…</div>
<div>Bởi vì cảm giác trở về chính là được quay về mái ấm cho ta dựa dẫm suốt đời…</div>
<div>Bởi vì cảm giác trở về cho chúng ta thôi bận tâm về quá nhiều mối lo khác trong cuộc sống, để chỉ chú tâm vào gia đình, để cho bản thân chúng ta thời gian nuôi dưỡng tâm hồn lớn lên…</div>
<div>Tết đến rồi, bạn đã nghe thấy âm thanh ấy chưa? Âm thanh của gia đình, âm thanh của mái ấm luôn chờ đợi chúng ta trở về để chở che, ủ ấm?</div>
<div>Mỗi ngày lịch đi qua là mỗi ngày âm thanh giục giã ấy càng lớn. Không trở về gia đình, thì còn có thể đi đâu?</div>
<div></div>
<div>Không trở về bên người thân, sẽ có cảm giác cô đơn đến nhường nào?</div>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/boi-vi-tet-la-tieng-goi-cua-su-tro-ve.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/giang-sinh-nay-ban-se-o-ben-canh-ai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/giang-sinh-nay-ban-se-o-ben-canh-ai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Nov 2013 04:44:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[noel]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang giang sinh]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tỏ tình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=24077</guid>

					<description><![CDATA[Gia đình, bạn bè, người yêu, hay đơn giản là &#8220;Giáng sinh một mình&#8221;?  1. Giáng sinh bên gia đình và những người thân: Trời đã bắt đầu trở lạnh, nếu như những năm khác, trong dịp Giáng sinh, chúng ta thường có thói quen ra đường đi chơi, vậy tại sao năm nay bạn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Gia đình, bạn bè, người yêu, hay đơn giản là &#8220;Giáng sinh một mình&#8221;? <img title="Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai? Quà tặng cuộc sống"decoding="async" style="font-size: 1.5em;" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/481.png" alt=" " /></strong></p>
<h2><strong>1. Giáng sinh bên gia đình và những người thân:</strong></h2>
<div>Trời đã bắt đầu trở lạnh, nếu như những năm khác, trong dịp Giáng sinh, chúng ta thường có thói quen ra đường đi chơi, vậy tại sao năm nay bạn không đón Giáng sinh bằng một cách khác, ý nghĩa và ấm áp hơn nhỉ? Đó là dành thời gian cho gia đình, cho những người thân yêu ấy bạn. Ở các nước phương Tây, Giáng sinh và Tết Dương lịch là dịp để mọi người sum họp gia đình, những đứa con xa trở về nhà, họ hàng xa đến nhà nhau cùng đón Giáng sinh và năm mới. Ở Việt Nam những năm gần đây, Giáng sinh đã trở nên phổ biến hơn, không chỉ dành cho những người theo đạo Thiên chúa mà dành cho tất cả mọi người, là ngày hội để trang trí, sắm sửa và vui chơi.</div>
<div></div>
<div>Hãy trang trí ngôi nhà của bạn, chuẩn bị một bữa tối thật ngon cho cả nhà cùng thưởng thức, rồi tặng cho những người thân yêu những món <a href="https://quatructuyen.com/qua-giang-sinh" target="_blank">quà Noel</a> bí mật đến phút chót. Năm nay, hãy làm một điều thật khác, hãy &#8220;hô biến&#8221; Giáng sinh của bạn trở nên thật ấm áp và ý nghĩa bên gia đình. Hãy để Giáng sinh sưởi ấm căn nhà của bạn nào!</div>
<div></div>
<h2><strong>2. Giáng sinh bên những người bạn:</strong></h2>
<div></div>
<div>Nếu bạn là một cô nàng hay một anh chàng &#8220;độc thân vui vẻ&#8221;, nhưng bạn không hề muốn quanh quẩn một mình trong căn phòng của mình trong đêm Giáng sinh, thì tại sao bạn không đón Giáng sinh cùng với hội bạn thân của mình nhỉ? Có thể là một tour du lịch nho nhỏ, nếu không có nhiều thời gian thì các bạn có thể đi cắm trại một ngày thôi cũng được. Nhưng nhớ là đừng quên book xe, phòng ở trước hoặc “tá túc” tại nhà của người quen đáng tin cậy nhé!</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel01.jpg"><img title="Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai? Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-24078" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel01.jpg" alt=" " width="500" height="328" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel01.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel01-300x196.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel01-140x91.jpg 140w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a></div>
<div></div>
<div style="text-align: center;">Bạn sẽ thấy ấm áp biết bao bên những người bạn thân.</div>
<div style="text-align: center;"></div>
<div style="text-align: left;">Hoặc một gợi ý nữa là cùng nhau tự nấu một bữa tiệc, để có dịp được cười thả ga bên những người bạn, cùng mọi người sửa soạn bàn tiệc cây thông Noel và tặng cho nhau những món quà thật đặc biệt. Ở trong một bầu không khí ấm cúng giữa những người bạn thân, làm một tách cà phê nóng, dường như Giáng sinh này bạn không chỉ &#8220;thưởng thức&#8221; một không khí ngày lễ đơn thuần mà còn được &#8220;thưởng thức&#8221; những hương vị thương mến của tình bạn bè nữa, thật tuyệt vời phải không nào?</div>
<div style="text-align: left;"></div>
<h2 style="text-align: left;"><strong>3. Giáng sinh với “một nửa” yêu thương :</strong></h2>
<div style="text-align: left;">
<div></div>
<div>Đêm Giáng sinh chắc chắn là sẽ ấm áp hơn nếu có &#8220;một nửa&#8221; của mình rồi. Sẽ là một buổi tối lãng mạn, nắm tay cùng đi bên nhau, lang thang dạo quanh phố phường hòa cùng dòng người tấp nập, thật ấm áp và yên bình biết bao nhiêu. Nếu muốn một không gian tĩnh lặng, hãy chuẩn bị một bàn tiệc dành cho hai người trong một khung cảnh lãng mạn. Cảm giác cùng người mình yêu thương ngồi trong một góc quán, nhìn ngắm phố phường nhộn nhịp đèn hoa, âm nhạc và những nụ cười thật là thích phải không?</div>
<div></div>
<div style="text-align: center;"><img title="Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai? Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel02.jpg" alt=" " width="500" height="281" />Giáng sinh ngọt ngào bên người yêu dấu&#8230;</div>
<div></div>
