<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tinh mau tu - Chủ đề &#039;tinh mau tu&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-mau-tu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-mau-tu</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 23 Nov 2013 08:47:30 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tinh mau tu - Chủ đề &#039;tinh mau tu&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-mau-tu</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Niềm quên quen thuộc</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Jul 2013 02:08:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[me chong]]></category>
		<category><![CDATA[niềm quên]]></category>
		<category><![CDATA[quên]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18517</guid>

					<description><![CDATA[Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện? Anh giải thích: mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: <em>nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện?</em></h2>
<p style="text-align: justify;">Anh giải thích: <em>mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn. Kết hôn đã 8 năm, đây là lần đầu tiên mẹ từ quê ra chơi, anh muốn mẹ yên tâm, cuộc sống của anh không thiếu thốn chi cả.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tuy ở trong thành phố, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé mới được ăn những món ngon thế.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-18518" title="Niềm quên quen thuộc Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg" width="283" height="252" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg 283w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc-140x124.jpg 140w" sizes="(max-width: 283px) 100vw, 283px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ ăn rất ít, ánh mắt hiền từ nhìn con cháu, mỉm cười hạnh phúc. Anh nói mẹ ăn nhiều một chút, mẹ cười nói: “<em>Mẹ già rồi, ăn một chút vào là no</em>”. Nhìn bàn ăn còn đầy, anh khó chịu bảo mẹ: “Mẹ. Ở khách sạn này có qui định, đồ ăn thừa sẽ bị phạt tiền, không được gói mang về.”</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ ngồi cạnh liếc anh một cái: bày trò gì đây? Đồ ăn ngon thế này, nếu gói về vẫn có thể cho con ăn thêm, nó đang tuổi ăn tuổi lớn.<br />
Mẹ nghe vậy, bắt đầu mới động đũa. Trong mắt anh, đây là lần đầu tiên mẹ ăn được nhiều như thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ đi rồi, vợ lại muốn tranh luận với anh. Anh bỗng chảy nước mắt nói: <em>“Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi. Anh luôn có một ước muốn, muốn mẹ được ăn đồ ăn ngon, thay đổi khẩu vị, ăn nhiều một bữa, đâu ngờ chỉ có một lần. Nếu hôm nay anh không nói dối, mẹ nhất định sẽ không động đũa nữa&#8230;..”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Anh chưa kịp nói xong, vợ đã rơi lệ. Vợ nhớ đến mẹ mình, cũng chẳng như vậy sao? Ngày hôm nay, vợ cũng đã làm mẹ, mỗi ngày đều vô tư dành hết tình mẫu tử cho con, vậy mà tình mẫu tử mẹ dành cho vợ, vợ hình như đã quên mất&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túi gạo của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Apr 2013 02:01:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cam dong tinh me]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tui gao cua me]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15279</guid>

					<description><![CDATA[Túi gạo của mẹ &#8211; Hãy dành 5&#8242; để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé! Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Túi gạo của mẹ &#8211; Hãy dành 5&#8242; để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé!</h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.</span></p>
<p style="text-align: justify;">Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.</p>
<p>Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:</p>
<p>&#8211; Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.</p>
<p>&#8211; Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm.</p>
<p>Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…</p>
<p>Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…</p>
<p>Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.</p>
<p>Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:</p>
<p>-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.</p>
<p>Chị cẩn thận tháo túi.</p>
<p>Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:</p>
<p>-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.</p>
<p>&#8211; Nhận vào.</p>
<p>Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.</p>
<p>Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:</p>
<p>-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?</p>
<p>-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.</p>
<p>Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.</p>
<h2><img title="Túi gạo của mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/191402_Tinh-me1.jpg" /></h2>
<p>Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:</p>
<p>&#8211; Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?</p>
