<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tình yêu và cuộc sống - Chủ đề &#039;tình yêu và cuộc sống&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-yeu-va-cuoc-song/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-yeu-va-cuoc-song</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Thu, 10 Jan 2013 08:09:06 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tình yêu và cuộc sống - Chủ đề &#039;tình yêu và cuộc sống&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tinh-yeu-va-cuoc-song</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Cây đèn đã tắt</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cay-den-da-tat.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cay-den-da-tat.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 08 Jan 2013 03:20:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cây đèn đã tắt]]></category>
		<category><![CDATA[cha va con]]></category>
		<category><![CDATA[Hạt giống tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu và cuộc sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=5781</guid>

					<description><![CDATA[Cây đèn đã tắt muốn nói với chúng ta rằng những gì đã qua thì không thể quay lại được, điều quan trọng là ta phải biết quý trọng cuộc sống của mình! Câu chuyện kể rằng: Một người cha kia có một cô con gái nhỏ – đó là đứa con yêu quý duy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cây đèn đã tắt muốn nói với chúng ta rằng những gì đã qua thì không thể quay lại được, điều quan trọng là ta phải biết quý trọng cuộc sống của mình! Câu chuyện kể rằng:</span></h2>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Một người cha kia có một cô con gái nhỏ – đó là đứa con yêu quý duy nhất của ông. Ông sống vì con, và cô bé chính là cuộc sống của ông. Nhưng rồi cô bé bị đau, và căn bệnh cứ ngày càng nặng, mặc cho những gắng sức của các bác sĩ tài giỏi nhất. Người cha trở nên phát cuồng, không còn tự chủ được nữa, ông như muốn lay chuyển trời đất để mong đem lại sự sống cho con. Nhưng mọi nổ lực của ông không có ý nghĩa gì cả, và cô bé qua đời.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Người cha không thể chấp nhận sự thật đó. Ông trở nên cay đắng trong lòng, và ông bắt đầu cách ly mình khỏi cuộc sống, không muốn gặp bạn bè, từ chối tất cả những hoạt động có thể hàn gắn lại vết thương lòng mình, không tham gia bất kỳ việc gì vốn có thể khiến ông trở về với con người bình thường vốn có của mình.</span></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cay-den-da-tat.jpeg"><img title="Cây đèn đã tắt Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/cay-den-da-tat.jpeg" alt=" " width="185" height="185" /></a></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Nhưng rồi một đêm nọ, ông có một giấc mơ. Ông mơ thấy mình ở trên thiên đàng, và đang dự một đám rước lộng lẫy, trang trọng và huy hoàng của tất cả những thiên thần nhỏ. Bọn họ diễu hành đến Ngôi của Tòa Án Trắng trong một hàng ngũ dường như không có điểm cuối…Mỗi một đứa trẻ thiên thần trong chiếc áo choàng trắng đều cầm trên tay một cây đèn cầy. Và ông nhận thấy trong đám thiên thần đó, có một thiên thần nhỏ cầm trên tay cây đèn cầy đã tắt ngấm. Bất chợt, ông nhận ra thiên thần nhỏ đó chính là con gái yêu dấu của mình. Chạy đến bên con, trong khi đám rước dừng lại một chút, ông ôm chầm lấy con mình trong tay, vuốt ve con nhẹ nhàng, và hỏi:</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">“Sao vậy con, sao chỉ có cây đèn cầy của con là không sáng?”</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">“Cha ơi, họ vẫn thường xuyên phải thắp lại đèn cho con, nhưng nước mắt của cha luôn làm cho nó tắt ngấm đi.” Đến đó, người cha giật mình thức giấc khỏi giấc mơ.