<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>niem tin - Chủ đề &#039;niem tin&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/niem-tin/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/niem-tin</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 03 Aug 2013 03:49:32 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>niem tin - Chủ đề &#039;niem tin&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/niem-tin</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Tin vào bản thân mình là sẽ làm được</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tin-vao-ban-than-minh-la-se-lam-duoc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tin-vao-ban-than-minh-la-se-lam-duoc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 03 Aug 2013 03:39:42 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bạn sẽ làm được]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[niềm tin vào chính bản thân]]></category>
		<category><![CDATA[tin vào bản thân]]></category>
		<category><![CDATA[tin vào chính mình]]></category>
		<category><![CDATA[tự tin]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19340</guid>

					<description><![CDATA[Tôi vẫn nhớ, khi tôi nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty cũ, hôm đó là một ngày thu, thời tiết khá dễ chịu, sếp của tôi đưa cho tôi một ly nước và hỏi tôi rằng vì sao tôi muốn nghỉ việc. Tôi trình bày muôn vàn lí do, và sếp của tôi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tôi vẫn nhớ, khi tôi nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty cũ, hôm đó là một ngày thu, thời tiết khá dễ chịu, sếp của tôi đưa cho tôi một ly nước và hỏi tôi rằng vì sao tôi muốn nghỉ việc. Tôi trình bày muôn vàn lí do, và sếp của tôi cũng giải quyết toàn bộ lí do đó để tôi cảm thấy ổn!</h2>
<p style="text-align: justify;"><img title="Tin vào bản thân mình là sẽ làm được Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/824efd92-3f42-468e-ae8b-b4fa4f22b61a.jpg" /><br />
Sếp muốn tôi ở lại, ít ra là thời gian này. Tuy nhiên, vì một vài lí do cá nhân, tôi đã không thể đồng ý.<br />
Sếp cũ của tôi nhìn tôi, anh ấy nói: H à, em có biết cuộc sống này, điều mà chúng ta sợ nhất là gì không?<br />
Tôi nhìn anh ấy hồi lâu, im lặng không trả lời.</p>
<p>Anh ấy tiếp tục nói, bằng ngôn ngữ Việt chưa chuẩn lắm: Con người ta sống, cần phải có mục tiêu. Em từng nói em muốn học kinh nghiệm của anh, học kinh doanh ở Việt Nam, thích thú tìm tòi, vậy anh còn nhiều điều chưa dạy em, sao em lại muốn nghỉ?! Như thế có phải là em từ bỏ mục tiêu của mình quá dễ dàng không?<br />
Phải thừa nhân một điều, sếp của tôi nhớ nhiều chi tiết rất sâu sắc, những gì anh ấy nói là những gì tôi đã trả lời khi chúng tôi nói chuyện trong buổi phỏng vấn.</p>
<p>Tôi suy nghĩ một lát, rồi trả lời anh ấy. Dạ, con người sống, dĩ nhiên phải có mục tiêu. Nhưng trong những điều kiện khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, mục tiêu cần điều chỉnh sao cho phù hợp. Đối với em thời điểm hiện tại, mục tiêu quan trọng nhất không phải là kiếm tiền nữa. Em sắp phải nhập học, và em ưu tiên cho việc đó hơn. Em rất hi vọng anh hiểu và đồng ý cho em&#8230;<br />
Sếp tôi im lặng, và sau đó anh ấy làm những gì tốt nhất có thể để giải quyết cho tôi nghỉ việc, còn kịp thời gian để đi làm công việc mới. Và tôi đã luôn thầm cảm ơn anh ấy vì điều đó!<br />
Ví dụ về câu chuyện trên,chỉ như một bức tranh họa cho vấn đề tôi muốn nhắc tới. Mỗi người cần tìm cho mình một mục tiêu, động lực để sống.</p>
<p>Khi tôi nói chuyện với bạn tôi, trong buổi tối hôm qua. Anh ấy nói, anh ấy cảm thấy cuộc sống rất đáng chán, anh ấy luôn nghĩ rất nhiều về quá khứ, cảm giác mình yếu đuối. Thậm chí, anh ấy nghĩ đến việc tự tử. Tiền đâu tư mất hết, công việc hiện tại nhàm chán, với vô số những vấn đề không tên đè nặng lên vai anh ấy.</p>
<p>Dĩ nhiên, trong hoàn cảnh ấy, tôi chỉ biết làm mấy trò trẻ con như lè lè, lêu lêu để anh ấy cảm thấy vấn đề nhẹ nhàng hơn mà thôi bởi vì những gì phân tích vào thời điểm đó, dĩ nhiên trở nên hại não vô cùng.<br />
Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn rằng không có vấn đề nào là vấn đề, cách chúng ta nhìn nhận vấn đề mới thực sự là vấn đề!<br />
Tôi hiểu sau câu chuyện của bạn mình, anh ấy đã thiếu đi động lực cần thiết để tìm thấy những niềm vui của cuộc sống!</p>
<p>Cách đây 8 năm trước, khi tôi ngồi ven bờ sông Hồng, giá như lúc đó, tôi nhắm mắt lại, nhảy 5 bước, có thể đã chấm hết cuộc sống của mình.</p>
<p>Nhưng, ngay cả lúc tuyệt vọng, chơ vơ nhất như thế, tôi vẫn tồn tại 1 suy nghĩ: Gia đình đã nuôi tôi 15 năm, cho tôi ăn học đến bây giờ, kết quả tôi chấm dứt cuộc đời mình như vậy, có phải là quá bất hiếu không?</p>
<p>Tôi đã ngồi đó, khóc chán chê, rồi đứng dậy trở về nhà, trong đầu vẫn quẩn quanh không một tia hi vọng, nhưng thời điểm đó, thứ tôi biết duy nhất, tôi cần phải sống đã!</p>
<p>Chưa biết là sống cho tôi, cho gia đình tôi hay cho cả thế giới rộng lớn ngoài kia, nhưng ít ra trong mỗi người, chúng ta phải luôn tồn tại mong muốn được sống!</p>
<p>Hãy so sánh với hàng trăm người đang chiến đấu với bệnh tật, đấu tranh dành cơ hội để thấy ánh mặt trời mà chúng ta coi đó như điều hiển nhiên được nhận từ cuộc sống này, hãy so sánh với những người sinh ra thậm chí không được bình thường như chúng ta, họ vẫn sống yêu đời và hồn hậu. Thậm chí hãy nhớ đến những người,lúc cái chết cận kề, họ cũng chưa bao giờ từ bỏ mong muốn được sống!</p>
