<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tình thân - Chủ đề &#039;tình thân&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-than/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-than</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 27 Aug 2013 08:43:16 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tình thân - Chủ đề &#039;tình thân&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-than</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Lá thư cho em</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cho-em.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cho-em.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Aug 2013 08:32:11 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chị em]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư]]></category>
		<category><![CDATA[lá thư cho em]]></category>
		<category><![CDATA[thư cho em]]></category>
		<category><![CDATA[tình chị em]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân gia đình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=20572</guid>

					<description><![CDATA[Em khiến chị nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời này là tiếp tục yêu thương mà không cần hỏi tại sao hay thế nào. Haley (Dịch từ Jokeawhenever) Gửi Patrick! Hồi còn bé, chị đã có tất cả mọi thứ mà mình mong muốn. Và đến khi mẹ nói nhà sắp]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Em khiến chị nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời này là tiếp tục yêu thương mà không cần hỏi tại sao hay thế nào.</h2>
<div style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><span>Haley<br />
(Dịch từ Jokeawhenever)</span></p>
<p>Gửi Patrick!</p>
<p>Hồi còn bé, chị đã có tất cả mọi thứ mà mình mong muốn. Và đến khi mẹ nói nhà sắp sửa có thêm em bé, chị đã rất vui. Chị tưởng tượng em sẽ đáng yêu ra sao và em trông giống chị đến thế nào&#8230; Khi em chào đời, chị đã nhìn mãi không chán những ngón tay, ngón chân nhỏ xíu của em.</p>
<p>Bố mẹ vui mừng đưa em về nhà và chị lấy làm hãnh diện khi giới thiệu em với bạn bè của chị. Chúng có thể chạm vào em, đôi khi cấu em, nhưng em không bao giờ phản ứng lại. Khi em được 5 tháng tuổi, một vài biểu hiện khiến mẹ lo lắng. Em dường như không cử động, tiếng khóc của em cũng có vẻ kỳ lạ, như tiếng mèo con vậy. Vì thế bố mẹ đã đưa em tới gặp rất nhiều bác sĩ. Người bác sĩ thứ 13 lặng lẽ nhìn em hồi lâu và nói em có tiếng khóc của mèo.</p>
<p>Khi chị hỏi điều đó có nghĩa là gì, ông ấy nhìn chị với sự cảm thông và  nhẹ nhàng trả lời: &#8220;Em cháu sẽ không bao giờ đi lại hay nói chuyện được&#8221;. Bác sĩ nói với bố mẹ rằng: đây là trường hợp hiếm, tỷ lệ mắc là 1/50.000 và đứa bé sẽ chậm phát triển về thể chất. Mẹ bị sốc nặng, còn chị thì cảm thấy giận dữ. Chị nghĩ thật không công bằng.</p>
<p>Khi chúng ta trở về nhà, mẹ đã ôm em trong lòng và khóc. Chị nhìn em và nhận ra những lời đó cho thấy rằng em là một đứa bé không bình thường. Vì thế chị đã làm một việc không thể tưởng tượng nổi… chị đã &#8220;chối bỏ&#8221; em. Mẹ và bố không biết rằng chị đã cố gắng khiến lòng mình trở nên sắt đá và sẽ quyết không yêu em khi em lớn lên. Bố mẹ dành cho em tình yêu và sự chăm sóc đặc biệt. Điều đó khiến chị cảm thấy đau đớn. Năm tháng qua đi, sự đau đớn đó dần biến thành sự tức giận và cuối cùng là sự ghét bỏ. Nhưng mẹ thì không bao giờ từ bỏ em.</p>
<p>Mỗi khi mẹ đặt đồ chơi của em xuống và hối em qua lấy, em chỉ lăn thay vì bò. Chị nhìn mẹ đau đớn, mỗi lần ném đồ chơi của em đi và buộc bụng em với miếng bọt để em không thể lăn nữa. Em vùng vẫy và khóc nghe thật đáng thương, tiếng khóc của mèo con. Nhưng mẹ vẫn không từ bỏ.</p>
