<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>tu ti - Chủ đề &#039;tu ti&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<atom:link href="https://blog.quatructuyen.com/tag/tu-ti/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tu-ti</link>
	<description>Các cách làm quà tặng handmade, câu chuyện về cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Sat, 18 May 2013 07:18:30 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.1.1</generator>

<image>
	<url>https://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/2020/05/cropped-quatructuyen-q-1-32x32.png</url>
	<title>tu ti - Chủ đề &#039;tu ti&#039; - Blog.quatructuyen.com</title>
	<link>https://blog.quatructuyen.com/tag/tu-ti</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Vết sẹo</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/vet-seo.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/vet-seo.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 29 Nov 2012 03:07:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[khiem khuyet]]></category>
		<category><![CDATA[tham my]]></category>
		<category><![CDATA[thiệt thòi]]></category>
		<category><![CDATA[tu ti]]></category>
		<category><![CDATA[vết sẹo]]></category>
		<category><![CDATA[vết sẹo. cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1533</guid>

					<description><![CDATA[Bởi có vết sẹo, tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau. &#160; Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2>Bởi có vết sẹo, tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau.</h2>
<p>&nbsp;</p>
<p><img title="Vết sẹo Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" alt=" " src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/1345604457-anh_1.jpg" /><br />
Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Không ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một cô gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Ngay cả mẹ cũng cho rằng chị tôi mới là đứa con gái xinh của bà.</p>
<p>Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi ấy, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: ”Con luôn là đứa con xinh xắn của ba cho dù người khác không nghĩ thế”!</p>
<p>Vâng, tai tôi đã như điếc trước bao lời nhạo báng của lũ bạn cùng lớp. Mắt tôi giả vờ không nhận ra mình khác các bạn như thế nào. Tôi buộc mình không được soi gương. Trong một nền văn hoá mà cái đẹp ngự trị thì ai mà thèm để ý đến đứa con gái xấu xí như tôi. Vết sẹo bên má dìm tôi vào nỗi đau khôn cùng. Tôi nhốt mình trong phòng mặc cho nước mắt tủi hờn lăn dài mỗi khi cả nhà ngồi xem chương trình về sắc đẹp. Dần dà, tôi tập làm quen với sự thật.</p>
<p>Nếu mình không có diễm phúc làm một người con gái xinh xắn, thì ít ra tôi cũng có thể ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc được uốn xoăn hiện đại, cặp kính sát tròng thay cho hai gọng kính cận dày cộm. Tôi chịu khó trang điểm bằng cách quan sát những người phụ nữ xung quanh, vận trang phục phù hợp. Giờ đây, tôi sắp kết hôn. Vết sẹo ấy, một lần nữa lại hiện ra như một thách thức trước cuộc sống mới.</p>