<p>Hãy nhớ đến điều đó để mỗi ngày suy nghĩ tích cực và sống cho trọn vẹn!<br />
Bạn có thể mệt mỏi một ngày, vài ngày, có thể cảm thấy cô đơn, chênh vênh, chán nản. Điều đó không có gì sai cả, đó là những cung bậc cảm xúc hết sức đời thường. Nhưng hãy biết cách để tìm lại chính mình sau những giây phút ấy, cố gắng một cách tốt nhất để tìm về động lực sống cho chính bạn.</p>
<p>Bằng những gì đã qua, tôi nhận ra một điều rằng chuyện to lớn đến mấy, khủng khiếp đến mấy, ngay cả khi cái ngày 31/12 tới có là ngày tận thế đi nữa, thì&#8230;từ từ&#8230;việc gì cũng có cách giải quyết của nó. Dĩ nhiên, có thể là cách giải quyết tốt, cũng có thể là cách giải quyết chưa được tốt cho lắm. Nhưng mà không sao hết, chỉ là ngay tại thời điểm đó, cách nhìn của chúng ta về vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn mà thôi!</p>
<p>Và hãy hiểu, không ai có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề tốt hơn bản thân chúng ta! Đừng mong chờ một động lực đến từ người khác, hay sự tư vấn của người khác về động lực cho mình, vì chỉ chính mình mới biết mình cần điều gì nhất.</p>
<p>Các chàng trai, cô gái của tôi ơi, nếu một ngày bạn cảm thấy chán nản, bi quan, thậm chí là tuyệt vọng, đừng quá lo lắng, khóc thật to nếu muốn, hét thật lớn nếu thấy cần, chạy thật xa nếu như thế khiến lòng mình nhẹ nhõm, hay đơn giản chỉ là nhắm mắt lại cho một giấc ngủ lẩn tránh âu lo. Hãy cứ làm thế, để rồi, sau tất cả những điều đó, mở mắt ra, hít một hơi dài, chúng mình lại tìm thấy tinh thần để sống, bước tiếp, miệt mài cho những những giấc mơ!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tin-vao-ban-than-minh-la-se-lam-duoc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Niềm tin</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/niem-tin-2.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/niem-tin-2.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 Jul 2013 02:14:38 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[lòng tin]]></category>
		<category><![CDATA[lòng tin vào Chúa]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[sự tin tưởng]]></category>
		<category><![CDATA[tin vào Chúa]]></category>
		<category><![CDATA[đức tin]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18328</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Sự kết nối giữa con người và Chúa đó là NIỀM TIN. Tất cả những điều đó giữ cho mọi thứ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục còn đó và phát triển.&#8221; Giáo sư : Con trai là một người theo đạo Thiên Chúa Giáo đúng không? Sinh viên : Dạ đúng thưa giáo sư]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>&#8220;Sự kết nối giữa con người và Chúa đó là NIỀM TIN. Tất cả những điều đó giữ cho mọi thứ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục còn đó và phát triển.&#8221;</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Niềm tin Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tin-vao-Chua.jpg" width="363" height="400" /></p>
<p>Giáo sư : Con trai là một người theo đạo Thiên Chúa Giáo đúng không?</p>
<p>Sinh viên : Dạ đúng thưa giáo sư</p>
<p>Giáo sư : Vậy con có tin vào Chúa không?</p>
<p>Sinh viên : Tất nhiên rồi thưa giáo sư</p>
<p>Giáo sư : Chúa tốt lành chứ?</p>
<p>Sinh viên : Chắc chắn là như vậy</p>
<p>Giáo sư : Chúa có tất cả quyền lực không?</p>
<p>Sinh viên : Dạ có</p>
<p>Giáo sư : Anh trai tôi chết vì ung thư mặc dù anh ấy đã cầu nguyện với Chúa chữa lành cho anh ấy rất nhiều. Hầu hết trong chúng ta ai cũng đã cố gắng giúp đỡ người khác khi họ đau ốm. Nhưng Chúa thì không. Vậy cậu nói xem Chúa tốt lành như thế nào?</p>
<p>(Sinh viên im lặng)</p>
<p>Giáo sư : Cậu không thể trả lời phải không? Vậy chúng ta lại bắt đầu lại với câu hỏi : Chúa tốt lành không?</p>
<p>Sinh viên : Dạ có</p>
<p>Giáo sư : Quỷ Satan có tốt lành không?</p>
<p>Sinh viên : Không.</p>
<p>Giáo sư : Vậy quỷ Satan là đến từ đâu?</p>
<p>Sinh viên : Dạ, từ …Chúa mà ra…</p>
<p>Giáo sư : Đúng rồi. Con trai hãy nói cho ta biết, tội ác có tồn tại trên thế giới này không?</p>
<p>Sinh viên : Dạ có</p>
<p>Giáo sư : Tội ác ở khắp mọi nơi phải không? Và Chúa tạo nên tất cả mọi thứ, đúng không?</p>
<p>Sinh viên : Đúng!</p>
<p>Giáo sư : Vậy ai tạo ra tội ác?</p>
<p>(Sinh viên không trả lời)</p>
<p>Giáo sư : Vậy còn bệnh tật? sự đồi bại? lòng thù hận ? sự xấu xa? Tất cả những thứ kinh khủng đó vẫn tồn tại trên thế giới chứ?</p>
<p>Sinh viên : Dạ đúng , thưa Giáo sư</p>
<p>Giáo sư : Vậy, ai tạo nên chúng?</p>
<p>(Sinh viên không trả lời)</p>
<p>Giáo sư : Khoa học nói rằng chúng ta có 5 Giác quan để nhận định và quan sát thế giới xung quanh ta. Hãy nói cho ta biết, con đã từng thấy Chúa chưa?</p>
<p>Sinh viên : Dạ chưa.</p>
<p>Giáo sư : Nói cho ta biết cậu đã từng nghe Chúa nói chưa?</p>
<p>Sinh viên : Chưa, thưa Giáo sư</p>
<p>Giáo sư : Cậu đã từng cảm nhận thấy CHÚA, nếm được mùi vị của CHÚA, ngửi được CHÚA chưa? Cậu đã từng bao giờ nhận thức được bằng bất cứ giác quan nào về Chúa chưa?</p>
<p>Sinh viên : Chưa thưa Giáo sư. Con e là chưa cảm nhận được giác quan nào cả</p>
<p>Giáo sư : Vậy cậu còn tin vào Chúa không?</p>
<p>Sinh viên : Dạ có</p>