<div>Đặc biệt nhé, Noel có thể là một dịp đặc biệt nếu chàng trai nào muốn tỏ tình với &#8220;người ấy&#8221; đấy. Một không gian ấm cúng, một món quà bất ngờ và hãy chuẩn bị sẵn sàng để nói câu: “I love you” với người ta, bạn nhé! <img title="Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai? Quà tặng cuộc sống"decoding="async" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/481.png" alt=" " /></div>
<div></div>
<h2><strong>4. Giáng sinh &#8220;một mình&#8221; &#8211; có sao đâu nhỉ? :</strong></h2>
<div></div>
<div>Nếu bạn vẫn &#8220;hát&#8221; bài ca &#8220;một mình&#8221;, thì có sao đâu nếu Giáng sinh này, bạn tự thưởng cho mình một buổi shopping, mua một đống quà cho bản thân, rồi đi dạo phố phường, thưởng thức một cốc trà sữa nóng hổi nhỉ? Bạn cũng có thể ngồi ở nhà xem những bộ phim quen thuộc trong dịp Giáng sinh như &#8220;Love Actually&#8221; hoặc &#8220;Home Alone&#8221;, viết thiệp Giáng sinh gửi tặng bạn bè, online chat chit và hòa cùng không khí &#8220;Giáng sinh online&#8221;. Chẳng làm sao cả nếu bạn đón Giáng sinh một mình, chỉ cần bạn thấy vui và ấm áp là được mà!</div>
<div></div>
<h2><img title="Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai? Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel03.jpg" alt=" " width="500" height="309" /><br />
<strong>5. Và hãy cùng đến bên những đứa trẻ :</strong></h2>
<div></div>
<div>Trong chúng ta, ai cũng đã từng đọc câu chuyện &#8220;Cô bé bán diêm&#8221; và rơi nước mắt về hoàn cảnh đáng thương của em bé ấy. Nếu có thêm những que diêm, có lẽ cô bé sẽ không bị lạnh đến thế. Vậy tại sao đêm Giáng sinh này bạn không cùng những người bạn mang đến những ngọn nến yêu thương cho những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, những em bé bán báo, đánh giày, những đứa bé phải sống lạnh lẽo và cô đơn và chưa bao giờ được đón một Giáng sinh đúng nghĩa nhỉ? Hãy cùng tổ chức cho các em một Giáng sinh với cây thông Noel rực rỡ, thật nhiều đồ ăn ngon và tặng các em những món quà nho nhỏ mà các em mơ ước từ lâu. Hãy mang đến cho các em một đêm Giáng sinh nhiều sắc màu và ý nghĩa, bạn nhé! Không khó với chúng ta phải không nào? Đêm Giáng sinh sẽ ấm áp biết hơn rất nhiều nếu chúng ta trao đi thật nhiều yêu thương, bạn ạ!</div>
<div></div>
<div><img title="Giáng sinh này, bạn sẽ ở bên cạnh ai? Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/111224dsnoel041.jpg" alt=" " width="500" height="333" /><br />
<strong>Năm nay, bạn sẽ đón Giáng sinh theo cách nào?</strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/giang-sinh-nay-ban-se-o-ben-canh-ai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bạn đã dành cho gia đình những gì?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ban-da-danh-cho-gia-dinh-nhung-gi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ban-da-danh-cho-gia-dinh-nhung-gi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 19 Jul 2013 01:32:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[anh em]]></category>
		<category><![CDATA[bố mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[dành thời gian cho gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình thân yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18950</guid>

					<description><![CDATA[Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay cái nhõng nhẽo của những đứa em. Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay cái nhõng nhẽo của những đứa em. Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa đâu&#8230;</h2>
<p style="text-align: justify;">* Khi còn nhỏ :<br />
&#8211; Bạn sẵn sàng nhường nhiều thứ lớn hơn cái kẹo cho đứa bạn ngồi cùng bàn nhưng đôi khi lại tranh giành đến đánh nhau với đứa em chỉ vì một chổ ngồi .<br />
&#8211; Bạn rất vui khi nhận trực nhật giùm cô bạn trong lớp nhưng lại luôn phân bì công việc dọn dẹp nhà cửa với đứa em ở nhà .<br />
&#8211; Bạn có thể hăng hái làm một đầu bếp &#8221; siêu hạng &#8221; trong chuyến cắm trại đã ngoại của lớp nhưng lại không nhấc nổi tay chân vào bếp nhặt rau giúp mẹ. Bạn xem đó là việc đương nhiên mẹ phải làm<br />
&#8211; Bạn sẵn sàng bỏ ra ra hàng giờ đồng hồ trong tiệm điện tử và &#8220;chỉ bảo&#8221; cho những tên &#8220;đệ tử&#8221; với những game phức tạp nhưng lại không có lấy 1 phút để giảng bài cho các em của mình.<br />
&#8211; Bạn luôn nhớ chúc mừng và tặng quà cho các cô bạn gái nhân dịp sinh nhật , 8-3 nhưng lại quên mất rằng bạn còn có một người phụ nữ khác quan trọng hơn rất nhiều ,đó là Mẹ.<br />
&#8211; Bạn thường sa sầm mặt mày, thậm chí nổi xung lên chỉ vì những lời trách cứ, răn dạy của bố mẹ , dù đúng nhưng sau đó bạn lại quên ngay như chưa từng được nghe.<br />
&#8211; Bạn đã từng lưỡng lự mỗi khi xoa đầu cho Mẹ khi mẹ cảm thấy mệt nhưng lại quên mất rằng mẹ đã từng thức thâu đêm để canh giấc ngủ của bạn mỗi khi bạn &#8220;trái gió trở trời&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7.jpg"><img title="Bạn đã dành cho gia đình những gì? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-18951" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7.jpg" width="497" height="373" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7.jpg 497w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 497px) 100vw, 497px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">* Khi lớn lên<br />
&#8211; Bạn quá bận rộn với công việc , ngày nào cũng đến khuya mới về , ăn uống vội vàng rồi ngủ mà đôi khi quên hỏi thăm mẹ vì đã chong đèn thưc chờ cơm bạn .<br />
&#8211; Bạn đã từng khó chịu vì cha mẹ mình có lúc lẫn thẩn, &#8220;già hóa trẻ con&#8221; nhưng lại quên mất chính vì một phần vất vả , sinh thành nuôi dưỡng bạn mà cha mẹ bạn đi về hướng ngược lại như vậy.<br />
&#8211; Bạn không bao giờ để ý rằng những lúc bạn buồn bã, thất vọng hay thất bại, Mẹ luôn ở bên cạnh bạn , chở che nâng đỡ bạn . Và dường như bạn cho rằng mỗi ngày việc bạn nhìn thấy mẹ là một điều hiển nhiên.</p>