<p>&#8211; Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.</p>
<p>&#8211; Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.</p>
<p>Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.</p>
<p>Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.</p>
<p>Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:</p>
<p>&#8211; Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !</p>
<p>Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.</p>
<p>Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.<br />
Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.</p>
<p>&#8211; Thưa với thầy, gạo này là do tôi&#8230; Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm&#8230; Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !</p>
<p>Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.</p>
<p>Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :</p>
<p>&#8211; Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.</p>
<p>Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:</p>
<p>&#8211; Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.</p>
<p>Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.</p>
<p>Lòng thầy xót xa.</p>
<p>Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.</p>
<p>Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.</p>
<p>Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.</p>
<p>Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.<br />
Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.</p>
<p>Thầy nói:</p>
<p>&#8211; Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.</p>
<p>Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.</p>
<p>Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.</p>
<p>&#8211; Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…</p>
<p>Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.</p>
<p>Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.<br />
Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi ! Mẹ của con…</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>5</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vâng! mẹ em là nông dân</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/vang-me-em-la-nong-dan.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/vang-me-em-la-nong-dan.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Apr 2013 02:26:11 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ em là nông dân]]></category>
		<category><![CDATA[nông dân]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<category><![CDATA[yeu thuong gia dinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15123</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Mẹ là nông dân, ở nhà ngói, đi dép lê, đầu đội nón, để mong em ở nhà cao cửa rộng, chân mang giày, đầu đội văn minh&#8230;&#8221; Mẹ em là nông dân. Nước da sạm đen để nhường cho da em thêm trắng, hồng hào, xinh xắn. Tay mẹ thô ráp, xù xì nhường]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Mẹ là nông dân, ở nhà ngói, đi dép lê, đầu đội nón, để mong em ở nhà cao cửa rộng, chân mang giày, đầu đội văn minh&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Vâng! mẹ em là nông dân Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loi-me-dan.jpg" width="478" height="319" /></p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.</p>
<p style="text-align: justify;">Nước da sạm đen để nhường cho da em thêm trắng, hồng hào, xinh xắn.<br />
Tay mẹ thô ráp, xù xì nhường cho tay em mềm mại của con gái đôi mươi.<br />
Giọt mồ hôi mẹ rơi trên đồng, trên bãi để nụ cười em hé nở mỗi ngày.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.<br />
Mẹ ăn mặc như người ta nói là quê mùa nhưng với em mẹ đẹp hơn tất thảy. Người ta có quần là áo lượt, chân guốc, tay vòng cũng không thể đẹp bằng mẹ em quần áo bùn lầy, hương đồng, sắc lúa. Mẹ có bao giờ ra thành phố, đâu biết nhà cao tầng biết đánh vẽ móng tay xanh, đỏ, tím, hồng rực rỡ. Ấy vậy mà lúc nào tay mẹ nhũ cũng vàng óng giòn tan, màu của đất chua phèn, của nắng, của ruộng, của đồng.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.<br />
Vất vả phần mình, cày, bừa, cấy, gặt, trồng ngô, khoai, sắn. Nắng nóng trên đồng, bạn đồng hành thân quen.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.<br />
Xưa mẹ hát ru em bằng câu ca dao của những người như mẹ.<br />
À ơi, con ơi con ngủ cho ngoan<br />
Để mẹ đi cấy đồng xa trưa về<br />
Nay mẹ hát ru em bằng những lời hát dặn dò sớm tối<br />
Bàn tay ta làm nên tất cả<br />
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm<br />
Mẹ là nông dân.<br />
Để ngày mai em là nhà báo. Em là nhà giáo. Em là anh kĩ sư công nghệ thông tin.<br />
Mẹ là nông dân, ở nhà ngói, đi dép lê, đầu đội nón, để mong em ở nhà cao cửa rộng, chân mang giày, đầu đội văn minh. Mẹ em là nông dân. Nhọc nhằn sớm hôm, đầu tắt mặt tối. Cấy lúa đúng thời vụ là niềm vui.Thóc được mùa vàng ươm trên sân là hạnh phúc. Cuộc đời mẹ là nụ cười em may mắn, là những điểm mười, là thành công, là cuộc sống trọn vẹn ý nghĩa nơi em. Mẹ em là nông dân…</p>