<p>Giáo sư : Theo kinh nghiệm, những thử nghiệm, những phương pháp chứng minh khác, Khoa học nói rằng CHÚA không hề tồn tại. Con nói về điều này thế nào, con trai?</p>
<p>Sinh viên : Không là gì cả. Tôi chỉ có niềm tin.</p>
<p>Giáo sư : Đúng rồi, đức tin. Và đó là vấn đề mà Khoa học gặp phải</p>
<p>Sinh viên : Thưa Giáo sư, có tồn tại một thứ gọi là “nóng” không?</p>
<p>Giáo sư : Có!</p>
<p>Sinh viên : Và có tồn tại thứ gọi là “lạnh” không?</p>
<p>Giáo sư : Có!</p>
<p>Sinh viên : Không có, thưa Giáo sư. Nó không hề có.</p>
<p>(Giảng đường bỗng trở nên im lặng với câu trả lời bất ngờ của cậu sinh viên)</p>
<p>Sinh viên : Thưa Giáo sư, giáo sư có thể có rất nhiều thứ gọi là nóng, và còn có thể nóng hơn, siêu nóng, cực kì nóng, nhiệt độ nóng trắng. Nhưng chúng ta không có bất cứ gì gọi là lạnh. Chúng ta có thể đạt đến nhiệt độ dưới 0 đến -458 độ, nhưng chúng ta không thể đạt đến mức thấp hơn con số đó. Không có bất cứ thứ gì gọi là lạnh , lạnh là một từ ngữ chúng ta dùng để mô tả sự vắng mặt của nóng . Chúng ta không thể đo lường được lạnh, lạnh đến đâu. Nóng là một loại năng lượng , và lạnh không phải là mặt trái của nóng, thưa giáo sư, chỉ là sự vắng mặt của nóng mà thôi.</p>
<p>(Giảng đường thinh lặng với những giải thích của cậu sinh viên)</p>
<p>Sinh viên : Còn về bóng tối thì sao thưa Giáo sư ? Có thứ gì để gọi là “bóng tối” không?</p>
<p>Giáo sư : Có. Đêm tối là gì, nếu nó không phải là bóng tối ?</p>
<p>Sinh viên : Giáo sư lại sai nữa rồi. Bóng tối là sự thiếu vắng của một thứ khác. Giáo sư có thể có được ánh sáng yếu, ánh sáng trung bình, ánh sáng mạnh, ánh sáng chớp. Nhưng nếu không có ánh sáng một cách thường xuyên, Giáo sư sẽ chẳng có cái gì để gọi là “bóng tối” .Trong thực thế, không có bóng tối , nếu có , Giáo sư có thể làm cho bóng tối trở nên tối hơn không thưa Giáo sư?</p>
<p>Giáo sư : Vậy vấn đề mà con đang muốn đề cập ở đây là gì , chàng thanh niên trẻ tuổi?</p>
<p>Sinh viên : Thưa giáo sư, điều mà tôi muốn nói ở đây là tiền đề triết học của Giáo sư có chỗ thiếu sót.</p>
<p>Giáo sư : Thiếu sót? Cậu có thể giải thích rõ hơn không?</p>
<p>Sinh viên : Thưa giáo sư, giáo sư đang giải thích trên tiền đề của sự đối ngẫu 2 mặt. Giáo sư chỉ rõ rằng có sự sống và có cái chết, có Chúa tốt và Chúa xấu. Giáo sư đang nhìn vào khái niệm về Chúa chỉ như một tập hữu hạn,chỉ bằng một cái gì đó có thể đo lường được. Thưa Giáo sư, Khoa học thậm chí không thể giải thích về một cách thức con người suy nghĩ như thế nào. Có thể là dùng những tín hiệu về xung điện và từ ngữ gì đó, nhưng chúng ta không bao giờ thấy được, nhưng bằng cách nào đấy chúng ta vẫn cũng có thể hiểu được người khác. Nếu chúng ta xem xét về cái chết là đối lập với sự sống, nghĩa là đang phớt lờ đi sự thật rằng cái chết không thể tồn tại như một thứ gì đó mà tồn tại hữu hình.<br />
Sự chết không phải là đối lập với sự sống, chỉ là sự vắng mặt của sự sống.<br />
Điều này giải thích rằng : bệnh tật, tội ác, tất cả những thứ kinh khủng trên thế giới này đều không tồn tại, mà là vì chúng ta đang thiếu vắng đi 1 thứ, đó là tình yêu của 1 đấng tối cao nào đó.</p>
<p>Bây giờ Giáo sư hãy nói cho tôi biết, Giáo sư có dạy cho sinh viên của mình rằng họ tiến hóa như bây giờ từ loài khỉ không?</p>
<p>Giáo sư : Nếu như cậu đang đề cập về quá trình tiến hóa tự nhiên thì dĩ nhiên là có.</p>
<p>Sinh viên : Đã bao giờ giáo sư quan sát được quá trình tiến hóa bằng mắt thường chưa Giáo sư?</p>
<p>(Giáo sư lắc đầu và cười, bắt đầu nhận ra rằng vấn đề của cuộc tranh luận đang đi về đâu)</p>
<p>Sinh viên : Bởi vì không ai có thể quan sát được quá trình tiến hóa trong công việc và càng không thể chứng minh rằng quá trình này là một quá trình đang diễn ra. Vì thế thưa Giáo sư, có phải giáo sư không dạy bằng quan điểm cá nhân của giáo sư đúng không? Giáo sư là một nhà khoa học hay chỉ là một người thuyết giáo suông dạy đời?</p>
<p>(Lớp học bỗng trở nên ồn ào)</p>
<p>Sinh viên : Có ai trong lớp học này đã từng nhìn thấy được bộ não của Giáo sư chưa?</p>
<p>(Lớp học ồ lên những tiếng cười lớn)</p>
<p>Sinh viên : Có ai đó đã từng nghe về bộ não của Giáo sư, cảm nhận được bộ não đó, chạm được nó, hoặc ngửi được nó chưa? Không ai có mặt ở đây đã làm điều đó cả. Vì thế, theo như quy luật được thiết lập bởi kinh nghiệm, sự thử nghiệm, các phương pháp chứng minh, Khoa học nói rằng Giáo sư không có bộ não . Vậy chỉ bằng lòng kính trọng, thì làm sao chúng tôi có thể tin những gì Giáo sư dạy được, thưa Giáo sư?</p>
<p>(Căn phòng im lặng. Giáo sư nhìn chằm vào cậu sinh viên, không đoán được cậu ấy đang nghĩ gì )</p>
<p>Giáo sư : Tôi nghĩ là cậu hãy cứ để những thứ đó cho niềm tin, cậu con trai ạ.</p>
<p>Sinh viên : Đúng là thế đấy, thưa Giáo sư….Chính xác! Sự kết nối giữa con người và Chúa đó là NIỀM TIN. Tất cả những điều đó giữ cho mọi thứ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục còn đó và phát triển.</p>
<p>P/S: Mình tin là tất cả các bạn đã cảm nhận được cuộc đối thoại trên đây theo một cách thú vị. Và nếu đúng như vậy, chắc chắn bạn cũng muốn bạn bè và đồng nghiệp của mình sẽ đọc được mẩu chuyện này đúng không?</p>
