<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tình mẹ - Chủ đề &#039;tình mẹ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-me/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-me</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 19 Jul 2016 02:49:35 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tình mẹ - Chủ đề &#039;tình mẹ&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-me</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Tấm lòng bao la của một người mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tam-long-bao-la-cua-mot-nguoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tam-long-bao-la-cua-mot-nguoi.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 11 May 2014 08:10:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cam dong tinh me]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tấm lòng người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=30599</guid>

					<description><![CDATA[“Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”, đó là câu nói của người mẹ đã dùng cả thân mình che chở cho đứa con bé bỏng trong trận động đất lịch sử ở Nhật Bản. Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><strong style="color: #222222 !important;">“Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”, đó là câu nói của người mẹ đã dùng cả thân mình che chở cho đứa con bé bỏng trong trận động đất lịch sử ở Nhật Bản.</strong></h2>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me.jpg"><img title="Tấm lòng bao la của một người mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-30600" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me.jpg" alt=" " width="450" height="340" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me-300x226.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2014/05/hinh-anh-cam-dong-tam-long-bao-la-cua-nguoi-me-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></p>
<p>Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: &#8220;Một đứa bé! Có một đứa bé!&#8221;.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.<br style="color: #111111;" /><br style="color: #111111;" />Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: &#8220;Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tam-long-bao-la-cua-mot-nguoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>6</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 34 &#8211; Con vẹt xanh</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Mar 2014 03:59:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tuần 34]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con vẹt]]></category>
		<category><![CDATA[con vẹt xanh]]></category>
		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=29321</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Một câu chuyện Trung Quốc em muốn gửi đến anh chị về niềm nhớ mong của người mẹ dành cho người con đi làm xa nhà. Chúng ta làm nhiều cách để cha mẹ đỡ buồn, nhưng điều đơn giản nhất là: Hãy luôn bên cạnh cha mẹ khi có thể!]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Anh chị thân mến! Một câu chuyện Trung Quốc em muốn gửi đến anh chị về niềm nhớ mong của người mẹ dành cho người con đi làm xa nhà. Chúng ta làm nhiều cách để cha mẹ đỡ buồn, nhưng điều đơn giản nhất là: Hãy luôn bên cạnh cha mẹ khi có thể!</h2>
<p style="text-align: justify;">Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao… Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện tuần 34 - Con vẹt xanh Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me1.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng: Con ơi, mẹ nhớ con lắm…! Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ con vẹt xanh mua đắt tiền lắm, con nuôi dạy nó đã lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày. Mẹ nghe chỉ bảo: Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày… Anh bảo: Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con vẹt xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé…Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý con vẹt xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ!</p>
<p style="text-align: justify;">Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá, anh nhận ra con vẹt xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm… Con vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng…</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả vẹt xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của bà với anh ấy…</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương st</em></strong></p>
<p><a title="dang ky" href="http://blog.quatructuyen.com/wp-login.php?action=register" target="_blank"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Câu chuyện tuần 34 - Con vẹt xanh Câu chuyện hàng tuần" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/620x80.jpg" width="620" height="80" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-34-con-vet-xanh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>20</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Niềm quên quen thuộc</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Jul 2013 02:08:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[me chong]]></category>