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Bài học rất rõ ràng với ông, và nó có tác dụng ngay lập tức. Từ giờ phút đó trở đi, người cha không còn tự cô lập mình nữa, ông lại bắt đầu hòa đồng với những bạn hữu và cộng đồng. Và như vậy, cây đèn cầy của con gái ông cũng sẽ không bị dập tắt bởi những giọt nước mắt đau thương của ông.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Trong cuộc đời, có nhiều lúc chúng ta cũng như người cha kia, nuối tiếc về quá khứ vốn tưởng chừng rất tốt đẹp, hoặc nghĩ về những gì đã từng là sở hữu của mình, để rồi khi mất đi điều đó, chúng ta sống mãi trong đau thương và tuyệt vọng. Khi ấy, chúng ta không còn có thể nhìn biết sự hiện diện và tể trị của Chúa trên đời sống mình, không còn nhận biết Chúa đang nắm giữ cuộc sống và tương lai ta?</span></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cay-den-da-tat.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chia tay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chia-tay.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/chia-tay.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 08 Jan 2013 02:52:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chia tay]]></category>
		<category><![CDATA[Hạt giống tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu và cuộc sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=5767</guid>

					<description><![CDATA[Chia tay câu chuyện nói về tình yêu của hai người đang yêu, nhưng người đàn ông đã có vợ. Chia tay là giải pháp giúp hai người có thể nhìn lại về bản thân. Sau 5 năm yêu nhau mối tình giữa ba người, liệu rằng đây có phải là giải pháp tốt hay không?]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Chia tay câu chuyện nói về tình yêu của hai người đang yêu, nhưng người đàn ông đã có vợ. Chia tay là giải pháp giúp hai người có thể nhìn lại về bản thân. Sau 5 năm yêu nhau mối tình giữa ba người, liệu rằng đây có phải là giải pháp tốt hay không? Các bạn thử đọc câu chuyện và suy nghĩ nhé!</span></h2>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif"> Mình chia tay thôi anh – cô lên tiếng. Không lên giọng xuống giọng, không rào trước đón sau, giống như cô định nói: “Mình về thôi anh” nhưng lại dùng sai từ.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Anh cười. Uể oải đứng dậy.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Ừ, cũng tối rồi. Để anh đưa em về.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Không – cô lắc đầu, mắt vẫn nhìn xa xăm ra biển – ý em muốn nói chia tay nghĩa là hết rồi. Mọi chuyện giữa anh và em nên chấm dứt ở đây.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Anh hơi sững lại, vẻ khó hiểu nhưng ngay lập tức đã bật cười, anh nghĩ chắc cô đang hờn dỗi chuyện gì.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em đang giận à? – anh kè sát vào tai cô và cố tình nói thật nhỏ giọng. Cô thoáng rùn mình. Anh có một chất giọng rất đặc biệt, nhất là mỗi khi thì thầm, nghe quyến rũ lạ. Cô quay lại nhìn anh, cố mĩm cười thật bình thường, mắt mở to không chớp, cô cần giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng. Cô không muốn anh đọc được điều gì trong đôi mắt cô.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh biết, em chưa bao giờ giận anh. Trước đã như thế, bây giờ vẫn vậy. Chỉ là, em cảm thấy mệt mỏi lắm.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Em không muốn tiếp tục nữa. Thế thôi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Nụ cười trên môi anh tắt hẳn. Anh mím môi, thoáng chút bối rối.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Cô ấy… ừm… nói gì với em à?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Không gì cả.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Thế sao em… muốn chia tay?