<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>truyện ngắn suy ngẫm - Chủ đề &#039;truyện ngắn suy ngẫm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan-suy-ngam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan-suy-ngam</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 09:12:51 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>truyện ngắn suy ngẫm - Chủ đề &#039;truyện ngắn suy ngẫm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan-suy-ngam</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Tấm bản thảo chưa đốt, câu chuyện về tình cha con gây xúc động lòng người</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/tam-ban-thao-chua-dot-cau-chuyen-ve-tinh-cha-con-gay-xuc-dong-long-nguoi.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Jan 2017 03:10:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[tình cha con]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55227</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc đời thật sự rất ngắn ngủi, hãy luôn yêu thương cha mẹ để không phải cảm thấy ân hận và nuối tiếc. Bởi tình cha con, mẫu tử là vô cùng thiêng liêng. Thi rớt đại học tựa như đã thua cả một đời Khi còn học phổ thông, tôi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><b>Anh chị thân mến! Cuộc đời thật sự rất ngắn ngủi, hãy luôn yêu thương cha mẹ để không phải cảm thấy ân hận và nuối tiếc. Bởi tình cha con, mẫu tử là vô cùng thiêng liêng.</b></p>
<p><img title="Tấm bản thảo chưa đốt, câu chuyện về tình cha con gây xúc động lòng người Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-55228" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227382-1894-tinh-cha-con.jpg" alt=" " width="674" height="422" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227382-1894-tinh-cha-con.jpg 674w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227382-1894-tinh-cha-con-300x188.jpg 300w" sizes="(max-width: 674px) 100vw, 674px" /></p>
<p><b>Thi rớt đại học tựa như đã thua cả một đời</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi còn học phổ thông, tôi đã say mê văn học, toàn bộ đầu óc đều là giấc mơ được trở thành một nhà văn, khiến cho thành tích học tập xuống dốc không phanh, cuối cùng không thi được vào trường cao đẳng mà đã kết thúc cuộc sống nhà trường của tôi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bố tôi đối với chuyện tôi thi rớt, trong lòng vốn cánh cánh không vui, bây giờ lại thấy tôi chơi bời lêu lổng, việc gì cũng không làm, cả ngày chỉ biết núp trong phòng sách vùi đầu viết viết vẽ vẽ, không những không kiếm được tiền, trái lại cứ cách vài ngày lại chìa tay ra xin ông tiền mua bút, mua giấy, mua bìa thư và tem, thì càng thêm bất mãn.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ông thường lạnh mặt trên bàn ăn nói bóng nói gió với tôi rằng: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Con trai của chú Lưu đến xưởng lắp ráp xe hơi làm thợ hàn, mỗi tháng kiếm được mấy trăm đồng cho gia đình cơ đấy!”.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Nhị Bảo nhà bác Tôn đi làm việc ở Quảng Đông, năm nay đã về nhà xây cất nhà cửa cho gia đình rồi!”</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mỗi lần như vậy, mẹ luôn nhìn tôi thở dài không nói năng gì cả.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhà chúng tôi nằm ở chỗ giao giới giữa thành thị và nông thôn, gia cảnh vốn không khá giả gì, đến nay vẫn sống trong một gian nhà ngói thấp bé chật hẹp.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cha tôi là một nông dân trồng rau, mẹ thì mỗi ngày đều đi qua các con phố ngõ hẻm để rao bán rau củ nhà chúng tôi tự trồng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Thu nhập của mẹ chính là tất cả chi phí sinh hoạt của cả nhà chúng tôi, kinh tế gia đình túng quẫn thế nào không cần nghĩ cũng biết được rồi.</span></p>
<p><b>Bố đã đốt bỏ ước mơ của tôi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho ông</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Một ngày mùa hè, khi tôi đang miệt mài sáng tác, trong bữa cơm sáng, bố tôi nói với tôi rằng:</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Công việc trong vườn rau chỉ dựa vào một mình bố thì thật sự là lo không xuể, hôm nay con hãy giúp bố cuốc cỏ ở mấy bờ ruộng, giữa trưa mặt trời khá nắng, cỏ cuốc lên rồi bị nắng phơi sẽ chết khô ngay thôi!”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc này, một bộ tiểu thuyết dài tập của tôi đang viết hừng hực khí thế, đối với những lời của ông tôi như để ngoài tai, ăn cơm sáng xong, tôi không có đi theo ông ra vườn rau, mà một mình đi vào trong phòng sách của mình, đóng chặt cửa phòng, lại vùi đầu vào việc sáng tác.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đang viết đang viết một cách chăm chú, đột nhiên cửa phòng “ầm” một tiếng bị đá mở tung ra, bố tôi nổi giận đùng đùng xông vào, một tay ôm lấy một chồng bản thảo của tôi trên bàn, rồi đi xuống nhà bếp.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đợi đến khi tôi lấy lại tinh thần, vội vàng chạy xuống nhà bếp, thì thấy bản thảo mà tôi vất vả viết hơn một năm trời đã hóa thành tro bụi.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Viết này, viết này, tao để cho mày viết”,</span></i><span style="font-weight: 400;"> bố tôi vẫn còn chưa hả giận, cầm lấy khúc cây lật tung đống tro giấy bị cháy một hồi, vừa giậm chân quát mắng tôi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi không nói bất cứ lời nào, đôi tay nắm chặt lại, hai mắt nảy lửa nhìn ông, ngay lúc đó tôi nghĩ nếu như ông ấy không phải là bố của tôi, thì tôi thật sự sẽ xông lên liều mạng với ông ấy.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Nếu như mày vẫn còn viết tiếp nữa, thì hãy cút ra khỏi nhà này ngay”, </span></i><span style="font-weight: 400;">bố tôi nói câu này xong liền vác cuốc đi ra khỏi cửa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi tựa người vào bức tường, cảm thấy khắp người không còn chút sức lực, miệng khóc không thành tiếng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi nằm trùm đầu trên giường suốt hai ngày hai đêm, sáng ngày thứ ba, tôi đem những quyển sách và giấy nháp trên bàn hết thảy bỏ vào trong ngăn kéo, sau đó vác cuốc, cùng với bố đi ra vườn rau.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từ đó về sau, tôi cũng không gọi một tiếng bố trước mặt ông ấy nữa. Tôi nghĩ suốt một đời này đều sẽ không tha thứ cho ông, không bao giờ.</span></p>
<p><b>Ước mơ của tôi, tự mình tôi kiên trì</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bố tôi lại đề xuất bảo tôi đi xưởng sữa chữa xe hơi học tập kỹ thuật sửa xe, tôi không nói lời nào liền đi ngay.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Trong xưởng sửa chữa xe hơi, người thầy dạy tôi là một người đàn ông trên năm mươi tuổi, lôi thôi và rất hà khắc.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Kể từ đó, tôi đã trở thành một người học nghề trong xưởng sủa chữa xe hơi, mỗi ngày trời vừa tảng sáng đã ra ngoài đi làm, bảy, tám giờ tối mới vác tấm thân mệt mỏi dính đầy dầu nhớt trở về nhà.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi không hề than mệt than khổ, thậm chí còn làm ra vẻ vô cùng hăng hái. Bố và mẹ nhìn thấy tôi thay đổi mau chóng như vậy, bất giác đều vui vẻ mỉm cười.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhưng mà, dưới dáng vẻ bề ngoài trông như nghe lời đó, vẫn còn ẩn giấu một trái tim không an phận!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mỗi ngày sau khi tan ca trở về, ăn cơm tối xong tôi liền lên giường đi ngủ thật sớm. Nhưng khi ngủ đến mười hai giờ đêm, vào lúc đêm khuya vắng lặng, tôi liền lặng lẽ bò dậy, khẽ bật đèn lên, ngồi trên bàn lặng lẽ viết ra bản thảo mà ban ngày tôi đã suy nghĩ xong. Mãi đến khi trời gần sáng, tôi mới vội vàng lên giường chợp mắt một chút.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bởi không có tiền để mua bìa thư và tem, tôi đã dùng giấy trắng tự làm ra một số bìa thư, cho những bản thảo đã viết xong vào trong đó, viết xong địa chỉ, sau đó để vào ngăn kéo khóa lại, đợi đến nửa năm sau, khi nhận được tiền lương rồi mới gửi đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cứ như vậy, thần không biết, quỷ không hay mà đã thực hiện được mấy tháng, trong ngăn kéo đã đựng đầy bản thảo chưa gửi đi. Nhìn thấy tác phẩm đắc ý mà mình vất vả cực khổ viết ra, đừng nói là xuất bản, ngay cả gửi đi cũng khó càng thêm khó, cảm giác trong lòng thật sự là một lời khó nói hết được.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chính ngay tại lúc này, trong lòng tôi lần đầu tiên cảm thấy bi quan vô vọng, một mạch ba đêm liền, tôi đều không lấy được tinh thần để ngồi dậy sáng tác.</span></p>
