<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>lang nghe - Chủ đề &#039;lang nghe&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/lang-nghe/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/lang-nghe</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sun, 11 May 2014 09:16:45 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>lang nghe - Chủ đề &#039;lang nghe&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/lang-nghe</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Chuông reo nửa đêm</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuong-reo-nua-dem.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuong-reo-nua-dem.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Aug 2013 16:55:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự lắng nghe]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[học cách lắng nghe]]></category>
		<category><![CDATA[lang nghe]]></category>
		<category><![CDATA[lắng nghe người khác]]></category>
		<category><![CDATA[sự lắng nghe]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20242</guid>

					<description><![CDATA[Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.</h2>
<p><img title="Chuông reo nửa đêm Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-va-con-gai.jpg" alt=" " /></p>
<p>&#8211; Mẹ đấy ạ? – Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:</p>
<p>&#8211; Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và… Có cái gì đó không ổn.</p>
<p>Người mẹ cố im lặng…</p>
<p>&#8211; Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…</p>
<p>Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.</p>
<p>&#8211; Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ… – Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng.</p>
<p>Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:</p>
<p>&#8211; Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm… – Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước.</p>
<p>Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:</p>
<p>&#8211; Mẹ còn nghe con không? Con xin mẹ đừng đặt máy! – Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!</p>
<p>&#8211; Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…</p>
<p>Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường. – Mẹ đang nghe con đây – Người mẹ thì thầm.</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?</p>
<p>&#8211; Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.</p>
<p>&#8211; Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…</p>
<p>&#8211; Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.</p>
<p>Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi. Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.</p>
<p>&#8211; Có taxi rồi mẹ ạ! – Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn.</p>
<p>&#8211; Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!</p>
<p>Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng. Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:</p>
<p>&#8211; Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại?</p>
<p>Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:</p>
<p>&#8211; Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…</p>
<p>&#8211; Bố mẹ làm gì thế ? – Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.</p>
<p>&#8211; Bố mẹ đang tập… – Người mẹ trả lời.</p>
<p>&#8211; Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.</p>
<p>– Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…</p>
<p><a href="http://nhotruyen.com/chuong-reo-nua-dem-3871.html#ixzz2cWpVqodz"> </a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuong-reo-nua-dem.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hãy lắng nghe những đứa trẻ.</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hay-lang-nghe-nhung-dua-tre.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hay-lang-nghe-nhung-dua-tre.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 16 Apr 2013 01:57:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hãy lắng gnhe]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lang nghe]]></category>
		<category><![CDATA[những đứa trẻ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14873</guid>

					<description><![CDATA[Những đứa trẻ có tất cả các câu trả lời cho những câu hỏi của cuộc sống. Nếu bạn hỏi Sally:&#8221; Hạnh phúc trốn ở đâu?&#8221; Bạn sẽ kỳ vọng vào một câu trả lời tương tự:&#8221; Ở 1 nơi tuyệt đẹp, có đồ ăn ngon, quần áo đẹp và những trò chơi yêu thích&#8221;.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Những đứa trẻ có tất cả các câu trả lời cho những câu hỏi của cuộc sống.</h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Nếu bạn hỏi Sally:&#8221; Hạnh phúc trốn ở đâu?&#8221; Bạn sẽ kỳ vọng vào một câu trả lời tương tự:&#8221; Ở 1 nơi tuyệt đẹp, có đồ ăn ngon, quần áo đẹp và những trò chơi yêu thích&#8221;. Nhưng Sally chỉ hồn nhiên nở 1 nụ cuời thơm như trái sơ ri, đương nhiên, đó là nụ cười hạnh phúc nhất thế gian, cô bé đặt 1 ngón tay mũm mĩm lên miệng và bảo:&#8221; Ở chỗ những chiếc răng&#8221; Bạn sẽ thấy mình thật quá tham vọng.Hạnh phúc đôi khi chỉ là nụ cười.</span></p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy lắng nghe những đứa trẻ. Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/64102_456669377734562_502308660_n.jpg" width="373" height="373" /><br />
Nếu bạn hỏi Andrew:&#8221; Nơi nào ấm áp nhất?&#8221; Bạn mong muốn nhận được điều gì?&#8221; Một toà lâu đài rạng rỡ trong ánh nắng, một thiên đường nhiệt đới hay một ốc đảo tiện nghi? Bạn sẽ thấy mình quá xa vời bởi vì câu trả lời của Andrew chỉ là:&#8221; Là trong vòng tay mẹ&#8221;</p>
<p>Nêu bạn hỏi Lee:&#8221; Ai là người giàu nhất?&#8221; Bạn hi vọng điều gì? Bill Gates? Boman Abramovig? Hay Stephen Spielberg? Không, chẳng ai cả. Lòng ham muốn đã ngăn cản bạn nhận ra điều này sớm hơn, trước khi Lee chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ có nắng, gió và cây cối:&#8221;Là đàn bò, chúng có cả cánh đồng và dòng sông&#8221;. Tiền không phải là thước đo duy nhất của sự giàu có.</p>
<p>Nếu bạn hỏi Thomas:&#8221; Ai là người tuyệt vời nhất?&#8221; Bạn trông chờ lời giải đáp nào đây? Đức chúa Jesus- người thật hoàn thiện. Mẹ Teresa- vị thánh của lòng nhân ái. Câu trả lời chính xác của Thomas, ngắn gọn thôi nhưng ý nghiã hơn ngàn vạn câu trả lời:&#8221; Là tất cả những ai mà bạn yêu thương&#8221;. Bạn có nghĩ mình có thể yêu thương tất cả thế giới này? Rất nên như vậy vì sống giữa những người tuyệt vời sẽ làm bạn tuyệt vời hơn.</p>
<p>Và nếu bạn hỏi cả Sally, Lee, Thomas, Andrew:&#8221; Tình yêu thương màu gì?&#8221; Hẳn là bạn muốn biết rõ đó là màu xanh, đỏ hay vàng. Màu gì? Nhưng lũ trẻ chỉ đặt 1 bàn tay lên áo, những chiéc áo sặc sỡ chẳng chiếc nào giống chiếc nào và im lặng. Bạn sẽ thấy chúng mỉm cười; và thật tình cờ, nơi chúng đặt tay lên, chính là nơi con tim đang rung nhịp.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hay-lang-nghe-nhung-dua-tre.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lắng nghe hay nhận một viên đá?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/lang-nghe-hay-nhan-mot-vien-da.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/lang-nghe-hay-nhan-mot-vien-da.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 01 Apr 2013 07:43:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa được phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lang nghe]]></category>
		<category><![CDATA[quan tâm]]></category>
		<category><![CDATA[viên đá]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14148</guid>

