<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tinh cha - Chủ đề &#039;tinh cha&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-cha/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-cha</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 18 Jul 2020 09:11:16 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tinh cha - Chủ đề &#039;tinh cha&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-cha</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Thương cha</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/thuong-cha.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/thuong-cha.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Sep 2013 12:44:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[báo hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình cảm]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=21235</guid>

					<description><![CDATA[Rồi chúng ta sẽ về đâu khi mái nhà ấy không còn cha mẹ nữa, chúng ta sẽ &#8220;dưỡng thương&#8221; thế nào khi trở về mà không có ai mừng vui, rạng rỡ, chăm sóc ta như một đứa trẻ thơ? Một ông lão tuổi ngoài 70 ở một mình tại New Jeasey, con trai]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Rồi chúng ta sẽ về đâu khi mái nhà ấy không còn cha mẹ nữa, chúng ta sẽ &#8220;dưỡng thương&#8221; thế nào khi trở về mà không có ai mừng vui, rạng rỡ, chăm sóc ta như một đứa trẻ thơ?</h2>
<p>Một ông lão tuổi ngoài 70 ở một mình tại New Jeasey, con trai ông &#8211; Vincent đã phạm tội và phải chịu án tù trong ngục. Ông sống rất cô đơn, vì thế ông  muốn có một mảnh vườn cà chua để có thể hàng ngày chăm bẵm, vun xới. Có lẽ chỉ điều đó mới làm ông quên đi sự đơn độc trong ngôi nhà mình. Nhưng mảnh vườn quá cằn cỗi, mà sức ông đã già nên ông không thể nào xới đất lên và gieo hạt được.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1.jpg"><img title="Thương cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-21236" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1.jpg" width="717" height="617" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1.jpg 1024w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1-300x258.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1-800x688.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/24062255-cha-con1-140x120.jpg 140w" sizes="(max-width: 717px) 100vw, 717px" /></a><br />
Nghĩ đến những lúc Vincent còn ở nhà, ông liền viết một bức thư gửi con trai:</p>
<p><strong><i>Vincent,</i></strong></p>
<p><i>Cha muốn trồng một mảnh vườn cà chua nhưng đất cằn cỗi quá, cha không nghĩ mình có thể gieo hạt được. Sức cha đã yếu, cha cũng không còn có thể xới đất lên được nữa. Cha biết nếu con còn ở đây có lẽ cha sẽ không bao giờ phải lo về việc này, vì con sẽ luôn luôn giúp cha cày quốc, như trước kia con luôn luôn làm.</i></p>
<p><i>Thương con rất nhiều,</i></p>
<p><strong><i>Papa.</i></strong></p>
<p>Người con trai chỉ gửi lại một bức thư nhưng nội dung vô cùng hãi hùng:</p>
<p><i>Cha à, đừng bới đất khu vườn lên, con chôn xác người ở dưới đó!</i></p>
<p>Ngày hôm sau, một đội cảnh sát đến bao vây nhà ông lão vào lúc 4h sáng và xới tung mọi ngóc ngách khu vườn lên. Sau 3 tiếng tìm kiếm, họ không tìm được dấu vết nào nên đành xin lỗi ông lão và ra về.</p>
<p>Người con trai lại gửi thư lần nữa, lần này anh nói:</p>
<p><i>Cha à, giờ cha có thể gieo hạt được rồi đấy, con chỉ có thể giúp cha như thế này thôi</i></p>
<p><i>Thương cha rất nhiều,</i></p>
<p><i>Vincent&#8221;</i></p>
<p><i>&#8230;</i></p>
<p>Tôi vô tình đọc được câu chuyện này trong một buổi chiều muộn, và đó có lẽ là một trong những câu chuyện về gia đình hay nhất mà tôi từng được đọc qua. Với con cái, không có khoảng cách, thời gian hay không gian, khiến họ chần chừ khi giúp đỡ và yêu thương cha mẹ. Người con trai Vincent, dù đã phạm tội gì đi chăng nữa thì đối với cha mình, anh ấy vẫn là một người con hiếu thảo sâu sắc. Giữa bộn bề cuộc sống ngoài kia, có rất nhiều người cứ viện cớ này nọ để không quay về với cha mẹ, không chìa tay ra nâng đỡ cha mẹ lúc về già; thế nhưng Vincent, với tất cả tội lỗi anh đã phạm, vẫn cứ yêu thương cha theo cách của riêng mình. Tôi nghĩ hành động này của anh, thậm chí còn vượt cả một câu &#8220;Con thương cha mẹ&#8221; sáo rỗng mà không một cử chỉ yêu thương nào.</p>
