<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tình cha con - Chủ đề &#039;tình cha con&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-cha-con/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-cha-con</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 18 Jul 2020 09:11:16 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tình cha con - Chủ đề &#039;tình cha con&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-cha-con</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Tấm bản thảo chưa đốt, câu chuyện về tình cha con gây xúc động lòng người</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tam-ban-thao-chua-dot-cau-chuyen-ve-tinh-cha-con-gay-xuc-dong-long-nguoi.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Jan 2017 03:10:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55227</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc đời thật sự rất ngắn ngủi, hãy luôn yêu thương cha mẹ để không phải cảm thấy ân hận và nuối tiếc. Bởi tình cha con, mẫu tử là vô cùng thiêng liêng. Thi rớt đại học tựa như đã thua cả một đời Khi còn học phổ thông, tôi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><b>Anh chị thân mến! Cuộc đời thật sự rất ngắn ngủi, hãy luôn yêu thương cha mẹ để không phải cảm thấy ân hận và nuối tiếc. Bởi tình cha con, mẫu tử là vô cùng thiêng liêng.</b></p>
<p><img title="Tấm bản thảo chưa đốt, câu chuyện về tình cha con gây xúc động lòng người Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-55228" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227382-1894-tinh-cha-con.jpg" alt=" " width="674" height="422" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227382-1894-tinh-cha-con.jpg 674w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227382-1894-tinh-cha-con-300x188.jpg 300w" sizes="(max-width: 674px) 100vw, 674px" /></p>
<p><b>Thi rớt đại học tựa như đã thua cả một đời</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi còn học phổ thông, tôi đã say mê văn học, toàn bộ đầu óc đều là giấc mơ được trở thành một nhà văn, khiến cho thành tích học tập xuống dốc không phanh, cuối cùng không thi được vào trường cao đẳng mà đã kết thúc cuộc sống nhà trường của tôi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bố tôi đối với chuyện tôi thi rớt, trong lòng vốn cánh cánh không vui, bây giờ lại thấy tôi chơi bời lêu lổng, việc gì cũng không làm, cả ngày chỉ biết núp trong phòng sách vùi đầu viết viết vẽ vẽ, không những không kiếm được tiền, trái lại cứ cách vài ngày lại chìa tay ra xin ông tiền mua bút, mua giấy, mua bìa thư và tem, thì càng thêm bất mãn.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ông thường lạnh mặt trên bàn ăn nói bóng nói gió với tôi rằng: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Con trai của chú Lưu đến xưởng lắp ráp xe hơi làm thợ hàn, mỗi tháng kiếm được mấy trăm đồng cho gia đình cơ đấy!”.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Nhị Bảo nhà bác Tôn đi làm việc ở Quảng Đông, năm nay đã về nhà xây cất nhà cửa cho gia đình rồi!”</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mỗi lần như vậy, mẹ luôn nhìn tôi thở dài không nói năng gì cả.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhà chúng tôi nằm ở chỗ giao giới giữa thành thị và nông thôn, gia cảnh vốn không khá giả gì, đến nay vẫn sống trong một gian nhà ngói thấp bé chật hẹp.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cha tôi là một nông dân trồng rau, mẹ thì mỗi ngày đều đi qua các con phố ngõ hẻm để rao bán rau củ nhà chúng tôi tự trồng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Thu nhập của mẹ chính là tất cả chi phí sinh hoạt của cả nhà chúng tôi, kinh tế gia đình túng quẫn thế nào không cần nghĩ cũng biết được rồi.</span></p>
<p><b>Bố đã đốt bỏ ước mơ của tôi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho ông</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Một ngày mùa hè, khi tôi đang miệt mài sáng tác, trong bữa cơm sáng, bố tôi nói với tôi rằng:</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Công việc trong vườn rau chỉ dựa vào một mình bố thì thật sự là lo không xuể, hôm nay con hãy giúp bố cuốc cỏ ở mấy bờ ruộng, giữa trưa mặt trời khá nắng, cỏ cuốc lên rồi bị nắng phơi sẽ chết khô ngay thôi!”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc này, một bộ tiểu thuyết dài tập của tôi đang viết hừng hực khí thế, đối với những lời của ông tôi như để ngoài tai, ăn cơm sáng xong, tôi không có đi theo ông ra vườn rau, mà một mình đi vào trong phòng sách của mình, đóng chặt cửa phòng, lại vùi đầu vào việc sáng tác.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đang viết đang viết một cách chăm chú, đột nhiên cửa phòng “ầm” một tiếng bị đá mở tung ra, bố tôi nổi giận đùng đùng xông vào, một tay ôm lấy một chồng bản thảo của tôi trên bàn, rồi đi xuống nhà bếp.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đợi đến khi tôi lấy lại tinh thần, vội vàng chạy xuống nhà bếp, thì thấy bản thảo mà tôi vất vả viết hơn một năm trời đã hóa thành tro bụi.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Viết này, viết này, tao để cho mày viết”,</span></i><span style="font-weight: 400;"> bố tôi vẫn còn chưa hả giận, cầm lấy khúc cây lật tung đống tro giấy bị cháy một hồi, vừa giậm chân quát mắng tôi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi không nói bất cứ lời nào, đôi tay nắm chặt lại, hai mắt nảy lửa nhìn ông, ngay lúc đó tôi nghĩ nếu như ông ấy không phải là bố của tôi, thì tôi thật sự sẽ xông lên liều mạng với ông ấy.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Nếu như mày vẫn còn viết tiếp nữa, thì hãy cút ra khỏi nhà này ngay”, </span></i><span style="font-weight: 400;">bố tôi nói câu này xong liền vác cuốc đi ra khỏi cửa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi tựa người vào bức tường, cảm thấy khắp người không còn chút sức lực, miệng khóc không thành tiếng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi nằm trùm đầu trên giường suốt hai ngày hai đêm, sáng ngày thứ ba, tôi đem những quyển sách và giấy nháp trên bàn hết thảy bỏ vào trong ngăn kéo, sau đó vác cuốc, cùng với bố đi ra vườn rau.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từ đó về sau, tôi cũng không gọi một tiếng bố trước mặt ông ấy nữa. Tôi nghĩ suốt một đời này đều sẽ không tha thứ cho ông, không bao giờ.</span></p>
