<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>lá thư - Chủ đề &#039;lá thư&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/la-thu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/la-thu</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 31 May 2014 02:04:39 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>lá thư - Chủ đề &#039;lá thư&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/la-thu</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện cuộc sống: Lá thư chưa gửi</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cuoc-song-la-thu-chua-gui.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cuoc-song-la-thu-chua-gui.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 31 May 2014 02:04:36 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=31835</guid>

					<description><![CDATA[Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.</p>
<p>Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…</p>
<p>&#8211; Ngô Thị Thu Vân &#8211;</p>
<p><img title="Câu chuyện cuộc sống: Lá thư chưa gửi Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/tumblr_lpk3b9vgut1r0k7t4o1_500.jpg" alt=" " /></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cuoc-song-la-thu-chua-gui.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lá thư cho em</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cho-em.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cho-em.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Aug 2013 08:32:11 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chị em]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư cho em]]></category>
		<category><![CDATA[thư cho em]]></category>
		<category><![CDATA[tình chị em]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân gia đình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20572</guid>

					<description><![CDATA[Em khiến chị nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời này là tiếp tục yêu thương mà không cần hỏi tại sao hay thế nào. Haley (Dịch từ Jokeawhenever) Gửi Patrick! Hồi còn bé, chị đã có tất cả mọi thứ mà mình mong muốn. Và đến khi mẹ nói nhà sắp]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Em khiến chị nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời này là tiếp tục yêu thương mà không cần hỏi tại sao hay thế nào.</h2>
<div style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><span>Haley<br />
(Dịch từ Jokeawhenever)</span></p>
<p>Gửi Patrick!</p>
<p>Hồi còn bé, chị đã có tất cả mọi thứ mà mình mong muốn. Và đến khi mẹ nói nhà sắp sửa có thêm em bé, chị đã rất vui. Chị tưởng tượng em sẽ đáng yêu ra sao và em trông giống chị đến thế nào&#8230; Khi em chào đời, chị đã nhìn mãi không chán những ngón tay, ngón chân nhỏ xíu của em.</p>
<p>Bố mẹ vui mừng đưa em về nhà và chị lấy làm hãnh diện khi giới thiệu em với bạn bè của chị. Chúng có thể chạm vào em, đôi khi cấu em, nhưng em không bao giờ phản ứng lại. Khi em được 5 tháng tuổi, một vài biểu hiện khiến mẹ lo lắng. Em dường như không cử động, tiếng khóc của em cũng có vẻ kỳ lạ, như tiếng mèo con vậy. Vì thế bố mẹ đã đưa em tới gặp rất nhiều bác sĩ. Người bác sĩ thứ 13 lặng lẽ nhìn em hồi lâu và nói em có tiếng khóc của mèo.</p>
<p>Khi chị hỏi điều đó có nghĩa là gì, ông ấy nhìn chị với sự cảm thông và  nhẹ nhàng trả lời: &#8220;Em cháu sẽ không bao giờ đi lại hay nói chuyện được&#8221;. Bác sĩ nói với bố mẹ rằng: đây là trường hợp hiếm, tỷ lệ mắc là 1/50.000 và đứa bé sẽ chậm phát triển về thể chất. Mẹ bị sốc nặng, còn chị thì cảm thấy giận dữ. Chị nghĩ thật không công bằng.</p>
