<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>ly hôn - Chủ đề &#039;ly hôn&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/ly-hon/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/ly-hon</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 17 May 2013 09:00:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>ly hôn - Chủ đề &#039;ly hôn&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/ly-hon</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 07:20:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bế em ra khỏi cuộc đời anh]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hãy bế em]]></category>
		<category><![CDATA[hôn nhân]]></category>
		<category><![CDATA[ly hôn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[đánh cắp trái tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15573</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ&#8230;&#8221; &#8220;Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mua-la-rung1.jpg" width="500" height="327" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy</p>
<p style="text-align: justify;">Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!</p>
<p style="text-align: justify;">Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói &#8211; tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.</p>
<p>Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.</p>
<p>Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.</p>
<p>Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.</p>
<p>Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.</p>
<p>Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.</p>
<p>Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.</p>
<p>Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.</p>
<p>Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.</p>
<p>Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi &#8230; cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.</p>
<p>Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.</p>
<p>Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng&#8230; nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình&#8230; Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy. Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.</p>
<p>Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.</p>
<p>Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường &#8211; cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau &#8211; Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi &#8211; Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/IMG_0735.jpg" width="507" height="381" /></p>
<p><i>Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.</i></p>
<p><em>Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ. <img src="https://s.w.org/images/core/emoji/14.0.0/72x72/2665.png" alt="♥" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" /></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 Mar 2013 02:18:51 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[ly hôn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình nghĩa vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=11793</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện ý nghĩa và cảm động về tình nghĩa vợ chồng để ta biết trân trọng, yêu thương! Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện ý nghĩa và cảm động về tình nghĩa vợ chồng để ta biết trân trọng, yêu thương!</h2>
<p style="text-align: justify;">Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán chị. Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/010511vanhoasachkiucvun-6_zps535e4fa6.jpg" alt=" " width="440" height="325" /></p>
<p style="text-align: justify;">Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: &#8220;Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị nhìn anh nói: &#8220;Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: &#8220;Anh chị dùng gì ạ?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhìn chị nói: &#8220;Em gọi đi.&#8221; Chị lắc đầu: &#8220;Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món &#8220;Ký ức cuối cùng.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Thôi được&#8221;, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: &#8220;Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh gọi gì ạ?&#8221; Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.&#8221; Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: &#8220;Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món &#8220;Ký ức cuối cùng&#8221; nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.&#8221; Anh chị gật đầu: &#8220;Được.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. &#8220;Bữa tối này gọi là &#8220;một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển&#8221;. Mời anh chị thưởng thức.&#8221; Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/red-love-heart-29.jpg" alt=" " width="368" height="368" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Cộc cộc cộc!&#8221; Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: &#8220;Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: &#8220;Thôi, thôi, khỏi cần.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: &#8220;Không, phải tặng.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Cô phục vụ cầm bông hồng lên, &#8220;xoèn xoẹt&#8221; một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi&#8221;. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Em&#8230; anh&#8230;&#8221; Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Phụt!&#8221; Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Chuyện gì thế?&#8221; Anh chị vội đứng lên.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!&#8221; Bên ngoài có người kêu thét lên. &#8220;Anh!&#8221; Chị ép vào người anh, &#8220;em sợ!&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đừng sợ!&#8221; Anh ôm chặt lấy chị, &#8220;Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: &#8220;Xin lỗi anh chị, đây là món &#8220;Sự lựa chọn từ đáy lòng&#8221; của nhà hàng gửi tới anh chị.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: &#8220;Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Power_Of_Love_by_BatDesignz.jpg" alt=" " width="328" height="400" /></p>
<p style="text-align: justify;">Chị cắn môi: &#8220;Anh nói thật lòng đấy chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Thật! Anh hiểu rồi.&#8221; Cô ơi, cho thanh toán.</p>
<p style="text-align: justify;">Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: &#8220;Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là &#8220;Phiếu thanh toán vĩnh viễn&#8221;, mong anh chị cất giữ mãi mãi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. &#8220;Anh làm sao thế?&#8221; Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: &#8220;Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị cầm tấm phiếu đọc: &#8220;Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai&#8230; Đó là vợ anh&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.&#8221; Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: &#8220;Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con&#8230; Đấy là chồng em&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng&#8230;</p>
<p style="text-align: center;"><a href="/untitled-11" rel="attachment wp-att-11792"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Untitled.jpg" alt=" " width="602" height="405" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
