<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>lương tâm - Chủ đề &#039;lương tâm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/luong-tam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/luong-tam</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sun, 18 May 2014 02:51:47 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>lương tâm - Chủ đề &#039;lương tâm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/luong-tam</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Lương tâm giá bao nhiêu?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/luong-tam-gia-bao-nhieu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/luong-tam-gia-bao-nhieu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 18 May 2014 02:51:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lương tâm]]></category>
		<category><![CDATA[Lương tâm giá bao nhiêu?]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=31032</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm&#8221;. *** Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên &#8220;khực&#8221; một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="color: #211922;"><em style="font-weight: inherit;"><strong style="font-style: inherit;">&#8220;Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm&#8221;.</strong></em></p>
<p style="color: #211922;"><em style="font-weight: inherit;"><strong style="font-style: inherit;">***</strong></em></p>
<p style="color: #211922;">Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên &#8220;khực&#8221; một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.</p>
<p style="color: #211922;">Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: &#8220;Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!&#8221;. Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy.</p>
<p style="color: #211922;">Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: &#8220;Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta&#8230;&#8221;</p>
<p style="color: #211922;">Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hà Tam cười thầm trong bụng: Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?</p>
<p style="color: #211922;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/3-copy.jpg"><img title="Lương tâm giá bao nhiêu? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-31033" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/3-copy.jpg" alt=" " width="600" height="381" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/3-copy.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/3-copy-300x190.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/3-copy-140x88.jpg 140w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></a></p>
<p>Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Hà Tam hết sờ túi này lại nắn túi nọ, tìm mãi không thấy giấy phép lái xe đâu. Hà Tam thừ người ra: Giấy phép lái xe rõ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại tìm không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Hà Tam mới chắc là chiếc ví da đã bị rơi khi mình chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Hà Tam vội vã vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe.</p>
<p>Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Hà Tam tìm khắp nơi không thấy cái ví cũng không thấy ông lão chăn bò đâu. Hai hòn đá chặn bánh xe đã được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên hòn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: &#8220;Muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá này lên trên đồi&#8221;.</p>
<p>Ôi mẹ ơi! Hòn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác hòn đá này liệu có bò lên được trên đó không? Hà Tam kêu to lên: &#8220;Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!&#8221;.</p>
<p>Khi Hà Tam vác hòn đá đến chân đồi thì thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: &#8220;Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi&#8221;. Hà Tam tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Hà Tam cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không còn cách nào khác, Hà Tam đành phải bê hòn đá vất vả từng bước bò lên.</p>
<p>Lên được đỉnh đồi thật không dễ gì. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Hà Tam vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới.</p>
<p>Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Hà Tam vác hòn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Hà Tam vác hòn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của mình đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi.</p>
<p>Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu.</p>
<p>Dưới cái ví tiền còn có một tờ giấy viết:</p>
<p>&#8220;Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ của nó. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý:</p>
<p>&#8221; Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/luong-tam-gia-bao-nhieu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lương tâm của một con người</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/luong-tam-cua-mot-con-nguoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/luong-tam-cua-mot-con-nguoi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 21 Jun 2013 02:08:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về cách sống]]></category>
		<category><![CDATA[cách sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[lương tâm]]></category>