<p>Khi chúng ta trở về nhà, mẹ đã ôm em trong lòng và khóc. Chị nhìn em và nhận ra những lời đó cho thấy rằng em là một đứa bé không bình thường. Vì thế chị đã làm một việc không thể tưởng tượng nổi… chị đã &#8220;chối bỏ&#8221; em. Mẹ và bố không biết rằng chị đã cố gắng khiến lòng mình trở nên sắt đá và sẽ quyết không yêu em khi em lớn lên. Bố mẹ dành cho em tình yêu và sự chăm sóc đặc biệt. Điều đó khiến chị cảm thấy đau đớn. Năm tháng qua đi, sự đau đớn đó dần biến thành sự tức giận và cuối cùng là sự ghét bỏ. Nhưng mẹ thì không bao giờ từ bỏ em.</p>
<p>Mỗi khi mẹ đặt đồ chơi của em xuống và hối em qua lấy, em chỉ lăn thay vì bò. Chị nhìn mẹ đau đớn, mỗi lần ném đồ chơi của em đi và buộc bụng em với miếng bọt để em không thể lăn nữa. Em vùng vẫy và khóc nghe thật đáng thương, tiếng khóc của mèo con. Nhưng mẹ vẫn không từ bỏ.</p>
<p><img title="Lá thư cho em Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chiem-1377506154.jpg" width="500" /></p>
<p>Và cho tới một ngày, bất chấp những gì các bác sĩ đã nói &#8211; em biết bò. Khi mẹ nhìn thấy em bò, mẹ biết cuối cùng em có thể đi lại được. Nên khi em vẫn bò lúc lên 4 tuổi, mẹ đặt em trên bãi cỏ, trên người quấn tấm tã lót vì mẹ biết em ghét cảm giác cỏ dính với da em.</p>
<p>Rồi mẹ để em ở đó. Đôi khi chị ngó qua cửa sổ và mỉm cười trước sự khó chịu của em. Em sẽ bò đến chỗ vỉa hè và mẹ sẽ đặt em trở lại chỗ bãi cỏ. Cứ thế, mẹ lặp lại việc làm đó trên bãi cỏ. Đến một ngày, mẹ nhìn thấy em tự đứng dậy và đi chập chững để ra khỏi bãi cỏ trên đôi chân bé nhỏ. Vừa cười vừa khóc, mẹ hét lên với bố và bố chạy đến. Bố ôm em và khóc rất nhiều. Chị đã nhìn thấy tất cả từ cửa sổ phòng ngủ.</p>
<p>Rồi sau đó, mẹ dạy em nói, đọc và viết. Từ đó, thỉnh thoảng chị trông thấy em đi dạo bên ngoài, ngửi những bông hoa, ngạc nhiên nhìn những chú chim và mỉm cười. Chị bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp của thế giới này qua đôi mắt của em. Đó là khi chị nhận ra em là em trai của chị và dù chị có cố gắng thế nào đi chăng nữa, chị vẫn không thể ghét bỏ em.</p>
<p>Thế rồi chị em mình lại trở nên thân thiết với nhau. Chị mua đồ chơi cho em, trao em tất cả tình yêu mà một người chị có thể dành cho cậu em trai của mình. Còn em thì tặng cho chị những nụ cười và những cái ôm.</p>
<p>Vào dịp sinh nhật lần thứ 10, em bỗng bị đau đầu dữ dội. Theo chẩn đoán của bác sĩ, em mắc bệnh bạch cầu. Bố thở dốc, mẹ lặng đi, còn chị thì cố gắng ngăn cho nước mắt không trào ra. Vào giây phút đó, chị cảm thấy yêu em hơn bao giờ hết. Chị không thể chịu đựng được cảnh em sẽ rời xa chị. Sau đó, bác sĩ nói rằng hy vọng duy nhất của em là được ghép tủy. Em trở thành đối tượng của cuộc tìm kiếm người hiến tặng trên toàn quốc. Tiếc thay, khi tìm được người thích hợp thì em lại quá yếu và bác sĩ đành dừng ca mổ. Từ đó, em phải chuyển sang điều trị bằng hóa chất và tia phóng xạ.</p>
<p>Em vẫn tiếp tục duy trì sự sống. Một tháng trước khi mất, em đã nói với chị cả một danh sách những thứ mà em muốn làm khi rời bệnh viện. Hai ngày sau khi danh sách đó được hoàn thành, chị thỉnh cầu bác sĩ cho em được về nhà. Ở nhà, chị em mình đã ăn bánh, ăn kem, chạy dọc bãi cỏ, thả diều, đi câu cá, chụp ảnh và thả bóng bay. Chị còn nhớ cuộc chuyện trò cuối cùng của chúng ta. Em nói nếu em chết, chị hãy gửi giúp em lời nhắn tới thiên đường bằng cách viết nó lên chùm bóng bay và thả bóng lên trời. Khi em nói như vậy, chị đã òa khóc. Rồi em ôm lấy chị. Và sau đó, lần cuối cùng, em ốm rất nặng.</p>
