<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>truyện suy ngẫm - Chủ đề &#039;truyện suy ngẫm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-suy-ngam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-suy-ngam</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Tue, 29 Aug 2017 08:48:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>truyện suy ngẫm - Chủ đề &#039;truyện suy ngẫm&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-suy-ngam</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Đời &#8220;vứt đi&#8221;, nếu bạn mãi dõi theo người khác mà đánh mất mình</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/doi-vut-di-neu-ban-mai-doi-theo-nguoi-khac-ma-danh-mat-minh.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2016 03:15:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học hay]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc đời]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[đánh mất chính mình]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50910</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc đời mỗi người không giống nhau, đừng lấy người khác để làm thước đo cho mình, cả đời tính toán ganh đua, cuối cùng quên mất bản thân mình là ai, vì điều gì mà tồn tại, mà phấn đấu… &#160; Có hai thanh niên trẻ tuổi sau khi tốt]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>Anh chị thân mến! Cuộc đời mỗi người không giống nhau, đừng lấy người khác để làm thước đo cho mình, cả đời tính toán ganh đua, cuối cùng quên mất bản thân mình là ai, vì điều gì mà tồn tại, mà phấn đấu…</h3>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có hai thanh niên trẻ tuổi sau khi tốt nghiệp rủ nhau cùng đến thành phố lập nghiệp. A rất nhanh chóng kinh doanh thành công, được thăng chức thành giám đốc ngành, còn B thành tích kém vẫn chỉ là một nhân viên nghiệp vụ bình thường, đồng thời là nhân viên cấp dưới của A.</p>
<p>Tâm lý của B không cân bằng, không thoải mái nên B quyết định đến chùa tìm gặp nhà sư xin thần linh giúp đỡ. Nhà sư nói: “Qua 3 năm hãy quay lại đây”.</p>
<p>Ba năm sau, B rầu rĩ quay lại nói: “A bây giờ đã trở thành tổng giám đốc rồi”.</p>
<p>Nhà sư nói: “Vậy hãy đợi tiếp 3 năm nữa”.</p>
<p>Ba năm lại thấm thoắt trôi qua, B quay lại chùa tìm nhà sư, thất vọng nói: “A giờ đã tự mình có cơ ngơi, trở thành ông chủ rồi”.</p>
<p>Nhà sư nói: “Ta từ một hòa thượng bình thường tu thành phương trượng, chúng ta đều là bản thân mình, còn cậu là ai? Chúng ta đều sống vì bản thân, hoàn thành mọi trách nhiệm của bản thân, còn cậu cậu đang làm gì? Cậu sống đau khổ vì A, giám sát cậu ta, thứ cậu mất không phải là chức vị, tiền bạc, sĩ diện mà cậu đang đánh mất chính mình”.</p>
<p>Một năm sau, B lại tới với điệu bộ cười trên nỗi đau kẻ khác, B nói: “Sư thầy xem, A phá sản vào tù rồi”.<br />
Sư thầy thở dài, bất lực nói: “Vào tù, phá sản nhưng cậu ta vẫn là chính mình. Nhưng con người cậu thật đáng thương làm sao, cậu không phải là bản thân cậu”.</p>
<p><img title="Đời &quot;vứt đi&quot;, nếu bạn mãi dõi theo người khác mà đánh mất mình Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50911 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1.jpg" alt=" " width="634" height="396" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1.jpg 634w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-300x187.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-140x87.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-350x219.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-24x15.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-36x22.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/doi-vut-di-neu-ban-chi-mai-doi-theo-nguoi-khac-1-48x30.jpg 48w" sizes="(max-width: 634px) 100vw, 634px" /></p>
<p>Mười năm sau, A ở trong tù viết một cuốn sách chấn động, trở thành cuốn sách bán chạy nhất. A được giảm hình, ra tù trước thời hạn. Sau khi ra tù, đi đâu cậu cũng gặp phóng viên nhà báo, ký sách và trở thành người nổi tiếng. A còn lên sóng truyền hình cùng nhà sư đàm đạo bàn luận về đạo lý làm người, cảm hóa vạn người.</p>
<p>B xem tivi trong chính căn phòng cậu đi thuê, tay còn lật lật mấy trang sách của A, tâm trạng vô cùng thê thảm.</p>
<p>Cậu gửi tin nhắn cho nhà sư: “Tôi tin số mệnh, A ngồi tù mà cũng có thể kiếm ra tiền thành người nổi tiếng”.</p>
<p>Nhà sư trả lời: “Thật đáng thương làm sao, cậu vẫn chưa tìm thấy chính mình”.</p>
<p>Cứ như vậy, B đã đánh mất bản thân cho đến cuối đời.</p>
<p>Bạn nhìn thấy người khác cả đời thuận buồm xuôi gió, trong lòng mình liệu có ganh tỵ? Nhìn thấy người khác thất vọng buồn rầu, liệu trong lòng bạn thấy hả hê? Thực ra cái tốt, cái xấu của người khác đều chẳng liên quan gì đến bạn hết. Cái bạn cần làm chính là sống cho tốt bản thân mình.</p>