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô thở dài, nhìn thật sâu vào mắt anh. Anh không hiểu ý cô hay giả vờ không hiểu. Trò chơi này đã kéo dài rất lâu rồi. Cô thì muốn có kết quả nhưng anh lại không chịu kết thúc. Anh thoả mãn đứng giữa tình yêu của hai người con gái. Anh không mất gì, ngược lại, anh được rất nhiều. Lần đầu tiên, cô thấy thắc mắc: “Có phải là ích kỷ không khi anh hành động như vậy?”.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Hay là em… không còn yêu anh nữa? – anh hỏi khi thấy cô im lặng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô thấy xót xa. Yêu? Chính cô cũng không biết mình có yêu anh không. Cô đã đi bên anh suốt năm năm qua, không hy vọng điều gì. Cô hạnh phúc với những gì mình có. Cô đơn giản chấp nhận vị trí của mình mà không một lần suy xét nó có đúng là dành cho cô không.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em… thật… không còn yêu anh sao? – giọng anh có vẻ run run. Đôi mắt đã ươn ướt.</span></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chia-tay.jpg"><img title="Chia tay Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/chia-tay.jpg" alt=" " width="475" height="267" /></a></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô luôn bất ngờ trước những phút yếu đuối của anh, mặc dù biết nó sẽ tới. Có lẽ, cô vẫn chưa chấp nhận được những điều hoàn toàn trái ngược cùng tồn tại trong con người anh. Một vẻ ngoài vững vàng rắn rỏi đi chung với một tâm hồn nhạy cảm mong manh. Nghĩ buồn cười. Chính anh cũng không biết tại sao mình lại như thế, vậy mà cô lại hiểu. Cuộc sống bôn ba tự lập từ nhỏ đã tôi luyện anh thành một người đầy bản lĩnh nhưng tình cảm đổ vỡ trong gia đình đã khiến anh yếu đuối đến không ngờ. Cô yêu anh có lẽ một phần là vì vậy. Bởi cái chất cứng cỏi trong anh cho cô cảm giác an toàn và được chở che; còn cái yếu đuối kia thoả mãn sự tự ái và kiêu hãnh rằng cô không là người con gái bình thường như bao người khác.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em yêu anh. Anh luôn biết điều đó – cô nói thật nhẹ nhàng và từ tốn. Điều đó đúng. Đúng như đơn giản một với một là hai vậy.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Thế sao em lại nói chia tay?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Yêu thì không được quyền nói tiếng chia tay sao?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Không. Em yêu anh. Anh yêu em. Vậy tại sao phải chia tay cơ chứ?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Bởi vì ngoài anh và em, còn có cô ấy.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Cô ấy không là gì hết. – anh hơi cao giọng – Anh không có tình cảm gì với cô ấy cả, em biết điều đó mà.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Phải. Nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn loay hoay không dứt được. Và em biết, cô ấy yêu anh nhiều lắm.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Anh nhăn mặt tỏ ý bực mình.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh không quan tâm.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Nhưng em quan tâm. Nhìn cô ấy đau khổ, em thấy mình như mang tội nặng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em đừng vớ vẩn. Tội lỗi gì? Cô ấy biết về em, biết về tình cảm của anh dành cho em nhưng cô ấy vẫn chấp nhận bước chân vào. Đó là do cô ấy quyết định, cô ấy đau khổ với ai chứ?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh không thấy nói thế là tàn nhẫn sao?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Không. Anh chỉ nhìn thẳng sự thật để nói thôi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Sự thật? Cô mỉm cười chua chát. Sự thật là anh không muốn lựa chọn. Sự thật là cả cô và người con gái ấy đều đau khổ. Người ấy không đủ can đảm rời xa anh. Vì lý do gì? Chính cô cũng không hiểu nỗi. Chỉ biết là trong hai người, phải có một người ra đi. Và cô biết, người ở lại không thể là cô.