<p><b>Ước mơ của tôi, tự mình tôi kiên trì</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bố tôi lại đề xuất bảo tôi đi xưởng sữa chữa xe hơi học tập kỹ thuật sửa xe, tôi không nói lời nào liền đi ngay.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Trong xưởng sửa chữa xe hơi, người thầy dạy tôi là một người đàn ông trên năm mươi tuổi, lôi thôi và rất hà khắc.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Kể từ đó, tôi đã trở thành một người học nghề trong xưởng sủa chữa xe hơi, mỗi ngày trời vừa tảng sáng đã ra ngoài đi làm, bảy, tám giờ tối mới vác tấm thân mệt mỏi dính đầy dầu nhớt trở về nhà.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi không hề than mệt than khổ, thậm chí còn làm ra vẻ vô cùng hăng hái. Bố và mẹ nhìn thấy tôi thay đổi mau chóng như vậy, bất giác đều vui vẻ mỉm cười.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhưng mà, dưới dáng vẻ bề ngoài trông như nghe lời đó, vẫn còn ẩn giấu một trái tim không an phận!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mỗi ngày sau khi tan ca trở về, ăn cơm tối xong tôi liền lên giường đi ngủ thật sớm. Nhưng khi ngủ đến mười hai giờ đêm, vào lúc đêm khuya vắng lặng, tôi liền lặng lẽ bò dậy, khẽ bật đèn lên, ngồi trên bàn lặng lẽ viết ra bản thảo mà ban ngày tôi đã suy nghĩ xong. Mãi đến khi trời gần sáng, tôi mới vội vàng lên giường chợp mắt một chút.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bởi không có tiền để mua bìa thư và tem, tôi đã dùng giấy trắng tự làm ra một số bìa thư, cho những bản thảo đã viết xong vào trong đó, viết xong địa chỉ, sau đó để vào ngăn kéo khóa lại, đợi đến nửa năm sau, khi nhận được tiền lương rồi mới gửi đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cứ như vậy, thần không biết, quỷ không hay mà đã thực hiện được mấy tháng, trong ngăn kéo đã đựng đầy bản thảo chưa gửi đi. Nhìn thấy tác phẩm đắc ý mà mình vất vả cực khổ viết ra, đừng nói là xuất bản, ngay cả gửi đi cũng khó càng thêm khó, cảm giác trong lòng thật sự là một lời khó nói hết được.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chính ngay tại lúc này, trong lòng tôi lần đầu tiên cảm thấy bi quan vô vọng, một mạch ba đêm liền, tôi đều không lấy được tinh thần để ngồi dậy sáng tác.</span></p>
<p><b>Tem thư từ trên trời rơi xuống</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chập tối ngày thứ tư, khi tôi tan ca trở về nhà, vừa khéo mẹ cũng đang gánh rau về đến nhà.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Con xem, đây là cái gì này?”</span></i><span style="font-weight: 400;">. Còn cách một quãng rất xa, mẹ liền phấn khởi gọi tôi, trong tay còn đang vẫy vẫy một tờ giấy nhiều màu sắc. Tôi đến gần xem thử, a, đó không phải là giấy, mà là một bản tem chẵn, ngang mười cái dọc mười cái, vừa tròn một trăm cái.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi một tay nắm lấy tay của mẹ, xúc động hỏi rằng: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Mẹ, mẹ ở đâu có được nhiều tem như vậy?”</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mẹ vừa thả gánh rau xuống vừa nói: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Trưa hôm nay, mẹ gánh rau đi ngang qua bưu điện, nhìn thấy trên mặt đất có một tờ giấy hoa bị gió thổi đi, khi thổi đến trước mặt mẹ, mẹ tiện tay nhặt lên xem thử, thì ra là một bản tem. Chỉ là phía sau đã bị dơ rồi, không biết có còn dùng được nữa không?”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi vui mừng đến nỗi suýt nhảy cẫng lên, vội vàng nói: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Dùng được, dùng được”. </span></i><span style="font-weight: 400;">Nhìn thấy bộ dạng vui mừng của tôi, mẹ nhoẻn miệng cười. Buổi tôi, ăn cơm tối xong tôi liền đóng chặt cửa phòng, đem tất cả số bản thảo còn chưa gửi đi đều dán tem lên đó, hơn nữa trước lúc đi làm vào ngày hôm sau tôi đã bỏ toàn bộ vào trong thùng thư.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Còn số tem không có dùng hết tôi cẩn thận cất giữ chúng đi, để dành cho những lúc cần đến. Đã có tem rồi, chính là đã có hy vọng thành công. Buổi tối ngày thứ hai, tôi lại lặng lẽ bò ra khỏi giường…</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc đầu, bố đã đốt bỏ tác phẩm của tôi. Bây giờ tôi sẽ chứng minh năng lực của tôi cho ông thấy. Chính ngay lúc tôi học nghề sửa xe hơi được gần nửa năm, tôi bỗng nhận được một lá thư của một trang tạp chí nào đó của Quảng Đông gửi cho tôi, mở ra xem thử, bên trong là ba quyển tạp chí mới tinh, trên ba quyển tạp chí này đều có in tên của tôi!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Thì ra là một bộ bản thảo tiểu thuyết gần trăm nghìn chữ của tôi đã được trang tạp chí này đăng liên tục trong ba tuần. Mấy ngày sau, tôi đã nhận được hơn 4.400 đồng tiền nhuận bút.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cầm những quyển sách và tiền nhuận bút như vậy, tôi không sao ngăn được nỗi xúc động, nước mắt trào ra như suối.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Buổi tối, bố đến phòng sách của tôi, mặt ông mỉm cười: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Sách đâu rồi? Hãy để bố đọc thử tác phẩm của con nào!”