<p>&#8212; Và cậu sinh viên trong câu chuyện trên đây chính là EINSTEIN – Nhà khoa học vĩ đại &#8212;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/niem-tin-2.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một câu chuyện đẹp</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-dep.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-dep.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 24 May 2013 03:01:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[nghèo tinh thần]]></category>
		<category><![CDATA[nghèo vật chất]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[tình người]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16661</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện đẹp mang đến cho chúng ta những phút lắng đọng về cuộc sống, để thấy tình người, niềm tin và niềm vui khi được sống mỗi ngày . Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện đẹp mang đến cho chúng ta những phút lắng đọng về cuộc sống, để thấy tình người, niềm tin và niềm vui khi được sống mỗi ngày .</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Một câu chuyện đẹp Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/resized_life.jpg" width="540" height="405" /></p>
<p style="text-align: justify;">Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những ngịch cảnh của cuộc đời.<br />
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.</p>
<p style="text-align: justify;">Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc ba người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường, nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên “cảm ơn”, sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn nhưng tự hỏi lòng mình: “Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?”. Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản: “Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, tôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn…”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với một nụ cười sung sướng.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau đó, có lần tôi đón nhận một người đàn ông từ một ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nhà, anh ta chỉ nói: “Tôi đã sống như một con thú và tôi sắp chết như một thiên thần, đã được yêu mến và chăm sóc”, sau đó anh chết vẫn với nụ cười trên môi.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như một thiên thần &#8211; giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.</p>
<p style="text-align: justify;">• Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.<br />
• Cuộc sống rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.<br />
• Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.<br />
• Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.<br />
• Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.<br />
• Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.<br />
• Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.<br />
• Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vượt qua nó.<br />
• Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.<br />
• Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó.<br />
• Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó.<br />
• Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.<br />
• Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.<br />
• Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.</p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-dep.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tin và không tin</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tin-va-khong-tin.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tin-va-khong-tin.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 Apr 2013 02:37:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[không tin]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[tin]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14935</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Chỉ có niềm tin, tình yêu, trí tưởng tượng,&#8230;mới có thể vén mở bức màn che phủ điều kỳ diệu&#8230;&#8221; Một người đàn ông đi vào tiệm hớt tóc quen thuộc để cắt tóc và cạo râu như thường lệ. Ông ta bắt đầu buôn chuyện với người thợ phục vụ cho mình. Họ nói]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>&#8220;&#8230;Chỉ có niềm tin, tình yêu, trí tưởng tượng,&#8230;mới có thể vén mở bức màn che phủ điều kỳ diệu&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tin và không tin  Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2004904858871381968_rs.jpg" width="442" height="622" /></p>
<p>Một người đàn ông đi vào tiệm hớt tóc quen thuộc để cắt tóc và cạo râu như thường lệ. Ông ta bắt đầu buôn chuyện với người thợ phục vụ cho mình. Họ nói đủ thứ chuyện trên đời, rồi vô tình họ đụng đến đề tài Chúa trời. Người thợ cắt tóc nói:</p>
<p>“Tôi chẳng tin trên đời này có Thượng Đế như ông đã nói”.</p>
<p>Người khách: “Sao ông lại nói thế?”.</p>
<p>“Chuyện đó cũng dễ thôi, chỉ cần ông bước ra đường là thấy ngay trên đời này chẳng có Chúa trời gì ráo. Nếu thực sự Ngài có tồn tại thì tại sao trên đời này lại có nhiều người bệnh tật như vậy? Sao còn rất nhiều trẻ em bị bỏ rơi. Nếu có Chúa, trên đời này sẽ chẳng có đau khổ. Tôi không thể nghĩ nỗi là Chúa nào lại chấp nhận nhìn những cảnh đó xảy ra”.</p>
<p>Người khách lặng im suy nghĩ nhưng rồi ông không nói gì vì không muốn câu chuyện trở thành cuộc khẩu chiến. Người thợ cắt tóc làm xong công việc của mình và vị khách hàng bước ra khỏi tiệm. Vừa ra ngoài ông liền nhìn thấy một người đàn ông trên đường tóc tai râu ria bù xù (như thể đã lâu lắm rồi ông ta không cắt tóc cạo râu vậy, trông rất bê bối).</p>
