<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>học trò - Chủ đề &#039;học trò&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/hoc-tro/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/hoc-tro</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 18 Nov 2016 03:37:10 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>học trò - Chủ đề &#039;học trò&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/hoc-tro</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện 20/11: Cám ơn Thầy</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cam-on-thay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cam-on-thay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 03 Nov 2013 08:22:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cám ơn]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện 20/11]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[học trò]]></category>
		<category><![CDATA[thầy]]></category>
		<category><![CDATA[thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1901</guid>

					<description><![CDATA[Cám ơn thầy &#8211;  &#8211; Câu chuyện 20/11 về tình thầy trò, về sức mạnh của sự động viên, về lòng bao dung của một người thầy! Tôi là một học sinh&#8230; không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Cám ơn thầy &#8211;  &#8211; Câu chuyện 20/11 về tình thầy trò, về sức mạnh của sự động viên, về lòng bao dung của một người thầy!</h2>
<p>Tôi là một học sinh&#8230; không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có lớp học nào chịu thu nhận tôi quá một tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài: thằng này vậy là coi như xong&#8230; <span id="more-1901"></span></p>
<p><img title="Câu chuyện 20/11: Cám ơn Thầy Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/diendanky51-4.gif" alt=" " /></p>
<div>
<p>Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. &#8220;Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến&#8221;.Thầy dạy lớp tập hợp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến &#8220;trao tận tay thầy&#8221;. Tôi lén quan sát &#8220;đối thủ&#8221; của mình. Thầy gầy gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi &#8220;A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây&#8221;.Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.&#8221;Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn&#8221;, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không.Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: &#8220;Lần sau em nhớ cẩn thận hơn&#8221;. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này.</p>
<p>Thời ấy chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy.</p>
<p>Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào khi cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn nhiều hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy xấu hổ quá chừng. Ôm hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí: &#8220;Lần sau em không làm thế nữa&#8221;. Thầy mỉm cười bảo: &#8220;Em ngoan lắm!&#8221;.</p>
<p>Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình nữa.</p>
<p>Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt.</p>
<p>Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân &#8220;bàn chuyện&#8221; với ba tôi.</p>
<p>Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải khản cổ quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được.</p>
<p>Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy.</p>
<p>Dần dần, kiến thức &#8220;tự nhiên&#8221; đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười.</p>
<p>Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy đến nhà thầy.</p>
<p>Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm nghe chó sủa ran chạy sang xem xét. &#8220;Cậu là Phong hử?&#8221;. &#8220;Dạ&#8221;. &#8220;Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai&#8221;. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. &#8220;Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy&#8221;.</p>
<p><strong>Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người.</strong></p>
[dropshadowbox align=&#8221;center&#8221; effect=&#8221;lifted-both&#8221; width=&#8221;90%&#8221; height=&#8221;&#8221; background_color=&#8221;#fce2ad&#8221; border_width=&#8221;1&#8243; border_color=&#8221;#dddddd&#8221; ]<strong><span style="color: #000000;">Để Ngày 20/11 được trọn vẹn với thầy cô. Bạn có thể tham khảo thêm các mẫu quà tặng sau: <a style="color: #000000;" href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011" target="_blank">https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011</a></span></strong>[/dropshadowbox]
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cam-on-thay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chúng tôi là những thằng ngu</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chung-toi-la-nhung-thang-ngu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chung-toi-la-nhung-thang-ngu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 Nov 2012 09:17:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cố gắng]]></category>
		<category><![CDATA[giáo viên]]></category>
		<category><![CDATA[học]]></category>
		<category><![CDATA[học trò]]></category>
		<category><![CDATA[vươn lên]]></category>
		<category><![CDATA[xuất sắc]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1743</guid>

					<description><![CDATA[ &#8220;Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em,&#8221; cậu ta nói. &#8220;Tụi em là những thằng ngu.&#8221; Và Mark rời khỏi phòng. Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày. Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2> &#8220;Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em,&#8221; cậu ta nói. &#8220;Tụi em là những thằng ngu.&#8221; Và Mark rời khỏi phòng.</h2>
<div><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Chúng tôi là những thằng ngu Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2011_7_28_21_33_45hoc-truoc-tuoi.jpg" width="400" height="298" /></div>
<div></div>
<div>Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.<img decoding="async" title="Chúng tôi là những thằng ngu Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif" /></p>
<p style="display: inline !important;">
</div>
<div>
<span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. &#8220;Nghe này, thằng ngu kia!&#8221; đứa nằm dưới hét lên. &#8220;Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!&#8221;- Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ? &#8211; Đứa ở trên hăm dọa.</span><br />
Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.</p>
<p>tôi thấy mình bất lực với lũ nhỏ</p>
<p>Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. &#8220;Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em,&#8221; cậu ta nói. &#8220;Tụi em là những thằng ngu.&#8221; Và Mark rời khỏi phòng.</p>
<p>Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn.</p>
<p>&#8211; Tụi nó quậy cô phải không? &#8211; Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy. Tôi gật đầu.</p>
<p>&#8211; Đừng có suy nghĩ nữa. &#8211; anh ta nói &#8211; Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này.</p>
<p>&#8211; Ý anh là sao?</p>
<p>&#8211; Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi.</p>
<p>Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói &#8220;Chúng em là những thằng ngu.&#8221; Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.</p>
<p>Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.</p>
<p>&#8220;Đó là tên của tôi,&#8221; tôi nói. &#8220;Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?&#8221;</p>
<p>Bọn trẻ nói rằng tên của tôi &#8220;kỳ cục&#8221; và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.</p>
<p>bọn trẻ nhìn tôi mỉm cười</p>
<p>&#8220;Các em nói đúng, tên của tôi là Janice,&#8221; tôi nói. &#8220;Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh &#8220;Đứa ngu&#8221;. Đúng vậy đó &#8211; Tôi đã từng là một &#8220;đứa ngu&#8221;. Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình.&#8221;</p>
<p>&#8220;Vậy sao cô thành giáo viên được?&#8221; một đứa trẻ hỏi.</p>
<p>&#8220;Vì tôi ghét những biệt hiệu đó, tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh &#8220;thằng ngu&#8221;, các bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này.&#8221;</p>
<p>&#8220;Tôi sẽ không dễ dàng với các em,&#8221; tôi tiếp tục. &#8220;Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu &#8211; đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ &#8220;ngu&#8221; một lần nào nữa. Các em có hiểu không?&#8221;</p>
<p>Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.</p>
<p>Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác &#8220;Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây.&#8221; Cậu đang cầm cuốn sách &#8220;To Kill a Mockingbird&#8221;.</p>
<p>Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi &#8220;Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp.&#8221; Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.</p>
<p>Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.</p>
<p>Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. &#8220;Xin cô vui lòng đi theo tôi,&#8221; ông nói một cách nghiêm khắc. &#8220;Có chuyện trong phòng học của lớp cô.&#8221; Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.</p>
<p>Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.</p>
<p>Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.</p>
<p>Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là &#8220;nghèo&#8221;, Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.</p>
<p>Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.</p>
<p>Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.</p>
<p>Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!</p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chung-toi-la-nhung-thang-ngu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
