<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>lòng nhân ái - Chủ đề &#039;lòng nhân ái&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/long-nhan-ai/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/long-nhan-ai</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 22 Apr 2014 07:29:13 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>lòng nhân ái - Chủ đề &#039;lòng nhân ái&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/long-nhan-ai</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 36 &#8211; Giấy chứng nhận làm người</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-36-giay-chung-nhan-lam-nguoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-36-giay-chung-nhan-lam-nguoi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Apr 2014 07:29:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tuần 36]]></category>
		<category><![CDATA[giấy chứng nhận]]></category>
		<category><![CDATA[làm người]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=30135</guid>

					<description><![CDATA[Gửi anh chị câu chuyện vui, xoay quanh việc soát vé lên tàu nhưng những tình tiết đó là bài học cho mỗi chúng ta. Chúc Anh chị đầu tuần vui vẻ! Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Gửi anh chị câu chuyện vui, xoay quanh việc soát vé lên tàu nhưng những tình tiết đó là bài học cho mỗi chúng ta.</h2>
<h2>Chúc Anh chị đầu tuần vui vẻ!</h2>
<p>Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.<br />
&#8211; Soát vé<br />
Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.</p>
<p>Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :</p>
<p>&#8211; Ðây là vé trẻ em.<br />
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :<br />
&#8211; Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?<br />
Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :<br />
&#8211; Anh là người tàn tật ?<br />
&#8211; Vâng, tôi là người tàn tật.<br />
&#8211; Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-chung-nhan-lam-nguoi.jpg"><img title="Câu chuyện tuần 36 - Giấy chứng nhận làm người Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-30136" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-chung-nhan-lam-nguoi.jpg" width="412" height="639" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-chung-nhan-lam-nguoi.jpg 412w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-chung-nhan-lam-nguoi-193x300.jpg 193w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-chung-nhan-lam-nguoi-300x465.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-chung-nhan-lam-nguoi-140x217.jpg 140w" sizes="(max-width: 412px) 100vw, 412px" /></a></p>
<p>Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :<br />
&#8211; Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.<br />
Cô soát vé cười gằn :<br />
&#8211; Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật ?<br />
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên<br />
&#8211; Anh chỉ còn một nửa bàn chân.<br />
Cô soát vé liếc nhìn, bảo :<br />
&#8211; Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật !<br />
Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :<br />
&#8211; Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…<br />
Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.<br />
Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…<br />
Trưởng tàu cũng hỏi :<br />
&#8211; Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu ?<br />
Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .<br />
Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói :<br />
&#8211; Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.<br />
Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc :<br />
&#8211; Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.<br />
Trưởng tàu nói kiên quyết :<br />
&#8211; Không được.<br />
Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu :<br />
&#8211; Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.<br />
Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :<br />
&#8211; Cũng được.<br />
Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :<br />
&#8211; Anh có phải đàn ông không ?<br />
Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại :<br />
&#8211; Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không ?<br />
&#8211; Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không ?<br />
&#8211; Ðương nhiên tôi là đàn ông !<br />
&#8211; Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông ?<br />
Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem ?<br />
Mọi người chung quanh cười rộ lên.<br />
Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :<br />
&#8211; Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả ?<br />
Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói :<br />
&#8211; Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.<br />
Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành :<br />
&#8211; Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.<br />
Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :<br />
&#8211; Cô hoàn toàn không phải người ! Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :<br />
&#8211; Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?<br />
Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:<br />
&#8211; Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…<br />
Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.<br />
Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-36-giay-chung-nhan-lam-nguoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>6</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một chuyến xe</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-chuyen-xe.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-chuyen-xe.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 Jul 2013 04:40:56 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyến xe]]></category>
		<category><![CDATA[chuyến xe đêm]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[một chuyến xe]]></category>