<p>Đêm cuối cùng, em đòi uống nước, xoa lưng và vuốt ve. Rồi em lên cơn đau, nước mắt giàn giụa khuôn mặt. Sau cùng, tại bệnh viện, em cố nói chuyện nhưng không thể. Chị biết em muốn nói gì. &#8220;Em nghe này&#8221;, chị thì thầm, &#8220;Chị luôn luôn yêu em và sẽ không bao giờ quên em. Đừng sợ em nhé. Em sẽ sớm được lên thiên đường với Chúa&#8221;. Rồi nước mắt cứ trào ra, chị nhìn cậu bé dũng cảm nhất mà chị từng được biết trút hơi thở cuối cùng. Bố mẹ và chị khóc mãi cho tới khi chị cảm thấy như thể không còn nước mắt để khóc nữa. Vậy là Patrick đã ra đi&#8230;</p>
<p>Từ đó tới nay, em luôn là nguồn cảm xúc của chị. Em đã chỉ cho chị cách yêu cuộc sống này và cách sống trọn vẹn nhất. Với sự giản dị và chân thành của mình, em đã cho chị thấy một thế giới tràn ngập tình yêu và sự quan tâm. Và em khiến chị nhận ra rằng: điều quan trọng nhất trong cuộc đời này là tiếp tục yêu thương mà không cần hỏi tại sao hay thế nào và không đặt ra bất cứ giới hạn nào cả.</p>
<p>Cảm ơn em, cậu em trai bé nhỏ của chị, cảm ơn em vì tất cả!</p>
<p>Chị của em!</p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cho-em.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những lá thư không được trả lời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 15 Apr 2013 09:58:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cho và nhận]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cô đơn]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[những lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[thư gửi tù nhân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14849</guid>

					<description><![CDATA[Hãy đối xử với mọi người như những gì bạn muốn họ đối xử với bạn. Chỉ cần bạn cho đi, những điều tuyệt vời ắt sẽ đến. Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Hãy đối xử với mọi người như những gì bạn muốn họ đối xử với bạn. Chỉ cần bạn cho đi, những điều tuyệt vời ắt sẽ đến.</h2>
<p>Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ. Nhưng ông vẫn còn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.</p>
<p>Suốt những ngày nằm viện, ông rất cô đơn vì ông không còn người thân hay họ hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ. Ông như bị tách khỏi thế giới.</p>
<p>Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định: Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải dù rất khó khăn. Nhưng ông biết viết thư cho ai bây giờ? Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông? Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Những lá thư không được trả lời Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thu-tu.jpg" width="440" height="337" /></p>
<p>Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài. Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.<br />
Ông viết mỗi tuần hai lá thư. Việc này lấy của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn ông vào những lá thư, tất cả kinh nghiệm của cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng. Rất nhiều lần ông muốn ngừng viết, vì không bao giờ ông biết những lá thư của ông có ích cho ai hay không. Nhưng vì việc viết thư đã thành thói quen nên ông vẫn tiếp tục viết.<br />
Rồi đến một ngày kia ông, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng loại giấy nhà tù, do chính người quản giáo viết. Bức thư viết rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng như sau:</p>
<p>&#8220;Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được. Vì những lá thư của ông được chuyền từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông.&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhung-la-thu-khong-duoc-tra-loi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lá thư cuối cùng của người lái xe tải</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 06 Apr 2013 07:27:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư cuối cùng]]></category>
