<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tha thứ - Chủ đề &#039;tha thứ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tha-thu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tha-thu</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sun, 25 May 2014 10:11:24 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tha thứ - Chủ đề &#039;tha thứ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tha-thu</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Tha thứ chính mình</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-chinh-minh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-chinh-minh.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 25 May 2014 10:11:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về sự tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[ky nang song]]></category>
		<category><![CDATA[sự tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ chính mình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=31419</guid>

					<description><![CDATA[Tha thứ bắt đầu bằng thái độ chấp nhận và học tập chứ không phải là lên án và tuyệt vọng. Bạn phải chọn lựa không lên án nhưng trân trọng tất cả để phát triển mình hơn. Chẳng hạn, nếu bạn nhìn vào toàn bộ kinh nghiệm cuộc sống của con người từ lúc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Tha thứ bắt đầu bằng thái độ chấp nhận và học tập chứ không phải là lên án và tuyệt vọng. Bạn phải chọn lựa không lên án nhưng trân trọng tất cả để phát triển mình hơn.</h2>
<p><img title="Tha thứ chính mình Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/tha-thu-300x271.jpg" alt=" " /></p>
<p>Chẳng hạn, nếu bạn nhìn vào toàn bộ kinh nghiệm cuộc sống của con người từ lúc bé đến khi già, bạn sẽ nhanh chóng nhận ra rằng tất cả đều là con đường học tập. Tất cả chúng ta đều có những lúc phạm phải sai lầm. Và ý tưởng về sự hoàn hảo là không thể nào có được.</p>
<p>Bằng cách cho phép bản thân phạm phải sai lầm mà không phê phán rằng mình quá ngô nghê hay sai lầm, bạn vẫn hãy giữ một tình yêu với chính mình. Bạn nhận ra những sai lầm của mình chính là cơ hội để học hỏi thay vì là cơ hội phê phán hay ghét bỏ bản thân.</p>
<p>Bạn có thể nhìn lại những cảm giác tội lỗi, hối tiếc và thất vọng về những điều mình đã làm hay nói gì đó trong quá khứ không? Hay những gì bạn đã không nói hay làm? Với những hành vi mình đã hối tiếc, hãy bắt đầu tha thứ cho chính mình ngay từ bây giờ.</p>
<p>Hãy giữ một thái độ nhẹ nhàng khi tha thứ cho bản thân. Tất cả chúng ta có thể phạm phải nhiều sai lầm hơn. Như Henry Kissinger trong bản báo cáo với nhân viên:</p>
<p>“Chúng ta sẽ không phạm những sai lầm cũ nhưng sẽ phạm những sai lầm mới.” Đó là một câu nói triết lý hài hước.” “We’re not going to make the same old mistakes. We’re going to make new mistakes.” There is great wisdom in this humor.”</p>
<p>Với việc luyện tập tha thứ cho bản thân, bạn sẽ thay sự phê phán bằng thái độ trân trọng và từ đó sẽ hướng đến một nơi tự do, thanh thản và bình an nội tâm. Những cảm xúc tiêu cực sẽ giảm bớt và chấm dứt hẳn. Một cuộc sống tràn trề sức sống sẽ diễn ra từ việc khước từ sự lên án bản thân nhưng mở ra cuộc sống có mục đích và có ý nghĩa.</p>
<p><strong>Bạn sẽ tha thứ cho bản thân mình điều gì?</strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-chinh-minh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tiết kiệm nước</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tiet-kiem-nuoc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tiet-kiem-nuoc.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 21 May 2013 02:26:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bình tĩnh]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[tiết kiệm]]></category>
		<category><![CDATA[tiết kiệm nước]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16469</guid>

					<description><![CDATA[Con người thường phạm lỗi; nhưng được con tha thứ mới thật thiêng liêng Một tối thứ Sáu, tôi đang nằm khoan khoái trên giường với cuốn tiểu thuyết trên tay, chợt nghe: vòi nước nhà bếp vừa mở. Rõ ràng có ai đó trong nhà muốn uống nước trước khi đi ngủ. Thường thì]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Con người thường phạm lỗi; nhưng được con tha thứ mới thật thiêng liêng</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tiết kiệm nước Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1265857658.nv_.jpg" width="600" height="625" /></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Một tối thứ Sáu, tôi đang nằm khoan khoái trên giường với cuốn tiểu thuyết trên tay, chợt nghe: vòi nước nhà bếp vừa mở. Rõ ràng có ai đó trong nhà muốn uống nước trước khi đi ngủ. Thường thì âm thanh đó vào tai này sẽ lập tức lọt qua tai kia đi luôn. Nhưng tối nay thì khác. Đã mấy tuần rồi, kể từ khi rao giảng cho hai đứa con về chính sách tiết kiệm &#8211; đặc biệt là tiết kiệm điện và nước &#8211; tôi rất nhạy cảm với từng chiếc quạt bật lên, mỗi giọt nước rỏ xuống, hay mỗi tiếng giật toa-lét trôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Bất cứ ai phải thanh toán những hoá đơn sinh hoạt gia đình đều sẽ đồng ý rằng: mùa hè nóng bức sẽ là kẻ thù đáng ghét cho ngân khố gia đình. Quỹ dành vào việc dùng nước hàng tháng thường bị cuốn phăng vô hố cầu &#8211; theo nghĩa đen hoàn toàn. Những hoá đơn điện có thể thiêu cháy những hầu bao rủng rẻng nhất.