		<category><![CDATA[taxi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18360</guid>

					<description><![CDATA[Tôi là một tài xế taxi. Không nhiều tài xế nhận làm việc ca đêm. Riêng tôi, vì cuộc hôn nhân mới tan vỡ với Rachael nên tôi đồng ý. Và vị khách của đêm cuối năm ấy để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt. Tôi nhận được lời nhắn vào lúc 2:30]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Tôi là một tài xế taxi. Không nhiều tài xế nhận làm việc ca đêm. Riêng tôi, vì cuộc hôn nhân mới tan vỡ với Rachael nên tôi đồng ý. Và vị khách của đêm cuối năm ấy để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt.</h2>
<p>Tôi nhận được lời nhắn vào lúc 2:30 sáng. Tôi dừng xe, xung quanh vẫn tối đen, chỉ trừ ánh đèn hắt ra từ một cửa sổ nhỏ ở tầng trệt. Bình thường, cũng như mọi tài xế taxi khác, tôi chỉ bấm còi một hai lần, đợi một chút, nếu vẫn chưa thấy khách ra thì lái xe đi. Nhưng không hiểu tại sao lần này, tôi lại ra khỏi xe, bước lên bậc tam cấp. Không khéo người ta cần mình giúp, tôi nghĩ vậy và gõ cửa.</p>
<p>&#8211; &#8221; Xin chờ một phút&#8221; – một giọng nói run rẩy cất lên. Sau một lát yên lặng, cửa mở. Một bà cụ nhỏ bé đứng trước mặt tôi, mặc một chiếc váy hoa, đội mũ nhỏ có mạng che mặt. Chiếc valy nhỏ đặt dưới chân.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Một chuyến xe Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/img_taxi1.jpg" width="500" height="332" /></p>
<p><img title="Một chuyến xe Hiểu về cuộc sống"class="aligncenter" alt=" " /></p>
<p>Căn phòng phía sau lưng cụ trông như không có ai ở đã nhiều năm. Tất cả đồ đạc đều được phủ ga trắng.</p>
<p>&#8211; &#8220;Cậu mang đồ ra xe giúp tôi được không?&#8221; &#8211; bà cụ hỏi. Một tay tôi nhấc chiếc valy lên, nó còn nhẹ bẫng, còn tay kia thì khuỳnh ra cho bà cụ vịn. Chúng tôi đi rất chậm ra xe.</p>
<p>&#8211; &#8220;Cậu tốt quá!&#8221;, bà cụ nói nhẹ nhàng mắt không nhìn vào tôi, tựa như đang nói với một ai khác.</p>
<p>Khi chúng tôi vào xe, bà đưa cho tôi địa chỉ cần tới và nói:</p>
<p>&#8211; &#8220;Cậu có thể đi xuyên qua khu chợ cũ được không?&#8221;</p>
<p>&#8211; &#8220;Nhưng đó không phải là đường ngắn nhất, cụ ạ!&#8221;</p>
<p>&#8211; &#8220;Tôi không vội mà!&#8221;. Ngừng lại một lát, bà nói tiếp:&#8221; Tôi đang đến viện dưỡng lão!&#8221;</p>
<p>Mắt bà long lanh: &#8220;Thế cũng tốt! Đằng nào thì bác sĩ cũng nói rằng tôi không còn sống được bao lâu nữa.&#8221;</p>
<p>Tôi tắt đồng hồ đo cây số và hỏi: &#8220;Đầu tiên cụ muốn cháu đưa đi đâu?&#8221;</p>
<p>Hai tiếng đồng hồ, chúng tôi đi lòng vòng quanh thành phố. Bà cụ chỉ cho tôi tòa nhà bà từng làm việc, khu chung cư vợ chồng bà đã thuê khi họ mới cưới. Bà bảo tôi dừng lại trước một cửa hàng nội thất nơi trước đây là sàn nhảy, bà vẫn đến khiêu vũ khi còn thiếu nữ. Thỉnh thoảng bà bảo tôi đi chậm qua một tòa nhà hay một góc phố đặc-biệt-nào-đó dừng lại trong bóng tối và im lặng.</p>
<p>Khi những ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện phía chân trời, bà cụ đột nhiên nói &#8220;Tôi mệt rồi, chúng ta đi thôi.&#8221;</p>
<p>Chúng tôi tới địa chỉ mà bà cụ đưa cho tôi mà không nói thêm câu nào. Đó là một viện điều dưỡng dành cho những người già không nơi nương tựa. Hai người hộ lý và một chiếc xe lăn đã chờ sẵn ngoài cổng. Bà cụ dừng bước, vừa rút ví ra, vừa hỏi tôi, dịu dàng:</p>
<p>&#8211; &#8220;Tôi phải trả cậu bao nhiêu?&#8221;</p>
<p>&#8211; &#8220;Không gì cả, cụ ạ!&#8221; &#8211; Tôi nói</p>
<p>&#8211; &#8220;Cậu cũng phải kiếm sống mà&#8221; &#8211; Bà cụ hỏi, giọng vẫn dịu dàng, tuyệt nhiên không có chút ngạc nhiên nào.</p>
<p>&#8211; &#8220;Sẽ còn những hành khách khác mà cụ&#8221; &#8211; Tôi trả lời.</p>
<p>Bất giác, tôi cúi xuống ôm lấy bà cụ. Bà cũng ôm chặt tôi.</p>
<p>&#8211; &#8220;Cậu đã cho tôi rất nhiều&#8221; &#8211; Bà cụ nói &#8211; &#8221; Cám ơn cậu&#8221;.</p>
<p>Tôi siết nhẹ tay bà cụ rồi quay ra. Trời vẫn còn mờ tối. Sau lưng tôi, cánh cửa viện điều dưỡng đã đóng lại. Đó cũng là âm thanh khép lại một cuộc đời.</p>
<p>Cả ngày hôm đó tôi không đón thêm một hành khách nào nữa, tôi lái xe đi lang thang, đắm chìm trong suy nghĩ, rồi băn khoăn tự hỏi: Điều gì sẽ xảy ra nếu bà cụ gặp một tài xế dữ dằn, hoặc đang nóng vội trên chuyến xe cuối cùng? Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi bóp còi rồi bỏ đi hoặc từ chối tuyến đường đặc biệt của bà cụ? Và bất giác tôi cảm thấy mình hạnh phúc xiết bao&#8230; ít ra tôi hiểu rằng sự cô đơn trong trái tim của một người từng bất hạnh như tôi vẫn còn rất nhiều yêu thương, và vì thế mọi cánh cửa vẫn chưa hề khép lại.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-chuyen-xe.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Dùng cả trái tim để phán xét</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/dung-ca-trai-tim-de-phan-xet.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/dung-ca-trai-tim-de-phan-xet.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 22 Jun 2013 01:21:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[dùng trái tim phán xét]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[phán xét]]></category>
		<category><![CDATA[phán xét từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[sự công bằng]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<category><![CDATA[trai tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17811</guid>

					<description><![CDATA[Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét. Trong phòng xử&#8230; án,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Dùng cả trái tim để phán xét Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giet-cha-me.jpg" width="450" height="330" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trong phòng xử&#8230; án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah.</p>
<p style="text-align: justify;">Lời bào chữa của bà lý do ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bênh, đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.<br />
Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác.</p>