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi nhìn ông ấy một cái, nhớ đến bộ mặt đáng ghét khi ông đốt bỏ bản thảo của tôi vào nửa năm trước, ngọn lửa uất hận trong lòng bất giác dâng lên: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Con đã đem chúng cất rồi, mấy ngày nữa hãy xem”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhìn thấy bộ dạng run run thất vọng của ông ấy khi đi ra khỏi phòng, trong lòng thôi cảm thấy thật hả hê sung sướng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từ đó về sau, bố tôi đã trở nên im lặng ít nói hẳn đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tiếp sau đó, tôi lại thuận lợi đăng tải mấy bộ tiểu thuyết trên mấy trang tạp chí tương đối có sức ảnh hưởng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Một năm sau, chủ biên của một tạp chí Quảng Đông liên tục đăng tải tiểu thuyết của tôi đã viết một lá thư cho tôi nói chỗ của họ thiếu một người chuyện phụ trách biên tập tiểu thuyết, hỏi tôi có đồng ý đến Quảng Đông làm việc không. Tôi không ngăn được sự vui mừng, vội vàng gọi điện thoại cho ông ấy tỏ ý nhận lời.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đi Quảng Đông làm việc cần phải mang theo giấy chứng minh, nhà tôi có một két sắt nhỏ chuyên để dùng đựng các loại giấy tờ. Tôi tìm được két sắt nhỏ này dưới gầm tủ áo, lấy giấy chứng minh của tôi ra, lại vô tình phát hiện dưới đáy cùng còn có một tờ biên lai của bưu điện.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi khẽ lấy cầm tờ biên lai đó ra, chỉ thấy trên đó viết rằng: Mua một trăm con tem. Trong chốc lát, tôi đã hiểu ra tất cả, nước mắt của tôi bỗng trào ra, không tự chủ được tôi đã chạy đến ôm chầm lấy mẹ lúc ấy đang nhóm lửa nấu cơm ở dưới bếp, nghẹn ngào khóc không thành tiếng…</span></p>
<p><b>Người cha đã từng cản trở ước mơ của tôi</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lần này, đã không thể nào ngăn cản tôi được nữa. Một ngày trước khi tôi rời khỏi nhà, bố tôi bỗng ngã bệnh. Mẹ khuyên tôi ở lại vài ngày đã rồi hãy đi, nhưng tôi suy nghĩ một hồi, cảm thấy vốn không cần thiết phải như vậy, liền dứt khoát mang theo hành lý, đáp chuyến xe lửa thẳng xuống miền nam.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Sau khi đến làm việc ở tòa soạn ở Quảng Đông đó, thỉnh thoảng tôi nhận được thư nhà mà mẹ tôi nhờ hàng xóm viết gửi đến, trong thư luôn đề cập đến bệnh tình của bố tôi, nói bệnh tình của ông ngày càng nghiêm trọng hơn. Mẹ dặn tôi hãy dành thời gian về nhà thăm ông ấy một lần, nhưng tôi luôn lấy cớ công việc quá bận không có thời gian để cự tuyệt. Có lẽ là mẹ thấy tôi làm đến quá đáng như vậy, vậy nên có một đoạn thời gian rất lâu không còn viết thư cho tôi nữa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có một ngày, tôi bỗng nhận được một bưu phẩm do mẹ gửi đến, mở ra xem thử thì bất giác chết lặng, trong bưu phẩm chính là bản thảo được xếp ngay ngắn gọn gàng, đó chính là bản thảo bộ tiểu thuyết dài tập ngày trước đã bị bố tôi đốt mất.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi ngẩn người ra, đây rốt cuộc là chuyện thế nào nhỉ? Vội vàng mở lá thư được kẹp trong bưu phẩm, chăm chú đọc. Lá thư là mẹ nhờ người khác viết:</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Con à, mẹ biết con nhất định là rất hận bố con, hận ông ấy không nên phản đối chuyện con viết sách, hận ông ấy không nên nhẫn tâm đốt bỏ bản thảo mà con đã phải vất vả lắm mới viết được, phải vậy không? Thật ra bố con vốn không hề đốt bỏ bản thảo của con.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Hôm đó, sau khi ông ấy ôm đống bản thảo của con vào trong nhà bếp, liền giấu nó ở dưới đống rơm, tiện tay đốt bỏ một quyển sách vụn. Sở dĩ bố con làm như vậy, vốn là muốn con cắt đứt hy vọng với việc sáng tác, sau đó sẽ bảo con đi học lấy một cái nghề, dùng nó yên phận lập thân mà sống tạm qua ngày”.</span></i></p>
<p><b>Thì ra người đã luôn ủng hộ tôi chính là người bố mà tôi căm hận bấy lâu nay</b></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Con lại cứ mãi hiểu lầm bố con, bởi vì ông ấy còn hiểu rõ hơn ai hết, nghèo khổ như nhà chúng ta đây, một là không có tiền để trải đường, hai là không có quan hệ để mở đường, huống hồ chi con chỉ là một học sinh chỉ học hết phổ thông, muốn làm nhà văn, quả thật khó như lên trời vậy. Ông ấy nhìn thấy con lãng phí quá nhiều sức lực, lãng phí quá nhiều tuổi thanh xuân, chi bằng hãy một dao chặt cho đứt, để con đoạn đứt suy nghĩ này, cho nên bố con mới nhẫn tâm mà…</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Về sau, bố con đã đọc hết bộ bản thảo mà ông ấy cất đi, rồi cũng cảm thấy không thua kém gì so với tiểu thuyết của những các nhà văn nổi tiếng khác. Ông ấy mới cảm thấy có lẽ bản thân ông ấy đã sai khi ngăn cản ước mơ của con. Ông ấy đã bắt đầu cảm thấy ân hận. Nhưng may mà thông qua quan sát cẩn thận, ông phát hiện rằng con vốn không thật sự từ bỏ việc sáng tác, mà lại vận dụng một phương thức kín đáo hơn để tiếp tục ước mơ của mình.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Ông ấy cảm thấy mừng thay cho con,cũng âm thầm ủng hộ con, chiếc đèn nơi bàn học của con quá tối, ông ấy đã không nói không rằng mà thay một bóng đèn đủ sáng cho con, tấm kiếng trong phòng đọc sách của con bị vỡ, buổi tối gió lạnh cứ tạt vào bàn đọc sách của con. Ông ấy đã âm thầm thay một tấm kiếng mới.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Mãi đến một ngày, ông ấy đã vô tình mở ra ngăn kéo mà con quên khóa lại, khi phát hiện bản thảo đó của con ở trong ngăn kéo vì thiếu con tem mà không cách nào gửi đi được, ông ấy liền bảo mẹ đi mua một trăm cái tem về cho con, số tiền mua tem đó là số tiền bố con buổi tối đi bắt lươn tích cóp được…”</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đọc xong lá thư, tôi gần như chết lặng, ôm lấy chồng bản thảo đó, thì ra người âm thầm giúp đỡ tôi lại là người bố mà tôi căm hận bấy lâu nay, vậy mà tôi lại trách lầm ông ấy, lòng tôi khẽ gọi một tiếng bố, nước mắt không sao ngăn lại được.