<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tình vợ chồng - Chủ đề &#039;tình vợ chồng&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-vo-chong/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-vo-chong</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 13 Aug 2013 07:19:28 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tình vợ chồng - Chủ đề &#039;tình vợ chồng&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-vo-chong</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Hạnh phúc mong manh</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hanh-phuc-mong-manh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hanh-phuc-mong-manh.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 05 Aug 2013 02:59:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phuc mong manh]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19412</guid>

					<description><![CDATA[Đôi khi hạnh phúc mong manh quá&#8230; Chỉ một chút lơ là hay một chút vô tâm, hạnh phúc thoáng chốc đã chẳng còn ở bên ta nữa! Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đôi khi hạnh phúc mong manh quá&#8230; Chỉ một chút lơ là hay một chút vô tâm, hạnh phúc thoáng chốc đã chẳng còn ở bên ta nữa!</h2>
<p style="text-align: justify;">Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng vọt. Tôi cũng buồn. Bạn có lẽ sẽ hiểu, khi ta thật sự muốn sống cùng ai đó đến cuối đời thì khao khát có được vài sinh linh bé nhỏ sẽ là khao khát cháy bỏng nhất. Chúng tôi cũng không ngoại lệ.</p>
<p style="text-align: justify;">Một đêm trăng, nàng nằm nghiêng người về phía cửa sổ, nói cùng tôi những lời nhẹ nhàng như gió:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Nếu đợt cấy phôi này không thành công, em nghĩ mình nên để anh tìm một người khác, người có thể sinh con cho anh. Anh là con trai duy nhất trong nhà. Em không muốn vì em mà anh mang tiếng bất hiếu không có con nối dõi.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Em nghĩ điên khùng gì vậy? Chúng ta vẫn chạy chữa. Sẽ có cách. Em phải kiên nhẫn chứ.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Tốn thời gian, công sức và tiền bạc quá anh ạ. Mà chúng ta đã dư giả gì đâu?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Anh nói không là không. Chúng ta đã phải tranh đấu cùng gia đình để có thể đến bên nhau. Lẽ nào giờ lại bỏ cuộc dễ dàng thế! Em ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi giờ mới hay, cánh tay tôi gối dưới gáy nàng giờ ướt đẫm&#8230; Tôi quay qua ôm nàng thật chặt và hôn vào gáy nàng. Ngoài kia, trăng đang từ từ rơi xuống&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Hạnh phúc mong manh Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/4bcc38ba_2c4a594e_dandelion_1600x1200_resize.jpg" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; A lô, em à, anh nghe đây!</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Anh à? Ôi, anh ơi! Em có mang rồi! Em có mang rồi&#8230;!!!</p>
<p style="text-align: justify;">Tim tôi như muốn ngừng đập theo từng lời nghẹn ngào của nàng. Sau cùng điều chúng tôi chờ đợi rồi cũng đến. Những ngày tháng sau đó, chúng tôi sống rất hạnh phúc. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy vợ tôi cười đùa nhiều đến thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Và bản thân tôi bỗng tự nguyện trở thành &#8220;ông nội trợ&#8221; một cách vô tư. Tôi cố giúp vợ làm tất cả việc nhà mỗi khi đi làm về. Lúc nào tôi cũng lo sợ nàng sẽ va vấp khi làm việc rồi ảnh hưởng đến thai nhi.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Tuần thứ 28 của thai kì, vợ tôi ra máu bất thường. Nàng gọi cho tôi khi đã tự đi vào bệnh viện một mình. Bác sĩ bảo: &#8220;Có lẽ phải sinh non, sắp có dấu hiệu sinh. Tử cung của cô ấy không giữ được đứa bé nữa&#8230;&#8221;. Tôi bước vào phòng nhìn thấy vợ tôi hai mắt sưng húp và tiều tụy một cách tội nghiệp. Tôi ôm nàng thật chặt.</p>
<p style="text-align: justify;">Đêm ấy vợ tôi phải mổ để lấy đứa bé ra. Nó nằm ngọ nguậy như con chuột, chỉ nặng 1kg và còn quá nhỏ để có thể khóc. Vài giờ sau, nó rời bỏ chúng tôi ra đi. Nhưng đau buồn hơn, có lẽ là điều mà chúng tôi phải đối mặt sau ca mổ: vợ tôi phải chờ thêm 3 năm hồi phục mới có thể cấy phôi vào cơ thể thêm lần nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng tôi đã không thể chờ thêm 3 năm&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Sau ca mổ ấy, tâm lý vợ tôi thay đổi hẳn. Chúng tôi mất dần những đêm mặn nồng trong tay nhau. Những lời ngọt ngào trước đây được thay bằng những cơn thịnh nộ triền miên của nàng. Tôi trở nên lầm lì và chán nản đến cùng cực. Những giây phút êm ấm xưa kia được thay bằng những giờ tôi bù khú cùng bạn bè khắp các quán nhậu.</p>
<p style="text-align: justify;">Một đêm mưa phùn, tôi loạng choạng về nhà trong cơn say. Vợ tôi vẫn tư thế nằm nghiêng về phía cửa sổ, nàng nói cùng tôi:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Anh có muốn tìm người khác thay em làm mẹ của những đứa con anh không?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Sao em cứ phải lặp đi lặp lại điều quái quỷ ấy? Em muốn lắm sao? Anh nhịn em đủ rồi. Em thích làm gì thì làm. Đừng hỏi anh!</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ tôi nằm im. Tay tôi không còn gối dưới gáy nàng nên tôi cũng không biết nàng có rơi giọt nước mắt nào không. Tôi bật dậy, khoác áo mưa ra khỏi nhà mà cũng chưa biết mình đi đâu. Đi được một quãng, điện thoại reo. Đầu dây bên kia người hàng xóm nói trong hốt hoảng:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Anh Phong đấy à? Anh đang ở đâu về ngay! Vợ anh khi không nửa đêm đi lang thang ngoài đường khi trời mưa. Có thằng khốn nào chạy xe ẩu đâm vào chị ấy, rồi nó chạy mất luôn. Tôi nghe tiếng phanh xe khiếp quá nên chạy ra xem. Giờ chị ấy đang trên đường đi cấp cứu rồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ tôi nằm đó, thoi thóp thở trong ống dưỡng khí. Nàng không mở mắt nhìn tôi lấy một lần từ khi tôi xuất hiện. Bác sĩ nói cùng tôi lời ái ngại: &#8220;Tôi xin lỗi&#8230;&#8221;. Đêm ấy vợ tôi xuất huyết não và ra đi&#8230;!</p>
<p style="text-align: justify;">***</p>