<p>Người có trí tuệ thực sự, trên con đường lập nghiệp sẽ không ngừng tự hoàn thiện bản thân, đối chiếu với người khác để cân bằng bản thân mình, kiên trì cả chặng đường dài mới có thể tự mình thực hiện được ước mơ.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cau-chuyen-tuan-49-ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho.html</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Jul 2016 02:04:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình người]]></category>
		<category><![CDATA[bài học về tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=50588</guid>

					<description><![CDATA[Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi. Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Anh chị thân mến! Cuộc sống hối hả với nỗi lo gạo tiền cơm áo khiến nhiều người trong chúng ta vô tình quên đi rằng, tình người mới là thứ có giá trị trường tồn mãi mãi.</h2>
<p>Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh và ám hơi nước này. Cả đất, cả trời bị màn mưa mỏng tanh như khói sương mù bó chặt lấy. U ám, tẻ nhạt và bạc phếch. Cái thời tiết ấy dễ làm con người ta quên đi nhiều thứ hoặc một vài thứ, hữu hình hoặc vô hình.</p>
<p>Chợ, đông người và tấp nập. Ồn ào, xô bồ, cạnh tranh và bon chen.</p>
<p>Góc chợ, một ông già mù ngồi bó gối. Đôi mắt đục hướng ra xa xăm vô định. Trước mặt ông là cái nón lá đã rách tả tơi, ẩm ướt nước mưa. Ông có lẽ đã ngồi đó lâu lắm. Khuôn mặt khắc khổ không che lấp đi vẻ nhân từ.</p>
<p>Những nếp nhăn của tuổi già xô đẩy nhau như cho người ta thấy ông đã từng qua đủ những sóng gió thời ông trai trẻ. Lớp áo mỏng phía ngoài thấm nước mưa phùn đã chuyển từ nâu bạc sang màu đậm.<br />
Chợ đông người. Người ta vẫn lướt qua vội vã.</p>
<p>Có một cô gái trẻ vẻ sang trọng, thời trang, ngồi trên xe máy dừng ngay trước mặt ông cụ mua hàng ngay gần đó. Liếc ông một cái, lẩm bẩm: “Ngày nào đi chợ cũng thấy ngồi. Có tay có chân chứ có què quặt đâu mà phải sờ lần ăn xin như thế?”</p>
<p>Mua xong, cô lên xe rồ ga đi, vài vệt nước từ chiếc xe bắn ra đập vào nón của ông. Ông khẽ đưa đôi mắt đục mờ theo hướng xe cô gái, chỉ biết im lặng…</p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 49: Ông già mù xin ăn nơi góc chợ Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-50589 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg" alt=" " width="697" height="465" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1.jpg 697w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/07/ong-gia-mu-xin-an-noi-goc-cho-1-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 697px) 100vw, 697px" /><br />
Chợ bắt đầu vãn người. Mấy người phụ nữ đi bán mớ rau, con cá hết hàng sớm ngang qua chỗ ông đều không ngại lấy trong túi ra dăm ba ngàn lẻ, bỏ vào chiếc nón ướt. Ông không quên gật đầu nói tiếng cám ơn khe khẽ cho những người tốt bụng. Người mù, họ có thính giác tuyệt vời như thế đấy!</p>
<p>Chợt, một cậu thanh niên ngang qua. Đã đi lướt qua rồi nhưng cậu lại quay trở lại, móc trong túi tờ hai ngàn lẻ đã cũ nhàu, vo viên ném bịch vào giữa nón. Ông cụ khẽ lắng tai nghe. Như mọi lần ông nói: “Cám ơn đã thương tình!”.</p>
<p>Có hai mẹ con đi chợ về ngang qua. Đứa bé đội cái mũ màu hồng nhỏ nhỏ, nắm tay mẹ bước từng bước chậm vì sợ đường trơn, trên tay nó giữ khư khư cái bánh mì được bọc trong mấy lần giấy bóng.</p>
<p>Dừng lại trước mặt ông già mù, đứa bé kéo tay mẹ nó nói khẽ gì đó. Mẹ nó cười, đưa cho nó tờ năm ngàn trong ví. Nó đi tới cái nón của ông, lấy hai tay đặt cẩn thận tờ tiền vào trong nón, không quên nhặt mấy đồng tiền lẻ người ta vất vô ý gần bay ra phía ngoài vào.</p>
<p>“Cháu gửi ông ạ!”</p>
<p>“Ông xin…”, ông khẽ nói run run, đôi bàn tay đưa ra chạm vào vành nón đã rách nát.</p>
<p>Đứa trẻ quay lại, đi ra chỗ mẹ nó đứng. Nhưng bất chợt nó quay lại chỗ ông già mù. Nó khẽ đặt cái bánh mì vào tay ông rồi cười hồn nhiên:</p>
<p>“Cháu nhường ông nhé. Ông ăn luôn đi không nguội mất!”</p>
<p>Ông già cầm cái bánh mì của đứa trẻ, đôi mắt đục chợt ngân ngấn nước. Mẹ đứa bé đứng ngoài mỉm cười, vẫy tay gọi nó, hai mẹ con chào ông rồi trở về nhà.</p>
<p>Mưa nặng hạt thêm, ông già cầm chiếc bánh mì nóng trên tay mặc cho những hạt nước rơi vào chiếc nón ngay phía trước…</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương Sưu Tầm</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhìn vào một vũng nước đọng, bạn thấy điều gì?</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/nhin-vao-mot-vung-nuoc-dong-ban-thay-dieu-gi.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/nhin-vao-mot-vung-nuoc-dong-ban-thay-dieu-gi.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 14 May 2016 01:48:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[bài học cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Câu chuyện cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[câu chuyện suy ngấm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48987</guid>