<p>Với những người đi học, đi làm xa nhà, thì số lần gặp cha mẹ trong cuộc đời này chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Người chỉ về được dịp hè, người về được dịp Tết, thậm chí có người vài năm mới về một lần. Tôi đã từng đọc được ở đâu đó, có người nói rằng: &#8220;Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp&#8221;. Rồi chúng ta sẽ về đâu khi mái nhà ấy không còn cha mẹ nữa, chúng ta sẽ &#8220;dưỡng thương&#8221; thế nào khi trở về mà không có ai mừng vui, rạng rỡ, chăm sóc ta như một đứa trẻ thơ?</p>
<p>Thế đấy, chúng ta luôn về nhà với một tâm trạng thất bại nhất. Hãy dành cho ba mẹ, những người đã cả đời hi sinh vì con cái những khoảng thời gian ý nghĩa, những chuyến trở về đầy bất ngờ và chẳng vì điều gì khác ngoài lí do &#8220;con nhớ nhà, con về chơi để ba mẹ đỡ buồn và gia đình mình sum họp&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/thuong-cha.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ngày đẹp nhất trong đời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ngay-dep-nhat-trong-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ngay-dep-nhat-trong-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Aug 2013 03:54:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cha và con trai]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[ngày hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[ngày đẹp nhất]]></category>
		<category><![CDATA[ngày đẹp nhất trong đời]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20385</guid>

					<description><![CDATA[Đối với những đứa trẻ, một ngày được ở bên cha mẹ, chơi đùa cùng cha mẹ đã là một ngày đẹp nhất trong đời, bởi cái chúng quan tâm chỉ là sự yêu thương. Trong ánh sáng mờ nhạt của gác mái, một ông già cao lớn, uốn thân hình to lớn đi về]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đối với những đứa trẻ, một ngày được ở bên cha mẹ, chơi đùa cùng cha mẹ đã là một ngày đẹp nhất trong đời, bởi cái chúng quan tâm chỉ là sự yêu thương.</h2>
<p><img title="Ngày đẹp nhất trong đời Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vvtqzqcj.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trong ánh sáng mờ nhạt của gác mái, một ông già cao lớn, uốn thân hình to lớn đi về hướng của đống hộp nằm cạnh một trong những cửa sổ nhỏ. Gạt sang bên một búi tơ nhện, ông nghiêng chiếc hộp về hướng sáng và lấy ra một cuốn album cũ. Đôi mắt một thời sáng tỏ giờ đây lờ mờ tìm kiếm đến tha thiết từng kỷ niệm một.</p>
<p>Bắt đầu với những hồi ức êm đềm về tình yêu của đời ông. Trong cuốn album này có những bức ảnh của bà. Lặng lẽ, ông nhẫn nại lần giở cái kho báu đã cất giấu bấy lâu nay và trong phút chốc ông chìm sâu vào biển hồ của ký ức. Dẫu rằng trái đất không ngừng quay khi người vợ quá cố ra đi mãi mãi, nhưng quá khứ vẫn ngồn ngộn trở về khi ông phải sống với sự cô độc hiện tại.</p>
<p>Đặt qua một bên cuốn album đầy bụi, ông lôi ra từ chiếc hộp cuốn nhật ký về tuổi thơ ấu của người con trai đã trưởng thành của ông. Ông không thể nhớ mình đã trông thấy nó bao giờ, có lẽ cậu con trai đã cất kỹ cuốn nhật ký đó từ thời xa xưa. “Vì sao vợ mình lại giữ được những thứ linh tinh cũ kỹ của trẻ con này nhỉ?”, ông tự hỏi và lắc đầu.</p>
<p>Mở những trang nhật ký, liếc nhìn những câu chữ ngăn ngắn, vành môi ông nở một nụ cười vô thức. Trong sự yên tĩnh của không gian, những ngôn từ của đứa bé 6 tuổi ngây thơ đã cuốn trôi ông về lại quãng thời gian đã hầu như hoàn toàn quên lãng.</p>
<p>Chợt nhớ mình cũng cất giữ một cuốn nhật ký của mình năm xưa, ông bước về chiếc cầu thang gỗ và đi xuống căn phòng nhỏ. Mở cửa tủ, ông vui mừng khi tìm thấy cuốn nhật ký cũ kỹ của mình, ông ngồi vào bàn và đặt hai cuốn nhật ký bên cạnh nhau. Cuốn nhật ký của ông có bìa da thuộc và chạm khắc ngay ngắn tên ông bằng vàng, trong khi cuốn nhật ký của cậu con trai thì rách nát và cái tên “Jimmy” đã trầy trụa trên mặt bìa. Ông lướt nhẹ ngón tay gầy guộc trên những con chữ như thể đang âu yếm đứa con yêu dấu.</p>