<p style="text-align: justify;">Sau đám tang vợ, tôi nhiều đêm liền thường nằm vào vị trí của nàng, theo hướng nghiêng về phía cửa sổ, và tôi hiểu hoàn toàn cảm giác của nàng khi nằm vào tư thế ấy. Cảm giác nói chuyện mà không dám nhìn thẳng vào mặt một người vì sợ ta sẽ xúc động không thể thốt nên lời. Có khi nửa đêm, tôi lần mò tìm một thân thể ấm áp để cuộn vào nhưng được đáp lại bằng cảm giác hụt hẫng&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiều ngày sau đó, tôi chìm trong cơn say&#8230; Một đêm trong nhiều đêm say như thế, tôi nhìn thấy vợ tôi trong giấc ngủ, nàng ngồi cạnh tủ quần áo dưới chân giường và lấy cho tôi xem chiếc gối hình trái tim nhỏ xinh, nàng nói: &#8220;Gối này là dành cho con nè anh! Đẹp không?&#8221;. Rồi đột nhiên nàng khóc uất ức&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi choàng tỉnh khi trời rạng sáng. Nỗi sợ hãi lẫn nhớ thương làm tôi nghĩ đến những điềm báo huyền hoặc của thế giới tâm linh. Tôi tìm đến ngăn kéo sau cùng mà vợ tôi thường bảo là chỉ giữ những thứ đồ ít khi dùng đến. Rồi hồi hộp kéo nó ra&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi trơ người khi nhìn thấy chiếc gối hình trái tim nhỏ xinh đúng như trong giấc mơ, chiếc gối mà vợ tôi chưa bao giờ cho tôi xem khi nàng còn sống. Tay tôi run run cầm lên. Phía dưới chiếc gối ấy là một phong thư xanh được nàng nắn nót từng chữ:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Anh thương yêu,</p>
<p style="text-align: justify;">Khi anh đọc được những dòng này thì có lẽ em đã đi xa, xa lắm&#8230; Em từng nghĩ khi yêu một người, ta chỉ cần hết lòng với họ thì sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng em đã sai. Vẫn còn có rất nhiều, rất nhiều điều nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta anh ạ. Như vấn đề em và anh đang phải đối đầu. Em và anh có lẽ không ai muốn sống thế này đến cuối đời mà không con cái.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi em nói với anh, em sẽ tìm một người có sức khỏe tốt hơn để sinh con cho anh, là em nói thật.</p>
<p style="text-align: justify;">Em cũng đau lòng, cũng bức bối. Nhưng em nghĩ, nếu em không làm thế thì ngày nào đó anh cũng sẽ tự tìm cho anh. Trong hàng trăm cuộc hôn nhân tồn tại ngoài kia, hầu hết họ đều gắn kết với nhau bằng những sinh linh máu mủ của chính họ, của tình yêu mà họ dành cho nhau. Thế nên anh ạ, hãy một lần nói thật với em, anh có thể yêu em mãi không nếu giữa chúng ta không có cùng nhau một đứa con nào?</p>
<p style="text-align: justify;">Có lẽ bản thân anh cũng không thể trả lời chắc chắn, đúng không anh? Vậy thì hãy để em đi tìm câu trả lời ấy cho anh. Em may sẵn chiếc gối này, cho con của anh và có lẽ anh cũng sẽ cho em xem nó như con của em, được không anh? Hãy để chiếc gối này giữa hai chiếc gối to trong phòng ngủ của anh. Và hãy tìm một người đàn bà có thể đem đến cho anh chủ nhân của chiếc gối.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó sẽ là trái tim chung của hai người, sẽ là mối gắn kết vô hình hai con người với nhau, sẽ giúp anh và người đàn bà ấy đi qua những đêm trăng rơi ngoài cửa sổ, những ngày mưa phùn ròng rã&#8230; và cả những chán chường. Rồi anh sẽ không phải tìm đến quán rượu khi buồn chán mà chỉ ở nhà chơi với con của anh, rồi anh sẽ không rời khỏi nhà lúc nửa đêm khi giận dỗi mà chỉ muốn qua phòng con ôm nó ngủ&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy tạo ra trái tim nối liền hai chiếc gối.</p>
<p style="text-align: justify;">Hãy làm chúng ngay bây giờ&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Em yêu anh..!&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi buông lá thư nhòe nhoẹt nước mắt. Cầm lên tay hồ sợ bệnh án đầy đủ từ ngày vợ chồng tôi bắt đầu vào cuộc chữa trị vô sinh. Hồ sơ mà do sự vô tâm cố hữu của đàn ông, tôi chưa bao giờ chú tâm đến từ khi cùng vợ đi thử máu và lấy mẫu tinh dịch.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi chỉ nghe vợ bảo: &#8220;Là do em, em yếu sức khỏe&#8230;&#8221;. Giờ đây, tôi cảm giác như ai đó ném vào đầu tôi một viên đá to từ trên không: &#8220;Vợ chồng bình thường. Vô sinh không rõ nguyên nhân&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hanh-phuc-mong-manh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2013 03:33:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[người chồng yêu vợ]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình nghĩa vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=19248</guid>

					<description><![CDATA[Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hỏi “anh sao thế” thì bỗng có hai bàn tay thò ra, rồi thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc.</h2>
<p>Còn chưa kịp hỏi “anh sao thế” thì bỗng có hai bàn tay thò ra, rồi thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh sau đó lại vang lên tiếng ngáy “long trời lở đất”.</p>
<p>Tôi đã ở bên người đàn ông này 12 năm. Có rất nhiều chuyện đã diễn ra bình yên như nó vốn có, đó là những tình cảm nhỏ bé, những rung động nhỏ bé và những xúc cảm nhỏ bé. Đêm hôm đó, ngoài trời lất phất mưa phùn, trong phòng ấm áp. Tôi bỗng nhớ lại biết bao câu chuyện.</p>
<p>Lấy nhau 10 năm, trải qua bao yêu thương, bao xúc cảm nồng cháy cuối cùng cũng bị thời gian gây bao thương tích. Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi thấy yêu anh hơn những gì mình tưởng tượng.</p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2.jpg"><img title="Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-19251" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2.jpg" width="450" height="383" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2-300x255.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/vo-chong2-140x119.jpg 140w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></a></p>
<p>Mỗi năm khi mùa đông đến, chân tay tôi lúc nào cũng bị cóng. Chồng tôi có thòi quen là đặt tay tôi vào nách anh, cả người tôi được anh ôm trọn trong lòng. Sợ bị lạnh sang anh, tôi sẽ đợi một lúc, nhân lúc anh không chút ý liền rụt tay ra. Bị anh phát hiện, lần nào cũng bị anh mắng phải kẹp chặt tay vào cho ấm, không được bỏ ra. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn trong tưởng tượng của tôi.</p>
<p>Mỗi lần đi chơi xa, đến những chỗ đông người, anh sẽ kéo tôi nép vào người anh, đôi vai anh sẽ che chắn cho tôi, để đảm bảo tôi không bị đám đông cuốn đi. Khi chúng thêm có thêm con trai, vai trái của anh sẽ là tôi, anh sẽ để con ngồi trên vai phải. Có anh ở bên, dù ở bất cứ đâu, tôi cũng cảm thấy an toàn và thanh thản. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi nhiều hơn tôi tưởng.</p>