					<description><![CDATA[Là bẩn thỉu lấm lem, hay những vì sao lấp lánh phản chiếu từ bầu trời đêm? Câu chuyện dưới đây khiến em nhận ra hạnh phúc hay bất hạnh chính là do thái độ sống quyết định. Robert De Vincenzo là một tay chơi gôn cừ khôi người Argentina. Một lần, sau khi thắng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Là bẩn thỉu lấm lem, hay những vì sao lấp lánh phản chiếu từ bầu trời đêm? Câu chuyện dưới đây khiến em nhận ra hạnh phúc hay bất hạnh chính là do thái độ sống quyết định.</h2>
<p>Robert De Vincenzo là một tay chơi gôn cừ khôi người Argentina. Một lần, sau khi thắng đậm trong một giải đấu, nhận thưởng và trả lời phỏng vấn của báo chí xong, anh chuẩn bị ra về. Khi Robert đang một mình tiến về bãi đỗ xe của câu lạc bộ, một người phụ nữ trẻ đến gần, bắt chuyện với anh, chúc mừng chiến thắng của anh. Thế rồi cô bắt đầu kể về căn bệnh mà con cô đang phải đối mặt, rằng bệnh nghiêm trọng đến nỗi đứa bé có thể ra đi bất cứ lúc nào, nhưng cô lại bất lực vì không có tiền để mời được bác sĩ tốt và trả tiền viện phí.</p>
<p>Cảm động trước hoàn cảnh của người phụ nữ, Robert De Vincenzo không do dự tặng ngay cho cô toàn bộ khoản tiền thưởng mà anh vừa mới giành được. &#8220;Xin cô cầm lấy, gắng giành lại những ngày tốt đẹp hơn cho bé nhé&#8221; – anh nói, đặt tấm séc vào tay người phụ nữ.</p>
<p><img title="Nhìn vào một vũng nước đọng, bạn thấy điều gì? Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48988 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong.jpg" alt=" " width="595" height="397" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong.jpg 595w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-300x200.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-140x93.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-350x234.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/05/vung-nuoc-dong-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 595px) 100vw, 595px" /></p>
<p>Tuần tiếp sau đó, một buổi trưa, De Vincenzo đang dùng bữa ở câu lạc bộ thì một nhân viên ở đó đến cạnh bàn của anh: &#8220;Tuần trước tôi có gặp mấy đứa nhỏ ở bãi đỗ xe, có nghe chúng nó kể anh gặp một phụ nữ trẻ ở đó và tặng tiền cho cô ta sau khi nhận thưởng à?&#8221;. De Vincenzo gật đầu.</p>
<p>&#8220;Chậc&#8221;, người đó nói, &#8220;Tôi có một tin cho anh đây. Cô ta là một kẻ lừa đảo đấy. Cô ta nào có có đứa con nào ốm đau đâu. Mà cô ta còn chưa có chồng nữa là. Cô ta cho anh ăn quả lừa to rồi bạn ạ.&#8221;</p>
<p>&#8220;Ý anh là chẳng có đứa bé nào bệnh đến thập tử nhất sinh à?&#8221;</p>
<p>&#8220;Tất nhiên rồi, làm gì có&#8221; – người kia nói.</p>
<p>&#8220;May quá. Đây là tin tốt nhất tôi nhận được từ đầu tuần đến giờ đấy, cảm ơn nhiều nhé anh bạn&#8221; – De Vincenzo nói.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/nhin-vao-mot-vung-nuoc-dong-ban-thay-dieu-gi.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cám dỗ là mây mờ che phủ lý trí</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 26 Apr 2016 03:44:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48503</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/chị. Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, thì tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của chúng ta. Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Chào anh/chị. Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, thì tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của chúng ta. Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!</h2>
<p>Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.</p>
<p><img title="Cám dỗ là mây mờ che phủ lý trí Hiểu về cuộc sống"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48504 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.jpg" alt=" " width="600" height="394" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-300x197.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-140x92.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-350x230.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-24x16.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-36x24.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri-48x32.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></p>
<p>Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng. Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ.</p>