<p>Người khách liền quay lại cửa tiệm và nói với người thợ cắt tóc:</p>
<p>“Ông biết gì không? Trên đời này làm gì có thợ cắt tóc”.</p>
<p>“Sao lại không? Tôi đang ở đây và tôi là thợ cắt tóc”.</p>
<p>“Không hề”, vị khách trả lời: “Nếu có thợ cắt tóc thì sao vẫn còn những người tóc tai, râu ria bù xù như người đàn ông đang đi trên đường kia?”.</p>
<p>“À, thợ cắt tóc thì có chứ, chỉ tại những người kia không chịu đến tiệm cắt tóc mà thôi”.</p>
<p>“Chính xác!”. Vị khách như chỉ đợi câu nói đó. “Đó là điều mà tôi muốn nói. Thượng Đế có tồn tại, chỉ là người ta không tin và không tìm đến Ngài mà thôi. Đó là lí do vì sao trên đời này lại có</p>
<p>Noel. Giáng sinh. Chỉ là một đêm lạnh. Thế nhưng&#8230; Gần như tất cả trẻ thơ đều ngong ngóng đợi. Đợi ông già Noel. Đợi một niềm vui bất ngờ. Đợi một điều kỳ diệu. Người ta nói với trẻ con: &#8220;Ông già Noel có thực đấy, ông có thực như tình yêu, lòng quảng đại và sự tận tụy đang hiện hữu quanh ta&#8230;Chưa có ai từng thấy ông già Noel, nhưng không có nghĩa là không có ông già Noel&#8230; Chỉ có niềm tin, tình yêu, trí tưởng tượng,&#8230;mới có thể vén mở bức màn che phủ điều kỳ diệu đó&#8221;.</p>
<p>GIÁNG SINH NHIỆM MẦU. Cho đến lúc lớn lên, bạn vẫn và sẽ càng thấy điều nhiệm mầu, không chỉ khi nhận được một &#8220;quà tặng bất ngờ&#8221; của cuộc sống, hay từ một ai đó như là ông già Noel. Vì, còn có điều còn nhiệm mầu hơn nữa. Một em bé đã gửi thư cho ông già Noel: &#8220;Ông khỏi mang quà đến cho cháu nữa. Mùa xuân vừa rồi, thằng em cháu về trời&#8230;cháu chỉ xin ông mang dùm đồ chơi về trời cho em cháu&#8230; Cháu để đồ chơi nơi góc bếp, ông mang hết về cho nó và đừng để gì cho cháu cả&#8221;.</p>
<p>Bạn sẽ cảm nhận điều gì trong tình yêu của em bé? &#8220;Đó là thứ tình yêu khiến cho ta nhìn ra bên ngoài cá nhân ta. Chính tình yêu khiến ta không còn chăm chú vào những vấn đề của riêng mình và cho ta thấy nhu cầu của người khác. Thứ tình yêu này làm cho phép mầu nhiệm của điều kì diệu trở thành hiện thực&#8221;.</p>
<p>Giáng sinh là một ngày lành để chúng ta học cách vượt qua khó khăn, trân trọng từng niềm vui và trao tặng niềm vui cho một ai đó đang cần sự sẻ chia</p>
<p>Chỉ là một đêm lạnh. Nhưng tinh thần nồng ấm của giáng sinh nhiệm mầu lan tỏa khắp nhân gian</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tin-va-khong-tin.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Niềm tin</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/niem-tin.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/niem-tin.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 12 Apr 2013 03:41:53 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hy vọng]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin va hy vong]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14786</guid>

					<description><![CDATA[Niềm tin là sức mạnh có thể khiến thế giới tan vỡ xuất hiện trong ánh sáng, là sức mạnh mang mưa về tưới mát cho những vùng đất đang mùa khô hạn. Ở làng quê nọ, trời đã hạn hán trong khoảng thời gian rất lâu. Các cánh đồng đều khô hạn, cỏ cây]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Niềm tin là sức mạnh có thể khiến thế giới tan vỡ xuất hiện trong ánh sáng, là sức mạnh mang mưa về tưới mát cho những vùng đất đang mùa khô hạn.</h2>
<p style="text-align: center;"><img title="Niềm tin Hiểu về cuộc sống"decoding="async" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/500_d4fd7523-6298-4a55-8c51-8dbaf2385e0f.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Ở làng quê nọ, trời đã hạn hán trong khoảng thời gian rất lâu. Các cánh đồng đều khô hạn, cỏ cây héo úa cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn. Hàng tháng đã trôi qua và mọi người dường như đã mất hết kiên nhẫn. Nhiều gia đình đã rời khỏi làng, còn những gia đình khác chỉ còn biết chờ đợi trong tuyệt vọng. Cuối cùng ông trưởng làng quyết định tổ chức một buổi cầu nguyện tập thể trên ngọn đồi cao nhất vùng. Ông thuyết phục tất cả mọi người trong làng đến dự và mỗi người phải mang theo một vật thể hiện lòng tin của mình.</p>
<p>Chiều thứ bảy, những người dân làng với vẻ mặt mệt mỏi tập trung trên ngọn đồi và đều không quên mang theo những đồ vật thể hiện lòng tin. Có người mang theo một cái móng ngựa may mắn, có người mang theo chiếc mũ bảo vật của gia đình… Mặc dù chẳng ai tin chúng có thể thay đổi điều gì nhưng họ cũng đã mang theo rất nhiều thứ quý giá. Tất cả những người tham dự bắt đầu cầu nguyện và giơ cao những vật tượng trưng cho niềm tin. Như thể có phép màu, mây đen kéo tới và trời đổ mưa – những giọt mưa đầu tiên sau bao tháng trời khô hạn. Mọi người đề hân hoan vui sướng và ngay lập tức nổ ra một cuộc tranh cãi xem đồ vật nào đã mang lại may mắn cho ngôi làng. Ai cũng cho rằng đồ vật của mình là linh thiêng nhất. Bỗng người ta nghe thấy tiếng một em bé gái reo lên:</p>
<p>&#8211; Con đã biết thế nào trời cũng đổ mưa mà. Mẹ thấy không, con mang theo chiếc ô này, bây giờ thì mẹ con mình về nhà mà không bị ướt!</p>
