<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tình nghĩa vợ chồng - Chủ đề &#039;tình nghĩa vợ chồng&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-nghia-vo-chong/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-nghia-vo-chong</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Wed, 31 Jul 2013 03:45:12 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tình nghĩa vợ chồng - Chủ đề &#039;tình nghĩa vợ chồng&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-nghia-vo-chong</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2013 03:33:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[người chồng yêu vợ]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình nghĩa vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19248</guid>

					<description><![CDATA[Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hỏi “anh sao thế” thì bỗng có hai bàn tay thò ra, rồi thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc.</h2>
<p>Còn chưa kịp hỏi “anh sao thế” thì bỗng có hai bàn tay thò ra, rồi thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh sau đó lại vang lên tiếng ngáy “long trời lở đất”.</p>
<p>Tôi đã ở bên người đàn ông này 12 năm. Có rất nhiều chuyện đã diễn ra bình yên như nó vốn có, đó là những tình cảm nhỏ bé, những rung động nhỏ bé và những xúc cảm nhỏ bé. Đêm hôm đó, ngoài trời lất phất mưa phùn, trong phòng ấm áp. Tôi bỗng nhớ lại biết bao câu chuyện.</p>
<p>Lấy nhau 10 năm, trải qua bao yêu thương, bao xúc cảm nồng cháy cuối cùng cũng bị thời gian gây bao thương tích. Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi thấy yêu anh hơn những gì mình tưởng tượng.</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2.jpg"><img title="Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-19251" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2.jpg" width="450" height="383" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2-300x255.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2-140x119.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></p>
<p>Mỗi năm khi mùa đông đến, chân tay tôi lúc nào cũng bị cóng. Chồng tôi có thòi quen là đặt tay tôi vào nách anh, cả người tôi được anh ôm trọn trong lòng. Sợ bị lạnh sang anh, tôi sẽ đợi một lúc, nhân lúc anh không chút ý liền rụt tay ra. Bị anh phát hiện, lần nào cũng bị anh mắng phải kẹp chặt tay vào cho ấm, không được bỏ ra. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn trong tưởng tượng của tôi.</p>
<p>Mỗi lần đi chơi xa, đến những chỗ đông người, anh sẽ kéo tôi nép vào người anh, đôi vai anh sẽ che chắn cho tôi, để đảm bảo tôi không bị đám đông cuốn đi. Khi chúng thêm có thêm con trai, vai trái của anh sẽ là tôi, anh sẽ để con ngồi trên vai phải. Có anh ở bên, dù ở bất cứ đâu, tôi cũng cảm thấy an toàn và thanh thản. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi nhiều hơn tôi tưởng.</p>
<p>Có lần anh đi công tác, buổi tối gọi điện cho tôi nói chuyện đến hai tiếng đồng hồ, chủ đề toàn về những chuyện linh tinh. Lần đầu tiên tôi thấy anh kể lể lắm điều đến thế. Khi về nhà anh mới nói cho tôi biết, anh bạn ở cùng gọi điện về nhà biết tin thời tiết ở nhà đang bất ổn, mưa tuyết dữ dội. Anh lo tôi sẽ sợ hãi nên đã gọi điện để đánh lạc hướng suy nghĩ của tôi. Tôi hỏi thế sao “anh không nói luôn là em đừng sợ”. Anh nói: “Nếu mà em không sợ, thì hỏi thế lại làm e lo lắng thì sao?” Tôi xúc động, mắt nhòe đi vì nước mắt, đó phải là tình yêu nào mới có thể chu đáo và cẩn thận đến thế. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Bát đũa còn có lúc xô, vợ chồng cũng khó tránh khỏi đôi lần cãi vã. Chỉ cần mỗi lần cãi nhau đến giai đoạn căng thẳng, việc đầu tiên anh làm là chạy đến trước cửa, đứng yên ở đó, để đảm bảo là tôi sẽ không tức giận đến nỗi chạy ra khỏi nhà. Lần cãi nhau kịch liệt nhất tôi đã chọn sự im lặng, tôi tự cảm thấy mình đã làm anh rất đau lòng. Anh ôm gối ra ngoài phòng khách ngủ, trong lúc tôi đang băn khoăn nên xin lỗi anh thế nào, anh bỗng chạy về phòng, trông mắt như đang tức tối, nhưng anh vẫn nằm bên cạnh tôi. Lúc ấy, tôi cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Những tình cảm ấy luôn khiến chúng tôi không quen khi phải xa nhau trong thời gian dài. Anh đi công tác chỉ một tuần, ngày thứ năm đã giải quyết xong việc để về nhà sớm. Lại tiếng gõ cửa quen thuộc ấy, tôi xúc động chạy ra mở cửa, lại bị anh mắng cho một trận: “Chẳng hỏi là ai đã mở cửa, nhỡ là người xấu thì sao.” Tôi bĩu môi, lòng đầy tủi thân. Lại nhìn thấy mặt anh dài ra như cái bơm, chỉ tức là không xông vào đánh cho anh mấy cái. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong<br />
Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng<br />
Gần đây, vào lúc đầy tâm trạng nhất, lúc thật lòng nhất, tôi đã hỏi anh: “Anh có còn yêu em như hồi ban đầu chúng mình mới yêu nhau không?” Những lúc như thế, anh thường quay sang liếc tôi, khi tâm trạng tốt mới nói ra được câu “Em thử nói xem?” Thế rồi nào là than vãn thời gian vô tình, thỉnh thoảng cũng nhớ đến hồi yêu nhau anh anh em em suốt ngày, nhưng anh lại quên rất nhiều việc đã làm cho tôi. Anh đã quên mỗi lần đi công tác, cứ đúng 7 giờ anh lại nhắn tin gọi tôi dậy đi làm, anh đã quên mỗi lần có việc lại đưa tôi lên taxi, lại ghi nhớ biển số xe, anh đã quên lần tôi bị quệt xe, câu anh hỏi đầu tiên là “Em có bị thương ở đâu không?”…. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Trong lúc tôi đang viết những dòng này, anh đang nằm trên ghế sofa xem ti vi, cắn hạt dưa. Anh xòe tay ra, trong lòng bàn tay là rất nhiều hạt dưa đã cắn sẵn, tôi cảm động nhìn anh, anh tỏ ra mất kiên nhẫn, bảo tôi mãi chẳng thấy chìa tay ra nhận. Lúc ấy, tôi cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Nghĩ lại bao năm dã qua, dù là những ngày đầu còn nhiều khó khăn hay đến hôm nay, khi cuộc sống đã bắt đầu khá giả hơn, những thứ gì tôi thích, anh đều tìm cách mua cho tôi, anh chưa bao giờ tiếc tôi thứ gì.</p>
