<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>lời nói dối - Chủ đề &#039;lời nói dối&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/loi-noi-doi/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/loi-noi-doi</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 08:48:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>lời nói dối - Chủ đề &#039;lời nói dối&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/loi-noi-doi</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Apr 2016 09:56:24 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[lời nói dối]]></category>
		<category><![CDATA[mẩu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48313</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu truyện ngắn đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó. Câu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu <a href="http://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan" target="_blank" rel="noopener noreferrer">truyện ngắn</a> đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó.</p>
<h2>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</h2>
<p>Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng, tên cướp không cướp được tiền mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn ta bắt một em bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.</p>
<p>Phía cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, phía cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất. Cậu bé nhìn thấy những vết máu và nghe thấy tiếng súng nên sợ hãi khóc thất thanh. Người đàn ông tranh thủ cơ hội chạy lại ôm cậu bé vào lòng.</p>
<p>Các hãng thông tin truyền thông vừa kịp kép đến ùn ùn, đúng lúc đó, mọi người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to: <em><strong>“Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”.</strong> </em>Cậu bé nghe xong liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát khác cũng đi đến bên cạnh cậu bé và an ủi: “<strong><em>Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.</em></strong></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48314 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg" alt=" " width="600" height="477" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-300x239.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-140x111.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-350x278.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-24x19.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-36x29.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-48x38.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
Những ngày sau đó, giới truyền thông đều im lặng, không ai nói một lời về vụ cướp bởi họ từ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu bé!. Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi người đàn ông năm xưa cứu cậu bé: <em><strong>“Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”.</strong></em></p>
<p>Ông cười và trả lời: <strong><em>“Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì chuyện đáng sợ như thế này. Nhưng khi tôi tới gần cậu bé hơn thì dường như Thượng đế đã gợi ý cho tôi và thế là tôi thốt lên câu “Diễn tập kết thúc!”.</em></strong> Lúc này, người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông: “<em><strong>Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua, mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”.</strong></em></p>
<p>Ông nhìn người đàn ông trung niên rồi cười nói: “Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn tất cả những người đã biết chuyện nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”. Hành động của người cảnh sát đó thật đáng kính, ông đã đem lại điều tuyệt vời cho cuộc đời của một đứa trẻ, bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu bé.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tôi đã bắt đầu biết&#8230; nói dối</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/toi-da-bat-dau-biet-noi-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/toi-da-bat-dau-biet-noi-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Dec 2012 02:22:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[biết nói dối]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lời nói dối]]></category>
		<category><![CDATA[loi noi doi nhan dao]]></category>
		<category><![CDATA[su that]]></category>
		<category><![CDATA[tôi đã bắt đầu biết nói dối]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1953</guid>

					<description><![CDATA[Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống trung thực không dối trá với bản thân mình và không được nói dối với mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người. Khi đó, tôi chưa hiểu thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống trung thực không dối trá với bản thân mình và không được nói dối với mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người.<span id="more-1953"></span></h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tôi đã bắt đầu biết... nói dối Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/nguoiduatin-Doitra.jpg" alt=" " width="737" height="540" /></p>
<p>Khi đó, tôi chưa hiểu thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một hôm, tôi đã biết sự thật trong những lời khen ấy.</p>
<p>Tôi bắt đầu biết nói dối, những lời nói dối chân thành nhất của đời mình. Tôi có ngừơi bạn quanh năm lênh đênh trên con tàu nhỏ, đã cũ, đi câu mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày.</p>
<p>Một lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội.</p>
<p>Nhà anh chỉ còn người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó gió biển gào thét dữ dội.</p>
<p>Các bác sĩ quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành ca mổ trong lúc bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.</p>
<p>Trong những lúc tỉnh táo ngắn ngủi, bà thều thào hỏi bảo đã tan chưa, con trai bà đã về chưa? Khi đó có một người làng bên cho biết đã tìm thấy mãnh vỡ của con tàu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các bác sĩ nhưng không ai trả lời.</p>
<p>Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe rằng con bão khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi, con tàu đã bị vỡ, sóng sô vài mãnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi) không biết số phận ra sao?</p>
<p>Các bác sĩ không kịp cản tôi.</p>
<p>Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê ghớm mà suốt đời tôi không tha thứ cho mình. Sau khi tan bão người bạn tôi sống sót trở về do một chiếc tàu khác cứu.</p>
<p>Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở. Sự trung thực ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm sai lầm khủng khiếp.</p>
<p>Trong truyện ngắn nổi danh &#8220;Chiếc lá cuối cùng&#8221; của O.Henrry, một bệnh nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài cứa sổ và tin rằng đó là chiếc lá đồng hồ số phận của cô.</p>
<p>Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khỏe mạnh mà không biết rằng chiếc ls cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá giả do một họa sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây trơ trụi.</p>
<p>Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng tri thức. Nếu tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mãnh ván tàu vợ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết.</p>
<p>Nếu như không có chiếc lá giả kia, cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuyệt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh sáng&#8230;điều đó mới là sự thật.</p>
<p>Còn tất cả những hành động, những lời nói cho dù đúng với mẳ mình thấy, tai mình nghe, tri thức của mình hiểu nhưng chúng khiến cho người khác, hoặc cho niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc hủy hoại đời sống thì đều không phải là trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật của một con quỷ không biết yêu thương con người.</p>
<p>Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết ngừơi. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính.</p>
<p>Tuy vậy để phân biệt khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tùy thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu thương con người?</p>
<p>Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng loại.</p>
<p>(Sưu tầm)</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/toi-da-bat-dau-biet-noi-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