<p><img title="Lá thư cho em Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chiem-1377506154.jpg" width="500" /></p>
<p>Và cho tới một ngày, bất chấp những gì các bác sĩ đã nói &#8211; em biết bò. Khi mẹ nhìn thấy em bò, mẹ biết cuối cùng em có thể đi lại được. Nên khi em vẫn bò lúc lên 4 tuổi, mẹ đặt em trên bãi cỏ, trên người quấn tấm tã lót vì mẹ biết em ghét cảm giác cỏ dính với da em.</p>
<p>Rồi mẹ để em ở đó. Đôi khi chị ngó qua cửa sổ và mỉm cười trước sự khó chịu của em. Em sẽ bò đến chỗ vỉa hè và mẹ sẽ đặt em trở lại chỗ bãi cỏ. Cứ thế, mẹ lặp lại việc làm đó trên bãi cỏ. Đến một ngày, mẹ nhìn thấy em tự đứng dậy và đi chập chững để ra khỏi bãi cỏ trên đôi chân bé nhỏ. Vừa cười vừa khóc, mẹ hét lên với bố và bố chạy đến. Bố ôm em và khóc rất nhiều. Chị đã nhìn thấy tất cả từ cửa sổ phòng ngủ.</p>
<p>Rồi sau đó, mẹ dạy em nói, đọc và viết. Từ đó, thỉnh thoảng chị trông thấy em đi dạo bên ngoài, ngửi những bông hoa, ngạc nhiên nhìn những chú chim và mỉm cười. Chị bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp của thế giới này qua đôi mắt của em. Đó là khi chị nhận ra em là em trai của chị và dù chị có cố gắng thế nào đi chăng nữa, chị vẫn không thể ghét bỏ em.</p>
<p>Thế rồi chị em mình lại trở nên thân thiết với nhau. Chị mua đồ chơi cho em, trao em tất cả tình yêu mà một người chị có thể dành cho cậu em trai của mình. Còn em thì tặng cho chị những nụ cười và những cái ôm.</p>
<p>Vào dịp sinh nhật lần thứ 10, em bỗng bị đau đầu dữ dội. Theo chẩn đoán của bác sĩ, em mắc bệnh bạch cầu. Bố thở dốc, mẹ lặng đi, còn chị thì cố gắng ngăn cho nước mắt không trào ra. Vào giây phút đó, chị cảm thấy yêu em hơn bao giờ hết. Chị không thể chịu đựng được cảnh em sẽ rời xa chị. Sau đó, bác sĩ nói rằng hy vọng duy nhất của em là được ghép tủy. Em trở thành đối tượng của cuộc tìm kiếm người hiến tặng trên toàn quốc. Tiếc thay, khi tìm được người thích hợp thì em lại quá yếu và bác sĩ đành dừng ca mổ. Từ đó, em phải chuyển sang điều trị bằng hóa chất và tia phóng xạ.</p>
<p>Em vẫn tiếp tục duy trì sự sống. Một tháng trước khi mất, em đã nói với chị cả một danh sách những thứ mà em muốn làm khi rời bệnh viện. Hai ngày sau khi danh sách đó được hoàn thành, chị thỉnh cầu bác sĩ cho em được về nhà. Ở nhà, chị em mình đã ăn bánh, ăn kem, chạy dọc bãi cỏ, thả diều, đi câu cá, chụp ảnh và thả bóng bay. Chị còn nhớ cuộc chuyện trò cuối cùng của chúng ta. Em nói nếu em chết, chị hãy gửi giúp em lời nhắn tới thiên đường bằng cách viết nó lên chùm bóng bay và thả bóng lên trời. Khi em nói như vậy, chị đã òa khóc. Rồi em ôm lấy chị. Và sau đó, lần cuối cùng, em ốm rất nặng.</p>
<p>Đêm cuối cùng, em đòi uống nước, xoa lưng và vuốt ve. Rồi em lên cơn đau, nước mắt giàn giụa khuôn mặt. Sau cùng, tại bệnh viện, em cố nói chuyện nhưng không thể. Chị biết em muốn nói gì. &#8220;Em nghe này&#8221;, chị thì thầm, &#8220;Chị luôn luôn yêu em và sẽ không bao giờ quên em. Đừng sợ em nhé. Em sẽ sớm được lên thiên đường với Chúa&#8221;. Rồi nước mắt cứ trào ra, chị nhìn cậu bé dũng cảm nhất mà chị từng được biết trút hơi thở cuối cùng. Bố mẹ và chị khóc mãi cho tới khi chị cảm thấy như thể không còn nước mắt để khóc nữa. Vậy là Patrick đã ra đi&#8230;</p>
<p>Từ đó tới nay, em luôn là nguồn cảm xúc của chị. Em đã chỉ cho chị cách yêu cuộc sống này và cách sống trọn vẹn nhất. Với sự giản dị và chân thành của mình, em đã cho chị thấy một thế giới tràn ngập tình yêu và sự quan tâm. Và em khiến chị nhận ra rằng: điều quan trọng nhất trong cuộc đời này là tiếp tục yêu thương mà không cần hỏi tại sao hay thế nào và không đặt ra bất cứ giới hạn nào cả.</p>
<p>Cảm ơn em, cậu em trai bé nhỏ của chị, cảm ơn em vì tất cả!</p>