<p style="text-align: justify;">* Khi bạn rời xa gia đình &#8230;<br />
&#8211; Bạn bắt đầu hiểu cha mẹ đã vất vả, khó nhọc thế nào để nuôi bạn không lớn.<br />
&#8211; Bạn hối hận vì đã cư xử không phải khi cha mẹ cứ trách mình .<br />
&#8211; Bạn nhận ra rằng đứa em bạn thật đáng yêu, xem ra nó không trẻ con một chút nào, khác hẳn với bạn.<br />
&#8211; Bạn cảm thấy tiếc nuối vì đã đánh mất biết bao giây phút gia đình sum họp đầm ấm.<br />
&#8211; Bạn nhận ra mình thật vô tâm vì chưa bao giờ thực tâm giúp mẹ trong công việc gia đình.<br />
&#8211; Bạn có lúc sẽ nhận ra là mình đã sai khi dặt cha mẹ ra khỏi thế giới riêng của mình chỉ vì một suy nghỉ hết sức một chiều :&#8221;Cha mẹ không hiểu con !&#8221;<br />
&#8211; Chỉ khi bắt đầu làm cha, làm mẹ bạn mới thấu hiểu làm đấng sinh thành khó đến nhường nào. Khi những đứa con xinh xắn của bạn lớn lên, bạn mới thấy thật không dể dàng dể làm bạn với chúng. Và khi đã bước vào cuộc sống rồi, bạn mới hiểu sẽ rất khó có những giây phút vui vầy cạnh những đứa em như xưa. Nhưng hình như tất cả đã quá muộn , ba mẹ bạn hoặc đã già, hoặc đã đi xa mãi mãi . Bạn không thể tìm lại được những năm tháng hạnh phúc ấy.<br />
&#8211; Có những lúc bạn vô tình đặt gia đình ở một vị trí rất bình thường trong trái tim bạn . Chỉ khi thật sự mất đi một điều gì đó, bạn mới thấy diều đó là quan trọng . Sẽ đến một ngày những giây phút bình dị nhất bên gia đình sẽ không còn nữa . Bạn ngoảnh đầu nuối tiếc ư ? Sẽ không còn kịp! Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay cái nhõng nhẽo của những đứa em.Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa đâu&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ban-da-danh-cho-gia-dinh-nhung-gi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nghĩa vụ và sự yêu thương</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nghia-vu-va-su-yeu-thuong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nghia-vu-va-su-yeu-thuong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 14 May 2013 01:57:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[nghĩa vụ]]></category>
		<category><![CDATA[ngôi nhà]]></category>
		<category><![CDATA[su yeu thuong]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16129</guid>

					<description><![CDATA[Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm, phải biết. Nhưng sự yêu thương giúp ta biết quí trọng những gì ta đang có, sẽ có và sắp có. Nghĩa vụ có thể bắt người ta xây dựng một ngôi nhà nhưng chỉ có sự yêu thương mới làm cho ngôi nhà đó trở thành một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm, phải biết. Nhưng sự yêu thương giúp ta biết quí trọng những gì ta đang có, sẽ có và sắp có.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nghĩa vụ và sự yêu thương Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thanhtu2.jpg" width="600" height="400" /></p>
<p>Nghĩa vụ có thể bắt người ta xây dựng một ngôi nhà nhưng chỉ có sự yêu thương mới làm cho ngôi nhà đó trở thành một gia đình.<br />
Nghĩa vụ có thể làm một bữa ăn tối, nhưng sự yêu thương sẽ chưng cất lên thành gia vị cho bữa ăn ngon hơn.<br />
Nghĩa vụ viết rất nhiều thư, nhưng sự yêu thương còn kèm theo một chuyện vui, một bức tranh nghệch ngoạc hình chiếc kẹo.<br />
Nghĩa vụ làm người ta khó chịu nếu công sức của người ta không được chú ý. Nhưng sự yêu thương giúp người ta cười nhiều và thấy mình được trả ơn ngay trong chính việc mình làm.<br />
Nghĩa vụ có thể pha một cốc sữa , nhưng sự yêu thương sẽ thêm vào đó một chút ngọt ngào.<br />
Nghĩa vụ bắt bạn phải hi sinh nhưng sự thương yêu mang đến cho bạn sự bình yên.<br />
Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm, phải biết. Nhưng sự yêu thương giúp ta biết quí trọng những gì ta đang có, sẽ có và sắp có.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nghia-vu-va-su-yeu-thuong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bốn người vợ của nhà vua !</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bon-nguoi-vo-cua-nha-vua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bon-nguoi-vo-cua-nha-vua.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 02:53:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bạn bè]]></category>
		<category><![CDATA[bốn người vợ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[của cải]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[giàu sang]]></category>
		<category><![CDATA[nhà vua]]></category>
		<category><![CDATA[những điều quan trọng]]></category>
		<category><![CDATA[tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[địa vị]]></category>
		<category><![CDATA[điều quan trọng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15550</guid>

					<description><![CDATA[Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn bà vợ, bà nào cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn bà vợ, bà nào cũng xinh đẹp.</h2>
<p>Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng luôn muốn đưa bà đi theo. Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quý giá.</p>
<p>Người vợ thứ nhất của vua là người trung thành nhất, giúp vua trị vì và làm cho đất nước ngày càng giàu có nhưng nhà vua lại không dành nhiều tình cảm cho bà. Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy mình nên ít khi để ý đến bà.</p>
<p>Không may, một ngày nọ vua lâm bệnh và biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ: &#8220;Ta có đến bốn người vợ, nhưng khi ra đi, e rằng lại hoàn toàn cô đơn!&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bốn người vợ của nhà vua ! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/dung_day.jpg" width="550" height="363" /></p>
<p>Nghĩ vậy, nhà vua gọi người vợ thứ tư đến bên cạnh và nói: &#8220;Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta không cô đơn không?&#8221;. Nhà vua nhận được câu trả lời: &#8220;Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu đó quá khó, thiếp không thể làm được!&#8221;.</p>