		<category><![CDATA[la thu cuoi cung cua nguoi lai xe tai]]></category>
		<category><![CDATA[người lái xe tải]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14495</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Lá thư cuối cùng của người lái xe tải Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/0201970955085.jpg" width="550" height="352" /></p>
<p style="text-align: justify;">Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.</p>
<p style="text-align: justify;">Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: &#8220;Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu&#8221;. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: &#8220;Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.<i><b></b></i></p>
<p style="text-align: justify;">Thư của Bill, tháng 12 năm 2000</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Vợ yêu quý của anh,</p>
<p style="text-align: justify;">Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè&#8230; Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,&#8230;). Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.</p>
<p style="text-align: justify;">Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh yêu em!</p>
<p style="text-align: justify;">Bill.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Lời ngỏ:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8230;Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào&#8230;&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Nếu tôi biết rằng&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cuoi-cung-cua-nguoi-lai-xe-tai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lá thư từ thiên đường</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-tu-thien-duong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-tu-thien-duong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 29 Mar 2013 02:02:57 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[la thu cam dong]]></category>
		<category><![CDATA[thiên đường]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14070</guid>

					<description><![CDATA[Cậu bé Jim đã ra đi nhưng tâm hồn trong trẻo, thánh thiện và tình yêu lớn lao dành cho mẹ sẽ mãi ở lại cùng lá thư từ thiên đường&#8230; Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ &#8220;Con trai]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: justify;">
<article>
<h2>Cậu bé Jim đã ra đi nhưng tâm hồn trong trẻo, thánh thiện và tình yêu lớn lao dành cho mẹ sẽ mãi ở lại cùng lá thư từ thiên đường&#8230;</h2>
</article>
</div>
<div style="text-align: justify;">
<article>Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ &#8220;Con trai của tôi thế nào rồi&#8230; Thằng bé sẽ ổn chứ&#8230; Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!&#8230;&#8221;</p>
<p>Vị bác sĩ trả lời từ tốn: &#8220;Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!&#8221;</p>
<p>Sally tự hỏi với lòng mình &#8220;Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao. Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!&#8221;</p>
<p>Vị bác sĩ trả lời bên cạnh Sally &#8220;Ít phút nữa sẽ có ý tá đưa chị vào thăm cháu bé, trước khi chúng tôi chuyển cháu đi.&#8221;</p>
<p>Sally muốn nói với người y tá rằng cô muốn ngay lúc này được gặp mặt con trai bé bỏng của cô để nói lời tạm biệt cậu bé, trước khi không còn dịp nào để có thể nhìn thấy cậu bé nữa.</p>