<p>Có lần anh đi công tác, buổi tối gọi điện cho tôi nói chuyện đến hai tiếng đồng hồ, chủ đề toàn về những chuyện linh tinh. Lần đầu tiên tôi thấy anh kể lể lắm điều đến thế. Khi về nhà anh mới nói cho tôi biết, anh bạn ở cùng gọi điện về nhà biết tin thời tiết ở nhà đang bất ổn, mưa tuyết dữ dội. Anh lo tôi sẽ sợ hãi nên đã gọi điện để đánh lạc hướng suy nghĩ của tôi. Tôi hỏi thế sao “anh không nói luôn là em đừng sợ”. Anh nói: “Nếu mà em không sợ, thì hỏi thế lại làm e lo lắng thì sao?” Tôi xúc động, mắt nhòe đi vì nước mắt, đó phải là tình yêu nào mới có thể chu đáo và cẩn thận đến thế. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Bát đũa còn có lúc xô, vợ chồng cũng khó tránh khỏi đôi lần cãi vã. Chỉ cần mỗi lần cãi nhau đến giai đoạn căng thẳng, việc đầu tiên anh làm là chạy đến trước cửa, đứng yên ở đó, để đảm bảo là tôi sẽ không tức giận đến nỗi chạy ra khỏi nhà. Lần cãi nhau kịch liệt nhất tôi đã chọn sự im lặng, tôi tự cảm thấy mình đã làm anh rất đau lòng. Anh ôm gối ra ngoài phòng khách ngủ, trong lúc tôi đang băn khoăn nên xin lỗi anh thế nào, anh bỗng chạy về phòng, trông mắt như đang tức tối, nhưng anh vẫn nằm bên cạnh tôi. Lúc ấy, tôi cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Những tình cảm ấy luôn khiến chúng tôi không quen khi phải xa nhau trong thời gian dài. Anh đi công tác chỉ một tuần, ngày thứ năm đã giải quyết xong việc để về nhà sớm. Lại tiếng gõ cửa quen thuộc ấy, tôi xúc động chạy ra mở cửa, lại bị anh mắng cho một trận: “Chẳng hỏi là ai đã mở cửa, nhỡ là người xấu thì sao.” Tôi bĩu môi, lòng đầy tủi thân. Lại nhìn thấy mặt anh dài ra như cái bơm, chỉ tức là không xông vào đánh cho anh mấy cái. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong<br />
Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng<br />
Gần đây, vào lúc đầy tâm trạng nhất, lúc thật lòng nhất, tôi đã hỏi anh: “Anh có còn yêu em như hồi ban đầu chúng mình mới yêu nhau không?” Những lúc như thế, anh thường quay sang liếc tôi, khi tâm trạng tốt mới nói ra được câu “Em thử nói xem?” Thế rồi nào là than vãn thời gian vô tình, thỉnh thoảng cũng nhớ đến hồi yêu nhau anh anh em em suốt ngày, nhưng anh lại quên rất nhiều việc đã làm cho tôi. Anh đã quên mỗi lần đi công tác, cứ đúng 7 giờ anh lại nhắn tin gọi tôi dậy đi làm, anh đã quên mỗi lần có việc lại đưa tôi lên taxi, lại ghi nhớ biển số xe, anh đã quên lần tôi bị quệt xe, câu anh hỏi đầu tiên là “Em có bị thương ở đâu không?”…. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Trong lúc tôi đang viết những dòng này, anh đang nằm trên ghế sofa xem ti vi, cắn hạt dưa. Anh xòe tay ra, trong lòng bàn tay là rất nhiều hạt dưa đã cắn sẵn, tôi cảm động nhìn anh, anh tỏ ra mất kiên nhẫn, bảo tôi mãi chẳng thấy chìa tay ra nhận. Lúc ấy, tôi cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Nghĩ lại bao năm dã qua, dù là những ngày đầu còn nhiều khó khăn hay đến hôm nay, khi cuộc sống đã bắt đầu khá giả hơn, những thứ gì tôi thích, anh đều tìm cách mua cho tôi, anh chưa bao giờ tiếc tôi thứ gì.</p>
<p>Thực ra dùng tiền mà đo đếm tình cảm có phần quá thực dụng, nhưng đó là sự thực cuộc sống. Tôi nói những suy nghĩ ấy cho người đàn ông đang ngồi cạnh mình. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Em lại nghĩ gì thế, cứ nói anh nghe xem nào.” Lúc ấy, tôi vẫn cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.</p>
<p>Thực ra, một người phụ nữ cũng chỉ muốn những điều ấy. Không ham hư vinh, phú quý, không ham an nhàn, hưởng lạc, chỉ mong người ở bên cạnh mình có thể được như thế, đó chỉ là những sự quan tâm rất nhỏ bé nhưng đều là những tình cảm thật lòng, những tình cảm vô tư nhưng chân thành, luôn bảo vệ tôi, quý trọng tôi. Cùng nhau đối diện với khó khăn, làm thế nào để cùng vượt qua khó khăn, làm thế nào để cho tôi niềm tin này, để tôi tin tưởng rằng tôi có thể dựa vào đôi vai ấy đến suốt đời.</p>
<p>Như vậy, tôi còn gì phải lo lắng nữa!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hoa-ra-anh-yeu-toi-hon-toi-tuong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngắn tình vợ chồng: Mới cưới</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/truyen-ngan-tinh-vo-chong-moi-cuoi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/truyen-ngan-tinh-vo-chong-moi-cuoi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Jun 2013 02:39:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[mới cưới]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện về tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17514</guid>

					<description><![CDATA[Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn&#8230;thịt chó cùng mấy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm.</h2>
<p style="text-align: justify;">Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn&#8230;thịt chó cùng mấy anh em.</p>
<p style="text-align: justify;">Ai cũng bảo vợ chồng nhà ấy sướng, gia đình môn đăng hộ đối, cả hai đều có nghề nghiệp ổn định, vừa lấy nhau đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Lại còn vô cùng tâm đầu ý hợp, nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm bắt nạt bạn bè. Thế gian được vợ hỏng chồng, đằng này lại được cả ông lẫn bà&#8230;Chồng tự hào với thiên hạ vì có vợ đẹp con ngoan, vợ thì cứ đến công ty là mở máy phát khoe chồng. Khoảng thời gian đầu bao giờ cũng thật là hạnh phúc&#8230;</p>
<p>Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng nằm gần ngoại thành, bên ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng muốt có những chậu hoa treo tường biêng biếc tím và bên trong bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cuối tuần cùng đi siêu thị và chất đồ ăn đầy ắp tủ lạnh, chiều đón con về chồng sẽ đọc báo, trông con còn vợ đánh vật với nồi niêu xoong chảo. Tối đến sau khi ru con ngủ, vợ chồng sẽ cùng giành giật điều khiển xem TV, chồng bực mình thề sống thề chết:</p>
<p><em>&#8211; Cuối tháng anh mua con 46 inch đừng có mà xem ké!</em></p>
<p><em>&#8211; Em thèm vào!</em></p>
<p>Nói thế thôi, cũng qua mấy cái &#8220;cuối tháng&#8221; rồi. Không được tranh TV với vợ thì buồn lắm, dù là lần nào chồng cũng thua, phải nhường vợ xem iTV thay vì HBO hoặc Esports… Chồng lẩm bẩm:</p>
<p><em>&#8211; Anh thà xem kênh dân tộc còn hơn nghe nhạc Hàn.</em></p>
