<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>người thầy vĩ đại - Chủ đề &#039;người thầy vĩ đại&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/nguoi-thay-vi-dai/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/nguoi-thay-vi-dai</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Fri, 18 Nov 2016 03:59:00 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>người thầy vĩ đại - Chủ đề &#039;người thầy vĩ đại&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/nguoi-thay-vi-dai</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện 20/11: Lời thầy dạy thuở ấy&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/loi-thay-day-thuo-ay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/loi-thay-day-thuo-ay.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 02 Nov 2013 04:24:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện 20/11 ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tri ân ngày nhà giáo việt nam]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen tri an thay co]]></category>
		<category><![CDATA[Lời thầy dạy]]></category>
		<category><![CDATA[Ngày 20/11]]></category>
		<category><![CDATA[người thầy vĩ đại]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=23368</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện 20/11 ý nghĩa về thầy cô. Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi. Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa. Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Câu chuyện 20/11 ý nghĩa về thầy cô. Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.</strong></p>
<p><em>Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.</em></p>
<div><em>Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…</em></div>
<p>Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thưở học trò có lớn mà không có khôn…</p>
<div>Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời.</div>
<div></div>
<div>Thuở ấy, chúng con nào biết làm người phải có lấy một ước mơ, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những ước mơ đầu tiên ấy!</div>
<div></div>
<div>Thuở ấy, chúng con nào biết cuộc đời chỉ có những bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… Cuộc đời này vẫn luôn là bài một bài toán khó, mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “trải nghiệm”.</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay-3663b.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-23369 aligncenter" title="Câu chuyện 20/11: Lời thầy dạy thuở ấy... Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay-3663b.jpg" alt=" " width="450" height="338" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay-3663b.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay-3663b-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay-3663b-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></div>
<div>Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác.</div>
<div>
<div></div>
<div>Thưở ấy, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.</div>
<div></div>
<div>Thuở ấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình có người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…</div>
<div></div>
<div>Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc đời bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài.</div>
<div></div>
<div>Thầy dạy chúng con hãy biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay1-3663b.jpg"><img title="Câu chuyện 20/11: Lời thầy dạy thuở ấy... Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-23370 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay1-3663b.jpg" alt=" " width="450" height="292" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay1-3663b.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay1-3663b-300x194.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loithaydaythuoay1-3663b-140x90.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></div>
<div style="text-align: center;">Câu chuyện 20/11: Lời thầy dạy thuở ấy&#8230;</div>
<div></div>
<div>Thuở ấy, chúng con nào biết cuộc đời luôn là những vòng quanh. Những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh luôn là một phần không thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng… Nếu cuộc đời con không có những khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi rất nhiều rồi.</div>
<div></div>
<div>
<div></div>
<div>Thầy còn dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa cuộc đời con đã sống như lời thầy dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi…</div>
<div></div>
<div></div>
<div><em>Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…</em></div>
<div><em> </em></div>
<div><em>Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…</em></div>
<div><em> </em></div>
