<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>nghị lực - Chủ đề &#039;nghị lực&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/nghi-luc/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/nghi-luc</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 25 May 2013 02:02:27 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>nghị lực - Chủ đề &#039;nghị lực&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/nghi-luc</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Cây cầu hi vọng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cay-cau-hi-vong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cay-cau-hi-vong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 25 May 2013 01:59:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cây cầu]]></category>
		<category><![CDATA[cây cầu hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[hi vọng]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[vượt qua thử thách]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16701</guid>

					<description><![CDATA[Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu khó khăn, thử thách đang chờ đợi phía trước. Vì thế, hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân, đừng nên chần chừ và do dự. Đây là một câu chuyện có thật]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu khó khăn, thử thách đang chờ đợi phía trước. Vì thế, hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân, đừng nên chần chừ và do dự.</h2>
<p><img title="Cây cầu hi vọng Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cc5.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ.</p>
<p>Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người kỹ sư tài giỏi này đã nảy ra một ý tưởng táo bạo, xây dựng cây cầu nối giữa New York và Long Island. Tuy vậy, những chuyên gia hàng đầu trên thế giới về lĩnh vực này lại nhận định rằng: đây là một việc không thể và Roebling nên bỏ ngay những ý nghĩ này đi. Đây là việc chưa ai từng làm trước đó.</p>
<p>Nhưng Roebling vẫn không thể bỏ được những suy nghĩ này, nó như khắc sâu vào tâm trí ông. Lúc nào, ông cũng nghĩ đến nó. Ông cho rằng đây là một điều có thể thực hiện và ông đã nói ý tưởng này với một vài người. Sau nhiều cuộc thảo luận, ông đã thuyết phục được Washington – con trai của mình, là trên thực tế cây cầu có thể xây dựng được.</p>
<p>Lần đầu tiên làm việc cùng nhau, hai cha con đã phải đặt ra rất nhiều câu hỏi: Làm thế nào để hoàn thành được cây cầu? Làm thế nào để vượt qua trở ngại đang chờ trước mắt?&#8230; Nhưng với sự hứng khởi và lòng nhiệt huyết, họ đã thuê công nhân và xây dựng cây cầu mơ ước của mình.</p>
<p>Dự án khởi đầu suôn sẻ nhưng không lâu sau đó, một tai nạn khủng khiếp xảy ra và đã lấy đi mạng sống của vị kỹ sư đại tài. Còn Washington thì bị thương nặng, một phần của não bị ảnh hưởng khiến anh mất đi khả năng giao tiếp và đi lại. Nhiều người có những nhận định cực đoan và cho rằng dự án nên dừng lại vì chỉ có Roebling là người duy nhất biết cách để xây dựng cây cầu này mà thôi. &#8220;Một người đàn ông điên rồ và một dự án không tưởng&#8221;, &#8220;Thật ngu ngốc khi theo đuổi dự án này&#8221;&#8230; đó là những lời bàn tán của mọi người sau vụ tai nạn kinh hoàng kia.</p>
<p>Mặc dù có quá nhiều khó khăn nhưng Washington không hề nản chí, anh vẫn tiếp tục thực hiện ước mơ của cha mình. Anh cố truyền niềm tin, sự nhiệt huyết cho một số người bạn nhưng họ đã thực sự nản lòng và muốn từ bỏ. Khi Washington nằm trên giường bệnh, những tia nắng ấm lọt qua khe cửa sổ, rọi chiếu vào gương mặt đầy sự mệt mỏi, u buồn của anh. Một làn gió nhẹ thổi tấm màn trắng mỏng manh, lúc này, anh có thể thấy bầu trời và những ngọn cây đang đung đưa trước gió. Đó như là một thông điệp của người cha đã mất, mong muốn anh đừng từ bỏ ước mơ còn đang dang dở. Nhưng tất cả những gì anh có thể làm bây giờ chỉ là cử động được những ngón tay.</p>
<p>Bỗng nhiên, anh lóe lên một ý tưởng thú vị. Anh sẽ dùng chính những ngón tay kia để ra hiệu cho vợ của mình. Anh chạm ngón tay của mình lên bàn tay của vợ với ý muốn cô hãy đi gọi những kỹ sư một lần nữa. Khi họ tới đầy đủ, anh cũng đã sử dụng cách này để nói với họ những việc tiếp theo cần phải làm. Việc này có vẻ rất ngu ngốc nhưng nó đã làm cho dự án được tiếp tục vận hành.</p>