<p><b>Tem thư từ trên trời rơi xuống</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chập tối ngày thứ tư, khi tôi tan ca trở về nhà, vừa khéo mẹ cũng đang gánh rau về đến nhà.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Con xem, đây là cái gì này?”</span></i><span style="font-weight: 400;">. Còn cách một quãng rất xa, mẹ liền phấn khởi gọi tôi, trong tay còn đang vẫy vẫy một tờ giấy nhiều màu sắc. Tôi đến gần xem thử, a, đó không phải là giấy, mà là một bản tem chẵn, ngang mười cái dọc mười cái, vừa tròn một trăm cái.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi một tay nắm lấy tay của mẹ, xúc động hỏi rằng: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Mẹ, mẹ ở đâu có được nhiều tem như vậy?”</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mẹ vừa thả gánh rau xuống vừa nói: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Trưa hôm nay, mẹ gánh rau đi ngang qua bưu điện, nhìn thấy trên mặt đất có một tờ giấy hoa bị gió thổi đi, khi thổi đến trước mặt mẹ, mẹ tiện tay nhặt lên xem thử, thì ra là một bản tem. Chỉ là phía sau đã bị dơ rồi, không biết có còn dùng được nữa không?”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi vui mừng đến nỗi suýt nhảy cẫng lên, vội vàng nói: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Dùng được, dùng được”. </span></i><span style="font-weight: 400;">Nhìn thấy bộ dạng vui mừng của tôi, mẹ nhoẻn miệng cười. Buổi tôi, ăn cơm tối xong tôi liền đóng chặt cửa phòng, đem tất cả số bản thảo còn chưa gửi đi đều dán tem lên đó, hơn nữa trước lúc đi làm vào ngày hôm sau tôi đã bỏ toàn bộ vào trong thùng thư.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Còn số tem không có dùng hết tôi cẩn thận cất giữ chúng đi, để dành cho những lúc cần đến. Đã có tem rồi, chính là đã có hy vọng thành công. Buổi tối ngày thứ hai, tôi lại lặng lẽ bò ra khỏi giường…</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc đầu, bố đã đốt bỏ tác phẩm của tôi. Bây giờ tôi sẽ chứng minh năng lực của tôi cho ông thấy. Chính ngay lúc tôi học nghề sửa xe hơi được gần nửa năm, tôi bỗng nhận được một lá thư của một trang tạp chí nào đó của Quảng Đông gửi cho tôi, mở ra xem thử, bên trong là ba quyển tạp chí mới tinh, trên ba quyển tạp chí này đều có in tên của tôi!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Thì ra là một bộ bản thảo tiểu thuyết gần trăm nghìn chữ của tôi đã được trang tạp chí này đăng liên tục trong ba tuần. Mấy ngày sau, tôi đã nhận được hơn 4.400 đồng tiền nhuận bút.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cầm những quyển sách và tiền nhuận bút như vậy, tôi không sao ngăn được nỗi xúc động, nước mắt trào ra như suối.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Buổi tối, bố đến phòng sách của tôi, mặt ông mỉm cười: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Sách đâu rồi? Hãy để bố đọc thử tác phẩm của con nào!”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi nhìn ông ấy một cái, nhớ đến bộ mặt đáng ghét khi ông đốt bỏ bản thảo của tôi vào nửa năm trước, ngọn lửa uất hận trong lòng bất giác dâng lên: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Con đã đem chúng cất rồi, mấy ngày nữa hãy xem”.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhìn thấy bộ dạng run run thất vọng của ông ấy khi đi ra khỏi phòng, trong lòng thôi cảm thấy thật hả hê sung sướng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từ đó về sau, bố tôi đã trở nên im lặng ít nói hẳn đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tiếp sau đó, tôi lại thuận lợi đăng tải mấy bộ tiểu thuyết trên mấy trang tạp chí tương đối có sức ảnh hưởng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Một năm sau, chủ biên của một tạp chí Quảng Đông liên tục đăng tải tiểu thuyết của tôi đã viết một lá thư cho tôi nói chỗ của họ thiếu một người chuyện phụ trách biên tập tiểu thuyết, hỏi tôi có đồng ý đến Quảng Đông làm việc không. Tôi không ngăn được sự vui mừng, vội vàng gọi điện thoại cho ông ấy tỏ ý nhận lời.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đi Quảng Đông làm việc cần phải mang theo giấy chứng minh, nhà tôi có một két sắt nhỏ chuyên để dùng đựng các loại giấy tờ. Tôi tìm được két sắt nhỏ này dưới gầm tủ áo, lấy giấy chứng minh của tôi ra, lại vô tình phát hiện dưới đáy cùng còn có một tờ biên lai của bưu điện.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi khẽ lấy cầm tờ biên lai đó ra, chỉ thấy trên đó viết rằng: Mua một trăm con tem. Trong chốc lát, tôi đã hiểu ra tất cả, nước mắt của tôi bỗng trào ra, không tự chủ được tôi đã chạy đến ôm chầm lấy mẹ lúc ấy đang nhóm lửa nấu cơm ở dưới bếp, nghẹn ngào khóc không thành tiếng…</span></p>
<p><b>Người cha đã từng cản trở ước mơ của tôi</b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lần này, đã không thể nào ngăn cản tôi được nữa. Một ngày trước khi tôi rời khỏi nhà, bố tôi bỗng ngã bệnh. Mẹ khuyên tôi ở lại vài ngày đã rồi hãy đi, nhưng tôi suy nghĩ một hồi, cảm thấy vốn không cần thiết phải như vậy, liền dứt khoát mang theo hành lý, đáp chuyến xe lửa thẳng xuống miền nam.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Sau khi đến làm việc ở tòa soạn ở Quảng Đông đó, thỉnh thoảng tôi nhận được thư nhà mà mẹ tôi nhờ hàng xóm viết gửi đến, trong thư luôn đề cập đến bệnh tình của bố tôi, nói bệnh tình của ông ngày càng nghiêm trọng hơn. Mẹ dặn tôi hãy dành thời gian về nhà thăm ông ấy một lần, nhưng tôi luôn lấy cớ công việc quá bận không có thời gian để cự tuyệt. Có lẽ là mẹ thấy tôi làm đến quá đáng như vậy, vậy nên có một đoạn thời gian rất lâu không còn viết thư cho tôi nữa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có một ngày, tôi bỗng nhận được một bưu phẩm do mẹ gửi đến, mở ra xem thử thì bất giác chết lặng, trong bưu phẩm chính là bản thảo được xếp ngay ngắn gọn gàng, đó chính là bản thảo bộ tiểu thuyết dài tập ngày trước đã bị bố tôi đốt mất.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tôi ngẩn người ra, đây rốt cuộc là chuyện thế nào nhỉ? Vội vàng mở lá thư được kẹp trong bưu phẩm, chăm chú đọc. Lá thư là mẹ nhờ người khác viết:</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Con à, mẹ biết con nhất định là rất hận bố con, hận ông ấy không nên phản đối chuyện con viết sách, hận ông ấy không nên nhẫn tâm đốt bỏ bản thảo mà con đã phải vất vả lắm mới viết được, phải vậy không? Thật ra bố con vốn không hề đốt bỏ bản thảo của con.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Hôm đó, sau khi ông ấy ôm đống bản thảo của con vào trong nhà bếp, liền giấu nó ở dưới đống rơm, tiện tay đốt bỏ một quyển sách vụn. Sở dĩ bố con làm như vậy, vốn là muốn con cắt đứt hy vọng với việc sáng tác, sau đó sẽ bảo con đi học lấy một cái nghề, dùng nó yên phận lập thân mà sống tạm qua ngày”.</span></i></p>