<p>Sally đưa nhanh những ngón tay của mình lên mái tóc còn bối rối. &#8220;Bà đã chuẩn bị mang bao trùm tóc chưa&#8230;&#8221; người y tá nói. Sally nhanh chóng nhận bao trùm tóc dành cho người thăm bệnh lên đầu, vừa trùm tóc xong Sally khẽ nói &#8220;Jimmy đã từng có ý nghĩ sẽ hiến thân xác của mình cho trường đại học y. Thằng bé bảo rằng như thế sẽ có lúc giúp được cho một ai đó, và đó là điều thằng bé muốn. Câu trả lời đầu tiên của tôi là không thể, nhưng Jimmy nói với tôi rằng &#8220;Mẹ à, con muốn mình trở nên có ích ngay cả khi con không còn sống nữa, có thể điều đó sẽ giúp được cho một cậu bé cô bé nào giống như con để bạn ấy có thêm thời gian sống với gia đình của bạn ấy!&#8221;</p>
<p>Sally bảo rằng &#8220;Jimmy của tôi là một cậu bé có trái tim bằng vàng, thằng bé luôn luôn nghĩ đến người khác, luôn muốn giúp đỡ những mọi người bằng một cách nào đó khi thằng bé có thể&#8221;</p>
<p>Sally từ từ bước chậm rãi đến phòng bệnh nhi lần cuối sau khi cô đã từng túc trực tại nơi này hơn 6 tháng ròng. Cô ngồi lên chiếc giường bệnh của Jimmy và thu dọn những món đồ chơi của Jimmy cho vào túi. Cô lẳng lặng xách chiếc túi nhỏ cho vào băng ghế của chiếc xe và từ từ lăn bánh. Bệnh viện lùi dần về phía xa như thể cô càng chạy xa bệnh viện chỉ còn như một cái chấm nhỏ nhoi. Sally không hề quay đầu lại nhìn, cô sợ mình lại trở đầu xe và chạy đến Jimmy một lần nữa.</p>
<p><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Lá thư từ thiên đường Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/lfg1318853828.jpg" width="400" height="469" /></p>
<p>Sally lái xe về nhà một cách khó nhọc và hầu như càng khó hơn khi bước chân vào nhà. Một cảm giác trống rỗng khiến cho Sally buốt tim. Cô mang chiếc túi đựng đồ chơi từ bệnh viện của Jimmy về phòng, và để mọi thứ bày biện đúng như khi Jimmy vẫn còn ở nhà, chiếc xe đồ chơi cứu hỏa được để góc kệ sách. Rồi Sally ngồi xụp xuống bên chiếc giường của Jimmy, cô ôm ghì chiếc<br />
gối của Jimmy vào lòng và nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.</p>
<p>Sally tỉnh giấc vào khoảng nửa đêm và nằm dài trên giường bỗng một lá thư rơi ra từ chiếc gối. Cô nhặt nó lên và đọc</p>
<p>&#8220;Mẹ ơi!</p>
<p>Con biết rồi mẹ sẽ rất nhớ con, nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ rằng con sẽ quên mẹ hoặc con không còn yêu mẹ nữa, bởi vì dù con không còn ở cạnh mẹ để nói con yêu mẹ rất nhiều!</p>
<p>Con luôn nghĩ đến mẹ mỗi ngày và con luôn muốn yêu mẹ mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Một ngày nào đó mẹ với con sẽ được gặp lại nhau. Mẹ à, nếu mẹ muốn những đứa trẻ giống con không thấy cô đơn và buồn chán, mẹ hãy cho các bạn ấy phòng của con, cho các bạn ấy những món đồ chơi con đã từng chơi. Hoặc nếu như mẹ mang các món đồ chơi của con cho một bé gái nào đấy, bạn ấy sẽ không thể nào chơi những món đồ chơi của bọn con trai chúng con, lúc ấy mẹ nên mua cho bạn ấy một con búp bê hay món đồ chơi mà bạn ấy thích.</p>
<p>Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé, nơi này thực sự rất tuyệt! Ông và bà sẽ gặp con sớm thôi nếu con đã có mặt ở đây và chạy vòng quanh nhìn ngắm mọi nơi, nhưng hẳn là sẽ không lâu nữa đâu. Các thiên thần rất thân thiện và con rất thích nhìn họ bay lơ lửng trên cao.</p>
<p>Con mãi yêu mẹ</p>
<p>Jimmy của mẹ.&#8221;</p>
<p>Khi bạn mất đi một ai đó, và bạn nghĩ rằng, bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.</p>
<p>Vào một lúc nào đó, bạn sẽ có thể lại yêu 1 ai đó theo cách mà bạn đã yêu người ấy, nhưng vĩnh viễn sẽ không có ai có thể yêu người ấy như bạn đã yêu!</p>
</article>
</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-tu-thien-duong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư Các Mác gửi con gái</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/thu-cac-mac-gui-con-gai.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 Feb 2013 07:19:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gửi con gái]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[thư]]></category>
