<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>truyện ngắn ý nghĩa - Chủ đề &#039;truyện ngắn ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan-y-nghia/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan-y-nghia</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 09:12:51 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>truyện ngắn ý nghĩa - Chủ đề &#039;truyện ngắn ý nghĩa&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan-y-nghia</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Câu chuyện tuần 55: Phiên tòa xét xử một vụ ăn trộm bánh mì ở New York năm 1935</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-55-phien-toa-xet-xu-mot-vu-trom-banh-mi-o-new-york-nam-1935.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Jan 2017 03:16:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=55232</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Hôm nay Thu Hương xin chia sẻ với anh chị một câu chuyện cảm động và có thật về phiên tòa xét xử một vụ trộm bánh mì tại Mỹ hơn 80 năm trước. Diễn biến của buổi xét xử không chỉ khiến Thu Hương bất ngờ mà còn cảm thấy]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến! Hôm nay Thu Hương xin chia sẻ với anh chị một <a href="http://blog.quatructuyen.com/category/qua-tang-cuoc-song" target="_blank">câu chuyện cảm động</a> và có thật về phiên tòa xét xử một vụ trộm bánh mì tại Mỹ hơn 80 năm trước. Diễn biến của buổi xét xử không chỉ khiến Thu Hương bất ngờ mà còn cảm thấy vô cùng thấm thía tình yêu thương, sự sẻ chia cần thiết giữa con người với con người.</strong></p>
<p>Vào giữa thời kỳ Đại suy thoái ở Mỹ (kéo dài từ năm 1929 tới nửa sau thập niên 30), tại một nơi nghèo nhất trong thành phố New York, có diễn ra vụ xét xử một phụ nữ ăn trộm bánh mì vì đói.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 55: Phiên tòa xét xử một vụ ăn trộm bánh mì ở New York năm 1935 Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="alignnone size-full wp-image-55233" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227687-8968-anh-1.jpg" alt=" " width="649" height="464" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227687-8968-anh-1.jpg 649w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2017/01/1485227687-8968-anh-1-300x214.jpg 300w" sizes="(max-width: 649px) 100vw, 649px" /></p>
<p>Một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, phiên tòa ban đêm đang được tiến hành tại một phường khó khăn nhất thuộc thành phố New York.</p>
<p>Một phụ nữ già và rách rưới được đưa đến, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là một sự xấu hổ.</p>
<p>Quan tòa hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”.</p>
<p>Người phụ nữ cúi đầu và lúng túng trả lời: “Đúng vậy! Thưa quan tòa, tôi thực sự đã ăn trộm bánh mì!”.</p>
<p>Quan tòa lại hỏi: “Động cơ ăn trộm bánh mì của bà là gì? Có phải vì đói khát không?”</p>
<p>“Đúng ạ!” Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn vị thẩm phán và nói: “Đúng là tôi đói. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh còn 2 đứa cháu nhỏ đang chết đói. Chúng đã mấy ngày hôm nay không được ăn rồi. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết đói được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”.</p>
<p>Nghe người phụ nữ nói xong, mọi người xung quanh bắt đầu lầm rầm những tiếng bàn tán. Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. “Đây là một vùng kém an ninh, thưa Ngài,” ông nói. “Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác”.</p>
<p>Vị thẩm phán thở dài, nhìn về phía người phụ nữ và nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng, chấp hành theo pháp luật. Bà có hai lựa chọn: nộp phạt 10 đô la hoặc chấp nhận bị giam 10 ngày”.</p>
<p>Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia cũng có mặt và ông chính là vị thẩm phán trong buổi tối hôm đó. Khi đọc tuyên án trên, ông đồng thời cũng đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền và thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn, “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent, đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng cho bị cáo”.</p>
<p>Ngày hôm sau, tờ báo thành phố New York đưa tin đã có 47,5 đô la được gửi đến cho người phụ nữ khốn khó kia. 50 cent trong đó là do người chủ cửa hàng tạp hóa đóng góp, ngoài ra còn có khoảng vài chục bị cáo khác đang chờ xét xử, và các cảnh sát có mặt khi đó, họ đều vinh hạnh được đóng góp 50 cent và đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt.</p>
<p>Về lý thuyết, một phụ nữ ăn trộm bánh mì bị phạt tiền đâu có quan hệ gì đến người khác? Vị Thị trưởng trả lời một cách minh bạch – đó là trả tiền cho sự lạnh lùng của chúng ta.</p>
<p>Ông nói: Giữa con người với con người không phải là không có mối quan hệ, con người đến thế gian này, với tư cách là một phần tử trong xã hội, là đã có khế ước (hợp đồng), tương tự như trong quan hệ lợi ích vật chất là có khế ước pháp lý, về giao lưu chia sẻ trong cuộc sống cũng có khế ước tinh thần. “Lương thiện” không phải chỉ là một loại phẩm chất đối lập với sự lạnh lùng, gian trá, tàn nhẫn và tư lợi, mà còn là một loại khế ước về tinh thần.</p>
<p>“Lương thiện (lòng tốt) là một loại ngôn ngữ phổ quát của thế giới, nó có thể khiến cho người mù cảm nhận được và người điếc nghe thấy được”. – Mark Twain</p>
<p>Trong cuộc đời, ai cũng có thể gặp phải cảnh nguy nan khốn khó, ai cũng có thể trở thành kẻ yếu, nếu như chúng ta không giúp đỡ người khác trong lúc nguy cấp, ai có thể đảm bảo rằng mình sẽ không phải “nuốt trái đắng một mình?”. Lòng người chỉ có hướng thiện mới có thể được ánh mặt trời chiếu rọi và “khế ước lương thiện” mới có thể tồn tại phổ biến trên thế giới này. Người hiểu được rằng phải quý trọng loại khế ước này chính là người cao quý. Người hiểu được rằng phải trả tiền cho sự thờ ơ là người sáng suốt. Xã hội đương thời quá lạnh lùng, nếu chúng ta không nhận thức ra và thay đổi, có lẽ chúng ta sẽ vì sự ích kỷ của mình mà phải trả giá thật nhiều!</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Nguồn: Internet</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 54: Món quà cuối đời mẹ để lại cho con, xem xong mọi người đều khóc…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-54-mon-qua-cuoi-doi-de-lai-cho-con-xem-xong-mo%cc%a3i-nguoi-deu-khoc.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 25 Oct 2016 09:10:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình mẫu tử]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=53369</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Trong cuộc đời con người, không có điều gì quan trọng hơn gia đình, vậy nên hãy dành thời gian cho những người yêu thương chúng ta, hãy trân quý mỗi một khoảnh khắc ở cùng nhau, nếu không sau này có hối ân hận cũng đã không còn kịp nữa…]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến! Trong cuộc đời con người, không có điều gì quan trọng hơn gia đình, vậy nên hãy dành thời gian cho những người yêu thương chúng ta, hãy trân quý mỗi một khoảnh khắc ở cùng nhau, nếu không sau này có hối ân hận cũng đã không còn kịp nữa…</strong></p>
<figure id="attachment_53371" aria-describedby="caption-attachment-53371" style="width: 980px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 54: Món quà cuối đời mẹ để lại cho con, xem xong mọi người đều khóc… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-53371 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1.jpg" alt=" " width="980" height="592" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1.jpg 980w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-300x181.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-768x464.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-800x483.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-350x211.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-24x14.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-36x22.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-cung-1-48x29.jpg 48w" sizes="(max-width: 980px) 100vw, 980px" /><figcaption id="caption-attachment-53371" class="wp-caption-text">Hãy trân quý những giây phút được ở bên người thân của mình, kẻo một ngày phải hối tiếc… (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p><strong>Câu chuyện đến từ một đôi vợ chồng đã kết hôn hơn 20 năm</strong></p>
<p>Trước khi kết hôn, tôi và vợ là một đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết. Sau khi kết hôn, phải đối diện với hai gia đình và những đổi thay, bất hòa trong cuộc sống mà cãi nhau không ngừng. Mãi cho đến khi con cái lớn rồi, vợ tôi dường như cũng đã nhẹ nhàng hơn, dần dần đã buông bỏ rất nhiều chuyện mà trước đây cô ấy cố chấp tới cùng.</p>
<p>Sau khi tan ca, tôi có thể cùng tụ họp với đồng nghiệp mãi đến lúc tối khuya mới về, ngày nghỉ có thể đi đánh gôn suốt cả ngày, đối với những chuyện quét dọn sắp xếp nhà cửa cũng không còn cãi vã như trước nữa.</p>
<p>Một ngày kia, vợ nói với tôi, mong tôi có thể mời một người phụ nữ khác ra ngoài ăn cơm, xem phim.</p>
<p>Cô ấy nói: “Em yêu anh, nhưng em biết có một người phụ nữ khác cũng rất yêu anh”.</p>
<p><strong>Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến, chính là mẹ tôi, một quả phụ…</strong></p>
<p>Con trai không ở bên cạnh, sau khi chồng qua đời thì sống cô độc một mình. Tôi cầm điện thoại lên, ấn số điện thoại quen thuộc đó.</p>
<p>Vừa nhấc máy lên, liền nghe thấy lời hỏi thăm lo lắng của bà: “Con thế nào rồi? Con vẫn tốt đấy chứ?”.</p>