<p>Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống. Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.</p>
<p>Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của chúng ta. Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày.</p>
<p>Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày, sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày&#8230;&#8230;.Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/cam-do-la-may-mo-che-phu-ly-tri.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 20 Apr 2016 09:56:24 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Câu chuyện hàng tuần]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[lời nói dối]]></category>
		<category><![CDATA[mẩu chuyện ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ngắn ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[truyện suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[truyện ý nghĩa]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=48313</guid>

					<description><![CDATA[Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu truyện ngắn đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó. Câu]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chào anh/ chị. Khi sự thật quá tàn nhẫn, có thể gây tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ nhỏ, lời nói dối vô hại đôi khi lại là chìa khóa mở ra cánh cổng hạnh phúc. Mẩu <a href="http://blog.quatructuyen.com/tag/truyen-ngan" target="_blank" rel="noopener noreferrer">truyện ngắn</a> đậm tính nhân văn dưới đây đã giúp em nhận ra điều đó.</p>
<h2>Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào</h2>
<p>Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng, tên cướp không cướp được tiền mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn ta bắt một em bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.</p>
<p>Phía cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, phía cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất. Cậu bé nhìn thấy những vết máu và nghe thấy tiếng súng nên sợ hãi khóc thất thanh. Người đàn ông tranh thủ cơ hội chạy lại ôm cậu bé vào lòng.</p>
<p>Các hãng thông tin truyền thông vừa kịp kép đến ùn ùn, đúng lúc đó, mọi người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to: <em><strong>“Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”.</strong> </em>Cậu bé nghe xong liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát khác cũng đi đến bên cạnh cậu bé và an ủi: “<strong><em>Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.</em></strong></p>
<p><img title="Câu chuyện tuần 47: Lời nói dối ngọt ngào Câu chuyện hàng tuần"decoding="async" loading="lazy" class="size-full wp-image-48314 aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg" alt=" " width="600" height="477" srcset="https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao.jpg 600w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-300x239.jpg 300w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-140x111.jpg 140w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-350x278.jpg 350w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-24x19.jpg 24w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-36x29.jpg 36w, https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2016/04/loi-noi-doi-ngot-ngao-48x38.jpg 48w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><br />
Những ngày sau đó, giới truyền thông đều im lặng, không ai nói một lời về vụ cướp bởi họ từ hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu bé!. Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi người đàn ông năm xưa cứu cậu bé: <em><strong>“Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”.</strong></em></p>
<p>Ông cười và trả lời: <strong><em>“Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì chuyện đáng sợ như thế này. Nhưng khi tôi tới gần cậu bé hơn thì dường như Thượng đế đã gợi ý cho tôi và thế là tôi thốt lên câu “Diễn tập kết thúc!”.</em></strong> Lúc này, người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông: “<em><strong>Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua, mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”.</strong></em></p>
<p>Ông nhìn người đàn ông trung niên rồi cười nói: “Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn tất cả những người đã biết chuyện nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”. Hành động của người cảnh sát đó thật đáng kính, ông đã đem lại điều tuyệt vời cho cuộc đời của một đứa trẻ, bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu bé.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Thu Hương ST</strong></em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/loi-noi-doi-ngot-ngao.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