<p><em>&#8211; Ok &#8211; Vợ thản nhiên &#8211; Vậy hãy lên miền núi tìm một cô vợ có cùng sở thích.</em></p>
<p>Chồng bĩu môi, cắm đầu vào Iphone chơi Angry Bird. Thế mà chả hiểu sao hôm sau, miệng cứ lẩm nhẩm lời bài nhạc Hàn chết tiệt ấy trong lúc lau nhà. Có hôm mất điện, vợ kéo ghế, kéo cả chồng ra ngoài hiên ngồi ngắm sao, mơ mộng:</p>
<p><em>&#8211; Sau này có nhiều tiền, chúng mình xây bể bơi và mua xe hơi, anh nhé?!</em></p>
<p>Chồng ôm vợ vào lòng, thì thầm:</p>
<p><em>&#8211; Ừ vợ yêu, bể bơi to bằng vũng nước và hứa là em sẽ được đứng tên một chiếc mui trần điều khiển từ xa loại 12 cục pin có giảm xóc.</em></p>
<p>Vợ véo tay chồng rõ đau, giận dỗi:</p>
<p><em>&#8211; Anh này! Chả chịu phấn đấu gì cả.</em></p>
<p>Chồng vuốt tóc vợ, cười nham nhở:</p>
<p><em>&#8211; Ngủ đi em, trong giấc mơ sẽ thấy.</em></p>
<p><em>&#8211; Nói với anh chán chết!</em></p>
<p>Vợ hờn mát, quay mặt đi thẳng vào phòng đóng cửa ngủ luôn. Nhưng vợ đâu có biết, tháng đó chồng nhận làm thêm ngoài giờ, còn tranh thủ đi dịch hợp đồng nước ngoài cho công ty khác nữa, cuốn sổ ghi nhớ của chồng có thêm một dòng chữ đỏ gạch chân trong phần &#8220;Mục tiêu&#8221; vài năm tới: &#8220;Xây bể bơi + mua xe hơi cho vợ&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh1.jpg"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter  wp-image-17515" title="Truyện ngắn tình vợ chồng: Mới cưới Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh1.jpg" width="336" height="320" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh1.jpg 336w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh1-300x285.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/gia-dinh1-140x133.jpg 140w" sizes="(max-width: 336px) 100vw, 336px" /></a></p>
<p>Nửa đêm, con ọ ẹ khóc đòi ăn, vợ ngái ngủ lay lay vai chồng:</p>
<p><em>&#8211; Anh! Dậy cho con bú.</em></p>
<p><em>&#8211; Cái gì?</em> &#8211; Chồng bị đánh thức, đâm ra gắt gỏng <em>&#8211; Anh làm gì có&#8230;</em></p>
<p>&#8211;<em> Im đi! Pha sữa bình ý! Nhớ pha âm ấm và ít nước thôi kẻo lát con nó lại tè dầm.</em></p>
<p><em>&#8211; Sao em không đi mà pha?</em></p>
<p>Vợ phụng phịu:</p>
<p><em>&#8211; Em đi làm cả ngày mệt muốn xỉu, đã phải cơm nước giặt giũ cho bố con anh, giờ giấc ngủ cũng không được trọn vẹn. Anh muốn em lao lực mà chết phải không?</em></p>
<p>Chồng chào thua lí sự của vợ, đứng dậy bật đèn, miệng lẩm bẩm:</p>
<p><em>&#8211; Biết thế ngày xưa lấy&#8230;con bò còn hơn&#8230;</em></p>
<p>Vợ nhỏm dậy, gằn giọng:</p>
<p><em>&#8211; Anh vừa nói cái gì?</em></p>
<p><em>&#8211; Không</em> &#8211; chồng cười toe toét <em>&#8211; Anh bảo chắc con thích sữa bò hơn.</em></p>
<p><em>&#8211; Cứ liệu hồn đấy!</em></p>
<p>Con ăn ngoan lắm, vèo cái hết nửa bình 15ml. Chồng chăm chú ngắm nhìn thiên thần nhỏ, con có mũi cao môi đỏ của bố, da trắng mắt đen của mẹ, lắm lúc chồng đùa:</p>
<p><em>&#8211; Sau này con lớn là anh cứ phải nuôi đôi chó Béc-giê trong nhà.</em></p>
<p>Vợ ngạc nhiên:</p>
<p><em>&#8211; Để làm cái gì?</em></p>
<p><em>&#8211; Để đuổi bớt mấy thằng thanh niên đến trồng cây si ấy mà.</em></p>
<p>Chồng vênh mặt đầy đắc ý, vợ châm chọc:</p>
<p><em>&#8211; Làm như con anh xinh lắm đấy!</em></p>
<p><em>&#8211; Con anh cơ mà! Ít ra cũng phải ăn đứt con nhà hàng xóm!</em></p>
<p><em>&#8211; Nhà nó đã đẻ đâu, chẳng may xinh hơn thì anh tính sao?</em></p>
<p><em>&#8211; Thì anh cho con vài chục triệu sang Hàn thẩm mĩ, con nhỉ?</em></p>
<p>Con chẳng biết có hiểu gì không, cũng nhe lợi hớn hở. Chồng ngồi nghĩ lại, bất giác bật cười.</p>
<p>Chồng vừa nựng con vừa ngáp, nước mắt nước mũi chan hoà. Vợ nằm bên cạnh ngủ ngon lành, môi vợ thỉnh thoảng mím mím lại, trông yêu lắm. Tự dưng không kiềm được, cúi xuống định hôn trộm vợ, bỗng chồng giật mình, chỗ con nằm ướt sũng&#8230;! Lại một lần nữa chồng và con phá giấc ngủ của vợ.</p>
<p><em>&#8211; Em ơi! Dậy đi&#8230;Anh không biết thay tã đâu&#8230;</em></p>
<p><em>&#8211; Trời ạ!</em></p>
<p>Thế là hai vợ chồng lại cặm cụi gần nửa tiếng đồng hồ, để rồi đi đến quyết định cuối cùng: sẽ đổi lịch sinh học của con, không cho ăn đêm nữa xem còn dám làm phiền bố mẹ nữa hay thôi!</p>
<p>+++</p>
<p>Con đã được hơn 10 tháng, cứng cáp và đang bắt đầu tập đi. Chiều nào chồng cũng chịu khó lau sàn sạch bóng để con thoải mái lăn lê bò toài. Một lần, vợ đang nấu cơm bỗng nghe tiếng con khóc ré lên ngoài phòng khách. Hốt hoảng chạy ra thì thấy con đang nằm úp mặt xuống sàn ăn vạ, bố ngồi cạnh bình thản đọc Conan. Vợ gầm lên:</p>
<p><em>&#8211; Con bị sao thế kia?</em></p>
<p><em>&#8211; Ngã em ạ.</em></p>
<p>Chồng cười tươi như hoa. Vợ nổi khùng:</p>
<p><em>&#8211; Anh trông con kiểu gì vậy? Mà nó ngã không biết đường đỡ nó lên à?</em></p>
<p><em>&#8211; Anh muốn con học cách tự đứng dậy&#8230;</em></p>
<p>Vợ xót con, vừa ôm vừa xuýt xoa, vừa kiểm tra xem có sứt mẻ miếng nào không, vừa lườm chồng khét lẹt:</p>
<p><em>&#8211; Rõ dở hơi. Chả được cái tích sự gì hết!</em></p>
<p>Vợ bế con vào phòng, chồng thở dài ngán ngẩm, người ta bảo &#8220;con hư tại mẹ&#8221; quả là chuẩn không cần chỉnh.</p>
<p>Con bi bô nói được vài từ, chồng nhanh nhảu:</p>
<p><em>&#8211; Nói &#8220;ba&#8221; đi con. Baaaaaaaaa&#8230;</em></p>
<p>Vợ chen vào:</p>
<p><em>&#8211; Con em đẻ ra, phải biết gọi mẹ trước chứ. Gọi mẹ đi con!</em></p>
<p>Chồng cãi:</p>
<p><em>&#8211; Tự em đẻ được à?</em></p>
<p><em>&#8211; Thế anh có phải mang bầu không?</em></p>
<p><em>&#8211; Nhưng mà&#8230;</em></p>
<p>Chưa nói hết câu thì con tè dầm, khó chịu, lại gào lên oe oé. Vợ chồng đình chiến, tạm thời hợp tác thay tã và tắm rửa cho con, lát sau là quên hết.</p>
<p>Vợ đi nghỉ mát với cơ quan một tuần, con lại gửi bà, chồng ở nhà đêm nào cũng lôi bạn về nhậu nhẹt, xem bóng đá. Vỏ lon bia rải từ nhà ra sân, thuốc lá đầy một gạt tàn, bát đĩa bẩn đầy bồn rửa và phòng bếp tan hoang. Vợ về đến nhà vào một buổi sáng đẹp trời, khi chồng đang trong tư thế ngủ vắt lưỡi trên ghế sopha và TV chắc là bật từ đêm qua vẫn chưa thèm tắt. Vợ bấm chuông mấy lần mới giật mình tỉnh dậy, cất giọng lèm bèm:</p>
<p><em>&#8211; Ai thế?</em></p>
<p><em>&#8211; Vợ anh đây!</em></p>
<p><em>&#8211; Thật á?</em></p>
<p><em>&#8211; Đừng có nói em mới đi một tuần đã quên mặt nhau rồi nhé!</em></p>
<p>Chồng nửa tỉnh nửa mơ, mắt nhắm mắt mở bước ra cửa.</p>