<p>Bà ấy đã quen với việc tôi không chủ động liên lạc, cũng không chia sẻ chuyện vui với bà, vậy nên, khi chuông điện thoại reo lên, bà luôn lo lắng nghe phải tin xấu.</p>
<p>Tôi trả lời: “Không có gì đâu mẹ, con muốn hỏi mẹ Thứ Sáu này có rảnh hay không? Sau khi con tan ca sẽ đến đón mẹ, cũng nhau ăn bữa cơm tối, xem phim”.</p>
<p>Bà nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Ừm, vậy hẹn chắc như vậy nhé con!”.</p>
<p><strong>Đến ngày hẹn, mẹ lộ vẻ rất căng thẳng …</strong></p>
<p>Đến ngày thứ sáu, sau khi tan ca, khi tôi lái xe đến đón bà, thật sự có chút căng thẳng.</p>
<p>Khi tôi đến nhà bà, tôi chú ý thấy bà xem ra cũng thấy rất căng thẳng đối với cuộc hẹn lần này. Bà mặc một bộ đồ rất đẹp, nhưng lại khoác một chiếc áo khoác có phần lỗi thời, mái tóc thẳng đã được búi lên, tôi còn chưa đến, bà đã đứng chờ ở trước cổng nhà rồi.</p>
<p>Nhìn thấy tôi, bà nở nụ cười xán lạn, lúc ấy tôi bỗng cảm giác thấy bà giống hệt như một nữ thần tỏa ánh hào quang bốn phía.</p>
<p>Bà ngồi lên ghế lái phụ, loay hoay một hồi để thắt dây an toàn. Bà không giấu được vẻ vui mừng, nói: “Mẹ nói với mấy người bạn rằng sẽ có hẹn với con trai, họ đều rất ngạc nhiên, đều muốn biết được chi tiết”.</p>
<p>Tôi đã chọn một quán ăn gia đình, bình thường khi làm việc, chiêu đãi khách hàng đã đi qua không biết bao nhiêu nhà hàng Tây cao cấp, thỉnh thoảng đến quán ăn loại này cảm giác cũng rất ấm áp. Khi đi vào trong quán ăn, bà đã vịn tay tôi, giống như đi trên con đường ánh sao, ưu nhã nhưng lại không quen.</p>
<p><strong>Bình bình thản thản cùng với mẹ dùng xong bữa cơm</strong></p>
<p>Sau khi ngồi xuống, liền cầm thực đơn lên đọc, khi tôi ngẩng đầu lên hỏi bà muốn ăn gì, phát hiện bà đang ngồi đối diện nhìn tôi chăm chú, một nụ cười hiện lên trên gương mặt của bà.</p>
<p>Bà nói: “Nhớ ngày nào, mẹ là người đọc thực đơn lên cho con nghe”.</p>
<p>Tôi trả lời rằng: “Bây giờ mắt mẹ không được tốt, cần nghỉ ngơi, những việc này cứ để con làm được rồi”.</p>
<p>Trong suốt bữa ăn, chúng tôi trò chuyện rất thoải mái, không có chuyện gì đặc biệt cả. Còn về chuyện xem phim, thì cũng đã khá muộn rồi, vậy nên không có nhắc đến chuyện xem phim đó nữa.</p>
<p>Khi đưa bà về đến trước cửa nhà, bà nói: “Mẹ còn muốn có hẹn với con thêm một lần nữa, nhưng lần này, sẽ là mẹ đích thân mời con, mẹ muốn mời con ăn cơm tối, xem phim, được chứ?”</p>
<p>Tôi đã đồng ý.</p>
<figure id="attachment_53370" aria-describedby="caption-attachment-53370" style="width: 800px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Câu chuyện tuần 54: Món quà cuối đời mẹ để lại cho con, xem xong mọi người đều khóc… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-53370 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc.jpg" alt=" " width="800" height="510" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc.jpg 800w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-300x191.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-768x490.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-350x223.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-cuoi-doi-me-de-lai-cho-con-xem-xong-moi-nguoi-deu-khoc-48x31.jpg 48w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /><figcaption id="caption-attachment-53370" class="wp-caption-text">(Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p><strong>Trong tình yêu, có được sự cảm thông, có thể cùng nâng đỡ, trưởng thành, khiến cho gia đình hạnh phúc hơn</strong></p>
<p>Vừa mới về đến nhà, vợ hỏi tôi: “Cuộc hẹn của anh thế nào rồi?”.</p>
<p>Tôi nói: “Rất tốt. Nhưng sao em lại có đề nghị như vậy nhỉ?”.</p>
<p>Vợ tôi nói: “Trước khi kết hôn, em vẫn còn là một cô gái mong muốn có được tình yêu. Mỗi lần khi phải đối diện với cửa ải khó trong tình yêu, em lúc đó cho rằng bản thân cần phải ‘hiểu và bỏ qua’, trong tình cảm khó tránh khỏi sẽ có những chỗ không được như ý mình, vì tình yêu, em đã dùng sự cảm thông mà học cách lùi một bước.</p>
<p>Sau khi kết hôn, em bắt đầu hiểu và thông cảm cho những thói quen của anh, không kể là mâu thuẫn về lối sống, quan điểm xuất hiện trong hôn nhân. Vì gia đình này, em đã lấy sự thông cảm để thay đổi phong cách sống và giá trị quan của bản thân mình.</p>
<p>Sau khi có con cái rồi, em và anh có cách nuôi dạy con cái khác nhau, nhưng lần này, em biết rõ rằng chúng ta có cùng một mục tiêu, chính là cho con những điều tốt đẹp nhất, cho chúng một tương lai tươi sáng, điểm này không cần phải thông qua “thông cảm” mới có thể hiểu được. Cũng bởi vì đã có một điểm chung này, những xung đột sinh ra trong tình yêu và hôn nhân đều đã bị san bằng, chúng ta cùng yêu thương con cái, nuôi dạy con cái, chăm lo cho con cái.</p>
<p><strong>Có một nửa kia bên cạnh, nâng đỡ lẫn nhau, cùng nhau trải qua sóng gió, đối với một người phụ nữ mà nói đây là điều hạnh phúc nhất</strong></p>
<p>Em biết có một ngày các con sẽ rời xa em, em sẽ không thể tiếp tục nuôi dạy chúng được nữa, em biết có ngày các con không cần đến sự chăm sóc của mẹ chúng nữa. Và em rất hạnh phúc, nếu đến ngày đó, em vẫn còn có anh cùng đi trên một đoạn hành trình khác của đời người.</p>
<p>Nhưng trong sinh mệnh của mẹ chỉ có mỗi mình anh, chỉ còn lại mỗi mình anh. Một người phụ nữ đi qua tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con cái, điều mà họ cần thật sự không nhiều, sau mỗi một lần ‘cảm thông’, ngay cả năng lực mở miệng ‘đòi hỏi’ cũng đã không còn nữa rồi”.</p>
<p>Nghe xong những lời này của vợ, tôi gật gật đầu.</p>
<p>Từ trước đến nay, tôi đều rất quan tâm đến cuộc sống của mẹ, liệu bà có sống tốt hay không? Có thiếu thốn thứ gì hay không? Nhưng những điều vụn vặt trong cuộc sống đã khiến cho sự quan tâm của tôi đối với bà bị đặt ở phía sau, chính là giống như bộ phim không có xem đó, tuy rạp chiếu phim vẫn còn đang công chiếu, nhưng lúc đó đối với tôi mà nói thật sự đã quá muộn rồi.</p>
<p><strong>Mẹ đột ngột qua đời, con trai nhận được món quà sau cùng của mẹ…</strong></p>
<p>Mấy ngày sau, mẹ của tôi vì nhồi máu cơ tim mà qua đời. Sự tình xảy ra quá bất ngờ, tôi còn chưa kịp làm bất cứ chuyện gì cho bà ấy nữa.</p>
<p>Tại lễ tang, mẹ mặc bộ áo khoác đã mặc trong bữa cơm tối hôm đó, lúc này tôi mới biết, đó là món quà kỷ niệm ngày cưới sau cùng mà bố tôi tặng cho mẹ.</p>
<p>Sau đó, tôi nhận được một bức thư, bên trong có để một biên lai nhà hàng và một mẩu giấy. Bên trong có viết:</p>
<p><em>“Mẹ đã trả tiền trước rồi, mẹ đã đặt hai chỗ, một chỗ là cho con, một chỗ là cho vợ con. Con mãi mãi sẽ không bao giờ biết được, buổi tối hôm đó đối với mẹ, nó có ý nghĩa quan trọng như thế nào đâu, mong con cũng có thể dành thời gian tạo niềm vui bất ngờ cho vợ con giống như vậy.</em></p>
<p><em>Người mẹ mãi mãi yêu thương con”.</em></p>
<p><strong>Hãy dành thời gian cho những người yêu thương bạn, gia đình mãi mãi là cảng tránh gió của chúng ta!</strong></p>
<p>Chính ngay lúc này tôi mới biết được rằng sự quan trọng của câu “tôi yêu bạn” nếu được nói đúng lúc.</p>
<p>Hãy dành thời gian cho những người yêu thương bạn, bởi vì trong cuộc đời của con người, không có điều gì quan trọng hơn gia đình, hãy trân quý khoảng thời gian được ở cùng với gia đình, mãi mãi đừng nên nói “quá muộn rồi!”.</p>
<p><em>Người mẹ thật sự rất vĩ đại!</em></p>
<p><em>Hy sinh cho con cái không một chút oán trách hay ân hận.</em></p>
<p><em>Mãi cho đến thời khắc sau cùng…</em></p>
<p>Hãy chia sẻ câu chuyện cảm động này với người thân bạn bè, bạn nhé!</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Theo Tinhhoa</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bố dượng và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà”</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/ong-bo-duong-50-tuoi-va-cau-chuyen-tham-thia-ve-hai-chu-nguoi-nha.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 13 Sep 2016 01:34:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[người nhà]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=52577</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến, đọc xong câu chuyện này em mới thấy thấm thía hai chữ &#8220;người nhà&#8221;. Cha dượng, mẹ kế dù không phải máu mủ ruột rà, nhưng vẫn có thể là người thân. Ông ấy đã hơn 50 tuổi, lấy mẹ tôi cũng vì muốn tìm người bầu bạn lúc tuổi già. Ông]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Anh chị thân mến, đọc xong câu chuyện này em mới thấy thấm thía hai chữ &#8220;người nhà&#8221;. Cha dượng, mẹ kế dù không phải máu mủ ruột rà, nhưng vẫn có thể là người thân.</strong></p>
<p>Ông ấy đã hơn 50 tuổi, lấy mẹ tôi cũng vì muốn tìm người bầu bạn lúc tuổi già. Ông không có điểm gì nội trội ngoài khả năng nấu ăn và tấm lòng chân thật, nhưng khi tiếp xúc với ông, tôi mới thật sự hiểu ra hai chữ “người nhà”.</p>
<figure id="attachment_52580" aria-describedby="caption-attachment-52580" style="width: 600px" class="wp-caption aligncenter"><img title="Bố dượng và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà” Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="wp-image-52580 size-full" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2.jpg" alt=" " width="600" height="399" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-2-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><figcaption id="caption-attachment-52580" class="wp-caption-text">Ông bố dượng 50 tuổi và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà”. (Ảnh: Internet)</figcaption></figure>
<p>Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi</p>