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ngày hôm sau, tôi liền xin nghỉ phép, mang theo chút hành lý giản đơn cùng với hai bình rượu mà bố tôi thích uống nhất, đón thẳng chuyến xe về nhà.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi tôi về đến nhà, bố tôi đã bệnh nặng không thể chữa được nữa, mấy ngày sau ông đã ra đi mãi mãi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Quỳ trước linh vị của ông, tôi hổ thẹn gọi tiếng: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Bố ơi!</span></i><span style="font-weight: 400;">, những giọt nước mắt ân hận cứ tuôn ra mãi…</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Một đời này thật sự rất ngắn ngủi, những điều tiếc nuối luôn tràn ngập trong sinh mệnh của chúng ta!</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Nếu như bạn không kịp nắm bắt, mỗi khi đêm khuya tịch lặng, đều sẽ cảm thấy ân hận!</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Hãy yêu thương người nhà của mình! Và nhớ hãy cho đối phương biết được tình cảm mà bạn dành cho họ.</span></i></p>
<p style="text-align: right;"><b><i>Nguồn: Interrnet</i></b></p>
<p style="text-align: right;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thương cha</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/thuong-cha.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/thuong-cha.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Sep 2013 12:44:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[báo hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình cảm]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=21235</guid>

					<description><![CDATA[Rồi chúng ta sẽ về đâu khi mái nhà ấy không còn cha mẹ nữa, chúng ta sẽ &#8220;dưỡng thương&#8221; thế nào khi trở về mà không có ai mừng vui, rạng rỡ, chăm sóc ta như một đứa trẻ thơ? Một ông lão tuổi ngoài 70 ở một mình tại New Jeasey, con trai]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Rồi chúng ta sẽ về đâu khi mái nhà ấy không còn cha mẹ nữa, chúng ta sẽ &#8220;dưỡng thương&#8221; thế nào khi trở về mà không có ai mừng vui, rạng rỡ, chăm sóc ta như một đứa trẻ thơ?</h2>
<p>Một ông lão tuổi ngoài 70 ở một mình tại New Jeasey, con trai ông &#8211; Vincent đã phạm tội và phải chịu án tù trong ngục. Ông sống rất cô đơn, vì thế ông  muốn có một mảnh vườn cà chua để có thể hàng ngày chăm bẵm, vun xới. Có lẽ chỉ điều đó mới làm ông quên đi sự đơn độc trong ngôi nhà mình. Nhưng mảnh vườn quá cằn cỗi, mà sức ông đã già nên ông không thể nào xới đất lên và gieo hạt được.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1.jpg"><img title="Thương cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-21236" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1.jpg" width="717" height="617" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1.jpg 1024w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1-300x258.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1-800x688.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1-140x120.jpg 140w" sizes="(max-width: 717px) 100vw, 717px" /></a><br />
Nghĩ đến những lúc Vincent còn ở nhà, ông liền viết một bức thư gửi con trai:</p>
<p><strong><i>Vincent,</i></strong></p>
<p><i>Cha muốn trồng một mảnh vườn cà chua nhưng đất cằn cỗi quá, cha không nghĩ mình có thể gieo hạt được. Sức cha đã yếu, cha cũng không còn có thể xới đất lên được nữa. Cha biết nếu con còn ở đây có lẽ cha sẽ không bao giờ phải lo về việc này, vì con sẽ luôn luôn giúp cha cày quốc, như trước kia con luôn luôn làm.</i></p>
<p><i>Thương con rất nhiều,</i></p>
<p><strong><i>Papa.</i></strong></p>
<p>Người con trai chỉ gửi lại một bức thư nhưng nội dung vô cùng hãi hùng:</p>
<p><i>Cha à, đừng bới đất khu vườn lên, con chôn xác người ở dưới đó!</i></p>
<p>Ngày hôm sau, một đội cảnh sát đến bao vây nhà ông lão vào lúc 4h sáng và xới tung mọi ngóc ngách khu vườn lên. Sau 3 tiếng tìm kiếm, họ không tìm được dấu vết nào nên đành xin lỗi ông lão và ra về.</p>
<p>Người con trai lại gửi thư lần nữa, lần này anh nói:</p>
<p><i>Cha à, giờ cha có thể gieo hạt được rồi đấy, con chỉ có thể giúp cha như thế này thôi</i></p>
<p><i>Thương cha rất nhiều,</i></p>
<p><i>Vincent&#8221;</i></p>
<p><i>&#8230;</i></p>
<p>Tôi vô tình đọc được câu chuyện này trong một buổi chiều muộn, và đó có lẽ là một trong những câu chuyện về gia đình hay nhất mà tôi từng được đọc qua. Với con cái, không có khoảng cách, thời gian hay không gian, khiến họ chần chừ khi giúp đỡ và yêu thương cha mẹ. Người con trai Vincent, dù đã phạm tội gì đi chăng nữa thì đối với cha mình, anh ấy vẫn là một người con hiếu thảo sâu sắc. Giữa bộn bề cuộc sống ngoài kia, có rất nhiều người cứ viện cớ này nọ để không quay về với cha mẹ, không chìa tay ra nâng đỡ cha mẹ lúc về già; thế nhưng Vincent, với tất cả tội lỗi anh đã phạm, vẫn cứ yêu thương cha theo cách của riêng mình. Tôi nghĩ hành động này của anh, thậm chí còn vượt cả một câu &#8220;Con thương cha mẹ&#8221; sáo rỗng mà không một cử chỉ yêu thương nào.</p>
<p>Với những người đi học, đi làm xa nhà, thì số lần gặp cha mẹ trong cuộc đời này chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Người chỉ về được dịp hè, người về được dịp Tết, thậm chí có người vài năm mới về một lần. Tôi đã từng đọc được ở đâu đó, có người nói rằng: &#8220;Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp&#8221;. Rồi chúng ta sẽ về đâu khi mái nhà ấy không còn cha mẹ nữa, chúng ta sẽ &#8220;dưỡng thương&#8221; thế nào khi trở về mà không có ai mừng vui, rạng rỡ, chăm sóc ta như một đứa trẻ thơ?</p>