<p><b>Thì ra người đã luôn ủng hộ tôi chính là người bố mà tôi căm hận bấy lâu nay</b></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">“Con lại cứ mãi hiểu lầm bố con, bởi vì ông ấy còn hiểu rõ hơn ai hết, nghèo khổ như nhà chúng ta đây, một là không có tiền để trải đường, hai là không có quan hệ để mở đường, huống hồ chi con chỉ là một học sinh chỉ học hết phổ thông, muốn làm nhà văn, quả thật khó như lên trời vậy. Ông ấy nhìn thấy con lãng phí quá nhiều sức lực, lãng phí quá nhiều tuổi thanh xuân, chi bằng hãy một dao chặt cho đứt, để con đoạn đứt suy nghĩ này, cho nên bố con mới nhẫn tâm mà…</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Về sau, bố con đã đọc hết bộ bản thảo mà ông ấy cất đi, rồi cũng cảm thấy không thua kém gì so với tiểu thuyết của những các nhà văn nổi tiếng khác. Ông ấy mới cảm thấy có lẽ bản thân ông ấy đã sai khi ngăn cản ước mơ của con. Ông ấy đã bắt đầu cảm thấy ân hận. Nhưng may mà thông qua quan sát cẩn thận, ông phát hiện rằng con vốn không thật sự từ bỏ việc sáng tác, mà lại vận dụng một phương thức kín đáo hơn để tiếp tục ước mơ của mình.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Ông ấy cảm thấy mừng thay cho con,cũng âm thầm ủng hộ con, chiếc đèn nơi bàn học của con quá tối, ông ấy đã không nói không rằng mà thay một bóng đèn đủ sáng cho con, tấm kiếng trong phòng đọc sách của con bị vỡ, buổi tối gió lạnh cứ tạt vào bàn đọc sách của con. Ông ấy đã âm thầm thay một tấm kiếng mới.</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Mãi đến một ngày, ông ấy đã vô tình mở ra ngăn kéo mà con quên khóa lại, khi phát hiện bản thảo đó của con ở trong ngăn kéo vì thiếu con tem mà không cách nào gửi đi được, ông ấy liền bảo mẹ đi mua một trăm cái tem về cho con, số tiền mua tem đó là số tiền bố con buổi tối đi bắt lươn tích cóp được…”</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đọc xong lá thư, tôi gần như chết lặng, ôm lấy chồng bản thảo đó, thì ra người âm thầm giúp đỡ tôi lại là người bố mà tôi căm hận bấy lâu nay, vậy mà tôi lại trách lầm ông ấy, lòng tôi khẽ gọi một tiếng bố, nước mắt không sao ngăn lại được.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ngày hôm sau, tôi liền xin nghỉ phép, mang theo chút hành lý giản đơn cùng với hai bình rượu mà bố tôi thích uống nhất, đón thẳng chuyến xe về nhà.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi tôi về đến nhà, bố tôi đã bệnh nặng không thể chữa được nữa, mấy ngày sau ông đã ra đi mãi mãi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Quỳ trước linh vị của ông, tôi hổ thẹn gọi tiếng: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Bố ơi!</span></i><span style="font-weight: 400;">, những giọt nước mắt ân hận cứ tuôn ra mãi…</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Một đời này thật sự rất ngắn ngủi, những điều tiếc nuối luôn tràn ngập trong sinh mệnh của chúng ta!</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Nếu như bạn không kịp nắm bắt, mỗi khi đêm khuya tịch lặng, đều sẽ cảm thấy ân hận!</span></i></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Hãy yêu thương người nhà của mình! Và nhớ hãy cho đối phương biết được tình cảm mà bạn dành cho họ.</span></i></p>
<p style="text-align: right;"><b><i>Nguồn: Interrnet</i></b></p>
<p style="text-align: right;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 52: Chuyện ở đời, đừng nhìn vẻ bề ngoài, hãy nhìn vào trái tim</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-52.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 24 Sep 2016 02:10:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[cha con]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[vết xước trên xe]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=52901</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Trên thế gian, mọi chuyện không thể chỉ nhìn vào cái vẻ bề ngoài, mà phải nhìn vào trái tim, nhìn vào bản chất, như thế mới giúp được bản thân tránh khỏi những phán đoán sai lầm. Một ông bố có niềm đam mê đặc biệt dành cho xe hơi,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến! Trên thế gian, mọi chuyện không thể chỉ nhìn vào cái vẻ bề ngoài, mà phải nhìn vào trái tim, nhìn vào bản chất, như thế mới giúp được bản thân tránh khỏi những phán đoán sai lầm.</strong></p>
<figure id="attachment_52902" aria-describedby="caption-attachment-52902" style="width: 690px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 52: Chuyện ở đời, đừng nhìn vẻ bề ngoài, hãy nhìn vào trái tim Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-52902 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim.jpg" alt=" " width="690" height="460" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim.jpg 690w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/chuyen-o-doi-dung-nhin-ve-be-ngoai-hay-nhin-vao-trai-tim-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 690px) 100vw, 690px" /><figcaption id="caption-attachment-52902" class="wp-caption-text">Trên thế gian mọi chuyện đều không thể nhìn vào cái bên ngoài mà phải nhìn vào trái tim. (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Một ông bố có niềm đam mê đặc biệt dành cho xe hơi, cũng vì để mua được chiếc xe yêu thích nên đã tích cóp tiền trong một thời gian rất lâu.</p>
<p>Khi mua được xe, mỗi ngày, ông không ngại cực khổ, cặm cụi rửa xe, đánh sáp, công việc chăm sóc xe đã trở thành việc “hưởng thụ” của ông. Con trai Jake thấy bố yêu thích chiếc xe như vậy, cũng thường xuyên phụ rửa xe, hai bố con vô cùng vui vẻ.</p>
<p>Một ngày, người bố về nhà sau một trận mưa lớn, chiếc xe dính đầy bùn đất, nhưng ông lại quá mệt mỏi, nên nói với con trai: “Hôm khác rửa xe nhé con!”.</p>
<p>Jake thấy mình đang rảnh rỗi, liền xung phong muốn thay bố rửa xe, và được đồng ý. Tuy nhiên, người bố này lại quên là con trai mình mới có 5 tuổi, ông trở về phòng nghỉ ngơi mà quên không chuẩn bị dụng cụ gì cho cậu bé cả.</p>
<p>Con trai hào hứng xông ra rửa xe, nhưng lại không tìm thấy khăn lau. Cậu bé chạy vào trong bếp, đột nhiên cậu nghĩ tới cái miếng chùi xoong mà mẹ vẫn thường dùng để chà nồi rất sạch sẽ, vì vậy cậu liền lấy ngay miếng thép ấy để dùng.</p>
<p>Jake cầm miếng chùi xoong, chạy tới chỗ xe và ra sức chà, hết lần này tới lần khác. Sau khi cậu chà xe xong, cậu phát hiện trên xe có những vết nguệch ngoạc, cậu sờ lên chỗ đó, lại thấy sần sùi, lồi lõm.</p>
<p>Jake sợ tới mức khóc toáng lên. Cậu chạy ngay tới phòng ngủ vừa khóc vừa nói: “Bố ơi, con xin lỗi, bố mau tới xem đi!”.<br />
Ông bố vội vàng theo con trai chạy ra ngoài, chứng kiến chiếc xe “cưng” của mình thê thảm như vậy thật không dám tin là sự thật, ông ngẩn người nói không nên lời, sau cả nửa ngày mới kêu lên: “Ôi! xe của ta, xe của ta!”.</p>
<p>Ông cảm thấy tức giận tới cực điểm, xông vào trong phòng, ngửa mặt lên trời mà nói rằng: “Thượng đế! Đây là chiếc xe mà con dùng hết tài sản tích lũy mới mua được, chưa đến một tháng, đã biến thành như vậy, thỉnh người cho con biết, con nên làm như thế nào? Con nên xử phạt đứa con này như thế nào đây?”.</p>
<p>Lời cầu xin vừa chấm dứt, đầu óc của ông đột nhiên trở nên sáng suốt, một suy nghĩ chợt lóe lên: “Trên thế gian mọi chuyện đều không thể nhìn vào cái bên ngoài mà phải nhìn vào trái tim”.</p>
<p>Lúc này, nhìn đứa con trai nước mắt đầm đìa, ánh mắt sợ hãi cùng áy náy, ông bố từ từ lại gần khiến con trai phát run lên. Ông ôm đứa con trai nhỏ vào lòng, mắt đỏ hoe nói: “Cảm ơn con trai đã giúp ta rửa xe, ta yêu con, còn yêu hơn cả chiếc xe này!”.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-50-dieu-quan-trong-nhat-trong-doi-nguoi-phu-nu.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Jul 2016 03:16:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện tình yêu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=51351</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết nhé</strong></p>
<h2>Người thợ Mỏ</h2>
<p>Cô ấy 30 tuổi, người xinh đẹp, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gái đần độn, sau đó nữa thì, năm cô 29 tuổi, chồng cô mất. Về sau, cô đã quyết định tái giá, cô gả cho một người đàn ông lớn hơn cô 15 tuổi.</p>