		<category><![CDATA[thư gửi con gái]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=10132</guid>

					<description><![CDATA[Một lá thư vô cùng ý nghĩa mà Các Mác gửi con gái của mình. Hãy đọc và cùng suy ngẫm nhé! Con yêu của Ba! Ba chờ con vào trường yên ổn, sắp xếp nơi ăn chốn ở giữa khung cảnh nội trú rồi mới viết thư cho con. Sỡ dĩ như vậy vì]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Một lá thư vô cùng ý nghĩa mà Các Mác gửi con gái của mình. Hãy đọc và cùng suy ngẫm nhé!</h2>
<div><span style="font-size: medium; color: #000000;"><em>Con yêu của Ba!</em></span></div>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Ba chờ con vào trường yên ổn, sắp xếp nơi ăn chốn ở giữa khung cảnh nội trú rồi mới viết thư cho con. Sỡ dĩ như vậy vì Ba muốn con đọc được khi xa nhà, ấy là khi con hướng về gia đình là nơi yên ấm nhất.</span></span><br />
<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Ba muốn con đọc thư của Ba với một chút nhớ nhung, Ba lợi dụng sự nhớ nhung đó như một cửa sổ mở vào hồn con. Ba chắc chắn con sẽ ngượng khi đọc lá thư này vì con thấy Ba già hơn văn vẽ. Nhưng cứ để ngòi bút của ba tự nhiên hơn vì hôm nay Ba muốn nói với con những điều nghiêm trọng khác thường, khác với sự nô đùa thân mật hàng ngày của ba.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000;"> </span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #000000;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Thư Các Mác gửi con gái Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thu-cac-amc-gui-con-gai.jpg" alt=" " width="500" height="375" /></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #000000;"><em>&#8220;Người con gái là một bông hồng&#8221;.</em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000;">Đáng lẽ, ba nên nhường Mẹ con nói với con những điều Ba sắp nói. Nhưng nội dung bức thư này chứa đựng cái nhìn của phái nam đối với phái nữ. Điều này Ba nghĩ Ba sành hơn Mẹ.</span><br />
<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Con đã 20 tuổi rồi, Ba biết là con không còn con nít nữa nhưng chưa hẳn là người lớn, con đặt chân vào khung cảnh Ba muốn giúp con ít nhiều, đó là ý tưởng mới mà mọi người cha đều muốn nói với con gái mình. Nhưng do một điều trở ngại nào đó nên lần lữa để rồi cuối cùng không bao giờ nói được. 20 tuổi ấy là lúc con nên nghe ít nhiều sự thật mà từ xưa tới nay Ba chưa hề nói với con. Có thể con nhìn thấy sự thực trong cuốn tiểu thuyết nào đó và có tính chất thơ mộng và tệ hại hơn nữa là lãng mạn&#8230;? Nhưng tốt hơn hết ba nên nói những điều mà nghĩa vụ làm cha nhất định phải nói. Con nên có bạn trai trong thời buổi mới, con không thể khước từ điều ấy, huống hồ người chồng tương lai của con sau này theo quan niệm bây giờ khó có thể nằm ngoài số bạn trai của con.</span></span><br />
<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Có bạn trai không có nghĩa là buông tuồng với họ, có những câu đùa của họ con phải nên tiếp với vẻ mặt lạnh nhạt để kẻ đối thoại biết rằng phải tôn trọng phẩm giá của người con gái. Nhưng không phải vì vậy mà con trình diện với một bộ mặt đăm đăm, một bộ mặt &#8220;kín cổng cao tường&#8221; làm tắt hết mọi nguồn cảm hứng, làm xa cách tất cả các bạn trai của con và đồng thời cái may mắn tình duyên tốt đẹp. Một giáo nữ nào đó đã nói rằng &#8220;<em>người con gái là một bông hồng&#8221;</em>. Đúng đấy con ạ! Nhưng hãy là các que đâm vào bàn tay tàn bạo.</span></span></p>