<p>Khi ông mở nhật ký của mình, đôi mắt của ông dừng tại một câu đứng ngoài lề vì nó quá ngắn gọn so với nội dung của những ngày khác:<br />
Uổng phí một ngày câu cá với Jimmy. Chẳng câu được gì.</p>
<p>Với một tiếng thở dài và một bàn tay run run, ông mở nhật ký của Jimmy và tìm thấy ghi chép của cậu trong cùng một ngày. Những chữ cái nguệch ngoạc, ấn sâu vào mặt giấy:<br />
Đi câu cá với bố. Một ngày đẹp nhất của đời tôi!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ngay-dep-nhat-trong-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/roi-nuoc-mat-voi-bo-anh-tinh-cha.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/roi-nuoc-mat-voi-bo-anh-tinh-cha.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 16 Aug 2013 02:07:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[người cha]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19985</guid>

					<description><![CDATA[Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu vừa gửi đến các bạn trẻ một món quà ý nghĩa đó chính là bộ ảnh xúc động về tình cha.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu vừa gửi đến các bạn trẻ một món quà ý nghĩa đó chính là bộ ảnh xúc động về tình cha.</h2>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64241" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/4aa2dcef9d-1-1-3.jpeg" width="500" height="418" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/4aa2dcef9d-1-1-3.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/4aa2dcef9d-1-1-3-300x251.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64242" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/de5b026c93-2-2-3.jpeg" width="500" height="399" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/de5b026c93-2-2-3.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/de5b026c93-2-2-3-300x239.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64243" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/e22c15a188-3-3.JPG.jpeg" width="500" height="416" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/e22c15a188-3-3.JPG.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/e22c15a188-3-3.JPG-300x250.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64244" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/08700d8c9b-4-4.jpeg" width="500" height="391" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/08700d8c9b-4-4.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/08700d8c9b-4-4-300x235.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64245" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/05ac8fcf45-5-5.jpeg" width="500" height="400" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/05ac8fcf45-5-5.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/05ac8fcf45-5-5-300x240.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64246" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/c8fcecb196-6-6.JPG.jpeg" width="500" height="411" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/c8fcecb196-6-6.JPG.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/c8fcecb196-6-6.JPG-300x247.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64247" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/1e54310f0c-7-7-1.jpeg" width="500" height="398" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/1e54310f0c-7-7-1.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/1e54310f0c-7-7-1-300x239.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64248" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/0155a5a7ea-8-8.JPG.jpeg" width="500" height="429" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/0155a5a7ea-8-8.JPG.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/0155a5a7ea-8-8.JPG-300x257.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64249" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/07d625a98f-9-9.JPG.jpeg" width="500" height="418" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/07d625a98f-9-9.JPG.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/07d625a98f-9-9.JPG-300x251.