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Đúng là cô ấy đã quyết định thế, nhưng chính anh cũng đâu muốn tránh né chuyện này, phải không? Anh để việc yêu em và việc có cô ấy ở bên cạnh cùng đồng hành trong đời như một sự hiển nhiên. Anh có biết cảm giác của em và của cô ấy như thế nào chăng? Đã bao giờ anh bận lòng?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em khó chịu ư? Sao trước giờ em không nói?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Nói để làm gì?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Để anh biết.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh biết rồi thì sao?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Thì… thì… – anh ấp úng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô nhìn anh, thất vọng. Cô quay ra biển, nuốt vội giọt nước mắt đang chực trào khỏi mi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Thôi anh, điều đó không còn quan trọng nữa. Em chỉ mong chuyện chúng mình đừng trở nên quá căng thẳng. Em không muốn đưa anh vào thế khó xử, phải lựa chọn hoặc tình yêu hoặc gia đình. Cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì trong đêm đó cách đây năm năm. Hãy thử trở lại giây phút ấy, chúng mình đang là bạn thân và coi như em từ chối không nhận tiếng “yêu” của anh. Vậy nhé. Mình vẫn là bạn.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em thật lòng muốn thế sao ? – anh nức nở.</span><br />
<span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô mĩm cười dịu dàng. Đưa tay lau vệt nước mắt cho anh.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh không thấy như thế là vẹn toàn à? Anh không mất em và anh lại có cô ấy. Ba mẹ anh chắc sẽ vui lắm. Ngoan nào – cô nói kiểu dỗ dành một đứa bé con, ráng sức làm cho giọng mình như đang bông đùa.</span><br />
<span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Anh kéo cô lại và ôm thật chặt.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh không muốn. Cứ như bây giờ không được sao em? – anh nhìn thật sâu vào mắt cô và nhẹ giọng hỏi – như thế này, em không hạnh phúc ư?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô nhìn vào mắt anh. Mông lung quá. Xa xôi quá. Cô thấy một vật sáng trong đôi mắt ấy nhưng mỗi lúc cô đưa tay với thì nó lại tan ra. Cô bắt đầu tự hỏi, phải chăng vật ấy không hiện hữu và cô đang hoài công bắt ánh trăng trong bóng nước? Cô cúi đầu. Có những lúc người ta tự nhiên chẳng biết phải nói gì và im lặng là cách trả lời hay nhất. Anh rụt tay, vẻ ngạc nhiên vẻ đau đớn.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Vậy là em đã dứt khoát. Em không cho anh được dự quyền quyết định phải không?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em không nói vậy. Mọi chuyện chưa hẳn đã hết. Em chỉ muốn anh hãy suy nghĩ về những điều em nói. Rồi mình liệu sau.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô đưa tay xắn lại tay áo sơ mi cho anh. Anh không bao giờ chịu cài nút , thích thả cho nó bay lùng thùng. Anh bảo cài nút thì nóng mà xắn lên thì anh không biết làm. Ban đầu vì bực mình thấy anh lôi thôi, cô mới làm giúp. Nhưng sau đó, nói sao anh cũng không chịu học, bảo cô làm đẹp hơn và anh thích được cô “chăm sóc” như thế. Lúc nghe anh lý sự, cô bật cười mà lòng thấy xao xuyến lạ. Rồi cứ mỗi lần hai đứa giận nhau, cái tay áo lại được lôi ra. Cô sẽ im lặng ngồi cẩn thận xếp từng lớp áo, vuốt phẳng phiu để có một đường gấp đẹp. Anh sẽ im lặng ngồi chăm chú ngắm cô. Giây phút ngắn ngủi ấy thường giúp hai người bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn. Đó là nói thời gian đầu lúc mới nhận lời yêu anh, càng về sau, cô coi hành động đó như một thói quen. Một thói quen dễ chịu. Tay áo đã được kéo lên gọn gàng và đẹp mắt. Cô thở mạnh:</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Thôi, anh về khách sạn trước đi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Em không về ?