<p><em>&#8211; Sao em về sớm thế?</em></p>
<p><em>&#8211; Anh muốn em đi luôn chứ gì?</em></p>
<p><em>&#8211; Đâu!</em> &#8211; Chồng gãi đầu gãi tai, e thẹn <em>&#8211; Anh mong em về mãi&#8230;</em></p>
<p>Vợ đưa mắt nhìn đống hoang tàn một lượt, thở dài thườn thượt:</p>
<p><em>&#8211; Tôi biết anh mong tôi thế nào rồi&#8230;</em></p>
<p>+++</p>
<p>Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: &#8220;Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé&#8221;. Chồng đọc tin nhắn, nhét điện thoại vào túi quần rồi xuống thẳng nhà xe, quyết định đội mưa về cho&#8230;mát. Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai chồng, nhẹ nhàng:</p>
<p><em>&#8211; Huy định cứ thế về à?</em></p>
<p>Chồng giật mình quay lại, là chị Hương &#8211; chị trưởng phòng kinh doanh, sếp của chồng. Chồng cười:</p>
<p><em>&#8211; Vâng chị ạ. Vợ em đi ăn với bạn nên không phải đón, em thì thế nào cũng được, em khoẻ lắm.</em></p>
<p>Chị Hương nói:</p>
<p><em>&#8211; À&#8230;Vậy Huy cho chị về nhờ được không? Chị có 2 cái áo mưa và xe chị hỏng từ hôm qua, vẫn đang bảo hành ngoài hãng.</em></p>
<p><em>&#8211; Vâng, được ạ.</em> &#8211; Chồng lễ phép.</p>
<p><em>&#8211; Cảm ơn Huy.</em></p>
<p><em>&#8211; Có gì đâu sếp.</em></p>
<p>Chị Hương tủm tỉm:</p>
<p><em>&#8211; Đừng gọi chị thế nghe khách sáo lắm.</em></p>
<p>Nhà chị Hương không cùng đường, kể cũng hơi bất tiện, nhưng chồng vẫn tỏ ra niềm nở để lấy lòng sếp, mất gì đâu mà không tranh thủ cơ hội. Mưa to quá, chị cứ phải rướn người lên, mặt áp sát vào tai chồng nói nghe mới rõ. Vợ cùng mấy chị đồng nghiệp đang ngồi taxi đến nhà hàng, chuyện trò rôm rả. Chợt một chị lên tiếng:</p>
<p><em>&#8211; Giờ xe máy biển đẹp nhiều nhan nhản nhỉ? Đôi kia có con LX đỏ biển tứ quý sáu kìa. Mình cũng đang nhờ ông cậu làm bên giao thông tìm cho một &#8220;em&#8221; biển tứ quý&#8230;</em></p>
<p>Vợ điếng người:</p>
<p><em>&#8211; Ơ&#8230;xe biển đó là của nhà em mà&#8230;</em></p>
<p>Các chị nhao nhao:</p>
<p><em>&#8211; Thế chồng em đang đèo con nào kìa???</em></p>
<p>Vợ như bị hất nguyên gáo nước lạnh vào mặt. Lắp bắp:</p>
<p><em>&#8211; Em&#8230;em&#8230;không biết.</em></p>
<p><em>&#8211; Lại còn ngồi mà không biết? Đuổi theo xem nó là con nào!</em></p>
<p>Vợ vội vã xuống xe, bắt một chiếc taxi khác trên đường nhanh chóng đuổi theo…</p>
<p>Đến cổng nhà, chị Hương bảo chồng:</p>
<p><em>&#8211; Huy vào nhà chơi đã, đợt ngớt mưa rồi về.</em></p>
<p><em>&#8211; Dạ thôi, em&#8230;</em></p>
<p>Chị ngắt lời:</p>
<p><em>&#8211; Thôi cái gì, mấy khi đến nhà chị?</em></p>
<p>Chồng đành miễn cưỡng dắt xe vào sân. Chị bảo chồng ngồi phòng khách đợi, lát sau chị đem ra một cái khăn bông và một cái áo nam, nói:</p>
<p><em>&#8211; Huy lau khô tóc rồi thay áo đi kẻo lạnh.</em></p>
<p><em>&#8211; Không cần đâu chị&#8230;</em></p>
<p>Chị gắt nhẹ:</p>
<p><em>&#8211; Huy vì chị mà ốm là chị áy náy lắm đấy.</em></p>
<p>Chồng nghe theo răm rắp. Chị Hương ngồi xuống tìm hộp trà Dilmah.</p>
<p>Bỗng, cánh cửa bật mở. Vợ bước vào, trên mắt vợ còn nguyên sự kinh ngạc. Chồng chết lặng, cứng miệng, linh cảm sẽ có chuyện không hay sắp xảy ra&#8230;Chị Hương còn muôn phần hoang mang hơn:</p>
<p><em>&#8211; Cô là ai?</em></p>
<p>Vợ không trả lời, xé màn mưa, lao về phía cái taxi đang đợi ngoài cổng. Vợ ngồi trong xe, khóc to hơn cả mưa, khóc nấc lên từng hồi. Anh tài xế ái ngại:</p>
<p><em>&#8211; Đi đâu đây em ơi?</em></p>
<p>&#8230;</p>
<p>Chồng đội cả trời mưa, phóng như bay về nhà, mặc kệ mưa tát vào mặt đau rát, cả những tia chớp rạch ngang bầu trời và tiếng sấm đì đùng giận dữ. Cố gắng nhanh hết sức có thể, cố gắng nhích lên từng tí trong dòng người giờ tan tầm. Chồng biết vợ đã hiểu lầm, nhưng không biết phải giải thích sao cho vợ tin. Khổ sở lắm mới lết về đến nhà, chồng để nguyên bộ dạng ướt sũng bước vào phòng khách. Vợ bình thản đến rợn người, đẩy tờ giấy A4 về phía chồng:</p>
<p><em>&#8211; Đơn đấy, ký đi.</em></p>
<p><em>&#8211; Đơn gì?</em> &#8211; Chồng ngơ ngác.</p>
<p><em>&#8211; Ly hôn.</em></p>
<p><em>&#8211; Em điên à?</em> &#8211; Chồng quát lên.</p>
<p><em>&#8211; Không điên.</em> &#8211; Vợ vẫn giữ thái độ đó.</p>
<p><em>&#8211; Em phải nghe anh giải thích!</em> &#8211; Chồng quỳ xuống, nắm chặt tay vợ.</p>
<p><em>&#8211; Anh biến đi cho khuất mắt tôi!</em></p>
<p>Suýt thì chồng đã nói: <em>&#8220;Nhà này đứng tên anh đấy nhé&#8221;</em>. Nhưng chợt nhận ra, bây giờ không phải lúc có thể đùa&#8230;Chồng yếu ớt thanh minh:</p>
<p><em>&#8211; Anh thề. Chuyện không phải như vậy mà&#8230;</em></p>
<p>Vợ im lặng, bước vào phòng, đóng sầm cửa lại.</p>
<p>Những ngày sau đó, tổ ấm của hai vợ chồng lạnh như nhà ma. Vợ không nói một lời nào, lặng lẽ đi, lặng lẽ về như một cái bóng. Vợ ăn riêng, chồng ăn riêng. Đêm đến, chồng vừa bước vào thì vợ ôm gối ra phòng khách ngủ.</p>
<p>2h sáng, chồng dò dẫm sang phòng khách, đắp chăn cho vợ rồi ra ban công hút thuốc. Vợ giả vờ ngủ, nước mắt ứa ra, ướt đẫm gối.</p>
<p>Ngày hôm sau, lại thế. Nhưng đến sáng tỉnh dậy, thì vợ đã thấy mình nằm trên giường, bên cạnh con, chồng co ro trên ghế sopha, và TV thì chắc là lại từ đêm qua chưa thèm tắt&#8230;</p>
<p>Kể từ đêm hôm sau, chồng tự giác &#8220;dọn&#8221; sang phòng khách, chồng thức khuya hơn và hút thuốc nhiều hơn. Nửa đêm, nghe tiếng con khóc và đèn phòng ngủ vẫn sáng, chồng cắn chặt môi&#8230; Chắc giờ này vợ đang vất vả vì phải vừa cho con uống sữa, vừa tự thay đồ cho con, thương vợ&#8230;còn vụng về lắm&#8230;</p>
<p>Đến khi đèn phòng tắt và con đã ngừng khóc hẳn, chồng mới cầm điện thoại nhắn tin vào máy vợ: <em>&#8220;Anh rất nhớ em!&#8221;&#8230;</em></p>
<p>Vợ đọc tin nhắn, tim như thắt lại, rồi lạnh lùng tắt máy.</p>
<p>Hai con người, một ngôi nhà, hai trái tim, một bức tường ngăn cách&#8230;</p>
<p>+++</p>
<p>Vợ sang ngoại đón con. Mẹ nhìn vợ lo lắng:</p>
<p>&#8211; Sao dạo này mặt mày hốc hác thế con?</p>
<p>Vợ không trả lời, cúi gằm mặt xuống. Mẹ nghiêm nghị:</p>
<p><em>&#8211; Có chuyện gì rồi phải không?</em></p>
<p>Vợ bật khóc, ôm lấy mẹ, nức nở kể hết mọi chuyện. Mẹ dịu dàng:</p>
<p><em>&#8211; Con đã nghe Huy giải thích chưa?</em></p>
<p><em>&#8211; Con&#8230;chưa&#8230;</em></p>
<p>Mẹ nói:</p>
<p><em>&#8211; Đã là vợ chồng thì phải tin tưởng lẫn nhau. Dù Huy sai hay con sai, con cũng nên bình tĩnh lắng nghe. Vợ chồng còn trẻ, con thì bé. Không nghĩ cho mình thì cũng phải biết vì con vì cái&#8230;Biết đâu con hiểu lầm Huy thật?</em></p>