<p>Cô không chịu nổi khổ, huống hồ còn phải dẫn theo cô con gái đần độn. Điều quan trọng là, ông ấy là một người thợ mỏ, thu nhập bao nhiêu thì không nói, chỉ là nếu như xảy ra tai nạn, thông thường nạn nhân sẽ được bồi thường bảy, tám trăm triệu.</p>
<p>Cô đã nghèo khổ đến sợ rồi, nếu không, tại sao xinh đẹp như vậy lại muốn gả cho một người có chút tật ở chân cơ chứ. Ông ấy vừa già vừa khó coi, miệng méo mắt lệch…</p>
<p>Ông ấy cũng biết rằng bản thân mình không xứng, nhưng vẫn cảm thấy giống như có được báu vật vậy…<br />
Số tiền ông kiếm được, toàn bộ đều đưa hết cho cô, nhưng mỗi tháng cũng chỉ khoảng 3 triệu, trừ đi các khoản chi dùng cho cơm ăn áo mặc thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.</p>
<p>Cô thật sự không can tâm, cô con gái ngốc của cô sau này còn phải dùng đến tiền nữa, bản thân không muốn sống với ông cả đời như vậy. Khai thác khoáng sản, đâu đâu cũng dễ xảy ra tai nạn như vậy, tại sao ông ấy lại không gặp phải nhỉ?</p>
<p>Điều cô nghĩ đến chính là vài trăm triệu đó, nếu như ông ấy chết rồi, cô sẽ ôm tiền bỏ đi. Đây là một suy nghĩ ác độc, nhưng lại là điều chân thật nhất…</p>
<p>Cô mua quần áo phấn son tô điểm cho chính mình, liếc mắt đưa tình với người hàng xóm…</p>
<p>Có người nói cho ông hay rằng: <em><strong>“Hãy nhìn vợ ông kìa, lấy tiền của ông chưng diện rồi gian díu với người đàn ông khác!”.</strong></em></p>
<p>Ông chỉ cười: <strong><em>“Cô ấy ở nhà cô đơn buồn chán, ăn diện một chút thì có sao đâu”.</em></strong> Thật ra, trái tim ông đang đau nhói, ông không muốn thấy cô phóng đãng như vậy.</p>
<h2>Tình yêu không giới hạn</h2>
<p>Cô nói muốn ăn quýt, ông liền đi ra tận thị trấn mua, nhưng lúc đi không có nói với cô trước. Cũng ngay lúc đó, tại hầm mỏ xảy ra tai nạn, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là, lần này tốt rồi, tiền đã đến tay rồi!</p>
<p>Bao nhiêu thi thể được khiêng ra, cô nhìn xem từng người từng người một, nhưng không có nhìn thấy ông, trong lòng không khỏi thất vọng cùng cực.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51352 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg" alt=" " width="640" height="424" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy ông ấy tay ôm theo giỏ quýt đi đến trước mặt cô, ngây thơ giống như một đứa trẻ.</p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Cho em này. Anh đi ra thị trấn mua quýt cho em, vậy nên đã thay ca với người khác!”.</strong></em></p>
<p>Cô khóc òa lên, không phải xúc động vì thấy ông bình an, mà là bởi hy vọng tan vỡ.</p>
<p>Ông khuyên rằng: “<em><strong>Anh không sao, em đừng sợ”</strong></em>. Ông tưởng rằng cô đang sợ hãi lo lắng cho mình.</p>
<p>Khi ăn trái quýt, trong lòng cô cảm thấy bản thân mình thật không ra gì.</p>
<p>Ông yêu cô, cũng yêu thương cô con gái ngốc này…</p>
<p>Một thời gian sau, ông len lén chạy lên núi trồng cây, mỗi tháng trồng được khoảng bốn năm chục cây. Có người hỏi ông trồng cây để làm gì? Ông cười trả lời rằng: “Trồng cho hai mẹ con họ, sau này khi tôi chết rồi, thì số cây này cũng đã lớn, có thể nuôi sống hai mẹ con họ”.</p>
<p>Lời này đã đồn đến tai cô, trong lòng cô không khỏi chua xót, suýt chút nữa là rơi nước mắt.</p>
<p>Về sau, cô bị nhiễm phong hàn, ông ấy đã không quản ngày đêm chăm sóc cho cô. Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện người chồng đang ôm chân của mình. Cô hỏi:<strong><em> “Anh ôm chân em làm gì vậy?”.</em></strong></p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Chỉ cần em tỉnh dậy, anh sẽ biết được, nếu như em phải đi vệ sinh sẽ có người dìu em”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật sự đã khóc, nghẹn ngào nói: “<em><strong>Anh đúng là ngốc mà”.</strong></em></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51353 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Sau khi bệnh khỏi rồi, cô khuyên ông rằng:<em><strong> “Anh đừng có đi làm ở khu mỏ nữa được không? Chỗ đó lúc nào cũng có tai nạn rình rập, hôm trước lại chết mấy người nữa, em thật sự rất sợ”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật lòng, bởi vì cô đã nghĩ thông suốt rồi, con người là quan trọng nhất, người không còn nữa, thì cái gì cũng đều không có nữa.</p>
<p>Sau đó, cô nghiêm túc hẳn, không có đi đây đi đó nữa, cũng không còn trang điểm quyến rũ nữa. Cô mở một tiệm tạp hóa nhỏ, hàng ngày đứng tựa cửa chờ ông trở về.</p>
<h2>Tình yêu vô điều kiện của Người Chồng</h2>
<p>Không lâu sau đó, ông đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới làm việc được một lúc, mồ hôi đã đầm đìa, thế là ông lén uống thuốc giảm đau, mỗi lần uống là năm sáu viên, nhưng vùng ngực vẫn cứ đau.</p>
<p>Ông lén đi ra thị trấn khám thử. Bác sĩ nói, ung thư gan thời kỳ cuối, nhiều nhất chỉ sống được hơn ba tháng nữa, muốn ăn gì thì hãy cứ ăn, đừng có làm khổ bản thân mình.</p>
<p>Đi ra chợ, ông đã tiêu xài hết toàn bộ số tiền mang theo, ông đã mua rất nhiều đồ, quần áo mới cho cô, áo khoác hoa cho con gái, son phấn nước hoa, nhưng lại không có mua một món gì cho bản thân mình.<br />
Buổi sáng hôm sau, ông nói ông tính đến khu mỏ làm việc.</p>
<p>Cô nói: <em><strong>“Đừng đi, chỗ đó rất nguy hiểm, dễ xảy ra chuyện, đừng có đi, dứt khoát đừng có đi!”.</strong></em></p>
<p>Ông cười hì hì, cuối cùng vẫn đi. Ông nói với ông chủ rằng: <em><strong>“Hãy sắp xếp cho tôi phần công việc khó nhất, có mệt tôi cũng không sợ”.</strong></em> Ông chủ đương nhiên đồng ý, bèn cử ông xuống hầm mỏ sâu nhất. Khi cơn đau kéo đến, ở trong bóng tối ông thầm gọi tên cô.</p>
<p>Đi làm được ngày thứ ba, dưới hầm bắt đầu ngập nước, ông vốn dĩ là có cơ hội chạy thoát được, nhưng ông nghĩ, có được tiền rồi, cô và con gái cả đời cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa. Thế là, ông không có chạy, cũng không kêu cứu.</p>
<p>Sau khi hay tin, cô đầu tóc cũng không chải mà chạy đến nơi, dùng tay gắng sức đào bới ngoài cửa mỏ, hai tay đều đã chảy máu. Nhìn thấy thi thể của ông, cô gọi tên của ông, khóc lóc kêu gào thảm thiết rằng: <em><strong>“Em không muốn! Em không muốn! Anh đừng bỏ em, đừng bỏ em, làm ơn đừng bỏ lại em mà!”.</strong></em></p>
<p>Từ trong túi áo của ông rơi ra một mẩu giấy chẩn đoán của bệnh viện, lúc này cô mới hiểu rằng, người đàn ông này đã dùng sinh mệnh của mình để yêu thương cô một lần cuối cùng.</p>
<p>Phụ nữ cần được yêu thương, vậy nên tình thương của người chồng mới là niềm ao ước lớn nhất của người phụ nữ.</p>
<p>Tiền bạc, địa vị…</p>
<p>Chung quy điều mà người phụ nữ muốn nhất chẳng qua chỉ là tình yêu và sự che chở của người đàn ông.</p>
<p>Người đàn ông cần được thấu hiểu, vậy nên sự thấu hiểu của người vợ mới là niềm an ủi lớn nhất của người đàn ông.</p>
<p>Vẻ đẹp, khao khát …</p>
<p>Điều mà người đàn ông mong muốn sau cùng chỉ là sự dịu dàng và bầu bạn quan tâm của người phụ nữ.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đời &#8220;vứt đi&#8221;, nếu bạn mãi dõi theo người khác mà đánh mất mình</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/doi-vut-di-neu-ban-mai-doi-theo-nguoi-khac-ma-danh-mat-minh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 03:15:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học hay]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[đánh mất chính mình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50910</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc đời mỗi người không giống nhau, đừng lấy người khác để làm thước đo cho mình, cả đời tính toán ganh đua, cuối cùng quên mất bản thân mình là ai, vì điều gì mà tồn tại, mà phấn đấu… &#160; Có hai thanh niên trẻ tuổi sau khi tốt]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến! Cuộc đời mỗi người không giống nhau, đừng lấy người khác để làm thước đo cho mình, cả đời tính toán ganh đua, cuối cùng quên mất bản thân mình là ai, vì điều gì mà tồn tại, mà phấn đấu…</h3>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có hai thanh niên trẻ tuổi sau khi tốt nghiệp rủ nhau cùng đến thành phố lập nghiệp. A rất nhanh chóng kinh doanh thành công, được thăng chức thành giám đốc ngành, còn B thành tích kém vẫn chỉ là một nhân viên nghiệp vụ bình thường, đồng thời là nhân viên cấp dưới của A.</p>
