<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>mon qua vo gia - Chủ đề &#039;mon qua vo gia&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/mon-qua-vo-gia/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/mon-qua-vo-gia</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 06 Jun 2013 07:58:13 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>mon qua vo gia - Chủ đề &#039;mon qua vo gia&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/mon-qua-vo-gia</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Món quà vô giá từ người vô gia cư và tình bạn diệu kỳ của cô gái trẻ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-vo-gia-tu-nguoi-vo-gia-cu-va-tinh-ban-dieu-ky-cua-co-gai-tre.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-vo-gia-tu-nguoi-vo-gia-cu-va-tinh-ban-dieu-ky-cua-co-gai-tre.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 06 Jun 2013 02:09:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cô gái trẻ]]></category>
		<category><![CDATA[món quà]]></category>
		<category><![CDATA[mon qua vo gia]]></category>
		<category><![CDATA[người vô gia cư]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn cô gái trẻ và người vô gia cư]]></category>
		<category><![CDATA[tình bạn đẹp]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17070</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện này là một minh chứng cho sự tồn tại vĩnh cửu của tình người ngay cả ở trong một xã hội hiện đại bậc nhất, nơi mà chủ nghĩa cá nhân được cổ súy và đặt lên hàng đầu. Tình bạn không khoảng cách Cô gái không tiết lộ danh tính, nhưng cô]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Câu chuyện này là một minh chứng cho sự tồn tại vĩnh cửu của tình người ngay cả ở trong một xã hội hiện đại bậc nhất, nơi mà chủ nghĩa cá nhân được cổ súy và đặt lên hàng đầu.</h2>
<p><strong>Tình bạn không khoảng cách</strong></p>
<p>Cô gái không tiết lộ danh tính, nhưng cô lại sẵn sàng chia sẻ bức ảnh chụp cùng người cựu chiến binh và kèm theo bức ảnh chiếc mặt đồng hồ cổ mà cô được tặng. Tình bạn giữa 2 con người hoàn toàn xa lạ, thậm chí không có lấy một điểm chung đã khiến công chúng cảm động.</p>
<p style="text-align: center;"><img title="Món quà vô giá từ người vô gia cư và tình bạn diệu kỳ của cô gái trẻ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mon-qua-vo-gia-tu-nguoi-vo-gia-cu-va-tinh-ban-dieu-ky-cua-co-gai-tre-image.jpg" width="450" height="329" border="1" /></p>
<p style="text-align: center;">Cô gái xinh đẹp và người cựu chiến binh vô gia cư.</p>
<p><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Ấy vậy mà hai con người ấy lại tìm thấy ở nhau những điều mà không một ai có được. Họ đem đến cho nhau sẻ chia, niềm tin vào cuộc sống và động viên nhau vượt qua khó khăn.</span>Hai người tưởng chừng như thuộc về 2 <a title="Thế giới" href="http://bocau.net/tag/Th%E1%BA%BF%20gi%E1%BB%9Bi" target="_blank">Thế giới</a> hoàn toàn khác nhau: một cô gái xinh đẹp với nghề nghiệp và cuộc sống ổn định, một cựu chiến binh vô gia cư, vô nghề nghiệp, với một vẻ ngoài râu ria và nhăn nhúm khiến những người đi đường chỉ muốn tránh xa.</p>
<p>Được chia sẻ trên một mạng xã hội có tên <em>Reddit,</em> bằng những thông tin xác thực, anh trai của cô gái đã kể lại những câu chuyện cảm động về tình bạn giữa cô và Tony, một cựu chiến binh vô gia cư lấy vỉa hè làm nhà ở với cuộc sống bấp bênh ngày trước lo ngày sau.</p>
<p>Theo như lời người anh trai kể lại, Tony là một người đàn ông vô gia cư, ông thường lang thang ở gần chỗ cô gái làm việc. Chỉ trong vài tháng, họ đã trở thành những người bạn thân thiết. Ban đầu chỉ là một vài lời chào hỏi xã giao, rồi họ nói chuyện nhiều hơn, và chỉ sau một vài tháng quen biết, họ trở thành bạn tâm giao của nhau từ lúc nào không hay.</p>
<p>Cô kể: “Vào những ngày nhất định, chúng tôi thường dùng bữa trưa hoặc đi ăn nhẹ cùng với nhau. Tony kể với tôi đủ chuyện, trong số đó, tôi thích nhất là những câu chuyện về chiến tranh của ông.</p>
<p>Tôi thì kể với Tony về những rắc rối cá nhân của mình như việc tôi đang yêu thầm một cậu bạn trai từ hồi học phổ thông hay việc tôi cổ vũ cho ai trong trò chơi truyền hình Super Bowl. Những buổi trò chuyện dường như kéo dài vô tận”.</p>