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Không. Em muốn được một lần nhìn theo dáng anh từ phía sau lưng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Thì bây giờ anh quay lưng lại. Em ngắm đi. Rồi thì… mình cùng về.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô vừa cười vừa đẩy.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">&#8211; Anh lại thế. Không về em… giận à.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Anh gãi đầu, vừa cười vừa bước, chốc chốc quay đầu nhìn như chờ đợi xem cô có theo sau không. Cô phải xua tay dậm chân giả vờ dỗi thì anh mới thật sự quay lưng đi. Khi cái dáng cao cao ngang tàng của anh khuất vào bóng cây cọ phía xa kia, bên trên bãi cát trắng , cô mới thong thả đứng lên và đi ra biển. Cô đứng yên cho từng cơn sóng vỗ nhẹ vào chân như thoa như nắn, nhắm mắt lại cho làn gió mơn man trên da thịt như vuốt như ve. Cô chợt thấy lòng thanh thản. Thanh thản vì sau bao nhiêu năm cô đã gỡ được nút thắt trong lòng mình. Cô biết anh sẽ trở về, ngủ khì một giấc chẳng thèm bận tâm suy nghĩ câu chuyện vừa rồi. Anh sẽ cho rằng cô chỉ hù doạ để dày vò anh chốc lát thôi. Ừ, chắc anh cũng chỉ cảm thấy đau khổ trong chốc lát thôi, rồi anh sẽ quên nhanh. Nhanh như sự tồn tại của cô trong cuộc đời anh vậy. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Cô nghĩ. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif">Cô đi thật nhanh ra hướng bến xe, cô cần cho anh thấy sự kiên quyết của mình, có lẽ anh sẽ giận sẽ trách nhưng… chưa bao giờ bước chân cô lại vang lên vui vẻ thế này!</span></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/chia-tay.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bà nội</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ba-noi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/ba-noi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 08 Jan 2013 02:13:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Quà tặng cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bà nội]]></category>
		<category><![CDATA[Hạt giống tâm hồn]]></category>
		<category><![CDATA[qua tang cuoc song]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu và cuộc sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=5752</guid>

					<description><![CDATA[Khi chúng ra lớn lên mà không nhận được tình thương của bố mẹ thì bà là người đã quan tâm chăm sóc và yêu thương ta, bà như người bố, người mẹ vậy. Bạn thử theo dõi câu chuyện bà nội để hiểu thêm về những ngừoi bà của chúng ta tuyệt vời như thế]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Khi chúng ra lớn lên mà không nhận được tình thương của bố mẹ thì bà là người đã quan tâm chăm sóc và yêu thương ta, bà như người bố, người mẹ vậy. Bạn thử theo dõi câu chuyện bà nội để hiểu thêm về những ngừoi bà của chúng ta tuyệt vời như thế nào bạn nhé!</span></h2>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Cũng như bao đứa trẻ khác cùng làng, tôi lớn lên với hương lúa chín của làng quê nhỏ bé miền trung du. Tuổi thơ của tôi là bà nội, là những bông hoa gạo rực lửa đốt cháy cả dòng sông lạnh ngắt. Những đêm đông, tôi thiếp đi trong hương trầu thơm nồng, trong câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa bà kể.</span></p>