		<category><![CDATA[niềm quên]]></category>
		<category><![CDATA[quên]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18517</guid>

					<description><![CDATA[Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện? Anh giải thích: mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến tiệc mời mẹ đến. Vì việc này mà vợ và anh đã không ít lần cãi nhau, vợ nói: <em>nhà đã dư dả gì đâu, lại còn bày vẽ thêm chuyện?</em></h2>
<p style="text-align: justify;">Anh giải thích: <em>mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn. Kết hôn đã 8 năm, đây là lần đầu tiên mẹ từ quê ra chơi, anh muốn mẹ yên tâm, cuộc sống của anh không thiếu thốn chi cả.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tuy ở trong thành phố, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé mới được ăn những món ngon thế.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-18518" title="Niềm quên quen thuộc Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg" width="283" height="252" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc.jpg 283w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/niem-quen-quen-thuoc-140x124.jpg 140w" sizes="(max-width: 283px) 100vw, 283px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ ăn rất ít, ánh mắt hiền từ nhìn con cháu, mỉm cười hạnh phúc. Anh nói mẹ ăn nhiều một chút, mẹ cười nói: “<em>Mẹ già rồi, ăn một chút vào là no</em>”. Nhìn bàn ăn còn đầy, anh khó chịu bảo mẹ: “Mẹ. Ở khách sạn này có qui định, đồ ăn thừa sẽ bị phạt tiền, không được gói mang về.”</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ ngồi cạnh liếc anh một cái: bày trò gì đây? Đồ ăn ngon thế này, nếu gói về vẫn có thể cho con ăn thêm, nó đang tuổi ăn tuổi lớn.<br />
Mẹ nghe vậy, bắt đầu mới động đũa. Trong mắt anh, đây là lần đầu tiên mẹ ăn được nhiều như thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ đi rồi, vợ lại muốn tranh luận với anh. Anh bỗng chảy nước mắt nói: <em>“Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi. Anh luôn có một ước muốn, muốn mẹ được ăn đồ ăn ngon, thay đổi khẩu vị, ăn nhiều một bữa, đâu ngờ chỉ có một lần. Nếu hôm nay anh không nói dối, mẹ nhất định sẽ không động đũa nữa&#8230;..”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Anh chưa kịp nói xong, vợ đã rơi lệ. Vợ nhớ đến mẹ mình, cũng chẳng như vậy sao? Ngày hôm nay, vợ cũng đã làm mẹ, mỗi ngày đều vô tư dành hết tình mẫu tử cho con, vậy mà tình mẫu tử mẹ dành cho vợ, vợ hình như đã quên mất&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/niem-quen-quen-thuoc.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Con sẽ sống tốt mẹ à&#8230;nhất định thế!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 24 Jun 2013 02:35:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện cảm động về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con sẽ sống tốt mẹ à]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ và con gái]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17893</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện cảm động về mẹ khiến bao người phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vì nó chẳng chờ đợi ai cả, và mẹ vẫn đang chờ bạn đến, chờ bạn về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời. Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện cảm động về mẹ khiến bao người phải rơi nước mắt. Hãy biết quý trọng thời gian, vì nó chẳng chờ đợi ai cả, và mẹ vẫn đang chờ bạn đến, chờ bạn về bên cạnh trong từng phút từng giây của cuộc đời.</h2>
<p style="text-align: justify;">Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một chút son dưỡng, xoay một vòng tròn trước gương, Mẹ cười bảo :<br />
<em>&#8211; Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?</em><br />
Con Gái cười bảo Mẹ:<br />
<em>&#8211; Thời nào rồi mà còn kín cổng cao tường nữa mẹ à!</em></p>
<p>***</p>
<p>Mẹ không nói gì, Mẹ vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con Gái vào theo, mở tủ lạnh lôi ra đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:</p>
<p><em>“Ơ ! không sợ trôi mất son à”</em></p>
<p>Con Gái cười:</p>
<p><em>&#8211; Thỏi son người ta tặng bên Thái ý , trôi thế nào được “lão bà” ơi.</em></p>
<p>Mẹ giật mình:</p>
<p><em>&#8211; Thế à?</em></p>
<p>Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái:</p>
<p><em>&#8211; Con mà mẹ. À! Mà thôi con đi đây.</em></p>
<p>Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con gái biết trưng diện. Con Gái có phước, được bác xì nhiều tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo mĩ phẩm thời trang đủ kiểu, thỉnh thoảng chợt nhớ ra, Con Gái lại mua cho Mẹ khi thì một bộ quần áo, lúc lại vài mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy, vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy khi Con Gái mua vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ.</p>
<p>Nhìn con gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, Mẹ gọi theo:</p>
<p><em>&#8211; Chiều có về ăn cơm không con?</em></p>
<p>Con Gái nghĩ ngợi:</p>
<p><em>&#8211; Cũng chưa biết được mẹ ạ, có gì con gọi điện sau.</em></p>
<p>Mẹ vớt lại mấy câu:</p>
<p><em>&#8211; Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với thức ăn nhé!</em></p>
<p>Con Gái cau mày:</p>