<p>Và thế là trong suốt 13 năm, anh đã gián tiếp điều hành công việc cho đến khi cây cầu được hoàn thành. Ngày nay, công trình ngoạn mục – cầu Brooklyn là đỉnh cao vinh quang, ghi nhận sự cống hiến, lòng quyết tâm, kiên trì của một người đàn ông bất chấp mọi khó khăn để vượt lên chính số phận của mình. Cùng với đó là sự đóng góp của đội ngũ kỹ sư, những người đặt niềm tin vào người đàn ông từng bị một nửa thế giới cho là điên rồ, với ý tưởng táo bạo. Nhắc đến cây cầu này, chúng ta cũng không thể quên công lao, sự tận tụy, hy sinh của một người phụ nữ kiên nhẫn trong suốt 13 năm để giải nghĩa những ký hiệu của người chồng khuyết tật.</p>
<p>Có lẽ câu chuyện đằng sau cây cầu Brooklyn nổi tiếng kia là một ví dụ điển hình nhất về thái độ sống vượt qua số phận, khó khăn của con người để chạm tay được đến ước mơ, khát vọng của mình. Cầu Brooklyn cho thấy những ước mơ tưởng chừng xa vời nhưng vẫn có khả năng thực hiện được khi con người có sự quyết tâm và lòng kiên trì.</p>
<p>Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu khó khăn, thử thách đang chờ đợi phía trước. Vì thế, hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân, đừng nên chần chừ và do dự. Kiến thức, niềm tin, lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm kiên trì vượt khó sẽ là những người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người chúng ta trên con đường đời.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cay-cau-hi-vong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nghị lực để vươn lên</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nghi-luc-de-vuon-len.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nghi-luc-de-vuon-len.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 10 Apr 2013 02:33:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hằng hải]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[nghi luc song]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực vươn lên]]></category>
		<category><![CDATA[Patti Wilson]]></category>
		<category><![CDATA[say me]]></category>
		<category><![CDATA[vượt qua thử thách]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14634</guid>

					<description><![CDATA[Patti đầy nghị lực cũng như say mê hăng hái, cô chỉ coi bệnh của mình như là một điều &#8220;bất tiện&#8221;. Cô không tập trung vào cái cô mất đi mà tập trung vào điều mà cô đang còn có. Và cô đã làm được thật nhiều khi có thật ít, còn bạn thì]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Patti đầy nghị lực cũng như say mê hăng hái, cô chỉ coi bệnh của mình như là một điều &#8220;bất tiện&#8221;. Cô không tập trung vào cái cô mất đi mà tập trung vào điều mà cô đang còn có. Và cô đã làm được thật nhiều khi có thật ít, còn bạn thì sao?</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nghị lực để vươn lên Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/299158_559925724027689_240595967_n.jpg" width="403" height="403" /></p>
<p>Ngay từ nhỏ, Patti Wilson đã được bác sĩ bảo rằng cô bị bệnh động kinh (epileptic). Cha của cô, Jim Wilson, là người thường xuyên tập luyện chạy bộ vào buổi sáng. Một ngày kia cô nói với cha cô &#8220;Cha ơi, con rất muốn chạy với cha hàng ngày, nhưng con sợ con sẽ bị lên cơn.&#8221; Cha cô nói với cô &#8220;Nếu con bị thì cha đã biết cần phải làm gì rồi nên đừng sợ, chúng ta cùng bắt đầu chạy.&#8221;<br />
Rồi họ chạy mỗi ngày. Thật là điều kỳ diệu đối với họ làø cô bé đã không bị lên cơn lần nào. Sau vài tuần, cô nói với cha &#8220;Cha ơi, con thật sự muốn phá kỷ lục thế giới quãng đường chạy dài nhất của nữ.&#8221; Cha cô tìm trong cuốn sách các kỷ lục thế giới Guiness và thấy rằng khoảng cách lớn nhất mà có người phụ nữ đã từng chạy là 80 dặm. Lúc đó Patti mới vào năm đầu tiên ở trung học, cô tuyên bố &#8220;Con sẽ chạy từ quận Cam (Orange County) tới San Francisco.&#8221; (Khoảng cách 400 dặm.) &#8220;Ðến năm thứ hai, con sẽ chạy tới Portland, Oregon.&#8221; (Khoảng hơn 1500 dặm.) &#8220;Tới năm thứ 3, con sẽ chạy tới St. Louis.&#8221; (Khoảng 2000 dặm.) &#8220;Tới năm cuối, con sẽ chạy tới Nhà Trắng.&#8221; (Khoảng hơn 3000 dặm đường.)<br />