<p>Từ một vài giờ đồng hồ nói chuyện phiếm mỗi ngày, Tony và cô gái trẻ hiểu nhau nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Những tâm sự thầm kín nhất cũng được họ kể cho nhau nghe.</p>
<p><strong>Món quà vô giá</strong></p>
<p>Rồi khi cô gái gặp phải một cú sốc lớn trong công việc và trở nên chán nản với tất cả: “Những ngày tháng đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong suốt cuộc đời của tôi. Có những lúc tôi muốn chết, muốn thoát khỏi thực tại u ám này”.</p>
<p style="text-align: center;"><em style="font-size: 13px; line-height: 19px;"><img title="Món quà vô giá từ người vô gia cư và tình bạn diệu kỳ của cô gái trẻ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mon-qua-vo-gia-tu-nguoi-vo-gia-cu-va-tinh-ban-dieu-ky-cua-co-gai-tre-image1.jpg" width="450" height="450" border="1" /></em></p>
<p style="text-align: center;">Món quà vô giá.</p>
<p><em style="font-size: 13px; line-height: 19px;"><br />
“Tôi đang đi dạo một cách vô định, nghe một vài đoạn nhạc buồn và cảm thấy tiếc nuối cho bản thân thì một cái vỗ vai từ đằng sau, tôi dường như vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ cử chỉ nhẹ nhàng đó. Đó là Tony, ông nhìn tôi bằng một thái độ nghiêm túc. Đôi mắt ông nói với tôi rằng, ông có một món quà cho tôi. Từ chiếc áo đồng phục đã sờn rách, ông rút ra một chiếc đồng hồ đẹp tuyệt vời”.</em><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;"> Đó là chiếc đồng hồ kỷ vật mà Tony đã từng kể cho cô nghe.</span>Tony đã ở đó, bên cạnh cô, lắng nghe cô tâm sự về những khó khăn và dường như luôn sẵn sàng thúc cô tiến về phía trước, tiếp tục cố gắng hết sức cho những đam mê, tham vọng và ước mơ của mình. Bạn bè để làm gì nếu không phải là một nơi sẻ chia niềm vui nỗi buồn? Đối với cô gái, cô còn nhận được nhiều hơn thế từ người bạn vong niên của mình.</p>
<div>Đã có rất nhiều người vô gia cư đọc được tin tức này và họ đều thấy vui mừng thay cho Tony. Một người vô gia cư cho biết: “Mỗi khi có một người nào đó đối xử với tôi như một người bình thường, tôi cảm thấy thật hạnh phúc và ấm áp.Tôi mừng là Tony đã có cơ hội để chạm đến nỗi đau của một ai đó và giúp hóa giải nó. Dường như chính việc đem lại niềm tin vào cuộc sống cho cô gái cũng là một phần thưởng vô giá với người cựu binh vô gia cư”.</div>
<p>Lúc trước cô đã từng rất thích nó nhưng không dám nói ra, bởi cô biết nó có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với ông. Và cũng với một điệu bộ nhẹ nhàng như vậy, ông đặt chiếc đồng hồ vào tay cô và nói: “Tôi không có gì nhiều, nhưng tôi muốn bạn biết rằng, bạn đã làm được một điều mà rất nhiều người khác đã không và sẽ không làm được.</p>
<p>Đó là làm bạn với một kẻ vô gia cư như tôi, một cách không vụ lợi và tính toán gì. Điều đó thực sự khiến tôi cảm kích rất nhiều”.</p>
<p>Chỉ một cử chỉ nhỏ của Tony dường như đã làm lòng cô gái ấm lại. Vào giây phút đó, dường như mọi ranh giới đều tan biến. Cô òa lên khóc, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của niềm vui, của nghẹn ngào và xúc động. Đôi khi bạn giơ tay ra với một số phận bất hạnh, bạn cho đi không nhiều, nhưng cái mà bạn được nhận lại còn giá trị hơn nhiều, thậm chí là vô giá.</p>
<p>Sau này khi chia sẻ hình ảnh chiếc đồng hồ cổ trên mạng xã hội <em>Reddit</em>, nhiều người cho cô biết đây là một món đồ cổ có giá trị. Tony hoàn toàn có thể bán nó để đổi lấy một cuộc sống ổn định, sung sướng hơn.</p>
<p>Nhưng Tony đã không chọn cách đó. Ông đã đổi nó lấy một thứ còn đáng giá hơn cuộc sống vật chất sung túc, đó chính là tình bạn thiêng liêng. Hơn nữa, trong câu chuyện này, không chỉ Tony, cũng không chỉ có cô gái là người cho đi hay nhận lại.</p>
<p>Họ đều đã cho đi không cần suy nghĩ và đều nhận lại được những thứ vô giá. Cô gái đã kết bạn với một người vô gia cư mà không hề mảy may nghi ngại đến bề ngoài hay đề phòng Tony, và cô nhận lại không chỉ là chiếc đồng hồ quý giá mà còn là sự an ủi của tình bạn sâu đậm, niềm tin, động lực hướng đến tương lai trong cuộc sống. Còn Tony, có lẽ điều lớn lao nhất mà ông nhận được đó chính là tình bạn bất ngờ từ cô gái, một tình bạn mà có lẽ cả đời ông sẽ chỉ gặp một lần.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-vo-gia-tu-nguoi-vo-gia-cu-va-tinh-ban-dieu-ky-cua-co-gai-tre.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Giá của phép màu!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/gia-cua-phep-mau.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/gia-cua-phep-mau.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Nov 2012 09:56:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia cua phep mau]]></category>