<p>So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 tuổi đối với một nửa kia rất nhiều khi chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.</p>
<p>Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi vì ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, chẳng qua chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.</p>
<p>Nói thật lòng, mẹ tôi cũng chỉ là vì nể mặt người mai mối nên mới quyết định đến gặp ông ấy. Và cuối cùng mẹ đã sinh ra thiện cảm đối với ông bởi tài nghệ nấu nướng của ông.</p>
<p>Sau khi gặp mặt, ông ấy nói: “Bà Lý này, tôi biết điều kiện của bà rất tốt, không thiếu gì cả, thật tôi không có gì đáng để gửi tặng bà. Nhưng dù thế nào, chúng ta cũng hãy thử quen nhau xem sao, chiều nay bà hãy ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc nhé!”.</p>
<p>Tấm lòng chân thành của ông khiến mẹ tôi không nỡ từ chối, và bà đã ở lại. Ông không để bà động đến một tay, đã làm một bát canh với bốn loại rau, đặc biệt là món bí ngô nấu thịt, mẹ tôi đã ăn ngon đến không nỡ đặt đũa xuống.</p>
<p>Trước khi đi, ông đã nói với mẹ tôi rằng: “Sau này nếu như muốn ăn nữa, thì hãy đến đây. Nhà tôi tuy không khá giả lắm, nhưng chiêu đãi món bí ngô thì không tốn công phí sức chút nào”.</p>
<p>Về sau, mẹ tôi lần lượt gặp mấy người lão niên khác nữa, nhưng mà, tuy điều kiện của mỗi người đều tốt hơn ông ấy, nhưng cuối cùng mẹ tôi vẫn chọn ông.</p>
<p>Lí do thật ra cũng được xem là ích kỷ, bà ấy đã phục vụ và chăm sóc ba tôi hơn nửa đời người rồi, lần này bà muốn một lần làm đối tượng được người ta chăm sóc lại.</p>
<p>Cứ như vậy, ông ấy và mẹ tôi đã đến với nhau…</p>
<p>Người ngoài hay là người nhà?</p>
<p>Hôm đó, ông ấy, mẹ tôi, thêm tôi nữa, còn có gia đình ba người của con trai ông cùng dùng một bữa cơm với nhau.</p>
<p>Tôi đặc biệt sắp xếp bữa cơm này trong một khách sạn năm sao sang trọng, trên bề mặt thì thấy là vì để bày tỏ sự coi trọng đối với ông, thật ra là muốn thông qua đó mà thể hiện đẳng cấp của mình.</p>
<p>Khi rời khỏi khách sạn, ông nhẹ nhàng nói với tôi: “Từ nay chúng ta đã là người nhà với nhau rồi, là hai bố con đấy! Sau này nếu con muốn mời bố ăn cơm thì chỉ việc đi đến những quán ăn bên đường là được rồi, ở đó bố sẽ ăn được thoải mái hơn, lòng không bị đau và cũng không thấy tiếc tiền”.</p>
<p>Chính biểu lộ tình cảm chân thành của ông đã làm tổn thương cái tâm hư vinh giả dối của tôi, khiến tôi cảm thấy đấu trí với một người thật thà, giống như một người lớn lấy kẹo để dụ dỗ một đứa con nít vậy, thật là vô sỉ chẳng còn gì để nói nữa.</p>
<p>Ông ấy đã chăm lo cho mẹ tôi rất tốt, bà ấy mỗi lần gặp tôi đều bảo cần phải giảm cân, đó là một giọng điệu hạnh phúc.<br />
Ông ấy nấu ăn thật sự rất ngon. Một lần nọ, khi cùng ăn cơm với mọi người, tôi không nhịn được nói với vợ rằng: “Lần sau khi chú Đường làm cơm, em hãy ở bên cạnh mà học hỏi một chút”.Trong sắc mặt của vợ vốn không hề có phần muốn học, trái lại còn có mấy phần tức giận.</p>
<p>Ông vội vàng đứng ra giải vây, ông nói: “Một đời này của bố đều không làm được gì tốt cả, chỉ có chút tài nghệ làm được mấy món ăn, các con đều là những người làm chuyện đại sự, tuyệt đối đừng có học theo ta, nếu như muốn ăn, thì hãy đến đây, đến bất cứ lúc nào cũng được. Làm cơm này, sợ nhất là cơm mình làm không có người ăn”.</p>
<p>Hôm đó khi chúng tôi đi về, ông ấy đã gói rất nhiều đồ do chính tay ông làm bảo chúng tôi mang về, vừa cầm lấy tay tôi vừa nói: “Đừng có khen cơm của bố nấu ngon nữa, nói thật lòng, hễ có người nói đến ưu điểm này thì bố thấy ngại lắm. Một người đàn ông chỉ biết nấu ăn, còn những phương diện khác thì lại không làm được trò trống gì cả, đây đâu thể nói là ưu điểm được”.</p>
<p>Trên đường về nhà, tôi đã kể lại cho vợ nghe những lời này của ông. Cô ấy nói: “Người như ông ta, trời sinh là số phải phục vụ người ta, trời sinh chính là bằng lòng cúi đầu đến sát mặt đất. Mẹ chúng ta có phúc khí, già rồi còn làm một hoàng thái hậu”.</p>
<p>Tôi vừa lái xe, vừa dùng mắt liếc nhìn vợ, cảm nhận sự khinh thường của vợ đối với ông ấy, trong lòng lại không biện giải gì cho ông. Rốt cuộc, ông trước sau vẫn là một người ngoài mà.</p>
<p><img title="Bố dượng và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà” Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-52579 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1.jpg" alt=" " width="650" height="446" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1.jpg 650w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1-300x206.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1-140x96.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1-350x240.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1-36x25.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-1-48x33.jpg 48w" sizes="(max-width: 650px) 100vw, 650px" /><br />
Xấu hổ</p>
<p>Hôm tôi dọn sang nhà mới, ông ấy và mẹ tôi đã đến nung đáy nồi (một tập tục khi dọn nhà) cho chúng tôi. Ông đã làm theo tập tục nung đáy nồi một cách cẩn thận kỹ càng đâu vào đấy. Nhưng mà, đợi đến lúc ăn cơm, ông lại không xuất hiện trên ghế dành cho bề trên, tìm khắp nơi đều không thấy ông ấy, gọi điện thoại cho ông, cũng là ở trong tình trạng khóa máy.<br />
Dường như đã tính toán kỹ thời gian, khi khách khứa đi hết cả, ông đã quay trở lại, cẩn thận dọn dẹp đống bát đĩa bừa bộn đó, đem những đồ ăn còn thừa lại đựng trong hộp cơm mà ông đã chuẩn bị sẵn, để đem về nhà ăn.</p>
<p>Mẹ không mong ông làm như vậy, cảm thấy tủi thân cho ông, ông nhỏ tiếng nói thầm với bà rằng: “Buổi tối anh sẽ nấu cơm mới cho em, những cái này anh sẽ tự ăn hết”.</p>
<p>Mẹ nói: “Làm gì mà ngày nào cũng phải ăn cơm thừa rau thừa như vậy chứ? Anh có biết rằng em thấy anh làm như vậy, trong lòng rất khó chịu hay không?”.</p>
<p>Ông ấy đã an ủi mẹ tôi rằng: “Em tuyệt đối đừng có thấy khó chịu, để anh nhìn thấy lãng phí như vậy, trong lòng anh mới không dễ chịu. Tiền của Thụ Tán (tên của tôi) đều rất vất vả mà đánh đổi lấy, chúng ta không giúp con nó được gì cả, vậy thì hãy gắng sức tiết kiệm thay cho nó”.</p>
<p>Lời của ông khiến cho mẹ tôi day dứt, sau đó bà ấy quyết định nói với tôi. Nghe thấy mẹ nói thay cho ông ấy trong điện thoại, lúc đó cảm giác trong lòng tôi rất phức tạp, đồng thời cũng vì phần phức tạp này của mình mà cảm thấy rất xấu hổ.<br />
Dần dần, thiện cảm đối với ông ấy mỗi lúc một nhiều hơn</p>
<p>Có những lúc, thậm chí có phần ỷ lại, ông ấy vẫn luôn âm thầm làm rất nhiều chuyện cho chúng tôi, thay ống nước bị hư trong nhà, mỗi ngày đưa cháu đến nhà trẻ và rước cháu về nhà, khi mẹ nằm viện ông ấy đã không ngủ không nghỉ mà chăm sóc bà, mãi đến sau khi xuất viện mới nói với chúng tôi.</p>
<p>Chỉ là không ngờ rằng có một ngày, ông cũng ngã bệnh, hơn nữa bệnh còn nghiêm trọng đến thế. Trên đường ông ấy đưa con của tôi đến nhà trẻ đã đột nhiên ngã xuống – bệnh tai biến mạch máu não, bán thân bất toại mà nằm trên giường.<br />
Tôi, còn có con trai của ông ấy, ban đầu đều rất tích cực đối với việc trị liệu của ông, chúng tôi mong ông mau chóng khỏe lại, vẫn có thể chịu mệt nhọc vất vả mà phục vụ cho chúng tôi giống như trước đây.</p>
<p>Nhưng mà, ông đã không bao giờ đứng dậy được nữa. Trước đây ông chỉ biết mỉm cười, không ngờ giờ đây đã biến thành yếu ớt như vậy, lúc nào cũng chảy nước mắt.</p>
<p>Mẹ chăm sóc cho ông, ông khóc; chúng tôi đẩy xe lăn dẫn ông đi chơi vùng ngoại ô, ông khóc; nhiều lần nằm viện, nhìn thấy tiền bị tiêu đi như nước, ông khóc.</p>
<p>Cuối cùng có một ngày, ông đã dùng con dao cạo râu ra sức cắt cổ tay của mình. Cấp cứu trong suốt 5 giờ đồng hồ, ông mới giằng co từ trong cõi chết trở về, rất mệt mỏi, cũng rất tuyệt vọng.</p>
<p>Điều thật sự không ngờ rằng, người đầu tiên bỏ ông ấy đi lại chính là con trai của ông.</p>
<p>Con trai của ông rất ít khi đến thăm ông, sau này còn không chịu ló mặt ra một lần. Mỗi lần gọi điện thoại anh ta đều nói rằng mình đã đi công tác, trở về sẽ ghé thăm ông.</p>
<p>Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa, mẹ tôi vào lúc này cũng đề xuất với tôi rằng bà muốn chia tay với ông. Hai người vốn dĩ cũng chưa có đăng ký, chỉ là chuyện vỗ mạnh một cái mỗi người mỗi ngả.</p>
<p>Mẹ nói với tôi rằng: “Mẹ đã già rồi, không lo nổi cho ông ấy nữa. Mẹ không giúp được gì cho con cả, nhưng cũng không thể lượm một người cha tàn phế về, làm liên lụy con được”.</p>
<p>Đây chính là hiện thực tàn nhẫn</p>
<p>Tôi không muốn để mẹ tôi làm người ác, thế là tôi đành phải nhẫn tâm đóng vai kẻ ác, quyết định tự mình đến nói ra chuyện chia tay này.</p>
<p>Tôi nói với ông, người vốn đang nằm trong bệnh viện rằng: “Chú Đường, mẹ con bệnh rồi”.</p>
<p>Nước mắt của ông lại tuôn trào ra như mưa, tôi gắng sức nói ra những lời tàn nhẫn: “Chú biết đấy, mẹ con cũng đã có tuổi rồi. Những ngày này, bà ấy đối với chú như thế nào, chú cũng đã thấy rồi”.</p>
<p>Chú tiếp tục chảy nước mắt gật đầu. Tôi lại nói tiếp: “Chú Đường, chúng con còn phải đi làm nữa, mẹ con sức khỏe lại không được tốt. Chú xem như vậy có được không, sau khi xuất viện, chú hãy về nhà của chú, con sẽ thuê một bảo mẫu cho chú. Đương nhiên, tiền sẽ do con trả, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm chú”.</p>
<p>Khi nói đến đây, chú không khóc nữa. Chú gật đầu liên hồi, nói một cách cảm kích: “Nếu được như vậy thì tốt quá, nếu được như vậy thật đúng là tốt quá. Không cần mời bảo mẫu, thật sự không cần…”.</p>
<p>Tôi bước ra đến khuôn viên của bệnh viện lại chảy nước mắt, không rõ đó là cảm giác nhẹ nhõm sau khi được giải thoát, hay là trong lòng có nỗi day dứt không nói thành lời.</p>