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Bởi thế nên, thật vô cùng đúng đắn khi tôi quyết định đề ra quy định: Phải tắt hết các bóng đèn và quạt trần trước khi rời khỏi phòng. Không được lãng phí nước. Giữ cho máy điều hoà ở mức 26 độ C. Tắt tivi khi không xem. Những nội quy đơn giản biết bao! Tôi nghĩ. Dĩ nhiên cả nhà sẽ thực hiện được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Vào đêm thứ Sáu ấy, nằm trên giường, tôi quên phéng cái vòi nước chảy tồ tồ mà tạm thời vùi đầu vào những trang sách. Đọc hết một chương, tôi bừng tỉnh khỏi thế giới mộng tưởng một thoáng, vừa đủ để nghe âm thanh rõ mồn một trong nhà bếp &#8211; vòi nước vẫn tuôn xối xả.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Thật không thể được! Ít nhất đã năm phút trôi qua kể từ khi vòi nước mở, vậy mà giờ nó vẫn chưa chịu ngừng! Tôi bỗng nổi sùng, chỉ muốn &#8220;sực&#8221; ngay người nào đã thô bạo vi phạm quy định số 2: &#8220;Không được lãng phí nước&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tôi nhảy phóc khỏi giường, đang tính lao thẳng vào bếp hầu trách cứ kẻ sai quấy thì chợt nhận ra mình ăn mặc hở hang quá, không xứng với sự kính trọng cần thiết cho bài thuyết giáo sắp trình bày. Vì vậy tôi chỉ thò đầu ra khỏi góc phòng và thấy thằng con 10 tuổi, Christopher. Chẳng thể kiềm chế, tôi bùng nổ và la lên quàng quạc. &#8220;Con làm cái khỉ gì thế? Bộ con tính trút luôn đồng xu cuối cùng của chúng ta xuống cống sao?&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Lậm chậm bước lại giường, hài lòng với điều mình vừa nói, tôi khoác thêm áo ngoài vào, định bụng sẽ &#8220;thừa thắng xông lên&#8221;. Nhưng tức khắc, tôi nghe được âm thanh khác từ nhà bếp vọng ra &#8211; không phải là tiếng nước chảy. Vòi nước đã được khoá tắp lự ngay sau bài lên lớp hùng hồn của tôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Trời đất, âm thanh này còn tệ hơn cả tiếng nước chảy nữa. Đó là tiếng nức nở ráng kìm nén.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Xỏ vội quần vào, tôi chạy ào vào bếp. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim tôi thắt lại.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Con trai tôi đang cẩn thận lau chùi mặt bếp lò, giọt nước mắt của nó hoà lẫn với nước lau cửa sổ rơi xuống bệ. Tôi nhìn quanh căn bếp tôi đã quá mệt mỏi không thể lau dọn nổi trước khi đi ngủ. Giờ đây nó không một vết bẩn. Dĩa muỗng đã được xếp cẩn thận, mặt lò sáng bóng, và bồn rửa chén trắng phau. Thậm chí cả lò viba cũng không còn dấu vân tay.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Sững sờ vì Christopher đã làm tất cả những việc ấy một mình, đồng thời tự cảm thấy chán ghét mình quá, tôi thủng thẳng bước đến bên con trai, dịu dàng ôm vòng nó trong tay.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Mẹ xin lỗi con. Mẹ sai rồi. Sai kinh khủng&#8221;, tôi thì thầm, những giọt nước mắt nóng bỏng của tôi rỏ xuống lưng con.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Không sao đâu, Mẹ&#8221;, Christopher đáp lại yếu ớt. &#8220;Con hiểu&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Vẻ lễ phép và bản chất dễ tha thứ của con đã chế ngự hành vi hồ đồ của tôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Ai là người lớn ở đây? Tôi tự hỏi khi xoay mặt con vào mặt mình.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Tha lỗi cho mẹ nghe con&#8221;, tôi nói mà như nài nỉ. &#8220;Đáng lẽ mẹ phải kiểm tra xem chuyện gì trước khi tức giận vô cớ. Lẽ ra mẹ phải tin tưởng con đã. Mẹ sai rồi&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Cái ôm của thằng bé thật mạnh mẽ. Chúng tôi ôm nhau &#8211; nó đấu tranh để tha thứ còn tôi thì dằn vặt, hối lỗi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Christopher&#8221;, cuối cùng tôi bảo. &#8220;Con đã dạy mẹ hãy từ từ và cẩn trọng khi mắng mỏ, quy tội cho bất cứ ai. Con đã dạy mẹ không được quá chủ quan về mọi thứ. Con đã cho mẹ hiểu về tính cách của con và về lòng tin cậy&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Nó lặng im, nhận lời xin lỗi của tôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Tối nay nóng kinh khủng con nhỉ&#8221;, tôi nói, cố tạo mối liên lạc tích cực nào đó, rồi bất giác la lên. &#8220;Mặc đồ bơi vào đi con&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Christopher nhìn tôi dò hỏi nhưng rồi cũng làm theo, cho dù lúc đó kim đồng hồ trong nhà bếp đã chỉ nửa đêm. Hai phút sau, chúng tôi cùng lôi thiết bị tưới tự động chạy nhào ra sân sau. Hay mẹ con chạy vòng vòng, cười rinh rích, vừa tắm mát vừa thực hiện những hành động ngớ ngẩn nhất.