<p style="text-align: justify;">Vâng. Đúng ạ. Mẹ em là nông dân</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/vang-me-em-la-nong-dan.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>8</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hóa đơn của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hoa-don-cua-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hoa-don-cua-me.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Mar 2013 02:52:38 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[hóa đơn]]></category>
		<category><![CDATA[hóa đơn của mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[viết về mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=13744</guid>

					<description><![CDATA[Hóa đơn của mẹ &#8211; Câu chuyện ngắn và đơn giản nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc về sự đức hi sinh, lòng bao dung của người mẹ dành cho con. Bạn hãy tự ghi cho mình một hóa đơn như cậu bé trong câu chuyện nhé! Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Hóa đơn của mẹ &#8211; Câu chuyện ngắn và đơn giản nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc về sự đức hi sinh, lòng bao dung của người mẹ dành cho con. Bạn hãy tự ghi cho mình một hóa đơn như cậu bé trong câu chuyện nhé!</h2>
<p>Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết một tờ giấy gởi đến mẹ như sau:</p>
<div>1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ : $1.</div>
<div></div>
<div>2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng : $2.</div>
<div></div>
<div>3. Sau khi đi học về coi em : $3.</div>
<div></div>
<div>4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp: $4.</div>
<div></div>
<div>Cộng: $10.</div>
<div></div>
<div>&#8211; Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học.</div>
<div></div>
<div><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hóa đơn của mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/bot5-120114dsmevacon.jpg" width="333" height="250" /></div>
<div></div>
<div>
<div>Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau:</div>
<div></div>
<div>1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời, nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>6. Các khoản không thể liệt kê hết đều miễn phí cho con trai của mẹ.</div>
<div></div>
<div>&#8211; Thời hạn chi trả cho con: Trọn đời Mẹ</div>
<div></div>
<div>Khi đi học về cậu chạy vô phòng, thấy tờ giấy cậu cầm lên đọc. Rồi cậu lấy ra 1 tờ giấy khác và viết như sau:</div>
<div></div>
<div>Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ&#8230; Kể từ nay:</div>
<div></div>
<div>1. Phụ giúp Mẹ: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>2. Ráng ăn học thành tài: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>3. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>4. Luôn quan tâm, săn sóc Mẹ: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>5. Các khoản chi tiêu lo cho Mẹ khi về già: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>Thời hạn thực hiện: Trọn đời con.</div>
<div></div>
<div></div>
<div>Sáng hôm sau khi con còn đang ngủ, bà mẹ vẫn đặt tờ giấy bạc $10 lên bàn cho con thì bỗng thấy tờ giấy mà cậu viết. Sau khi đọc xong, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà mẹ song miệng vẫn nở một nụ cười và bà nghĩ rằng có lẽ đây là nụ cười mãn nguyện nhất từ khi sinh con ra đến nay.</div>
<p>&nbsp;</p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hoa-don-cua-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nụ cười cho cả một đời</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nu-cuoi-cho-ca-mot-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nu-cuoi-cho-ca-mot-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2012 03:24:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[nu cuoi]]></category>
		<category><![CDATA[nụ cười cho cả cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[nụ cười của mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=3032</guid>

					<description><![CDATA[Mẹ tôi đã tặng một món quà khi tôi còn trẻ. Đó không phải là một thứ gì có thể cầm nắm được, nhưng nó đã khắc sâu trong ký ức của tôi. Nụ cười cho tôi cả một cuộc đời. Ngày đó tôi mới lên sáu. Đó là một sáng thứ bày nóng ngột]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Mẹ tôi đã tặng một món quà khi tôi còn trẻ. Đó không phải là một thứ gì có thể cầm nắm được, nhưng nó đã khắc sâu trong ký ức của tôi. Nụ cười cho tôi cả một cuộc đời.</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nụ cười cho cả một đời Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cuoc_song.jpg" alt=" " width="403" height="403" /></p>
<p>Ngày đó tôi mới lên sáu. Đó là một sáng thứ bày nóng ngột ngạt năm 1946, mẹ tôi cho anh trai Billy và tôi hay rằng chúng tôi sắp được đi đến bãi biển ở đảo Coney một ngày. Những bức tường của căn hộ chúng tôi ở Nữu Ước này hút nhiệt giống những lò nung gạch, nên tôi vô cùng phấn khởi với tin mừng đó.</p>
<p>Đó là một chuyến đi dài một tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm đến bãi cát trắng mịn như nhung. Bãi biển thật đông người _ hơn một trăm ngàn người khăn gói tụ tập cùng nhau trên bãi cát.</p>