<p>Tôi đã mời một bảo mẫu cho ông ấy, trả trước chi phí trong một năm. Sau đó, tôi lại đến nhà ông ấy, thuê công nhân tu sửa lại nhà của ông một chút, tôi đã cố gắng làm đến trọn nhân trọn nghĩa. Không phải vì ông, chỉ vì an ủi nỗi bất an trong lòng. Cái ngày ông ấy xuất viện trở về nhà, tôi không có đi, mà là bảo tài xế trong đơn vị đến đón ông.</p>
<p>Sau khi tài xế trở về đã nói với tôi rằng: “Chú Đường nhờ tôi nói tiếng cảm ơn với anh, còn bảo rằng ngay cả con trai ruột của chú, cũng không làm được như vậy”.</p>
<p>Những lời này, đã an ủi tôi ít nhiều, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng loại an ủi này vốn không có duy trì được bao lâu.</p>
<p>Ngày xuân lạnh buốt</p>
<p>Ngày tết không có ông ấy ở nhà, chúng tôi thấy có chút buồn tẻ, không còn có một người bằng lòng vùi đầu vào trong nhà bếp, làm đủ các loại món ăn cho chúng tôi.</p>
<p>Chúng tôi ngồi ăn cơm tất niên trong khách sạn năm sao, nhưng lại không cảm nhận được cái hương vị nồng ấm của ngày tết nữa. Con trai trên đường về nhà nói: “Con muốn ăn món cá chép do ông nội làm”.</p>
<p>Vợ tôi nháy mắt ra hiệu cho con trai đừng có nói nữa, nhưng mà, con trai trái lại quậy càng dữ dội hơn: “Tại sao mọi người lại không để cho ông nội về nhà đón tết, mọi người thật đúng là xấu xa mà!”.</p>
<p>Vợ tôi tức giận giáng cho con trai một cái bạt tai thật mạnh. Nhưng cái bạt tai đó giống như là đang đánh vào mặt tôi vậy, khắp mặt sưng lên đau đớn. Một câu nói của con trai, khiến cho điều chúng tôi tự thấy an ủi đều đã sụp đổ tan tành.</p>
<p>Tôi từ trong kính chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt của mẹ cũng đang đỏ hoe. Không nghĩ cũng hiểu, đó là ngày 30 tết buồn tẻ biết mấy. Tôi thấy rất nhớ năm ngoái, cái năm mà ông ấy vẫn còn ở nhà chúng tôi, một gia đình ấm cúng hạnh phúc, luôn được xây dựng trong sự phó xuất lặng lẽ của một người.</p>
<p>Không biết giờ này, chú Đường đang đón tết với ai? Liệu có nhớ đến chúng tôi chăng? Liệu có vì sự vô tâm của chúng tôi mà trong lòng cảm thấy tủi thân?</p>
<p><img title="Bố dượng và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà” Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-52578 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/09/cau-chuyen-tham-thia-ve-nguoi-nha-3-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></p>
<p>Về nhà</p>
<p>Sau khi tiếng trống đầu xuân vang lên, tôi lái xe đi đến chỗ của chú Đường. Ông ấy bước những bước chân tập tễnh ra mở cửa cho tôi, nhìn thấy tôi, miệng đang nở nụ cười, trong mắt lại đẫm lệ.</p>
<p>Đi vào ngôi nhà lạnh lẽo của ông, nước mắt của tôi cũng không thể ngăn lại được nữa. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho con trai của ông ấy, sau khi mắng chửi cho anh ta một trận, bắt đầu gói sủi cảo cho ông.</p>
<p>Bảo mẫu đã về nhà đón tết rồi, trên đầu giường đã chuẩn bị sẵn điểm tâm đủ cho ông ấy dùng đến ngày 15, trong lòng tôi cũng thầm trách mẹ.</p>
<p>Những chiếc sủi cảo nóng hổi cuối cùng đã khiến trong nhà ông ấy có được một chút không khí ấm cúng của ngày tết. Chúng tôi cứ ăn một miếng sủi cảo, nước mắt của cả lại lã chã tuôn rơi.</p>
<p>Buổi sáng tinh mơ của ngày mùng một, tôi lảo đảo rời khỏi căn nhà của ông, tôi đã uống rượu, đậu xe ngay dưới lầu của nhà ông ấy, một mình đi trên con đường lạnh tanh, trong lòng đầy rẫy thê lương.</p>
<p>Điện thoại reo lên, là vợ gọi đến: “Anh ở đâu vậy hả?”.</p>
<p>Tôi phát hỏa lần nữa: “Tôi đang ở trong nhà của một ông lão cô độc, nghe rõ chưa hả? Chúng ta là loại người gì vậy hả? Khi ông ấy có thể đi lại được, chúng ta lợi dụng người ta; bây giờ ông không cử động được nữa, chúng ta lại gửi trả về. Lương tâm của chúng ta phải chăng đã bị chó ăn mất rồi, vậy mà còn đòi học theo người ta nói nhân nghĩa đạo đức, tôi khinh!”.<br />
Ở trên đường cái, tôi mắng chửi bản thân mình thật tệ hại, mắng đủ rồi, mắng mệt rồi, tôi không chút do dự mà chạy trở lại, cõng ông ấy trên lưng rồi đi ra bên ngoài. Ông giãy giụa, hỏi tôi: “Con làm vậy là sao?”.</p>
<p>Tôi lấy giọng điệu chắc nịch mà nói với ông rằng: “Về nhà”.</p>
<p>Ông nội mà, chính là để chúng ta yêu thương</p>
<p>Ông ấy đã trở về. Người cảm thấy vui nhất là con trai tôi. Nó vừa ôm vừa hôn ông, luôn miệng đòi ăn món cá chép, đòi ăn món bánh quai chèo, muốn làm thẻ siêu nhân.</p>
<p>Vợ lôi tôi vào trong phòng, hỏi tôi: “Anh điên rồi sao? Ngay đến cả con trai ông ta còn không lo cho ông ta, anh dẫn ông ta về nhà làm gì vậy?”.</p>
<p>Tôi không còn nổi nóng nữa, ôn hòa nhã nhặn nói với cô ấy: “Con trai ông ấy làm chuyện không đúng, đó là chuyện của anh ta, không nên lấy đó làm cái cớ để chúng ta bỏ rơi ông ấy.</p>
<p>Anh không yêu cầu em phải xem ông ấy như bố chồng của mình, nhưng mà, nếu như em yêu anh, nếu như em biết nghĩ cho anh, thì hãy xem ông ấy như người nhà, bởi trong lòng của anh, ông ấy chính là người nhà, chính là người thân, bỏ rơi ông ấy thì rất dễ dàng, nhưng không giấu được nỗi day dứt trong tâm. Anh muốn tâm mình được thanh thản một chút, chỉ đơn giản vậy thôi”.</p>
<p>Cùng một lời này, khi nói với mẹ, bà nước mắt như mưa, nắm chặt lấy tay tôi nói rằng: “Con trai à, mẹ thật không ngờ con lại có tình có nghĩa như vậy”.</p>
<p>Tôi nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nói hơi khó nghe một chút, cho dù sau này có một ngày, mẹ mà đi trước chú ấy, con cũng sẽ phụng dưỡng chú ấy đến cuối đời, với thu nhập của con hiện giờ, nuôi chú ấy nào là chuyện khó gì? Thêm một người thân, thì có gì không tốt chứ?”.</p>
<p>Một lúc sau, con trai tôi đi vào xin tôi: “Bố ơi, đừng có gửi ông nội về nữa. Sau này, con sẽ chăm sóc ông ấy. Sau này bố già rồi, con cũng chăm sóc bố mà!”.</p>
<p>Tôi ôm con trai vào trong lòng, trống ngực đập thình thịch, thật may là vẫn chưa quá muộn, còn may chưa để lại một ấn tượng bất hiếu trong lòng của con.</p>
<p>“Ông nội mà, chính là để cho chúng ta yêu thương, sao lại gửi đi được nữa!”. Tôi mở miệng nói đùa với con trai, để củng cố niềm tin vững chắc cho nó…</p>
<p>Đọc xong, bạn có lĩnh ngộ được đạo lý giản dị trong đó hay không?</p>
<p>Thật ra cha mẹ vốn đòi hỏi không nhiều, chỉ là một lời chào hỏi: “Cha, mẹ hôm nay có khỏe không?”, chỉ cần mua một ít thức ăn khuya, nấu một bữa tối đơn giản, trước khi ngủ đắp chăn cho họ, trời lạnh thêm áo ấm, đeo găng tay giúp họ, chỉ những cử chỉ rất nhỏ thôi cũng sẽ khiến họ thấy ấm áp vui vẻ rất lâu.</p>
<p>Có những lúc, tôi thường hay nghĩ: “Tôi mong con cái của tôi sau này sẽ đối xử với tôi thế nào đây?”. Tôi tin rằng, đời người là một vòng tuần hoàn; bây giờ bạn đối đãi với cha mẹ như thế nào, sau này con cái của bạn cũng sẽ đối xử với bạn như vậy.<br />
Bạn thân mến, trên đời này ân tình khó trả nhất chính là ân tình của cha mẹ, mong chúng ta đều có thể lấy tâm hiếu thuận mà chăm sóc cho cha mẹ, lấy tâm cảm ân mà hiếu thuận với cha mẹ!</p>
<p>Sinh mệnh không đòi hỏi chúng ta phải trở thành người tốt nhất, mà chỉ đòi hỏi chúng ta cố gắng hết sức mà thôi!<br />
Cây muôn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn tận hiếu nhưng song thân không còn nữa. Chuyện khó chờ đợi nhất trên đời này, chính là hiếu kính cha mẹ, đừng đợi đến khi mất đi rồi mới hối tiếc rằng bản thân ngày trước không biết trân quý…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ…</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-50-dieu-quan-trong-nhat-trong-doi-nguoi-phu-nu.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Jul 2016 03:16:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện tình yêu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=51351</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh chị. Hôm nay, Thu Hương xin gửi đến anh chị một câu chuyện tình yêu từng khiến nhiều người rơi nước mắt, kể về một góa phụ nuôi đứa con gái đần độn, chồng là một thợ mỏ chuyện sống chết luôn gần kề. Câu chuyện hơi dài anh chị kiên nhẫn đọc hết nhé</strong></p>
<h2>Người thợ Mỏ</h2>
<p>Cô ấy 30 tuổi, người xinh đẹp, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gái đần độn, sau đó nữa thì, năm cô 29 tuổi, chồng cô mất. Về sau, cô đã quyết định tái giá, cô gả cho một người đàn ông lớn hơn cô 15 tuổi.</p>
<p>Cô không chịu nổi khổ, huống hồ còn phải dẫn theo cô con gái đần độn. Điều quan trọng là, ông ấy là một người thợ mỏ, thu nhập bao nhiêu thì không nói, chỉ là nếu như xảy ra tai nạn, thông thường nạn nhân sẽ được bồi thường bảy, tám trăm triệu.</p>
<p>Cô đã nghèo khổ đến sợ rồi, nếu không, tại sao xinh đẹp như vậy lại muốn gả cho một người có chút tật ở chân cơ chứ. Ông ấy vừa già vừa khó coi, miệng méo mắt lệch…</p>
<p>Ông ấy cũng biết rằng bản thân mình không xứng, nhưng vẫn cảm thấy giống như có được báu vật vậy…<br />
Số tiền ông kiếm được, toàn bộ đều đưa hết cho cô, nhưng mỗi tháng cũng chỉ khoảng 3 triệu, trừ đi các khoản chi dùng cho cơm ăn áo mặc thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.</p>
<p>Cô thật sự không can tâm, cô con gái ngốc của cô sau này còn phải dùng đến tiền nữa, bản thân không muốn sống với ông cả đời như vậy. Khai thác khoáng sản, đâu đâu cũng dễ xảy ra tai nạn như vậy, tại sao ông ấy lại không gặp phải nhỉ?</p>
<p>Điều cô nghĩ đến chính là vài trăm triệu đó, nếu như ông ấy chết rồi, cô sẽ ôm tiền bỏ đi. Đây là một suy nghĩ ác độc, nhưng lại là điều chân thật nhất…</p>
<p>Cô mua quần áo phấn son tô điểm cho chính mình, liếc mắt đưa tình với người hàng xóm…</p>
<p>Có người nói cho ông hay rằng: <em><strong>“Hãy nhìn vợ ông kìa, lấy tiền của ông chưng diện rồi gian díu với người đàn ông khác!”.</strong></em></p>