		<category><![CDATA[lương tâm con người]]></category>
		<category><![CDATA[lương tâm của con người]]></category>
		<category><![CDATA[lương tâm một con người]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17729</guid>

					<description><![CDATA[Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người. Cách đây hơn hai chục năm, hồi tôi học phổ thông cấp III, đồng hồ đeo tay còn là thứ xa xỉ phẩm khan hiếm. Một hôm, thằng bạn cùng bàn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người.</h2>
<p style="text-align: justify;">Cách đây hơn hai chục năm, hồi tôi học phổ thông cấp III, đồng hồ đeo tay còn là thứ xa xỉ phẩm khan hiếm. Một hôm, thằng bạn cùng bàn sắm được một chiếc đồng hồ mới toanh; nó đeo đồng hồ rồi xắn tay áo lên trông thật oách làm sao, khiến cả lớp phục lăn. Chỉ vài hôm sau đã thấy mấy thằng khác cùng lớp đua nhau sắm đồng hồ đeo tay. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng ao ước được như chúng nó: sắm một chiếc đồng hồ để mọi người trông thấy mà thèm.</p>
<p style="text-align: justify;">Hôm chủ nhật, tôi về nhà chơi. Lấy hết lòng can đảm, tôi nói với mẹ: &#8220;<em>Mẹ ơi, con muốn mua một cái đồng hồ đeo tay, mẹ ạ !</em>&#8221; Mẹ tôi trả lời: &#8220;<em>Con này, nhà mình đến cháo cũng sắp sửa chẳng có mà ăn nữa, lấy đâu ra tiền để sắm đồng hồ cho con ?</em>&#8221; Nghe mẹ nói thế, tôi rất thất vọng, vội quáng quàng húp hai bát cháo rồi chuẩn bị về trường. Bỗng dưng bố tôi hỏi: &#8220;<em>Con cần đồng hồ làm gì thế hả ?</em>&#8221;<br />
Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra một câu chuyện: &#8220;<em>Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khoá biểu của trường nữa, cho nên ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp.</em>&#8221; Nói xong, tôi nôn nóng chờ bố trả lời đồng ý; thế nhưng bố tôi chỉ ngồi xổm ngoài cửa chẳng nói câu nào.</p>
<p><img decoding="async" loading="lazy" title="Lương tâm của một con người Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/uar1366341076.jpg" width="550" height="369" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trở về ký túc xá nhà trường, tôi chẳng còn dám nằm mơ đến chuyện sắm đồng hồ nữa. Thế nhưng chỉ mấy hôm sau, bất chợt mẹ tôi đến trường, rút từ túi áo ra một túi vải hoa con tý rồi mở túi lấy ra một chiếc đồng hồ mác Thượng Hải mới toanh sáng loáng. Tôi đón lấy nó, đeo ngay vào cổ tay, trong lòng trào lên một cảm giác lâng lâng như bay lên trời. Rồi tôi xắn tay áo lên với ý định để mọi người trông thấy chiếc đồng hồ của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Thấy thế, mẹ tôi liền kéo tay áo tôi xuống rồi bảo: &#8220;<em>Con này, đồng hồ là thứ quý giá, phải lấy tay áo che đi để giữ cho nó khỏi bị sây xước chứ ! Con nhớ là tuyệt đối không được làm hỏng, lại càng không được đánh mất nó đấy ! Thôi, mẹ về đây.</em>&#8220;</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi tiễn mẹ ra cổng trường rồi hỏi: &#8220;<em>Sao nhà mình bỗng dưng lại có tiền thế hở mẹ ?</em>&#8221; Mẹ tôi trả lời: &#8220;<em>Bố mày bán máu lấy tiền đấy !</em>&#8221;<br />
Bố đi bán máu để kiếm tiền mua đồng hồ cho tôi ? Trời ơi ! Đầu óc tôi quay cuồng, ngực đau nhói. Tiễn mẹ về xong, tôi tháo chiếc đồng hồ ra, bọc kỹ mấy lớp vải như cũ cất vào cái túi con tý mẹ đưa. Ngay hôm ấy, tôi hỏi thăm các bạn xem có ai cần mua đồng hồ mới không. Các bạn hỏi tôi tại sao có đồng hồ mà lại không đeo, tôi bảo tôi không thích. Họ chẳng tin, cho rằng chắc hẳn đồng hồ của tôi có trục trặc gì đấy, vì thế chẳng ai muốn mua nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối cùng tôi đành phải nhờ thầy chủ nhiệm lớp giúp tôi tìm người mua đồng hồ và thành thật kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thầy nghe, vừa kể vừa nước mắt lưng tròng. Thầy chủ nhiệm nghe xong bèn vỗ vai tôi và nói: &#8220;<em>Đừng buồn, em ạ. May quá, thầy đang cần mua một chiếc đồng hồ đây, em để lại nó cho thầy nhé !</em>&#8221; Thầy trả tôi nguyên giá, còn tôi thì dùng số tiền đó nộp hai tháng tiền ăn ở nhà ăn tập thể. Có điều khó hiểu là sau đó chưa bao giờ tôi thấy thầy chủ nhiệm đeo đồng hồ cả. Mỗi lần tôi hỏi tại sao thì thầy chỉ cười không nói gì.</p>
<p style="text-align: justify;">Về sau tôi thi đỗ đại học rồi ra trường và làm việc ở một tỉnh lỵ xa quê. Câu chuyện chiếc đồng hồ kia cứ mãi mãi đeo bám ám ảnh tôi.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong một dịp về quê thăm gia đình, tôi tìm đến nhà thầy chủ nhiệm cũ và hỏi chuyện về chiếc đồng hồ ấy. Thầy tôi bây giờ đã già, tóc bạc hết cả. Thầy bảo: &#8220;<em>Chiếc đồng hồ vẫn còn đây.</em>&#8220;Nói rồi thầy mở tủ lấy ra chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm nào mẹ tôi đưa cho tôi. Thầy mở túi, giở từng lớp vải bọc, cuối cùng chiếc đồng hồ hiện ra, còn mới nguyên !</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi kinh ngạc hỏi: &#8220;<em>Thưa thầy, tại sao thầy không đeo nó thế ạ ?</em>&#8221; Thầy chủ nhiệm từ tốn trả lời: &#8220;<em>Thầy đợi em đến chuộc lại nó đấy !</em>&#8221; Tôi hỏi tiếp: &#8220;<em>Thưa thầy, vì sao thầy biết em sẽ trở lại xin chuộc chiếc đồng hồ ạ</em> ?&#8221; Thầy bảo: &#8220;<em>Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người</em>.&#8221;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/luong-tam-cua-mot-con-nguoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