<div>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/ba-noi.jpg"><img title="Bà nội Quà tặng cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/ba-noi.jpg" alt=" " width="225" height="225" /></a></span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Bà nội</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Những tối hè nằm trên chiếc chõng tre, tiếng ru của bà cùng tiếng gió từ chiếc quạt nan đưa tôi vào giấc ngủ. Tất cả cứ thế bình lặng và yên ả trôi theo tiếng thở của thời gian. Và cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi trong trí óc non nớt của tôi, bà là tất cả.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tôi không có mẹ – hay nói đúng hơn – mẹ đã ra khỏi cuộc đời tôi từ khi tôi mới là đứa bé hai tuổi. Còn cha – tôi chỉ nhớ đó là người đàn ông dong dỏng cao. Mỗi khi tết đến, người đàn ông đó lại về thăm bà và tôi, đi cùng một người đàn bà và hai đứa trẻ.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Mọi người bảo đấy là cha và dì của tôi. Nhưng thường thì tôi chẳng quan tâm lắm đến họ, tôi chỉ thích chơi với hai đứa bé thôi. Đứa bé gái mặc chiếc váy trắng viền đăng ten – chiếc váy mà cả trong giấc mơ, tôi cũng chưa bao giờ mơ được mặc. Thằng con trai mặc áo trắng bỏ thùng.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Lúc ấy trong đôi mắt của tôi, chúng là thiên thần, còn tôi chỉ là một con nhóc xấu xí. Hơn thế chúng lại có rất nhiều kẹo. Những chiếc kẹo xanh đỏ thật hấp dẫn khác hẳn với thanh chè lam bà thường cho tôi ăn.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Thế nhưng tôi chỉ dám đứng nhìn mà thôi. Tôi không dám xin vì chúng như hoàng tử với công chúa, còn tôi chỉ là người hầu hạ mà người hầu thì chẳng bao giờ được ăn kẹo cùng hoàng tử, công chúa cả.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Những lúc ấy, bà thường gọi tôi vào bếp, dúi cho một thứ gì đó như nắm xôi hay quả ổi rồi bà bảo: “Ăn kẹo vào là đau bụng đấy”. Chỉ cần bà nói thế là tôi đã chẳng còn thích những chiếc kẹo ấy nữa, nhưng tôi vẫn luôn có những câu thắc mắc “chẳng hiểu sao hai đứa kia ăn nhiều kẹo thế mà không đau bụng”.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Và cuối cùng thì tôi cũng tìm được câu trả lời và cứ thế ngốc nghếch tin rằng mình đúng “chắc ông thần kẹo chẳng thích mình”.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Theo thời gian trôi, tôi không còn là đứa bé chỉ biết quẩn quanh bên chân bà nữa. Tôi đã đến tuổi đi học. Ngày đầu tiên được cắp sách đến trường quả là một ngày vô cùng trọng đại đối với tôi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Sáng hôm ấy, bà gọi tôi dậy từ sớm, mặc cho tôi bộ quần áo đẹp nhất rồi bà đưa tôi đến trường. Có lẽ lúc ấy tôi đã nín thở để chặn sự hồi hộp đang òa vỡ trong lòng. Tôi se sẽ nắm lấy tay bà – bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong bàn tay với những đường gân xanh nổi lên làn da nhăn nheo – khẽ khàng từng bước đi theo bà.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Đến trước cổng trường tôi ngơ ngác trước sự tưng bừng, náo nhiệt mà tôi chỉ thấy vào những ngày lễ hội. Bọn bạn tôi đứa nào cũng được bố mẹ dắt đến, chúng ăn mặc đẹp và vui cười hớn hở.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tự nhiên tôi cảm thấy mình buồn lạ lùng khi hôm nay bố không đi cùng tôi. Tôi lặng lẽ nấp sau lưng bà – chẳng hiểu sao tôi muốn bỏ về quá. Và hình như bà cũng nhận thấy sự thay đổi của tôi nên bà cúi xuống cài lại cúc áo cho tôi, rồi bà bảo:</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8211; Bà biết cháu buồn nhưng cháu không thích bà đi cùng hay sao?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8211; Không, cháu thích đi với bà lắm nhưng nhìn thấy bố mẹ chúng nó thì cháu nhớ bố cháu thôi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Bà cười rồi bà đẩy tôi lên phía trước:</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8211; Hãy dũng cảm lên cháu của bà.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tan học, tôi là người chạy ra khỏi lớp đầu tiên. Tôi muốn viết cho bà xem chữ “O” đi liền với câu nói quen thuộc của bà “O tròn như quả trứng gà” và thật ngạc nhiên khi tôi thấy bà đang ngồi dưới gốc cây đa, tay bà cầm chiếc nón phe phẩy quạt. Bà đến đón tôi.