<p><em>&#8211; Thôi để con gọi điện sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn lại béo ra!</em></p>
<p>Nói xong Con Gái phóng xe đi mất, Mẹ đứng nhìn theo Con Gái một lúc rồi lại trở vào nhà.</p>
<p>Nhà có bốn người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể ít khi ở nhà, chỉ có Mẹ và con Gái quây quần. Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có Mẹ và Con Gái. Nhưng khi Con Gái đi học, Con Gái cũng vắng nhà. Con Gái thường về nhà khi tối muộn. Lúc ấy cơm canh Mẹ để dành Con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương Con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ , Mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc ấy Con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là Con Gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà.</p>
<p>Mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng mong cho chóng đến ngày chủ nhật, vì khi đó Con Gái được nghỉ, Con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó Con Gái lại thường tận dụng để mua sắm, để chơi bời với bạn, hoặc có khi Con Gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Đôi khi mẹ khuyên, Con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.</p>
<p>Con Gái thích ăn bún riêu cua , ăn cá rán, những Chủ Nhật Con Gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, Mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi Con Gái vào chỉ dạy. Con Gái chỉ muốn Mẹ bảo cho nhanh rồi lại tót vào nhà tám điện thoại với bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt net.</p>
<p>Mẹ nấu nướng xong xuôi, Mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, Mẹ vào phòng con gái và hỏi Con Gái bộ này có đẹp không. Con Gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mải mê rà chuột, trả lời bâng quơ:</p>
<p><em>&#8211; Cũng đẹp, sáng da đấy mẹ ạ.</em></p>
<p>Mặt Mẹ nhíu lại, bảo:</p>
<p><em>&#8211; Mày đi rồi , ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.</em></p>
<p>Con Gái xịu mặt :</p>
<p><em>&#8211; Giời ạ mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!</em></p>
<p>Mẹ rất thích những giây phút êm đềm như thế này bên Con Gái. Mẹ sai Con Gái nhổ tóc sâu cho mẹ. Con Gái mới đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Đến lúc ấy Con Gái mới giật mình xa xót. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa rồi. Nước mắt Con Gái ứa ra, Con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi. Đến khi Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới hỏi :</p>
<p><em>&#8211; Sao mày khóc thế con?</em></p>
<p>Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:</p>
<p><em>&#8211; Cái đồ mít ướt!</em></p>
<p>Con Gái chạy đi lấy khăn lau sạch mặt rồi vào ôm lấy Mẹ. Con Gái bảo Mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, Con Gái không nói gì, bảo Mẹ cùng nằm xuống rồi con gái nằm đầu lên tay Mẹ. Mẹ gầy đi nhiều, Con Gái ôm lấy Mẹ dư vòng tay, Con Gái đưa bàn tay Mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn hiện ra mờ mờ rồi mau chóng biến mất, Con Gái lại tự an ủi mình rằng da Mẹ vẫn căng, như thế là Mẹ vẫn đang còn trẻ. Con gái nghe ngoại bảo thế!</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Con sẽ sống tốt mẹ à...nhất định thế! Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/xuc-dong-me-day-con-2-270113.jpg" alt=" " width="470" height="340" /></p>
<p>Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho Con Gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, Mẹ tiếc, đem ngào với đường làm thành mứt. Lúc Mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như con trẻ. Vừa ăn vừa nhai nhòm nhoàm, Con Gái vừa triết lí:</p>
<p><em>&#8211; Ngon he mẹ, cay cay ngọt ngọt đăng đắng như đời!</em></p>
<p>Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo:</p>
<p><em>&#8211; Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.</em></p>
<p>Con Gái trề môi:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ cứ làm như Con Gái mẹ trẻ con lắm ý.</em></p>
<p>Tính Mẹ hay chắt mót, cái áo cũ Con Gái vứt đi, Mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, Mẹ bảo để khi nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con Gái bảo Mẹ già rồi lẩm cẩm, Mẹ chỉ bảo:</p>
<p><em>&#8211; Phung phí quá phải tội đấy con ơi!</em></p>
<p>Con Gái cười bảo nói như mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi. Mắt Mẹ thảng thốt:</p>
<p><em>&#8211; Sao mày lại ăn nói thế con?</em></p>
<p>Con Gái chẳng nói gì, vì lúc đấy Con Gái đang nghĩ đến những kẻ tham ô lấy tiền nhà nước đi bao gái phủ phê như vua chúa ngày xưa ấy thế mà sao mãi trời chưa phạt chúng ???</p>
<p>Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khoá cẩn thận, Con Gái thấy nó từ khi Con Gái còn bé tí. Mỗi khi Con Gái len lén đến gần cái hộp, Mẹ lại bảo:</p>
<p><em>&#8211; Đừng động vào đấy, khi nào thích hợp thì tao cho.</em></p>
<p>Mấy lần như vậy, Con Gái nản, không động đến cái hộp ấy nữa.</p>
<p>***</p>
<p>Sáng hôm ấy khi Con Gái dắt xe ra khỏi cửa, Mẹ hỏi, vẫn câu hỏi của mọi ngày:</p>
<p><em>&#8211; Hôm nay có về ăn không con?</em></p>
<p>Có những khi Con Gái bực bội vì đi học muộn, Con Gái xẵn giọng bảo</p>
<p><em>&#8211; Con chưa biết được.</em></p>