<p>“Dĩ nhiên, thưa ông. Tôi không phải là một người mẫu”, tôi trả lời với giọng phẫn nộ.</p>
<p>Vị bác sĩ thẩm mỹ hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi trìu mến. “Thế thì tại sao cô lại lo lắng về vết sẹo đến thế? Nếu không có lý do nghề nghiệp buộc cô phải tẩy sẹo thì điều gì khiến cô đến đây?”.</p>
<p>Bất giác, vị bác sĩ như đại diện cho tất cả những người đàn ông tôi từng gặp, những người đã từng chế nhạo, giễu cợt và ruồng bỏ tôi, phản bội tôi. Theo thói quen, tôi lại sờ tay lên má. Vết sẹo vẫn hằn trên mặt. Nó như nhắc tôi rằng ngươi là một cô gái xấu. Tự dưng mắt tôi đỏ hoe, cay xè. Người bác sĩ kéo ghế đến bên tôi, ôn tồn bảo:</p>
<p>“Để tôi nói cho biết tôi nhìn thấy gì ở người đối diện. Một cô gái xinh xắn. Không phải một cô gái hoàn hảo mà là một cô gái xinh xắn. Cô biết Laura Hutton chứ? Bà ấy có một khe hở trên hàm răng cửa, Elizabeth Taylor có một vết sẹo nhỏ trên trán”.</p>
<p>Đoạn, ông dừng lại và đưa cho tôi cái gương, tiếp lời: ”Tôi từng tự hỏi tại sao những người phụ nữ nổi tiếng lại có khiếm khuyết và tôi cũng tự tìm ra câu trả lời cho mình. Chính sự không hoàn hảo đó, cái có thể xem như là điểm thua kém của họ lại khiến họ nổi bật hơn mà không hề lẫn lộn với người khác. Và cũng khiến ta nhớ đến cô ấy như một con người bằng xương bằng thịt vì &#8220;nhân bất thập toàn mà”! Đừng để ý đến những kẻ xuẩn ngốc chê cười gương mặt cô. Cô dễ thương, xinh xắn vì cô là chính cô. Vẻ đẹp thật sự toả sáng từ bên trong con người cô. Hãy tin lời tôi!“.</p>
<p>Tôi nhìn vào gương. Những lời nói của vị bác sĩ vang mãi bên tai.</p>
<p>Nhiều năm sau đó, tôi trở thành một phụ nữ nổi tiếng rất được mến mộ về diễn thuyết và hùng biện trước hàng trăm người. Tôi biết mình là ai. Khi tôi thay đổi cách nhìn nhận tích cực với chính mình, những người khác cũng buộc phải thay đổi cách nhìn nhận tôi.</p>
<p>Vị bác sĩ không xóa vết sẹo trên mặt tôi. Ông đã xoá đi vết sẹo mặc cảm tư ti trong tâm hồn một cô gái.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/vet-seo.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vượt qua mặc cảm tự ti!</title>
		<link>https://blog.quatructuyen.com/vuot-qua-mac-cam-tu-ti.html</link>
					<comments>https://blog.quatructuyen.com/vuot-qua-mac-cam-tu-ti.html#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Nam - Quatructuyen.com]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Nov 2012 08:25:52 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Hiểu về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện về cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[mac cam]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tu ti]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://blog.quatructuyen.com/?p=1286</guid>

					<description><![CDATA[Kelly Johnson là một cô bé xinh đẹp, ngoại trừ có một vết chàm rất to bên má phải của em. Cha mẹ cô bé rất đau lòng và lo lắng cho tương lai của Kelly, vì vậy họ cố gắng để cô bé có cuộc sống bình thường như những đứa trẻ khác Tính]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Kelly Johnson là một cô bé xinh đẹp, ngoại trừ có một vết chàm rất to bên má phải của em. Cha mẹ cô bé rất đau lòng và lo lắng cho tương lai của Kelly, vì vậy họ cố gắng để cô bé có cuộc sống bình thường như những đứa trẻ khác<span id="more-1286"></span></p>