		<category><![CDATA[ky dieu]]></category>
		<category><![CDATA[mon qua vo gia]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[phep mau]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1314</guid>

					<description><![CDATA[Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền.<span id="more-1314"></span></p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Giá của phép màu! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/images650194_phepmaugiabaonhieu2.jpg" width="430" height="287" /><br />
Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền.</p>
<p>Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ.</p>
<p>Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: &#8220;Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew&#8221;. Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận.</p>
<p>Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa để đến tiệm thuốc gần đó. Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy.</p>
<p>Người bán thuốc hỏi: &#8220;Cháu cần gì?&#8221;</p>
<p>Cô bé trả lời: &#8220;Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu.&#8221;</p>
<p>&#8211; Cháu bảo sao? &#8211; Người bán thuốc hỏi lại.</p>
<p>&#8211; Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà bố cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?</p>
<p>&#8211; Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc. &#8211; Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.</p>
<p>&#8211; Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?</p>
<p>Trong cửa hàng còn một vị khách ăn mặc thanh lịch. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: &#8220;Em cháu cần loại phép màu gì?&#8221;</p>
<p>&#8211; Cháu cũng không biết nữa. &#8211; Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. &#8211; Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để đi tìm mua phép màu đó.</p>
<p>&#8211; Cháu có bao nhiêu? &#8211; Vị khách hỏi. Cô bé trả lời vừa đủ nghe: &#8220;Một đô la mười một xu.&#8221;</p>
<p>Người đàn ông mỉm cười: &#8220;Ồ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu&#8221;.</p>
<p>Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: &#8220;Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không.&#8221;</p>
<p>Người đàn ông thanh lịch đó là bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khỏe mạnh.</p>
<p>Mẹ cô bé thì thầm: &#8220;Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá!&#8221;. Cô bé mỉm cười. Em biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa bé, và lòng tốt của người bác sĩ.</p>
<p>Vâng! Niềm tin, sự chân thành và lòng trắc ẩn của con người có thể khiến phép màu xảy ra!</p>
<p>Một tình cảm trong sáng xuất phát từ cô bé, một hành động cao thượng xuất phát từ vị bác sĩ. Thật đáng để học hỏi! Tình cảm của họ thật sự là phép màu và tạo ra phép màu.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/gia-cua-phep-mau.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quà Giáng Sinh!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/qua-giang-sinh-2.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/qua-giang-sinh-2.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Nov 2012 05:59:51 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chọn quà]]></category>
		<category><![CDATA[giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[món quà]]></category>
		<category><![CDATA[mon qua vo gia]]></category>
		<category><![CDATA[quà giáng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[qua y nghia]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1260</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Quà Giáng Sinh&#8221; món quà đầy ý nghĩa trong ngày Giáng sinh. Bạn có thể đọc và cảm nhận cùng với tác giả qua chuyện ngắn này. Câu chuyện đã cho mỗi chúng ta những lời khuyên, bài học quý về quà tặng. Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô cố]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>&#8220;Quà Giáng Sinh&#8221; món quà đầy ý nghĩa trong ngày Giáng sinh. Bạn có thể đọc và cảm nhận cùng với tác giả qua chuyện ngắn này. Câu chuyện đã cho mỗi chúng ta những lời khuyên, bài học quý về quà tặng.</h2>