<p>Thực ra dùng tiền mà đo đếm tình cảm có phần quá thực dụng, nhưng đó là sự thực cuộc sống. Tôi nói những suy nghĩ ấy cho người đàn ông đang ngồi cạnh mình. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Em lại nghĩ gì thế, cứ nói anh nghe xem nào.” Lúc ấy, tôi vẫn cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Thực ra, một người phụ nữ cũng chỉ muốn những điều ấy. Không ham hư vinh, phú quý, không ham an nhàn, hưởng lạc, chỉ mong người ở bên cạnh mình có thể được như thế, đó chỉ là những sự quan tâm rất nhỏ bé nhưng đều là những tình cảm thật lòng, những tình cảm vô tư nhưng chân thành, luôn bảo vệ tôi, quý trọng tôi. Cùng nhau đối diện với khó khăn, làm thế nào để cùng vượt qua khó khăn, làm thế nào để cho tôi niềm tin này, để tôi tin tưởng rằng tôi có thể dựa vào đôi vai ấy đến suốt đời.</p>
<p>Như vậy, tôi còn gì phải lo lắng nữa!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 05 Mar 2013 02:18:51 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[ly hôn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình nghĩa vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=11793</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện ý nghĩa và cảm động về tình nghĩa vợ chồng để ta biết trân trọng, yêu thương! Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Câu chuyện ý nghĩa và cảm động về tình nghĩa vợ chồng để ta biết trân trọng, yêu thương!</h2>
<p style="text-align: justify;">Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán chị. Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.</p>
<p style="text-align: center;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/010511vanhoasachkiucvun-6_zps535e4fa6.jpg" alt=" " width="440" height="325" /></p>
<p style="text-align: justify;">Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: &#8220;Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị nhìn anh nói: &#8220;Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: &#8220;Anh chị dùng gì ạ?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhìn chị nói: &#8220;Em gọi đi.&#8221; Chị lắc đầu: &#8220;Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món &#8220;Ký ức cuối cùng.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Thôi được&#8221;, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: &#8220;Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh gọi gì ạ?&#8221; Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.&#8221; Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: &#8220;Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món &#8220;Ký ức cuối cùng&#8221; nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.&#8221; Anh chị gật đầu: &#8220;Được.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. &#8220;Bữa tối này gọi là &#8220;một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển&#8221;. Mời anh chị thưởng thức.&#8221; Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/red-love-heart-29.jpg" alt=" " width="368" height="368" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Cộc cộc cộc!&#8221; Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: &#8220;Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: &#8220;Thôi, thôi, khỏi cần.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: &#8220;Không, phải tặng.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Cô phục vụ cầm bông hồng lên, &#8220;xoèn xoẹt&#8221; một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi&#8221;. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Em&#8230; anh&#8230;&#8221; Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Phụt!&#8221; Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Chuyện gì thế?&#8221; Anh chị vội đứng lên.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!&#8221; Bên ngoài có người kêu thét lên. &#8220;Anh!&#8221; Chị ép vào người anh, &#8220;em sợ!&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đừng sợ!&#8221; Anh ôm chặt lấy chị, &#8220;Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: &#8220;Xin lỗi anh chị, đây là món &#8220;Sự lựa chọn từ đáy lòng&#8221; của nhà hàng gửi tới anh chị.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: &#8220;Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"> <img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Power_Of_Love_by_BatDesignz.jpg" alt=" " width="328" height="400" /></p>
<p style="text-align: justify;">Chị cắn môi: &#8220;Anh nói thật lòng đấy chứ?&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Thật! Anh hiểu rồi.&#8221; Cô ơi, cho thanh toán.</p>
<p style="text-align: justify;">Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: &#8220;Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là &#8220;Phiếu thanh toán vĩnh viễn&#8221;, mong anh chị cất giữ mãi mãi.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. &#8220;Anh làm sao thế?&#8221; Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: &#8220;Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Chị cầm tấm phiếu đọc: &#8220;Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai&#8230; Đó là vợ anh&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.&#8221; Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: &#8220;Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con&#8230; Đấy là chồng em&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng&#8230;</p>
<p style="text-align: center;"><a href="/untitled-11" rel="attachment wp-att-11792"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN Hiểu về cuộc sống" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/Untitled.jpg" alt=" " width="602" height="405" /></a></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/bua-an-toi-o-nha-hang-ly-hon-2.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