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: center;"><img title="Rơi nước mắt với bộ ảnh tình cha Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64250" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/65f335a9e0-10-10.JPG.jpeg" width="500" height="461" alt=" " srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/65f335a9e0-10-10.JPG.jpeg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/65f335a9e0-10-10.JPG-300x277.jpeg 300w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/roi-nuoc-mat-voi-bo-anh-tinh-cha.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tâm sự của cha: Con bướm màu hồng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tam-su-cua-cha-con-buom-mau-hong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tam-su-cua-cha-con-buom-mau-hong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Jun 2013 02:46:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cánh bướm]]></category>
		<category><![CDATA[cánh bướm hồng]]></category>
		<category><![CDATA[cha va con]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[con bướm màu hồng]]></category>
		<category><![CDATA[người cha]]></category>
		<category><![CDATA[tam long nguoi cha]]></category>
		<category><![CDATA[tâm sự của cha]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17489</guid>

					<description><![CDATA[Đến một ngày con phải tự cất cánh, tự xoay xở một mình miễn là bố để cho con được tự do. Để cho con là một cánh bướm hồng bay mãi trên trời xanh thăm thẳm…. Năm bố học lớp 2 có một lần bố thấy một con bướm trong nhà bếp. Đấy không phải]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Đến một ngày con phải tự cất cánh, tự xoay xở một mình miễn là bố để cho con được tự do. Để cho con là một cánh bướm hồng bay mãi trên trời xanh thăm thẳm….</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64252" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/Blue-Butterfly-Giclee-Print-C12154147.jpg" width="400" height="333" alt=" " title="Tâm sự của cha: Con bướm màu hồng Hiểu về cuộc sống" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/Blue-Butterfly-Giclee-Print-C12154147.jpg 400w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/Blue-Butterfly-Giclee-Print-C12154147-300x250.jpg 300w" sizes="(max-width: 400px) 100vw, 400px" /></p>
<p>Năm bố học lớp 2 có một lần bố thấy một con bướm trong nhà bếp. Đấy không phải là lần đầu bố gặp một con ong, một con bướm hay một con chuồn chuồn bay lạc vào nhà. Bố thường đơn giản là mở cửa kính để chúng dễ dàng bay ra ngoài nhưng con bướm này có màu đặc biệt mà bố chưa từng thấy bao giờ: Một con bướm lớn với những chấm tròn màu hồng nhạt. Bố đã loay hoay để bắt được nó và giữ chặt nó trong tay. Nếu là con, con sẽ làm gì với một con bướm đẹp như thế?. Còn bố, bố đã lấy cái hộp bia cũ, nhét đầy lá cây và cỏ, rồi nhốt con bướm vào đó. Chắc con cũng đoán ra phải không, rồi con bướm chết.</p>
<p>Phải rồi, chúng ta không thể nhốt con bướm trong cái hộp kín được, chúng cần tự do bay nhảy hít thở không khí tự do và trong lành. Bố đã vứt cái hộp vào thùng rác và chôn con bướm ngoài vườn.</p>
<p>Con sẽ hỏi tại sao bố kể câu chuyện này ư?. Vì con đã bao giờ biết cảm giác ngập ngừng do dự ước muốn giữ bên mình những người thân và ước muốn để cho họ được tự do. Như con bướm màu hồng kia, nếu bố thả cho nó bay đi, lẽ ra nó vẫn còn sống và vẫn đẹp như thế, nhưng nó không thuộc về bố nữa.</p>
<p>Bố nhớ ngày đầu tiên con tập đi xe đạp, bố đã tháo hai cái bánh xe nhỏ ở xe đạp của con ra, nhưng con cứ nằng nặc muốn bố phải giữ tay lái và yên xe suốt chặng đường. Bố nói “Bố thả ra một lát nhé!”. Còn con hét ầm lên: &#8220;Đừng, đừng, bố ơi, con sợ lắm!”. Khi con hét lên như thế bố thấy ấm lòng vì bố biết con vẫn cần bố, cần vòng tay ấp ủ chở che của bố.</p>
<p>Một ngày nào đó con sẽ lớn lên, trở thành một luật sư, một bác sĩ… ai mà biết được, và hi vọng đến lúc ấy, con vẫn cần bố như bây giờ. Bố miên man nghĩ như thế khi lúi cúi chạy theo con, giữ chiếc xe đạp nhỏ, cảm thấy mùi hoi hoi của trẻ con, cảm thấy tóc của con hất nhẹ vào má bố.</p>
<p>Những ngày đông mưa rét, bố cất xe đạp của con đi. Đợi đến mùa xuân trời ấm áp, bố lại lấy xe xuống giúp con trèo lên xe. Bố đẩy xe cho con “Thả ra bố ơi!”. Con reo lên và hơi lạng qua lạng lại một chút trước khi có thể chạy thẳng được. Con cười hớn hở khi xe đạp chạy xa dần trên con đường trải nhựa, trong khi bố đứng sững lại nhìn theo con mãi.</p>