<p>Tâm lý của B không cân bằng, không thoải mái nên B quyết định đến chùa tìm gặp nhà sư xin thần linh giúp đỡ. Nhà sư nói: “Qua 3 năm hãy quay lại đây”.</p>
<p>Ba năm sau, B rầu rĩ quay lại nói: “A bây giờ đã trở thành tổng giám đốc rồi”.</p>
<p>Nhà sư nói: “Vậy hãy đợi tiếp 3 năm nữa”.</p>
<p>Ba năm lại thấm thoắt trôi qua, B quay lại chùa tìm nhà sư, thất vọng nói: “A giờ đã tự mình có cơ ngơi, trở thành ông chủ rồi”.</p>
<p>Nhà sư nói: “Ta từ một hòa thượng bình thường tu thành phương trượng, chúng ta đều là bản thân mình, còn cậu là ai? Chúng ta đều sống vì bản thân, hoàn thành mọi trách nhiệm của bản thân, còn cậu cậu đang làm gì? Cậu sống đau khổ vì A, giám sát cậu ta, thứ cậu mất không phải là chức vị, tiền bạc, sĩ diện mà cậu đang đánh mất chính mình”.</p>
<p>Một năm sau, B lại tới với điệu bộ cười trên nỗi đau kẻ khác, B nói: “Sư thầy xem, A phá sản vào tù rồi”.<br />
Sư thầy thở dài, bất lực nói: “Vào tù, phá sản nhưng cậu ta vẫn là chính mình. Nhưng con người cậu thật đáng thương làm sao, cậu không phải là bản thân cậu”.</p>
<p><img title="Đời &quot;vứt đi&quot;, nếu bạn mãi dõi theo người khác mà đánh mất mình Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50911 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1.jpg" alt=" " width="634" height="396" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1.jpg 634w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-300x187.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-140x87.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-350x219.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-36x22.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 634px) 100vw, 634px" /></p>
<p>Mười năm sau, A ở trong tù viết một cuốn sách chấn động, trở thành cuốn sách bán chạy nhất. A được giảm hình, ra tù trước thời hạn. Sau khi ra tù, đi đâu cậu cũng gặp phóng viên nhà báo, ký sách và trở thành người nổi tiếng. A còn lên sóng truyền hình cùng nhà sư đàm đạo bàn luận về đạo lý làm người, cảm hóa vạn người.</p>
<p>B xem tivi trong chính căn phòng cậu đi thuê, tay còn lật lật mấy trang sách của A, tâm trạng vô cùng thê thảm.</p>
<p>Cậu gửi tin nhắn cho nhà sư: “Tôi tin số mệnh, A ngồi tù mà cũng có thể kiếm ra tiền thành người nổi tiếng”.</p>
<p>Nhà sư trả lời: “Thật đáng thương làm sao, cậu vẫn chưa tìm thấy chính mình”.</p>
<p>Cứ như vậy, B đã đánh mất bản thân cho đến cuối đời.</p>
<p>Bạn nhìn thấy người khác cả đời thuận buồm xuôi gió, trong lòng mình liệu có ganh tỵ? Nhìn thấy người khác thất vọng buồn rầu, liệu trong lòng bạn thấy hả hê? Thực ra cái tốt, cái xấu của người khác đều chẳng liên quan gì đến bạn hết. Cái bạn cần làm chính là sống cho tốt bản thân mình.</p>
<p>Người có trí tuệ thực sự, trên con đường lập nghiệp sẽ không ngừng tự hoàn thiện bản thân, đối chiếu với người khác để cân bằng bản thân mình, kiên trì cả chặng đường dài mới có thể tự mình thực hiện được ước mơ.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-49-ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Jul 2016 02:04:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình người]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50588</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi. Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi.</h2>
<p>Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh và ám hơi nước này. Cả đất, cả trời bị màn mưa mỏng tanh như khói sương mù bó chặt lấy. U ám, tẻ nhạt và bạc phếch. Cái thời tiết ấy dễ làm con người ta quên đi nhiều thứ hoặc một vài thứ, hữu hình hoặc vô hình.</p>
<p>Chợ, đông người và tấp nập. Ồn ào, xô bồ, cạnh tranh và bon chen.</p>
<p>Góc chợ, một ông già mù ngồi bó gối. Đôi mắt đục hướng ra xa xăm vô định. Trước mặt ông là cái nón lá đã rách tả tơi, ẩm ướt nước mưa. Ông có lẽ đã ngồi đó lâu lắm. Khuôn mặt khắc khổ không che lấp đi vẻ nhân từ.</p>
<p>Những nếp nhăn của tuổi già xô đẩy nhau như cho người ta thấy ông đã từng qua đủ những sóng gió thời ông trai trẻ. Lớp áo mỏng phía ngoài thấm nước mưa phùn đã chuyển từ nâu bạc sang màu đậm.<br />
Chợ đông người. Người ta vẫn lướt qua vội vã.</p>
<p>Có một cô gái trẻ vẻ sang trọng, thời trang, ngồi trên xe máy dừng ngay trước mặt ông cụ mua hàng ngay gần đó. Liếc ông một cái, lẩm bẩm: “Ngày nào đi chợ cũng thấy ngồi. Có tay có chân chứ có què quặt đâu mà phải sờ lần ăn xin như thế?”</p>
<p>Mua xong, cô lên xe rồ ga đi, vài vệt nước từ chiếc xe bắn ra đập vào nón của ông. Ông khẽ đưa đôi mắt đục mờ theo hướng xe cô gái, chỉ biết im lặng…</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50589 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg" alt=" " width="697" height="465" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg 697w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 697px) 100vw, 697px" /><br />
Chợ bắt đầu vãn người. Mấy người phụ nữ đi bán mớ rau, con cá hết hàng sớm ngang qua chỗ ông đều không ngại lấy trong túi ra dăm ba ngàn lẻ, bỏ vào chiếc nón ướt. Ông không quên gật đầu nói tiếng cám ơn khe khẽ cho những người tốt bụng. Người mù, họ có thính giác tuyệt vời như thế đấy!</p>
<p>Chợt, một cậu thanh niên ngang qua. Đã đi lướt qua rồi nhưng cậu lại quay trở lại, móc trong túi tờ hai ngàn lẻ đã cũ nhàu, vo viên ném bịch vào giữa nón. Ông cụ khẽ lắng tai nghe. Như mọi lần ông nói: “Cám ơn đã thương tình!”.</p>
<p>Có hai mẹ con đi chợ về ngang qua. Đứa bé đội cái mũ màu hồng nhỏ nhỏ, nắm tay mẹ bước từng bước chậm vì sợ đường trơn, trên tay nó giữ khư khư cái bánh mì được bọc trong mấy lần giấy bóng.</p>
<p>Dừng lại trước mặt ông già mù, đứa bé kéo tay mẹ nó nói khẽ gì đó. Mẹ nó cười, đưa cho nó tờ năm ngàn trong ví. Nó đi tới cái nón của ông, lấy hai tay đặt cẩn thận tờ tiền vào trong nón, không quên nhặt mấy đồng tiền lẻ người ta vất vô ý gần bay ra phía ngoài vào.</p>
<p>“Cháu gửi ông ạ!”</p>
<p>“Ông xin…”, ông khẽ nói run run, đôi bàn tay đưa ra chạm vào vành nón đã rách nát.</p>
<p>Đứa trẻ quay lại, đi ra chỗ mẹ nó đứng. Nhưng bất chợt nó quay lại chỗ ông già mù. Nó khẽ đặt cái bánh mì vào tay ông rồi cười hồn nhiên:</p>
<p>“Cháu nhường ông nhé. Ông ăn luôn đi không nguội mất!”</p>
<p>Ông già cầm cái bánh mì của đứa trẻ, đôi mắt đục chợt ngân ngấn nước. Mẹ đứa bé đứng ngoài mỉm cười, vẫy tay gọi nó, hai mẹ con chào ông rồi trở về nhà.</p>
<p>Mưa nặng hạt thêm, ông già cầm chiếc bánh mì nóng trên tay mặc cho những hạt nước rơi vào chiếc nón ngay phía trước…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-47-moi-su-tren-doi-tot-hay-xau-deu-cai-tam-minh-quyet-dinh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 20 Jun 2016 01:57:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tốt xấu]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49905</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Ngay trong những câu chuyện rất đời thường, chúng ta cũng có thể thấy mọi sự trên đời “tốt – xấu” chẳng rạch ròi. Cùng một sự việc, đối với người này là tốt, nhưng người khác lại cho là xấu. Vậy nên có thể nói rằng, vui hay buồn, sướng hay]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: left;">Anh chị thân mến! Ngay trong những câu chuyện rất đời thường, chúng ta cũng có thể thấy mọi sự trên đời “tốt – xấu” chẳng rạch ròi. Cùng một sự việc, đối với người này là tốt, nhưng người khác lại cho là xấu. Vậy nên có thể nói rằng, vui hay buồn, sướng hay khổ, tất cả đều chỉ phụ thuộc vào một niệm của cái tâm này.</h2>
<p style="text-align: center;">