					<description><![CDATA[Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một &#8220;viên đá&#8221; ném vào bạn! Một quan chức trẻ và thành đạt ngồi trong chiếc Jagua chạy khá nhanh trên đường phố. Từ xa phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một &#8220;viên đá&#8221; ném vào bạn!</h2>
<p>Một quan chức trẻ và thành đạt ngồi trong chiếc Jagua chạy khá nhanh trên đường phố. Từ xa phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu. Ông giảm tốc độ vì nghĩ rằng mình phát hiện ra điều gì đó.</p>
<p>Khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ, không có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng va đập giống như có một miếng đá nhỏ ném vào cửa hông chiếc Jagua. Ông đạp thắng, vòng trở lại vị trí viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ, đang đứng bên những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè dí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: &#8220;Cái gì thế? Mày làm cái quỷ gì thế hả?&#8221;. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: &#8220;Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá đấy&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Lắng nghe hay nhận một viên đá? Chưa được phân loại Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hearing_impaired.jpg" width="362" height="450" /></p>
<p>&#8220;Làm ơn, thưa ngài, làm ơn. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn&#8221; &#8211; cậu bé van vỉ &#8211; &#8220;Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại&#8230;&#8221;. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. &#8220;Nó là em con&#8221; &#8211; cậu bé nói &#8211; &#8220;Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi&#8221;. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ ông: &#8220;Ngài làm ơn hãy giúp con đặt nó vào chiếc xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con&#8221;.</p>
<p>Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi một thứ gì đó như đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn, rút khăn mùi xoa ra và cố gắng lau sạch các vết dơ một cách ngượng nghịu, kiểm tra mọi thứ một cách cẩn thận.</p>
<p>&#8220;Cám ơn ngài, Chúa sẽ ban phước lành cho ngài&#8221; đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi về phía những ngôi nhà.</p>
<p>Người đàn ông đứng nhìn mãi theo.</p>
<p>Sau cùng ông ta cũng cất bước. Đi chậm, rất chậm về phía xe của mình. Dường như đoạn đường đó rất, rất dài.</p>
<p>Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông không bao giờ sửa dấu vết mà viên đá của cậu bé nọ để lại. Ông giữ lại vết lõm như một lời nhắc nhở với chính mình suốt cả cuộc đời: người nào đó ném vào mình một viên đá tức là họ đang cần một sự giúp đỡ.</p>
<p>Lời nhắn với bạn: Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một &#8220;viên đá&#8221; ném vào bạn. Bạn sẽ chọn điều gì: lắng nghe hay là chờ một viên đá&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/lang-nghe-hay-nhan-mot-vien-da.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chú mèo không có miệng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chu-meo-khong-co-mieng.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chu-meo-khong-co-mieng.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Dec 2012 02:05:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chu meo khong co mieng]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hello kitty]]></category>
		<category><![CDATA[lang nghe]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=3986</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện &#8220;chú mèo không có miệng&#8221; để lại trong lòng người đọc những cảm nhận khác nhau nhưng đều mang một ấn tượng khó phai nhòa. Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Câu chuyện &#8220;chú mèo không có miệng&#8221; để lại trong lòng người đọc những cảm nhận khác nhau nhưng đều mang một ấn tượng khó phai nhòa.</h2>
<p>Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần&#8230; Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.<span id="more-3986"></span></p>
<p><img title="Chú mèo không có miệng Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hello-kitty-20070322-229503.jpg" /><br />
Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.</p>
<p>Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:</p>
<p>&#8211; Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?</p>
<p>Cô bé lại òa lên tức tưởi:</p>
<p>&#8211; Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!</p>
<p>&#8211; Vậy ông sẽ nghe cháu!</p>
<p>Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.</p>
<p>Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.</p>
<p>Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ&#8230;</p>
<div align="center">***</div>
<p>Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.</p>
<p>Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng &#8211; Chú mèo hiện nay đã mang hiệu &#8220;Hello Kitty&#8221; (bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) &#8211; chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.</p>
<p>Tôi không biết &#8220;sự tích&#8221; Hello Kitty này có thật hay không. Tôi cũng không phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú mèo Hello Kitty là một lần tôi được nhắc nhở phải biết lắng nghe người khác &#8211; thực sự lắng nghe.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chu-meo-khong-co-mieng.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