<p>Ông chỉ cười: <strong><em>“Cô ấy ở nhà cô đơn buồn chán, ăn diện một chút thì có sao đâu”.</em></strong> Thật ra, trái tim ông đang đau nhói, ông không muốn thấy cô phóng đãng như vậy.</p>
<h2>Tình yêu không giới hạn</h2>
<p>Cô nói muốn ăn quýt, ông liền đi ra tận thị trấn mua, nhưng lúc đi không có nói với cô trước. Cũng ngay lúc đó, tại hầm mỏ xảy ra tai nạn, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là, lần này tốt rồi, tiền đã đến tay rồi!</p>
<p>Bao nhiêu thi thể được khiêng ra, cô nhìn xem từng người từng người một, nhưng không có nhìn thấy ông, trong lòng không khỏi thất vọng cùng cực.<br />
<img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51352 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg" alt=" " width="640" height="424" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-350x232.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy ông ấy tay ôm theo giỏ quýt đi đến trước mặt cô, ngây thơ giống như một đứa trẻ.</p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Cho em này. Anh đi ra thị trấn mua quýt cho em, vậy nên đã thay ca với người khác!”.</strong></em></p>
<p>Cô khóc òa lên, không phải xúc động vì thấy ông bình an, mà là bởi hy vọng tan vỡ.</p>
<p>Ông khuyên rằng: “<em><strong>Anh không sao, em đừng sợ”</strong></em>. Ông tưởng rằng cô đang sợ hãi lo lắng cho mình.</p>
<p>Khi ăn trái quýt, trong lòng cô cảm thấy bản thân mình thật không ra gì.</p>
<p>Ông yêu cô, cũng yêu thương cô con gái ngốc này…</p>
<p>Một thời gian sau, ông len lén chạy lên núi trồng cây, mỗi tháng trồng được khoảng bốn năm chục cây. Có người hỏi ông trồng cây để làm gì? Ông cười trả lời rằng: “Trồng cho hai mẹ con họ, sau này khi tôi chết rồi, thì số cây này cũng đã lớn, có thể nuôi sống hai mẹ con họ”.</p>
<p>Lời này đã đồn đến tai cô, trong lòng cô không khỏi chua xót, suýt chút nữa là rơi nước mắt.</p>
<p>Về sau, cô bị nhiễm phong hàn, ông ấy đã không quản ngày đêm chăm sóc cho cô. Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện người chồng đang ôm chân của mình. Cô hỏi:<strong><em> “Anh ôm chân em làm gì vậy?”.</em></strong></p>
<p>Ông nói: <em><strong>“Chỉ cần em tỉnh dậy, anh sẽ biết được, nếu như em phải đi vệ sinh sẽ có người dìu em”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật sự đã khóc, nghẹn ngào nói: “<em><strong>Anh đúng là ngốc mà”.</strong></em></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 50: Điều quan trọng nhất trong đời người phụ nữ… Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-51353 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg" alt=" " width="640" height="426" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/cau-chuyen-tinh-yeu-dieu-quan-trong-nhat-doi-nguoi-phu-nu-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><br />
Sau khi bệnh khỏi rồi, cô khuyên ông rằng:<em><strong> “Anh đừng có đi làm ở khu mỏ nữa được không? Chỗ đó lúc nào cũng có tai nạn rình rập, hôm trước lại chết mấy người nữa, em thật sự rất sợ”.</strong></em></p>
<p>Lần này cô thật lòng, bởi vì cô đã nghĩ thông suốt rồi, con người là quan trọng nhất, người không còn nữa, thì cái gì cũng đều không có nữa.</p>
<p>Sau đó, cô nghiêm túc hẳn, không có đi đây đi đó nữa, cũng không còn trang điểm quyến rũ nữa. Cô mở một tiệm tạp hóa nhỏ, hàng ngày đứng tựa cửa chờ ông trở về.</p>
<h2>Tình yêu vô điều kiện của Người Chồng</h2>
<p>Không lâu sau đó, ông đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới làm việc được một lúc, mồ hôi đã đầm đìa, thế là ông lén uống thuốc giảm đau, mỗi lần uống là năm sáu viên, nhưng vùng ngực vẫn cứ đau.</p>
<p>Ông lén đi ra thị trấn khám thử. Bác sĩ nói, ung thư gan thời kỳ cuối, nhiều nhất chỉ sống được hơn ba tháng nữa, muốn ăn gì thì hãy cứ ăn, đừng có làm khổ bản thân mình.</p>
<p>Đi ra chợ, ông đã tiêu xài hết toàn bộ số tiền mang theo, ông đã mua rất nhiều đồ, quần áo mới cho cô, áo khoác hoa cho con gái, son phấn nước hoa, nhưng lại không có mua một món gì cho bản thân mình.<br />
Buổi sáng hôm sau, ông nói ông tính đến khu mỏ làm việc.</p>
<p>Cô nói: <em><strong>“Đừng đi, chỗ đó rất nguy hiểm, dễ xảy ra chuyện, đừng có đi, dứt khoát đừng có đi!”.</strong></em></p>
<p>Ông cười hì hì, cuối cùng vẫn đi. Ông nói với ông chủ rằng: <em><strong>“Hãy sắp xếp cho tôi phần công việc khó nhất, có mệt tôi cũng không sợ”.</strong></em> Ông chủ đương nhiên đồng ý, bèn cử ông xuống hầm mỏ sâu nhất. Khi cơn đau kéo đến, ở trong bóng tối ông thầm gọi tên cô.</p>
<p>Đi làm được ngày thứ ba, dưới hầm bắt đầu ngập nước, ông vốn dĩ là có cơ hội chạy thoát được, nhưng ông nghĩ, có được tiền rồi, cô và con gái cả đời cũng không cần phải lo nghĩ nhiều nữa. Thế là, ông không có chạy, cũng không kêu cứu.</p>
<p>Sau khi hay tin, cô đầu tóc cũng không chải mà chạy đến nơi, dùng tay gắng sức đào bới ngoài cửa mỏ, hai tay đều đã chảy máu. Nhìn thấy thi thể của ông, cô gọi tên của ông, khóc lóc kêu gào thảm thiết rằng: <em><strong>“Em không muốn! Em không muốn! Anh đừng bỏ em, đừng bỏ em, làm ơn đừng bỏ lại em mà!”.</strong></em></p>
<p>Từ trong túi áo của ông rơi ra một mẩu giấy chẩn đoán của bệnh viện, lúc này cô mới hiểu rằng, người đàn ông này đã dùng sinh mệnh của mình để yêu thương cô một lần cuối cùng.</p>
<p>Phụ nữ cần được yêu thương, vậy nên tình thương của người chồng mới là niềm ao ước lớn nhất của người phụ nữ.</p>
<p>Tiền bạc, địa vị…</p>
<p>Chung quy điều mà người phụ nữ muốn nhất chẳng qua chỉ là tình yêu và sự che chở của người đàn ông.</p>
<p>Người đàn ông cần được thấu hiểu, vậy nên sự thấu hiểu của người vợ mới là niềm an ủi lớn nhất của người đàn ông.</p>
<p>Vẻ đẹp, khao khát …</p>
<p>Điều mà người đàn ông mong muốn sau cùng chỉ là sự dịu dàng và bầu bạn quan tâm của người phụ nữ.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Người ăn xin một tay</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nguoi-xin-mot-tay.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 27 May 2016 04:02:35 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49324</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Từ một người ăn xin cụt tay nay đây mai đó, nay người đàn ông trong câu chuyện đã trở thành chủ tịch một công ty lớn. Vì sao ông ta làm được điều kỳ diệu ấy? Đôi khi một hành động nhỏ có ý nghĩa lại làm thay đổi cả số phận của một con]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Từ một người ăn xin cụt tay nay đây mai đó, nay người đàn ông trong câu chuyện đã trở thành chủ tịch một công ty lớn. Vì sao ông ta làm được điều kỳ diệu ấy? Đôi khi một hành động nhỏ có ý nghĩa lại làm thay đổi cả số phận của một con người.</h2>
<p>Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng.</p>
<p>Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: &#8220;Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi&#8221;</p>
<p>Người ăn xin tức giận nói: &#8220;Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: &#8220;Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?&#8221;</p>
<p>Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.</p>
<p>Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.</p>
<p>Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.</p>
<p>Mẹ tôi cho người ăn xin 20 đô la. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: &#8220;Cảm ơn bà&#8221;</p>
<p><img title="Người ăn xin một tay Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49325 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay.jpg" alt=" " width="500" height="375" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-140x105.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-350x263.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-36x27.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nguoi-an-xin-cut-tay-48x36.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình</p>
<p>Người ăn xin nói: &#8220;Tôi sẽ không quên bà.&#8221; Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.</p>
<p>Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.</p>
<p>Tôi không hiểu, hỏi mẹ: &#8220;Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả.&#8221;</p>
<p>Tôi nói: &#8220;Giờ thì không cần chuyển gạch nữa&#8221;.</p>
<p>Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: &#8220;Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ&#8221;.</p>
<p>Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.</p>
<p>Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.</p>
<p>Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: &#8220;Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty.&#8221;</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Điều này chỉ liên can đến ông thôi!&#8221;</p>
<p>Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đình tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.</p>
<p>Mẹ tôi nói: &#8220;Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông.&#8221;</p>
<p>&#8220;Tại sao?&#8221;</p>
<p>&#8220;Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay.&#8221;</p>
<p>Chủ tịch kiên trì nói: &#8220;Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi.&#8221;</p>