<p>Vợ thẫn thờ trở về nhà, vẫn cái không khí ảm đạm đó, đẩy cửa bước vào, chợt phát hiện chồng đang gọi điện thoại cho ai đó. Vợ bế con, đứng nép sau cánh cửa nghe trộm&#8230;</p>
<p>Giọng chồng tha thiết:</p>
<p><em>&#8211; Chị ơi&#8230;Chị giúp em đi&#8230;Giờ em không biết phải làm thế nào để vợ em tin. Đã mấy ngày hôm nay vợ chồng em sống kiểu &#8220;người vô hình&#8221; rồi chị ạ&#8230;</em></p>
<p><em>&#8211; Chỉ vì Huy tôi về nhờ và vợ Huy giận đến tận hôm nay sao?</em></p>
<p><em>&#8211; Vâng. Cô ấy còn đòi chia tay, em thực sự không chịu nổi.</em></p>
<p><em>&#8211; Vậy Huy muốn tôi làm gì?</em></p>
<p><em>&#8211; Chị có thể gặp vợ em giải thích đó chỉ là hiểu lầm, được không chị?</em></p>
<p><em>&#8211; Tôi&#8230;</em></p>
<p><em>&#8211; Em xin chị. Vợ và con là tất cả đối với em, nhưng lúc này quả thật em bất lực&#8230;</em></p>
<p><em>&#8211; Thôi được rồi. Tôi đồng ý, nhưng không chắc cô ấy sẽ tha thứ đâu nhé.</em></p>
<p><em>&#8211; Vâng &#8211; Chồng mừng rỡ &#8211; Chỉ cần còn một tia hy vọng em cũng cố gắng đến cùng.</em></p>
<p><em>&#8211; Ừ. Thế nhé. Chào Huy&#8230;</em></p>
<p>Chị tắt máy, chồng đứng dựa vào tường, thở phào như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Đột nhiên, vợ bước vào, nước mắt giàn giụa:</p>
<p><em>&#8211; Anh ơi&#8230;!</em></p>
<p>Chồng giật bắn mình quay lại. Thấy mẹ khóc, con cũng khóc theo. Rồi bất ngờ, cả hai mẹ con nó oà lên. Chồng hết ôm vợ, rồi lại ôm con, mặt đỏ bừng, lúng túng mãi:</p>
<p><em>&#8211; Ơ&#8230;này&#8230;này&#8230;</em></p>
<p>+++</p>
<p><em>&#8211; Em xin lỗi&#8230;</em></p>
<p>Vợ nằm gọn trong tay chồng, nghẹn ngào.</p>
<p><em>&#8211; Tại anh mà, anh không giải thích, cũng không chứng minh được là anh đúng.</em></p>
<p><em>&#8211; Tại em mà, em không chịu nghe anh.</em></p>
<p><em>&#8211; Không, tại anh. Đáng lẽ phải đi đến nơi về đến chốn, không được &#8220;tạt té&#8221; linh tinh.</em></p>
<p><em>&#8211; Tại em đấy, đáng lẽ phải về cơm nước cho chồng con nhưng em lại ham chơi.</em></p>
<p><em>&#8211; Đã bảo tại anh mà!</em></p>
<p><em>&#8211; Tại em, anh lì thế nhỉ!</em></p>
<p>…</p>
<p>Vợ chồng cùng phá lên cười. Lát sau:</p>
<p><em>&#8211; Anh ơi?!</em></p>
<p><em>&#8211; Dạ vợ?</em></p>
<p><em>&#8211; Bốn mươi năm nữa chúng mình còn &#8220;trẻ trâu&#8221; thế này không nhỉ?</em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/truyen-ngan-tinh-vo-chong-moi-cuoi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện cảm động: Xin lỗi! Anh là Gay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 02:06:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu cao cả]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17432</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện vô cùng cảm động&#8230; Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Một câu chuyện vô cùng cảm động&#8230;</h2>
<p style="text-align: justify;">Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “<em>Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.</em>” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượi khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: <em>&#8220;Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ&#8221;</em>. Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.</p>
<p style="text-align: justify;"><img title="Câu chuyện cảm động: Xin lỗi! Anh là Gay Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/11763017_11429039_Q5epwKF_403x335.jpg" /><br />
Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần.</p>
<p style="text-align: justify;">Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.</p>
<p style="text-align: justify;">Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:<em>&#8220;Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.</p>
<p style="text-align: justify;">Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: &#8220;<em>Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?</p>
<p style="text-align: justify;">Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.</p>
<p style="text-align: justify;">Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: <em>&#8220;Chúng ta sẽ có một đứa con&#8221;</em>. Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: <em>&#8220;Ôi! Một thằng gay đạo đức&#8230;</em> <em>Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?&#8221;</em>. Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?</p>
<p style="text-align: justify;">Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: <em>&#8220;Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy&#8221;</em>. Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.</p>
<p style="text-align: justify;">Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “<em>Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi&#8230;</em>”.</p>
<p style="text-align: justify;">Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: <em>&#8220;Tại sao anh không phải gay?</em>&#8220;.</p>
<p style="text-align: justify;">Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cam-dong-xin-loi-anh-la-gay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình vợ chồng: Chiếc giày chân phải</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tinh-vo-chongchiec-giay-chan-phai.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/tinh-vo-chongchiec-giay-chan-phai.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 06 Jun 2013 03:30:51 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chiếc giày]]></category>
		<category><![CDATA[chiếc giày chân phải]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=17080</guid>

					<description><![CDATA[Đàn ông nếu biết kỹ quá khứ của vợ thì đau đầu lắm. Còn đàn bà, nếu biết hơi nhiều về hiện tại của chồng thì đau tim lắm. Nhưng đã trót biết rồi mà ứng xử được như bà vợ này thì thật là cao thủ. 18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">Đàn ông nếu biết kỹ quá khứ của vợ thì đau đầu lắm. Còn đàn bà, nếu biết hơi nhiều về hiện tại của chồng thì đau tim lắm. Nhưng đã trót biết rồi mà ứng xử được như bà vợ này thì thật là cao thủ.</h2>
<p style="text-align: left;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Tình vợ chồng: Chiếc giày chân phải Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/giay-cao-got.jpg" width="420" height="420" /><br />