<p>Thế đấy, chúng ta luôn về nhà với một tâm trạng thất bại nhất. Hãy dành cho ba mẹ, những người đã cả đời hi sinh vì con cái những khoảng thời gian ý nghĩa, những chuyến trở về đầy bất ngờ và chẳng vì điều gì khác ngoài lí do &#8220;con nhớ nhà, con về chơi để ba mẹ đỡ buồn và gia đình mình sum họp&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/thuong-cha.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tâm sự của cha: Con bướm màu hồng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tam-su-cua-cha-con-buom-mau-hong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tam-su-cua-cha-con-buom-mau-hong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Jun 2013 02:46:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cánh bướm]]></category>
		<category><![CDATA[cánh bướm hồng]]></category>
		<category><![CDATA[cha va con]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[con bướm màu hồng]]></category>
		<category><![CDATA[người cha]]></category>
		<category><![CDATA[tam long nguoi cha]]></category>
		<category><![CDATA[tâm sự của cha]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17489</guid>

					<description><![CDATA[Đến một ngày con phải tự cất cánh, tự xoay xở một mình miễn là bố để cho con được tự do. Để cho con là một cánh bướm hồng bay mãi trên trời xanh thăm thẳm…. Năm bố học lớp 2 có một lần bố thấy một con bướm trong nhà bếp. Đấy không phải]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Đến một ngày con phải tự cất cánh, tự xoay xở một mình miễn là bố để cho con được tự do. Để cho con là một cánh bướm hồng bay mãi trên trời xanh thăm thẳm….</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64252" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/Blue-Butterfly-Giclee-Print-C12154147.jpg" width="400" height="333" alt=" " title="Tâm sự của cha: Con bướm màu hồng Hiểu về cuộc sống" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/Blue-Butterfly-Giclee-Print-C12154147.jpg 400w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/Blue-Butterfly-Giclee-Print-C12154147-300x250.jpg 300w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></p>
<p>Năm bố học lớp 2 có một lần bố thấy một con bướm trong nhà bếp. Đấy không phải là lần đầu bố gặp một con ong, một con bướm hay một con chuồn chuồn bay lạc vào nhà. Bố thường đơn giản là mở cửa kính để chúng dễ dàng bay ra ngoài nhưng con bướm này có màu đặc biệt mà bố chưa từng thấy bao giờ: Một con bướm lớn với những chấm tròn màu hồng nhạt. Bố đã loay hoay để bắt được nó và giữ chặt nó trong tay. Nếu là con, con sẽ làm gì với một con bướm đẹp như thế?. Còn bố, bố đã lấy cái hộp bia cũ, nhét đầy lá cây và cỏ, rồi nhốt con bướm vào đó. Chắc con cũng đoán ra phải không, rồi con bướm chết.</p>
<p>Phải rồi, chúng ta không thể nhốt con bướm trong cái hộp kín được, chúng cần tự do bay nhảy hít thở không khí tự do và trong lành. Bố đã vứt cái hộp vào thùng rác và chôn con bướm ngoài vườn.</p>
<p>Con sẽ hỏi tại sao bố kể câu chuyện này ư?. Vì con đã bao giờ biết cảm giác ngập ngừng do dự ước muốn giữ bên mình những người thân và ước muốn để cho họ được tự do. Như con bướm màu hồng kia, nếu bố thả cho nó bay đi, lẽ ra nó vẫn còn sống và vẫn đẹp như thế, nhưng nó không thuộc về bố nữa.</p>
<p>Bố nhớ ngày đầu tiên con tập đi xe đạp, bố đã tháo hai cái bánh xe nhỏ ở xe đạp của con ra, nhưng con cứ nằng nặc muốn bố phải giữ tay lái và yên xe suốt chặng đường. Bố nói “Bố thả ra một lát nhé!”. Còn con hét ầm lên: &#8220;Đừng, đừng, bố ơi, con sợ lắm!”. Khi con hét lên như thế bố thấy ấm lòng vì bố biết con vẫn cần bố, cần vòng tay ấp ủ chở che của bố.</p>
<p>Một ngày nào đó con sẽ lớn lên, trở thành một luật sư, một bác sĩ… ai mà biết được, và hi vọng đến lúc ấy, con vẫn cần bố như bây giờ. Bố miên man nghĩ như thế khi lúi cúi chạy theo con, giữ chiếc xe đạp nhỏ, cảm thấy mùi hoi hoi của trẻ con, cảm thấy tóc của con hất nhẹ vào má bố.</p>
<p>Những ngày đông mưa rét, bố cất xe đạp của con đi. Đợi đến mùa xuân trời ấm áp, bố lại lấy xe xuống giúp con trèo lên xe. Bố đẩy xe cho con “Thả ra bố ơi!”. Con reo lên và hơi lạng qua lạng lại một chút trước khi có thể chạy thẳng được. Con cười hớn hở khi xe đạp chạy xa dần trên con đường trải nhựa, trong khi bố đứng sững lại nhìn theo con mãi.</p>
<p>Anhxtanh đã nói về thời gian, về tốc độ ánh sáng, về chuyện các vật thể sát lại gần nhau và rời xa nhau. Còn bố, lúc đó muốn chạy theo đuổi kịp con, giữ yên xe và tay lái, và cảm thấy tóc con chạm vào má, cảm thấy hơi thở của con phả nhẹ lên mặt…</p>
<p>Nhưng bố vẫn gọi theo con “Đạp mạnh lên con, giữ chắc tay lái”. Rồi bố vỗ tay thật to để nói với con rằng con lái xe đạp rất tuyệt.</p>
<p>Bố sẽ không tìm cách giữ lại con bướm hồng, bố sẽ không giữ chặt con bên mình. Cho dù bố mong muốn biết bao rằng con sẽ mãi mãi là con bé con loạng choạng trên cái xe đạp, má đỏ hồng và kêu lên: “Đừng thả ra bố ơi!” Nhưng rồi cũng có một ngày bố phải thả tay để con tự đạp xe một mình.</p>
<p>Đến một ngày con phải tự cất cánh, tự xoay xở một mình miễn là bố để cho con được tự do.</p>
<p>Để cho con là một cánh bướm hồng bay mãi trên trời xanh thăm thẳm….</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tam-su-cua-cha-con-buom-mau-hong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình cha</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tinh-cha.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tinh-cha.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 02:51:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức thư cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[bức thư cảm động tình cha]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về cha]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[người cha]]></category>
		<category><![CDATA[tam long nguoi cha]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17441</guid>

					<description><![CDATA[Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng. *** Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài đươc điểm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.</h2>
<p style="text-align: justify;">***</p>