<p>Chị của em!</p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/la-thu-cho-em.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bạn đã dành cho gia đình những gì?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ban-da-danh-cho-gia-dinh-nhung-gi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ban-da-danh-cho-gia-dinh-nhung-gi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 19 Jul 2013 01:32:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[anh em]]></category>
		<category><![CDATA[bố mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[dành thời gian cho gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình thân yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=18950</guid>

					<description><![CDATA[Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay cái nhõng nhẽo của những đứa em. Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay cái nhõng nhẽo của những đứa em. Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa đâu&#8230;</h2>
<p style="text-align: justify;">* Khi còn nhỏ :<br />
&#8211; Bạn sẵn sàng nhường nhiều thứ lớn hơn cái kẹo cho đứa bạn ngồi cùng bàn nhưng đôi khi lại tranh giành đến đánh nhau với đứa em chỉ vì một chổ ngồi .<br />
&#8211; Bạn rất vui khi nhận trực nhật giùm cô bạn trong lớp nhưng lại luôn phân bì công việc dọn dẹp nhà cửa với đứa em ở nhà .<br />
&#8211; Bạn có thể hăng hái làm một đầu bếp &#8221; siêu hạng &#8221; trong chuyến cắm trại đã ngoại của lớp nhưng lại không nhấc nổi tay chân vào bếp nhặt rau giúp mẹ. Bạn xem đó là việc đương nhiên mẹ phải làm<br />
&#8211; Bạn sẵn sàng bỏ ra ra hàng giờ đồng hồ trong tiệm điện tử và &#8220;chỉ bảo&#8221; cho những tên &#8220;đệ tử&#8221; với những game phức tạp nhưng lại không có lấy 1 phút để giảng bài cho các em của mình.<br />
&#8211; Bạn luôn nhớ chúc mừng và tặng quà cho các cô bạn gái nhân dịp sinh nhật , 8-3 nhưng lại quên mất rằng bạn còn có một người phụ nữ khác quan trọng hơn rất nhiều ,đó là Mẹ.<br />
&#8211; Bạn thường sa sầm mặt mày, thậm chí nổi xung lên chỉ vì những lời trách cứ, răn dạy của bố mẹ , dù đúng nhưng sau đó bạn lại quên ngay như chưa từng được nghe.<br />
&#8211; Bạn đã từng lưỡng lự mỗi khi xoa đầu cho Mẹ khi mẹ cảm thấy mệt nhưng lại quên mất rằng mẹ đã từng thức thâu đêm để canh giấc ngủ của bạn mỗi khi bạn &#8220;trái gió trở trời&#8221;.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7.jpg"><img title="Bạn đã dành cho gia đình những gì? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-18951" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7.jpg" width="497" height="373" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7.jpg 497w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh7-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 497px) 100vw, 497px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">* Khi lớn lên<br />
&#8211; Bạn quá bận rộn với công việc , ngày nào cũng đến khuya mới về , ăn uống vội vàng rồi ngủ mà đôi khi quên hỏi thăm mẹ vì đã chong đèn thưc chờ cơm bạn .<br />
&#8211; Bạn đã từng khó chịu vì cha mẹ mình có lúc lẫn thẩn, &#8220;già hóa trẻ con&#8221; nhưng lại quên mất chính vì một phần vất vả , sinh thành nuôi dưỡng bạn mà cha mẹ bạn đi về hướng ngược lại như vậy.<br />
&#8211; Bạn không bao giờ để ý rằng những lúc bạn buồn bã, thất vọng hay thất bại, Mẹ luôn ở bên cạnh bạn , chở che nâng đỡ bạn . Và dường như bạn cho rằng mỗi ngày việc bạn nhìn thấy mẹ là một điều hiển nhiên.</p>
<p style="text-align: justify;">* Khi bạn rời xa gia đình &#8230;<br />
&#8211; Bạn bắt đầu hiểu cha mẹ đã vất vả, khó nhọc thế nào để nuôi bạn không lớn.<br />
&#8211; Bạn hối hận vì đã cư xử không phải khi cha mẹ cứ trách mình .<br />