<p><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Một buổi đẹp trời nào đó con sẽ nhận được một bức thư tỏ tình. Điều đó không phải là trọng tội mà con phải dấu Ba Mẹ, trái lại Ba Mẹ mong muốn và ước ao, mong con thông báo cái hân hạnh ấy với Ba Mẹ và quả là buồn cho một người thiếu nữ nào không có bức thư xanh nào đến. Con có quyền yêu hoặc không nhận lời tỏ tình nhưng quyền tỏ tình thuộc về phái nam. Con nghe rõ: không bao giờ giành lấy quyền ấy của họ nhưng cũng không bao giờ báo cáo sự kiện xảy ra ấy với mọi người. Dù điều đó làm con thỏa mãn lắm. Trước tiên là không lịch sự với người gửi thư, kế đó là con đặt ra vấn đề tự ái không cần thiết đối với bạn trai. Con thử nghĩ mà xem, lan truyền cho mọi người biết chàng trai vừa bị khước từ tình yêu thì còn gì là thể diện cho &#8220;nạn nhân&#8221;. Và con gái của Ba cũng không thiếu tính giáo dục để đến nỗi gửi thư về người chủ của nó &#8211; Luật tình yêu cũng đòi hỏi phải lịch sự, tế nhị hơn mọi trò chơi thanh nhã khác con ạ. </span></span></p>
<p><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Nếu con không chê Ba Mẹ có một chút kinh nghiệm thì không là người đi xe lửa bị đặt hướng đi cố định. Con đừng lo lắng những kinh nghiệm của Ba Mẹ có thể đi trái vì như thế nó sẽ bóp nghẹt tình cảm mới mẻ vừa mới chớm nở. Ba muốn con rõ những yếu tố sẽ giúp con trong việc lựa chọn họ, quyền quyết định phải thuộc về con. Khi con trưởng thành có nghĩa là vài ba năm nữa con có thể kết hôn với một người nghệ sĩ nghèo nhưng, Ba muốn nói với con rằng &#8220;nghệ thuật thường đi đôi với chất kham khổ của một nghệ sĩ&#8221; thì Ba Mẹ sẽ chúc con lên đường may mắn.</span></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Thư Các Mác gửi con gái Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thu-Cac-mac-gui-con-gai.jpg" alt=" " width="490" height="616" /></span></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #000000;"><em>Khi đã yêu con đừng tính toán.</em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Cuộc đời là một biến thiên vô cùng di động. Ba Mẹ sẽ không thể cho con lời khuyên cố định, có giá trị trong mọi trường hợp như một thứ &#8220;cẩm nang&#8221; mà khi &#8220;hạ sơn&#8221; các sư phụ có thói quen trao lại cho các đệ tử. Nhưng dòng đời Ba Mẹ cũng đã trải qua khá nhiều, có thể nào không chia sẽ những điều mình biết cho con- người mà Ba Mẹ rất mực yêu thương! Nhân danh tình yêu đó Ba Mẹ mong con thành đạt tuyệt đối dù cho con có phạm tội gì với Ba Mẹ thì Ba Mẹ cũng sẵn sàng tha thứ. Sự che dấu là đầu dây cho mọi tội lỗi.</span></span><br />
<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Con nên tham gia các buổi họp tập thể với điều kiện nó không phải là môi trường cho những vụ vụng trộm thiếu đẹp đẽ. Ba muốn đề cập tới những buổi dạ tiệc kéo dài quá nữa đêm. Khiêu vũ là một cử chỉ đẹp ăn sâu vào phong tục phương tây du nhập vào xứ mình, một xứ mà ấm ức còn đè nặng lên tim những người thanh niên. Khiêu vũ có thể biến thành trò chơi lợi dụng, ma sát có thể đem đến những con đường trơn tuột. Có thể một chàng trai mời con một bữa cơm thân mật, con nhận lời mời với một điều kiện anh ta tỏ ra có giáo dục và quen biết với con khá lâu. Tốt hơn hết con ạ, con nên cáo biệt chàng trai sau bữa ăn, con nên giữ bình tĩnh cho lý trí. Ba biết con phải can đảm lắm mới giã từ sớm như vậy. Nhưng tất cả nghệ thuật gây tình cảm của người con gái là không bao giờ cho chiêm ngưỡng, cho thưởng trọn niềm chiến thắng&#8230;</span></span></p>
<p><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Con cũng đừng bao giờ đặt mình vào thế yếu, con phải biết tình yêu dù sao cũng là thành sự tranh chấp, kẻ yếu thì ngã trước. Không yêu sao được khi con đến phòng một chàng trai có đèn mờ ảo, có nhạc ru êm, có lời êm mật ngọt, có những cử chỉ yêu thương&#8230; cũng vì vậy con nên tránh những khung cảnh đặt con vào sự yếu mềm. Một khúc sông vắng, một đoạn đường khuya, một công viên vắng người. Bắt sao được khi kẻ thắng bao giờ cũng là kẻ mạnh. Ba tin rằng con không cổ hủ đến độ từ chối một bó hoa tươi mà chàng đã tặng con. Nhận đi con, đặt nó dưới chân tượng đài tình ái. </span></span></p>