18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: “sếp vừa đi ăn tối ở nhà hàng”. Linh tính cho chị biết đó là… nhà nàng chứ không phải nhà hàng.</p>
<p style="text-align: left;">20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà nàng. Ô tô của sếp đang đỗ ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt khan nó vào. Không ấn chuông, không đập cửa, cũng không gào thét, chị cởi chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi phóng xe về nhà, giúp các con ôn bài.</p>
<p>Gần 23 giờ đêm, sếp mới chỉnh trang lại y phục, chải lại mái tóc bị vò rối bù và ra về. Nàng ra mở cửa cho sếp trong bộ váy áo ngủ mỏng tanh đầy quyến rũ và giật mình khi nhìn thấy một chiếc giày treo trong khung cửa sắt.</p>
<p style="text-align: justify;">“Sao lại có một chiếc giày ở đây? Một chiếc giày chân phải rất đẹp”.</p>
<p style="text-align: justify;">“Thôi, em vào ngủ đi. Cho dù đẹp nhưng một chiếc giày thì cũng chẳng làm được việc gì”.</p>
<p style="text-align: justify;">Trên đường về nhà, sếp cứ nghĩ vẩn vơ về chiếc giày đó, nó là của ai? Và vì sao nó được treo ở đó? Sếp đánh ô tô vào gara, mở cổng rất khẽ. Có một chiếc giày chân trái của phụ nữ đặt ngay ngắn trên bậc cửa. Sếp đứng như trời trồng trước chiếc giày đó chừng 2 phút. Sau đó sếp vào phòng ngủ riêng, vì sếp không muốn nghe vợ cằn nhằn, khóc lóc. Nhưng sếp trằn trọc mãi không sao ngủ được. Sẽ có giông bão trong căn nhà này. Sẽ là nước mắt, tiếng la hét và một lá đơn ly hôn. Rồi hai đứa nhỏ sẽ chán đời, đi bụi và hư hỏng… Đó là tấn bi kịch đáng sợ nhất.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Bát phở gầu bò thơm ngào ngạt vẫn được để ngay ngắn trên bàn cùng với mấy dòng chữ của vợ: “Em đưa các con đến trường. Anh ăn sáng rồi đi làm. Hôm nay trời u ám nên anh phải mặc bộ vét màu sáng, thắt cà vạt màu sáng. Em đã là kỹ, treo trong tủ”.</p>
<p style="text-align: justify;">Sếp gọi điện thoại cho nàng: “Chiếc giày chân phải kia là của vợ anh. Đừng vứt đi nhé”. Giọng nàng đầu dây bên kia nghe hơi hoảng hốt: “Trời ạ! Anh muốn làm sao thì làm chứ nếu chị ấy đến nhà em làm ầm lên thì em không sống nổi đâu. Chiều anh tạt qua lấy chiếc giày về”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiều ngày trôi qua mà giông bão không nổi lên, thái độ của vợ sếp vẫn bình thản, song một chiếc giày trên bậc cửa cứ nhắc sếp về sự lẻ loi và tội lỗi của một người. Rồi một buổi chiều, sếp lấy hết can đảm, lôi chiếc giày bên phải trong cốp xe ra, đặt ngay ngắn bên chiếc giày chân trái của vợ. Chị đi làm về, đứng sững trước bậc cửa mấy giây rồi chạy vào, ôm ghì lấy chồng mà thì thầm: “Ôi! Chiếc giày chân phải của em!” Sếp cũng thì thầm bên tai vợ: “Anh xin lỗi em – nghìn lần xin lỗi!”</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/tinh-vo-chongchiec-giay-chan-phai.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 04 May 2013 07:20:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bế em ra khỏi cuộc đời anh]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[hãy bế em]]></category>
		<category><![CDATA[hôn nhân]]></category>
		<category><![CDATA[ly hôn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[đánh cắp trái tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=15573</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ&#8230;&#8221; &#8220;Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;">&#8220;Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ&#8230;&#8221;</h2>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/mua-la-rung1.jpg" width="500" height="327" /></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy</p>
<p style="text-align: justify;">Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!</p>
<p style="text-align: justify;">Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói &#8211; tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.</p>
<p>Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.</p>
<p>Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.</p>
<p>Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.</p>
<p>Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.</p>
<p>Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.</p>
<p>Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.</p>
<p>Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.</p>
<p>Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.</p>
<p>Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi &#8230; cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.</p>
<p>Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.</p>
<p>Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng&#8230; nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình&#8230; Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy. Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.</p>
<p>Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.</p>
<p>Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường &#8211; cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau &#8211; Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi &#8211; Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;"><img decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" title="Hãy  bế em ra khỏi cuộc đời anh!!!! Hiểu về cuộc sống" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/IMG_0735.jpg" width="507" height="381" /></p>
<p><i>Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.</i></p>
<p><em>Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ. <img src="https://s.w.org/images/core/emoji/14.0.0/72x72/2665.png" alt="♥" class="wp-smiley" style="height: 1em; max-height: 1em;" /></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-doi-anh.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện đời thường!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-doi-thuong.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-doi-thuong.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 29 Nov 2012 02:40:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện đời thường]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[Me]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[tình cảm vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tình vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1523</guid>