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Cuối cùng, Christopher cũng hỏi điều tất yếu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Thế còn hoá đơn nước thì sao, Mẹ? Chắc sẽ lớn lắm đấy&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Nước ư, vớ vẩn&#8221;, tôi đáp, giơ vòi lên cho tia nước bắn thẳng vào gáy mình. &#8220;Tiền không là tất cả, cưng à. Con quan trọng hơn mớ giấy màu xanh đó nhiều&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Ánh trăng rọi bóng vàng óng ả lên mặt thằng bé, và tôi thấy xuất hiện một giọt nước mắt trào ra khoé mắt con. Có thể đó chỉ là giọt nước từ mái đầu ướt rượi chảy xuống. Không thành vấn đề! Điều đáng nói là Christopher bước tới bên tôi, thì thào, &#8220;Con yêu Mẹ&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Đêm đó chúng tôi nhảy nhót ngoài trời cả giờ, mặc kệ nước trôi tuồn tuột xuống cống. Cuối tháng khi hoá đơn tới, tôi điềm nhiên trả tiền, trong lòng thư thái khôn tả. Giờ tôi đã biết sự thật đơn giản: Con người thường phạm lỗi; nhưng được con tha thứ mới thật thiêng liêng.</span></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tiet-kiem-nuoc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nghệ thuật tha thứ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nghe-thuat-tha-thu.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nghe-thuat-tha-thu.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Apr 2013 02:03:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bao dung]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[nghệ thuật sống]]></category>
		<category><![CDATA[nghệ thuật tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[sai lầm]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14547</guid>

					<description><![CDATA[Trong cuộc sống không có ai hoàn hảo và ngay cả bạn cũng vậy, hãy tha thứ để sự bao dung của bạn làm dịu đi những sai lầm của người khác, để cuộc sống có thêm hi vọng và những niềm tin. Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Trong cuộc sống không có ai hoàn hảo và ngay cả bạn cũng vậy, hãy tha thứ để sự bao dung của bạn làm dịu đi những sai lầm của người khác, để cuộc sống có thêm hi vọng và những niềm tin.</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nghệ thuật tha thứ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/amsory.jpg" width="400" height="300" /></p>
<p style="text-align: justify;">Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: &#8220;Cảm ơn bố, cứ kệ con!&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo: &#8220;Anh dùng phao đi!&#8221;. Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau… Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và &#8220;Không, cảm ơn!&#8221; &#8211; Anh ta lại nói &#8211; &#8220;Cứ kệ tôi!&#8221;. Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ &#8211; bà anh nói &#8211; Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! &#8211; Anh ta kêu lên &#8211; Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ!</p>
<p style="text-align: justify;">Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp :</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không?</p>
<p style="text-align: justify;">Có một câu nói thế này: &#8220;Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nghe-thuat-tha-thu.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tha thứ mãi mãi</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-mai-mai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-mai-mai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 12 Dec 2012 04:16:17 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hanh phuc gia dinh]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ mãi mãi]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=3656</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Tha thứ mãi mãi&#8221; Câu chuyện kể về sự tha thứ cho những người làm hại tới mình. Với lòng khoan nhân, một nhân tính tốt thì bạn hãy biết tha thứ cho mọi người. Để bù lại chúng ta có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Một bài học, câu chuyện về]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">&#8220;Tha thứ mãi mãi&#8221; Câu chuyện kể về sự tha thứ cho những người làm hại tới mình. Với lòng khoan nhân, một nhân tính tốt thì bạn hãy biết tha thứ cho mọi người. Để bù lại chúng ta có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Một bài học, câu chuyện về &#8220;tha thứ&#8221; cho người khác:</h2>
<p style="text-align: left;">Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông&#8230;</p>
<p style="text-align: center;">&#8211; Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần&#8230; &#8211; Cô giáo trường Chủ Nhật đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: &#8220;70 nhân 7 lần! &#8220;<span id="more-3656"></span><br />
<img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tha thứ mãi mãi Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/tha-thu-mai-mai.jpg" alt=" " width="540" height="359" /><br />
Lisa kéo tay Brent &#8211; em trai cô:</p>
<p>&#8211; Thế là bao nhiêu lần&#8230;</p>
<p>Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.</p>
<p>Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.</p>