<p style="text-align: justify;">Thẩm phán thở dài và nói :</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Xin lỗi, thưa bà&#8230;- Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ &#8211; nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi.</p>
<p style="text-align: justify;">Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 Rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói xong , ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký :</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.</p>
<p style="text-align: justify;">Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/dung-ca-trai-tim-de-phan-xet.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cậu bé đánh giầy</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-danh-giay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-danh-giay.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Jun 2013 01:18:38 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài thơ cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[cậu bé]]></category>
		<category><![CDATA[cậu bé đánh giày]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[thơ cảm động]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17483</guid>

					<description><![CDATA[ Một tâm hồn trong sáng, thật thà, tình thương bao la của cậu bé đáng giầy khiến mỗi người trong chúng ta không khỏi bùi ngùi xúc động. Ông nhà giàu dạo bước Trên phố quen hoàng hôn Gặp chú đánh giày buồn Lam lũ gầy khổ sở Chú nhóc năn nỉ mời : Ông]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2> Một tâm hồn trong sáng, thật thà, tình thương bao la của cậu bé đáng giầy khiến mỗi người trong chúng ta không khỏi bùi ngùi xúc động.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Cậu bé đánh giầy Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/danh-giay-b21fb.jpg" width="450" height="329" /></p>
<p>Ông nhà giàu dạo bước<br />
Trên phố quen hoàng hôn<br />
Gặp chú đánh giày buồn<br />
Lam lũ gầy khổ sở</p>
<p>Chú nhóc năn nỉ mời :<br />
Ông đánh giày cho con<br />
Để kiếm vài đồng gầy<br />
Mua cơm nuôi em nhỏ</p>
<p>Chạnh lòng thương trẻ khó<br />
Ông lơ đãng gật đầu<br />
Có đáng là bao nhiêu<br />
Vài ba đồng tiền lẻ</p>
<p>Giày xong ông móc ví<br />
Đưa tờ 200 ngàn<br />
Chú bé cầm ngần ngừ :<br />
Ông chờ con đi đổi<br />
5 đồng thôi ông hỡi<br />
Đủ bữa tối hôm nay<br />
Anh em con gặp may<br />
Xin ông chờ một chút …</p>
<p>Đã qua 30 phút<br />
Cậu bé không trở về<br />
Ông lắc đầu: Chán ghê<br />
Trẻ nghèo hay gian lắm …</p>
<p>Cơm tối xong đứng ngắm<br />
Trăng mọc, gió hiu hiu<br />
Trong vườn hoa thơm nhiều<br />
Quên bực mình trẻ gạt …</p>
<p>Chuông cửa reo, tiếng quát :<br />
Đi chỗ khác mà xin<br />
Nghèo khổ biết phận mình<br />
Lộn xộn tao bắt nhốt…</p>
<p>Ông thong thả cất bước<br />
Thấy một nhóc gầy gò<br />
Đang mếu máo co ro<br />
Giống tên đánh giày khi nãy …</p>
<p>Có việc gì đấy cháu<br />
Từ từ nói ta nghe<br />
Anh bảo vệ yên nha<br />
Đừng làm trẻ con sợ …</p>
<p>Thằng bé con ấp úng :<br />
Hồi chiều nay anh tôi<br />
Cầm tiền của ông rồi<br />
Băng qua đường đi đổi<br />
Chẳng may bị xe cán<br />
Gãy mất chân rồi ông<br />
&#8220;Một trăm chín nhăm đồng&#8221;<br />
Bảo tìm ông trả lại<br />
Anh tôi giờ nằm liệt<br />
Chỉ muốn xin gặp ông …<br />
Một lần nữa chạnh lòng<br />
Rảo bước theo thằng bé</p>
<p>Đến ổ chuột xập xệ<br />
Gặp thằng anh đang nằm<br />
Mặt xanh tái như chàm<br />
Thở ra tuồng hấp hối</p>
<p>Nói gấp hơi như vội:<br />
Xin ông thương em con …<br />
Cha mẹ đã không còn<br />
Con đánh giày nuôi nó …<br />
Nay không may con khổ<br />
Chỉ xin ông việc này ! …<br />
Cho em con đánh giày<br />
Mỗi ngày cho ông nhé …<br />
Kiếm lấy vài đồng lẻ<br />
Mua cơm sống mà thôi …</p>
<p>Chợt thằng anh duỗi tay<br />
Hơi thở lịm như tắt …</p>
<p>Ông già trào nước mắt:<br />
&#8211; Ta sẽ lo em con<br />
Cho ăn học bình thường<br />
Như bao đứa trẻ khác<br />
Cứ bình tâm an lạc<br />
Bệnh viện tiền ta cho …</p>
<p>Thằng anh đã xuội lơ<br />
Hồn bay về thiên giới</p>
<p>Nhân cách nghèo cao vợi<br />
Môi nhợt thoáng nụ cười<br />
Nó sống trọn kiếp người<br />
Dù nghèo nhưng tự trọng<br />
Bao người giàu &#8211; danh vọng<br />
Đã chắc gì bằng đâu ! …</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-danh-giay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một câu chuyện có thật và đáng suy ngẫm về tình người</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-co-that-va-dang-suy-ngam-ve-tinh-nguoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-co-that-va-dang-suy-ngam-ve-tinh-nguoi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 08 Jun 2013 07:39:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chiếc xe bus]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về tình người]]></category>
		<category><![CDATA[cô gái bất hạnh]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17175</guid>

					<description><![CDATA[Một xã hội có tình người có lẽ là mong muốn của không chỉ những người bất hạnh như cô gái trong câu chuyện mà là của tất cả mọi người, ngay từ lúc này bạn và tôi, hãy cùng chung sức xây nên một xã hội như thế. Một chiếc xe bus chở đầy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một xã hội có tình người có lẽ là mong muốn của không chỉ những người bất hạnh như cô gái trong câu chuyện mà là của tất cả mọi người, ngay từ lúc này bạn và tôi, hãy cùng chung sức xây nên một xã hội như thế.</h2>
<p style="text-align: justify;">Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.</p>
<p style="text-align: justify;">Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.</p>
