Món quà Giáng Sinh sớm

Hình như ông già Noel đã mang quà đến cho em. Một món quà giáng sinh hơi nặng… Ông giúi vào tay em một bàn tay ai đó… nóng ấm đến lạ. Vừa thân quen…vừa gần gũi… vừa ấm áp… Là anh… Em mơ…

Ding dong… ding dong… Giáng Sinh đã về trên từng nẻo đường rồi. Tối nay là giáng sinh đầu tiên của anh và em… Biết bao nhiêu điều muốn nói anh nhỉ? Em sẽ mặc một chiếc váy màu đỏ thật đẹp, sẽ được khoác tay anh đón giáng sinh. Em sẽ được ngã vào vai ai đó và ngước nhìn lên bầu trời đầy sao trong một đêm yên bình. Em mơ…

Leng keng… leng keng… hình như chú Tuần Lộc đang về thì phải… em nghe tiếng gió… tiếng những chiếc vòng quay… khẽ lướt mây… xé toạc gió… Hình như ông già Noel đã mang quà đến cho em. Một món quà giáng sinh hơi nặng… Ông giúi vào tay em một bàn tay ai đó… nóng ấm đến lạ. Vừa thân quen…vừa gần gũi… vừa ấm áp… Là anh… Em mơ…

Không khí rộn ràng hơn khi em được trao tận tay một món quà quý. Em  cầm món quà lên… hơi chai sần đôi chút, hơi cũ kỹ đôi chút. Món quà qua nhiều lớp thời gian phủ đầy bụi bám. Này nhé! Đã chai thành từng cục rõ to, bao năm nay món quà được cất kỹ trong gian nhà nhỏ nhỏ xinh xinh. Ở đó có cây ghita ngày đêm ngân lên những bài ca sóng biển, những nỗi nhớ quay quắt sau tiếng đêm thở dài. Trên kia, mờ mờ ảo ảo… khói trầm hương thoang thoảng bay nồng nàn… Anh nhớ.

Giáng Sinh của ngày cũ, trong gian nhà nhỏ xinh xinh… Chị ấy và anh đã cùng nhau trang trí cây thông Noel, kết những dây đèn màu rực rỡ, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau hát bài “Last Christmas”, cùng nhau nhiều thứ khác… Anh ngồi cùng chị bên cạnh lò sưởi và những ánh than hồng. Choàng vai nhau… những lời chúc ngọt ngào, những cái siết chặt, đôi mắt nhắm hờ… Người ta gọi đó là tình yêu anh nhỉ??? Tình yêu theo anh mang cả vào thơ với một điều ước quá chân thành. Chị ngồi im lặng nghe anh hát và anh ước.

Có anh… Đông về em chẳng còn lạnh nữa

Em yêu ơi nếu anh đây là biển
Vậy hỏi em, em ước sẽ làm sao?
Để hồn anh hoà lẫn mãi tuôn trào
Mình sẽ mãi ru tình mình với sóng!

Em làm thuyền nhấp nhô ngày tháng mộng
Biển tình anh dâng sóng gợn lăn tăn
Biển và thuyền ưu ái suốt bao năm
Trời biển rộng muôn trùng ta lặng lẽ

Nắng thủy tinh rơi mềm trên bãi… khẽ
Lót chân em man mát hẹn chờ nhau
Anh và em hoài nhắn nhủ muôn màu
Hoài vui với sóng xanh đùa lên cát!

Cát ngoan hiền thoai thoải còn ngơ ngác
Sóng đùa vui tình tứ hát bờ xinh
Bãi cát đời êm ả chút lặng thinh
Từng con sóng ân cần trườn cát nhỏ

Em yêu hỡi nếu anh là cơn gió
Gió từ miền thăm thẳm tự xa xăm
Vậy hỏi em, em ước sẽ làm sao?
Cho mình mãi cuộc hành trình luyến ái!

Anh là gió em sẽ là hạt cát
Gió từ xa và cát nhớ chờ qua
Gió về lùa cát cuốn mộng vòng hoa
Ngày tháng đẹp ân tình trao chuốc tặng

Gió sa mạc và cát đời sa mạc
Đan tiếng tình bay khắp chốn mênh mông
Cát nô đùa thành ụ gợn từng vân
Và gió thở an lành môi kiến tạo.