<p><img title="Vượt qua mặc cảm tự ti! Hiểu về cuộc sống"decoding="async" class="aligncenter" src="http://blog.quatructuyen.com/wp-content/uploads/11861301235639095.jpg" alt=" " /></p>
<p>Tính tình của Kelly dễ thương, vui vẻ và hòa nhã với mọi người, thậm chí cô bé rất tự tin làm quen với các bạn mới. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi khi Kelly lên trung học.</p>
<p>Bước vào tuổi dậy thì, những mặc cảm về hình dáng bên ngoài bắt đầu xuất hiện trong tâm trí Kelly. Những cậu con trai chỉ xem cô là một người bạn đơn thuần, nhưng để kết đôi đi chơi, đi khiêu vũ thì họ đều lẩn tránh Kelly. Kelly không còn vui vẻ hồn nhiên như trước khi nhận ra thái độ e dè, thận trọng của các bạn trai trong những lần tiếp xúc với cô. Nghe bạn bè bàn tán chuyện hẹn hò trai gái, Kelly cảm thấy tủi thân.</p>
<p>Thời gian trôi qua, Kelly quyết tâm cố gắng học thật giỏi. Cô tham gia các hoạt động từ thiện ở bệnh viện, nhà thờ và được nhiều người yêu mến. Nhưng tính tình của cô ngày càng trầm lặng như để che đậy một nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn mình.</p>
<p>Kelly tốt nghiệp đại học và chuyển đến sống ở thành phố New York. Cô có một công việc ổn định và ở chung căn hộ với một người bạn tên là Sue. Sue là người sôi nổi, nhiệt tình và có rất nhiều bạn bè. Mỗi lần bạn của Sue đến, Kelly chỉ biết lẩn tránh trong phòng ngủ. Ẩn sâu trong thái độ bình thản của mình, cô cảm thấy nhói lòng trước niềm vui của cô bạn Sue.</p>
<p>Kelly không đủ tự tin để hẹn hò với một ai. Cô cho rằng, bất cứ người con trai nào khi chọn bạn gái đều chú ý đến hình thức của cô gái ấy. Vì vậy, cô luôn cảm thấy đau khổ và mặc cảm khi gặp gỡ các chàng trai. Mỗi khi nghĩ đến điều đó là cô lại cảm thấy buồn tủi, bất lực… Và cứ thế, nỗi cô đơn ngày càng xâm chiếm trái tim cô.</p>
<p>Một tối nọ, Sue chạy vội vào nhà và cầu cứu Kelly :</p>
<p>&#8211; Trời đất ơi, mình về trễ quá rồi ! Mình có hẹn với một anh chàng trong mười phút nữa, nhưng mình còn phải tắm rửa, trang điểm, chọn quần áo&#8230;. Mình không thể chuẩn bị kịp trong mười phút. Kelly ơi, nếu chuông cửa reo, cậu hãy ra trả lời giùm mình nhé.</p>
<p>Nói xong, Sue phóng vào phòng tắm mà không để Kelly kịp phản ứng. Kelly nói lớn :</p>
<p>&#8211; Nhưng cậu biết mình không thích gặp người lạ mà Sue!</p>
<p>Sue gào lên :</p>
<p>&#8211; Kelly ơi, cậu làm ơn giúp mình chuyện này đi !</p>
<p>Kelly ấm ức :</p>
<p>&#8211; Mình biết nói gì với anh chàng đó đây. Mình có gặp anh ta lần nào đâu?</p>
<p>&#8211; Mình cũng chưa biết mặt, chỉ mới được giới thiệu thôi!</p>
<p>Ngay sau đó, chuông cửa reng. Kelly rầu rĩ nói :</p>
<p>&#8211; Chắc là cậu sẽ vui khi biết anh ta đến đúng giờ đấy.</p>
<p>&#8211; Thôi mà – Sue năn nỉ &#8211; Kelly giúp mình đi ! Nói chuyện với anh ta một chút, được không?</p>
<p>Kelly miễn cưỡng ra mở cửa trong ý nghĩ chua chát : “Ừ, để rồi anh chàng sẽ sợ chết khiếp khi thấy mặt mình cho mà xem ! Chắc anh ta sẽ thất vọng khi tưởng mình là Sue đây&#8230;.”. Khi cánh cửa mở ra, cô buột miệng nói ngay vì sợ chàng trai hiểu nhầm :</p>