<p style="text-align: justify;">Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-17177" title="Một câu chuyện có thật và đáng suy ngẫm về tình người Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong.jpg" width="430" height="447" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong.jpg 430w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong-288x300.jpg 288w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong-300x311.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong-140x145.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/co-gai-dang-thuong-32x32.jpg 32w" sizes="(max-width: 430px) 100vw, 430px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">&#8211;<em>“Này ông kia, ông xuống xe đi!</em>” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Người đàn ông sững sờ, nói:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211;<em>“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”</em></p>
<p style="text-align: justify;">&#8211;<em>“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?</em>” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ.</p>
<p style="text-align: justify;">Ông từ chối xuống xe, và nói:<em></em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>&#8211; “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Cô lái xe nhăn mặt nói:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; <em>“Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:</p>
<p style="text-align: justify;">-“<em>Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!</em>”</p>
<p style="text-align: justify;">Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.</p>
<p style="text-align: justify;">Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận:</p>
<p style="text-align: justify;">-“<em>Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!</em>”</p>
<p style="text-align: justify;">Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.</p>
<p style="text-align: justify;">Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.</p>
<p style="text-align: justify;">Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:</p>
<p style="text-align: justify;">-“<em>Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Cô gái không nói gì và chiếc bus ngày càng lao nhanh hơn. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.</p>
<p style="text-align: justify;">Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc! .</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Bạn có biết vì sao ông ta khóc? Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia? Chúng ta cần những người như ông để tạo dựng và duy trì một xã hội bình thường. Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người. Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?</strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-co-that-va-dang-suy-ngam-ve-tinh-nguoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ông ấy cần tôi</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ong-ay-can-toi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ong-ay-can-toi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 24 May 2013 08:07:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16667</guid>

					<description><![CDATA[ Chỉ một ý nghĩ nhỏ: &#8220;Ông ấy cần tôi&#8221;, bằng lòng nhân ái, chàng thanh niên đã giúp một người hoàn toàn xa lạ có được hạnh phúc đoàn tụ ở những phút cuối đời. Cô y tá nọ hướng dẫn một chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2> Chỉ một ý nghĩ nhỏ: &#8220;Ông ấy cần tôi&#8221;, bằng lòng nhân ái, chàng thanh niên đã giúp một người hoàn toàn xa lạ có được hạnh phúc đoàn tụ ở những phút cuối đời.</h2>
<p><img title="Ông ấy cần tôi Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/ong-ay-can-toi-300x300.jpg" /></p>
<div>Cô y tá nọ hướng dẫn một chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường bệnh của ông già. Cô nói: &#8220;Ông ơi! Con trai ông đã tới đây này!&#8221; Cô phải nhắc lại nhiều bận thì ông già bệnh nhân mới mở mắt ra nhìn. Ông bị ảnh hưởng thuốc mê và cơn đau nên chỉ nhìn thấy lờ mờ người thanh niên đứng bên bình dưỡng khí ở đầu giường.</div>
<p>Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay người thanh niên, xiết chặt, không rời tay ra như cần một sự an ủi. Cô y tá lăng xăng mang một chiếc ghế lại gần giường bệnh cho người thanh niên ngồi. Rồi suốt đêm đó, người thanh niên ngồi giữ bàn tay ông già và nói những lời an ủi đầy hứa hẹn. Người bệnh già thì chẳng nói được câu gì, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay người thanh niên. Sáng ngày ra, người bệnh nhân thở hắt ra và chết. Người thanh niên bùi ngùi đặt cái bàn tay bất động nọ xuống bên giường, và đi báo tin cho cô y tá. Trong khi cô ý tá làm thủ tục giấy tờ, người thanh niên tần ngần đứng bên cạnh. Khi cô làm xong thủ tục, cô ngỏ lời chia buồn với chàng thanh niên, thì chàng này hỏi cô rằng: &#8220;Ông ấy là ai vậy? Tên là gì?&#8221;. Cô y tá ngạc nhiên: &#8220;Tôi tưởng ông ta là cha anh?&#8221;. Chàng thanh niên trả lời: &#8220;Không, ông ta không phải là cha tôi, tôi chưa hề gặp ông ta bao giờ, tôi vào thăm người bạn có lẽ cùng họ, nên cô dẫn tôi nhầm tới đây.&#8221; Cô y tá kêu lên: &#8220;Ồ, thế sao anh không cho tôi biết khi tôi dẫn anh tới đây!&#8221; Chàng thanh niên nọ chậm rãi: &#8220;Khi tôi được biết ông ta bệnh nặng khó qua khỏi, mà ông ta lại đang mong mỏi sự có mặt người con trai chưa tới được. Ông ta đã yếu quá cũng không nhận ra được ai cả, tôi cảm thấy ông ta rất cần tôi, nên tôi ở lại cũng có sao đâu!&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ong-ay-can-toi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự hào phóng đích thực</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/su-hao-phong-dich-thuc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/su-hao-phong-dich-thuc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 May 2013 03:40:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cho đi]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hào phóng]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[sự hào phóng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16517</guid>

					<description><![CDATA[Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn. Khi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn.</h2>
<p><img title="Sự hào phóng đích thực Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoc_cach_yeu_thuong_cho_di_va_nhan_lai20120910151945.jpg" /></p>
<p><strong><img title="Sự hào phóng đích thực Hiểu về cuộc sống"class="aligncenter" alt=" " /></strong></p>