Anh là gạo em sẽ là gì nhỉ
Là cải là rau đạm bạc trong nhau
Gạo từ xưa ai đã gọi hạt châu
Gọi rau cải bằng tên loài thuốc quý

Em là trái cây tươi ven triền núi
Anh là chim rừng sải cánh chao qua
Gặp trái lành chim yêu mến thiết tha
Khép cánh đậu bên quả tình muôn thuở

Anh như cánh sen sông trôi bỡ ngỡ
Giữa dòng đời sen gặp phải nàng tiên
Ngón tay hiền nàng nâng cánh sen duyên
Cho sen hết lao đao ngàn sóng vỗ

Và như nếu anh biến thành ánh nắng
Em nghĩ gì và em ước điều chi
Bình thản lòng vô tự sự vô vi
Cùng vui sống trong cõi tình trong trắng!

Nếu giọt nắng soi vào vùng tăm tối
Giọt sáng mờ giọt nắng sẽ mong sao?
Em hãy là đêm giọt nắng thành sao
Lung linh mãi hai cõi lòng thanh sáng ngọc.

Bao mùa Giáng Sinh đến và đi qua… Bao mùa nắng lên rồi tuyết lại lấp đầy. Những chú chim non bay đi rồi đến một ngày nào đó cũng về tổ ấm. Còn anh còn em… chúng ta đã bay mãi giữa biển người mênh mông. Cố tìm cho mình một chỗ dựa, có đôi lần ta nhầm lẫn khi nghĩ nó là chỗ dựa của cuộc đời. Tỉnh ra… không phải dễ dàng đến vậy. Trong cuộc đời con người vẫn có lẩn khuất đâu đó sự tinh tường xen giữa nhầm lẫn. Khi ta giơ một bàn tay phải vào bóng mình trên vách… ta sẽ thấy nó hiện lên là bàn tay trái. Khi ta giơ tay trái, nó hiện lên là bàn tay phải. Phải trái trái phải lẫn lộn ngay khi chính bản thân ta nhìn nhận. Thì ngoài kia, khi Xã hội đầy rẩy những thứ xô bồ… Làm sao anh và em không nhầm lẫn đôi lần. Cái quan trọng vẫn là đằng sau những lần nhầm lẫn… ta nhận ra ai chân thành với ta. Những cái bóng đổ dài rồi dần dần loang lỗ… thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả. Cả anh và em sẽ giữ lại bên mình những ký ức của bốn mùa quá khứ. Nhiều lúc nó len nhè nhẹ vào người, làm cả hai thấy lạnh … tay buông rời nhau đôi chút. Em ghen tỵ… anh hờn dỗi… những câu hỏi cắc cớ nhau… những câu nói bâng quơ… Kết thúc là một vòng tay siết chặt, một bờ môi mệt nhoài. Thấp thoáng đâu đó là là tà áo ai đứng nhìn em… Chị mỉm cười… Có hạnh phúc không anh? Có hạnh phúc không em?

Giữ chặt tay nhau

      Ngày mai… Chuông sẽ rộn ràng rung lên khúc nhạc Ding dong… em đã nhận quà Noel từ tay ông già Noel từ rất sớm. Này nhé… mắt ..môi… nụ cười… vòng tay… lời nói… Quả thật món quà đúng như lời ông Già Noel nói “Quà để lâu, nhưng cái này chỉ giành riêng cho em. Có đem tặng nhầm mấy lần, nhưng giờ nó vẫn trở về đúng với chủ nhân của nó. Lau qua lớp bụi, nó sẽ bóng loáng và tỏa chút hơi nồng ấm áp khi đông về. Chắc chắn như vậy!”. Mỗi ngày em sẽ cố lau bớt những lớp bụi đã bám lâu ngày… trên mắt… trên môi… trên một bàn tay mỏi… Lau sạch trái tim và em biết em vẫn chừa một ngăn nhỏ riêng nơi ấy… Bình yên cho anh, cho chị và cho cả em. Ta sẽ cùng nhau đón một mùa Giáng Sinh ấm áp… nơi đó có anh, có cả chị và cả em…Ta sẽ trao yêu thương để nhận yêu thương về.

… tiếng chuông đã vang lên kia kìa… có 3 người choàng vai qua vai đón giáng sinh. Thích thật…

P/S: Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.
– Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.
– Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.
– Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”.
– Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ.
Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về, có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: “Chúc bạn một Mùa Noel hạnh phúc!”(ST)

Bấm Like, share hoặc comment thay lời động viên tác giả để có bài hay hơn