<div><em>Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…</em></div>
<div><em> </em></div>
<div><em>Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…</em></div>
<div>[dropshadowbox align=&#8221;center&#8221; effect=&#8221;lifted-both&#8221; width=&#8221;90%&#8221; height=&#8221;&#8221; background_color=&#8221;#fce2ad&#8221; border_width=&#8221;1&#8243; border_color=&#8221;#dddddd&#8221; ]<strong><span style="color: #000000;">Để Ngày 20/11 được trọn vẹn với thầy cô. Bạn có thể tham khảo thêm các mẫu quà tặng sau: <a style="color: #000000;" href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011" target="_blank">https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011</a></span></strong>[/dropshadowbox]</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/loi-thay-day-thuo-ay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện 20/11: Người Thầy của cuộc đời con!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-thay-cua-cuoc-doi-con.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-thay-cua-cuoc-doi-con.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 02 Nov 2013 04:05:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[20/11]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện 20/11 ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[cau chuyen giang sinh]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tri ân ngày nhà giáo việt nam]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về người thầy]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện ý nghĩa về thầy cô]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi cha vi dai]]></category>
		<category><![CDATA[Người thầy của cuộc đời con]]></category>
		<category><![CDATA[người thầy vĩ đại]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=23359</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện ý nghĩa về thầy cô 20/11: Con ước một ngày nào đó được như cha của con, người đã tiếp lửa cho ước mơ của con tiếp bước theo sự nghiệp trồng người của cha, người thầy của cuộc đời con&#8230; Cha!&#8230; Có niềm tự hào con luôn cất giữ trong tum 20]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Câu chuyện ý nghĩa về thầy cô 20/11: Con ước một ngày nào đó được như cha của con, người đã tiếp lửa cho ước mơ của con tiếp bước theo sự nghiệp trồng người của cha, người thầy của cuộc đời con&#8230;</h2>
<p>Cha!&#8230;</p>
<p>Có niềm tự hào con luôn cất giữ trong tum 20 năm sống trên đời, đó là niềm tự hào vì truyền thống gia đình, vì sự nghiệp hơn 35 năm trồng người của cha. Cha là nhà giáo, là người đã truyền cho con nhiệt huyết với nghề và vun đắp trong con ước mơ được đứng trên bục giảng, truyền đạt những bài học làm người đến các em thơ.</p>
<div> Nghề giáo, cha từng nói đôi khi nó như là cái cơ duyên của đời người, có duyên với nghề mới thành nhà giáo. Cha ngày trẻ thích kinh tế nhưng lại chọn sư phạm Toán cũng bởi vì gia đình nghèo, không đủ điều kiện ăn học và nghề giáo là cái duyên không hẹn mà tới.</div>
<div></div>
<div>Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào cha còn là chàng sinh viên trẻ nhận công tác ở một tỉnh miền núi mà hiện giờ cha đã là người thầy lão làng, sống, làm việc và cống hiến hơn 35 nắm cho sự nghiệp trồng người. Yêu nghề, tâm huyết và sống bằng nghề là cả chặng đường dài 35 năm mà cha đã trải qua.</div>
<div></div>
<div> Ngày trước, cả nhà cùng đi trên một chiếc xe đạp cọc cạch, con ngồi trước, mệ bồng chị ngồi sau, gia đình sống trong ngôi nhà tập thể bé tí trong ngôi trường cấp hai của xã. Cha buổi sáng làm thầy, buổi chiều làm nông dân, trồng rau, nuôi lợn, chẳng nghề nào cha chưa trải qua, cũng vì nghề giáo quá nghèo.</div>
<div></div>
<div>Con nhớ những đêm cha miệt mài dưới ánh đèn vàng mờ ảo, soạn bài cho giờ ngày mai lên lớp, bên trang giáo án cho tới lúc sang canh khi sương rơi đẫm lá.</div>
<div></div>
<div>Con nhớ trong đội tuyển học sinh giỏi năm ấy có một anh học sinh vì nhà nghèo không có tiền đi học phải bỏ lớp, cha đã đến tận nhà động viên gia đình, cha tạo mọi điều kiện tốt nhất cho anh ấy được học thi và miễn toàn bộ học phí cho anh. Không phụ lòng cha, kỳ thi năm ấy anh là người giành giải nhất môn Toán cấp tỉnh.</div>
<div></div>
<div>Xen lẫn với niềm tự hào, con biết còn có thứ tình cảm lớn hơn mà người học trò ấy dành cho cha, sự kính trọng, lòng biết ơn. Con nhớ nụ cười của cha, những lời giảng hóm hỉnh, cả niềm vui trong đôi mắt cha khi thấy từng lứa học trò ra trường ngày càng trưởng thành trên bước đường đời.</div>
<div></div>