<p>Mẹ mỉm cười và nói: &#8220;Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!&#8221;</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương Sưu Tầm</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chuyện ấm trà quý: Có được tri kỷ trên đời mới là điều đáng giá nhất</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-tren-doi-moi-la-dieu-dang-gia-nhat.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 25 May 2016 02:36:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49305</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến. Trong cuộc đời, mỗi chúng ta có được một người bạn tri kỷ đã là quá đủ. Loại tình cảm này, không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành vô hình, mang theo cùng tiếng nói từ con tim… Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến. Trong cuộc đời, mỗi chúng ta có được một người bạn tri kỷ đã là quá đủ. Loại tình cảm này, không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành vô hình, mang theo cùng tiếng nói từ con tim…</h2>
<p>Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng trà, phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông ta đều sẽ phân cho hạ nhân chiêu đãi.</p>
<p>Một hôm nọ, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cửa nhà phú ông, không xin cơm, chỉ nói đến xin bát nước trà. Hạ nhân cho hắn vào nhà, đun trà cho hắn.</p>
<p>Tên ăn mày nhìn nhìn rồi nói: “Trà này không ngon”.</p>
<p>Hạ nhân nhìn hắn lấy làm lạ rồi đổi một bát trà ngon khác.</p>
<p>Tên ăn mày ngửi ngửi, nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được, phải dùng nước suối trong”.</p>
<p>Hạ nhân nhìn ra hắn cũng có chút hiểu biết, liền đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.</p>
<p>Tên ăn mày nhấp thử một ngụm, nói: “Nước rất tốt, nhưng củi sao trà không được, củi phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía trước núi đón nắng nên chất củi xốp, còn sau núi chất củi chắc cứng”.</p>
<p>Hạ nhân cuối cùng nhận định người này tinh thông trà đạo, liền dùng loại củi tốt pha lại trà, rồi mời lão gia ra tiếp. Sau khi trà được mang lên, phú ông và tên ăn mày đối ẩm một bát.</p>
<p>Tên ăn mày nói: “Ừm, bát trà lần này, nước, củi, lửa đều tốt, chỉ có ấm pha trà không ổn”.</p>
<p>Phú ông nói: “Đây là ấm pha tốt nhất của ta”.</p>
<p><img title="Chuyện ấm trà quý: Có được tri kỷ trên đời mới là điều đáng giá nhất Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49306 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat.jpg" alt=" " width="640" height="417" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat.jpg 640w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-300x195.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-140x91.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-350x228.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-36x23.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chuyen-am-tra-quy-co-duoc-tri-ky-la-dieu-tuyet-voi-nhat-48x31.jpg 48w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></p>
<p>Tên ăn mày lắc đầu, từ trong áo cẩn thận lấy ra một ấm trà bằng đất sét tử sa, yêu cầu hạ nhân dùng chiếc bình này để pha lại trà. Phú ông vừa nhấp thử mùi vị quả nhiên không tầm thường, lập tức chắp tay thi lễ với tên ăn mày: “Ta xin mua lại chiếc ấm tử sa này, bao nhiêu cũng được”.</p>
<p>Nhưng tên ăn mày cũng rất thích chiếc ấm tử sa, nhất định không muốn bán, tên ăn mày dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, ta không thể bán”. Tên ăn mày vội vàng rót trà ra, cất lại chiếc ấm.</p>
<p>Phú ông vội vã ngăn lại, nói: “Ta đổi một nửa gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi”.</p>
<p>Tên ăn mày không tin, vẫn bước tiếp. Phú ông nôn nóng, nói: “Ta đổi toàn bộ tài sản để lấy chiếc ấm của ngươi”.</p>
<p>Tên ăn mày nghe vậy không tự chủ mỉm cười, nói: “Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay”. Nói xong tên ăn mày quay người bỏ đi.</p>
<p>Phú ông sốt ruột nói: “Như này đi, ấm là của ngươi, ngươi hãy ở lại nhà ta, ta ăn gì ngươi ăn đó, nhưng có một điều kiện, chính là ngày nào cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm, thế nào”. Phú ông quá thích chiếc ấm rồi vì vậy trong lúc cấp bách nghĩ ra cách đó.</p>
<p>Tên ăn mày cũng vì miếng ăn qua ngày mà túng quẫn, chuyện tốt như vậy sao lại không đồng ý nhỉ? Vậy là hắn vui vẻ đồng ý yêu cầu của phú ông.</p>
<p>Cứ như vậy, tên ăn mày ở lại nhà phú ông, ăn cùng ở cùng phú ông, hai người ngày ngày nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau, thưởng trà ẩm rượu, vô cùng ăn ý. Cứ thể hơn mười năm qua đi hai người trở thành hai lão già tri kỷ thấu hiểu nhau.</p>
<p>Thời gian trôi đi, phú ông và tên ăn mày cũng dần già đi, lúc này người ta nhận ra người bạn ăn mày lớn tuổi hơn phú ông.</p>
<p>Một hôm phú ông mới nói với người bạn ăn mày của mình: “Ông không có con cháu nối dõi, không có ai kế thừa chiếc ấm trà, không bằng sau khi ông đi, để tôi giúp ông bảo quản, ông thấy thế nào?”.</p>
<p>Lão ăn mày rưng rưng đồng ý. Không lâu sau, lão ăn mày thật sự ra đi, phú ông cũng được như mong muốn có được chiếc ấm tử sa.</p>
<p>Vừa mới đầu, phú ông chìm trong cảm giác vui sướng có được chiếc ấm tử sa, cho đến một ngày, lúc phú ông đang ngắm nghía trên dưới trước sau chiếc ấm đột nhiên cảm thấy như thiếu thứ gì đó, lúc này trước mắt ông hiện lên hình ảnh ngày trước cùng ông ăn mày vui vẻ thưởng trà. Hiểu rõ tất cả rồi, lão phú ông lạnh lùng ném mạnh chiếc ấm xuống đất…</p>
<p>***</p>
<p>Câu chuyện kết thúc, kết cục có lẽ khiến người ta không ngờ được. Theo thời gian, có rất nhiều thứ cũng đổi thay, tình nghĩa giữa phú ông và tên ăn mày đã vượt qua cái giá trị ban đầu của ấm trà, thứ dù có tốt đến đâu nếu không có ai cùng thưởng thức thì cũng mất đi ý nghĩa của nó, thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ. Hãy nghĩ về cuộc đời mình, thứ gì mới là quan trọng nhất trong cuộc đời bạn? Có lẽ chính là người cùng bạn giao tâm thưởng trà!</p>
<p>Trong cuộc sống có được một người bạn tri kỷ là quá đủ! Đây là điều mà bao người từng trải đúc kết được. Tình tri kỷ, như một thứ ấm áp không lời, một sự đồng hành vô hình.</p>
<p>Tri kỷ thật sự, là hiểu, là thân thiết, là đồng điệu. Giống như một chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất cả mà không cần dùng đến lời nói.</p>
<p>Tri kỷ, không cần che đậy, cũng không cần giải thích, tự nó đã hiểu, tự nó cảm nhận. Không cần dốc hết sức, cũng không cần chuẩn bị, tự nó sẽ đem đến niềm vui, tự nó sẽ như ý thơ. Cuộc sống có một loại tình cảm, không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành trong tâm hồn; không trở ngại cuộc sống mỗi người, chỉ mang cùng tiếng nói từ con tim.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chữ “Tín” của bà cụ bán rau</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 23 May 2016 02:02:57 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49279</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Đây là câu chuyện có một kết cục buồn nặng trĩu lòng. Nhưng nó khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về việc “làm người tốt” trong xã hội ngày nay, cũng khiến chúng ta trân quý những giá trị tốt đẹp cao quý còn sót lại. “Ăn rau không chú ơi?” –]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Đây là câu chuyện có một kết cục buồn nặng trĩu lòng. Nhưng nó khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về việc “làm người tốt” trong xã hội ngày nay, cũng khiến chúng ta trân quý những giá trị tốt đẹp cao quý còn sót lại.</h2>
<p>“Ăn rau không chú ơi?” – Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.</p>
<p>“Ăn hộ tôi mớ rau…!” – Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm.</p>
<p>Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: “Dạ cháu không bà ạ!”. Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.</p>
<p>“Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi!”, tiếng bà cụ yếu ớt.</p>
<p>“Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn ăn!”, tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.</p>
<p>Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: “Rau này bà bán bao nhiêu?”</p>
<p>“Hai nghìn một mớ” – Bà cụ mừng rỡ.</p>
<p>Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.</p>
<p>“Sao chú mua nhiều thế?”, bà cụ gặng hỏi.</p>
<p>“Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!”, gã nói vội.</p>
<p>Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.</p>
<p><img title="Chữ “Tín” của bà cụ bán rau Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49280 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1.jpg" alt=" " width="500" height="375" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1.jpg 500w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-300x225.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-140x105.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-350x263.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-24x18.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-36x27.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/chu-tin-cua-ba-cu-ban-rau-1-48x36.jpg 48w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…</p>
<p>“Nghỉ thế đủ rồi đấy!”, giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.</p>
<p>Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.</p>
<p>Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.</p>
<p>Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: “Bà bán rau chết rồi”.</p>
<p>“Bà cụ hay đi qua đây hả chị?” – chị bán nước khẽ hỏi.</p>
<p>“Tội nghiệp bà cụ!”, một giọng người đàn bà khác.</p>
<p>“Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh”.</p>
<p>Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.</p>