<p>Nhưng hôm ấy Con Gái đọc trong ánh mắt mẹ một điều gì đó như cầu khẩn, Con Gái thở dài bảo:</p>
<p><em>&#8211; Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé. Con thèm!</em></p>
<p>Mẹ mừng rỡ bảo:</p>
<p><em>&#8211; Ừ mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày ăn nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.</em></p>
<p>Mắt Con Gái rưng rưng, Con Gái vội nổ máy phóng xe đi. Không hiểu sao cả ngày hôm ấy Con Gái cứ thấy nóng ruột, Con Gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng Mẹ.</p>
<p>Con Gái mở cửa vào nhà, không thấy Mẹ ra đón như mọi khi. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy cơm Mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được Mẹ đậy kĩ, nồi cà dồn thịt trên bếp vẫn nóng cho thấy Mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là một ly nước gừng nóng và cả đĩa gừng cay Mẹ đã để sẵn. Nhưng Mẹ đâu rồi ? Con gái gọi:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi</em></p>
<p>Con Gái chạy vào phòng, thì thấy Mẹ nằm trên giường, Con Gái lay gọi Mẹ thì thấy hình như Mẹ không tỉnh. Bàn tay Mẹ mới đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng loạn, gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa Mẹ đến bệnh viện, bác sĩ xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng Con Gái đưa Mẹ đến muộn quá, không cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, Mẹ vẫn còn khoẻ mà, Mẹ vừa nấu cơm cho Con Gái đấy thôi…</p>
<p>Bố và nhỏ em đưa Con Gái về, Con Gái không lê bước nổi.</p>
<p>Con Gái vào phòng Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái đờ đi tay cầm lấy cái hộp của Mẹ, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại nằm trong tay Con Gái. Con Gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:</p>
<p><em>&#8211; Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.</em></p>
<p>Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng Con Gái không quàng, Con Gái chê nhà quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên Con gái, rồi Con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của Con Gái ngày Con Gái mới vào lớp 1, những nét chữ nguệch ngoạc ấu thơ, Con gái lắp bắp :</p>
<p><em>&#8211; A, cái ca, quả cà….</em></p>
<p>Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, Con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: ” Của hồi môn cho Con Gái mẹ.</p>
<p>Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế mà Con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ Con Gái, nuốt nước mắt vào trong, Con Gái thì thầm với Mẹ: “<em>Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế</em>”.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/con-se-song-tot-me-a-nhat-dinh-the.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>9</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mẩu truyện ngắn về chữ hiếu: Lễ tốt nghiệp!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mau-truyen-ngan-ve-chu-hieu-le-tot-nghiep.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mau-truyen-ngan-ve-chu-hieu-le-tot-nghiep.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 15 Jun 2013 02:27:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về chữ hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chữ hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[có hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[mẩu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17486</guid>

					<description><![CDATA[Một mẩu truyện ngắn nhưng khiến chúng ta phải suy ngẫm về chữ hiếu. Đừng bao giờ chê ba mẹ nghèo khó, rách rưới khi trên người bạn là vải vóc lụa là, vì chính những gì bạn đang có là điều ba mẹ đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình. “Má! Má lên]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một mẩu truyện ngắn nhưng khiến chúng ta phải suy ngẫm về chữ hiếu. Đừng bao giờ chê ba mẹ nghèo khó, rách rưới khi trên người bạn là vải vóc lụa là, vì chính những gì bạn đang có là điều ba mẹ đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.</h2>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17487" title="Mẩu truyện ngắn về chữ hiếu: Lễ tốt nghiệp! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5.jpg" width="234" height="284" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5.jpg 234w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me5-140x169.jpg 140w" sizes="(max-width: 234px) 100vw, 234px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">“Má! Má lên đây làm gì?”. Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nãy lên hỏi người mẹ quê mùa còm cõi.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Má nghỉ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Không được đâu! Bữa nay bạn con đông lắm, mà má lại ăn mặc thế này…”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Thì má có còn bộ nào khác đâu. Thôi cho má vào. Má…”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; “Thôi, thôi, má về đi. Con thì thế này, má thì thế kia… Tụi bạn con nó cười…!”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường…</p>