<img title="Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-49906" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1.jpg" alt=" " width="598" height="378" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1.jpg 598w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-300x190.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-140x88.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-350x221.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-1-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 598px) 100vw, 598px" /><br />
<em>Vui hay buồn, sướng hay khổ trên đời đều do cái tâm của mình sinh ra</em></p>
<p style="text-align: left;">Bạn có biết rằng mọi việc, mọi hoàn cảnh tốt xấu đều do tâm sinh? Phật gia có câu: “Tốt xấu xuất từ 1 niệm”. Con người kể từ khi nhận thức được mọi việc, sẽ có khái niệm “tốt” và “xấu”. Họ dựa trên cảm tính để đánh giá mọi thứ theo hai khái niệm này. Tuy nhiên vấn đề nằm ở chỗ chúng ta dựa vào đâu để đánh giá một sự việc là tốt hay xấu?</p>
<p>Cuộc sống là muôn hình muôn vẻ, có cái nhìn ngoài tưởng là tốt, có hoàn cảnh trông khá thoải mái bình an, nhưng trên thực tế chưa chắc đã hoàn hảo. Hoặc có những tình huống bạn cho rằng xấu và “kém may mắn”, nhưng nếu nhìn sâu hơn, biết đâu bạn lại thấy chưa hẳn đã vậy.</p>
<p>Mọi đánh giá và nhận xét đều phụ thuộc và cái tôi chủ quan trong tâm bạn, nhưng hãy thử nhìn rộng và sâu hơn một chút, bạn sẽ thấy rằng, nhiều khi tốt và xấu khó mà phân biệt.</p>
<p>Dưới đây là những tình huống rất đời thường giúp bạn hiểu được phần nào lý lẽ trên, và biết đâu lại khiến bạn cảm thấy lạc quan, tự tin hơn trong mọi hoàn cảnh mà ban đầu bạn cho là “xấu”.</p>
<p style="text-align: center;">
<img title="Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49907 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2.jpg" alt=" " width="640" height="432" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-300x203.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-620x420.jpg 620w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-140x95.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-350x236.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-2-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
<em>Hãy luôn lạc quan và nhìn vào khía cạnh tốt của mọi việc, bạn sẽ thấy mình làm đúng</em></p>
<p>Một hướng dẫn viên du lịch đang tác nghiệp thì nghe khách phàn nàn: “Con đường phía trước thật xấu, lắm ổ gà, làm sao mà đi nổi đây?”.</p>
<p>Rồi khách đua nhau cùng phàn nàn và không muốn bước tiếp. Thấy vậy, hướng dẫn viên vẫn mỉm cười và nói rằng: “Thưa quý vị, con đường phía trước chính là đại lộ nổi tiếng chỉ dành cho các vị vua chúa và quý tộc ngày xưa, ai bước đi trên đó thì sẽ trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời mà chỉ hoàng tộc mới có được thôi ạ”.</p>
<p>Nghe thấy vậy du khách lập tức dừng phàn nàn, hăm hở bước nhanh tới con đường vừa bị chê trước đó, họ thậm chí còn chụp ảnh và đăng trên mạng xã hội để khoe về di tích lịch sử ấn tượng này.</p>
<p>Một vận động viên thua trong trận đấu, cảm thấy nản lòng, xấu hổ và nhụt chí. Mấy tháng sau người này giải nghệ vì mất hết niềm tin vào bản thân, coi như gặp vận rủi.</p>
<p>Tuy nhiên có một vận động viên khác cũng thua cuộc, nhưng anh không hề nản lòng. Trong lúc thi đấu anh biết được điểm mạnh và điểm yếu của đối thủ. Về nhà anh quyết tâm rèn luyện để có thể bắt được điểm yếu đó và chế ngự điểm mạnh. Lần tới, anh đã thắng cuộc và đem lại vinh quang cho bản thân cũng như người nhà.</p>
<p>Một người đàn ông đi lạc đường do không lắp thiết bị định vị trong xe hơi. Sau đó anh đã hỏi một vài người chỉ đường cho mình để thoát khỏi cái “mê cung” này. Mất hơn một tiếng anh mới đến đúng điểm mình cần tới. Tuy nhiên anh lại không hề bực dọc hay phàn nàn vì tiếc tiền xăng, tiếc thời gian. Anh cảm thấy hài lòng vì mình vừa khám phá ra một tuyến đường mới, phát hiện thêm điểm thú vị và gặp được những người thân thiện, tốt bụng.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 47: Mọi sự trên đời, “tốt” hay “xấu” đều do cái tâm mình quyết định Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49908 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3.jpg" alt=" " width="570" height="357" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3.jpg 570w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-300x188.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-140x88.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-350x219.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/chuyen-tot-xau-tren-doi-3-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 570px) 100vw, 570px" /><br />
Trên sa mạc hoang vu dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, có hai lữ khách ở đó. Họ chỉ còn mỗi người nửa bình nước để vượt qua đoạn đường dài đầy khó khăn ở trước mắt.</p>
<p>Một người than thở trong thất vọng: “Chúng ta chỉ còn chừng này nước, mà phía trước là đâu chẳng biết, chắc sắp chết rồi”. Và cứ như thế người này buồn bã, chán nản, cuối cùng thực sự bỏ cuộc mà bị chôn vùi trong sa mạc.</p>
<p>Người còn lại cảm thấy vẫn còn may mắn vì còn tận nửa bình nước, anh cho rằng đó đã là tốt lắm rồi, và quyết tâm đi về phía trước để tận dụng cơ may này. Cuối cùng anh đã thoát khỏi sa mạc nóng bỏng, nhờ sự lạc quan trong khó khăn mà không phải ai cũng có được.</p>
<p>Như vậy tốt xấu quả thật do tâm sinh. Mọi việc, mọi hoàn cảnh xảy ra với mỗi con người thực chất không hẳn là tốt hay xấu, nó phụ thuộc vào cách nghĩ của họ.</p>
<p>Nếu bạn luôn suy nghĩ theo hướng lạc quan thì hoàn cảnh sẽ bớt khó khăn hơn. Tuy nhiên với đôi chút chưa vừa ý, bạn đã vội nản lòng, bi quan thì chắc chắn khó khăn sẽ càng chồng chất.</p>
<p>Mọi thứ đều có hai mặt, tốt và xấu, chỉ cần chúng ta luôn nhìn vào mặt tốt đẹp, chúng ta sẽ thấy được rằng cuộc sống này luôn chứa đựng những điều tuyệt vời, cho dù đó không hẳn là ánh nắng rực rỡ hay tiếng chim hót líu lo mỗi sáng.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 46: Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-46-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 07 Jun 2016 02:31:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn hay]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49466</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy bất công, cho đi quá nhiều mà nhận lại chẳng bao nhiêu. Thực ra không phải, có một thứ mà ta đã nhận được còn đáng giá hơn thế, đó là niềm vui vô hình không thể nào chạm được. Một hôm, một sinh]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy bất công, cho đi quá nhiều mà nhận lại chẳng bao nhiêu. Thực ra không phải, có một thứ mà ta đã nhận được còn đáng giá hơn thế, đó là niềm vui vô hình không thể nào chạm được.</h2>
<figure id="attachment_49467" aria-describedby="caption-attachment-49467" style="width: 640px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 46: Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-49467 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><figcaption id="caption-attachment-49467" class="wp-caption-text">Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học trò.</p>
<p>Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.</p>
<p>Cậu sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy trò mình cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta khi không tìm thấy đôi giày thế nào nhé!”.</p>
<p>Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc, mua vui cho bản thân. Em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao”.</p>
<p>Cậu sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 46: Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49468 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2.jpg" alt=" " width="640" height="442" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-300x207.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-140x97.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-350x242.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-24x17.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-36x25.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/cau-chuyen-hang-tuan-cho-di-con-hanh-phuc-hon-nhan-ve-2-48x33.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></p>