<p><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Tình yêu không phải là tội lỗi, nhưng con gái của Ba phải khước từ những tặng phẩm được đánh giá là ẩn nấp một sự mua chuộc. Kẻ không muốn bạn phải khước từ giá mua dù giá đó có cao đến bao nhiêu. Nhưng nếu con chưa có ý định kết ước lâu dài thì con hãy từ chối ngay món quá ẩn chứa một vật ước. Một chiếc nhẫn cưới, một món nữ trang. Ba đố con biết khi đôi trai gái đoạn tuyệt nhau thì điều đầu tiên họ làm gì? Họ đòi nhau thư từ và hình ảnh con ạ! Buồn cười nhỉ, khi thắm thiết cho nhau những lời yêu thương nồng nàn và trao cho nhau những tấm ảnh mà mặt trái ngang bằng những lời đề tặng nồng nàn.</span></span></p>
<div align="justify"><span style="color: #000000;"> </span></div>
<div align="justify"><span style="color: #000000;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Thư Các Mác gửi con gái Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/thu-cac-mac-3.jpg" alt=" " width="490" height="322" /></span></div>
<p align="center"><span style="color: #000000;"><em>Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.</em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Dù con có sợ, tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là niềm vui thì con hãy âu yếm lấy nó như âu yếm với trẻ thơ. Nếu nó là vết thương lòng, có thể tâm hồn con gái vấn vương nhưng rồi ai đó sẽ băng hộ vết thương cho con. Nhưng bao giờ con tự hỏi: Người yêu con có chung thủy với con không? Cái thứ tình yêu mà đem ra mặc cả như một món hàng ngoài chợ thì không phải là tình yêu nữa. Khi đã yêu con đừng tính toán. Nếu người con yêu là người nghèo khổ thì con hãy cùng họ lao động để tô thắm tình yêu, nếu người con yêu là một người cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc cho đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.</span></span><br />
<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Con phải độ lượng và giàu lòng tha thứ, nếu có sự hối hận thực sự thì con sẽ phải chung thủy với người mình yêu. Nếu con bỏ mất hai chữ quý giá đó thì con xấu hổ không có gì mua lại được. Con không thể tự hào với gia đình, chồng &#8211; con. Con phải luôn nghĩ rằng họ yêu con vì lẽ gì? Nếu họ yêu con vì sắc đẹp thì con phải nhớ rằng sắc đẹp sẽ tàn phai. Nếu họ yêu con vì chức tước thì con khẳng định người đó không yêu con. Con phải từ chối và trả lời rằng: &#8220;Địa vị không đem lại hạnh phúc cho con người mà chỉ có ai lao động chân thành mới thỏa lòng người chân chính&#8221;.</span></span><br />
<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;"><br />
Nếu con để kẻ nào đó đặt cái hôn ranh mãnh lên môi con thì trước khi hôn họ đã khinh con, khi hôn họ cũng khinh và sau khi hôn họ càng khinh hơn. Người nào biết sống vì con, vui khi con có tin vui, buồn khi con có nỗi buồn, người đó nhất định sẽ là chồng con. Hãy yêu đi con, yêu tha thiết như mẹ đã từng yêu Ba vậy! </span></span></p>
<div style="text-align: right;"><span style="font-size: medium; color: #000000;"><br />
<em>Hôn con!</em></span></div>
<div style="text-align: right;"><span style="font-size: medium; color: #000000;"><br />
<em>Ba của con!.</em></span></div>
<div style="text-align: right;"><span style="font-size: medium; color: #000000;"><em></em><strong><em>Các Mác</em></strong></span></div>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