<div><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay.jpg"><img title="Câu chuyện 20/11: Người Thầy của cuộc đời con! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-23361" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay.jpg" alt=" " width="350" height="283" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay-300x242.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chan-dung-nguoi-thay-140x113.jpg 140w" sizes="(max-width: 350px) 100vw, 350px" /></a></div>
<div></div>
<div>Con nhớ những hôm cha thức suốt đêm với bài toán khó, những bài toán mà cha thường đùa rằng &#8220;không thể để đến ngày mai vì học trò ngày càng thông minh hơn thầy rồi&#8221;. Cha tìm tài liệu, hướng dẫn học sinh làm bài cẩn thận từng chút, kiên trì giảng giải cho các anh chị ấy hiểu một cách chi tiết nhất. Chẳng vậy mà có nhiều học sinh tìm đến lớp của cha, vì lòng nhiệt tình và trách nhiệm đối với những giờ lên lớp.</div>
<div>
<div></div>
<div>Ngoài giờ dạy, cha còn là người thầy yêu thương học trò, luôn tạo điều kiện tốt nhất cho những học sinh có hoàn cảnh. Dù nhà mình bữa đói bữa no nhưng cha chẳng ngần ngại chừa phần cơm cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Nhìn những ánh mắt ngây thơ tồi tội, con biết cha chẳng thể kìm lòng vì một phần tuổi thơ của cha ẩn hiện trong đôi mắt ấy, &#8220;chỉ có học mới giúp những đứa trẻ ấy thoát khỏi cảnh nghèo đói&#8221;.</div>
<div></div>
<div>Chưa bao giờ con gái thấy sự mệt mỏi trên gương mặt cha, chỉ thấy niềm hạnh phúc xen lẫn niềm tự hào, lòng nhiệt huyết và say mê với nghề của cha mà thôi. Con nhớ bài học đầu tiên cha dạy con &#8220;hãy tự đứng dậy mỗi khi vấp ngã con nhé&#8221;, bài học đó còn theo con đến tận bây giờ, khi con vấp ngã không chỉ một lần mà rất nhiều những lần khác trong cuộc đời.</div>
<div></div>
<div>Con vẫn chỉ là đứa con gái nhỏ bé yếu đuối thôi cha ạ, vẫn sẽ òa lên nức nở, con khóc vì đau, con khóc vì bên cạnh con chẳng còn ai nâng con dậy như ngày nào. Nhưng rồi khi khóc chán chê con lại tự mình đứng dậy, có lẽ vì đâu đó trong hồi ức của con gái vẫn vang vọng những lời dạy của cha khi thơ bé &#8220;đừng khóc con gái, con sẽ tự mình đứng dậy phải không? Ngoan nào, cố lên con&#8221;. Sẽ không có ai nâng con dậy nếu con không tự làm.</div>
<div>Khi con lớn cha dạy con biết quý những trang sách và tự bao giờ cha trở thành người giáo dạy văn của con. Cha luôn dặn con phải sống mạnh mẽ, không được yếu đuối, không được nhu nhược. Cha lo lắng cuộc đời không bằng phẳng với những xô bồ, bon chen phức tạp, với những giả dối, lừa lọc sẽ xô bước chân con vấp ngã.</div>
<div></div>
<div>Cha dạy con phải sống sao cho trọn vẹn, đừng để nuối tiếc và ân hận quá nhiều, đừng để cả cuộc đời phải nói &#8221;giá như, nếu thì&#8221;. Những bài học cha dạy luôn đúng, và như thế đã hơn một lần con cố sức gồng mình để trở thành ai đó khác. Hồi bé, mỗi buổi lên lớp, cha mang con đến trường, vừa dạy cha vừa bế con trên tay, có khi con còn làm học sinh bất đăc dĩ của cha, ngồi lẫn vào anh chị học sinh lớn. Hồi bé con ngoan, dễ bảo, chẳng mấy khi khóc nhè lúc lên lớp, ngồi im thin thít cho đến khi cha hết giờ.</div>
<div></div>
<div>Tuổi thơ của con gắn liền với viên phấn, góc bảng, với những bài giảng của cha. Lớn thêm một chút con không được cha bế trong những giờ lên lớp nhưng con vẫn lấp ló ở cửa lớp ngóng vào trong, những bài học đầu tiên con học là từ nơi ấy. Mười mấy năm trôi qua nhưng những ký ức ấy chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm trí con. Nó luôn được cất giữ cẩn thận trong một phần nào đó của những trang nhật ký tuổi thơ con, những kỷ niệm đẹp thời thơ ấu mà con từng sống, từng trải qua. Cho đến bây giờ khi đã lớn, đôi lúc con vẫn lấp ló sau cửa lớp mỗi giờ lên lớp của cha, nghe những bài giảng quen thuộc, nghe giọng nói ấm áp, nhìn cử chỉ của cha, làm sao con có thể quên được, vẫn rất nhớ cha ạ.</div>
<div></div>
<div>Chẳng ai giàu có tiền bạc nhờ nghề giáo, cha của con cũng thế. Cho dù nhà mình chẳng giàu có nhưng thay vào đó là những thứ mà người giàu không bao giờ có được. Đó là niềm vui, tiếng cười, đó là tình cảm, niềm hạnh phúc mà chỉ có những người thầy mới biết nó thiêng liêng, cao quý đến nhường nào.</div>
<div></div>
<div>35 năm, bao nhiêu thế hệ học trò đã đi qua và năm nào cũng thế, cứ đến dịp lễ tết hay những ngày đặc biệt nào đó, cha tiếp khách mệt nghỉ, hoa quà tràn ngập. Nhà mình rộn vang tiếng cười, những cái bắt tay, những cái ôm, những giọt nước mắt, những lời tri ân sâu sắc là món quà quý giá mà không có tiền bạc nào có thể mua nổi. Cha chưa bao giờ biết con gái tự hào vì điều đó đến nhường nào đâu.</div>
<div>
<div>Và tự bao giờ cha đã truyền cho con tình yêu, lòng say mê với nghề giáo và ước mơ một lần được đứng trên bục giảng, được truyền đạt những bài học làm người quý báu đến gương mặt các em thơ. Con ước một ngày nào đó được như cha của con, người đã tiếp lửa cho ước mơ của con tiếp bước theo sự nghiệp trồng người của cha.</div>