<p>Anhxtanh đã nói về thời gian, về tốc độ ánh sáng, về chuyện các vật thể sát lại gần nhau và rời xa nhau. Còn bố, lúc đó muốn chạy theo đuổi kịp con, giữ yên xe và tay lái, và cảm thấy tóc con chạm vào má, cảm thấy hơi thở của con phả nhẹ lên mặt…</p>
<p>Nhưng bố vẫn gọi theo con “Đạp mạnh lên con, giữ chắc tay lái”. Rồi bố vỗ tay thật to để nói với con rằng con lái xe đạp rất tuyệt.</p>
<p>Bố sẽ không tìm cách giữ lại con bướm hồng, bố sẽ không giữ chặt con bên mình. Cho dù bố mong muốn biết bao rằng con sẽ mãi mãi là con bé con loạng choạng trên cái xe đạp, má đỏ hồng và kêu lên: “Đừng thả ra bố ơi!” Nhưng rồi cũng có một ngày bố phải thả tay để con tự đạp xe một mình.</p>
<p>Đến một ngày con phải tự cất cánh, tự xoay xở một mình miễn là bố để cho con được tự do.</p>
<p>Để cho con là một cánh bướm hồng bay mãi trên trời xanh thăm thẳm….</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tam-su-cua-cha-con-buom-mau-hong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình cha</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tinh-cha.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tinh-cha.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 02:51:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bức thư cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[bức thư cảm động tình cha]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về cha]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[người cha]]></category>
		<category><![CDATA[tam long nguoi cha]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17441</guid>

					<description><![CDATA[Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng. *** Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài đươc điểm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.</h2>
<p style="text-align: justify;">***</p>
<p>Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài đươc điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.</p>
<p>Tất nhiên, bài cao điểm được nghe những tràng pháo tay và bài có điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là &#8221; <em>què cụt, thiếu sức thuyết phục&#8230;</em>&#8220;. Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy hai tay che mặt lại.</p>
<p>Vào giờ này cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình vẫn chưa thấy đâu.</p>
<p>Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là &#8221; <em>Hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em&#8221;</em>, thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì trắc sẽ có bốn mươi kỉ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu chúng tôi thường chống chế &#8221; <em>Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lặp được</em> &#8220;.</p>
<p>Điều khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng, chỉ giữ lại một bài. Chỉ một ! Đừa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất ? Dở nhất?</p>
<p>Giỏi văn nhất lớp là Tuyết Anh. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Tuyết Anh với tay nhận bài từ lớp trưởng. Vậy là thầy dữ lại bài dở nhất rồi ! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Long với tiếng cười khúc khích. Nhưng rồi Long cũng nhận được bài của mình.</p>
<p>Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai? Trời, môn Văn&#8230; Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê &#8220;<em>Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn</em>&#8221; thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê &#8220;<em>Quá lan man dông dài&#8221;</em>! Điểm bày môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Tuyết Anh cũng nói vậy.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-64254" src="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/tinhcha2.jpg" width="577" height="387" alt=" " title="Tình cha Hiểu về cuộc sống" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/tinhcha2.jpg 577w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/07/tinhcha2-300x201.jpg 300w" sizes="(max-width: 577px) 100vw, 577px" /></p>