<p>Khi cơn bão ập đến khu thị trấn nhỏ ở gần nhà tôi, rất nhiều gia đình lâm vào cảnh khốn cùng. Ngay sau đó, các báo địa phương đều đăng tải những câu chuyện thương tâm về một số gia đình chịu hậu quả nặng nề nhất từ cơn bão.</p>
<p>Ngày chủ nhật nọ, một bức ảnh đập vào mắt tôi. Một phụ nữ trẻ đang đứng trước căn nhà lưu động đã bị bão phá huỷ, vẻ đau khổ hằn trên gương mặt chị. Một cậu bé chừng bảy, tám tuổi gì đó đứng cạnh, ánh mắt cúi xuống. Nắm chặt váy người mẹ là một bé gái nhìn chằm chằm vào máy ảnh, đôi mắt em mở rộng đầy lo lắng và hoảng sợ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài báo kèm theo bức ảnh đó rất gần gũi với từng thành viên trong gia đình tôi. Bằng sự cảm thông sâu sắc, tôi nhận thấy gia đình họ có nhiều điểm tương đồng với gia đình mình. Đây sẽ là dịp phù hợp để dạy các con tôi về việc cần phải giúp đỡ những người kém may mắn hơn chúng. Tôi buộc bức ảnh của gia đình đó lên chiếc tủ lạnh trong nhà và bắt đầu giải thích về cảnh ngộ của họ với hai đứa con sinh đôi lên bảy là Brad và Brett và cô con gái ba tuổi Meghan.</p>
<p>&#8220;Chúng ta thì có quá nhiều trong khi những người nghèo khổ này thì chẳng có gì&#8221;, tôi nói. &#8220;Chúng ta sẽ chia sẻ với họ những gì ta có&#8221;.</p>
<p>Tôi lấy trên gác mái xuống ba chiếc hộp lớn và đặt trên sàn nhà phòng khách. Meghan đứng nhìn nghiêm nghị khi các anh và mẹ chất đầy một hộp các loại hàng hoá đóng hộp, các loại thực phẩm không bị hỏng, xà phòng và nhiều vật dụng tắm giặt đủ loại khác.</p>
<p>Lúc tôi phân loại quần áo của cả nhà, tôi khuyến khích các con xem qua đống đồ chơi của chúng để đem tặng những thứ chúng không thích nữa, Meghan im lặng quan sát khi các anh chất đống những đồ chơi đã bỏ xó từ lâu.</p>
<p>&#8220;Mẹ sẽ giúp con tìm thứ gì đó cho cô bạn gái đó khi mẹ làm xong việc này&#8221;, tôi nói.</p>
<p>Hai con trai tôi bỏ tất cả số đồ chơi chúng đã chọn để cho đi vào một chiếc hộp trong khi tôi bỏ đống quần áo vào hộp thứ ba. Lúc đó bé Meghan bước tới, ôm sát ngực Lucy, con búp bê nhồi bằng giẻ rách nó rất yêu quý đã rách mòn, phai màu. Con bé đứng trước hộp đựng đồ chơi, áp sát khuôn mặt tròn bé bỏng vào mặt Lucy, hôn con búp bê lần cuối sau đó nhẹ nhàng đặt nó lên trên các món đồ chơi khác.</p>
<p>&#8220;Ồ, con yêu. Con không phải đem tặng Lucy đâu. Con yêu nó thế cơ mà&#8221;.</p>
<p>Meghan nghiêm nghị gật đầu, đôi mắt ầng ậc nước. &#8220;Lucy làm cho con vui mẹ à, thế nên có thể nó cũng sẽ khiến cô bé kia được hạnh phúc&#8221;.</p>
<p>Nghẹn ứ trong cổ họng, tôi lặng nhìn Meghan một lúc lâu, tự hỏi làm sao tôi có thể dạy các con trai tôi bài học như con bé đã dạy cho tôi. Vì tôi chợt nhận ra ai cũng có thể cho đi những thứ họ không còn cần tới nữa. Sự hào phóng thực sự phải là có thể cho đi những gì bạn yêu thích nhất.</p>
<p><img title="Sự hào phóng đích thực Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/The_key_to_happiness_by_kuschelirme.jpg" /></p>
<p>Lòng nhân từ chân thực là khi một đứa trẻ lên ba đem tài sản quý giá của nó dù chỉ là một con búp bê đã sờn cũ tặng cho một cô bé không quen với hy vọng con búp bê sẽ đem lại cho cô bé đó nhiều niềm vui như đã từng đem lại cho nó. Tôi đã muốn dạy bảo con nhưng rốt cuộc lại được chính con dạy lại.</p>
<p>Hai đứa anh trai đứng nhìn, miệng há to kinh ngạc khi thấy cô em gái đặt con búp bê yêu thích nhất vào trong hộp. Không nói lời nào, Brad đứng lên, bước vào phòng, sau đó trở ra, mang theo một nhân vật siêu nhân nó rất thích. Thoáng chút ngần ngại, Brad cầm lấy món đồ chơi, nhìn sang Meghan rồi đặt nó vào hộp, cạnh chỗ Lucy.</p>
<p>Một nụ cười chậm rãi rộng mở trên khuôn mặt Brett, sau đó nó đứng dậy, hai mắt lấp lánh khi tìm ra một vài chiếc ô tô làm bằng hộp diêm vốn là niềm tự hào của nó.</p>
<p>Tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy hai cậu con trai cũng đã nhận ra ý nghĩa trong cử chỉ của bé Meghan. Nén vào lòng những giọt nước mắt xúc động, tôi giang tay ôm chặt cả ba đứa.</p>
<p>Bắt chước đứa con bé bỏng, tôi bỏ chiếc áo khoác màu nâu đã cũ có cổ tay áo bị sờn khỏi thùng quần áo và thay vào đó là chiếc áo khoác màu xanh vừa mua tuần trước. Tôi hy vọng người phụ nữ trong bức ảnh cũng sẽ thích nó như tôi.</p>
<p>Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi ấy chính là đem tặng với cả trái tim từ chính bạn.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/su-hao-phong-dich-thuc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ba viên bi màu đỏ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ba-vien-bi-mau-do.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ba-vien-bi-mau-do.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 May 2013 03:21:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[ba viên bi]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[viên bi]]></category>
		<category><![CDATA[viên bi màu đỏ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16514</guid>

					<description><![CDATA[Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại bảo chúng cầm một ít rau quả về nhà và lần]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại bảo chúng cầm một ít rau quả về nhà và lần sau mang viên bi màu đỏ cho ông ấy.</h2>
<p style="text-align: justify;"><strong><img title="Ba viên bi màu đỏ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3-vien-bi-mau-do.jpg" /></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Trong suốt những năm khủng hoảng ở cái bang Idaho bé nhỏ nằm phía Đông Nam nước Mỹ này, tôi thường đến cửa hàng nhỏ của ông Miller để mua rau quả tươi. Thực phẩm và tiền bạc đều khan hiếm, nên đôi khi chúng tôi dùng hình thức đổi chác.</p>
<p style="text-align: justify;">Một hôm, khi ông Miller đang bỏ một ít khoai tây vào túi cho tôi, thì tôi nhìn thấy một cậu bé gầy gò, ăn mặc rách rưới nhưng khá sạch sẽ, đang nhìn giỏ đựng quả đậu xanh với ánh mắt đói khát. Tôi trả tiền xong liền đứng lại nghe cuộc nói chuyện giữa ông Miller và cậu bé ăn mặc rưới kia.</p>
