<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>giàu sang - Chủ đề &#039;giàu sang&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/giau-sang/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/giau-sang</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 18 May 2013 07:25:04 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>giàu sang - Chủ đề &#039;giàu sang&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/giau-sang</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Bốn người vợ của nhà vua !</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bon-nguoi-vo-cua-nha-vua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bon-nguoi-vo-cua-nha-vua.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 02:53:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bạn bè]]></category>
		<category><![CDATA[bốn người vợ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[của cải]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[giàu sang]]></category>
		<category><![CDATA[nhà vua]]></category>
		<category><![CDATA[những điều quan trọng]]></category>
		<category><![CDATA[tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[địa vị]]></category>
		<category><![CDATA[điều quan trọng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15550</guid>

					<description><![CDATA[Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn bà vợ, bà nào cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn bà vợ, bà nào cũng xinh đẹp.</h2>
<p>Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng luôn muốn đưa bà đi theo. Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quý giá.</p>
<p>Người vợ thứ nhất của vua là người trung thành nhất, giúp vua trị vì và làm cho đất nước ngày càng giàu có nhưng nhà vua lại không dành nhiều tình cảm cho bà. Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy mình nên ít khi để ý đến bà.</p>
<p>Không may, một ngày nọ vua lâm bệnh và biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ: &#8220;Ta có đến bốn người vợ, nhưng khi ra đi, e rằng lại hoàn toàn cô đơn!&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bốn người vợ của nhà vua ! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/dung_day.jpg" width="550" height="363" /></p>
<p>Nghĩ vậy, nhà vua gọi người vợ thứ tư đến bên cạnh và nói: &#8220;Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta không cô đơn không?&#8221;. Nhà vua nhận được câu trả lời: &#8220;Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu đó quá khó, thiếp không thể làm được!&#8221;.</p>
<p>Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba, bà trả lời: &#8220;Không, thưa đức vua, cuộc sống còn đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!&#8221;. Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt vì buồn bã và thất vọng.</p>
<p>Ngài lại gọi người vợ thứ hai: &#8220;Ta luôn được nàng giúp đỡ và khuyên giải, nàng sẽ theo ta chứ?&#8221; &#8211; Nhà vua hỏi. &#8220;Lần này thiếp không thể giúp được gì hơn, thưa đức vua&#8221; &#8211; người vợ thứ hai đáp &#8211; &#8220;Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến những giây cuối cùng, rồi sẽ đưa bệ hạ đến nơi yên nghỉ và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ!&#8221;. Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.</p>
<p>Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất, cho đến khi ngài nghe thấy một giọng nói cất lên bên cạnh: &#8220;Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài đi tới, dù đó là cõi chết&#8221;. Đó chính là người vợ thứ nhất của ông. Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bã và nuối tiếc vô hạn vì cách đối xử của mình, nhà vua thốt lên: &#8220;Lẽ ra ta đã phải chăm sóc và thương yêu nàng nhiều hơn mới phải!&#8221;.</p>
<p>Bạn vừa được đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Chúng ta không sống trong thế giới cổ tích, nhưng bạn biết không, nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua đó, thì bạn hãy để ý xem, mỗi chúng ta cũng có đến bốn “người vợ” đấy.</p>
<p>“Người vợ” thứ tư của chúng ta là CƠ THỂ. Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể mình nhiều nhất, làm sao để trông thật đẹp đẽ. Nhưng khi chúng ta ra đi, cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại gì trên đời.</p>