<p>Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Tùng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Tùng, tác giả của bài văn trên tay thầy.</p>
<p>Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.</p>
<p>Tùng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được một tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Tùng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn Văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám ! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chót trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thày trầm trầm:</p>
<p>&#8220;<em>Kỉ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm nhưng ba má em cho ra ngoài phố học để sau này em có thể làm điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm việc làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết gì cho em cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần thư về quê đều do tay em viết&#8230;&#8221;</em></p>
<p>Thầy ngừng đọc nhìn cả lớp:</p>
<p>&#8211; <em>Các em, thầy sẽ chép lại nguyên văn lá thư của ba bạn Tùng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.</em></p>
<p>Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò đọc từng chữ hiện ra dưới tay thầy:</p>
<p>&#8220;Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo để có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn ? Cả nhà nhớ con nhìu lắm cố họch nge con chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con&#8221;</p>
<p>Lá thứ vỏn vẹn 45 chữ.</p>
<p>Khi thày quay lại thì Tùng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng đỏ hoe.</p>
<p>Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vôn chỉ quen với cày cuốc lần đầu tiên cầm bút viết thư cho con.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tinh-cha.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ba ơi, xin hãy dạy con&#8230;</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ba-oi-xin-hay-day-con.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ba-oi-xin-hay-day-con.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 27 Mar 2013 03:48:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[ba ơi]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cho con]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tình phụ tử]]></category>
		<category><![CDATA[xin hãy dạy con]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=14015</guid>

					<description><![CDATA[Bởi vì cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có hạnh phúc cũng như nỗi đau&#8230;Ba ơi, xin hãy dạy con&#8230; Tuổi thơ con phải học đi, học nói, lớn thêm chút nữa con phải học chữ, học đánh vần rồi thời gian qua đi, con phải học nói]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><b>Bởi vì cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có hạnh phúc cũng như nỗi đau&#8230;Ba ơi, xin hãy dạy con&#8230;</b></h2>
<div style="text-align: justify;">Tuổi thơ con phải học đi, học nói, lớn thêm chút nữa con phải học chữ, học đánh vần rồi thời gian qua đi, con phải học nói tiếng cảm ơn và xin lỗi với mọi người xung quanh… Rất nhiều điều cần phải học trước khi con bước ra đời và có những bài học, xin ba đừng bao giờ quên, bởi lẽ nếu thiếu đi nó, có thể con gái của ba sẽ vấp ngã mất.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con biết YÊU</b></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Tuổi mới lớn với vô vàn cám dỗ, con sợ mình sẽ dành tình yêu cho một anh chàng đẹp mã hay một gã ga lăng nào đó mà quên mất những yêu thương khác. Xin ba hãy dạy con biết cách yêu gia đình, biết cách đánh thức tình yêu đó giữa dòng đời lắm những ngã rẽ này. Xin hãy dạy cho con, xã hội chỉ mang lại cho con ánh hào quang chớp nhoáng, những danh vọng cao sang, những người bạn đồng hành, những mối tình chắp vá mà chỉ có duy nhất một tình yêu được gắn mác “vĩnh hằng” đó chính là tình yêu gia đình.