<p>Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền.</p>
<p>Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai.</p>
<p>Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày.</p>
<p>Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.</p>
<p>Cậu sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?”.</p>
<p>Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: ‘Cho đi còn hạnh phúc hơn nhận về&#8217;”.</p>
<p style="text-align: right;">
<strong><em>Thu Hương Sưu tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quy luật của xe rác</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/quy-luat-cua-xe-rac.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Jun 2016 01:34:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học từ câu chuyện]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49451</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên người khác. Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Anh chị thân mến. Nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên người khác.</p>
<p>Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc!</p>
<p>Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế. Thế nên tôi hỏi &#8220;Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!&#8221;<br />
Bấy giờ anh lái taxi dạy tôi bài học này, tôi gọi nó là: &#8220;Quy luật của xe rác&#8221;</p>
<p><img title="Quy luật của xe rác Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49452 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac.jpg" alt=" " width="450" height="300" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/quy-luat-cua-xe-rac-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></p>
<p>Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. Đừng mang nó vào mình. Chỉ cần mỉm cười, vẫy chào, chúc điều tốt lành rồi ta cứ đi tiếp. Đừng thèm lấy rác đó rồi mang rải cho người khác nơi làm việc, nơi dọc đường hay mang về nhà. Người thành đạt quyết không để cho mấy xe chở rác làm hỏng ngày của mình.</p>
<p>Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên&#8230; Hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ. Cuộc sống này ta tạo nên nó chỉ mười phần trăm còn chín mươi phần trăm là tùy thuộc cách ta tiếp nhận nó!</p>
<p>Chúc một ngày không có rác!</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 45 &#8211; Cổ tích sự ra đời của mẹ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/co-tich-su-ra-doi-cua.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 01 Jun 2016 03:47:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[cổ tích về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện cổ tích]]></category>
		<category><![CDATA[truyện hay về mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49429</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Chắc hẳn anh chị đã đọc rất nhiều câu chuyện cổ tích về thế giới bao la ngoài kia, nhưng có mấy ai biết mẹ đã được ông trời tạo nên như thế nào. Làm thế nào mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Chắc hẳn anh chị đã đọc rất nhiều câu chuyện cổ tích về thế giới bao la ngoài kia, nhưng có mấy ai biết mẹ đã được ông trời tạo nên như thế nào. Làm thế nào mẹ có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc.</h2>
<p>Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:</p>
<p>&#8211; Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?</p>
<p>Ông Trời đáp:</p>
<p>&#8211; Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và cực kỳ bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.</p>
<p>Vị thần nọ ngạc nhiên:</p>
<p>&#8211; Sáu đôi tay? Không thể tin được!</p>
<p>Ông Trời đáp lại:</p>
<p>&#8211; Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.</p>
<p>&#8211; Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây &#8211; vị thần nói.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 45 - Cổ tích sự ra đời của mẹ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49431 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1.jpg" alt=" " width="420" height="421" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1.jpg 420w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-150x150.jpg 150w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-300x300.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-140x140.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-168x168.jpg 168w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-350x350.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-100x100.jpg 100w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-250x250.jpg 250w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-32x32.jpg 32w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-24x24.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-36x36.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/06/co-tich-ve-su-ra-doi-cua-me-1-48x48.jpg 48w" sizes="(max-width: 420px) 100vw, 420px" /></p>
<p>Ông Trời gật đầu thở dài:</p>
<p>&#8211; Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra.</p>
<p>Vị thần nọ sờ vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:</p>
<p>&#8211; Tại sao nó lại mềm mại đến thế?</p>
<p>Ông Trời đáp: &#8220;Vậy là ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.&#8221;<br />
Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.</p>
<p>&#8211; Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rớt cái gì ở đây.</p>
<p>&#8211; Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy &#8211; ông Trời thở dài.</p>
<p>&#8211; Nước mắt để làm gì, thưa ngài &#8211; vị thần hỏi.</p>
<p>&#8211; Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào những thứ mà người mẹ nào cũng sẽ trải qua.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đời có lúc tựa như canh bạc, ước chế được nóng giận mới có thể thành công</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-thanh-cong.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 30 May 2016 02:13:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[đọc và suy nghĩ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49352</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Mỗi sự lựa chọn của cuộc đời đôi khi cũng tựa như là một canh bạc, mỗi ngã rẽ cuộc đời đều là sự lựa chọn, chọn đúng thì thắng, chọn sai thì thua. Tâm thái con người cũng vậy, tĩnh tâm mới làm được chuyện lớn, nóng giận chỉ chuốc lấy ưu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Mỗi sự lựa chọn của cuộc đời đôi khi cũng tựa như là một canh bạc, mỗi ngã rẽ cuộc đời đều là sự lựa chọn, chọn đúng thì thắng, chọn sai thì thua. Tâm thái con người cũng vậy, tĩnh tâm mới làm được chuyện lớn, nóng giận chỉ chuốc lấy ưu phiền.</h2>
<p>Tâm thái không tốt, nói thẳng ra chính là tâm quá nhỏ. Chữ “thái” trong chữ “tâm thái”, bóc tách ra mà nói chính là tâm đại (lớn) một chút. Nếu tâm mỗi ngày lớn một chút, tâm thái lẽ nào còn nhỏ được chăng.</p>
<p>Vậy nên căn bản…</p>
<p>Bạn tức giận, là bởi vì bản thân chưa đủ đại độ;</p>
<p>Bạn uất ức buồn phiền, là vì bản thân chưa đủ cởi mở, khoáng đạt;</p>
<p>Bạn lo lắng phiền muộn, là bởi vì bản thân chưa đủ thong dong, bình tĩnh;</p>
<p>Bạn đau thương, là vì bản thân chưa đủ kiên cường;</p>
<p>Bạn buồn rầu, là vì bản thân chưa đủ ánh mặt trời;</p>
<p>Bạn đố kỵ, là bởi vì bản thân chưa đủ ưu tú……</p>
<p>Tất cả những lẽ ấy, căn nguyên gốc rễ của từng rắc rối, phiền não đều nằm ở ngay chính bên trong tự bản thân chính mỗi người. Cho nên, mỗi một lần xuất hiện phiền não, đều là một cơ hội để chúng ta hướng về tự thân, hướng nội quay vào trong tâm mình, tìm cho ra thiếu sót của chính mình và sửa đổi để trưởng thành hơn.</p>