					<description><![CDATA[Một câu chuyện đời thường vô cùng cảm động về tình cảm gia đình, về những mất mát lớn lao xuất phát từ những hiểu lầm không đáng có! Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Một câu chuyện đời thường vô cùng cảm động về tình cảm gia đình, về những mất mát lớn lao xuất phát từ những hiểu lầm không đáng có!</h2>
<p>Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.</p>
<p><img title="Chuyện đời thường! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/7365_su_binh_yen_02cl.jpg" /></p>
<p><img title="Chuyện đời thường! Hiểu về cuộc sống"class="aligncenter" alt=" " /></p>
<p>Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo:</p>
<p>&#8211; Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!</p>
<p>Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.</p>
<p>Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo:</p>
<p>&#8211; Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ?</p>
<p>Tôi cười:</p>
<p>&#8211; Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả.</p>
<p>Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo:</p>
<p>&#8211; Ðây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.</p>
<p>Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm:</p>
<p>&#8211; Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?</p>
<p>Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai.</p>
<p>Ðiều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Ðàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. Ðôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.</p>
<p>Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại:</p>
<p>&#8211; Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?</p>
<p>Anh trợn mắt:</p>
<p>&#8211; Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?</p>
<p>Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước.</p>
<p>Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy &#8220;nhiệm vụ nặng nề&#8221; này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Ðể thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo:</p>
<p>&#8211; Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?</p>
<p>Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài:</p>
<p>&#8211; Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?</p>
<p>Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.</p>
<p>Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.</p>
<p>Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo:</p>
<p>&#8211; Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!</p>
<p>Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?</p>
<p>Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi. Tôi tự nhủ &#8220;đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy&#8221;, và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: &#8220;Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!&#8221; rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ?</p>
<p>Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.</p>
<p>Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi:</p>
<p>&#8211; Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà.</p>
<p>Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?</p>
<p>Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà&#8230; Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu&#8230; Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.</p>
<p>Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.</p>
<p>Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. Ðêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.</p>
<p>Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.</p>
<p>Tôi sống một mình. Ði bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.</p>
<p>Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo:</p>
<p>&#8211; Ðợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây.</p>
<p>Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: &#8220;Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy&#8230; &#8220;. Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.</p>
<p>&#8211; Em có bầu rồi đấy à?</p>
<p>Ðây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi.</p>
<p>&#8211; Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi.</p>
<p>Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.</p>
<p>Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu &#8220;Xin lỗi&#8221; nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi. Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.</p>
<p>Ðêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu? Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v&#8230; Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.</p>
<p>Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Ðến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: &#8220;Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?&#8221;</p>
<p>Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh. Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại&#8230;</p>
<p>Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.</p>
<p>Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: &#8220;Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa&#8221;. Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là&#8230;</p>
<p>Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình:</p>
<p>&#8220;Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Ðấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ&#8230;</p>
<p>Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé!</p>
<p>Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất&#8230;&#8221;</p>
<p>Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:</p>
<p>&#8220;Em yêu quý. Ðược lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời&#8230; Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh&#8230; Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé&#8230;&#8221;</p>
<p>Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói:</p>
<p>&#8211; Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ&#8230;</p>
<p>Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt&#8230;</p>
<div><span style="color: #000000; font-family: Verdana, Tahoma, Arial, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px; line-height: normal; background-color: #f6f6f6;"><br />
</span></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-doi-thuong.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