<p>&#8211; Chào anh, tôi không phải là Sue, tôi là Kelly &#8211; bạn cùng phòng với Sue. Cô ấy về nhà hơi trễ, nên nhờ tôi xin lỗi. Tôi lấy thứ gì để anh uống được không?</p>
<p>Hai mươi phút sau, Sue bước ra:</p>
<p>&#8211; Chào anh Keith, xin lỗi vì đã để anh chờ.</p>
<p>Kelly nhận thấy gương mặt anh ta sáng lên khi nhìn Sue. Cô cảm thấy thật đau lòng nhưng vẫn lịch sự đứng dậy nói:</p>
<p>&#8211; Thôi, anh gặp Sue rồi đó. Tôi xin phép đi vì có việc bận. Chúc hai người vui vẻ.</p>
<p>Keith nói với Kelly :</p>
<p>&#8211; Được nói chuyện với cô, tôi rất vui!</p>
<p>Cô trả lời :</p>
<p>&#8211; Tôi cũng vậy.</p>
<p>Tối hôm sau, Keith gọi điện thoại đến lúc Sue đi làm chưa về. Nhận ra tiếng của Keith, Kelly nghĩ thầm: “Chắc buổi đi chơi thú vị lắm nên chàng sốt sắng gọi điện đến đây!” .</p>
<p>Kelly nói: &#8211; Chào anh, tôi xin lỗi nhưng Sue chưa về nhà.</p>
<p>&#8211; Không sao đâu, tôi gọi đến không phải để gặp Sue. Tôi&#8230;.- Giọng anh ấp úng trong ống nghe.</p>
<p>Kelly hỏi : &#8211; Xin lỗi anh cần gì?</p>
<p>&#8211; Tôi gọi để nói chuyện với cô, Kelly à – Giọng nói của Keith nghe thật đặc biệt.</p>
<p>&#8211; Tôi à? Tôi không hiểu&#8230;. À! Anh muốn hỏi tôi về Sue phải không?</p>
<p>Keith nhẹ nhàng trả lời :</p>
<p>&#8211; Không đâu Kelly. Tôi không muốn nói chuyện với cô về Sue. Tôi muốn nói chuyện với cô về Kelly.</p>
<p>Kelly cảm thấy bối rối :</p>
<p>&#8211; Tôi&#8230;.tôi không hiểu.</p>
<p>&#8211; Kelly à! Tôi chỉ mới gặp Sue lần đầu tiên thôi và tôi cũng được quen biết Kelly tương tự như vậy. Bây giờ, tôi nghĩ tôi đã gặp được người cần gặp rồi.</p>
<p>Kelly cảm thấy tim mình đập mạnh và im lặng vì sợ mình đang nghe nhầm. Nhưng giọng của Keith vẫn tha thiết vang lên :</p>
<p>-Kelly à! Cô chính là người mà tôi muốn làm quen và kết bạn, chứ không phải người nào khác.</p>
<p>Kelly lắp bắp :</p>
<p>&#8211; Anh&#8230;.anh&#8230;..không nhìn thấy vết chàm trên mặt tôi sao?</p>
<p>Tiếng Keith dịu dàng :</p>
<p>&#8211; Anh có thấy, và anh cũng nhìn thấy tính tình dịu dàng, khoan dung trong tâm hồn em. Tất cả những vẻ đẹp đó quan trọng hơn nhiều so với vết chàm trên khuôn mặt. Anh hy vọng có nhiều cơ hội gặp gỡ em để chứng minh những điều anh nói là sự thật.</p>
<p>&#8230;.Kể từ buổi nói chuyện đó, tình yêu của Keith đã thực sự xóa tan nỗi mặc cảm, tự ti của Kelly và đem lại niềm vui, sự yêu đời lạc quan trong cuộc sống của cô. Họ đã yêu nhau và sống bên nhau hạnh phúc.</p>
<p>Giờ đây bằng những phương pháp y học hiện đại, vết chàm trên gương mặt của Kelly đã được tẩy xóa, nhưng cô vẫn luôn nhớ đến tình cảm yêu thương chân thành của Keith lúc hai người mới gặp nhau. Cô cám ơn vết chàm vì nhờ nó mà cô biết được người con trai nào yêu mến cô thật lòng, rằng không phải vẻ đẹp hình thức mà chính là vẻ đẹp trong tâm hồn cô đã thu hút anh ngay buổi đầu gặp mặt. Đó chính là sự rung động chân thành và sự bền vững của tình yêu mà cô hằng mong đợi.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://blog.quatructuyen.com/vuot-qua-mac-cam-tu-ti.html/feed</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