<p>Chúng tôi tiến gần mép nước và trải tấm bạt mang theo. &#8220;Không hoàn hảo lắm, nhưng cũng được&#8221;, mẹ nói. Chúng tôi cởi bỏ áo ngoài chỉ còn lại áo tắm. anh tôi nhào xuống nước. Một người bán kem đi qua với một chiếc thùng thật to trên vai: &#8220;Kem đây&#8221;, người bán kem rao.</p>
<p>Kem, tôi nghĩ, ngay tại đây trên bãi biển! Nhưng giá bao nhiêu nhỉ? Với mẹ, tốt hơn hết là phải biết giá cả trước khi hỏi xin.</p>
<p>Người bán kem đã đi được nửa đường từ dưới bãi lên trên lối đi. Tôi chạy theo sau, len lỏi chạy vòng và chen qua đám đông, hất cả cát. Cuối cùng tôi đã đuổi kịp người bán kem và kéo ống tay áo của ông. &#8220;Bao nhiêu một chiếc hả ông&#8221;. &#8220;Kem đặc biệt cho cháu là mười xu&#8221;. &#8220;Mười xu! Trên phố chỉ có 5 xu thôi&#8221;. &#8220;Nhưng đây đâu phải là trên phố, đây là bãi biển mà cháu&#8221;</p>
<p>Mẹ chẳng bao giờ tiêu 10 xu cho một que kem. Thất vọng, tôi cúi đầu và bước đi về chỗ tấm bạt của mình. Từng người và từng tấm bạt trên bãi cát đều khác nhau, tuy nhiên mọi người và mọi thứ dường như giống nhau. Có hàng ngàn người đi bộ, chạy, đứng, ngồi, ném những quả bóng. Tôi cố nhìn xuyên qua những khoảng trống giữa họ nhưng tôi không thể nhìn thấy anh tôi và mẹ.</p>
<p>&#8220;Nếu con bị lạc,&#8221; mẹ đã bảo tôi &#8220;hãy đi đến chỗ lần cuối cùng chúng ta ngồi với nhau và đợi ở đó&#8221;</p>
<p>Chỗ cuối cùng đó là tấm bạt của chúng tôi. Nhưng nó ở đâu? Có ai thấy không? Tôi có thể hỏi người lạ không khi mẹ bảo không bao giờ được làm như thế? Tôi hãi hùng khi nghĩ đến một tình huống thật tồi tệ: Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không bao giờ gặp lại mẹ lần nữa? Tôi bắt đầu run rẩy.</p>
<p>Tôi nhìn thấy chiếc cầu thang gỗ phía bên trái, có lẽ chúng tôi đã theo lối đó đi xuống bãi biển. Thế nhưng rồi tôi lại thấy vô khối các cầu thang nằm theo mọi hướng.</p>
<p>Tôi chạy từ tấm bạt này đến tấm bạt khác nước mắt chảy ròng ròng trên má. Đôi chân tôi cháy bỏng vì cát nóng.</p>
<p>Bỗng nhiên tôi thấy mình đang ở trên những bậc thang, tôi quyết định dừng lại. Nhưng những bậc thang cũng nóng như cát vì vậy tôi chạy xuống bóng mát ở bên dưới lối đi bằng gỗ.</p>
<p>Khi tôi đứng ngây như phỗng ở đó, tôi nhớ lại tất cả mọi điều tôi đã từng làm với mẹ, những lần đi lễ nhà thờ, tản bộ trong công viên hoặc lắng nghe radio. Ý nghĩ không bao giờ nhìn thấy mẹ lần nữa đã làm nhói tim tôi. Khi khóc, tôi nghĩ: Mẹ ơi, con hứa sẽ ngoan nếu như mẹ trở về với con.</p>
<p>Thế rồi, tôi thấy mẹ. Mẹ đang nắm tay Billi, mặt cau có và mắt bừng bừng. &#8220;Mẹ!&#8221; tôi hét vang.</p>
<p>Mẹ dừng lại, vẻ nghiêm nghị, ánh mắt nghiêm khắc bắt đầu dịu đi. Mẹ đã nhìn thấy tôi khi tôi chạy trong nắng nóng, và tôi nhìn thấy nụ cười nở dần trên khuôn mặt mẹ mà tôi không bao giờ quên được _ một nụ cười thuần hậu của sự độ lượng bao dung và mừng rỡ. Tôi ôm chầm lấy mẹ. Nụ cười dường như muốn nói. &#8220;Cuối cùng mẹ đã tìm thấy con&#8221; . Mẹ như ngập trong hạnh phúc khi dang vòng tay đón lấy tôi đang chạy đến mẹ. Thật xúc động biết bao, thậm chí ngay lúc này, khi nhớ lại nụ cười của mẹ, dù đã quá nhiều năm trôi qua sau đó.</p>
<p>Thế nhưng, từ đó về sau, càng lúc càng hiếm lý do để mẹ cười bởi vì cuộc sống của mẹ không còn tươi sáng khi chúng tôi lớn hơn. Và tôi là một trong những gánh nặng chính mà mẹ phải mang.</p>
<p>Gia đình tôi phải chịu một cú đòn chí mạng. Cha tôi, một tài xế xe tải, từng là một người đàn ông khỏe mạnh, cho đến một ngày, không thể hiểu nổi, cuộc đời cha tôi đã thay đổi. Mẹ trở về nhà và nhìn thấy cha đang ngồi trên ghế, cứng đơ như thể được đúc trong thạch cao. Cha không thể nói hay cử động được. Cha tôi bị mắc chứng bệnh rối loạn tâm lý nặng, và cha đã được đưa vào viện tâm thần, nơi cha đã sống những ngày còn lại của cuộc đời.</p>
<p>Mẹ tôi gây dựng cho tôi và Billy bằng mọi cách tốt nhất mà bà có thể làm, tìm những công việc lặt vặt để kiếm thêm tiền. Vậy mà không có ngày nào tôi không cầu nguyện cho bố tôi hết bệnh trở về. Không có một người cha để nói cho tôi biết tôi là ai, chỉ bảo tôi phải hành động như thế nào và đang kỳ vọng điều gì nơi tôi. Tôi cảm thấy bơ vơ, giống như ngày bị lạc trên bãi biển. Tuy nhiên, lần này, tôi đã lạc lõng nhiều năm trời.</p>
<p>Tôi tìm kiếm hình dáng một người cha và dễ dàng lạc vào trong đám du côn ở khu đông Nữu Ước. Người ta sợ chúng. Chúng có thể đánh nhau vì một lời vô tình hay một cái liếc mắt bóng gió. Chúng ăn cắp nhứng gì chúng muốn. Tôi muốn giống chúng, thế là tôi được chúng thích và chấp nhận.</p>
<p>Một ngày nọ, tôi tót lên một chiếc xe ăn cắp cùng với một gã tên Jimmy, ngày khác tôi đánh lộn với thằng Vinny vì nó không thích tôi &#8220;đá lông nheo&#8221; với con bồ của nó. Tiếp theo đó, tôi đã hút một điếu cần sa dài chuếnh choáng với một thằng tên Frankie.</p>
<p>Trong khi đó, ở trường, tôi luôn làm giáo viên bực tức. Tôi nói chuyện huyên thuyên. Tôi vẽ lung tung trong lớp. Khi tôi 14 tuổi, một cô giáo đến nhà gặp mẹ tôi: &#8220;Em nó không đi học hơn 2 tháng nay rồi&#8221;.</p>