<p>Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba, bà trả lời: &#8220;Không, thưa đức vua, cuộc sống còn đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!&#8221;. Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt vì buồn bã và thất vọng.</p>
<p>Ngài lại gọi người vợ thứ hai: &#8220;Ta luôn được nàng giúp đỡ và khuyên giải, nàng sẽ theo ta chứ?&#8221; &#8211; Nhà vua hỏi. &#8220;Lần này thiếp không thể giúp được gì hơn, thưa đức vua&#8221; &#8211; người vợ thứ hai đáp &#8211; &#8220;Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến những giây cuối cùng, rồi sẽ đưa bệ hạ đến nơi yên nghỉ và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ!&#8221;. Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.</p>
<p>Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất, cho đến khi ngài nghe thấy một giọng nói cất lên bên cạnh: &#8220;Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài đi tới, dù đó là cõi chết&#8221;. Đó chính là người vợ thứ nhất của ông. Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bã và nuối tiếc vô hạn vì cách đối xử của mình, nhà vua thốt lên: &#8220;Lẽ ra ta đã phải chăm sóc và thương yêu nàng nhiều hơn mới phải!&#8221;.</p>
<p>Bạn vừa được đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Chúng ta không sống trong thế giới cổ tích, nhưng bạn biết không, nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua đó, thì bạn hãy để ý xem, mỗi chúng ta cũng có đến bốn “người vợ” đấy.</p>
<p>“Người vợ” thứ tư của chúng ta là CƠ THỂ. Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể mình nhiều nhất, làm sao để trông thật đẹp đẽ. Nhưng khi chúng ta ra đi, cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại gì trên đời.</p>
<p>“Người vợ” thứ ba có tên là ĐỊA VỊ và CỦA CẢI – đây chính là những thứ dễ mất nhất, vì dù sao chúng cũng chỉ là vật chất. Khi chúng ta không còn sống, “địc vị” không còn và “của cải” sẽ thuộc về người khác.</p>
<p>“Người vợ” thứ hai là GIA ĐÌNH và BẠN BÈ. Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.</p>
<p>“Người vợ” thứ nhất chính là TÂM HỒN. Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong một thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thỏa mãn cho cái “tôi” của mình. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ mãi đến ta dù ta có ở nơi nào.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bon-nguoi-vo-cua-nha-vua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bức tranh đẹp nhất!!!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-dep-nhat.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-dep-nhat.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 Apr 2013 02:51:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh đẹp nhất]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hòa bình]]></category>
		<category><![CDATA[niềm hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14349</guid>

					<description><![CDATA[Theo bạn, điều đẹp nhất trần gian là gì? Cùng đọc câu chuyện sau để thêm trân trọng và giữ gìn nó bạn nhé. Một họa sĩ suốt đời mơ ước một bức tranh ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN. Ông đến hỏi vị giáo sư để biết điều gì đẹp nhất. Vị giáo sư trả lời:]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Theo bạn, điều đẹp nhất trần gian là gì? Cùng đọc câu chuyện sau để thêm trân trọng và giữ gìn nó bạn nhé.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bức tranh đẹp nhất!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/buc-tranh-dep-nhat.jpg" width="350" height="219" /></p>
<p>Một họa sĩ suốt đời mơ ước một bức tranh ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN. Ông đến hỏi vị giáo sư để biết điều gì đẹp nhất. Vị giáo sư trả lời: &#8220;Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là NIỀM TIN, vì niềm tin nâng cao giá trị con người.&#8221;<br />
Người họa sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và được trả lời: &#8220;TÌNH YÊU&#8221; là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ đang than khóc, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao quý, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu&#8221;<br />
Cuối cùng, người họa sĩ gặp một người lính mới trở về từ mặt trận, khi được hỏi, người lính trả lời: &#8220;HÒA BÌNH là cái đẹp nhất trần gian, ở đâu có hòa bình, ở đó có cái đẹp.&#8221;</p>
<p style="text-align: left;">Khi trở về nhà, người họa sĩ nhận ra NIỀM TIN trong ánh mắt các con, TÌNH YÊU trong cái hôn của người vợ. Chính những điều đó khiến tâm hồn ông ngập tràn HẠNH PHÚC và BÌNH AN. Bây giờ thì ông đã hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. Sau khi tác phẩm của mình hoàn thành, người họa sĩ đặt tên cho bức tranh của mình là: &#8220;GIA ĐÌNH&#8221;<br />
Thật vậy, gia đình là nơi đầy ấp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, là sự ân cần, là lòng chung thủy. Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lý tưởng sống.<br />
&#8211; Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ<br />
&#8211; Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng trở thành mỹ vị<br />
&#8211; Đó là nơi tiền bạc không quí bằng tình yêu<br />
&#8211; Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui và hạnh phúc.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-dep-nhat.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 Mar 2013 02:18:51 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[ly hôn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình nghĩa vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=11793</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện ý nghĩa và cảm động về tình nghĩa vợ chồng để ta biết trân trọng, yêu thương! Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện ý nghĩa và cảm động về tình nghĩa vợ chồng để ta biết trân trọng, yêu thương!</h2>