<div></div>
<div>Mỗi ngày trôi qua con lại thấy tóc cha thêm nhiều sợi bạc. Cha giờ đây không thể nắm tay dạy con đi thế nào cho đúng, cha cũng không thể chấm điểm hai mỗi khi con mắc lỗi sai, con phải đi trên con đường riêng của mình dù con cảm thấy hụt hẫng, cảm thấy bị bỏ rơi. Nhưng con biết khi khó khăn, chán nản, tuyệt vọng, con vẫn có một bàn tay khẽ đặt lên vai và tiếp thêm sức mạnh để con đi tiếp.</div>
<div></div>
<div>Con đang chập chững với ước mơ của mình nhưng trong suốt cuộc hành trình đó con gái chưa bao giờ đơn độc vì có cha ở bên, cổ vũ động viên và vun đắp cho ước mơ của con từng ngày. Ước mơ lớn mà con đã ấp ủ từ khi còn bé chưa bao con quên và ngừng nỗ lực để thực hiện nó.</div>
<div></div>
<div><em><strong>Cha hãy tin là con có thể làm tốt điều đó, cha nhé!</strong></em></div>
<div>[dropshadowbox align=&#8221;center&#8221; effect=&#8221;lifted-both&#8221; width=&#8221;90%&#8221; height=&#8221;&#8221; background_color=&#8221;#fce2ad&#8221; border_width=&#8221;1&#8243; border_color=&#8221;#dddddd&#8221; ]<strong><span style="color: #000000;">Để Ngày 20/11 được trọn vẹn với thầy cô. Bạn có thể tham khảo thêm các mẫu quà tặng sau: <a style="color: #000000;" href="https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011" target="_blank">https://quatructuyen.com/qua-ngay-2011</a></span></strong>[/dropshadowbox]</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-thay-cua-cuoc-doi-con.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 13 &#8211; Ba người thầy vĩ đại</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ba-nguoi-thay-vi-dai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ba-nguoi-thay-vi-dai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 Apr 2013 03:31:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[ba người thầy]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[học hỏi]]></category>
		<category><![CDATA[học hỏi để thành công]]></category>
		<category><![CDATA[khả năng học hỏi]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi thay]]></category>
		<category><![CDATA[người thầy vĩ đại]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14153</guid>

					<description><![CDATA[Em chào anh Chị! Tuần mới của anh chị chắc bận rộn lắm nhỉ! đặc biệt sáng nay trời lại mưa nữa !Em hi vọng dù thời tiết không đẹp cho lắm nhưng anh sẽ vẫn mỉm cười ! Anh chị thân mến. Đôi khi mình nhận thấy rằng mình có 1 điều gì đó]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Em chào anh Chị!</h2>
<h2>Tuần mới của anh chị chắc bận rộn lắm nhỉ! đặc biệt sáng nay trời lại mưa nữa !Em hi vọng dù thời tiết không đẹp cho lắm nhưng anh sẽ vẫn mỉm cười !</h2>
<p>Anh chị thân mến. Đôi khi mình nhận thấy rằng mình có 1 điều gì đó còn khuyết thiếu nhưng không sao cả đó là dấu hiệu tốt để ta học hỏi và trải nghiệm. Nếu chúng ta quá hoàn thiện chúng ta sẽ không chịu học hỏi và vô cảm. Mong rằng chúng ta Biết vừa lòng với những gì mình đang có mà không rơi vào so đo, không hối hả để có được hơn bằng mọi cách , nhưng cũng không tự mãn để tiếp tục phấn đấu.</p>
<h2>Ba người thầy vĩ đại</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 13 - Ba người thầy vĩ đại Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Ck0HF1syB5nhgHL_HQa7Qg.jpg" width="350" height="270" /></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: &#8220;Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;">Hasan đáp: &#8220;Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: &#8220;Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: &#8220;Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!&#8221; Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: &#8220;Có trộm được gì không?&#8221; và ông ta đều đáp: &#8220;Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ&#8221;. Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: &#8220;Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.</p>
<p style="text-align: justify;">Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: &#8220;Con tự thắp cây nến này phải không?&#8221; Đứa bé đáp: &#8220;Thưa phải.&#8221; Đoạn ta hỏi: &#8220;Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: &#8220;Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #0000ff; font-family: Verdana, Arial; font-size: 12px; line-height: normal; background-color: #f0f0f0;"> </span></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Ba người thầy vĩ đại &#8211; <em><strong>Thu Hương st</strong></em></strong></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: center;"><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 13 - Ba người thầy vĩ đại Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ba-nguoi-thay-vi-dai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