&#8211; Bạn nhận ra rằng đứa em bạn thật đáng yêu, xem ra nó không trẻ con một chút nào, khác hẳn với bạn.<br />
&#8211; Bạn cảm thấy tiếc nuối vì đã đánh mất biết bao giây phút gia đình sum họp đầm ấm.<br />
&#8211; Bạn nhận ra mình thật vô tâm vì chưa bao giờ thực tâm giúp mẹ trong công việc gia đình.<br />
&#8211; Bạn có lúc sẽ nhận ra là mình đã sai khi dặt cha mẹ ra khỏi thế giới riêng của mình chỉ vì một suy nghỉ hết sức một chiều :&#8221;Cha mẹ không hiểu con !&#8221;<br />
&#8211; Chỉ khi bắt đầu làm cha, làm mẹ bạn mới thấu hiểu làm đấng sinh thành khó đến nhường nào. Khi những đứa con xinh xắn của bạn lớn lên, bạn mới thấy thật không dể dàng dể làm bạn với chúng. Và khi đã bước vào cuộc sống rồi, bạn mới hiểu sẽ rất khó có những giây phút vui vầy cạnh những đứa em như xưa. Nhưng hình như tất cả đã quá muộn , ba mẹ bạn hoặc đã già, hoặc đã đi xa mãi mãi . Bạn không thể tìm lại được những năm tháng hạnh phúc ấy.<br />
&#8211; Có những lúc bạn vô tình đặt gia đình ở một vị trí rất bình thường trong trái tim bạn . Chỉ khi thật sự mất đi một điều gì đó, bạn mới thấy diều đó là quan trọng . Sẽ đến một ngày những giây phút bình dị nhất bên gia đình sẽ không còn nữa . Bạn ngoảnh đầu nuối tiếc ư ? Sẽ không còn kịp! Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay cái nhõng nhẽo của những đứa em.Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa đâu&#8230;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ban-da-danh-cho-gia-dinh-nhung-gi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nó, em gái và tin nhắn</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/no-em-gai-va-tin-nhan.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/no-em-gai-va-tin-nhan.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Mar 2013 01:57:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[em gái]]></category>
		<category><![CDATA[quan tâm]]></category>
		<category><![CDATA[ruột thịt]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=13944</guid>

					<description><![CDATA[Dẫu biết cuộc sống là sự quan tâm, chia sẻ và trao nhau những yêu thương nhưng đầu tiên hãy dành điều đó cho những người thân yêu nhất của bạn&#8230; Ngày đó, khi vừa đậu đại học, nó nài nỉ ba mẹ mua cho nó một cái điện thoại. Vậy là ngày nhập học]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Dẫu biết cuộc sống là sự quan tâm, chia sẻ và trao nhau những yêu thương nhưng đầu tiên hãy dành điều đó cho những người thân yêu nhất của bạn&#8230;</h2>
<p>Ngày đó, khi vừa đậu đại học, nó nài nỉ ba mẹ mua cho nó một cái điện thoại.</p>
<p>Vậy là ngày nhập học vào ngôi trường mới trên thành phố lớn, với biết bao lo toan từ nơi ăn, chốn ở, ba mẹ nó cũng cố sức chạy vạy ở quê để gửi tiền lên cho nómua điện thoại mà theo nó là để tiện việc liên lạc.<br />
Năm thứ hai đại học, nhìn thấy bạn bè xung quanh toàn là điện thoại màn hình cảm ứng, nghe nhạc, chụp hình, xem phim…không như cái điện thoại rẻ tiền xấu xí của nó, chỉ mỗi chức năng nghe gọi, nhắn tin.<br />
Nó gọi điện về nhà xin ba mẹ mua điện thoại mới với lý do phải học nghe Anh văn.<br />
Đầu dây bên kia, mẹ nó im lặng hồi lâu không nói gì…<br />
Hai hôm sau, mẹ gửi tiền lên cho nó…kèm theo một mảnh giấy “Cho con gái yên tâm học tập, cái gì ba mẹ cũng sẽ cố lo…”.<br />
Nó không chú ý.<br />
Tối đó, nó nhờ mấy đứa bạn tư vấn và mua chiếc điện thoại mới đắt tiền mà bạn nó nói là sành điệu nhất hiện giờ.<br />
Hè năm đó, nó mang về cho em gái chiếc điện thoại cũ.<br />
Em gái nó mừng lắm, say sưa nghe nó hướng dẫn cách dùng, em còn may một cái túi màu hồng thật xinh bằng vải vụn cho cái điện thoại cũ mà hằng ngày nó vẫn vứt hết góc này đến góc khác trong phòng không thương tiếc.</p>