Patti đầy nghị lực cũng như say mê hăng hái, cô chỉ coi bệnh của mình như là một điều &#8220;bất tiện&#8221;. Cô không tập trung vào cái cô mất đi mà tập trung vào điều mà cô đang còn có.<br />
Vào năm đó cô hoàn thành cuộc chạy đến San Francisco với chiếc áo thun ghi dòng chữ &#8220;I Love Epileptics.&#8221; Cha của cô chạy bên cạnh cô trên suốt quãng đường, và mẹ cô, một nữ y tá, thì lái xe theo để đề phòng mọi trường hợp có thể xảy ra.<br />
Vào năm thứ hai, các bạn học của Patti đã ủng hộ cô. Họ dựng lên một áp phích quảng cáo khổng lồ ghi &#8220;Chạy đi, Patti, chạy đi!&#8221; (Run, Patti, Run! &#8211; và sau đó đã trở thành khẩu hiệu của cô cũng như tựa đề cuốn sách sau này cô viết.) Trên đường thực hiện cuộc chạy đường dài mà đích đến là Portland, cô đã bị nứt gãy xương ở chân. Bác sĩ nói với cô rằng cô phải dừng không thể được chạy nữa. Ông nói &#8220;Tôi phải cố định khớp mắt cá của cháu để cháu không bị tật vĩnh viễn.&#8221; &#8220;Bác sĩ, bác không hiểu rồi,&#8221; cô nói &#8220;đây không phải là ý nghĩ bất chợt của cháu, nó thật sự là tấm lòng của cháu! Cháu không làm điều này vì bản thân cháu, cháu làm vậy để phá bung những xiềng xích trong suy nghĩ của nhiều người khác. Có cách nào để cháu vẫn có thể chạy tiếp được không hả bác?&#8221; Bác sĩ cho cô một lựa chọn. Ông chỉ băng bó lại thay vì bó bột cố định nó. Ông cảnh cáo cô rằng nó sẽ rất đau, sẽ bị sưng tấy lên. Cô nói với bác sĩ hãy băng chặt lại cho cô.<br />
Cô hoàn thành cuộc chạy đến Portland với Thống đốc bang cùng chạy chung trên dặm đường cuối cùng. Bạn cũng có thể đã thấy những tờ báo với tiêu đề &#8220;Người Vận Ðộng Viên Chạy Siêu Ðẳng, Patti Wilson, Ðã Hoàn Thành Cuộc Marathon Cho Người Bị Bệnh Ðộng Kinh Vào Sinh Nhật Thứ 17 Của Cô.&#8221;<br />
Sau bốn tháng chạy gần liên tục từ bờ Tây sang bờ Ðông, Patti đã tới Washington và bắt tay Tổng thống Hoa Kỳ. Cô nói với ông &#8220;Cháu muốn mọi người biết rằng người bị động kinh chỉ là những con người bình thường với cuộc sống bình thường.&#8221;<br />
Tôi kể về câu chuyện này một lần trong một buổi hội thảo của tôi cách đây không lâu, và sau đó một người đàn ông cao lớn đến gặp tôi. Ông đưa bàn tay khổng lồ cho tôi bắt và nói &#8220;Mark, tôi tên là Jim Wilson. Anh vừa kể về con gái tôi, Patti.&#8221; Ông kể rằng nhờ vào sự cố gắng không ngừng của cô bé, kết quả là đã kêu gọi đóng góp để mở được 19 trung tâm chữa bệnh động kinh trị giá nhiều triệu đô la.<br />
Patti Wilson cần thật ít để có thể làm được được thật nhiều như vậy. Còn bạn thì sao? Bạn có thể làm gì để vượt lên chính bản thân mình trong khi có đầy đủ sức khỏe?</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nghi-luc-de-vuon-len.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đừng bỏ cuộc bạn nhé</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/dung-bo-cuoc-ban-nhe.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/dung-bo-cuoc-ban-nhe.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Dec 2012 09:48:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[thành công]]></category>
		<category><![CDATA[vượt qua thử thách]]></category>
		<category><![CDATA[đừng bỏ cuộc]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2192</guid>

					<description><![CDATA[Khi mọi thứ trở nên tồi tệ, như thỉnh thoảng vẫn thế&#8230; Khi con đường bạn đang lê bước dường như trở thành dốc đứng. Khi thâu nhập đang giảm mà nợ nần lại tăng. Khi bạn muốn mỉm cười, nhưng lại phải thở dài. Khi sự lo âu đang đè nặng lên bạn, hãy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Khi mọi thứ trở nên tồi tệ, như thỉnh thoảng vẫn thế&#8230; Khi con đường bạn đang lê bước dường như trở thành dốc đứng. Khi thâu nhập đang giảm mà nợ nần lại tăng. Khi bạn muốn mỉm cười, nhưng lại phải thở dài. Khi sự lo âu đang đè nặng lên bạn, hãy nghỉ ngơi nếu cần thiết nhưng đừng bỏ cuộc bạn nhé.<span id="more-2192"></span></h2>
<h2><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Đừng bỏ cuộc bạn nhé Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/120402goctraitim113_90e8d.jpg" width="600" height="400" /></h2>