<p style="text-align: justify;">Vừa lúc người xướng tên giới thiệu: “Sinh viên Phạm Thị P.X. là một trong những sinh viên xuất sắc của trường.”</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mau-truyen-ngan-ve-chu-hieu-le-tot-nghiep.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Người mẹ có đôi mắt đục mờ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-me-co-doi-mat-duc-mo.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-me-co-doi-mat-duc-mo.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 02:23:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chữ hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ anh]]></category>
		<category><![CDATA[một người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[đôi mắt mờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17438</guid>

					<description><![CDATA[Sau nhiều lần chứng kiến bà cụ hàng xóm khóc vì bị chính con trai chửi bới thậm tệ. Em quyết định mò sang nói chuyện với anh con trai đó. &#8211; Em đến có việc gì không? Anh con trai luôn nhã nhặn với những người xung quanh, dù trai hay gái, già hay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Sau nhiều lần chứng kiến bà cụ hàng xóm khóc vì bị chính con trai chửi bới thậm tệ. Em quyết định mò sang nói chuyện với anh con trai đó.</h2>
<p style="text-align: justify;">&#8211;<em> Em đến có việc gì không?</em><br />
Anh con trai luôn nhã nhặn với những người xung quanh, dù trai hay gái, già hay trẻ, ngoại trừ mẹ mình.<br />
<em>&#8211; Có &#8211; </em>Em trả lời rành mạch, rõ ràng.<br />
<em> &#8211; Chuyện gì em nói đi.</em><br />
<em> &#8211; Em chỉ muốn hỏi một câu thôi.</em><br />
<em> &#8211; Em cứ nói.</em><br />
<em> &#8211; Anh không giận chứ?</em><br />
<em> &#8211; Anh hứa.</em><br />
<em> -&#8230; Sao anh hay chửi mẹ của anh vậy?</em><br />
<em> -&#8230; Ùm.. à&#8230;Ùm&#8230; Vì bà ấy NGU.</em><br />
<em> -&#8230; Chào anh..</em><br />
Em về luôn, không biết nói gì hơn nữa. Mẹ đẻ ra anh mà anh còn bảo NGU, không biết ai là người khôn đối với anh nữa.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-anh.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-17439" title="Người mẹ có đôi mắt đục mờ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-anh.jpg" width="450" height="650" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-anh.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-anh-207x300.jpg 207w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-anh-300x433.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me-anh-140x202.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Một lần mẹ anh đi chợ bán mấy mớ rau, mua gạo và thức ăn xong còn dư 500 đồng, thương cháu (con trai của anh), mẹ mua gói bim bim. Cháu ăn gần hết, anh phát hiện gói bim bim mà mẹ mua đã hết hạn sử dụng, anh tức điên đẩy mẹ ngã xuống đất, chửi mẹ là đồ mắt mù, đồ mù chữ, bim bim hết hạn gần nửa năm mà còn mua, rồi vu oan cho mẹ cố ý đầu độc con của anh, đồ giết người, đồ NGU.<br />
Mẹ anh chỉ biết khóc, không trách anh mà tự trách mình, phải chi hồi đó, mẹ chạy nhanh, thì đôi mắt của mẹ đâu có mờ đến vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Mùa đông năm đó, đất nước mới hết chiến tranh, còn bao cấp. Anh còn nhỏ, đói nên khóc suốt ngày. Mẹ anh ra đồng mót khoai, bị người ta đuổi, mẹ chạy chậm nên bị bắt lại, bị đánh nhừ tử, họ bắt mẹ úp mặt vào hố phân, mắt mẹ bị nhiễm trùng, sắp bị mù, cũng may nhờ ông thầy lang nên còn nhìn thấy đường, dù lờ mờ.</p>
<p style="text-align: justify;">Chuyện đó.<br />
Em.<br />
Mọi người.<br />
Cả làng.<br />
Cả xã.<br />
&#8230;&#8230; Đều biết.<br />
Còn anh, thì không.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-me-co-doi-mat-duc-mo.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những bức ảnh cảm động về mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhung-buc-anh-cam-dong-ve-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhung-buc-anh-cam-dong-ve-me.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 29 May 2013 09:53:53 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[ảnh cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[ảnh về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[bức ảnh cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[những bức ảnh cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[những bức ảnh về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=16845</guid>

					<description><![CDATA[Những bà mẹ trên khắp thế giới, dù giàu sang hay nghèo khó, dù lành lặn hay tật nguyền, tình yêu của họ với những đứa con luôn có thật và tồn tại mãi mãi. Cùng nhìn lại những bức ảnh cảm động về mẹ và mỗi người trong chúng ta, hãy yêu thương mẹ]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Những bà mẹ trên khắp thế giới, dù giàu sang hay nghèo khó, dù lành lặn hay tật nguyền, tình yêu của họ với những đứa con luôn có thật và tồn tại mãi mãi.</h2>
<p style="text-align: left;">Cùng nhìn lại những bức ảnh cảm động về mẹ và mỗi người trong chúng ta, hãy yêu thương mẹ nhiều hơn nữa và đừng bao giờ để mẹ phải buồn nhé.</p>