<p>Em bé giơ cao chiếc ô và cùng mẹ đi về nhà trong niềm hân hoan. Những người còn lại nhìn theo và hiểu rằng chính em bé mới là người có niềm tin lớn nhất. Niềm tin ấy đã mang mưa đến.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/niem-tin.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện về lòng kiên trì</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-ve-long-kien-tri.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-ve-long-kien-tri.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Apr 2013 01:52:04 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cơ hội]]></category>
		<category><![CDATA[kiên trì]]></category>
		<category><![CDATA[long kiên trì]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[sự kiên trì]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14466</guid>

					<description><![CDATA[ Ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao! Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"> Ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao!</h2>
<p style="text-align: justify;">Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm, đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng &#8220;cần nâng đỡ&#8221; mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là &#8220;trơ nhạc&#8221;. Một trong những học sinh đó là Robby.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện về lòng kiên trì Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1233869728.img_.jpg" width="400" height="286" /></p>
<p style="text-align: justify;">Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: &#8220;Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn&#8221;. Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.</p>
<p>Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. &#8220;Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…&#8221;, cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.</p>
<p>Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể &#8220;chữa cháy&#8221; cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục &#8220;hạ màn&#8221; của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.</p>
<p>&#8220;Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ &#8220;Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ? &#8221;</p>
<p>Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay. Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: &#8220;Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó? &#8220;. Robby giải thích qua chiếc micro &#8220;Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt&#8221;.</p>
<p>Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào &#8220;cần nâng đỡ&#8221;, nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-cau-chuyen-ve-long-kien-tri.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bức tranh đẹp nhất!!!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-dep-nhat.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-dep-nhat.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 Apr 2013 02:51:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh đẹp nhất]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hòa bình]]></category>
		<category><![CDATA[niềm hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14349</guid>

					<description><![CDATA[Theo bạn, điều đẹp nhất trần gian là gì? Cùng đọc câu chuyện sau để thêm trân trọng và giữ gìn nó bạn nhé. Một họa sĩ suốt đời mơ ước một bức tranh ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN. Ông đến hỏi vị giáo sư để biết điều gì đẹp nhất. Vị giáo sư trả lời:]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Theo bạn, điều đẹp nhất trần gian là gì? Cùng đọc câu chuyện sau để thêm trân trọng và giữ gìn nó bạn nhé.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bức tranh đẹp nhất!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/buc-tranh-dep-nhat.jpg" width="350" height="219" /></p>
<p>Một họa sĩ suốt đời mơ ước một bức tranh ĐẸP NHẤT TRẦN GIAN. Ông đến hỏi vị giáo sư để biết điều gì đẹp nhất. Vị giáo sư trả lời: &#8220;Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là NIỀM TIN, vì niềm tin nâng cao giá trị con người.&#8221;<br />
Người họa sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và được trả lời: &#8220;TÌNH YÊU&#8221; là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ đang than khóc, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao quý, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu&#8221;<br />
Cuối cùng, người họa sĩ gặp một người lính mới trở về từ mặt trận, khi được hỏi, người lính trả lời: &#8220;HÒA BÌNH là cái đẹp nhất trần gian, ở đâu có hòa bình, ở đó có cái đẹp.&#8221;</p>
<p style="text-align: left;">Khi trở về nhà, người họa sĩ nhận ra NIỀM TIN trong ánh mắt các con, TÌNH YÊU trong cái hôn của người vợ. Chính những điều đó khiến tâm hồn ông ngập tràn HẠNH PHÚC và BÌNH AN. Bây giờ thì ông đã hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. Sau khi tác phẩm của mình hoàn thành, người họa sĩ đặt tên cho bức tranh của mình là: &#8220;GIA ĐÌNH&#8221;<br />
Thật vậy, gia đình là nơi đầy ấp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, là sự ân cần, là lòng chung thủy. Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lý tưởng sống.<br />
&#8211; Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ<br />
&#8211; Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng trở thành mỹ vị<br />
&#8211; Đó là nơi tiền bạc không quí bằng tình yêu<br />