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tôi nhón chân nhẹ nhàng vòng ra sau lưng bà rồi ghé mặt thơm môi một cái rõ to. Bà giật mình nhìn tôi rồi bà cười:</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">&#8211; Cha cô, định trêu bà hả?</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Nhanh thật là nhanh, thế là đã 9 năm trôi qua từ sau buổi học đầu tiên đáng ghi nhớ ấy. Bây giờ tôi đã là nữ sinh lớp 9 – tôi đã lớn – không còn buồn vì không có bố đưa đi học như ngày xưa. Thế nhưng với bà, tôi vẫn luôn là con bé chíp hôi như ngày nào.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Còn với tôi, bà là tất cả những gì mà tôi có. Bà là bà tiên ban phép lành trong câu chuyện cổ tích. Cha mẹ và dì chỉ còn là những cái bóng rất mờ nhạt trong tiềm thức tôi. Cũng có đôi lần bà hỏi “Cháu có nhớ mẹ không?”. Lần nào tôi cũng dựa vào lưng bà rồi khẽ lắc đầu “Cháu có bà rồi, cháu chẳng cần mẹ nữa, nhưng mẹ cháu là ai hả bà?”.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Bà ôm tôi vào lòng, bà cười nhưng giọng nói của bà lại nghẹo ngào. Dường như chúng vương cả vị mặn của nước mắt: “Cháu tôi tội quá!”, và bà chỉ nói một câu duy nhất ấy thôi, chẳng bao giờ bà trả lời câu hỏi của tôi cả. Tôi cũng chẳng thắc mắc nhiều về mẹ. Đối với tôi, từ “mẹ” sao quá mơ hồ, như một điều không có thực trên đời, lại cao xa.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tôi luôn luôn được nghe người khác gọi mẹ, nhưng có lẽ cả cuộc đời không bao giờ tôi được thốt ra lời gọi mẹ ngọt ngào âu yếm ấy. Vì thế, tôi bằng lòng với tất cả những gì tôi hiện có. Tôi cần bà và tôi đã có bà, vậy là đủ.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">… Cầm sắc đỏ hoa gạo, tôi đặt lên mộ bà. Hôm nay tôi đến chào tạm biệt bà vì ngày mai tôi sẽ ra thành phố ở cùng bố và dì. Thế là bà xa tôi gần hai tháng rồi, nhưng tôi vẫn không thể nào quen được với sự thật. Tôi luôn nghĩ rằng bà đi đâu đấy rồi một lát nữa bà sẽ về.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Những lần đi học chẳng ai nhắc tôi đội mũ, mang áo mưa và đi học cùng tôi, bởi thật đơn giản: bà đã mãi mãi đi xa chỉ vì một căn bệnh rất đỗi kỳ quặc – bệnh tuổi già. Ngày bà mất, tôi chẳng còn biểt mình đã nghĩ gì, làm những gì, nhưng duy nhất một điều mà tôi biết là tâm hồn tôi trống vắng, hoang vu. Mất bà cũng gần như tôi đã mất tất cả.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Tôi lặng lẽ ngồi bên mộ bà mặc cho làn gió khẽ mơn trớn làm tung bay mái tóc rối. Mái tóc mà ngày trước mỗi lần gội xong, bà lại chải cho tôi “Tóc cháu bà đẹp lắm, nhưng phải chăm gội bồ kết đấy nhé”.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Thế mà ngày mai tôi đã phải xa bà rồi, phải xa miền quê nhỏ bé mà tôi đã gắn bó, miền quê đã ban tặng cho tôi một người bà, tôi đã qua những tháng năm ngây thơ chạy nhảy chẳng biết phải chịu đựng những ánh mắt không mấy thiện cảm của dì và tiếng thở dài của cha, nhưng chắc chắn tôi sẽ vượt qua được tất cả vì bà luôn ở bên tôi. Bà sẽ giúp đỡ tôi, bà sẽ truyền cho tôi nghị lực để tôi vững bước bởi vì trong trái tim tôi – bà là tất cả.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Mặt trời đang từ từ xuống sau dãy núi phía xa. Từng ánh nắng vàng đục vương len mộ bà cứ nhạt dần, nhạt dần rồi mất hẳn. Mùi nhang thoảng bay trong gió làm sống mũi tôi cay cay. Hoàng hôn bao trùm mọi cảnh vật, tất cả thật yên ắng, chỉ còn lại khúc đồng ca xào xạc của rừng lau.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;">Một ngày đã trôi qua.</span></p>
<p><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/ba-noi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