<p style="text-align: justify;">Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán chị. Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/010511vanhoasachkiucvun-6_zps535e4fa6.jpg" alt=" " width="440" height="325" /></p>
<p style="text-align: justify;">Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: &#8220;Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị nhìn anh nói: &#8220;Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: &#8220;Anh chị dùng gì ạ?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhìn chị nói: &#8220;Em gọi đi.&#8221; Chị lắc đầu: &#8220;Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món &#8220;Ký ức cuối cùng.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Thôi được&#8221;, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: &#8220;Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh gọi gì ạ?&#8221; Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.&#8221; Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: &#8220;Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món &#8220;Ký ức cuối cùng&#8221; nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.&#8221; Anh chị gật đầu: &#8220;Được.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. &#8220;Bữa tối này gọi là &#8220;một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển&#8221;. Mời anh chị thưởng thức.&#8221; Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/red-love-heart-29.jpg" alt=" " width="368" height="368" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Cộc cộc cộc!&#8221; Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: &#8220;Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: &#8220;Thôi, thôi, khỏi cần.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: &#8220;Không, phải tặng.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Cô phục vụ cầm bông hồng lên, &#8220;xoèn xoẹt&#8221; một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi&#8221;. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Em&#8230; anh&#8230;&#8221; Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Phụt!&#8221; Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Chuyện gì thế?&#8221; Anh chị vội đứng lên.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!&#8221; Bên ngoài có người kêu thét lên. &#8220;Anh!&#8221; Chị ép vào người anh, &#8220;em sợ!&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đừng sợ!&#8221; Anh ôm chặt lấy chị, &#8220;Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: &#8220;Xin lỗi anh chị, đây là món &#8220;Sự lựa chọn từ đáy lòng&#8221; của nhà hàng gửi tới anh chị.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: &#8220;Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Power_Of_Love_by_BatDesignz.jpg" alt=" " width="328" height="400" /></p>
<p style="text-align: justify;">Chị cắn môi: &#8220;Anh nói thật lòng đấy chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Thật! Anh hiểu rồi.&#8221; Cô ơi, cho thanh toán.</p>
<p style="text-align: justify;">Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: &#8220;Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là &#8220;Phiếu thanh toán vĩnh viễn&#8221;, mong anh chị cất giữ mãi mãi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. &#8220;Anh làm sao thế?&#8221; Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: &#8220;Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị cầm tấm phiếu đọc: &#8220;Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai&#8230; Đó là vợ anh&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.&#8221; Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: &#8220;Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con&#8230; Đấy là chồng em&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng&#8230;</p>
<p style="text-align: center;"><a href="/untitled-11" rel="attachment wp-att-11792"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Untitled.jpg" alt=" " width="602" height="405" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện cây táo</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-cay-tao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-cay-tao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 12 Dec 2012 04:20:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cây táo]]></category>
		<category><![CDATA[cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen cay tao]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[công ơn cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=3659</guid>

					<description><![CDATA[Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.<span id="more-3659"></span></h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Chuyện cây táo Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chuyen-cay-tao.jpg" alt=" " width="525" height="393" /></p>
<p>Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:</p>
<p>&#8211; Hãy đến chơi với ta.</p>
<p>&#8211; Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.</p>
<p>&#8211; Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.</p>
<p>Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.</p>
<p>Một hôm, cậu bé &#8211; giờ đã là một chàng trai &#8211; trở lại và cây táo vui lắm:</p>
<p>&#8211; Hãy đến chơi với ta.</p>
<p>&#8211; Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?</p>
<p>&#8211; Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.</p>
<p>Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.</p>
<p>Một ngày hè nóng nực, chàng trai &#8211; bây giờ đã là người có tuổi &#8211; quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.</p>
<p>&#8211; Hãy đến chơi với ta.</p>
<p>&#8211; Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?</p>
<p>&#8211; Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.</p>
<p>Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.</p>
<p>Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.</p>