<p>Mẹ nhìn tôi, nhận ra rằng tôi đã nói dối mẹ mỗi buổi sáng suốt ngần ấy thời gian. Tôi thấy một giọt lệ lớn dần nơi khóe mắt mẹ, nhưng tôi biết mẹ sẽ không khóc. Không thể khóc ở đó, trước mặt một người lạ.</p>
<p>Một ngày không lâu sau đó, tôi đứng trước thềm cửa với mẹ, thấy 2 viên cảnh sát chạy vào khu nhà bên cạnh và dẫn ra một thằng bé tên Pinhead. Nó chỉ mới 16 tuổi nhưng đã tham gia vào vụ cướp. Mẹ nó bước lầm lũi theo sau.</p>
<p>Mẹ gần như rơi lệ khi nhìn người phụ nữ vô phúc ấy. Rồi mẹ thở dài, ngước lên trời và nói như nói với chính mình: &#8220;Thượng đế đã quá khắt khe với các bà mẹ, khi ban phát và mang đi những đứa trẻ&#8221;.</p>
<p>Trong khi tôi là nguyên nhân những đau khổ của mẹ thế mà mẹ chẳng nhận được ở tôi một lời nào xin lỗi. Tôi cũng không chịu rời bỏ con đường của mình. Cuối cùng vì trốn học thường xuyên nên tôi đã nghỉ học ở tuổi 15.</p>
<p>Chẳng bao lâu tôi đã góp cho gia đình số tiền ít ỏi nhận được từ công việc phân phối hoa cho một nhà trồng hoa và tân trang đồ đạc cho một người bán đồ cũ.</p>
<p>Vậy mà, nhiều đêm tôi đã không trở về nhà. Tôi thường xuyên bê trễ công việc. Vài lần tôi say rượu và phá phách nhà cửa. Một người hàng xóm nói với mẹ là tôi dùng hê-rô-in. Nhiều lần, những hành động của tôi làm cho mẹ lo lắng và khổ sở. Vậy mà mẹ luôn ở bên cạnh tôi. &#8220;Con hiểu mọi việc hơn mẹ, con có thể làm được tốt hơn&#8221;. Mẹ nói.</p>
<p>Thế rồi một ngày khi tôi 16 tuổi, tôi đánh lộn và bị bắt. Mẹ đã van nài một người hàng xóm là luật sư can thiệp mà không tốn tiền. Luật sư nói với thẩm phán rằng tôi muốn đăng lính và viên thẩm phán cho qua mọi việc.</p>
<p>Đó là một dịp may cho tôi, vì tôi đã xa rời được môi trường đầy cạm bẫy và bước vào một thế giới của kỷ luật và trách nhiệm hẳn hòi. Suốt ba năm trong quân ngũ, tôi đã có thời gian kiểm điểm lại đời mình, những ý nghĩ của tôi luôn hướng về mẹ.</p>
<p>Cuối cùng, bình minh cũng soi sáng đời tôi, sau khi tôi đã gây ra cho mẹ biết bao nhiêu lần nhói tim_ và quá ít ỏi lần tôi cảm thông với hoàn cảnh thống khổ và sự chịu đựng của mẹ. Những thử thách tàn nhẫn mà mẹ đã đương đầu lại tái hiện trong tôi.</p>
<p>Khi cha tôi rời nhà, hơn cả tôi, mẹ đã phải chịu nỗi cô đơn cùng cực. Không có một vật dụng, tài sản nào trong nhà mà không ghi dấu của cuộc hôn nhân đầy hứa hẹn, chứa đựng những hồi ức của thời son trẻ. Và khi phải lao động cật lực, mẹ vẫn ngẩng cao đầu và truyền đạt cho tôi một nhân sinh quan _ một trăm tia sáng nhỏ đã dẫn lối đi xuyên suốt con đường đời. Mỗi tuần mẹ mang một đống sách từ thư viện về và đọc cho chúng tôi nghe. Mẹ dạy cho chúng tôi những bài học bà đã học được khi trưởng thành trong Thế chiến thứ nhất. Những bài học của mẹ chỉ là những câu nói đơn giản nhưng đầy sâu sắc. &#8220;Hãy trung thực, và hãy mặc chiếc áo sạch&#8221;, mẹ thường nói thế bất cứ khi nào có sự bất đồng nảy sinh. &#8220;Sự trung thực sẽ được ghi vào trong cuốn sổ cuối cùng và giá trị nhất trước cửa thiên đàng đấy&#8221;</p>
<p>&#8220;Và nhớ là&#8221; mẹ thêm vào, &#8220;họ sẽ luôn luôn nghĩ tốt hơn về con khi con mặc chiếc áo sạch sẽ.&#8221;</p>
<p>Mẹ không mong muốn gì hơn là tôi và anh tôi trở thành những người đàn ông đàng hoàng và trách nhiệm. Nhưng tôi đã nổi loạn và coi thường những ước mơ của mẹ. Cuối cùng, gần như quá muộn, tôi đã biết xấu hổ.</p>
<p>Nhiều năm trôi qua, tôi lại trở về căn hộ ở Nữu Ước. Tôi biết mình sẽ không sa ngã với những người xấu, dù vậy tôi cũng không dám chắc mình sẽ tiến đến đâu. Mẹ rất lo lắng cho tôi.</p>
<p>Một ngày nọ khi thấy bản thông báo tuyển người của Sở Cứu Hỏa. thành phố Nữu Ước, tôi đã nộp đơn. Nơi tôi ở, việc trở thành một viên chức cảnh sát hay là lính cứu hỏa được ghi dấu như một thành tựu rực rỡ và đầy ý nghĩa của xã hội. Đối với tôi, đó là một cơ hội thực sự bắt đầu trong đời. Tôi tự hỏi không biết mình có đạt được hay không nhưng tôi biết rằng đây là lúc phải cố gắng.</p>
<p>&#8220;Chúc con may mắn&#8221;, mẹ nói, đó là điều mẹ thường nói bất cứ khi nào tôi ra ngoài. Nhưng lần này mẹ thêm vào &#8220;Hãy tập trung chú ý, con nhé&#8221;</p>
<p>Tôi đã chú ý. Không lâu sau đó tôi được thấy mình trong hội trường của một toà nhà, là một trong nhóm gồm 200 người, chúng tôi giơ tay cao tuyên thệ. Mẹ đang ngồi dưới những dãy ghế phía sau, thỉnh thoảng tôi lại quay ra sau để nháy mắt với mẹ. Mỗi người chúng tôi được bước lên phía trước và nhận phù hiệu.</p>
<p>Khi về chỗ, tôi giơ phù hiệu của mình cho mẹ thấy. Thật là kỳ diệu, nụ cười hạnh phúc mà tôi đã không bao giờ thấy lại từ cái ngày trên bờ biển, giờ đây lại xuất hiện. Nụ cười rạng rỡ đã bao trùm lấy mẹ, xóa tan đi nỗi buồn đau, và lần này nó nói rằng &#8220;Cuối cùng, con đã tìm thấy được chính mình&#8221;. Vào cái giây phút ấy trông mẹ như thể chưa hề biết đến thất vọng trong đời.</p>
<p>Từ đó về sau còn có thật nhiều ngày hạnh phúc cho mẹ, đó là ngày anh tôi tốt nghiệp đại học, tôi nhận bằng tốt nghiệp, sự ra đời của những đứa cháu. Nhưng tôi vẫn không bao giờ thấy được nụ cười đó nữa, tôi nghĩ rằng mình biết lý do tại sao.</p>