&#8211; Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui và hạnh phúc.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-dep-nhat.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bức tranh tuyệt vời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-tuyet-voi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-tuyet-voi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Dec 2012 06:57:51 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh]]></category>
		<category><![CDATA[bức tranh tuyệt vời]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hanh phuc gia dinh]]></category>
		<category><![CDATA[hòa bình]]></category>
		<category><![CDATA[niềm hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[quà tặng tranh]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2269</guid>

					<description><![CDATA[Một họa sĩ suốt đời ước mơ về một bức tranh đẹp nhất trần gian. Ông đến hỏi vị giáo sĩ để biết được điều gì đẹp nhất. Vị giáo sĩ trả lời: &#8220;Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trị con người&#8221;. Hoạ sĩ cũng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><strong>Một họa sĩ suốt đời ước mơ về một bức tranh đẹp nhất trần gian. Ông đến hỏi vị giáo sĩ để biết được điều gì đẹp nhất. Vị giáo sĩ trả lời: &#8220;Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trị con người&#8221;.<br />
</strong></h2>
<p>Hoạ sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với cô gái và được trả lời: &#8220;Tình yêu là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ khóc than, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao trọng, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu&#8221;.</p>
<p>Cuối cùng họa sĩ gặp một người lính mới trở về từ trận mạc. Được hỏi, người lính trả lời: &#8220;Hòa bình là cái đẹp nhất trần gian, ở đâu có hòa bình là ở đó có cái đẹp.&#8221; Và họa sĩ đã tự hỏi mình: &#8220;Làm sao tôi có thể vẽ cùng lúc niềm tin, hòa bình và tình yêu ?&#8230;&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"><strong><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bức tranh tuyệt vời Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Lovely_illustration_of_Happy_family_in_field_2_wallcoo.com_.jpg" alt=" " width="700" height="525" /><br />
</strong>Khi trở về nhà, ông nhận ra niềm tin trong ánh mắt các con, tình yêu trong cái hôn của người vợ. Chính những điều đó làm tâm hồn ông ngập tràn hạnh phúc và bình an. Họa sĩ đã hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. Sau khi hoàn thành tác phẩm, ông đặt tên cho nó là: &#8220;Gia đình&#8221;.</p>
<p>Thật vậy, gia đình là nơi đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, là sự ân cần, là lòng chung thủy.</p>
<p>Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lý tưởng sống.</p>
<p>Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ.</p>
<p>Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng thành mỹ vị.</p>
<p>Đó là nơi tiền bạc không quí bằng tình yêu.</p>
<p>Đó là nơi mà ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui hạnh phúc</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/buc-tranh-tuyet-voi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đừng bỏ cuộc bạn nhé</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/dung-bo-cuoc-ban-nhe.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/dung-bo-cuoc-ban-nhe.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Dec 2012 09:48:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nghị lực]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[thành công]]></category>
		<category><![CDATA[vượt qua thử thách]]></category>
		<category><![CDATA[đừng bỏ cuộc]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2192</guid>

					<description><![CDATA[Khi mọi thứ trở nên tồi tệ, như thỉnh thoảng vẫn thế&#8230; Khi con đường bạn đang lê bước dường như trở thành dốc đứng. Khi thâu nhập đang giảm mà nợ nần lại tăng. Khi bạn muốn mỉm cười, nhưng lại phải thở dài. Khi sự lo âu đang đè nặng lên bạn, hãy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Khi mọi thứ trở nên tồi tệ, như thỉnh thoảng vẫn thế&#8230; Khi con đường bạn đang lê bước dường như trở thành dốc đứng. Khi thâu nhập đang giảm mà nợ nần lại tăng. Khi bạn muốn mỉm cười, nhưng lại phải thở dài. Khi sự lo âu đang đè nặng lên bạn, hãy nghỉ ngơi nếu cần thiết nhưng đừng bỏ cuộc bạn nhé.<span id="more-2192"></span></h2>
<h2><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Đừng bỏ cuộc bạn nhé Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/120402goctraitim113_90e8d.jpg" width="600" height="400" /></h2>
<p>Cuộc đời thật kỳ lạ với những khúc quanh ngõ quẹo như mỗi chúng ta vẫn nhận thấy. Sau quá nhiều lần thất bại, lẽ ra ta đã chiến thắng nếu như ta kiên trì theo đuổi, đừng bỏ cuộc dù cho bước tiến có vẻ chậm lại vì có thể bạn sẽ thành công trong những ngày sắp tới.</p>
<p>Thành công chính là sự tiếp nối, là kết qủa của nhiều thất bại. Sự u ám của đám mây mù hoài nghi làm bạn không thể biết được mình đang tiến gần đến đích rồi đấy, có khi tưởng chừng hãy còn rất xa nhưng có thể bạn đã ở gần kề. Vì thế hãy chiến đấu dù khi bạn đã bị trúng đòn nặng nề nhất; và khi mọi thứ có vẻ tệ hại nhất thì đó chính là lúc bạn càng không được phép bỏ cuộc.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/dung-bo-cuoc-ban-nhe.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>1000 con hạc giấy</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/1000-con-hac-giay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/1000-con-hac-giay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 Nov 2012 08:05:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[hạc giấy]]></category>