<p>Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bài học nhìn người từ câu chuyện con chó dẫn đường và người chủ mù loà</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-con-cho-dan-duong-va-nguoi-chu-mu-loa.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 18 May 2016 01:36:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học nhìn người]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=49179</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Câu chuyện cảm động về con chó dẫn đường và người chủ mù loà của nó dạy cho chúng ta một bài học sâu sắc về cái thật &#8211; cái giả trong cuộc sống. Một ngày nọ, một người đàn ông mù cùng con chó dẫn đường của mình đang đi ngang qua]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chào anh/chị. Câu chuyện cảm động về con chó dẫn đường và người chủ mù loà của nó dạy cho chúng ta một bài học sâu sắc về cái thật &#8211; cái giả trong cuộc sống.</strong></p>
<p>Một ngày nọ, một người đàn ông mù cùng con chó dẫn đường của mình đang đi ngang qua ngã tư. Bỗng một chiếc xe tải mất lái đã đâm phải người mù. Con chó xông ra bảo vệ chủ nhân. Kết cục cả hai đều thiệt mạng.</p>
<p>Linh hồn của người đàn ông mù và con chó bay lên thiên đường.</p>
<p>Thiên thần canh cổng tỏ ra bối rối nói với người đàn ông mù: <em><strong>&#8220;Xin lỗi, hiện tại danh sách của thiên đường chỉ còn một chỗ trống. Một trong hai người phải có một người xuống địa ngục.&#8221;</strong></em></p>
<p>Người chủ mù nói:<em><strong> &#8220;Con chó của tôi không biết cái gì là thiên đường, cũng chẳng hiểu thế nào là địa ngục. Vậy có thể để tôi quyết định ai sẽ lên thiên đường được không?&#8221;</strong></em></p>
<p>Thiên thần nhăn trán nghĩ ngợi. <strong><em>&#8220;Tôi rất xin lỗi. Các linh hồn đều bình đẳng như nhau. Hai người phải quyết định ai sẽ lên thiên đường thông qua một trò chơi.&#8221;</em></strong></p>
<p>Người chủ thất vọng,<strong><em> &#8220;trò chơi như thế nào?&#8221;</em></strong></p>
<p>Thiên thần nói: &#8220;<em><strong>Trò chơi này rất đơn giản. Hai người sẽ thi chạy từ cổng này đến cửa chính của thiên đường. Ai đến đích trước sẽ là người chiến thắng, kẻ chậm chân sẽ phải xuống địa ngục. Những ông không cần lo lắng. Hiện tại ông đã là một linh hồn, ông không còn bị mù nữa. Linh hồn càng thiện lương thì tốc độ di chuyển càng nhanh. Chắc chắn ông sẽ về đích trước con chó.&#8221;</strong></em></p>
<p>Người đàn ông mù suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý.</p>
<p><img title="Bài học nhìn người từ câu chuyện con chó dẫn đường và người chủ mù loà Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-49181 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu.jpg" alt=" " width="650" height="432" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu.jpg 650w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu-300x199.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu-350x233.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-chu-cho-va-nguoi-chu-mu-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 650px) 100vw, 650px" /></p>
<p>Thiên thần cho bắt đầu cuộc thi. Thiên thần đinh ninh người chủ mù sẽ chiến thắng. Nhưng ngạc nhiên thay, người đàn ông mù cứ bước đi chậm rãi, điềm tĩnh. Ngạc nhiên hơn nữa là con chó trung thành cũng lẽo đẽo đi bên cạnh chủ của nó.</p>
<p>Thiên thần chợt nhận ra: Chắc là nhiều năm qua, người mù đã huấn luyện chú chó luôn cạnh mình, đó đã trở thành một thói quen, chú vĩnh viễn hành động theo chủ nhân, luôn đi trước dẫn đường cho chủ nhân.</p>
<p>Thì ra vậy, còn tên chủ nhân kia thật quá đáng, ông ta đã lợi dụng điểm này ra lệnh cho con chó dừng lại để tự mình về trước. Con chó chỉ cần bỏ mặc người đàn ông mù và chạy thật nhanh đến cửa thiên đường nhưng nó đã không làm vậy.</p>
<p>Thiên thần nhìn con chó trung thành và buồn bã nói, &#8220;mày vì chủ đã từ bỏ cuộc sống của mình. Bây giờ chủ của mày không còn bị mù nữa, mày không cần dẫn lối cho ông ta, hãy chạy đến cửa thiên đường đi!&#8221;</p>
<p>Thế nhưng cả người đàn ông mù và con chó đã bỏ ngoài tai những lời của thiên thần. Họ vẫn thản nhiên bước đi cùng nhau như những lần dạo chơi trong thành phố.<br />
Gần đến cửa thiên đường, người đàn ông mù ra lệnh cho con chó ngoan ngoãn ngồi xuống. Nó dùng đôi mắt chứa chan tình cảm như mọi ngày nhìn người chủ.</p>
<p>Người chủ mù loà quay về phía thiên thần nói rằng, <strong><em>&#8220;tôi gửi con chó trung thành của tôi lên thiên đường. Tôi rất lo lắng nếu nó không chịu tự đi đến đây nên tôi đã đi cùng nó. Tôi chỉ muốn nhờ thiên thần hãy giúp tôi chăm sóc thật tốt cho nó.&#8221;</em></strong></p>
<p>Thiên thần sững sờ.</p>
<p>Người đàn ông lưu luyến cúi nhìn con chó của mình, nói tiếp, &#8220;con chó này đã theo tôi nhiều năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình. Nếu có thể, tôi không bao giờ muốn rời xa nó. Nhưng thiên thần đã nói chỉ có một trong hai được lên thiên đường nên tôi muốn nó đến đó và nhận sự chăm sóc tốt. Nó xứng đáng thuộc về nơi này.&#8221;</p>
<p>Nói xong người chủ lại ra lệnh cho con chó chạy về phía trước, còn mình thì nhắm mắt lại, nhẹ nhàng rơi về phía địa ngục. Chú chó trung thành thấy vậy bèn vội vàng lao đầu chạy theo chủ nhân.</p>
<p><em><strong>&#8220;Linh hồn càng thuần khiết, tốc độ di chuyển càng nhanh hơn.&#8221;</strong> </em>Thiên thần mở rộng đôi cánh đuổi theo chú chó nhưng không kịp. Rốt cuộc chú chó dẫn đường ấy lại quay về bên chủ nhân của nó. Dù ở dưới địa ngục, nó cũng sẽ mãi mãi bảo vệ người chủ mù loà của mình.<br />
<strong>Trên thế gian này, chân tướng chỉ có một nhưng lòng người đa đoan lại hiểu ra vô số những điều rắc rối. Tại sao lại như vậy? Kỳ thực, đạo lý rất đơn giản. Mỗi người khi đối diện với một sự vật thì không dùng cái nhìn khách quan để suy xét mà lại dựa vào chính kinh nghiệm yêu ghét của bản thân để đánh giá từ đó có cái nhìn phiến diện, một chiều. Kết quả những gì chúng ta thấy được lại chưa hẳn là sự thật, mà những gì được coi là sự thật có khi lại chính là dối gian.</strong></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 40: Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-40-thu-cua-minh-nguoi-khac-lay-mat-ong-troi-se-tra-lai-cho.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-40-thu-cua-minh-nguoi-khac-lay-mat-ong-troi-se-tra-lai-cho.html#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 04 May 2016 01:57:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48596</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh chị. Anh chị nghỉ lễ có vui không ạ? Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện răn dạy đạo làm người của người Trung Quốc. Nhờ lấy ân báo oán, nhờ chữ nhẫn mà gia đình chàng trai trong câu chuyện đã có cái kết thật viên mãn. Thứ của mình]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chào anh chị. Anh chị nghỉ lễ có vui không ạ? Hôm nay, Thu Hương xin gửi tới anh chị một câu chuyện răn dạy đạo làm người của người Trung Quốc. Nhờ lấy ân báo oán, nhờ chữ nhẫn mà gia đình chàng trai trong câu chuyện đã có cái kết thật viên mãn.</p>
<h2>Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho</h2>
<p>Vào triều đại nhà Minh, có một thư sinh tên là Ngô Tử Điềm. Ngô Tử Điềm mồ côi mẹ từ rất sớm, cha cậu cưới vợ hai. Mẹ kế của Tử Điểm rất bất công, bà chỉ đối xử tốt với người con ruột của mình, còn đối với Tử Điềm thì lại rất không tốt. Dần dần trong lòng Tử Điềm có chút bất bình thậm chí oán giận mẹ kế.</p>
<p>Sau này, khi Tử Điềm cưới vợ, mẹ kế cũng không đối xử tốt với vợ của anh ta. Trong lòng Tử Điềm thầm nghĩ:<em><strong> &#8220;Thật là bất công, mình không thể chịu đựng thêm được nữa, phải đi tìm mẹ kế nói cho ra lẽ mới được.&#8221;</strong> </em>Thế là Tử Điềm bèn đi tìm mẹ kế nói chuyện. Nhưng lại bị vợ bắt gặp, vợ anh ta khuyên can rằng: <em><strong>&#8220;Chúng ta là con nên chịu nhịn một chút.&#8221;</strong></em></p>
<p><a href="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan.jpg"><img title="Câu chuyện tuần 40: Thứ của mình người khác lấy mất, ông trời sẽ trả lại cho Câu chuyện hàng tuần Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="aligncenter size-full wp-image-57500" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan.jpg" alt=" " width="850" height="566" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan.jpg 850w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan-768x511.jpg 768w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/nhan-800x533.jpg 800w" sizes="(max-width: 850px) 100vw, 850px" /></a></p>
<p>Sau này, khi cha của Tử Điềm qua đời. Ông có để lại ruộng đất và tiền bạc. Mẹ kế của Tử Điềm chỉ chia cho hai vợ chồng Tử Điềm một số đất ít ỏi còn hai mẹ con bà nhận hết phần tiền và phần lớn ruộng đất. Lần này, Tử Điềm quyết không nhẫn nhịn nữa mà lập tức đi tìm mẹ kế để đòi sự công bằng.</p>
<p>Nhưng vợ biết được và ngăn cản lại. Người vợ còn nói rằng:<em><strong> &#8220;Có hại chịu thiệt là phúc! Hơn nữa chúng ta cần phải hiểu, đã là thứ của chúng ta thì có chạy cũng không chạy thoát, đâu; có cái nào cứ tranh là được? Càng tranh giành, phúc báo càng bị hao tổn.&#8221;</strong></em></p>
<p>Quả nhiên, không lâu sau vì người con riêng của mẹ kế và cha Tử Điềm có thói quen đam mê cờ bạc, nên toàn bộ tài sản đã nhanh chóng tiêu tan. Hai mẹ con người mẹ kế này phải đi ra đường xin ăn.</p>
<p>Nếu là người bình thường ở vào hoàn cảnh giống như Tử Điềm, chắc hẳn sẽ có người hả hê mà nghĩ: <em><strong>&#8220;Đúng là trời xanh có mắt!&#8221;</strong> </em>Nhưng vợ của Tử Điềm đúng là người hiểu lẽ đạo lý. Cô khuyên bảo chồng đi tìm và đón mẹ kế cùng người em về nhà. Sau khi đón mẹ kế và em chồng trở về nhà, hai vợ chồng Tử Điềm cùng giúp người em này bỏ thói quen cờ bạc, khiến hai người họ vô cùng cảm động. Thế là từ đó trở đi, cả gia đình cùng nhau sống cuộc sống vui vẻ, chan hòa.</p>