<p>Khi mẹ ngồi ở hàng ghế khán giả vào ngày tôi được bổ nhiệm vào đội cứu hỏa, mẹ biết rằng, cuối cùng tôi đã bước hẳn vào đời, với những bước đi vững chắc. Đó là một nụ cười dành cho cả cuộc đời, nụ cười đó đã nói: &#8220;Sứ mệnh của mẹ cuối cùng đã hoàn thành&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nu-cuoi-cho-ca-mot-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những lời mẹ dạy con gái</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhung-loi-me-day-con-gai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhung-loi-me-day-con-gai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Dec 2012 02:15:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hôn nhân và gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[me &be]]></category>
		<category><![CDATA[những lời mẹ dạy]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2086</guid>

					<description><![CDATA[Mẹ là người thầy đầu tiên và là người luôn sát cánh, nâng đỡ mọi khó khăn của cuộc sống. Những lời mẹ dạy về cuộc đời, tình yêu … cho con là những gì mẹ rút ra từ chính cuộc đời mẹ. 1. Về cuộc sống &#8211; Con sẽ chẳng bao giờ đạt được]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Mẹ là người thầy đầu tiên và là người luôn sát cánh, nâng đỡ mọi khó khăn của cuộc sống. Những lời mẹ dạy về cuộc đời, tình yêu … cho con là những gì mẹ rút ra từ chính cuộc đời mẹ.<span id="more-2086"></span></p>
<p><img title="Những lời mẹ dạy con gái Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/17052012afamilymevabedaycon_8e133.jpg" alt=" " /><br />
1. Về cuộc sống</p>
<p>&#8211; Con sẽ chẳng bao giờ đạt được điều gì, dù là nhỏ nhất, nếu lúc nào cũng chỉ ngồi im một chỗ.</p>
<p>&#8211; Biết trân trọng và đánh giá cao mọi niềm vui, dù là nhỏ nhặt nhất, trong cuộc sống. Đừng lúc nào cũng than vãn và mơ mộng về những thứ mà mình không thể có. Hạnh phúc là biết ước muốn vừa đủ.</p>
<p>&#8211; Những người khác có thể lấy đi của con nhiều thứ, ngoại trừ học vấn mà con đã dày công có được.</p>
<p>2. Về tình yêu</p>
<p>&#8211; Một người đàn ông đã yêu con thật lòng, anh ta sẽ tìm cách liên lạc lại với con cho dù con có hay không mong đợi điều đó.</p>
<p>&#8211; Con chỉ có thể làm thay đổi người đàn ông con yêu nếu anh ta thật tình cũng muốn thay đổi.</p>
<p>&#8211; Đừng bao giờ có tư tưởng kỳ vọng thái quá hoặc hoàn toàn ỷ lại vào sự chở che, giúp đỡ của bất kỳ người đàn ông nào, cho dù đó là chồng con. Người phụ nữ tài năng và hiện đại phải biết tự mình đi trên đôi chân của mình.</p>
<p>&#8211; Không nên chung sống một cách vội vàng với bất kỳ người đàn ông nào, bởi có thể anh ta không xứng đáng với tình yêu của con.</p>
<p>&#8211; Trong hai người đàn ông: một con có thể sống chung và một con không thể sống thiếu (anh ta), hãy chọn kết hôn với người đàn ông thứ hai.</p>
<p>3. Về hôn nhân gia đình</p>
<p>&#8211; Đừng quá cố chấp hoặc lúc nào cũng cằn nhằn những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hôn nhân. Hãy biết tôn trọng và tin yêu lẫn nhau.</p>
<p>&#8211; Để có hạnh phúc với một người đàn ông, con phải biết “kết hôn” với cả cha mẹ và những người thân trong gia đình anh ta.</p>
<p>&#8211; Đừng bao giờ phục vụ, chiều chuộng chồng như một người đầy tớ chỉ biết lắng nghe; nếu không, con không những sẽ đánh mất lòng tự trọng và bãn lĩnh của một người vợ hiện đại mà con có nguy cơ đánh mất luôn cả hạnh phúc gia đình.</p>
<p>4. Về vai trò làm mẹ</p>
<p>&#8211; Hãy luôn là người bảo vệ, chở che và chăm sóc con cái nhiều và tốt nhất.</p>
<p>&#8211; Thái độ thiên vị của người mẹ sẽ làm méo mó sự phát triển nhân cách của các con (cả đứa được thiên vị lẫn đứa không được thiên vị)</p>
<p>&#8211; Nếu muốn con tốt nhất thì phải biết sống mẫu mực.</p>
<p>&#8211; Tình thuơng đích thực của người mẹ là tình thương vô điều kiện đối với các con.</p>
<p>5. Về nội trợ</p>
<p>&#8211; Công việc nội trợ tuy không còn là gánh nặng của người phụ nữ hiện đại nhưng là một nghệ thuật sống và giữ gìn hạnh phúc.</p>
<p>&#8211; Đối với người đàn ông biết yêu thương vợ, bữa cơm gia đình thân mật và ngon miệng bao giờ cũng có giá trị hơn những bữa tiệc sang trọng chiêu đãi ở nhà hàng.</p>
<p>6. Về chuyện làm đẹp</p>
<p>&#8211; Hãy biết làm đẹp mỗi ngày vì chẳng người đàn ông nào là không thích vợ (người yêu) của mình quyến rũ.</p>
<p>&#8211; Nghệ thuật trang điểm là biết cách tôn vinh những nét đẹp vốn có của mình một cách tự nhiên chứ không phải là cố tình thoa son trát phấn một cách lố bịch và kệch cỡm.</p>
<p>&#8211; Vẽ đẹp đích thực nằm trong sự giản gị, tự nhiên và có phong cách.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhung-loi-me-day-con-gai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những điều mẹ ước cho con</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhung-dieu-me-uoc-cho-con.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhung-dieu-me-uoc-cho-con.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Dec 2012 08:10:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[hanh phuc gia dinh]]></category>