<p><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Nó, em gái và tin nhắn Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/img_0393_final_web1.jpg" width="424" height="574" /><br />
Từ ngày có điện thoại, em gái nó cứ nhắn tin, gọi điện cho nó suốt. Trong danh bạ điện thoại của em nó cũng chỉ có số của nó mà thôi.<br />
Cả mấy tháng không về nhà mà chuyện gì ở nhà em nó cũng kể cho nó tường tận, em còn kể chuyện học, nhiều khi chỉ là lời chúc ngủ ngon, rồi hỏi nó đi học có mệt không, có gì vui không…<br />
Lúc mới đầu, nó cũng nhắn lại, nhưng sau đó, những dòng tin nhắn của nó cho em gái càng ngày càng cộc lốc, nhiều khi, đọc xong tin nhắn nó cũng chả thèm nhắn lại chữ nào…<br />
Nó say sưa với việc nhắn tin với bạn bè, về những chuyện không đâu mà có khi đến tận khuya, mặc dù ngày nào bọn nó cũng gặp nhau và tám đủ chuyện ở trường.</p>
<p>Nó nhắn tin để xin lỗi nhóm bạn của nó vì buổi tối quên hẹn đi xem phim.<br />
Nó nâng niu từng tin nhắn của cậu bạn học chung lớp Anh văn, nó lo lắng khi cậu ấy nhắn tin duy nhất một chữ “Mệt”.<br />
Nó không tiếc tin nhắn khi an ủi cô bạn chỉ vì mẹ cô ấy không cho tiền mua quần áo mới…<br />
Hộp thư đi của nó cứ một đầy thêm, nhưng tin nhắn của nó cho em gái thì càng thưa thớt dần…</p>
<p>Còn hộp thư đến thì vẫn đều đặn hằng ngày nhận được tin nhắn của em nó.<br />
Hè tới, nó chỉ về quê gần một tuần rồi xin ba mẹ trở lại thành phố đi làm thêm.<br />
Một buổi sáng chủ nhật, nó đang ngồi ăn sáng cùng đám bạn thì thấy số em gái nó gọi, nó nhìn số rồi tắt máy vì đang bận bàn luận sôi nổi, nó định về nhà sẽ gọi lại…<br />
Về đến nhà trọ, nó nằm lăn ra ngủ vì đêm qua thức khuya…<br />
Đến trưa, nó giật mình thức dậy khi nghe tiếng gió đập vào cửa sổ, cơn mưa đổ ập xuống giữa trưa hè nóng bức không báo trước, nó nghĩ thầm “Mưa lớn thế này, chắc là bão”.<br />
Ngồi một lúc, nó sực nhớ chiếc điện thoại, bật lại máy nó thấy tin nhắn em gái nó từ lúc 9 giờ sáng…<br />
“Chi oi, em len tham chi, em muon chi bat ngo, chi co vui khong?”, “Em dang o ben xe, chi ra don em nhe…”,<br />
“Chi oi, chi ban hoc a, em goi cho chi hoai khong duoc”,<br />
“Chi dau roi, chi oi, mua to qua”.<br />
“Chi, em khong biet duong di”<br />
“Chi…”&#8230;“Chi oi&#8221;<br />
Bao nhiêu tin nhắn của em gái nó đập vào mắt, không kịp đọc hết, nó dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà mà không đem theo cả áo mưa.<br />
Ra đến bến xe, nó rảo mắt tìm quanh, tim nó thắt lại khi thấy em gái nó đang ngồi co ro cạnh gốc cây, trên tay là chiếc điện thoại, vừa đói, vừa mệt, vừa sợ, chắc em không còn đủ sức để nhắn tin nữa rồi…<br />
&#8211; Chị ơi, em đây này!<br />
&#8211; Sao chị không mặc áo mưa thế, ướt hết rồi kìa, lỡ bệnh thì sao, mà sao chị lại khóc thế, em không sao mà!<br />
Mặt em tái đi vì lạnh rồi kìa..chị..chị xin lỗi!<br />
&#8211; Em mừng quá, em sợ chị không tìm được em thôi…<br />
Đường mưa, hai chị em vẫn ríu rít trên con đường về nhà trọ của nó, át cả tiếng mưa. Nó thấy ấm hơn khi em gái nó ngồi sau…<br />
&#8211; Chị ơi, có lạnh không?<br />
&#8211; Không em à!<br />
&#8211; Vậy thì chị đưa một tay cho em nắm!<br />
Nó tự hứa với lòng “Em gái của chị, từ giờ, chị sẽ nắm tay em chặt hơn!”.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/no-em-gai-va-tin-nhan.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quà tặng cuộc sống &#8211; Cuộc sống là thứ quan trọng nhất</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-cuoc-song-la-thu-quan-trong-nhat.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Jan 2013 08:08:41 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[cha con]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống thứ quan trọng nhất]]></category>