<p>&#8211; Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.</p>
<p>&#8211; Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.</p>
<p>&#8211; Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.</p>
<p>&#8211; Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.</p>
<p>&#8211; Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta &#8211; cây táo nói trong nước mắt.</p>
<p>&#8211; Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.</p>
<p>&#8211; Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.</p>
<p>Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.</p>
<p>Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-cay-tao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tha thứ mãi mãi</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-mai-mai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-mai-mai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 12 Dec 2012 04:16:17 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hanh phuc gia dinh]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ mãi mãi]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=3656</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Tha thứ mãi mãi&#8221; Câu chuyện kể về sự tha thứ cho những người làm hại tới mình. Với lòng khoan nhân, một nhân tính tốt thì bạn hãy biết tha thứ cho mọi người. Để bù lại chúng ta có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Một bài học, câu chuyện về]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">&#8220;Tha thứ mãi mãi&#8221; Câu chuyện kể về sự tha thứ cho những người làm hại tới mình. Với lòng khoan nhân, một nhân tính tốt thì bạn hãy biết tha thứ cho mọi người. Để bù lại chúng ta có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Một bài học, câu chuyện về &#8220;tha thứ&#8221; cho người khác:</h2>
<p style="text-align: left;">Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông&#8230;</p>
<p style="text-align: center;">&#8211; Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần&#8230; &#8211; Cô giáo trường Chủ Nhật đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: &#8220;70 nhân 7 lần! &#8220;<span id="more-3656"></span><br />
<img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tha thứ mãi mãi Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tha-thu-mai-mai.jpg" alt=" " width="540" height="359" /><br />
Lisa kéo tay Brent &#8211; em trai cô:</p>
<p>&#8211; Thế là bao nhiêu lần&#8230;</p>
<p>Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.</p>
<p>Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.</p>
<p>&#8211; Em ổn cả chứ&#8230; Chị lỡ tay thôi mà!</p>
<p>&#8211; Không sao, em tha lỗi cho chị &#8211; Cậu bé cười &#8211; Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!</p>
<p>Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.</p>
<p>Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng &#8220;chiến thắng&#8221;.</p>
<p>&#8211; Chị ăn gian! &#8211; Brent nhìn Lisa nghi ngờ.</p>
<p>Lisa đỏ mặt:</p>
<p>&#8211; Chị xin lỗi!</p>
<p>&#8211; Được rồi, em tha lỗi &#8211; Brent cười khẽ &#8211; Thế là chỉ còn 488 lần thôi, phải không&#8230;</p>
<p>Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:</p>
<p>&#8211; Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô &#8211; Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.</p>
<p>Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế&#8230; Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent&#8230; Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent&#8230; Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.</p>
<p>&#8211; Thế là hết &#8211; Lisa tuyên bố &#8211; Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu.</p>
<p>Brent chỉ cười: &#8220;Phải, phải&#8221;</p>
<p>Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực.</p>
<p>Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện: &#8221; Hai giờ chiều ngày mùng 10 nhé! &#8221; Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.</p>
<p>&#8211; Brent này, khi nào con biểu diễn&#8230; &#8211; Mẹ hỏi.</p>
<p>&#8211; Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời.</p>
<p>Lisa lặng người, mãi mới lắp bắp:</p>
<p>&#8211; Ôi!&#8230; Hôm nay ngày mấy rồi ạ&#8230;</p>
<p>&#8211; 12, có chuyện gì thế&#8230;</p>
<p>Lisa, bưng mặt khóc nức lên:</p>
<p>&#8211; Biểu diễn&#8230; 2 giờ&#8230; mùng 10&#8230; người ta gọi điện&#8230; tuần trước&#8230;</p>
<p>Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.</p>
<p>&#8211; Có nghĩa là&#8230; buổi biểu diễn đã qua rồi&#8230;&#8230;&#8230; &#8211; Brent hỏi.</p>
<p>Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.</p>
<p>Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: &#8220;Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa&#8221;. Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.</p>
<p>Rất lâu sau, cô vô tình gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson.</p>
<p>&#8211; Tôi rất tiếc về chuyện của Brent&#8230; &#8211; Bà ta mở lời.</p>
<p>Lisa ngạc nhiên:</p>
<p>&#8211; Sao ạ&#8230;</p>
<p>Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.</p>
<p>Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:</p>
<p>&#8220;Lisa yêu quý,</p>
<p>Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị.</p>
<p>Yêu thương,</p>
<p>Brent&#8221;</p>
<p>Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: &#8220;Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! &#8220;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-mai-mai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nụ cười cho cả một đời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nu-cuoi-cho-ca-mot-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nu-cuoi-cho-ca-mot-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2012 03:24:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[nu cuoi]]></category>