		<category><![CDATA[hy vọng]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[vươn lên]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1728</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện 1000 con hạc giấy: Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn&#8230;  Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 id="post_message_5180446">Câu chuyện 1000 con hạc giấy: Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn&#8230; <span id="more-1728"></span></h2>
<p>Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.</p>
<p>&nbsp;</p>
<div><img title="1000 con hạc giấy Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/hac-giay.jpg" /><br />
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.<br />
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.<br />
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.<br />
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.Chàng trai bật khóc.</p>
<p>Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.</p>
<p>Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.</p>
</div>
<div><span style="font-size: x-large;"><br />
</span></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/1000-con-hac-giay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nếu đêm nay bạn khó ngủ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/neu-dem-nay-ban-kho-ngu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/neu-dem-nay-ban-kho-ngu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 29 Nov 2012 08:53:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[kho ngu]]></category>
		<category><![CDATA[niem tin]]></category>
		<category><![CDATA[thiên thần]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<category><![CDATA[đêm nay]]></category>
		<category><![CDATA[đêm nay khó ngủ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1586</guid>

					<description><![CDATA[Nếu bạn thấy khó ngủ tối nay, hãy nhớ đến những gia đình không nhà, mà đến giường cũng không có để qua đêm. Nếu đêm nay bạn khó ngủ&#8230; Hai thiên thần trên đường ngao du ghé ngang một gia đình giàu có nghỉ đêm. Gia đình này tỏ thái độ khó chịu và không]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">Nếu bạn thấy khó ngủ tối nay, hãy nhớ đến những gia đình không nhà, mà đến giường cũng không có để qua đêm. Nếu đêm nay bạn khó ngủ&#8230;</h2>
<p style="text-align: left;">Hai thiên thần trên đường ngao du ghé ngang một gia đình giàu có nghỉ đêm. Gia đình này tỏ thái độ khó chịu và không dành cho họ một phòng ngủ trong nhà, nhưng là một gian nhà kho lạnh lẽo. Khi dọn dẹp chỗ ngủ, vị thần già thấy một lỗ vỡ ở chân tường và bà bắt tay vào sửa sang lỗ hổng đó. <span id="more-1586"></span></p>
<p><img title="Nếu đêm nay bạn khó ngủ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/ANGEL21.jpg" /><br />
Vị thần trẻ hỏi tại sao bà lại làm như thế, bà chỉ bảo rằng:<br />
&#8211; Mọi việc không phải luôn như ta tưởng!</p>
<p>Đêm kế tiếp, họ nghỉ đêm tại một gia đình nghèo khó nhưng hiếu khách. Sau khi chia sẻ cùng hai vị thần bữa tối của mình, hai vợ chồng nông dân nhường cả chỗ ngủ cho họ. Khi trời sáng, hai vị thần bắt gặp cặp vợ chồng nọ đang nức nở bên con bò sữa &#8211; nguồn thu nhập chính của họ &#8211; đã chết cứng từ đêm qua. Vị thần trẻ tuổi rất bực bội hỏi vị thần già:</p>
<p>&#8211; Sao bà lại để sự việc như vậy xảy ra? Gia đình giàu có kia có mọi thứ nhưng bà lại giúp họ. Gia đình này thật nghèo khó nhưng sẵn sàng chia sẻ mọi thứ thì bà lại để cho con bò của họ chết đi?</p>
<p>&#8211; Mọi việc không phải luôn như ta tưởng –vị thần cao tuổi từ tốn đáp. Khi chúng ta nghỉ đêm trong nhà kho của căn nhà thứ nhất, ta thấy có vàng trong lỗ vỡ ở chân tường, nhưng vì chủ nhân của nó quá keo kiệt và không biết chia sẻ nên ta đã trám lỗ vỡ đó lại để họ không tìm thấy nó được. Đêm qua khi chúng ta ngủ trên giường của gia đình nông dân này, ta đã gặp thần chết đến lấy mạng vợ anh ta. Do vậy, ta đã xin hắn lấy con bò thế mạng. “Mọi việc không phải lúc nào cũng như ta tưởng, phải không?&#8221;</p>
<p>Đôi khi sự việc diễn ra đúng như vậy, nhất là những lúc mà sự việc dường như đi ngược lại dự tính của ta, chống lại ta. Nếu bạn có niềm tin, chỉ cần bạn tin tưởng mọi sự việc, mọi khó khăn đều ẩn chứa sau nó một giải pháp có lợi cho bạn mà bạn có thể không biết được cho đến sau này.</p>
<p>Hãy thử nghĩ:</p>
<p>Nếu bạn thấy khó ngủ tối nay, hãy nhớ đến những gia đình không nhà, mà đến giường cũng không có để qua đêm.<br />
Nếu bạn có một ngày làm việc khổ sở, hãy nghĩ đến những người thất nghiệp.<br />
Nếu bạn có những mối quan hệ đổ vỡ, hãy nghĩ đến những người không được yêu thương.<br />
Nếu bạn nhận thấy mình là nạn nhân của ngược đãi, cay đắng, hãy nhớ rằng sự việc sẽ còn tồi tệ hơn khi bạn là chính họ.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/neu-dem-nay-ban-kho-ngu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