<p>“Người vợ” thứ ba có tên là ĐỊA VỊ và CỦA CẢI – đây chính là những thứ dễ mất nhất, vì dù sao chúng cũng chỉ là vật chất. Khi chúng ta không còn sống, “địc vị” không còn và “của cải” sẽ thuộc về người khác.</p>
<p>“Người vợ” thứ hai là GIA ĐÌNH và BẠN BÈ. Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.</p>
<p>“Người vợ” thứ nhất chính là TÂM HỒN. Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong một thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thỏa mãn cho cái “tôi” của mình. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ mãi đến ta dù ta có ở nơi nào.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bon-nguoi-vo-cua-nha-vua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nỗi đau của sự giàu sang</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/noi-dau-cua-su-giau-sang.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/noi-dau-cua-su-giau-sang.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Dec 2012 10:22:53 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa được phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[giàu sang]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[sự giàu có]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2056</guid>

					<description><![CDATA[Cuộc sống như một vòng xoay, không ai cản được. Có những điều tưởng chừng như ta đang là đúng, ta khôn ngoan, nhưng rồi có lúc ta phải hối hận về những ngày tháng đã quá. &#8220;Nỗi đau của sự giàu sang&#8221; là một câu chuyện ngắn, một bài học cho ta thấy rằng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Cuộc sống như một vòng xoay, không ai cản được. Có những điều tưởng chừng như ta đang là đúng, ta khôn ngoan, nhưng rồi có lúc ta phải hối hận về những ngày tháng đã quá. &#8220;Nỗi đau của sự giàu sang&#8221; là một câu chuyện ngắn, một bài học cho ta thấy rằng sự giàu sang cũng không phải là tất cả, không phải là sung sướng và càng không phải là hạnh phúc đích thực.</h2>
<p>Gã chán nản ngã phịch xuống gường. Xung quanh, mọi thứ như đang cười nhạo gã. Những thứ mà gã đã đánh đổi hạnh phúc của mình để có nó. Gã mơ màng. Quá khứ và hiện tại cứ như những tập phim quay trong đầu gã.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/noi-dau-cua-su-giau-sang.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nỗi đau của sự giàu sang Chưa được phân loại Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/noi-dau-cua-su-giau-sang.jpg" width="400" height="300" /></a></p>
<p>Gã từng là chàng sinh viên say mê và nhiệt huyết. Thời sinh viên gã rất sôi nổi. Các phong trào của trường gã tham gia rất nhiệt tình. Gã còn là cây văn nghệ của trường. Sinh viên thời gã bọn con trai thường gầy còm nhom nhem nhưng gã có một thân hình rất thể thao. Nhìn chung là gã đẹp. Mỗi buổi dạ hội trường thì điệu nhảy của gã làm say lòng biết bao nữ sinh. Đó là quãng đời đẹp nhất của gã. Gã có thể làm những gì mình thích, yêu những gì mình yêu mà không phải tính toán, nâng lên đặt xuống.</p>
<p>Mối tình đầu của gã rất đẹp. Nàng trong sáng dịu dàng như một nhành lan rừng. Gã bồi hồi nhớ lại mùi hương bồ kết thoang thoảng bên giảng đường. Mùi hương cứ theo gã và day dứt gã. Dù bên gã bây giờ vô vàn những mùi nước hoa hàng hiệu mà không làm sao để lão quên đi cái mùi làm đau tim gã đó.</p>
<p>&#8211; Chúng mình chia tay đi. Mình không thể đi với nhau đến cùng đâu anh…</p>
<p>Em nói vậy khi cầm bằng tốt nghiệp. Em biết rõ với thời buổi khó khăn như vậy. Em ở đầu sông, gã ở cuối sông và trong khi đó hai đứa đều không có Mạnh Thường Quân nào cả. Em hiểu chia tay là phương án tốt nhất.</p>
<p>&#8211; Không. Anh không dễ dàng bỏ qua như vậy.</p>
<p>Gã nói như vậy và trong lòng gã vô cùng quyết tâm. Khoảnh khắc ấy gã ngùn nhụt nhiệt huyết. Sinh tồn thật bỉ ổi. Nó dám gặt đi của gã những cái mà gã cho là quan trọng nhất với gã lúc đó. Khoảng cách, áo cơm là kẻ thù tình yêu của gã. Dự định và ước mơ của gã trở thành áng mây nơi chân trời.Gã quyết định cắt liên lạc với nàng sau lần gặp cuối.</p>
<p>Màu hồng trong mắt gã bây giờ đã trở thành màu xám xịt. Lão biến thành con người khác. Có một điều thật đáng sợ. Những người luôn nhìn đời màu xám thì mãi mãi nó là màu xám. Nhưng gã. Từ mây xanh mà rơi xuống đáy vực thì nó trở nên xám xịt một cách đáng sợ.</p>