<figure style="width: 351px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class=" " title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/zmegiax9.jpg" width="351" height="338" /><figcaption class="wp-caption-text">Mẹ Việt tôi&#8230;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 367px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class=" " title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me+NB.jpg" width="367" height="313" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;Cả một đời vất vả vì con&#8230;&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 403px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class=" " style="font-size: 13px; line-height: 19px;" title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/con-yeu-me-2.jpg" width="403" height="403" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;Vì con sống&#8230; Mẹ suốt đời lam lũ<br />Vì con vui&#8230; Mẹ gánh hết đau buồn.&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 450px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class=" " title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/motherday0905122_baf5f.jpg" width="450" height="273" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;Nhật ký của mẹ&#8230;&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 500px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class=" " title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/d2ec4feca38d4c72923a7d494e7d8c16.jpg" width="500" height="333" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;Mẹ là người con yêu nhất&#8230;<br />Yêu mẹ, thương mẹ thật nhiều.&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 500px" class="wp-caption aligncenter"><img decoding="async" loading="lazy" class=" " title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/f216c495c52a4b40b25158762c4e134f.jpg" width="500" height="333" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ&#8230;&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 500px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/af12bcce-5698-4f4c-988d-6048d9445a36.jpg" width="500" height="397" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;Tuổi xế chiều mẹ vẫn tất tả<br />một gánh vì con, một gánh mưu sinh&#8230;&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure style="width: 636px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/20110908112545918.jpg" width="636" height="479" /><figcaption class="wp-caption-text">&#8220;&#8230; nhà xưa dáng mẹ sầu cô lẻ<br />mỏi mắt trông chờ bóng con xa&#8230;&#8221;</figcaption></figure>
<p>&nbsp;</p>
<figure id="attachment_16857" aria-describedby="caption-attachment-16857" style="width: 640px" class="wp-caption aligncenter"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me11.jpg"><img title="Những bức ảnh cảm động về mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-16857" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me11.jpg" width="640" height="510" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me11.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me11-300x239.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/me11-140x111.jpg 140w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></a><figcaption id="caption-attachment-16857" class="wp-caption-text">&#8220;Mẹ là người có thể thay thế được tất cả những người khác nhưng không ai thay thế được mẹ!&#8221;</figcaption></figure>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhung-buc-anh-cam-dong-ve-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Túi gạo của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Apr 2013 02:01:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cam dong tinh me]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tui gao cua me]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15279</guid>

					<description><![CDATA[Túi gạo của mẹ &#8211; Hãy dành 5&#8242; để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé! Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Túi gạo của mẹ &#8211; Hãy dành 5&#8242; để đọc câu chuyện hết sức cảm động, một chút lắng đọng cho tâm hồn bạn nhé!</h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 13px; line-height: 19px;">Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.</span></p>
<p style="text-align: justify;">Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.</p>
<p>Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:</p>
<p>&#8211; Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.</p>
<p>&#8211; Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm.</p>
<p>Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…</p>
<p>Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…</p>
<p>Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.</p>
<p>Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:</p>
<p>-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.</p>
<p>Chị cẩn thận tháo túi.</p>
<p>Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:</p>
<p>-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.</p>
<p>&#8211; Nhận vào.</p>
<p>Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.</p>
<p>Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:</p>
<p>-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?</p>
<p>-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.</p>
<p>Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.</p>
<h2><img title="Túi gạo của mẹ Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/191402_Tinh-me1.jpg" /></h2>