<p>Về sau, hai vợ chồng Tử Điềm sinh được ba người con trai và cả ba người này sau khi trưởng thành đều thi đậu tiến sĩ. Quả là phúc báo cho những việc làm lương thiện của vợ chồng anh ta. Ba người con, từ nhỏ đã được mẹ giáo dưỡng lại được tận mắt chứng kiến cách đối nhân xử thế của mẹ nên trong cuộc sống sau này luôn được mọi người kính trọng, gia đình hạnh phúc.</p>
<p><strong>Cho nên, làm người đừng quá so đo, đặc biệt với người thân thiết của mình. Có thiệt hãy biết chịu đựng một chút, người khác thiếu nợ mình, ông trời chắc chắn sẽ trả lại cho mình.</strong></p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-40-thu-cua-minh-nguoi-khac-lay-mat-ong-troi-se-tra-lai-cho.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 39 &#8211; Câu chuyện của cậu bé bán vé số</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 29 Apr 2016 01:42:46 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện cảm động]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48577</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cậu bé bán vé số trong câu chuyện có thể bất hạnh, gặp khó khăn về tiền bạc, nhưng tấm lòng của cậu lại giàu có, cao cả biết bao. Đó là vào một ngày trời mưa to, tôi trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi: lương bị cắt,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến! Cậu bé bán vé số trong câu chuyện có thể bất hạnh, gặp khó khăn về tiền bạc, nhưng tấm lòng của cậu lại giàu có, cao cả biết bao.</h3>
<p>Đó là vào một ngày trời mưa to, tôi trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi: lương bị cắt, công việc không suôn sẻ, lại còn bị sếp mắng, tôi cảm thấy hôm nay là một ngày thật tồi tệ, và vô thức đánh đồng những người trong xã hội này thật xấu xa biết bao.</p>
<p>Trời đổ mưa tầm tã, những cửa hàng tiện lợi, quán cà phê trở nên đông đúc hơn lạ thường. Tôi che ô và đi bộ trên vỉa hè, mong có thể đến trạm xe buýt đúng giờ để bắt được xe về nhà. Đến khúc ngã tư mà qua phía đối diện là đến trạm xe buýt, tôi thoáng thấy bóng dáng nhỏ bé chạy vụt đi, theo sau đó là những tiếng hô &#8220;ăn cướp, ăn cướp&#8221;. Bóng dáng ấy chạy về phía tôi, rồi chui vào một con hẻm nhỏ khuất người gần đấy.</p>
<p>Người ở phía bên kia đường dường như cũng ngại trời mưa nên chẳng hề đuổi theo nữa. Tôi nghĩ có lẽ thứ họ vừa mất cũng chẳng mấy quan trọng để họ phải chạy trong mưa tìm lại như thế. Một cảm giác tò mò chợt xuất hiện, tôi đi đến con hẻm nọ, nhìn thấy một cậu nhóc ăn mặc rách rưới đang cúi xuống một góc.</p>
<p>Tôi tiến đến gần hơn, nhìn thân người nhỏ bé đó ướt đẫm nước mưa mà bỗng thấy xót xa. Cậu bé ngước mắt lên nhìn tôi khi thấy mình được che ô, đôi mắt run lên vì sợ hãi nhưng cũng lại có chút nét kiên cường. Khi đó, có tiếng cún con rên lên khe khẽ đâu đây. Tôi đưa mắt nhìn theo thì thấy một chú cún con đang bị xích vào cánh cửa sắt la oai oái trong màn mưa.</p>
<p>Cậu bé yên lặng bẻ từng vụn bánh mì cho chú cún ăn, thản nhiên xem như thể sự tồn tại của tôi là không khí. Không hiểu sao tôi lại cứ đứng che mưa cho cậu bé ấy đến khi chú chó được cho ăn no.</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 39 - Câu chuyện của cậu bé bán vé số Câu chuyện hàng tuần Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48578 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.jpg" alt=" " width="450" height="600" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.jpg 450w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-225x300.jpg 225w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-300x400.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-140x187.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-263x350.jpg 263w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-18x24.jpg 18w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-27x36.jpg 27w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi-36x48.jpg 36w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" /></p>
<p>&#8220;Vừa nãy cháu không định ăn trộm bánh mì, nhưng vì chú cún này đói quá rồi. Mà cháu sợ nó sẽ chết nên mới làm vậy.&#8221;.</p>
<p>Đoạn, cậu bé mở chiếc túi nhỏ đeo ngang hông ra cho tôi xem, trong đó có một tập vé số được bọc kĩ trong bao nilon trong suốt.</p>
<p>&#8220;Đây, cháu sẽ đền cho ông chủ tiệm bánh mì hai tờ vé số&#8221;.</p>
<p>Tôi bật cười nhìn cậu bé mặt mày lấm lem đó, cậu bé ấy có một suy nghĩ thật ngây thơ biết bao.</p>
<p>&#8220;Cháu có đói không?&#8221;, tôi bỗng hỏi khi nhìn cậu bé run rẩy.</p>
<p>&#8220;Dạ có&#8221;, cậu bé trả lời.</p>
<p>&#8220;Vậy tại sao không trộm bánh mì để ăn mà lại cho chú chó kia?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nếu nó không được ăn, nó sẽ chết mất. Còn cháu không có gì ăn, thì… vẫn còn sống thêm được. Với lại cháu có cách tìm được thức ăn, nhưng nó thì không có cách gì cả. Nó rất đáng thương&#8221;.</p>
<p>Câu trả lời của cậu bé khiến tôi lặng người đi. Từ lúc nào mà một cậu bé nhỏ nhắn như thế này lại biết so sự sống chết của một chú cún không chủ với sự sống chết của mình trên cùng một bàn cân thế? Tôi tự cho rằng, có phải chỉ kẻ giàu có lòng dạ mới chật hẹp mà làm khó nhau, trông khi người nghèo không có gì nhưng lại cứ biết cho đi?</p>
<p>Tôi mua giúp cậu bé vài tờ vé số, bảo cậu bé hãy đem số tiền này trả cho ông lão bán bánh mì đi. Rồi tôi tìm cách phá xích để trả lại sự tự do cho chú cún.</p>
<p>Cậu bé khóc, cảm ơn tôi đến mức líu lưỡi rồi lại chạy vụt đi trong màn mưa, thi thoảng xoay người lại nhìn tôi cười. Kể từ đó, tôi chăm nuôi cho chú cún này, còn cậu bé hôm nọ thì tôi không gặp lại nữa. Tôi không còn gặp lại cậu bé, nhưng thật cảm ơn lòng yêu thương hào phóng của cậu bé bán vé số này đã đem lại cho tôi một bài học sâu sắc về cuộc đời: Những người giàu có về tấm lòng mới là người đáng quý.</p>
<p>Cũng kể từ đó, tôi xem trọng công việc mình đang làm, chịu đựng và tiếp thu, học hỏi để có thể thăng tiến, không chán nản về cuộc đời hay xã hội này nữa. Bởi tôi biết rằng những lúc tôi nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế giới, thì đâu đó vẫn còn rất nhiều người khác bất hạnh hơn mình. Như cậu bé bán vé số ngày xưa thật bất hạnh về hoàn cảnh biết bao, nhưng sự giàu có trong tâm hồn của cậu lại tỏa sáng một cách đẹp đẽ vô cùng.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Thu Hương ST</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-cua-cau-be-ban-ve-so-khien-ban-suy-ngam-ve-cuoc-doi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một ly sữa</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 28 Apr 2016 02:11:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48575</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Tình yêu thương, sự sẻ chia chính là món quà vô giá mà chúng ta có thể trao nhau mỗi ngày để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Tình yêu thương, sự sẻ chia chính là món quà vô giá mà chúng ta có thể trao nhau mỗi ngày để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.</h2>
<p>Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.</p>
<p>Cậu bé uống xong, hỏi :” Tôi nợ bạn bao nhiêu?”</p>
<p>“Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt.”</p>
<p>Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.</p>
<p>Nhiều năm sau đó, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sỹ trong vùng đều bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm Thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sỹ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên, địa chỉ của bệnh nhân, một tia sang lóe lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài chữa trị, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi.</p>
<p>Dr Howard Kelly yêu cầu bệnh viện chuyển cho ông hóa đơn viện phí trước khi đưa nó đến cho cô gái, và ông viết gì đó bên cạnh hóa đơn.</p>
<p>Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi cô chắc chắn rằng cho đến hết đời cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.</p>
<p>Cuối cùng lấy hết can đảm, nhìn vào tờ hóa đơn và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hóa đơn . . . .</p>
<p>“Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa.”</p>
<p>Ký tên</p>
<p>Tiến sĩ Howard Kelly.</p>
<p><img title="Một ly sữa Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48576 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua.png" alt=" " width="532" height="265" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua.png 532w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-300x149.png 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-140x70.png 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-350x174.png 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-24x12.png 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-36x18.png 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/mot-ly-sua-48x24.png 48w" sizes="(max-width: 532px) 100vw, 532px" /></p>
<p>Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào, và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: “Tạ ơn thượng đế đã rộng ban tình thương của Ngài qua trái tim và bàn tay của một con người!”</p>
<p>Đây là câu truyện có thật. Dr.Howard Kelly là một nhà vật lý lỗi lạc, đã sáng lập ra khoa ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/mot-ly-sua.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