<p>Cuộc đời thật kỳ lạ với những khúc quanh ngõ quẹo như mỗi chúng ta vẫn nhận thấy. Sau quá nhiều lần thất bại, lẽ ra ta đã chiến thắng nếu như ta kiên trì theo đuổi, đừng bỏ cuộc dù cho bước tiến có vẻ chậm lại vì có thể bạn sẽ thành công trong những ngày sắp tới.</p>
<p>Thành công chính là sự tiếp nối, là kết qủa của nhiều thất bại. Sự u ám của đám mây mù hoài nghi làm bạn không thể biết được mình đang tiến gần đến đích rồi đấy, có khi tưởng chừng hãy còn rất xa nhưng có thể bạn đã ở gần kề. Vì thế hãy chiến đấu dù khi bạn đã bị trúng đòn nặng nề nhất; và khi mọi thứ có vẻ tệ hại nhất thì đó chính là lúc bạn càng không được phép bỏ cuộc.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/dung-bo-cuoc-ban-nhe.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Lật đật</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/lat-dat.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/lat-dat.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Dec 2012 08:48:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[con lat dat]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[dung day]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[vap nga]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2034</guid>

					<description><![CDATA[Hãy giống như lật đật &#8211; đứng dậy sau khi vấp ngã nhé các bạn, thất bại chính là mẹ của thành công. Ngày tôi mới chập chững bước đi, chuyện vấp té là một điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần vấp té, tôi vẫn thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ tới]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;">Hãy giống như lật đật &#8211; đứng dậy sau khi vấp ngã nhé các bạn, thất bại chính là mẹ của thành công.<span id="more-2034"></span></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Lật đật Hiểu về cuộc sống"decoding="async" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1341051795-1341050749_latdat.jpg" /></p>
<p>Ngày tôi mới chập chững bước đi, chuyện vấp té là một điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần vấp té, tôi vẫn thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ tới dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy.</p>
<p>Có một lần tôi bị té khá đau, mẹ dỗ mãi vẫn không nín khóc được. Lần này không phải tôi cố tình làm nũng mà thực sự là tôi rất đau. Mẹ bỗng đứng lên, mở cái tủ nhỏ xíu vẫn hay đựng những thứ linh tinh của mẹ. Rồi mẹ đem đến trước mặt tôi một con lật đật.</p>
<p>Mẹ đặt con lật đật xuống đất, đẩy cho nó ngã lăn ra rồi nói với tôi:</p>
<p>&#8211; Con hãy nhìn kìa, lật đật tuy nhỏ hơn con nhưng mỗi lần bị xô ngã, nó vẫn tự đứng dậy được. Nhìn xem con gái yêu của mẹ!</p>
<p>Tôi nhìn con lật đật. Ðúng là khi bị xô ngã, lật đật bật dậy ngay. Tôi thích thú trước trò chơi mới và quên cả cái đau. Mẹ nhìn tôi cười dịu dàng và nói:</p>
<p>&#8211; Con thấy không, dù thế nào đi nữa, lật đật cũng tự đứng dậy được. Lật đật rất ngoan và mẹ tin con gái của mẹ cũng ngoan như thế.</p>
<p>Tôi đã nín khóc và cứ tròn xoe mắt nhìn con lật đật cứ lắc lư nhưng không bao giờ bị té. Ngày ấy tôi đã cố gắng giống như lật đật. Mỗi lần vấp té, tôi đều cố gắng bật dậy ngay. Mẹ vẫn hay gọi tôi là &#8220;Cô bé lật đật đáng yêu của mẹ&#8221;.</p>
<p>Bây giờ bên cạnh tôi không có mẹ. Tôi đã trưởng thành và phải tự mình lo liệu hết mọi thứ. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn. Ðôi lúc mệt mỏi, chán chuờng, tôi muốn buông xuôi tất cả. Nhưng hình ảnh con lật đật và những lời động viên của mẹ cứ hiện về trong tôi. Và tôi lại tiếp tục bật dậy. Không gì có thể đánh gục tôi được. Bởi tôi đã quyết tâm làm một con lật đật&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/lat-dat.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cà rốt, trứng và cà phê!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ca-rot-trung-va-ca-phe.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ca-rot-trung-va-ca-phe.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Nov 2012 06:47:09 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[ca phe]]></category>