<p style="text-align: center;">Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. <span id="more-1260"></span><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Quà Giáng Sinh! Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gift-giving_resize.jpg" alt=" " width="600" height="457" /></p>
<p>Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhằm lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.</p>
<p>Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.</p>
<p>Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.</p>
<p>Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm &#8216;Jim&#8217;, James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.</p>
<p>Della đã ngừng khóc.Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.</p>
<p>Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa.Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.</p>
<p>Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.</p>
<p>Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất.Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della.</p>
<p>Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại.Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.</p>
<p>Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu &#8216;Madame Eloise&#8217;.Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp,bà ta chẳng có một chút vẻ &#8216;Eloise&#8217; nào cả.</p>
<p>Della cất tiếng hỏi: &#8216;bà mua tóc tôi không?&#8217;</p>
<p>&#8216;Tôi chuyên mua tóc mà&#8217;, bà ta đáp và bảo: &#8216;hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi&#8217;</p>
<p>Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.<br />
&#8216;Hai mươi đồng&#8217; bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.</p>
<p>&#8216;Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi&#8217; Della nói.<br />
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ.Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.</p>
<p>Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.</p>
<p>Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: &#8216;mình có thể làm gì với nó đây?&#8217;. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. &#8216;Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!&#8217;. Cô tự nhủ :&#8217;Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?&#8217;</p>
<p>Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.</p>
<p>Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên.Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: &#8216;Đừng nhìn em như thế ,anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói &#8216;giáng sinh vui vẻ&#8217;, em có một món quà rất hay cho anh này!&#8217;</p>
<p>&#8216;Em đã cắt mất tóc rồi à?&#8217; Jim hỏi</p>
<p>&#8216;Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!&#8217; Della nói.</p>
<p>Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: &#8217;em nói là em đã bán tóc à?&#8217;</p>
<p>&#8216;Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?&#8217;</p>
<p>Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: &#8216;anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.&#8217;</p>
<p>Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!</p>
<p>Della nâng niu món quà ,mắt tràn đầy hạnh phúc. &#8216;Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim&#8217;, nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.</p>
<p>&#8216;Đẹp không anh? em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này&#8217;</p>
<p>Nhưng Jim không làm theo lời Della.Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói:&#8217;Della,hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu.Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu&#8217;</p>
<p>&#8230;đó là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai bạn trẻ đã hết lòng yêu nhau&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/qua-giang-sinh-2.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Món quà của cô tiên</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-co-tien.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-co-tien.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Oct 2012 02:02:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[món quà]]></category>
		<category><![CDATA[Món quà của cô tiên]]></category>
		<category><![CDATA[mon qua vo gia]]></category>