<p>Gã bắt đầu bon chen. Gã làm tất cả để có những điều gã muốn. Gã kết hôn cùng con một sếp lớn. Gã thật may mắn. Không hiểu sao gã vừa về cơ quan thì cô con gái xinh đẹp và lúng liếng của sếp chấm ngay gã. Đêm đầu đi chơi với gã nàng đã ngã vào lòng gã. Và một đám cưới gấp gáp tiến hành. Gã ngất ngây trong niềm vui như người đang đi vào ngõ cụt bỗng gặp con đường lớn thênh thang.</p>
<p>Gã bắt đầu nhập vào guồng quay tiền-quyền lực và quyền lực-tiền. Gã thấm thía một điều nếu chỉ thông minh thôi không đủ. Gã thừa nhận muốn làm quan phải khôn và thông minh. Nhưng bây giờ đâu còn thiếu i-ốt nữa nên mười thằng thì đến tám thằng khôn. Số lượng người có bằng đại học kể cả học hay mua thì cũng nhiều như lợn con. Mà làm cơ hội thăng tiến chỉ có một. Tất yếu là kẻ nào muốn vượt lên thì phải có thêm điều kiện quan trọng khác nữa.</p>
<p>Gã cứ quay cuồng trong cái vòng xoáy ma quái đó. Hối hả chạy chọt để có những dự án nhiều khi làm xong chả dùng vào việc gì vì nó bị rút ruột quá lớn. Có khi gã cũng thấy lương tâm mình bị chó tha sau mỗi cuộc luân chuyển các bộ. Ai cũng sợ bị điều đi những nơi bất lợi cho cuộc sống gia đình. Thế là tất cả đều nháo nhào chạy. Cuối cùng luân chuyển cũng chỉ là ví dụ. Ai rồi cũng yên vị. Nó cứ như là các cuộc huy động vốn. Tiền đâu chỉ có dừng lại gã. Nó lại vận hành trong guồng máy là leo lên cao hơn nữa. Gã chỉ là một cái mắt xích trung chuyển mà thôi.</p>
<p>Tệ hại hơn. Gã thấy ngay chính cuộc đời của lão cũng chả ra gì. Nó cũng như cái công cụ vậy. Gã ngẫm cái thống kê quỷ quái của thằng cha nào đó nói. Việt Nam có tỷ lệ lớn sinh hoạt tình dục vì cái khác. Gã cũng vậy. Cuộc hôn nhân không tình yêu của gã nhanh chóng mất đi sự đam mê nhờ cái hoóc-môn Oxytocin quỷ quái. Thời gian, sự quen thuộc và chẳng có chút kỷ niệm tình yêu nào khiến cho cái hoóc-môn Oxytocin trong họ giảm nhanh hơn bình thường. Gã làm chuyện đó với vợ vì cái ghế của bố vợ lão, vì cái gia đình mà bên ngoài nhiều người thèm thuồng ao ước, vì cái nòi giống của dòng họ gã.</p>
<p>Bây giờ gã có tất cả. Tiền tài và cả cái đầu đầy sạn. Duy mối quan hệ với vợ gã thì không còn như xưa được nữa. Gã không thể cố được. Cái bút sắp hết mực của gã bây giờ thật kén giấy. Nhìn mụ vợ với cơ thể trắng lốp phì nộn lão như không còn sinh lực. Vợ gã đang ở giai đoạn đỉnh cao của một người đàn bà. Mụ đâu có chịu bó tay. Chỉ cần có tiền mụ vẫn có thể kiếm được một con đực bám váy mụ như thường. Gã biết điều đó. Gã cảm thấy nhẹ nhàng như trút được gánh nặng. Gã chợt nghĩ. Tiền của gã lại xoay vòng.</p>
<p>Vậy gã được gì? Những năm tháng bon chen gã không hề có giây phút thanh thản. Gã có cuộc sống đầy đủ sung sướng. Có những sơn hào hải vị giúp gã tràn trề sinh lực ư? Những rồi nó cũng theo những cuộc truy hoan mà đi mất. Thân gã lại cũng là nơi năng lượng vào và ra mà thôi.</p>
<p>Chiều nay con trai gã đưa về ra mắt một cô gái xinh đẹp. Cô là sinh viên của một trường đại học. Thoáng nhìn gã giật mình. Nàng của gã? Gã mơ mơ tỉnh tỉnh. Không. Đã hơn hai mươi năm rồi. Nàng đâu còn trẻ nữa. Gã giật mình khi con trai gã giới thiệu về quê hương cô gái. Đó là cái địa chỉ đã khắc sâu vào tim gã. Gã hỏi cô gái:</p>
<p>&#8211; Bố cháu làm gì?</p>
<p>&#8211; Cháu cũng đang đi tìm bố ạ. Mẹ cháu bảo. Bố cháu ở xã X. Huyện Q. Ngoại thành Hà Nội. Cháu muốn nhờ anh Nam tìm giúp. Nghe nói quê bác cũng ở đó ạ?</p>
<p>Gã choáng như bị ai đó bất ngờ giáng cho một cú đấm rất mạnh vào mặt.</p>
<p>&#8211; Bác mệt. Bác cần đi nghỉ chút đã.</p>
<p>Cô gái vừa về gã gọi con trai lại. Gã gấp gáp như sợ không kịp nói thì thì không có cơ hội nói nữa:</p>
<p>&#8211; Con không thể lấy con bé được đâu</p>
<p>&#8211; Tại sao thế ạ? Bố chê nhà cô ấy nghèo ư? Không có gì chia cắt được chúng con đâu – Con trai gã kiên quyết.</p>
<p>Gã biết là không thể ngăn cản con mình bằng bất cứ lý do gì. Gã đành nó thật:</p>
<p>&#8211; Nó là em gái ruột con</p>
<p>&#8211; Không – Con trai gã tuyệt vọng</p>
<p>Vợ gã nhìn mặt gã lạnh lùng và quay sang con trai:</p>
<p>&#8211; Con có thể lấy nó – Vợ gã tiếp tục với vẻ mặt lạnh lùng</p>
<p>&#8211; Thằng Nam không phải là con anh. Đến lúc tôi phải cho nó biết nguồn gốc của nó. Nó cần biết bố đẻ nó là ai – Giọng vợ gã tàn nhẫn.</p>