		<category><![CDATA[ca rot]]></category>
		<category><![CDATA[chon lua]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[trung]]></category>
		<category><![CDATA[vượt qua thử thách]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1264</guid>

					<description><![CDATA[Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.<span id="more-1264"></span><img title="Cà rốt, trứng và cà phê! Hiểu về cuộc sống"class="aligncenter" alt=" " /><img title="Cà rốt, trứng và cà phê! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cafe.carot_.jpg" alt=" " /></p>
<p>Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.</p>
<p>Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.</p>
<p>Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. &#8220;Mềm lắm cha ạ&#8221;, cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.</p>
<p>-Điều này nghĩa là gì vậy cha &#8211; cô gái hỏi.</p>
<p>&#8211; Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.</p>
<p>Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.</p>
<p>Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.</p>
<p>Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.</p>
<p>Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.</p>
<p>Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?</p>
<p>Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.</p>
<p>Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.</p>
<p>Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?</p>
<p><img title="Cà rốt, trứng và cà phê! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Carrot_Egg_or_Coffee_Bean___Which_O_.jpg" alt=" " /></p>
<div><span style="color: #000080"><br />
</span></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ca-rot-trung-va-ca-phe.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cậu bé cụt hai tay!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-cut-hai-tay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-cut-hai-tay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Nov 2012 07:47:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[nghi luc song]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[số phận]]></category>
		<category><![CDATA[vươn lên]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1142</guid>

					<description><![CDATA[Bạn buồn vì bị người thân hiểu nhầm, buồn khi thấy những người thân bên cạnh mình bị tổn thương, hay vì bất kỳ một lý do nào khác. Những lúc đó bạn cảm thấy cuộc sống thật tồi tệ và nhàm chán. Bạn không ngừng than trách bản thân, than trách số phận không công bằng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bạn buồn vì bị người thân hiểu nhầm, buồn khi thấy những người thân bên cạnh mình bị tổn thương, hay vì bất kỳ một lý do nào khác. Những lúc đó bạn cảm thấy cuộc sống thật tồi tệ và nhàm chán. Bạn không ngừng than trách bản thân, than trách số phận không công bằng với bạn. Chính những lý do đó làm bạn trở nên trì chệ, bạn ỉ lại, không nỗ lực và ngại vươn lên!</p>
<p><span id="more-1142"></span></p>
<p><img title="Cậu bé cụt hai tay! Video"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1523411866_k1.jpg" alt=" " /></p>
<p>Bạn nghĩ sao nếu mình không có đôi tay? Chắc bạn nghĩ nó thật kinh khủng đối với bạn. Nếu không có tay chắc bạn sẽ chẳng làm được gì cả.</p>
<p>Vậy xin ban hãy dừng lại một chút. Cùng xem và cảm nhận về cậu bé 11 tuổi này, xem xem cậu làm được những gì khi không có đôi tay giống chúng ta nhé!</p>
<div style="text-align: center;">[youtube]68MCkEApuLA[/youtube]</div>
<p>Cuộc sống luôn có những khiếm khuyết, ai trong chúng ta cũng có những bất toại riêng của mình. Nhưng đừng nản trí các bạn nhé, cậu bé trong Clip vừa rùi là minh chứng thiết thực nhất trong chúng ta. Bằng sự nỗ lực, cố gắng, không chịu thua số phận. Cậu đã làm được rất nhiều điều. Hơn hết là cậu luôn vui vẻ và sống rất tự lập.</p>
<p>Chúc các bạn luôn tìm được điểm tựa của mình, đừng e ngại vì bất cứ điều gì. Tất cả đều có thể nếu bạn không ngừng cố gắng!</p>
<p>Cố lên các bạn nhé!</p>
<p>Chúc các bạn thành công!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-be-cut-hai-tay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