<p>Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:</p>
<p>&#8211; Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?</p>
<p>&#8211; Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.</p>
<p>&#8211; Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.</p>
<p>Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.</p>
<p>Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.</p>
<p>Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:</p>
<p>&#8211; Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !</p>
<p>Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.</p>
<p>Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.<br />
Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.</p>
<p>&#8211; Thưa với thầy, gạo này là do tôi&#8230; Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm&#8230; Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !</p>
<p>Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.</p>
<p>Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :</p>
<p>&#8211; Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.</p>
<p>Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:</p>
<p>&#8211; Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.</p>
<p>Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.</p>
<p>Lòng thầy xót xa.</p>
<p>Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.</p>
<p>Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.</p>
<p>Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.</p>
<p>Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.<br />
Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.</p>
<p>Thầy nói:</p>
<p>&#8211; Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.</p>
<p>Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.</p>
<p>Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.</p>
<p>&#8211; Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…</p>
<p>Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.</p>
<p>Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.<br />
Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi ! Mẹ của con…</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tui-gao-cua-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>5</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vâng! mẹ em là nông dân</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/vang-me-em-la-nong-dan.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/vang-me-em-la-nong-dan.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Apr 2013 02:26:11 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[mẹ em là nông dân]]></category>
		<category><![CDATA[nông dân]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<category><![CDATA[yeu thuong gia dinh]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15123</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Mẹ là nông dân, ở nhà ngói, đi dép lê, đầu đội nón, để mong em ở nhà cao cửa rộng, chân mang giày, đầu đội văn minh&#8230;&#8221; Mẹ em là nông dân. Nước da sạm đen để nhường cho da em thêm trắng, hồng hào, xinh xắn. Tay mẹ thô ráp, xù xì nhường]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;Mẹ là nông dân, ở nhà ngói, đi dép lê, đầu đội nón, để mong em ở nhà cao cửa rộng, chân mang giày, đầu đội văn minh&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Vâng! mẹ em là nông dân Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/loi-me-dan.jpg" width="478" height="319" /></p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.</p>
<p style="text-align: justify;">Nước da sạm đen để nhường cho da em thêm trắng, hồng hào, xinh xắn.<br />
Tay mẹ thô ráp, xù xì nhường cho tay em mềm mại của con gái đôi mươi.<br />
Giọt mồ hôi mẹ rơi trên đồng, trên bãi để nụ cười em hé nở mỗi ngày.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.<br />
Mẹ ăn mặc như người ta nói là quê mùa nhưng với em mẹ đẹp hơn tất thảy. Người ta có quần là áo lượt, chân guốc, tay vòng cũng không thể đẹp bằng mẹ em quần áo bùn lầy, hương đồng, sắc lúa. Mẹ có bao giờ ra thành phố, đâu biết nhà cao tầng biết đánh vẽ móng tay xanh, đỏ, tím, hồng rực rỡ. Ấy vậy mà lúc nào tay mẹ nhũ cũng vàng óng giòn tan, màu của đất chua phèn, của nắng, của ruộng, của đồng.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.<br />
Vất vả phần mình, cày, bừa, cấy, gặt, trồng ngô, khoai, sắn. Nắng nóng trên đồng, bạn đồng hành thân quen.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ em là nông dân.<br />
Xưa mẹ hát ru em bằng câu ca dao của những người như mẹ.<br />
À ơi, con ơi con ngủ cho ngoan<br />
Để mẹ đi cấy đồng xa trưa về<br />
Nay mẹ hát ru em bằng những lời hát dặn dò sớm tối<br />
Bàn tay ta làm nên tất cả<br />
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm<br />
Mẹ là nông dân.<br />
Để ngày mai em là nhà báo. Em là nhà giáo. Em là anh kĩ sư công nghệ thông tin.<br />
Mẹ là nông dân, ở nhà ngói, đi dép lê, đầu đội nón, để mong em ở nhà cao cửa rộng, chân mang giày, đầu đội văn minh. Mẹ em là nông dân. Nhọc nhằn sớm hôm, đầu tắt mặt tối. Cấy lúa đúng thời vụ là niềm vui.Thóc được mùa vàng ươm trên sân là hạnh phúc. Cuộc đời mẹ là nụ cười em may mắn, là những điểm mười, là thành công, là cuộc sống trọn vẹn ý nghĩa nơi em. Mẹ em là nông dân…</p>