<p>&#8211; Em ổn cả chứ&#8230; Chị lỡ tay thôi mà!</p>
<p>&#8211; Không sao, em tha lỗi cho chị &#8211; Cậu bé cười &#8211; Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!</p>
<p>Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.</p>
<p>Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng &#8220;chiến thắng&#8221;.</p>
<p>&#8211; Chị ăn gian! &#8211; Brent nhìn Lisa nghi ngờ.</p>
<p>Lisa đỏ mặt:</p>
<p>&#8211; Chị xin lỗi!</p>
<p>&#8211; Được rồi, em tha lỗi &#8211; Brent cười khẽ &#8211; Thế là chỉ còn 488 lần thôi, phải không&#8230;</p>
<p>Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:</p>
<p>&#8211; Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô &#8211; Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.</p>
<p>Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế&#8230; Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent&#8230; Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent&#8230; Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.</p>
<p>&#8211; Thế là hết &#8211; Lisa tuyên bố &#8211; Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu.</p>
<p>Brent chỉ cười: &#8220;Phải, phải&#8221;</p>
<p>Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực.</p>
<p>Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện: &#8221; Hai giờ chiều ngày mùng 10 nhé! &#8221; Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.</p>
<p>&#8211; Brent này, khi nào con biểu diễn&#8230; &#8211; Mẹ hỏi.</p>
<p>&#8211; Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời.</p>
<p>Lisa lặng người, mãi mới lắp bắp:</p>
<p>&#8211; Ôi!&#8230; Hôm nay ngày mấy rồi ạ&#8230;</p>
<p>&#8211; 12, có chuyện gì thế&#8230;</p>
<p>Lisa, bưng mặt khóc nức lên:</p>
<p>&#8211; Biểu diễn&#8230; 2 giờ&#8230; mùng 10&#8230; người ta gọi điện&#8230; tuần trước&#8230;</p>
<p>Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.</p>
<p>&#8211; Có nghĩa là&#8230; buổi biểu diễn đã qua rồi&#8230;&#8230;&#8230; &#8211; Brent hỏi.</p>
<p>Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.</p>
<p>Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: &#8220;Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa&#8221;. Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.</p>
<p>Rất lâu sau, cô vô tình gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson.</p>
<p>&#8211; Tôi rất tiếc về chuyện của Brent&#8230; &#8211; Bà ta mở lời.</p>
<p>Lisa ngạc nhiên:</p>
<p>&#8211; Sao ạ&#8230;</p>
<p>Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.</p>
<p>Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:</p>
<p>&#8220;Lisa yêu quý,</p>
<p>Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị.</p>
<p>Yêu thương,</p>
<p>Brent&#8221;</p>
<p>Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: &#8220;Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! &#8220;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tha-thu-mai-mai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cát và đá!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cat-va-da.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cat-va-da.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 28 Nov 2012 03:52:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cát và đá]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện về tình bạn]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[tha thứ]]></category>
		<category><![CDATA[tranh cãi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1412</guid>

					<description><![CDATA[Cát và đá &#8211; Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai. Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Cát và đá &#8211; Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai.</h2>
<p>Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt.<span id="more-1412"></span></p>
<p><img title="Cát và đá! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cat-va-da.jpg" /></p>
<p>Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình. Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: &#8220;Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi.&#8221;</p>
<p>Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và tắm mát.</p>
<p>Người bạn vừa bị tát do sơ ý bị trượt chân xuống một bãi lầy và ngày càng lún sâu xuống. Nhưng người bạn kia đã kịp thời cứu anh.</p>
<p>Ngay sau khi hồi phục, người bạn suýt chết đuối khắc lên tảng đá dòng chữ: &#8220;Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi.&#8221;</p>
<p>Người bạn kia hết sức ngạc nhiên bèn hỏi: &#8220;Tại sao khi tớ làm cậu đau, cậu lại viết lên cát còn bây giờ lại là một tảng đá?&#8221;</p>
<p>Và câu trả lời anh nhận được là: &#8220;Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, chúng ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn.</p>
<p>Nhưng &#8220;Khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc chuyện ấy lên đá nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi.&#8221;</p>
<p>Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cat-va-da.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