		<category><![CDATA[nụ cười cho cả cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[nụ cười của mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=3032</guid>

					<description><![CDATA[Mẹ tôi đã tặng một món quà khi tôi còn trẻ. Đó không phải là một thứ gì có thể cầm nắm được, nhưng nó đã khắc sâu trong ký ức của tôi. Nụ cười cho tôi cả một cuộc đời. Ngày đó tôi mới lên sáu. Đó là một sáng thứ bày nóng ngột]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Mẹ tôi đã tặng một món quà khi tôi còn trẻ. Đó không phải là một thứ gì có thể cầm nắm được, nhưng nó đã khắc sâu trong ký ức của tôi. Nụ cười cho tôi cả một cuộc đời.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nụ cười cho cả một đời Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cuoc_song.jpg" alt=" " width="403" height="403" /></p>
<p>Ngày đó tôi mới lên sáu. Đó là một sáng thứ bày nóng ngột ngạt năm 1946, mẹ tôi cho anh trai Billy và tôi hay rằng chúng tôi sắp được đi đến bãi biển ở đảo Coney một ngày. Những bức tường của căn hộ chúng tôi ở Nữu Ước này hút nhiệt giống những lò nung gạch, nên tôi vô cùng phấn khởi với tin mừng đó.</p>
<p>Đó là một chuyến đi dài một tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm đến bãi cát trắng mịn như nhung. Bãi biển thật đông người _ hơn một trăm ngàn người khăn gói tụ tập cùng nhau trên bãi cát.</p>
<p>Chúng tôi tiến gần mép nước và trải tấm bạt mang theo. &#8220;Không hoàn hảo lắm, nhưng cũng được&#8221;, mẹ nói. Chúng tôi cởi bỏ áo ngoài chỉ còn lại áo tắm. anh tôi nhào xuống nước. Một người bán kem đi qua với một chiếc thùng thật to trên vai: &#8220;Kem đây&#8221;, người bán kem rao.</p>
<p>Kem, tôi nghĩ, ngay tại đây trên bãi biển! Nhưng giá bao nhiêu nhỉ? Với mẹ, tốt hơn hết là phải biết giá cả trước khi hỏi xin.</p>
<p>Người bán kem đã đi được nửa đường từ dưới bãi lên trên lối đi. Tôi chạy theo sau, len lỏi chạy vòng và chen qua đám đông, hất cả cát. Cuối cùng tôi đã đuổi kịp người bán kem và kéo ống tay áo của ông. &#8220;Bao nhiêu một chiếc hả ông&#8221;. &#8220;Kem đặc biệt cho cháu là mười xu&#8221;. &#8220;Mười xu! Trên phố chỉ có 5 xu thôi&#8221;. &#8220;Nhưng đây đâu phải là trên phố, đây là bãi biển mà cháu&#8221;</p>
<p>Mẹ chẳng bao giờ tiêu 10 xu cho một que kem. Thất vọng, tôi cúi đầu và bước đi về chỗ tấm bạt của mình. Từng người và từng tấm bạt trên bãi cát đều khác nhau, tuy nhiên mọi người và mọi thứ dường như giống nhau. Có hàng ngàn người đi bộ, chạy, đứng, ngồi, ném những quả bóng. Tôi cố nhìn xuyên qua những khoảng trống giữa họ nhưng tôi không thể nhìn thấy anh tôi và mẹ.</p>
<p>&#8220;Nếu con bị lạc,&#8221; mẹ đã bảo tôi &#8220;hãy đi đến chỗ lần cuối cùng chúng ta ngồi với nhau và đợi ở đó&#8221;</p>
<p>Chỗ cuối cùng đó là tấm bạt của chúng tôi. Nhưng nó ở đâu? Có ai thấy không? Tôi có thể hỏi người lạ không khi mẹ bảo không bao giờ được làm như thế? Tôi hãi hùng khi nghĩ đến một tình huống thật tồi tệ: Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không bao giờ gặp lại mẹ lần nữa? Tôi bắt đầu run rẩy.</p>
<p>Tôi nhìn thấy chiếc cầu thang gỗ phía bên trái, có lẽ chúng tôi đã theo lối đó đi xuống bãi biển. Thế nhưng rồi tôi lại thấy vô khối các cầu thang nằm theo mọi hướng.</p>
<p>Tôi chạy từ tấm bạt này đến tấm bạt khác nước mắt chảy ròng ròng trên má. Đôi chân tôi cháy bỏng vì cát nóng.</p>
<p>Bỗng nhiên tôi thấy mình đang ở trên những bậc thang, tôi quyết định dừng lại. Nhưng những bậc thang cũng nóng như cát vì vậy tôi chạy xuống bóng mát ở bên dưới lối đi bằng gỗ.</p>
<p>Khi tôi đứng ngây như phỗng ở đó, tôi nhớ lại tất cả mọi điều tôi đã từng làm với mẹ, những lần đi lễ nhà thờ, tản bộ trong công viên hoặc lắng nghe radio. Ý nghĩ không bao giờ nhìn thấy mẹ lần nữa đã làm nhói tim tôi. Khi khóc, tôi nghĩ: Mẹ ơi, con hứa sẽ ngoan nếu như mẹ trở về với con.</p>
<p>Thế rồi, tôi thấy mẹ. Mẹ đang nắm tay Billi, mặt cau có và mắt bừng bừng. &#8220;Mẹ!&#8221; tôi hét vang.</p>
<p>Mẹ dừng lại, vẻ nghiêm nghị, ánh mắt nghiêm khắc bắt đầu dịu đi. Mẹ đã nhìn thấy tôi khi tôi chạy trong nắng nóng, và tôi nhìn thấy nụ cười nở dần trên khuôn mặt mẹ mà tôi không bao giờ quên được _ một nụ cười thuần hậu của sự độ lượng bao dung và mừng rỡ. Tôi ôm chầm lấy mẹ. Nụ cười dường như muốn nói. &#8220;Cuối cùng mẹ đã tìm thấy con&#8221; . Mẹ như ngập trong hạnh phúc khi dang vòng tay đón lấy tôi đang chạy đến mẹ. Thật xúc động biết bao, thậm chí ngay lúc này, khi nhớ lại nụ cười của mẹ, dù đã quá nhiều năm trôi qua sau đó.</p>
<p>Thế nhưng, từ đó về sau, càng lúc càng hiếm lý do để mẹ cười bởi vì cuộc sống của mẹ không còn tươi sáng khi chúng tôi lớn hơn. Và tôi là một trong những gánh nặng chính mà mẹ phải mang.</p>
<p>Gia đình tôi phải chịu một cú đòn chí mạng. Cha tôi, một tài xế xe tải, từng là một người đàn ông khỏe mạnh, cho đến một ngày, không thể hiểu nổi, cuộc đời cha tôi đã thay đổi. Mẹ trở về nhà và nhìn thấy cha đang ngồi trên ghế, cứng đơ như thể được đúc trong thạch cao. Cha không thể nói hay cử động được. Cha tôi bị mắc chứng bệnh rối loạn tâm lý nặng, và cha đã được đưa vào viện tâm thần, nơi cha đã sống những ngày còn lại của cuộc đời.</p>
<p>Mẹ tôi gây dựng cho tôi và Billy bằng mọi cách tốt nhất mà bà có thể làm, tìm những công việc lặt vặt để kiếm thêm tiền. Vậy mà không có ngày nào tôi không cầu nguyện cho bố tôi hết bệnh trở về. Không có một người cha để nói cho tôi biết tôi là ai, chỉ bảo tôi phải hành động như thế nào và đang kỳ vọng điều gì nơi tôi. Tôi cảm thấy bơ vơ, giống như ngày bị lạc trên bãi biển. Tuy nhiên, lần này, tôi đã lạc lõng nhiều năm trời.</p>
<p>Tôi tìm kiếm hình dáng một người cha và dễ dàng lạc vào trong đám du côn ở khu đông Nữu Ước. Người ta sợ chúng. Chúng có thể đánh nhau vì một lời vô tình hay một cái liếc mắt bóng gió. Chúng ăn cắp nhứng gì chúng muốn. Tôi muốn giống chúng, thế là tôi được chúng thích và chấp nhận.</p>