<p style="text-align: justify;"> &#8211; Chào Barry, cháu khỏe không? &#8211; Tiếng của ông Miller.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Chào ông Miller, cháu khỏe ạ! Cháu nghĩ đang ngắm giỏ quả đậu này. Trông chúng ngon thật đấy!</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Chúng ngon lắm, Barry ạ! Mẹ cháu khỏe không?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cũng bình thường ạ. Hình như mẹ cháu đang khỏe lên.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Tốt! Ta có thể giúp gì cho cháu nào?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Không ạ, thưa ông. Cháu chỉ ngắm giỏ quả đậu thôi?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cháu có muốn lấy một ít không?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Không ạ, thưa ông. Cháu không có tiền trả đâu.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Được, cháu có gì để đổi nào?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cháu? &#8211; Tiếng cậu bé ngập ngừng &#8211; Cháu chỉ có một viên bi cháu mới chơi thắng được thôi ạ !</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Thế à? Cho ta xem nào!</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Đây, viên đẹp nhất đấy ạ !</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Nó màu xanh à&#8230; Nhưng ta đang cần viên màu đỏ. Cháu có viên màu đỏ không?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cháu không nhớ, để cháu xem&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Này, cháu đem giỏ đậu này về nhà đi và lần sau mang cho ta viên đỏ nhé!</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Chắc chắn rồi, cảm ơn ông?</p>
<p style="text-align: justify;">Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại bảo chúng cầm một ít rau quả về nhà và lần sau mang viên bi màu đỏ cho ông ấy. Vừa để chúng chịu mang rau quả về nhà ngay, vừa để chúng cảm thấy chúng thực sự đã làm gì cho để trao đổi, chứ không phải được cho không.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi thấy rất cảm phục ông Miller. Không lâu sau, tôi chuyển nhà, nhưng câu chuyện về ông Miller, người nông dân nhân hậu ấy, thì tôi không bao giờ quên.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiều năm sau, lại có lần tôi quay về làng quê ở Idaho và rất buồn vì trong thời gian ở đó thì nghe tin ông Miller mất. Khi cùng vài người bạn cũ đến nhà ông Miller, tôi thấy ở đó có ba chàng trai trẻ, trông rất thành đạt. Họ đến gần bà Miller, ôm lấy bà và nói những lời an ủi. Rồi từng người một, họ đến bên ông Miller đang nằm đó, chạm những bàn tay nóng ấm của mình vào bàn tay lạnh lẽo của ông Miller và lau nước mắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Rồi tôi cũng lại gần bà Miller và nói rằng tôi vẫn nhớ câu chuyện về những viên bi ve ngày nào. Bà Milìer nói:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Ba chàng trai lúc nãy chính là những cậu bé ngày trước, tôi kể với cô. Họ vừa nói với tôi là họ đã biết ơn ông Jim và những gì ông đã &#8220;đổi chác&#8221; cho họ biết chừng nào. Và cuối cùng, bây giờ, khi ông Jim không còn đòi họ đổi những viên bi màu nào nữa, thì họ quay lại để tỏ lòng biết ơn ông ấy. Ông Jim luôn nghĩ mình là người giàu có nhất ở bang Idaho này với những viên bi ông có được.</p>
<p style="text-align: justify;">Rất nhẹ nhàng, bà Miller nhấc bàn tay của ông Jim lên. Dưới bàn tay ông là ba viên bi đỏ, sáng bóng và trong veo.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ba-vien-bi-mau-do.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện về một ông già mù &#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-ve-mot-ong-gia-mu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-ve-mot-ong-gia-mu.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 May 2013 03:05:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[ông già mù]]></category>
		<category><![CDATA[sẻ chia]]></category>
		<category><![CDATA[sự đồng cảm]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16509</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Ai nói rằng trẻ con không biết nghĩ sâu như người đã lớn. Chắc phải sâu sắc hơn. Ai bảo thời kinh tế thị trường tình người với người rớt giá.&#8221; Mưa ! Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>&#8220;Ai nói rằng trẻ con không biết nghĩ sâu như người đã lớn. Chắc phải sâu sắc hơn.<br />
Ai bảo thời kinh tế thị trường tình người với người rớt giá.&#8221;</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện về một ông già mù ... Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/ap_20100520110041190.jpg" width="500" height="332" /></p>
<p>Mưa !<br />
Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh và ám hơi nước này.<br />
Cả đất, cả trời bị màn mưa mỏng tang như khói sương mù bó chặt lấy. U ám, tẻ nhạt và bạc phếch.<br />
Cái thời tiết ấy dễ làm con người ta quên đi nhiều thứ hoặc 1 vài thứ, hữu hình hoặc vô hình.</p>
<p>Chợ, đông người và tấp nập. Ồn ào, xô bồ, cạnh tranh và bon chen.<br />
Góc chợ, 1 ông già mù ngồi bó gối. Đôi mắt đục hướng ra xa xăm vô hướng. Trước mặt ông là cái nón lá đã rách tả tơi, ẩm ướt nước mưa. Ông có lẽ đã ngồi đó lâu lắm. Khuôn mặt khắc khổ không lấp đi vẻ nhân từ.<br />
Những nếp nhăn của tuổi già xô đẩy nhau như cho người ta thấy ông đã từng qua đủ những sóng gió thời ông trai trẻ. Lớp áo mỏng phía ngoài thấm nước mưa phùn đã chuyển từ nâu bạc sang màu đậm. Mưa lạnh. Ông khẽ run.<br />
Chợ đôg người. Người ta vẫn lướt qua vội vã.</p>
<p>Có 1 cô gái trẻ vẻ sang trọng, thời trang, ngồi trên xe máy dừng ngay trước mặt ông cụ mua hàng ngay gần đấy. Liếc ông 1 cái, lẩm bẩm &#8220;Ngày nào đi chợ cũng thấy ngồi. Có tay có chân chứ có què quặt đâu mà phải sờ lần ăn xin như thế? &#8221; mua xong, chủ với xe rồ ga đi, vài vệt nước từ chiếc xe bắn ra đập vào nón của ông kêu đánh &#8220;Tách&#8230;&#8221;<br />
Ông khẽ đưa đôi mắt đục mờ theo hướng xe cô gái. Ông nghe thấy cô gái nói !</p>
<p>Chợ bắt đầu vãn người. Mấy người phụ nữ đi bán mớ rau, con cá hết hàng sớm ngang qua chỗ ông đều không ngại lấy trong túi ra dăm ba nghìn lẻ, bỏ vào nón ướt.<br />