<p>Mỗi sự lựa chọn của cuộc sống cũng tựa như một canh bạc, thắng hay thua cũng đều chính mình chịu. Cho dù bạn đặt cược nhiều hay ít, lớn hay nhỏ, các cơ hội để lựa chọn sẽ không quay trở lại. Người thua đau, thường có gỡ cũng giành không nổi chiến thắng. Vì thế cuộc sống chúng ta chỉ có thể chọn cách hướng tới miền sáng, đừng để đến khi phải đóng vai người thua đậm mới bò gượng dậy và trách đời méo mó.</p>
<p>Con người đôi khi chịu nhiều áp lực lớn từ mọi ngõ ngách, cuộc sống hiện đại thường thổi đến chúng ta những buồn bực, tức giận không tên, vì thế khi bạn giữ được tâm tình bình hòa và lắng đọng chính là bạn đã chừa lại cho chính mình và những người xung quanh một không gian yên lành.</p>
<p>Người trí không nóng giận, nhân đây cũng xin được tặng bạn 5 chữ để xua tan cảm xúc tiêu cực này, âu cũng là giúp bạn chọn lấy thành công và tìm được con đường ung dung tự tại mà bước đi.</p>
<figure id="attachment_49353" aria-describedby="caption-attachment-49353" style="width: 800px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Đời có lúc tựa như canh bạc, ước chế được nóng giận mới có thể thành công Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-49353 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong.jpg" alt=" " width="800" height="450" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-300x169.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-768x432.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-140x79.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-350x197.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-36x20.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/doi-co-luc-tua-nhu-canh-bac-uoc-che-duoc-nong-gian-moi-co-the-thanh-cong-48x27.jpg 48w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /><figcaption id="caption-attachment-49353" class="wp-caption-text">Đời là canh bạc, chọn trắng hay đen, hậu quả đều là do bạn tự mình gánh chịu. (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p><strong>1. Chữ “Tĩnh”</strong></p>
<p>Cần nói ít lại, lắng nghe nhiều lên. Bởi vì người ưa nói nhiều, chính là chiếm bớt một phần vẻ đẹp của sự yên tĩnh. Hơn nữa “ngôn đa tất thất”, nhiều lời tất sẽ có mất mát sai sót. Có câu “tam tư nhi hậu hành, tam tư nhi hậu ngôn”, có nghĩa là nghĩ ba lần hẵng làm, nghĩ ba lần hẵng nói.</p>
<p><strong>2. Chữ “Bình”</strong></p>
<p>Là bình thường, là đơn giản, là sự cân bằng. Chữ bình (平) có các góc cạnh như một bức tường vững chãi luôn ở đấy bảo vệ bạn, là để dành cho người khác dễ mở to miệng mà ngoạm, cắn được bạn từ phía ngoài, nhưng lại không thể đụng được đến tâm bạn bên trong, có cắn ngoạm cũng chỉ là các góc cạch từ phía bên tường như mài chiếc răng sâu, răng sữa lâu ngày đau nhức mà thôi. Bạn cứ tự nhiên chừa lại góc cho người đời cắn thoải mái còn tâm mình vẫn giữ được yên vẹn bình hằng.</p>
<p><strong>3. Chữ “Nhẫn”</strong></p>
<p>Đối diện với bất công, hãy bẻ cong và chặn ngược ngay những nỗi tức giận cùng cơn phẫn nộ, không cần tuyên chiến. Bởi để khí nóng giận ấy đến, một là chỉ thêm tổn hại thân thể, hai là khí nóng giận đến không giải quyết được vấn đề gì, chỉ càng làm phức tạp và rối ren thêm. Nhẫn, bình tĩnh mới có thể thu xếp mọi thứ ổn thỏa.</p>
<p>Một khi có khoan dung độ lượng thì hãy đi mà dung nhẫn những việc không thể cải biến, có dũng khí thì hãy đi mà cải biến những sự việc có thể cải biến, có trí tuệ và năng lực thì hãy đi phân biệt rõ ràng hai loại việc kể trên. Đó là đầy đủ ba tố chất của người thành công cần có.</p>
<p><strong>4. Chữ “Nhường”</strong></p>
<p>Việc thị phi, đúng sai, đã là đại thị đại phi thì không thể nhượng bộ bỏ qua, nhưng sự tình nhỏ bé, tranh thủ nghe ý kiến của người khác. Có thể tiếp thu ý kiến của người khác mà làm thì sẽ không cố giữ ý kiến của mình. Lùi một bước biển rộng trời trong. Hơn nữa nếu là làm theo ý kiến của người khác, thì dẫu khi có lỗi, cái trách nhiệm ấy cũng được sẻ chia.</p>
<p><strong>5. Chữ “Đạm”, xem nhẹ</strong></p>
<p>Tất cả đều xem nhẹ một chút. Đối với danh lợi, đối với tiền bạc, đối với tình cảm, không có một thứ gì mà không có nó chúng ta không sống nổi. Được mất cũng như là biện chứng đúng sai, bạn tổn thất ở phương diện này, thì sẽ được ở trên phương diện khác. Mất cái này được cái khác luôn là quy luật bù trừ, tâm bạn sẽ tự nhiên buông lỏng ra một chút, bạn càng có cơ hội để thử thưởng thức các tùy chọn khác. Càng xem nhẹ được, thì tâm càng bình tĩnh, càng có thể nhận thức và hiểu thấu được hạnh phúc bình phàm.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Người ăn xin một tay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-xin-mot-tay.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 May 2016 04:02:35 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49324</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Từ một người ăn xin cụt tay nay đây mai đó, nay người đàn ông trong câu chuyện đã trở thành chủ tịch một công ty lớn. Vì sao ông ta làm được điều kỳ diệu ấy? Đôi khi một hành động nhỏ có ý nghĩa lại làm thay đổi cả số phận của một con]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Từ một người ăn xin cụt tay nay đây mai đó, nay người đàn ông trong câu chuyện đã trở thành chủ tịch một công ty lớn. Vì sao ông ta làm được điều kỳ diệu ấy? Đôi khi một hành động nhỏ có ý nghĩa lại làm thay đổi cả số phận của một con người.</h2>
<p>Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng.</p>
<p>Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: &#8220;Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi&#8221;</p>
<p>Người ăn xin tức giận nói: &#8220;Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: &#8220;Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?&#8221;</p>
<p>Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.</p>
<p>Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.</p>
<p>Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.</p>
<p>Mẹ tôi cho người ăn xin 20 đô la. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: &#8220;Cảm ơn bà&#8221;</p>
<p><img title="Người ăn xin một tay Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49325 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay.jpg" alt=" " width="500" height="375" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-140x105.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-350x263.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-36x27.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-48x36.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình</p>
<p>Người ăn xin nói: &#8220;Tôi sẽ không quên bà.&#8221; Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.</p>
<p>Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.</p>
<p>Tôi không hiểu, hỏi mẹ: &#8220;Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả.&#8221;</p>
<p>Tôi nói: &#8220;Giờ thì không cần chuyển gạch nữa&#8221;.</p>
<p>Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: &#8220;Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ&#8221;.</p>
<p>Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.</p>
<p>Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.</p>
<p>Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: &#8220;Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty.&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Điều này chỉ liên can đến ông thôi!&#8221;</p>
<p>Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đình tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông.&#8221;</p>
<p>&#8220;Tại sao?&#8221;</p>
<p>&#8220;Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay.&#8221;</p>
<p>Chủ tịch kiên trì nói: &#8220;Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi.&#8221;</p>
<p>Mẹ mỉm cười và nói: &#8220;Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!&#8221;</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