<p style="text-align: justify;">Vâng. Đúng ạ. Mẹ em là nông dân</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/vang-me-em-la-nong-dan.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>8</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hóa đơn của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hoa-don-cua-me.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hoa-don-cua-me.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Mar 2013 02:52:38 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[hóa đơn]]></category>
		<category><![CDATA[hóa đơn của mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tinh mau tu]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[viết về mẹ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=13744</guid>

					<description><![CDATA[Hóa đơn của mẹ &#8211; Câu chuyện ngắn và đơn giản nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc về sự đức hi sinh, lòng bao dung của người mẹ dành cho con. Bạn hãy tự ghi cho mình một hóa đơn như cậu bé trong câu chuyện nhé! Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Hóa đơn của mẹ &#8211; Câu chuyện ngắn và đơn giản nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc về sự đức hi sinh, lòng bao dung của người mẹ dành cho con. Bạn hãy tự ghi cho mình một hóa đơn như cậu bé trong câu chuyện nhé!</h2>
<p>Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết một tờ giấy gởi đến mẹ như sau:</p>
<div>1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ : $1.</div>
<div></div>
<div>2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng : $2.</div>
<div></div>
<div>3. Sau khi đi học về coi em : $3.</div>
<div></div>
<div>4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp: $4.</div>
<div></div>
<div>Cộng: $10.</div>
<div></div>
<div>&#8211; Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học.</div>
<div></div>
<div><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hóa đơn của mẹ Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/bot5-120114dsmevacon.jpg" width="333" height="250" /></div>
<div></div>
<div>
<div>Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau:</div>
<div></div>
<div>1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời, nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>6. Các khoản không thể liệt kê hết đều miễn phí cho con trai của mẹ.</div>
<div></div>
<div>&#8211; Thời hạn chi trả cho con: Trọn đời Mẹ</div>
<div></div>
<div>Khi đi học về cậu chạy vô phòng, thấy tờ giấy cậu cầm lên đọc. Rồi cậu lấy ra 1 tờ giấy khác và viết như sau:</div>
<div></div>
<div>Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ&#8230; Kể từ nay:</div>
<div></div>
<div>1. Phụ giúp Mẹ: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>2. Ráng ăn học thành tài: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>3. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>4. Luôn quan tâm, săn sóc Mẹ: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>5. Các khoản chi tiêu lo cho Mẹ khi về già: Miễn phí.</div>
<div></div>
<div>Thời hạn thực hiện: Trọn đời con.</div>
<div></div>
<div></div>
<div>Sáng hôm sau khi con còn đang ngủ, bà mẹ vẫn đặt tờ giấy bạc $10 lên bàn cho con thì bỗng thấy tờ giấy mà cậu viết. Sau khi đọc xong, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà mẹ song miệng vẫn nở một nụ cười và bà nghĩ rằng có lẽ đây là nụ cười mãn nguyện nhất từ khi sinh con ra đến nay.</div>
<p>&nbsp;</p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hoa-don-cua-me.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Video cảm động về tình mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/video-cam-dong-ve-tinh-me.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Jan 2013 04:09:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[Hạt giống tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[hiểu cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[me con]]></category>
		<category><![CDATA[tình mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[video]]></category>
		<category><![CDATA[video cam dong]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=7382</guid>

					<description><![CDATA[Sau khi xem xong video cảm động về tình mẹ này bạn có thể suy nghĩ và biết cảm ơn những gì cha mẹ đã đem lại cho mình bạn nhé! Hãy quan sát những gì xung quanh và cảm ơn những gì bạn đang có trong cuộc đời ngắn ngủi này. Chúng ta thật may mắn khi có nhiều hơn những]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Sau khi xem xong video cảm động về tình mẹ này bạn có thể suy nghĩ và biết cảm ơn những gì cha mẹ đã đem lại cho mình bạn nhé!</h2>
<p>Hãy quan sát những gì xung quanh và cảm ơn những gì bạn đang có trong cuộc đời ngắn ngủi này. Chúng ta thật may mắn khi có nhiều hơn những gì chúng ta cần để bằng lòng. Khi bạn chờ tương lai đến bạn sẽ mất nó mãi mãi!</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Đoạn video cảm động làm hằng triệu người phải khóc" width="1020" height="765" src="https://www.youtube.com/embed/SDziATv2BVI?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture" allowfullscreen></iframe></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