		<category><![CDATA[nhà văn]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[thứ quan trọng]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=7417</guid>

					<description><![CDATA[Cuộc sống là thứ quan trọng nhất, đấy là thông điệp mà mình tin là tất cả mọi người muốn hướng tới đặc biết là những người bố, người mẹ muốn chúng ta hiểu được điều đó! Bố mẹ nào cũng dành hết tình thương của mình cho con cái, họ luôn bảo vệ những người con của mình. Và hay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Cuộc sống là thứ quan trọng nhất, đấy là thông điệp mà mình tin là tất cả mọi người muốn hướng tới đặc biết là những người bố, người mẹ muốn chúng ta hiểu được điều đó!</span></h2>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Bố mẹ nào cũng dành hết tình thương của mình cho con cái, họ luôn bảo vệ những người con của mình. Và hay chân trọng tình thương của bố mẹ dành cho chúng ta. Những người bố, người mẹ là những người tuyệt vời nhất, họ đã hi sinh cả cuộc đời mình dành cho ta. Tôn trọng và yêu quy những người bố, người mẹ không hoàn hảo, bởi những gì họ đã hi sinh vì chúng ta!</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">http://www.youtube.com/watch?v=mO_NRFSljbs</span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quà tặng cuộc sống &#8211; Bỏ qua oán hờn</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-bo-qua-oan-hon.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-bo-qua-oan-hon.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 22 Nov 2012 01:43:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Video]]></category>
		<category><![CDATA[anh em]]></category>
		<category><![CDATA[bỏ qua oán hờn]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[tình thân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=735</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện kể về hai anh em vốn rất thân thiết với nhau, tương thân tương ái. Nhưng một ngày nọ chỉ vì một tờ tiền 20$ nhỏ nhoi mà giữa họ nảy ra mâu thuẫn rồi dẫn đến xung đột không thể cứu vãn. Bao năm trôi qua, cuối cùng họ mới nhận ra]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-bo-qua-oan-hon.html/yeu_tham" rel="attachment wp-att-736"><img title="Quà tặng cuộc sống - Bỏ qua oán hờn Quà tặng cuộc sống Video"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-736" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu_tham.jpg" alt=" " width="666" height="500" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu_tham.jpg 666w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu_tham-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/yeu_tham-140x105.jpg 140w" sizes="(max-width: 666px) 100vw, 666px" /></a></p>
<p>Câu chuyện kể về hai anh em vốn rất thân thiết với nhau, tương thân tương ái. Nhưng một ngày nọ chỉ vì một tờ tiền 20$ nhỏ nhoi mà giữa họ nảy ra mâu thuẫn rồi dẫn đến xung đột không thể cứu vãn. Bao năm trôi qua, cuối cùng họ mới nhận ra tất cả chỉ là hiểu lầm không đáng có. Lúc đó họ chỉ còn biết ôm lấy nhau khóc và nuối tiếc cho những năm tháng đáng quý cả hai đã bỏ qua. Trong cuộc sống, nhiều khi sẽ xảy ra những mâu thuẫn đáng tiếc, nếu chúng ta không biết rộng lượng bỏ qua cho nhau thì sẽ phải mất đi những thứ vô cùng quan trọng như tình thân, tình yêu, &#8230;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Quà tặng cuộc sống    Bỏ qua oán hờn" width="1020" height="765" src="https://www.youtube.com/embed/ugLKuLay5z8?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture" allowfullscreen></iframe></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/qua-tang-cuoc-song-bo-qua-oan-hon.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