		<category><![CDATA[me & b]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[ước mơ ceủa mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=2012</guid>

					<description><![CDATA[Mẹ &#8230; luôn là người hiểu rõ nhất điều gì là tốt cho những đứa con của mình. Và những điều mẹ ước cho con là&#8230; Mẹ mong con biết thế nào là mặc lại quần áo cũ của anh chị, là ăn lại thức ăn thừa của ngày hôm qua… là đói, là mệt, là]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Mẹ &#8230; luôn là người hiểu rõ nhất điều gì là tốt cho những đứa con của mình.<span id="more-2012"></span> Và những điều mẹ ước cho con là&#8230;</h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/nhung-dieu-me-uoc-cho-con.html/yeu-me" rel="attachment wp-att-2021"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-2021" title="Những điều mẹ ước cho con Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-me.jpg" width="533" height="346" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-me.jpg 889w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-me-300x194.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-me-800x519.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu-me-140x90.jpg 140w" sizes="(max-width: 533px) 100vw, 533px" /></a></p>
<p>Mẹ mong con biết thế nào là mặc lại quần áo cũ của anh chị, là ăn lại thức ăn thừa của ngày hôm qua… là đói, là mệt, là đổ mồ hôi&#8230; Mẹ thực sự mong như thế.</p>
<p>Mẹ mong con biết thế nào là thất bại để học lấy sự khiêm tốn. Biết thế nào là thành công để học lấy sự tự tin. Và cư xử trung thực ngay cả trong những chuyện chỉ mình con biết.</p>
<p>Mẹ mong con biết lau dọn nhà cửa và biết rửa xe, và mẹ mong đừng ai tặng con một món quà đắt tiền khi con mới 17 tuổi.</p>
<p>Mẹ mong con một lần nhìn thấy một chú bê con ra đời, và biết chăm sóc con chó già ốm yếu, xấu xí và thường nằm bẹp góc nhà.</p>
<p>Mẹ mong con đánh nhau đến sưng mắt để bảo vệ một điều mà con vẫn hằng tin.</p>
<p>Mẹ mong con chia sẻ phòng của con với em con. Cũng được nếu con kẻ một vạch phấn để ngăn đôi căn phòng, nhưng nếu em con muốn chui vào chăm ngủ cùng con vì nó sợ cái gì đó lúc nửa đêm thì mẹ mong là con hãy ôm lấy em.</p>
<p>Và khi con muốn chơi trò chơi điện tử, còn em con muốn con chơi cùng thì mẹ hy vọng là con sẽ chọn em.</p>
<p>Nếu con muốn một cây súng cao su, mẹ mong bố con dạy con tự làm lấy một cái thay vì cho tiền con để mua nó. Mẹ mong con biết đào hố trồng cây và đọc sách. Và khi con biết sử dụng computer, con vẫn biết làm tính nhẩm.</p>
<p>Mẹ mong con bị bạn bè chê cười khi con xô đẩy, trêu chọc một bạn gái. Và khi con chạy về mách bố con, bố sẽ yêu cầu con đi xin lỗi bạn.</p>
<p>Mẹ mong gì con bị trầy da khi leo núi, bỏng tay khi nấu bếp và dính lưỡi khi dại dột liếm đá. Những bài học nho nhỏ ấy sẽ dạy con rất nhiều điều về sự cẩn trọng và giữ an toàn cho bản thân con, vì con và những người yêu thương con.</p>
<p>Mẹ ước gì con thấy khó chịu khi ai đó phì khói thuốc lá vào mặt con. Mẹ cũng chẳng ngại nếu con thử một chén rượu, nhưng mẹ mong con không thích. Và nếu như một người bạn rủ con thử một loại ma túy, thì mẹ mong con đủ thông mình để nhận ra rằng người đó không phải bạn con.</p>
<p>Mẹ thực sự mong con dành thời gian đi câu cá với ông.</p>
<p>Đó là những điều mẹ mong con nhận được mỗi ngày. Những giờ phút khó khăn, thất vọng, làm việc chăm chỉ và hạnh phúc.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhung-dieu-me-uoc-cho-con.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhật ký về mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhat-ky-ve-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhat-ky-ve-me.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 30 Nov 2012 09:37:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[nhật kí của mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1745</guid>

					<description><![CDATA[Chỉ khi làm cha, làm mẹ, ta mới thấu hiểu được nỗi lòng của cha mẹ. Hãy cùng đọc nhật ký về mẹ của một người mẹ để thêm thấu hiểu triết lí bao đời không đổi thay này nhé. Ngày… Mẹ ơi, tháng bảy rồi đó mẹ! Con lấy chồng xa, lâu lâu mới]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chỉ khi làm cha, làm mẹ, ta mới thấu hiểu được nỗi lòng của cha mẹ. Hãy cùng đọc nhật ký về mẹ của một người mẹ để thêm thấu hiểu triết lí bao đời không đổi thay này nhé.<span id="more-1745"></span></h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/nhat-ky-ve-me.html/3_1273979562p2jj-ai-thumb_m" rel="attachment wp-att-1747"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-1747" title="Nhật ký về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3_1273979562P2JJ.ai_.thumb_m.jpg" width="600" height="628" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3_1273979562P2JJ.ai_.thumb_m.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3_1273979562P2JJ.ai_.thumb_m-286x300.jpg 286w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3_1273979562P2JJ.ai_.thumb_m-300x314.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3_1273979562P2JJ.ai_.thumb_m-140x146.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/3_1273979562P2JJ.ai_.thumb_m-32x32.jpg 32w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></a></p>