<p>Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài đươc điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.</p>
<p>Tất nhiên, bài cao điểm được nghe những tràng pháo tay và bài có điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là &#8221; <em>què cụt, thiếu sức thuyết phục&#8230;</em>&#8220;. Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy hai tay che mặt lại.</p>
<p>Vào giờ này cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình vẫn chưa thấy đâu.</p>
<p>Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là &#8221; <em>Hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em&#8221;</em>, thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì trắc sẽ có bốn mươi kỉ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu chúng tôi thường chống chế &#8221; <em>Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lặp được</em> &#8220;.</p>
<p>Điều khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng, chỉ giữ lại một bài. Chỉ một ! Đừa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất ? Dở nhất?</p>
<p>Giỏi văn nhất lớp là Tuyết Anh. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Tuyết Anh với tay nhận bài từ lớp trưởng. Vậy là thầy dữ lại bài dở nhất rồi ! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Long với tiếng cười khúc khích. Nhưng rồi Long cũng nhận được bài của mình.</p>
<p>Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai? Trời, môn Văn&#8230; Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê &#8220;<em>Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn</em>&#8221; thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê &#8220;<em>Quá lan man dông dài&#8221;</em>! Điểm bày môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Tuyết Anh cũng nói vậy.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64254" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/tinhcha2.jpg" width="577" height="387" alt=" " title="Tình cha Hiểu về cuộc sống" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/tinhcha2.jpg 577w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/tinhcha2-300x201.jpg 300w" sizes="(max-width: 577px) 100vw, 577px" /></p>
<p>Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Tùng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Tùng, tác giả của bài văn trên tay thầy.</p>
<p>Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.</p>
<p>Tùng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được một tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Tùng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn Văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám ! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chót trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thày trầm trầm:</p>
<p>&#8220;<em>Kỉ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm nhưng ba má em cho ra ngoài phố học để sau này em có thể làm điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm việc làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết gì cho em cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần thư về quê đều do tay em viết&#8230;&#8221;</em></p>
<p>Thầy ngừng đọc nhìn cả lớp:</p>
<p>&#8211; <em>Các em, thầy sẽ chép lại nguyên văn lá thư của ba bạn Tùng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.</em></p>
<p>Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò đọc từng chữ hiện ra dưới tay thầy:</p>
<p>&#8220;Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo để có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn ? Cả nhà nhớ con nhìu lắm cố họch nge con chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con&#8221;</p>
<p>Lá thứ vỏn vẹn 45 chữ.</p>
<p>Khi thày quay lại thì Tùng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng đỏ hoe.</p>
<p>Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vôn chỉ quen với cày cuốc lần đầu tiên cầm bút viết thư cho con.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tinh-cha.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ba ơi, xin hãy dạy con&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ba-oi-xin-hay-day-con.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ba-oi-xin-hay-day-con.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 27 Mar 2013 03:48:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[ba ơi]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tình phụ tử]]></category>
		<category><![CDATA[xin hãy dạy con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14015</guid>

					<description><![CDATA[Bởi vì cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có hạnh phúc cũng như nỗi đau&#8230;Ba ơi, xin hãy dạy con&#8230; Tuổi thơ con phải học đi, học nói, lớn thêm chút nữa con phải học chữ, học đánh vần rồi thời gian qua đi, con phải học nói]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><b>Bởi vì cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có hạnh phúc cũng như nỗi đau&#8230;Ba ơi, xin hãy dạy con&#8230;</b></h2>