<p>Một ngày nọ, tôi tót lên một chiếc xe ăn cắp cùng với một gã tên Jimmy, ngày khác tôi đánh lộn với thằng Vinny vì nó không thích tôi &#8220;đá lông nheo&#8221; với con bồ của nó. Tiếp theo đó, tôi đã hút một điếu cần sa dài chuếnh choáng với một thằng tên Frankie.</p>
<p>Trong khi đó, ở trường, tôi luôn làm giáo viên bực tức. Tôi nói chuyện huyên thuyên. Tôi vẽ lung tung trong lớp. Khi tôi 14 tuổi, một cô giáo đến nhà gặp mẹ tôi: &#8220;Em nó không đi học hơn 2 tháng nay rồi&#8221;.</p>
<p>Mẹ nhìn tôi, nhận ra rằng tôi đã nói dối mẹ mỗi buổi sáng suốt ngần ấy thời gian. Tôi thấy một giọt lệ lớn dần nơi khóe mắt mẹ, nhưng tôi biết mẹ sẽ không khóc. Không thể khóc ở đó, trước mặt một người lạ.</p>
<p>Một ngày không lâu sau đó, tôi đứng trước thềm cửa với mẹ, thấy 2 viên cảnh sát chạy vào khu nhà bên cạnh và dẫn ra một thằng bé tên Pinhead. Nó chỉ mới 16 tuổi nhưng đã tham gia vào vụ cướp. Mẹ nó bước lầm lũi theo sau.</p>
<p>Mẹ gần như rơi lệ khi nhìn người phụ nữ vô phúc ấy. Rồi mẹ thở dài, ngước lên trời và nói như nói với chính mình: &#8220;Thượng đế đã quá khắt khe với các bà mẹ, khi ban phát và mang đi những đứa trẻ&#8221;.</p>
<p>Trong khi tôi là nguyên nhân những đau khổ của mẹ thế mà mẹ chẳng nhận được ở tôi một lời nào xin lỗi. Tôi cũng không chịu rời bỏ con đường của mình. Cuối cùng vì trốn học thường xuyên nên tôi đã nghỉ học ở tuổi 15.</p>
<p>Chẳng bao lâu tôi đã góp cho gia đình số tiền ít ỏi nhận được từ công việc phân phối hoa cho một nhà trồng hoa và tân trang đồ đạc cho một người bán đồ cũ.</p>
<p>Vậy mà, nhiều đêm tôi đã không trở về nhà. Tôi thường xuyên bê trễ công việc. Vài lần tôi say rượu và phá phách nhà cửa. Một người hàng xóm nói với mẹ là tôi dùng hê-rô-in. Nhiều lần, những hành động của tôi làm cho mẹ lo lắng và khổ sở. Vậy mà mẹ luôn ở bên cạnh tôi. &#8220;Con hiểu mọi việc hơn mẹ, con có thể làm được tốt hơn&#8221;. Mẹ nói.</p>
<p>Thế rồi một ngày khi tôi 16 tuổi, tôi đánh lộn và bị bắt. Mẹ đã van nài một người hàng xóm là luật sư can thiệp mà không tốn tiền. Luật sư nói với thẩm phán rằng tôi muốn đăng lính và viên thẩm phán cho qua mọi việc.</p>
<p>Đó là một dịp may cho tôi, vì tôi đã xa rời được môi trường đầy cạm bẫy và bước vào một thế giới của kỷ luật và trách nhiệm hẳn hòi. Suốt ba năm trong quân ngũ, tôi đã có thời gian kiểm điểm lại đời mình, những ý nghĩ của tôi luôn hướng về mẹ.</p>
<p>Cuối cùng, bình minh cũng soi sáng đời tôi, sau khi tôi đã gây ra cho mẹ biết bao nhiêu lần nhói tim_ và quá ít ỏi lần tôi cảm thông với hoàn cảnh thống khổ và sự chịu đựng của mẹ. Những thử thách tàn nhẫn mà mẹ đã đương đầu lại tái hiện trong tôi.</p>
<p>Khi cha tôi rời nhà, hơn cả tôi, mẹ đã phải chịu nỗi cô đơn cùng cực. Không có một vật dụng, tài sản nào trong nhà mà không ghi dấu của cuộc hôn nhân đầy hứa hẹn, chứa đựng những hồi ức của thời son trẻ. Và khi phải lao động cật lực, mẹ vẫn ngẩng cao đầu và truyền đạt cho tôi một nhân sinh quan _ một trăm tia sáng nhỏ đã dẫn lối đi xuyên suốt con đường đời. Mỗi tuần mẹ mang một đống sách từ thư viện về và đọc cho chúng tôi nghe. Mẹ dạy cho chúng tôi những bài học bà đã học được khi trưởng thành trong Thế chiến thứ nhất. Những bài học của mẹ chỉ là những câu nói đơn giản nhưng đầy sâu sắc. &#8220;Hãy trung thực, và hãy mặc chiếc áo sạch&#8221;, mẹ thường nói thế bất cứ khi nào có sự bất đồng nảy sinh. &#8220;Sự trung thực sẽ được ghi vào trong cuốn sổ cuối cùng và giá trị nhất trước cửa thiên đàng đấy&#8221;</p>
<p>&#8220;Và nhớ là&#8221; mẹ thêm vào, &#8220;họ sẽ luôn luôn nghĩ tốt hơn về con khi con mặc chiếc áo sạch sẽ.&#8221;</p>
<p>Mẹ không mong muốn gì hơn là tôi và anh tôi trở thành những người đàn ông đàng hoàng và trách nhiệm. Nhưng tôi đã nổi loạn và coi thường những ước mơ của mẹ. Cuối cùng, gần như quá muộn, tôi đã biết xấu hổ.</p>
<p>Nhiều năm trôi qua, tôi lại trở về căn hộ ở Nữu Ước. Tôi biết mình sẽ không sa ngã với những người xấu, dù vậy tôi cũng không dám chắc mình sẽ tiến đến đâu. Mẹ rất lo lắng cho tôi.</p>
<p>Một ngày nọ khi thấy bản thông báo tuyển người của Sở Cứu Hỏa. thành phố Nữu Ước, tôi đã nộp đơn. Nơi tôi ở, việc trở thành một viên chức cảnh sát hay là lính cứu hỏa được ghi dấu như một thành tựu rực rỡ và đầy ý nghĩa của xã hội. Đối với tôi, đó là một cơ hội thực sự bắt đầu trong đời. Tôi tự hỏi không biết mình có đạt được hay không nhưng tôi biết rằng đây là lúc phải cố gắng.</p>
<p>&#8220;Chúc con may mắn&#8221;, mẹ nói, đó là điều mẹ thường nói bất cứ khi nào tôi ra ngoài. Nhưng lần này mẹ thêm vào &#8220;Hãy tập trung chú ý, con nhé&#8221;</p>
<p>Tôi đã chú ý. Không lâu sau đó tôi được thấy mình trong hội trường của một toà nhà, là một trong nhóm gồm 200 người, chúng tôi giơ tay cao tuyên thệ. Mẹ đang ngồi dưới những dãy ghế phía sau, thỉnh thoảng tôi lại quay ra sau để nháy mắt với mẹ. Mỗi người chúng tôi được bước lên phía trước và nhận phù hiệu.</p>
<p>Khi về chỗ, tôi giơ phù hiệu của mình cho mẹ thấy. Thật là kỳ diệu, nụ cười hạnh phúc mà tôi đã không bao giờ thấy lại từ cái ngày trên bờ biển, giờ đây lại xuất hiện. Nụ cười rạng rỡ đã bao trùm lấy mẹ, xóa tan đi nỗi buồn đau, và lần này nó nói rằng &#8220;Cuối cùng, con đã tìm thấy được chính mình&#8221;. Vào cái giây phút ấy trông mẹ như thể chưa hề biết đến thất vọng trong đời.</p>
<p>Từ đó về sau còn có thật nhiều ngày hạnh phúc cho mẹ, đó là ngày anh tôi tốt nghiệp đại học, tôi nhận bằng tốt nghiệp, sự ra đời của những đứa cháu. Nhưng tôi vẫn không bao giờ thấy được nụ cười đó nữa, tôi nghĩ rằng mình biết lý do tại sao.</p>
<p>Khi mẹ ngồi ở hàng ghế khán giả vào ngày tôi được bổ nhiệm vào đội cứu hỏa, mẹ biết rằng, cuối cùng tôi đã bước hẳn vào đời, với những bước đi vững chắc. Đó là một nụ cười dành cho cả cuộc đời, nụ cười đó đã nói: &#8220;Sứ mệnh của mẹ cuối cùng đã hoàn thành&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nu-cuoi-cho-ca-mot-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