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con biết HÁT</b></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Người ta nói: <i>“Nếu nước mắt là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc thì nụ cười là sự che giấu hoàn hảo của nỗi đau.” </i>thì con không muốn mình phải giả tạo như vậy ba à. Nhưng cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có khúc mắc, có hạnh phúc cũng như nỗi đau, làm sao con dám hứa với ba sẽ luôn sống thật với cảm xúc của mình đây. Vậy xin ba hãy dạy cho con hát, để những lúc hạnh phúc vụng về hay nỗi đau khiếm khuyết con sẽ hát để tiếng hát trở thành đại diện hợp pháp của tâm trạng, thành vật cản tuyệt vời của nước mắt và công cụ tốt nhất lấp đi tiếng cười để tiếng hát đó sẽ thay lòng con nói lên tất cả.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Ba ơi, xin hãy dạy con... Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/120402goctraitim242-eca62.jpg" width="540" height="360" /></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<p style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con MẠNH MẼ</b></p>
<div style="text-align: justify;">Con sẽ có những mối tình, sẽ có những lúc hạnh phúc cặp kè cùng tình yêu, nhưng chắc chắn sẽ không tránh khỏi những lúc tình vỡ, tình tan và lòng vỡ lòng đau. Con gái của ba dù gan lỳ đến đâu cũng sẽ rất khó để cãi lại lý trí, khó để xoa dịu nỗi nhớ, khó để vỗ về con tim và khó để ngăn cản nước mắt. Xin ba hãy dạy con mạnh mẽ, dạy con nghĩ về những điều tốt đẹp, về những bến đỗ bình yên, về một tương lai tươi sáng, về tình đi là tình dĩ vãng mà chỉ có mở lòng mới đón được tình mới… Xin ba hãy chỉ cho con thấy bi lụy vì tình là cái bi lụy ngu ngốc, chết vì tình là cái chết ngu si và gục ngã vì tình là một kẻ yếu đuối. Chỉ như vậy, con gái của ba mới mạnh mẽ hơn nhiều trong từng bước đường đời.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;"><b>Xin hãy dạy con CÂN BẰNG</b></div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Rồi sẽ có một ngày con vì công việc mà quên về thăm ba má vào một ngày cuối tuần, sẽ có một ngày vì tiệc tùng mà con quên mất ở đâu đó có người ngóng trông cú điện thoại của con, sẽ có một buổi tối vì công văn, giấy tờ mà con quên mất chúc ai đó ngủ ngon làm cho họ trông chờ và có đâu một ngày vì công tác mà con quên về thăm khi ba má đau ốm… Con thấy nhói lòng khi nghĩ về những điều đó, khi tưởng tượng đến cảnh dòng đời và vòng xoay cơm áo gạo tiền sẽ cuốn con đi mất, xin ba hãy dạy cho con cách cân bằng thời gian, cách né mình khỏi những vòng xoáy để những yêu thương quanh mình không bị con làm cho tổn thương chỉ bởi cái gọi là “bận”.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Và con cảm ơn ba đã luôn nắm tay con trên những bước đường đời, đỡ con dạy những lúc con vấp ngã và luôn cho con niềm tin vào cuộc sống. Ba à, học phí cho tất cả những bài học ấy, con sẽ chỉ trả lại cho ba hai chữ ƠN ĐỜI. Ba là món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho con.</div>
<div style="text-align: justify;"><i>Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.</i></div>
<div style="text-align: justify;"><i>Con có ba để thể hiện yêu thương.</i></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ba-oi-xin-hay-day-con.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Clip tình cha cảm động rơi nước mắt</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/clip-tinh-cha-cam-dong.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 29 Oct 2012 06:26:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cha]]></category>
		<category><![CDATA[clip cam dong]]></category>
		<category><![CDATA[clip tình cha]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cha]]></category>
		<category><![CDATA[tinh gia dinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=235</guid>

					<description><![CDATA[1. Cha và con gái &#8220;Cha và con gái&#8221; có thể nói là một bộ phim hoạt hình &#8220;kinh điển&#8221; về tình cha con, từng đoạt giải Oscar năm 2000 cho phim ngắn xuất sắc nhất. Chỉ với hai tông màu đen &#8211; trắng, những hình ảnh đồ họa hết sức giản đơn, nền nhạc]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>1. Cha và con gái</strong></p>
<p>&#8220;Cha và con gái&#8221; có thể nói là một bộ phim hoạt hình &#8220;kinh điển&#8221; về tình cha con, từng đoạt giải Oscar năm 2000 cho phim ngắn xuất sắc nhất. Chỉ với hai tông màu đen &#8211; trắng, những hình ảnh đồ họa hết sức giản đơn, nền nhạc không lời dặt dìu êm ái, cho đến tận thời điểm này, clip vẫn lấy đi nước mắt của biết bao khán giả mỗi lần xem lại 5 phút ngắn ngủi.</p>