Ông không quên gật đầu nói tiếng cám ơn khẽ khẽ cho những người tốt bụng. Người mù, họ có thính giác tuyệt vời như thế đấy.</p>
<p>Chợt, 1 cậu thanh niên ngang qua. Đã đi lướt rồi nhưng cậu lại quay trở lại, móc trong túi tờ 2 nghìn lẻ đã cũ nhàu, vo viên ném bịch vào giữa nón. Ông cụ khẽ lắng tai nghe. Như mọi lần ông nói &#8220;Cám ơn đã thương tình.&#8221;</p>
<p>Có 2 mẹ con đi chợ về ngang qua. Đứa bé đội cái mũ màu hồng nhỏ nhỏ, nắm tay mẹ bước từng bước chậm vì sợ trơn, trên tay nó giữ khư khư cái bánh mì được bọc trong mấy lần giấy bóng.</p>
<p>Dừng lại trước mặt ông già mù, đứa bé kéo tay mẹ nó nói khẽ gì đó. Mẹ nó cười, đưa cho nó tờ 5 nghìn trong ví. Nó đi tới cái nón của ông, lấy 2 tay đặt cẩn thận tờ tiền vào trong nón, không quên kéo mấy đồng lẻ người ta vất vô ý gần bay ra phía ngoài vào.<br />
&#8220;Cháu gửi ông a.&#8221;</p>
<p>&#8220;Ông xin&#8230;&#8221; Ông khẽ nói run run, đôi bàn tay đưa ra chạm vào vành nón đã rách nát.<br />
Đứa trẻ quay lại, đi ra chỗ mẹ nó đứng. Nhưng bất chợt nó quay lại chỗ ông già mù. Nó khẽ đặt cái bánh mì vào tay ông rồi cười hồn nhiên.</p>
<p>&#8220;Cháu nhường ông nhé. Ông ăn luôn không nguội mất.&#8221;</p>
<p>Ông già cầm cái bánh mì của đứa trẻ, đôi mắt đục chợt ngân ngấn nước. Mẹ đứa bé đứng ngoài mỉm cười, vẫy tay gọi nó chào ông rồi trở về nhà.<br />
Mưa nặng hạt thêm, ông già cầm chiếc bánh mì nóng trên tay mặc cho những hạt nước rơi vào chiếc nón ngay phía trước.</p>
<p>Ai nói rằng trẻ con không biết nghĩ sâu như người đã lớn. Chắc phải sâu sắc hơn.<br />
Ai bảo thời kinh tế thị trường tình người với người rớt giá.</p>
<p>Còn nhiều người tình nghĩa đáng để ta thương, đáng để ta yêu, đáng để ta chia sẻ.<br />
Sao không sống chậm hơn một chút và suy nghĩ yêu mọi người xung quanh hơn ?</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-ve-mot-ong-gia-mu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cậu bé dưới bóng cây</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-duoi-bong-cay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-duoi-bong-cay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 21 May 2013 02:03:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cậu bé]]></category>
		<category><![CDATA[cậu bé dưới bóng cây]]></category>
		<category><![CDATA[dưới bóng cây]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[quan tâm]]></category>
		<category><![CDATA[sẻ chia]]></category>
		<category><![CDATA[đồng cảm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16464</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Tôi kể lại chuyện này mỗi lần có dịp, và khi tôi kể xong, tôi thôi thúc người khác nhìn ra bên ngoài và tìm cho mình một &#8220;cậu bé dưới bóng cây&#8221;&#8221; Trong mùa hè giữa năm thứ nhất và năm thứ hai đại học, tôi được mời vào làm phụ trách một trại]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Tôi kể lại chuyện này mỗi lần có dịp, và khi tôi kể xong, tôi thôi thúc người khác nhìn ra bên ngoài và tìm cho mình một &#8220;cậu bé dưới bóng cây&#8221;&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img title="Cậu bé dưới bóng cây Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/6201331-lg.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trong mùa hè giữa năm thứ nhất và năm thứ hai đại học, tôi được mời vào làm phụ trách một trại hè cho học sinh trung học thuộc một trường đại học ở Michigan. Tôi đã từng tham gia rất nhiều hoạt động của trại nên tôi nhận lời ngay lập tức.</p>
<p>Một giờ sau khi tôi bắt đầu ngày đầu tiên ở trại hè, giữa một đám ồn ào hỗn loạn các anh phụ trách và học sinh, tôi nhận ra một cậu bé ở dưới bóng cây. Cậu rất nhỏ bé và gầy guộc. Rõ ràng việc cậu đang mất tự nhiên và xấu hổ rụt rè càng làm cho cậu trở nên yếu đuối, mỏng manh. Chỉ 50 bước gần đó, 200 trại viên đang hăm hở rượt đuổi, chơi đùa, và gặp gỡ lẫn nhau như đã thân nhau từ lâu lắm chứ không phải chỉ mới quen. Nhưng cậu bé dưới bóng cây dường như đang ở một thế giới khác. Vẻ cô đơn đến tột độ của cậu đã làm tôi khựng lại, nhưng nhớ lại lời những anh chị phụ trách lớn tuổi hơn rằng phải chú ý đến các trại viên có vẻ tách biệt ra, thế là tôi bước đến.</p>
<p>Đến gần cậu bé, tôi nói &#8220;Chào em, anh tên là Kevin. Anh là một trong các phụ trách ở đây. Anh rất vui được gặp em. Em khỏe không vậy?&#8221; Với một giọng nói run run bẽn lẽn, cậu bé cố sức trả lời, &#8220;Dạ em bình thường.&#8221; Tôi nhẹ nhàng hỏi cậu rằng cậu muốn tham gia những sinh hoạt và gặp các bạn bè mới không. Cậu trả lời nhỏ &#8220;Dạ không, em không thích lắm.&#8221;</p>
<p>Tôi có thể cảm nhận được rằng cậu đang ở trong một thế giới hoàn toàn riêng tư. Trại hè quá mới, quá xa lạ đối với cậu. Nhưng bằng cách nào đó, tôi cũng biết rằng cũng không nên ép cậu bé. Cậu không cần một lời cổ vũ, cậu cần một người bạn. Sau một lúc lâu im lặng, câu chuyện của chúng tôi chấm dứt.</p>
<p>Sau bữa trưa ngày thứ hai, tôi hét bể cuống họng của mình để điều khiển cả trại hát. Tất cả trại đều tham gia hăm hở. Ánh mắt tình cờ xuyên qua đám đông ồn ào lộn xộn và thấy hình ảnh cậu bé đó đang ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi suýt nữa đã quên mất lời bài hát đang phải hướng dẫn. Khi lại có cơ hội gặp cậu bé, tôi cố thử một lần nữa, với những câu nói hệt như trước &#8220;Em có khỏe không? Em có sao không?&#8221; Và cậu bé lại trả lời &#8220;Dạ vâng, em khỏe. Em chỉ chưa quen thôi.&#8221; Khi tôi rời nơi cậu bé ngồi, tôi hiểu rằng để cậu bé hòa đồng phải tốn nhiều thời gian và công sức hơn tôi tưởng – dù tôi không biết rằng tôi và cậu bé có thể cởi mở được với nhau hay không nữa.</p>
<p>Vào buổi tối hôm đó khi họp với những người phụ trách của trại, tôi kể ra những điều lo lắng của mình về cậu bé. Tôi giải thích cho các bạn phụ trách ấn tượng của tôi về cậu bé, yêu cầu họ chú ý và dành thêm thời gian cho cậu nếu có dịp.<br />
Những ngày ở trại trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Thật là tiếc, nhưng rồi đêm cuối cùng ở trại cũng đến và tôi đang theo dõi &#8220;bữa tiệc chia tay&#8221;. Các học sinh đang tận hưởng những giây phút cuối cùng của mình với các &#8220;bạn tốt nhất&#8221; của họ &#8211; những người bạn mà có thể họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại.</p>