<div style="text-align: justify;">Tuổi thơ con phải học đi, học nói, lớn thêm chút nữa con phải học chữ, học đánh vần rồi thời gian qua đi, con phải học nói tiếng cảm ơn và xin lỗi với mọi người xung quanh… Rất nhiều điều cần phải học trước khi con bước ra đời và có những bài học, xin ba đừng bao giờ quên, bởi lẽ nếu thiếu đi nó, có thể con gái của ba sẽ vấp ngã mất.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con biết YÊU</b></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Tuổi mới lớn với vô vàn cám dỗ, con sợ mình sẽ dành tình yêu cho một anh chàng đẹp mã hay một gã ga lăng nào đó mà quên mất những yêu thương khác. Xin ba hãy dạy con biết cách yêu gia đình, biết cách đánh thức tình yêu đó giữa dòng đời lắm những ngã rẽ này. Xin hãy dạy cho con, xã hội chỉ mang lại cho con ánh hào quang chớp nhoáng, những danh vọng cao sang, những người bạn đồng hành, những mối tình chắp vá mà chỉ có duy nhất một tình yêu được gắn mác “vĩnh hằng” đó chính là tình yêu gia đình.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con biết HÁT</b></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Người ta nói: <i>“Nếu nước mắt là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc thì nụ cười là sự che giấu hoàn hảo của nỗi đau.” </i>thì con không muốn mình phải giả tạo như vậy ba à. Nhưng cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có khúc mắc, có hạnh phúc cũng như nỗi đau, làm sao con dám hứa với ba sẽ luôn sống thật với cảm xúc của mình đây. Vậy xin ba hãy dạy cho con hát, để những lúc hạnh phúc vụng về hay nỗi đau khiếm khuyết con sẽ hát để tiếng hát trở thành đại diện hợp pháp của tâm trạng, thành vật cản tuyệt vời của nước mắt và công cụ tốt nhất lấp đi tiếng cười để tiếng hát đó sẽ thay lòng con nói lên tất cả.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Ba ơi, xin hãy dạy con... Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/120402goctraitim242-eca62.jpg" width="540" height="360" /></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<p style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con MẠNH MẼ</b></p>
<div style="text-align: justify;">Con sẽ có những mối tình, sẽ có những lúc hạnh phúc cặp kè cùng tình yêu, nhưng chắc chắn sẽ không tránh khỏi những lúc tình vỡ, tình tan và lòng vỡ lòng đau. Con gái của ba dù gan lỳ đến đâu cũng sẽ rất khó để cãi lại lý trí, khó để xoa dịu nỗi nhớ, khó để vỗ về con tim và khó để ngăn cản nước mắt. Xin ba hãy dạy con mạnh mẽ, dạy con nghĩ về những điều tốt đẹp, về những bến đỗ bình yên, về một tương lai tươi sáng, về tình đi là tình dĩ vãng mà chỉ có mở lòng mới đón được tình mới… Xin ba hãy chỉ cho con thấy bi lụy vì tình là cái bi lụy ngu ngốc, chết vì tình là cái chết ngu si và gục ngã vì tình là một kẻ yếu đuối. Chỉ như vậy, con gái của ba mới mạnh mẽ hơn nhiều trong từng bước đường đời.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con CÂN BẰNG</b></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Rồi sẽ có một ngày con vì công việc mà quên về thăm ba má vào một ngày cuối tuần, sẽ có một ngày vì tiệc tùng mà con quên mất ở đâu đó có người ngóng trông cú điện thoại của con, sẽ có một buổi tối vì công văn, giấy tờ mà con quên mất chúc ai đó ngủ ngon làm cho họ trông chờ và có đâu một ngày vì công tác mà con quên về thăm khi ba má đau ốm… Con thấy nhói lòng khi nghĩ về những điều đó, khi tưởng tượng đến cảnh dòng đời và vòng xoay cơm áo gạo tiền sẽ cuốn con đi mất, xin ba hãy dạy cho con cách cân bằng thời gian, cách né mình khỏi những vòng xoáy để những yêu thương quanh mình không bị con làm cho tổn thương chỉ bởi cái gọi là “bận”.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Và con cảm ơn ba đã luôn nắm tay con trên những bước đường đời, đỡ con dạy những lúc con vấp ngã và luôn cho con niềm tin vào cuộc sống. Ba à, học phí cho tất cả những bài học ấy, con sẽ chỉ trả lại cho ba hai chữ ƠN ĐỜI. Ba là món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho con.</div>
<div style="text-align: justify;"><i>Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.</i></div>
<div style="text-align: justify;"><i>Con có ba để thể hiện yêu thương.</i></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ba-oi-xin-hay-day-con.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Video cảm động về sự hi sinh</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/video-cam-dong-ve-su-hi-sinh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Jan 2013 04:43:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[người cha]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[sự hi sinh]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[video]]></category>
		<category><![CDATA[video cam dong]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=7390</guid>

					<description><![CDATA[Quatructuyen.com mời bạn xem Video cảm động này. Sự lữa chọn và hi sinh của người mình yêu thương nhất để mang lại niềm vui và sự sống cho mọi người! Ý nghĩ và sự hi sinh của người cha để đem lại sự sống cho mọi người. Sự hi sinh đó phải trả bằng người mà mình yêu thương]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Quatructuyen.com mời bạn xem Video cảm động này. Sự lữa chọn và hi sinh của người mình yêu thương nhất để mang lại niềm vui và sự sống cho mọi người!</h2>
<p>Ý nghĩ và sự hi sinh của người cha để đem lại sự sống cho mọi người. Sự hi sinh đó phải trả bằng người mà mình yêu thương nhất&#8230;! Qua sự hi sinh của người đã mang lại niềm tin và sự hi vọng cho tương lai. Cho những người nhận biết được sự hi sinh đó cho chính minh&#8230;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Ý nghĩa Cảm động qua sự hy sinh của người cha đem lại hy vọng và tương lai cho tình yêu bé nhỏ của mình   Tình cha con   Cam dong qua su hy sinh cua nguoi cha dem lai hy vong va tuong lai cho tinh yeu be nho cua minh" width="1020" height="765" src="https://www.youtube.com/embed/hB-KiKR0XYA?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture" allowfullscreen></iframe></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cây đèn đã tắt</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cay-den-da-tat.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cay-den-da-tat.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 08 Jan 2013 03:20:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cây đèn đã tắt]]></category>
		<category><![CDATA[cha va con]]></category>
		<category><![CDATA[Hạt giống tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu và cuộc sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=5781</guid>