		<category><![CDATA[mon qua y nghia]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=182</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Món quà của cô tiên&#8221;- Hai cậu bé đang chơi trên sân vào một ngày gần Giáng Sinh. Bỗng trước mặt chúng, một cô tiên xuất hiện. Cô tiên nói : &#8211; Ta xuống đây để cho các con quà giáng sinh! Rồi cô đưa cho mỗi cậu bé một cuốn sách và biến mất]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h1>&#8220;Món quà của cô tiên&#8221;- Hai cậu bé đang chơi trên sân vào một ngày gần Giáng Sinh. Bỗng trước mặt chúng, một cô tiên xuất hiện. Cô tiên nói :<a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1333621923.img_.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-183 aligncenter" title="Món quà của cô tiên Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1333621923.img_.jpg" alt=" " width="300" height="322" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1333621923.img_.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1333621923.img_-279x300.jpg 279w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1333621923.img_-140x150.jpg 140w" sizes="(max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a></h1>
<div>&#8211; Ta xuống đây để cho các con quà giáng sinh!</div>
<div>Rồi cô đưa cho mỗi cậu bé một cuốn sách và biến mất ngay lập tức.</div>
<div>Hai cậu bé, Carl và Phillip mở hai cuốn sách rất đẹp, với những trang giấy trắng tinh như tuyết rơi lần đầu tiên và chẳng có dòng chữ nào. Nhiều tháng trôi qua. đúng đến đêm Giáng sinh năm sau, cô tiên quay lại :</div>
<div>&#8211; Các con yêu quí, ta cần phải lấy lại hai quyển sách ta đã tặng các con..</div>
<div>&#8211; Con có thể giữ quyển sách thêm một thời gian không ạ? -Philip hỏi &#8211; gần đây con ít khi nhớ đến nó lắm. Bây giờ con muốn vẽ thêm một số thứ vào cuốn sách.</div>
<div>&#8211; Không được &#8211; cô tiên nói &#8211; ta cần phải lấy nó đi.</div>
<div>&#8211; Giá mà con có thể viết vào quyển sách của con -carl cũng đề nghị &#8211; thỉnh thoảng con mới mở một trang&#8230;</div>
<div>&#8211; Các con hãy nhìn vào quyển sách của mình đi. -cô tiên bảo hai cậu bé. Và cô thắp lên hai chiếc đèn bằng bạc với ánh sáng lung linh để hai cậu có thể nhìn rõ hơn</div>
<div>Hai cậu bé xem quyển sách với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. Liệu đây có phải là quyển sách trắng bong mà họ đã nhận được một năm về trước không?trong hai quyển sách bây giờ là những đốm đen xấu xí, những vết cào. Cũng có những trang có hình vẽ nhỏ và dễ thương hoặc có màu vàng, màu bạc rực rỡ với hoa nở, và nhũng trang với hình cầu vồng, mặt trời&#8230;.Nhưng ngay cả những trang đẹp nhất cũng có những vết xước và những đốm đen xấu xí.</div>
<div>Cuối cùng, Carl và Philip ngẩng lên nhìn cô tiên.</div>
<div>&#8211; Ai đã làm điều nầy ạ? họ hỏi &#8211; lúc chúng con mở sách từng trang một đều trắng bóng, nhưng bây giờ thì quyển sách chẳng còn một trang trắng !</div>
<div>&#8211; Ta sẽ giải thích một vài điều cho các con nghe nhé?! &#8211; cô tiên nói &#8211; nhìn nầy, Philip, bông hoa hồng đang nở hiện lên trang nầy khi con giúp mẹ trông em và chú chim nhỏ xinh đẹp nầy sẽ chẳng bao giờ hiện ra trang sách nếu con không giúp em con học thay vì cãi nhau với nó.</div>
<div>&#8211; Nhưng tại sao lại có những đốm đen nầy ạ&#8230;- Philip hỏi.</div>
<div>&#8211; Đốm đen đó &#8211; cô tiên nói giọng buồn rầu &#8211; là khi một ngày con nói dối, một ngày con không biết yêu thương ai ngoài bản thân con. Những đốm đen nầy có cả ở hai quyển sách., tượng trưng cho những lúc các con hư. Còn những hình vẽ đẹp là những lúc các con ngoan&#8230;</div>
<div>-Ôi&#8230;giá như chúng con có thể xin lại quyển sách &#8211; Carl và Philip cùng kêu lên.</div>
<div>&#8211; Đó là điều không thể, các con ạ &#8211; cô tiên nói. Các con hãy nhìn bìa cuốn sách mà xem. nó đã được ghi ngày tháng của năm nay nên các con không bao giờ co thể dùng lại nó lần nữa. Nhưng ta lại mang cho các con những quyển sách mới đây. Hi vọng các con làm cho quyển sách của chính mình đẹp hơn.</div>
<div>Rồi cô tiên biến mất và trong tay hai cậu bé lại là hai quyển sách với những trang sách trắng mịn như tuyết rơi lần đầu&#8230;</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mon-qua-cua-co-tien.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