<p>Ngắm nhìn các trại viên cùng nhau chia sẻ những giây phút cuối bên nhau, tôi bất ngờ thấy được một hình ảnh mà sẽ lưu mãi trong cuộc đời tôi. Cậu bé mà từng ngồi một mình dưới gốc cây đó đang làm một điều kỳ diệu. Cậu đang chia xẻ cùng hai cô bé khác những món quà lưu niệm. Tôi nhìn cậu đang có nhưng giây phút thân mật đầy ý nghĩa với những người mà cậu chưa bao giờ gặp chỉ mấy ngày trước đó. Tôi không thể tin nổi đó chính là cậu bé dưới bóng cây.</p>
<p>Vào một đêm tháng 10 năm đó, tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi cuốn sách hóa học. Giọng một người lạ, rất nhẹ nhàng và lịch sự hỏi tôi &#8220;Dạ có phải là anh Kevin không ạ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Dạ chính là tôi, xin lỗi ai đầu dây đó ạ?&#8221; &#8220;Tôi là mẹ của Tom Johnson. Cậu có nhớ Tommy từ trại hè không ạ?&#8221; Cậu bé dưới bóng cây! Làm sao tôi có thể quên được? &#8220;Dạ cháu nhớ rồi,&#8221; tôi nói. &#8220;Cậu bé rất dễ thương. Bây giờ cậu bé ra sao ạ?&#8221;</p>
<p>Chợt lặng đi một hồi lâu, sau đó bà Johnson nói,”Tuần này trên đường từ trường về, Tommy của tôi đã bị một chiếc xe đâm phải… Tommy đã không còn nữa rồi”</p>
<p>Bàng hoàng, tôi chia buồn cùng bà mẹ.</p>
<p>&#8220;Tôi muốn gọi cho cậu,&#8221; bà ta nói, &#8220;bởi vì Tommy nhắc đến cậu nhiều lần. Tôi muốn cậu biết rằng nó đã trở lại trường mùa thu rồi như một con người mới. Nó đã có nhiều bạn mới. Kết quả học tập lên cao. Và nó còn hò hẹn với bạn gái vài lần nữa. Tôi chỉ muốn cám ơn cậu đã làm cho Tom thay đổi như vậy. Những tháng cuối cùng là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời nó.&#8221;</p>
<p>Vào lúc đó tôi đã nghiệm ra: hãy dành sự quan tâm, đồng cảm, sẻ chia với mọi người quanh bạn. Bạn sẽ không thể ngờ được mỗi cử chỉ ần cần, chân thành của bạn có thể sẽ có ý nghĩa với người khác đến như thế nào đâu. Tôi kể lại chuyện này mỗi lần có dịp, và khi tôi kể xong, tôi thôi thúc người khác nhìn ra bên ngoài và tìm cho mình một &#8220;cậu bé dưới bóng cây&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-duoi-bong-cay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đóa hồng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/doa-hong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/doa-hong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 16 May 2013 07:35:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[5 đóa hồng]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[Hoa hồng]]></category>
		<category><![CDATA[lòng nhân ái]]></category>
		<category><![CDATA[một cử chỉ đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[song dep]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[đóa hồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16266</guid>

					<description><![CDATA[Những đóa hồng khiến chị hạnh phúc, trong cuộc sống tất bật thị thành còn có một người lưu tâm đến chị, tặng chị một bó hồng. Chị nhìn xuống giỏ hồng &#8211; còn năm đóa. Chị bán xôi những ngày lễ như hôm nay bán thêm hoa hồng, lời hơn. Buổi sáng giá một]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Những đóa hồng khiến chị hạnh phúc, trong cuộc sống tất bật thị thành còn có một người lưu tâm đến chị, tặng chị một bó hồng.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Đóa hồng Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hoa_hong_yeu_thuong.jpg" width="400" height="306" /></p>
<p>Chị nhìn xuống giỏ hồng &#8211; còn năm đóa. Chị bán xôi những ngày lễ như hôm nay bán thêm hoa hồng, lời hơn. Buổi sáng giá một cành hồng lên tận trời xanh 20.000đ rồi rơi xuống theo ông mặt trời. Hoàng hôn sụp xuống từ lâu. Ai trả 2.000đ cho năm đóa hồng, chị cũng bán coi như vét cú chót vậy.</p>
<p>Chị liên tục vẩy nước lên những đóa hoa. Chị giữ sự tươi mát cho hoa nhưng chưa bao giờ chị chăm chút nhan sắc cho chính mình, kể từ lúc lấy chồng. Chồng chị là một người đàn ông thô tục, sáng say chiều xỉn, lại còn cờ bạc, chơi đề. Sau khi ly hôn, chị dắt díu hai đứa con về ngoại và tần tảo buôn bán nuôi các con đang ở tuổi ăn tuổi lớn.</p>
<p>Nhìn những cô gái ngồi sau xe gắn máy hay đi bên người tình, mặt tươi như những đóa hoa họ cầm trên tay, lòng chị không khỏi dâng lên một niềm tủi buồn sâu xa. Chị nghe nghèn nghẹn nơi cổ, đau đau nơi trái tim, chị thở dài.</p>
<p>&#8211; Nè, hết đám hồng này bao nhiêu?</p>
<p>&#8211; Dạ&#8230; năm đóa&#8230; năm ngàn.</p>
<p>Một người đàn ông trạc tuổi chị đi chiếc xe @ láng coóng tấp vào. Giọng ông hơi lè nhè:</p>
<p>&#8211; Chồng con đâu mà giờ này còn đứng đây bán?</p>
<p>Chị e ngại nhưng vẫn lịch sự: “Chú mua mấy bông?”. “Mua mão &#8211; ông đưa chị tờ 20.000đ &#8211; khỏi thối, bữa nay ngày phụ nữ mà, phải lịch sự với phụ nữ&#8230;”.</p>
<p>Chị mừng rỡ lóng ngóng bó năm đóa hoa nằm giữa tờ giấy trắng tinh mỏng manh được cắt cẩn thận hình những cành hoa. Chị nhận tiền, đưa bó hoa cho ông. Ông cầm trao lại cho chị: “Tặng chị nè, ngày phụ nữ về sớm với chồng con đi &#8211; ông đưa ngón tay lên &#8211; về liền nha, không được bán tiếp. Chỗ hoa này tôi mua rồi, chị mà bán tiếp tôi đòi tiền lại đó”.</p>
<p>&#8211; Thôi chú mang về tặng vợ đi &#8211; chị bỗng ngại ngùng.</p>
<p>&#8211; Vợ tôi có từ sớm rồi.</p>
<p>Nói xong ông rồ ga đi thẳng.</p>
<p>Cầm bó hoa về nhà, chị nâng niu như từ sáng giờ chúng không phải của chị vậy. Nhẹ nhàng, chị cho hoa vào bình đặt lên bàn thờ ba chị. Con gái chị hỏi: “Ủa mẹ, hoa còn dư đó hả?”.</p>
<p>Chị hãnh diện: “Không, mẹ được một người tặng”. Nhìn ra con hẻm cụt vắng tanh, chị nhớ đến dòng xe ngược xuôi ngoài đường. Chị thật hạnh phúc. Trong cuộc sống tất bật thị thành còn có một người lưu tâm đến chị, tặng chị một bó hồng. Cho dù rượu xui ông một hành động lịch lãm như trên, chị vẫn sung sướng, một niềm vui muộn màng của một phụ nữ đã ở tuổi xế chiều.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/doa-hong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