					<description><![CDATA[Cây đèn đã tắt muốn nói với chúng ta rằng những gì đã qua thì không thể quay lại được, điều quan trọng là ta phải biết quý trọng cuộc sống của mình! Câu chuyện kể rằng: Một người cha kia có một cô con gái nhỏ – đó là đứa con yêu quý duy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cây đèn đã tắt muốn nói với chúng ta rằng những gì đã qua thì không thể quay lại được, điều quan trọng là ta phải biết quý trọng cuộc sống của mình! Câu chuyện kể rằng:</span></h2>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Một người cha kia có một cô con gái nhỏ – đó là đứa con yêu quý duy nhất của ông. Ông sống vì con, và cô bé chính là cuộc sống của ông. Nhưng rồi cô bé bị đau, và căn bệnh cứ ngày càng nặng, mặc cho những gắng sức của các bác sĩ tài giỏi nhất. Người cha trở nên phát cuồng, không còn tự chủ được nữa, ông như muốn lay chuyển trời đất để mong đem lại sự sống cho con. Nhưng mọi nổ lực của ông không có ý nghĩa gì cả, và cô bé qua đời.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Người cha không thể chấp nhận sự thật đó. Ông trở nên cay đắng trong lòng, và ông bắt đầu cách ly mình khỏi cuộc sống, không muốn gặp bạn bè, từ chối tất cả những hoạt động có thể hàn gắn lại vết thương lòng mình, không tham gia bất kỳ việc gì vốn có thể khiến ông trở về với con người bình thường vốn có của mình.</span></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cay-den-da-tat.jpeg"><img title="Cây đèn đã tắt Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cay-den-da-tat.jpeg" alt=" " width="185" height="185" /></a></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Nhưng rồi một đêm nọ, ông có một giấc mơ. Ông mơ thấy mình ở trên thiên đàng, và đang dự một đám rước lộng lẫy, trang trọng và huy hoàng của tất cả những thiên thần nhỏ. Bọn họ diễu hành đến Ngôi của Tòa Án Trắng trong một hàng ngũ dường như không có điểm cuối…Mỗi một đứa trẻ thiên thần trong chiếc áo choàng trắng đều cầm trên tay một cây đèn cầy. Và ông nhận thấy trong đám thiên thần đó, có một thiên thần nhỏ cầm trên tay cây đèn cầy đã tắt ngấm. Bất chợt, ông nhận ra thiên thần nhỏ đó chính là con gái yêu dấu của mình. Chạy đến bên con, trong khi đám rước dừng lại một chút, ông ôm chầm lấy con mình trong tay, vuốt ve con nhẹ nhàng, và hỏi:</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">“Sao vậy con, sao chỉ có cây đèn cầy của con là không sáng?”</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">“Cha ơi, họ vẫn thường xuyên phải thắp lại đèn cho con, nhưng nước mắt của cha luôn làm cho nó tắt ngấm đi.” Đến đó, người cha giật mình thức giấc khỏi giấc mơ.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Bài học rất rõ ràng với ông, và nó có tác dụng ngay lập tức. Từ giờ phút đó trở đi, người cha không còn tự cô lập mình nữa, ông lại bắt đầu hòa đồng với những bạn hữu và cộng đồng. Và như vậy, cây đèn cầy của con gái ông cũng sẽ không bị dập tắt bởi những giọt nước mắt đau thương của ông.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Trong cuộc đời, có nhiều lúc chúng ta cũng như người cha kia, nuối tiếc về quá khứ vốn tưởng chừng rất tốt đẹp, hoặc nghĩ về những gì đã từng là sở hữu của mình, để rồi khi mất đi điều đó, chúng ta sống mãi trong đau thương và tuyệt vọng. Khi ấy, chúng ta không còn có thể nhìn biết sự hiện diện và tể trị của Chúa trên đời sống mình, không còn nhận biết Chúa đang nắm giữ cuộc sống và tương lai ta?</span></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cay-den-da-tat.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quà tặng cuộc sống &#8211; Đã dốc hết sức chưa?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-da-doc-het-suc-chua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-da-doc-het-suc-chua.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 22 Nov 2012 07:16:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[người thân bạn bè]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[sự giúp đỡ]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[đã dốc hết sức chưa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=862</guid>

					<description><![CDATA[Một người cha giao cho con mình nhiệm vụ và bảo cậu hãy nỗ lực hết sức mình. Sau nhiều lần cố gắng cậu bé vẫn không thể hoàn thàn nhiệm vụ và bảo rằng con đã cố hết sức rồi. Lúc này, người cha mới bảo: &#8220;Con chưa dùng hết sức đâu, cha vẫn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-da-doc-het-suc-chua.html/father-son-jump1-1024x881" rel="attachment wp-att-867"><img title="Quà tặng cuộc sống - Đã dốc hết sức chưa? Quà tặng cuộc sống Video"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-867" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/father-son-jump1-1024x881.jpg" alt=" " width="600" height="516" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/father-son-jump1-1024x881.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/father-son-jump1-1024x881-300x258.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/father-son-jump1-1024x881-140x120.jpg 140w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Một người cha giao cho con mình nhiệm vụ và bảo cậu hãy nỗ lực hết sức mình. Sau nhiều lần cố gắng cậu bé vẫn không thể hoàn thàn nhiệm vụ và bảo rằng con đã cố hết sức rồi. Lúc này, người cha mới bảo: &#8220;Con chưa dùng hết sức đâu, cha vẫn luôn ở bên cạnh con, tại sao con lại không nhờ sụ giúp đỡ của cha?&#8221;. Lúc này hai cha con mới cùng nhau làm và nhiệm vụ đã được hoàn thành một cách nhanh chóng. Trong cuộc sống không phải lúc nào chúng ta cũng có thể làm tất cả mọi việc. Sức mạnh của chúng ta còn nằm ở những người thân, bạn bè, những người luôn quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ chúng ta.</p>
<div style="text-align: center;">[youtube]r-q1aVQUtrc[/youtube]</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-da-doc-het-suc-chua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