<p><iframe loading="lazy" src="" frameborder="0" width="420" height="315"></iframe></p>
<p>Bộ phim tái hiện một cuộc chia ly, người cha chèo thuyền qua sông để lại đứa con gái còn rất nhỏ. Ngày ngày cô bé vẫn đạp xe đến bờ sông chờ cha trở về. Những vòng xe cứ quay đều quay đều bất tận, cuộc đời cứ lặng lẽ trôi đi, cô bé ngày nào đã trở thành thiếu nữ, lập gia đình, rồi có con&#8230; bất chấp thời gian và thời tiết vẫn đến bến sông chờ trông bóng dáng người cha. Cuối cùng khi đã là một bà lão già còng lưng tóc bạc, dòng sông năm xưa nay trơ ra những cồn cát trắng, cỏ hoang mọc đầy. Bà lão đi bộ dưới lòng sông, bắt gặp chiếc thuyền năm xưa đã mất dấu người cha. Nằm trong chiếc thuyền nhỏ, bỗng dưng bà được sống lại thời trẻ dại và tìm thấy người cha thân yêu</p>
<p><strong>2. &#8220;Shoe&#8221; (chiếc giầy)</strong></p>
<p>Mang cái tên cực kỳ ngắn gọn &#8220;Shoe&#8221; (chiếc giầy) &#8211; bộ phim hoạt hình dưới đây là một trong những phim xúc động nhất thế giới về tình cảm gia đình. Nó dựa trên ý tưởng con búp bê làm từ một chiếc giày cũ của em bé nghèo ở Luân Đôn đầu thế kỷ 20. Clip thể hiện sâu sắc tình yêu của đứa con với người cha, dám đánh đổi đôi giày đẹp của mình, chạy chân trần trên tuyết giá đem về cho cha một đôi giầy cũ. Ngay trong đêm giáng sinh ấy, bé gái đã nhận được một món quà bất ngờ mà em hằng khao khát và hơn hết nó được tạo ra từ chính sự hy sinh lớn lao của cha em.</p>
<p><iframe loading="lazy" src="" frameborder="0" width="425" height="350"></iframe></p>
<p><strong>3.  &#8220;Tình cha thầm lặng&#8221;</strong></p>
<p>Clip &#8220;Tình cha thầm lặng&#8221; kể về câu chuyện một cô bé luôn luôn mặc cảm vì cha mình là một người câm điếc, ông không thể nào lắng nghe tâm sự hay an ủi những lúc cô cần mà chỉ có thể trò chuyện với cô bằng cách ra dấu tay. Quá thất vọng về cha mình, cô bé đã cắt tay tự tử, và chỉ trong thời khắc mong manh giữa sự sống và cái chết ấy cô mới nhận ra tình yêu vĩ đại không lời của cha mình. Đoạn phim đã truyền đạt một thông điệp ý nghĩa rằng: &#8220;Không có người cha hoàn hảo, nhưng người cha sẽ luôn biết yêu thương một cách hoàn hảo&#8221;.</p>
<p><iframe loading="lazy" src="" frameborder="0" width="425" height="350"></iframe></p>
<p>4. Ý tưởng về tình cảm cha con cũng được các nhà quảng cáo mượn để truyền tải một cách khôn ngoan thương hiệu của mình đến với khán giả. Clip dưới đây mô tả về sự xung đột giữa cậu con trai mới lớn và người cha của mình. Chỉ với một câu mắng mỏ của cha mình, cậu trai đã tự ái bỏ nhà ra ngoài tự lập, cậu bị tai nạn lao động và cuối cùng phải ngồi trên xe lăn. Người cha bằng lòng quyết tâm và kiên trì đã giúp con trai tập đi từng chút một y như thời ấu thơ lúc chập chững những bước đi đầu tiên trong cuộc đời và cuối cùng anh đã có thể tự đi bằng đôi chân của chính mình.</p>
<p><iframe loading="lazy" src="" frameborder="0" width="425" height="350"></iframe></p>
<p><strong>5.Ca khúc &#8220;Dear Father&#8221; (Cha yêu dấu) </strong></p>
<p>Ca khúc &#8220;Dear Father&#8221; (Cha yêu dấu) của ca sĩ Kim Kyung Ho được minh họa bởi một bộ phim ngắn đầy cảm động. Clip kể về một gia đình nghèo, người mẹ mất sức lao động, đứa con trai còn ít tuổi, gánh nặng đè lên vai người cha già gầy yếu. Mặc dù nghèo khó nhưng cậu bé vẫn luôn ước mơ được trở thành một người nghệ sĩ chơi đàn ghi-ta. Chiều lòng con trai, ông bố đi đến từng cửa hàng để mua đàn cho con nhưng chỉ với một đồng xu trong tay, ông chỉ nhận được sự xua đuổi, hắt hủi. Cuối cùng ông bố đã đập vỡ cửa kính để lấy cây đàn đem về cho con trong một ngày gió mưa tầm tã để rồi ra đi mãi mãi. Video ngắn nhưng có những cảnh quay ấn tượng ghi dấu trong tâm khảm người xem, như hình ảnh đứa con cõng cha đi trên con đường mòn, hay những pha quay rất chậm trong mưa bắt được cận cảnh từng pha cảm xúc trên khuôn mặt người cha trước khi tử thần cướp mất mạng sống của ông.</p>
<p><iframe loading="lazy" src="" frameborder="0" width="425" height="350"></iframe></p>
<p><strong>Huong nd sưu tầm</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