<p><em>Ngày…</em></p>
<p>Mẹ ơi, tháng bảy rồi đó mẹ!</p>
<p>Con lấy chồng xa, lâu lâu mới về thăm mẹ. Gần năm mươi tuổi đầu mà nói thương nhớ mẹ khôn nguôi thì sẽ có người cười phải không mẹ?</p>
<p>Thuở nhỏ, con thường hay theo mẹ lên chùa tụng kinh Vu Lan. Tháng bảy Vu Lan &#8211; mùa báo hiếu! Nghe thầy nói chiều nào thầy cũng lạy Phật cầu cho cha mẹ siêu thoát, con tự nhủ mình sẽ luôn ở bên mẹ để phụng dưỡng mẹ chứ không bỏ mẹ mà đi tu như thầy. Rốt cuộc rồi con cũng bỏ mẹ mà đi… lấy chồng.</p>
<p><em>Ngày…</em></p>
<p>Hôm nay là ngày đầu tiên Thục Vy đến trường. Nhìn nó tung tăng cùng các bạn vào lớp học con thấy nhớ mẹ. Ngày mẹ dắt con đến trường sao mà thiêng liêng quá! Đối với con cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng lạ lùng. Thấy chiếc xe đò to cao từ từ chạy tới, con thét lên run rẩy… Mẹ ôm chặt con vào lòng che chở, vỗ về. Trước khi cô giáo bước vào lớp mẹ còn nhét vào cặp con nửa ổ bánh mì thịt, mẹ sợ con bị đói. Hôm đó, cô giáo không cho chúng con ăn trong lớp, mẹ đâu có biết.</p>
<p><em>Ngày…</em></p>
<p>Con chuẩn bị cho Thục Vy vào đại học. Nó đã lớn, cuộc sống ở ký túc xá rồi nó sẽ quen như con khi xưa… Lúc đầu, chủ nhật nào con cũng về thăm mẹ. Rồi hai tuần, ba tuần, có lúc năm sáu tuần. Tháng nào mẹ cũng gửi thư, gửi tiền, mẹ viết cho con rằng mẹ chỉ sợ con đau ốm. Con đâu biết rằng mẹ ngày ngày vì thương nhớ con, mẹ ngồi vuốt từng sợi tóc rụng của mẹ thành một búi đầy… Mẹ ơi, con thương mẹ!</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/nhat-ky-ve-me.html/149928_656_700_0_0_0_0" rel="attachment wp-att-1748"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-1748" title="Nhật ký về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/149928_656_700_0_0_0_0.jpg" width="656" height="437" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/149928_656_700_0_0_0_0.jpg 656w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/149928_656_700_0_0_0_0-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/149928_656_700_0_0_0_0-140x93.jpg 140w" sizes="(max-width: 656px) 100vw, 656px" /></a></p>
<p><em>Ngày…</em></p>
<p>Thục Vy nó dắt bạn trai về nhà giới thiệu với con. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của nó con thấy chạnh lòng. Con có quá ích kỷ, hẹp hòi lắm không mẹ? Ngày trước, khi anh ấy về nhà mình mẹ còn vui hơn cả con nữa! Con bị choáng ngợp trong không gian toàn là hình ảnh của anh ấy. Con như con chim sơn ca líu lo vui hát. Trong mắt con, trong lòng con, xung quanh con tràn ngập ánh sáng, hương hoa, mật ngọt của tình yêu. Mẹ ơi, con khóc rồi! Đâu có mẹ lau nước mắt vỗ về con nữa! Khi những giọt nước mắt ghen hờn, ích kỷ, tình thường chảy xuống, con thấy thương mẹ vô vàn. Thục Vy nó đã lớn, nó đã rời xa vòng tay yêu thương của con. Con biết nó có khung trời riêng của nó, nó có bè bạn, hẹn hò… Nó là con ngày xưa: mẹ cho tiền, mẹ may quần áo, mẹ nhắc đi ngủ, mẹ đi họp phụ huynh, ôm mẹ mà ngủ cho ấm, mẹ ơi con thèm món này, con thích món kia, giận dỗi, hờn lẫy… Con bây giờ như cái bóng mờ nhạt bên Thục Vy, một cái bóng không thiếu được. Ngày xưa, con vô tâm đến nỗi… con làm sao thấy được những giọt nước mắt thầm lặng của mẹ, làm sao hiểu được tấm lòng cao cả, sự hy sinh vô bờ bến của mẹ?</p>
<p><em>Ngày…</em></p>
<p>Tiệc cưới đã tan. Căn nhà của con sao trống vắng lạ. Nhìn những đồ dùng của Thục Vy con nhớ nó da diết… Con lại khóc. Ngày con hớn hở, tươi cười cắp tay người yêu bước lên xe hoa mẹ không tỏ vẻ gì không vui. Ngược lại, mẹ luôn nhìn con và mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thương yêu. Con đang lo cho Thục Vy. Lần đầu tiên về sống trong căn nhà xa lạ nó có quen được không? Nó ăn uống ra sao? Nó có làm điều gì sai quấy khiến người ta phiền trách không?… Nỗi lo cứ trĩu nặng trong lòng con. Khi xưa mẹ dạy con nấu ăn, may vá, thêu thùa, dạy con đi đứng, nói năng… Mẹ sợ người ta chê con gái mẹ hư. Con cằn nhằn: Con chỉ là con gái mẹ thôi!</p>
<p><em>Ngày…</em></p>
<p>Thục Vy đã sinh được hai ngày. Con đã chăm sóc nó như mẹ đã từng chăm sóc cho con. Lúc sinh Thục Vy, người đầu tiên con nhìn thấy khi vừa mở mắt ra là mẹ, nhưng người mà con muốn nhìn thấy hơn ai hết là Thục Vy. Tất cả đối với con lúc đó chỉ là Thục Vy. Mẹ như một bà tiên hiền tốt bụng và rộng lượng, mang đến cho con sức mạnh và nghị lực để vượt qua sóng gió cuộc đời. Đàn bà đi biển mồ côi một mình. Sai rồi, con đâu có mồ côi, con có mẹ mà!</p>
<p>… Rồi ngày dài tháng rộng, con nuôi Thục Vy lớn lên con mới thấu hiểu tấm lòng của mẹ. Đâu chỉ đơn giản kể rằng cho con bú, nhường chỗ ráo cho con, thức trắng đêm khi con quấy khóc, tắm rửa, giặt giũ, nhường món ngon cho con, lo lắng mỗi khi con đi đâu xa… Không đủ, chưa đủ và không bao giờ đủ!</p>
<p style="text-align: right;"><em>Tác giả: Hoàng Ngọc</em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhat-ky-ve-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