<p>Gã đưa tay chèn lên ngực như cố dằn xuống một cơn đau tê tái.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/noi-dau-cua-su-giau-sang.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình Thương, Giàu Sang và Thành Đạt</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tinh-thuong-giau-sang-va-thanh-dat.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tinh-thuong-giau-sang-va-thanh-dat.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Nov 2012 17:05:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyệ]]></category>
		<category><![CDATA[giàu sang]]></category>
		<category><![CDATA[nghệ thuật sống]]></category>
		<category><![CDATA[niềm hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[thành đạt]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1174</guid>

					<description><![CDATA[Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: &#8220;Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: &#8220;Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi dùng một chút gì cho ấm bụng nhé&#8230; &#8220;.</p>
<p>&#8211; Ông chủ có ở nhà không thưa bà&#8230;. Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi.</p>
<p>&#8211; Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về. Người phụ nữ trả lời.</p>
<p>&#8211; Thế thì chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được, bà ạ.</p>
<p>Đến chiều khi người chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại chuyện cho chồng nghe. Nghe xong người chồng bảo vợ: &#8220;Vậy thì bây giờ em hãy ra mời ba cụ ông vào, nói với mấy cụ rằng anh đã về và muốn mời họ vào&#8221;. Người vợ làm theo ý của chồng, bà bước ra sân mời cả ba cụ cùng vào.</p>
<p>&#8211; Rất tiếc thưa bà, cả ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được. Họ đồng thanh đáp.</p>
<p>&#8211; Vì sao lại thế thưa các cụ&#8230;. Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.</p>
<p>Một cụ già bèn đứng dậy từ tốn giải thích:</p>
<p>&#8211; Cụ ông này tên là Giàu Sang, còn kia là cụ ông Thành Đạt, và còn lão già đây là Tình Thương. Bây giờ bà hãy vào nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lão chúng tôi vào nhà trước nhé. Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại sự việc cho chồng.</p>
<p>&#8211; Ồ vậy thì tuyệt quá! Người chồng vui mừng nói.</p>
<p>&#8211; &#8220;Vậy thì tại sao chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào trước. Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ cho chúng ta nhiều tiền bạc của cải sung túc&#8221;. Nhưng người vợ lại không đồng ý. &#8220;Nếu vậy thì tại sao chúng ta lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ&#8230; Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể. &#8221; Hai vợ chồng cứ tranh cãi một lúc mà vẫn chưa đi đến quyết định.</p>
<p>Cô con gái nãy giờ đứng nghe yên lặng ở góc phòng bỗng lên tiếng nhỏ nhẹ: &#8220;Ba mẹ ạ, tại sao chúng ta không thử mời ông già Tình Thương vào nhà trước đi. Nhà mình khi ấy sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp, và ông già sẽ cho gia đình chúng ta thật nhiều hạnh phúc. &#8221;</p>
<p>&#8211; &#8220;Có lẽ con gái mình nói đúng&#8221;. Người chồng suy nghĩ rồi bảo vợ, &#8220;Vậy thì em hãy mau ra ngoài mời cụ Tình Thương vào trước đi vậy. &#8221;</p>
<p>Người phụ nữ ra ngoài và cất tiếng mời, &#8220;Gia đình chúng tôi xin hân hạnh mời cụ Tình Thương làm vị khách mời đầu tiên vào với gia đình của chúng tôi&#8221;. Cụ già Tình Thương từ tốn đứng dậy và chầm chậm bước vào nhà. Nhưng hai cụ già kia cũng từ từ đứng dậy và bước theo cụ già Tình Thương&#8230;</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/tinh-thuong-giau-sang-va-thanh-dat.html/1339529631_news_1121" rel="attachment wp-att-1175"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tình Thương, Giàu Sang và Thành Đạt Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1339529631_news_1121.jpg" alt=" " width="430" height="321" /></a></p>
<p>Rất đỗi ngạc nhiên, người phụ nữ bước lại gần hai cụ Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:</p>
<p>&#8211; &#8220;Tại sao hai cụ cũng cùng vào theo&#8230; Các cụ đã chẳng nói là cả ba cụ không thể vào nhà cùng một lúc sao&#8221;. Khi ấy cả hai cụ cùng trả lời: &#8220;Nếu bà mời cụ Giàu Sang hay Thành Đạt tôi đây, thì chỉ một trong hai chúng tôi vào nhà được thôi, nhưng vì bà mời cụ ông Tình Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo. Bởi vì ở đâu có Tình Thương thì ở đó sẽ có Giàu Sang và Thành Đạt đó bà ạ&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tinh-thuong-giau-sang-va-thanh-dat.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
